Trang chủ » Thế giới truyện » Trinh thám hình sự

Truy lùng – Chương 08 – Phần 01 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Teruo Sato nhấp nhổm trong ghế bành khi nghe tên thám tử báo tin:

– Thưa ngài, tôi đã sục tìm tất cả các tiệm rượu ở Brooklyn, nhưng không thấy dấu vết hắn.
Teruo lạnh lùng:
– Con bé ấy đã lừa mày vào cái vũng ấy đấy!
Tên thám tử kinh ngạc trước sự am hiểu tường tận của người thuê gã. Gã tin rằng Teruo sắp nổi cơn tam bành. Nhưng Teruo chỉ nói:
– Đừng ngại! Chỉ trong vòng hai mươi bốn giờ nữa, thằng cháu ta sẽ nằm trong tay mày.
Sam Collins nhìn hắn chằm chằn:
– Ngài nói rằng ngài biết nó ở đâu rồi ư?
– Chưa! Nhưng tao sẽ biết. Cứ trực sẵn bên điện thọai, tao sẽ báo cho mày biết mày phải tìm nó ở đâu.
Teruo chợt dằn giọng:
– Lần này thì mày sẽ không để hỏng việc chứ?
– Không, thưa ngài, tôi…
– Được. Về đi!
Sam Collins toát mồ hôi. Trong cuộc đời, gã đã từng đụng đầu với nhiều hạng người nguy hiểm như bọn du côn, bọn giết người, bọn thiếu nhân cách và những kẻ bạo dâm. Nhưng ở người đàn ông trầm tính, nói năng nhỏ nhẹ này, toát ra một sự lạnh lẽo giết người khiến gã thấy ớn rợn. Gã nói
– Vâng, tôi xin đợi điện thọai của ngài!
Tên thám tử tư đi khỏi đã lâu mà Teruo vẫn cứ ngồi im, bất động như một tượng đá. Cho tới lúc này, hắn đã phản kích người cháu bằng tất cả mọi thủ đoạn. Hắn đã chiếu tướng người cháu, vậy mà Massao chưa bao giờ để bị rơi vào thế bí. Nhưng Teruo đã có sẵn cách giải quyết. Hắn sẽ tìm ra Massao bằng phương pháp logic, không phải logic của riêng hắn mà logic cao hơn. Hắn sẽ dùng một máy điện toán để tìm bắt Massao. Một máy điện toán của hãng Matsumoto.
Sự mỉa mai làm hắn thấy thích thú. Hắn nhấc điện thọai gọi tới nơi cần thiết và một giờ sau hắn đã có mặt ở phân xưởng máy điện toán nói chuyện với người điều khiển máy. Teruo nói rõ mọi điều hắn cần và người nhân viên vội đưa ngay các dữ kiện vào máy tính.
Teruo miêu tả những thói quen của Massao, những cái anh ưa thích, những sở thích và những thú vui của anh. Họ đã đi những nước cờ với nhau, Teruo biết rõ bộ não người cháu hắn làm việc thế nào, anh suy nghĩ và phản ứng ra sao. Tất cả những dữ kiện đó cũng đều được đưa vào máy tính.
Người điều khiển máy nói:
– Thưa ngài Sato, xin ngài quay trở lại sau hai giờ nữa, tôi sẽ cung cấp mọi thông tin ngài cần.
– Rất tốt!
Teruo đứng dạy và bỏ đi. Hắn dạo quanh khi xưởng khổng lồ và nghĩ rằng tất cả mọi xưởng Matsumoto khác trên thế giới phải thuộc về hắn, hắn đã cống hiến nhiều sức lực cho chúng. Hắn đã tranh cãi kịch liệt với Sachiko, cuối cùng hắn đã thuyết phục được vợ hắn tin rằng hắn đúng.
Hắn đã không giải thích cho vợ biết rằng cái chết cùa Higashi chỉ là một vụ tai nạn. Hắn bảo:
– Massao đã giết nó!
Điều đó góp phần làm cho vợ hắn càng tin hắn hơn.
Có một sai lầm là hắn đã nói với cảnh sát rằng Massao giết Higashi. Hắn nói như thế là để mong cảnh sát tìm ra Massao thất nhanh chóng. Nhưng rồi hắn lại hối hận. Hắn không muốn Massao rơi vào tay cảnh sát. Hắn muốn Massao được dẫn về chính tận tay hắn. Vì vậy hắn đã thuê tên thám tử để tìm Massao. Lần này, thì không thể có sai lầm. Máy điện toán không phạm sai lầm.
