Trang chủ » Thế giới truyện » Trinh thám hình sự

Truy lùng – Chương 08 – Phần 02 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Massao mở ngạn kéo đựng ngăn tay lôi chai rượu ra và mở nút. Anh cầm chai rượu trong tay, mắt nhìn đăm đăm vào đèn hiệu. Đèn bật vàng, rồi bật màu xanh. Massao căng thẳng cực độ. Tên thám tử nhận ga. Bây giờ mọi việc đã diễn ra như dự định. Vào lúc chiếc xe chuyển bánh, Massao dốc ngược chai rượu lên đầu Sam Collins và đổ tùng toé rượu khắp từ đầu gã xuống người. Tên thám tử hoảng hồn, trợn ngược mắt nhìn Massao:
– Thằng ranh con, mày làm cái trò ma quỷ gì thế hả?
Gã rướn người lên định giằng chai rượu từ tay Massao, trong một giây, gã buông tay khỏi vô lăng. Massao lợi dụng chính khoảnh khắc này. Anh buông rơi chai rượu, vồ lấy tay lái đánh chiếc xe chạy bật về bên trái làm nó đâm đánh rầm vào đít chiếc xe cảnh sát.
Hai nhà chức trách nhìn ngay sang Sam Collins. Tài xế lái chiếc xe chửi rủa rồi quát lên:
– Cho xe đỗ vào lề đường!
Sam Collins run lên vì tức giận. Trước hết, gã sẽ phải thu xếp cho êm nhẹ cái chuyện khỉ khốn nạn này, rồi gã sẽ trừng phạt thằng ranh con thật xứng đáng. Nó đáng được một bài học lắm. Gã lái xe đỗ vào lề đường và nhìn thấy hai viên cảnh sát mặt hầm hầm tức giận nhảy ra khỏi xe tiến đến bên gã.
– Mời anh xuống xe!
Một người ra lệnh.
Sam Collins xuống xe với vẻ mặt nhẫn nhục biết lỗi. Gã nói:
– Tiếc quá! Thưa ông sĩ quan! Tôi bị trượt tay lái một chút xíu. Xin sẵn sàng đền bù các ông về các thiệt hại…
Mùi rượu Whisky toả ra nồng nặc từ người Sam Collins làm viên cảnh sát cay cả mắt. Anh ta quay lại nói với viên cảnh sát thứ hai:
– Có lẽ chúng ta đã tóm được một con sâu rượu đấy!
Sam Collins vội phản đối:
– Các ông nhầm rồi, tôi không hề uống rượu. Thằng nhóc kia nói đùa tôi, nó đổ rượu từ đầu tôi xuống ướt hết cả người tôi đây này!
– Thằng nhóc nào?
Sam Collins quay người lại chỉ vào trong xe. Nhưng Massao đã biến mất!
Thời gian là bạn anh, nếu cuộc sống bình lặng và yên ổn. Nhưng nếu có một chút gay cấn thì thời gian sẽ là kẻ thù của anh.
Thời gian đã trở thành kẻ thù của Massao. Anh đã đánh giá thấp lão chú. Anh đã tưởng rằng lão chú sẽ để mặc anh chạy trốn, rồi bỏ cuộc săn đuổi. Nhưng bây giờ anh đã hiểu rõ hơn. Teruo sẽ không nương tay cho đến khi Massao phải chết. Teruo đang ngự ở một nơi nào đó, trong văn phòng của hắn, trong một xí nghiệp của hắn, hay trong biệt thự trên núi và lạnh lùng vạch ra những chiến lược giết người. Nếu họ đang chơi cờ thì Teruo đã thường xuyên đánh bại Massao. Nhưng lần này là một vấn đề nghiêm trọng khác: lần này là cuộc sống của Massao.