Hai giờ sau, Teruo quay trở lại phòng máy tính. Viên kỹ sư ngẩng lên:
– Thưa ngài, tôi đã làm xong rồi. Đây là tất cả những thông tin ngài cần.
– Tuyệt lắm, cám ơn anh.
– Không giám thưa ngài Sato!
Trong văn phòng riêng, Teruo nghiên cứu kỹ lưỡng tất cả mọi sở thích, thú vui, ý thích của cháu hắn đều được phân tích đánh giá và xử lý. Massao thích thịt băm viên và mì nấu theo kiểu Italia. Vậy thì các thám tử phải bao vây các hiệu ăn loại này. Massao thích máy Flipper. Vậy sẽ cử người rình rập quanh các khu vực vui chơi. Massao rất thích chơi Bowling và những khu hội thể thao. Massao rất ham thích phim cao bồi Mỹ và Italo- Western. Phải lùng sục trong các rạp hay chiếu phim loại này. Các thám tử tư sẽ theo dõi tất cả các sân bay, các nhà ga và các bến ô tô buýt. Massao không thể còn sống mà rời thành phố được. Máy điện toán đã vây hãm chặt anh. Teruo đặc biệt chú ý đến hai thông tin cuối cùng này:
Kẻ bị tìm kiếm sẽ ngày càng phải ẩn mình kỹ hơn. Có thể sẽ lần trốn ở khu dành cho người Nhật. Xác suất lớn nhất là: Greenwich Village. Nếu kẻ bị tìm kiếm có cơ hội thoát được khỏi New York thì xác suất lớn nhất là sẽ đến Los Angeles hoặc San Francisco.
Teruo vùi đầu suy nghĩ rất lung về hai thông tin cuối cùng. Hắn ngả lưng vào ghế bành để suy nghĩ. Đây là một cuộc đấu trí với Massao. Hắn tự đặt mình vào vị trí người cháu. Nếu hắn là Massao thì nước cờ tiếp theo sẽ là gì? Hắn sẽ làm thế nào để ra khỏi New York? Rồi bỗng nhiên Teruo tìm thấy lời giải. Thật là đơn giản. Chính hắn sẽ giúp Massao chạy trốn.
Không có nơi nào Massao có thể lẩn trốn được. Cuộc truy tìm anh đang được tâp trung ở New York. Massao biết anh phải rời khỏi thành phố càng nhanh càng tốt. Anh nghĩ đến cảnh tên thám tử tư xông vào gia đình Doi và anh hối hận là đã lôi kéo cả Sanae và cha mẹ cô vào chuyện của mình. Sanae hoàn toàn không biết anh là ai, vậy mà cô đã chẳng nề hà gì giúp đỡ anh. Massao đã nghe được cuộc đối thọai giữa tên thám tử và Sanae. Anh linh cảm thấy cần phải bỏ trốn thật nhanh anh đã chuồn xuống theo chiếc thang cứu hoả. Anh không dám quay trở lại khách sạn đã thuê, có lẽ cuộc truy nã đang nhắm vào góc phố này. Họ có thể dễ dàng tìm thấy anh. Làm sao mà một khuôn mặt Nhật Bản lại có thể lẩn trốn trong khu vực toàn những người da trắng? Massao chợt nghĩ ra phải làm gì. Anh phải đi đến khu phố dành cho người Nhật. Khu Greenwich Village.
Anh lên một chiếc tàu điện ngầm và kinh ngạc trước những tiếng ồn ào, không khí bụi bặm và sự thô lỗ của những người xung quanh. Ở Tokyo, mọi xe điện ngầm đều sạch sẽ và tĩnh lặng, hành khách rất lịch sự. Tàu đỗ lại Greenwich Village, Massao nhảy xuống. Sanae đã có lần kể cho anh nghe về khu phố dành cho người Nhật, nhưng anh không biết chính xác nó ở đâu. Anh hỏi thanh niên đang đi xe đạp:
– Xin lỗi, anh chỉ giùm cho tôi khu phố người Nhật.
Anh thanh niên nói:
– Ồ! Đi thẳng độ ba dặm dọc phố này rồi rẽ trái, đến phố Blake.
Anh thanh niên biến mất, Massao đứng ngây người chẳng hiểu lấy một từ. Anh cứ đi và tìm mãi cho đến lúc thấy một bản đồ thành phố. Anh nhanh chóng chuyển hướng và tìm thấy ngay nơi cần đến. Nó cũng chẳng xa.