Vào chính khoảnh khắc chiếc Chevrolet màu xanh lá cây đâm vào xe cảnh sát, Massao đã chui ra khỏi xe và bỏ chạy theo hướng ngược lại. Anh chạy như ma đuổi, không biết chạy đi đâu, chỉ biết rằng càng tránh xa được lão chú và tay chân của hắn càng tốt. Anh ghìm dần bước chạy để tránh sự chú ý của mọi người. Theo bản năng, anh đi về hướng Downtown – Manhattan, nơi có biển người đông hơn để dễ lẩn trốn hơn. Nhưng anh không có chủ đích để đi tới. Anh cũng không thể quay trở lại Greenwich Village. Anh cũng không thể quay trở lại khách sạn. Không có chỗ nào cho anh trú ngụ. Nếu Teruo biết được Massao đã chạy chốn thì khắc các ngả đường sẽ dày đặc người của hắn được tung ra để tìm anh. Teruo nắm trong tay toàn bộ tài sản của gia đình Matsumoto và hắn sẽ sử dụng đến từng xu một để gạt bỏ bằng được trở ngại cuối cùng đối với hắn. Massao đơn thương độc mã chống lại cảnh sát, chống lại phòng an ninh của doanh nghiệp Matsumoto và chống lại vô vàn những tên thám tử tư. Chưa bao giờ anh cảm thấy cô đơn như lúc này.
Không. Anh không hoàn toàn bị bỏ rơi. Còn đó Kunio Hidaka ở Los Angeles. Massao nhớ lại những giờ phút đẹp đẽ họ đã sống bên nhau. Cha anh tin cậy ông. Nhưng làm thế nào để tới được chỗ ông ấy bây giờ? Anh không thể giải thích được tình cảnh của mình lúc này qua điện thọai. Không. Anh phải nói chuyện trực tiếp với Kunio Hidaka.
– Này, nhắm mắt đi đâu thế hả? – Một giọng nói vang lên. Massao nhìn lên và thấy mình va phải một người gác cổng khách sạn mặc đồng phục màu xám.
– Ôi! xin lỗi ngài!
Massao nói. Người gác cổng đang vẫy taxi cho một người khách của khách sạn. Massao nhìn quanh và thấy mình đang đứng ngay trước cửa khách sạn Hilton. Anh nheo mắt nhìn ngắm cho rõ hơn, nhưng anh không quan sát khách sạn, mà chú ý tới những điều đang diễn ra trước khách sạn.
Chiếc xe buýt Greyhound to lớn đang đỗ chờ khách, với tấm biển đề Los Angeles. Khách đang lục tục lên xe. Điều đặc biệt đập vào mắt Massao là họ đều là người Nhật. Hoá ra đây là một du lịch Nhật Bản đang trên đường đến Los Angeles! Thật là một dịp may hiếm có! Massao biết rõ anh phải chớp lấy thời cơ này. Anh đứng lại theo dõi tình hình.
Người lái xe buýt đứng bên cánh cửa để mở và nhìn vào danh sách kiểm tra tên từng người khách đang lên xe. Massao phải tìm được cách lên được chiếc xe này. Nhưng bằng cách nào? Rõ ràng đây là một hội riêng, mà anh lại không có tên trong danh sách. Massao suy nghĩ mấy giây, nhìn quanh một lát rồi đi vào thẳng hành lang của khách sạn. Hành lang rộng mênh mông và nhiều người: khách du lịch đi và đến, khách vãng lai, khách ngồi trên các ghế bành đợi cái gì đấy. Giữa hành lang là một đống to xù các loại va ly của hội du lịch, có ghi tên từng người trên xách quai. Bốn chiếc xe đẩy nhỏ đang chuẩn bị chở đống va ly ra xe đưa vào khoang hành lý. Cuối cùng còn lại khoảng hơn một chục chiếc.
Đầu óc Massao nóng bỏng vì suy tính. Anh tiến đến đống va ly cúi nhìn và đọc một tấm phiếu trên đó ghi tên người chữ: Yoshio Tanaka. Massao đứng thẳng dạy rồi đi xuyên qua hành lang tiến thẳng đến cabin điện thọai. Anh nhấc ống nghe trong cabin cuối. Một giọng dội lên trong ống nghe:
– Tôi có thể giúp gì được ngài?
– Các vị có thể giúp tôi gọi ngài Yoshio Tanaka được không?