Massao đi dọc Ten Avenue và nhìn các tấm biển quảng cáo, biển để tên hãng treo trên các tường nà. Anh yên tâm là có thể dấu mặt ở đây khá ổn.
Đương nhiên Teruo sẽ tính toán rằng Massao sẽ lần trốn ở đây, nơi anh tưởng là an toàn. Hắn sẽ phái các thám tử về đây sục sạo tất cả các khách sạn, các nhà trọ, tìm anh trên khắp các ngả đường. Chúng sẽ tìm anh ở các quán ắn có món thịt băm viên, món mì nấu theo kiểu Italia sẽ toả đi khắp các rạp chiếu những phim Italo- Western.
Nhưng Massao sẽ không thể dễ dàng bị sa bẫy. Anh sẽ tinh khôn hơn Teruo. Anh sẽ ẩn náu ở Village nhưng sẽ không trú ngụ ở những nơi Teruo có thể đoán ra và truy tìm.
Massao đi học theo các phố qua các cửa hàng ăn có món thịt băm viên và món mì nấu theo kiểu Italia, qua các cung vui chơi giải trí. Anh không chú ý tới những thứ đó. Anh phát hiện một quầy đồ ăn nhẹ và mua hai chiếc bánh xăng uých đựng trong túi giấy. Anh đi quay các rạp chiếu phim qua đến các loại phim cao bồi, phim Italo-Western. Anh cứ đi mãi cho đến khi tới một rạp chiếu phim nhỏ chiếu các phim Pháp. Anh nhìn quanh xem có ai theo dõi không rồi mua một vé đi vào rạp. Anh hoàn toàn không biết tiếng Pháp, nhưng đây là nơi an toàn của anh. Sẽ không ai tìm anh ở đây. Anh dán mắt lên màn ảnh không hiểu lấy một từ, vừa xem vừa nhai một chiếc bánh xăng uých. Trên màn ảnh cứ chiếu hết phim này đến phim khác, Massao dần dần ngủ thiếp đi. Nguy hiển nhất đối với anh là đi một mình trong đêm ngoài đường, Vì lúc đó rất vắng người. Ban ngày anh có thể hoà vào dòng người mà lẫn tránh.
Sáng sớm hôm sau Massao tỉnh dậy, mệt mỏi và căng thẳng. Trên màn ảnh vẫn nhân vật nam ấy đang yêu cô gái ấy. Massao cảm thấy người Pháp chẳng nghĩ đến việc gì khác ngoài chuyện yêu đương. Anh lại nhớ đến Sanae. Một ngày nào đó, khi đã được an toàn, anh sẽ gọi điện cho cô, cảm ơn cô đã giúp đỡ anh tận tình.
Massao bước ra đường và nheo mắt lại vì ánh mặt trời gay gắt. Dòng người chen lấn nhau trên vỉa hè. Anh hoà vào họ, luôn luôn cảnh giác trông chừng cảnh sát. Anh biết rõ không thể trú ngụ lâu ở đường phố được. Anh tin chắc lão chú đã cử người bao vây tất cả các bến xe, sân bay và các nhà ga. Anh phải tìm một lối thoát khác. Massao nghe nói có những người trẻ đưa đi các nơi trong nước bằng ô tô. Anh sẽ tìm một người như vậy. Có lẽ đây là cách tốt nhất để thoát khỏi New York.
Tại một quầy báo bên góc phố, Massao mua một tờ Daily News và một tờ O.C.S News bằng Tiếng Nhật. Anh vào một hiệu cà phê giở báo ra đọc mục rao vặt. Trên tờ Daily News không thấy có gì. Nhưng trên tờ báo O.C.S News bằng tiếng Nhật có một tin làm anh hồi hộp. Ở cột: “Tìm người giúp việc” đăng tin: “Một phụ nữ già người Nhật tìm một người trẻ tuổi chở xe đến Los Angeles. Xin chịu mọi phí tổn “ Quá là một dịp may hiếm có! Massao tràn đầy hy vọng sẽ đến được Los Angeles tìm Kunio Hidaka. Anh cẩn thận xé mẩu tin trên báo rồi giở tấm bản đồ thành phố anh đã mua ra xem. Anh tìm thấy ngay địa chỉ người đàn bà.
Massao lên đường ngay, anh tin chắc bà lão sẽ thuê mình. Có lẽ bà ấy đã già yếu lắm. Anh sẽ chở bà thật cẩn thận đến Los Angeles. Sau đó anh sẽ lo đến việc riêng. Anh sẽ bắt lão chú phải trả giá cho những hành động độc ác của lão đối với anh và đối với hãng Matsumoto. Massao quyết trả thù cho danh dự của gia đình.
Mười phút sau, Massao đứng trước toà nhà đơn lẽ có mặt tiền bằng đá nhám. Anh kiểm tra lại một lần nữa mẩu tin quảng cáo: Nhà IB. Anh nhìn lượt nhanh bộ quần áo đang mặc. Chúng bị đứt chỉ do ngồi ở ghế bành rạp chiếu phim đêm qua, giầy thì đầy bụi, anh chùi giày vào gấu quần, hít mạnh một hơi rồi bước tới ngôi nhà. Anh bị kích động ghê gớm. Bà lão sẽ phải mướn anh. Cuộc sống của anh phụ thuộc vào việc này. Anh đứng một lúc trước căn hộ IB rồi gõ cửa. Một bà già người Nhật mặc bộ đồ ki mô nô ra mở cửa. Massao nói:
– Cháu đến nhận việc làm qua tin bác đưa trên báo.
Bà ta nhìn anh dò xét giây lát:
– À! Đúng rồi, mời anh vào nhà!
– Ồ! may quá.
Massao bước vào nhà:
– Bà cần tìm một người chở xe đến Los Angeles phải không ạ?
Bà người Nhật gật đầu:
– Đúng! Tôi có một chiếc ô tô nhưng không biết lái.
Massao bảo:
– Cháu có thể giúp bà. Hy vọng bà sẽ cho phép cháu chở bà đến Los Angeles.
Một giọng đàn ông vang lên sau lưng Massao:
– Anh đáng yêu lắm đấy, anh cả ạ.
Massao nhận ra giọng nói ngay tức khắc. Anh nghe nó lần cuối khi ở nhà Sanae.
Anh quay lại và thấy Sam Collins. Tên thám tử cầm lăm lăm khẩu súng lục chĩa thẳng vào anh. Massao hốt hoảng:
– Làm sao ông…?
Với một cảm giác kinh hoàng anh chợt hiểu ra mình đã sa bẫy. Teruo đã tinh ranh hơn anh! Lão chú đã biết rõ anh đang tuyệt vọng tìm cách thoát ra khỏi New York. Tất cả mọi đường thoát ở New York đã bị phong tỏa. Phương tiện chạy trốn duy nhất còn lại là ô tô; nhưng vì Massao không có thẻ tuỳ thân do đó không thể thuê được xe, nên anh đã phải tự dấn thân vào bẫy bằng một con đường khác. Và Teruo đã vạch cho anh con đường đó. Hắn đã cho đăng tin thuê người trên tờ O.C.S News, tớ báo tiếng Nhật duy nhất ở New York, đây chính là con đường thoát mà Massao đang cần.
Thế là Massao đớp ngay miếng mồi. Anh thầm nguyền rủa mình đã quá nhẹ dạ cả tin, nhưng bây giờ thì đã quá muộn.
Massao nói với tên thám tử:
– Tôi không là điều gì sai trái. Cái chết của người đàn ông là một tai……
– Thôi, bớt mồm đi!
Tay lăm lăm khẩu súng, Sam Collins đưa tay trái vào túi rút ra tờ bạc một trăm đô la đưa cho bà già:
– Bà đã thực hiện công việc rất tốt. Xin cảm ơn.
Hắn hất hảm bảo Massao:
– Đi thôi, anh chàng!
– Xin ông hay nghe tôi nói!
– Đừng dài dòng lôi thôi, mày đã bị bắt!
– Ông sẽ đưa tôi đến sở cảnh sát ư?
– Đương nhiên.
Sam Collins vung khẩu súng chỉ ra phía cửa:
– Đi ra ngay, ranh con.
Bà già quay lại nhìn đi chỗ khác, dường như bà già chẳng dính líu gì đến những việc đang xảy ra. Massao không thể trách cứ gì bà. Một trăm đô la đối với bà có lẽ là cả một tài sản, và bà không hề biết bà đã đem lại cho Massao một hiểm họa như thế nào. Bà chẳng có lỗi gì, bọn kia đã sử dụng bà như một thứ công cụ mà thôi.