– Xin ngài chờ một chút!
Mấy giây sau, một giọng lanh lảnh truyền qua loa:
– Xin mời ngài Tanaka đến nói chuyện tại phòng điện thọai.
Massao đứng lại trong cabin quan sát thấy một người đàn ông béo lùn đang hớt hải chạy đến cabin điện thọai cách chỗ anh không xa.
– A lô!
Massao quay lưng lại, hạ giọng nói vào máy:
– Ngài Tanaka phải không ạ?
– Vâng! vâng!
Tanaka vội nói:
– Có phải ngài Tanaka đấy không ạ?
– Vâng, tôi đây. Ai đang nói chuyện đấy?
– Đây là đường dây xuyên biển. Có một cuộc nói chuyện đường xa từ Nhật Bản cho ngài. Xin chờ một chút để chuẩn bị. Ngài hãy treo máy kên và chờ một lát!
– Nhưng xe buýt của tôi sắp khởi hành…!
– Điện sẽ gọi đến ngay!
– Từ văn phòng của tôi à? – Tanaka hỏi.
– Vâng! Thưa ngài!
– Vâng! Tôi chờ!
– Xin cảm ơn.
Massao treo máy lên. Anh đi qua chỗ Tanaka và vội vã ra ngoài. Những chiếc va ly cuối cùng đang được chuyển lên xe. Những người khách cuối cùng đang lên xe và người lái xe đang xem lại lần cuối bản danh sách.
Tất cả diễn ra theo ý muốn. Người của Teruo săn lùng Massao ở tất cả các bến xe công cộng. Nhưng sẽ không ai nghĩ ra tìm anh ở một chiếc xe riêng của hội du lịch. Massao đứng lại trước cửa xe. Người lái xe nhìn anh:
– Tên ngài là gì ạ?
– Tôi là Yoshio…
Vào đúng lúc này, Massao liếc thấy bóng dáng béo lùn vội vã của Tanaka. Anh hốt hoảng nhìn ông ta đang chạy đến. Tanaka đẩy Massao sang bên và nói với người lái xe:
– Yoshio Tanaka!
Người lái xe gạch lên trên tờ giấy. Massao đứng ngay trên vỉa hè nhìn người đàn ông nhật béo lùn trèo lên xe. Người lái xe lên sau tay lái và một phút sau, chiếc xe buýt lao đi mất hút.
Massao thất vọng đứng lại một mình. Anh đã gần đạt được mục tiêu, vậy mà tất cả bỗng nhiên đổ nhào. Ôi giá mà anh có một người ngần gũi để kể hết mọi chuyện. Anh mong ước được đến thăm lại Sanae. Anh nhớ đến ngương mặt dịu hiền, xinh đẹp của cô, nhớ lại lúc cô nói dối tên thám tử để bảo vệ anh. Một nỗi buồn sâu thẳm tràn ngập lòng anh.
Một viên cảnh sát đang tiến lại gần khách sạn. Hình như anh ta chăm chú nhìn Massao hay là Massao tưởng tượng ra vậy? Không thể mạo hiểm lúc này được. Anh đủng đỉnh quay mình và chậm rãi hòa mình vào dòng người đi vào hành làng khách sạn. Anh đi qua hành lang rồi chuồn khỏi khách sạn bằng cổng sau. Anh cần một chỗ ẩn, nhưng chẳng ở đâu an toàn.
Trong một hiệu ăn Pháp ở Hinet six Avenue, Massao nhấm nháp bữa ăn trưa muộn. Anh ghét các hiệu ăn Đức nên tìm đến nơi này. Anh biết lão chú đang âm mưu gì vào lúc này. Lão chú anh hiểu thấu tất cả những thói quen của anh và sẽ tung người đi sục sạo ở tất cả những nơi anh có thể đến. Từ lúc này trở đi, Massao chỉ có thể đến những nơi không ngờ tới. Anh phải tránh không để lại dấu vết để lão chú có thể lần theo. Anh ngồi bên chiếc bàn kê trong góc phòng ăn món giăm bông rám mà mình không thích, óc mãi suy tính những bước tiếp theo. Làm thế nào để trốn thoát khỏi cái thành phố đã bị bao vây kín như bưng này?