Chĩa súng vào Massao, Sam Collins mở cánh cửa. Họ đi ra ngoài. Tên thám tử khéo léo cầm giấu khẩu súng để người qua đường không ai nhìn thấy. Một chiếc Chevrolet màu xanh đõ bên lề đường. Tên thám tử mở cánh cửa xe cạnh tay lái. Gã cảnh cáo Massao:
– Đừng có giở trò ngu xuẩn ra đấy! Tao có thể đưa mày hoặc cái xác của mày về sở. Mày bị truy nã về tội giết người, hiểu chưa?
Massao gật đầu, anh hiểu rõ tình thế của mình. Súng lăm lăm trong tay, Sam Collins ngồi vào sau tay lái rồi ra hiệu bảo Massao ngồi vào ghế bên cạnh. Tên thám tử ra lệnh:
– Đóng cửa vào, nhẹ thôi.
Massao đóng cửa xe.
– Tốt lắm!
Sam Collins mở máy:
– Ngồi cho ngay ngắn mà thở cho dễ chịu. Phải đi khá xa đấy!
Nhưng họ chẳng hề đi tới sở cảnh sát. Tên thám tử định đưa anh về chỗ lão chú. Massao quay cuồng với bao ý nghĩ. Anh biết rõ, nếu anh rơi vào tay Teruo lần này nữa thì cuộc đời của anh chẳng còn đáng giá một xu.
– Tôi không biết chú tôi trả cho ông bao nhiêu nhưng tôi sẽ trả cho ông nhiều hơn. Tôi là chủ hãng công nghiệp Matsumoto.
Tên thám tử cười phá lên:
– Kỳ quặc thật đấy! Ông chú mày nói rằng chính ông ta là chủ hãng.
Massao nài nỉ:
– Nếu ông giúp tôi, tôi sẽ….
– Thôi quên đi! Tao không biết chuyện gì xảy ra giữa chúng mày, mà tao cũng cóc thèm biết. Người ta thuê tao đi tìm mày rồi lôi cổ mày về. Tao có thể làm việc theo kiểu gì cũng được, hoặc rắn hoặc mềm. Nếu mày thích rắn thì cũng hơi đau một tí đấy, con ạ! Tuỳ mày chọn lấy!
Massao cố thuyết phục:
– Ông đã giúp nhầm người rồi. Nếu ông để tôi đi thoát, tôi sẽ làm cho ông trở thành giàu có.
Sam Collins cười nhạo báng:
– Tao giàu rồi.
Mà đúng thế thật. Trong lần gặp gở thứ hai, Teruo đã nói: “Món thưởng năm mươi ngàn đô là chỉ là mở đầu. Hãy mang thằng cháu của tao về đây mày sẽ giàu có!” Teruo đã hứa cho gã một tài sản. Và lúc này, khi đã nắm giữ số tài sản đó, gã không muốn để tuột khỏi tay nữa. Gã sẽ có đủ tiền để sống yên ổn những ngày cuối đời. Gã vẫn luôn mơ tưởng sẽ được sống ở Florida và sắm một du thuyền riêng để đi câu cá. Gã có thể đưa cả vợ hoặc ngừơi tình đi theo. Mà cũng có thể chẳng cần ai cả, gã nghe nói ở Florida có vô thiên lủng phụ nữ đẹp. Tất cả những gì một gã trai như gã cần là tiền. Và từ nay trở đi, gã sẽ có nhiều tiến như chưa bao giờ có.
Gã liếc nhìn mà hơi chạnh lòng thương hại chàng thanh niên ngồi bên trong chiếc quần jeans sờn rách và chiếc áo phông bẩn thỉu. Ồ! Khôi hài làm sao, một thằng cha như thế này mà bảo là gã đã giúp nhầm người. Tuy nhiên, gã công nhận rằng Teruo quả là ranh ma. Hắn biết chính xác phải giương bẫy như thế nào.
Tên thám tử với tay qua người Massao tới ngăn kéo đựng găng tay. Gã lôi ra một chai Whisky chỉ còn một nửa rồi uống một ngụm ngon lành. Gã xứng đáng được hưởng lắm. Massao vẫn lặng thinh ngồi im bên cạnh. Tên thám tử cũng cảm thấy thương anh. Cuộc đời là thế: nỗi bất hạnh của Massao lại là sự may mắn của gã. Gã lại tu thêm một ngụm nữa rồi đưa chai cho Massao:
– Uống đi một chút, mày sẽ thấy dễ chịu đấy!
– Không, cảm ơn ông!
Sam Collins nhún vai rồi lại vùi chai rượu vào ngăn đựng găng tay. Gã nói:
– Mày phải hiểu rằng, ông chú mày căm mày lắm đấy!
Massao không trả lời.
Thôi kệ thây chúng. Tên thám tử nghĩ. Giao nộp thằng nhóc này là xong việc. Gã nghĩ tới tờ séc bự sắp được sờ mó, vuốt ve, rồi nhếc mép cười. Không, gã sẽ không nhận séc, mà phải là tiền mặt! Như vậy đỡ phải đóng thuế, rách việc! Cũng có thể hắn không đi Florida, mà sẽ bay nhảy sang các đảo ở Nam Hải. Các cô gái ở đó vừa đẹp lại vừa dễ kiếm. Tiền! Đó là chìa khoá dẫn tới tất cả. Tiền biến một kẻ tầm thường thành một bậc minh vương. Trong cuộc đời, Sam Collins đã từng kiếm được khá nhiều tiền, nhưng đây là cú làm ăn lớn hơn cả mà hắn đã bao lần mơ ước. Ôi, Chiếc cầu hạnh phúc dẫn tới túi tiền vàng khổng lồ! Gã lại liếc mắt theo dõi Massao và tự hỏi không biết thằng oắt này đang nghĩ cái quái gì trong đầu.
Massao đang nghĩ kế thoát thân. Anh hiểu rằng không thể thuyết phục được tên thám tử giúp mình. Phải tìm một kế khác. Nhưng tên thám tử đã cảnh cáo: nếu bỏ chạy gã sẽ bắn bỏ ngay lập tức. Massao đã nghĩ tới nước bật cánh cửa xe nhảy ra ngoài, nhưng tên thám tử lái xe chỉ bằng một tay, còn tay kia luôn lăm lăm khẩu súng lục. Gã có thể bắn vỡ đâu Massao ngay khi anh chỉ mới lao qua cửa được một nữa người.
Massao quan sát bên ngoài qua tấm kính chắn gió đầy bụi. Một tấm biển chỉ đường có mũi tên ghi rõ: George Washington Bridge. Anh biết nếu vượt qua chiếc cầu này rồi thì chẳng còn cơ hội nào nữa. Sau đó sẽ là xa lộ chạy thẳng một mạch đến New York. Từ xa, Massao đã nhìn thấy chiếc vòm khổng lồ của cây cầu dẫn qua sông Hudson hùng vĩ. Massao chỉ còn ba phút để quyết định một kế họach thoát thân. Anh liếc sang nhìn tên thám tử ngồi bên và tự hỏi không biết có thể quật nổi gã không. Nhưng từ trong tiềm thức, anh đã biết rằng không thể được. Không có súng anh không thể thắng được người đàn ông lực lưỡng đang ngồi bên cạnh. Lúc này xe vừa chạy đến chỗ có đèn hiệu. Đèn xanh vừa tắt, thay vào đó là đèn vàng báo hiệu dừng xe.
Collins đã đặt chân vào bàn đạp ga định vượt qua ngã tư trước khi có đèn đỏ, nhưng gã kịp phát hiện bên cạnh xe gã là một xe cảnh sát vừa trườn tới. Gã đành phanh xe dừng lại trước đèn hiệu. Cầu trời đừng có xảy ra trò gì lúc này, – Sam Collins nghĩ. Nhất là lúc này, khi ta sắp trở nên giàu có.
Cả Massao cũng đã nhìn thấy chiếc xe cảnh sát có hai người ngồi trong. Nó đỗ ngay cạnh xe Sam Collins để chờ đèn xanh. Trong một giây tuyệt vọng, anh định kêu cứu để tìm lối thoát. Nhưng anh sực nhớ ra rằng chính cảnh sát cũng đang truy lùng mình. Cảnh sát cũng lại là kẻ thù. Anh phải tìm ngay một cách khác. Trong từng khoảnh khắc, đèn hiệu có thể bật xanh. Rồi bỗng nhiên Massao nảy ra một kế. Anh nhìn tên thám tử rồi nói:
– Thưa ông, bây giờ tôi lại muốn được uống một chút, tôi có thể uống được rượu. Xin ông cho phép.
– Được chứ! Tao đã bảo rồi mà! Rượu sẽ làm mày sảng khoái ra đấy, cứ uống đi!
Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+