Tình cờ qua cửa sổ, Massao nhìn thấy một chiếc xe tải lớn lăn bánh tới. Một luồng suy nghĩ nóng bỏng chạy suốt thân thể Massao: còn một cơ hội nữa.
Một giờ sau, Massao đứng dưới bóng chiếc xe tải lớn đỗ bên ụ xe và quan sát họat động sôi nổi đang diễn ra xung quanh. Trên sân có ít nhất năm mươi chiếc xe tải lớn phục vụ vận chuyển hàng! Không biết bao nhiêu là hàng hoá chất đầy trên sân, các xe vận chuyển đồ gỗ, thực phẩm, đồ hoá chất và dụng cụ y tế. Các xe chất đầy nào là sách vở, nào là máy truyền hình, gỗ xây dựng, quần áo. Các xe tải này là mạch máu của nước Mỹ. Chúng chở hàng hoá đến mọi ngóc ngách của đất nước, đến các thành phố lớn, các làng mạc xa xôi, các trang trại và bến cảng.
Massao vẫn chăm chú quan sát công nhân làm việc. Các khâu luôn luôn diễn ra giống nhau. Khi xe đã chất đầy hàng, người ta đậy cửa sau rồi khoá lại. Lái xe ngồi vào sau tay lái, phụ xe ngồi ghế bên cạnh và xe nổ máy rời sân hàng. Thật là một cảnh tượng thú vị. Sau khi đã nắm vững tình hình và biết cần phải làm gì, Massao rời sân.
Anh đến bên một công nhân đang chất hàng lên xe và hỏi:
– Xin lỗi ông, chiếc xe này đi đâu thế?
– Connecticut.
– Không phải hướng ấy.
– Xin cảm ơn ông!
Massao đến bên một chiếc xe khác:
– Thưa ông, xe này đi đâu thế?
– Boston.
Gần quá. Anh cứ hỏi hết lái xe này đến lái xe khác và nhận được câu trả lời. Xe thì chạy đến Maine hay Philadenphia xe thì đến Washington hay Delaware. Chẳng ăn thua gì, Massao đã định bỏ cuộc khi anh lần đến một chiếc xe khổng lồ chở đầy đồ gỗ và dụng cụ gia đình. Lòng đầy thấp thỏm. Massao hỏi:
– Thưa ông, xe này đi đâu thế ạ?
Chẳng thèm nhìn anh, người lái xe gầm lên:
– Los Angeles!
Massao thấy nghẹt thở như có một dòng Adrenalin cộm trong mạch máu – Los Angeles! Nhất định anh phải tìm mọi cách lên được chiếc xe này. Anh lùi lại một bước và quan sát các công nhân đang cẩn trọng xếp các loại đồ gỗ lên sàn xe. Chiếc xe tải sắp đầy ứ hàng. Khi đã xếp đầy thì trên xe chắc chẳng còn hở lấy một xăng ti mét nào. Massao có len được vào đấy thì chắc cũng đến chết bẹp mất. Bố khỉ! nhưng đó không phải là mối lo chính của anh. Cái cơ bản làm anh lo lắng là chuyến xe chạy xuyên nước Mỹ này sẽ kéo dài sáu hay bảy ngày, và suốt thời gian đó anh sẽ bị giam trong xe không có đồ ăn thức uống.
Không sao! Massao nghĩ. Chẳng gì cản trở được anh nếu anh sẽ đến được Los Angeles, nơi anh sẽ lần tìm ra Kunio Hidaka và nhờ ông giúp đỡ.
Một nhóm bốn người đàn ông đang đẩy các xe lăn chở đầy đồ gỗ, họ chuyển hàng lên sàn xe. Massao biết rõ cần bắt đúng thời cơ. Nếu chui lên xe sớm quá anh có thể bị phát hiện. Còn nếu chậm chân một chút, anh có thể bị bỏ lại ngoài xe.
Massao thấy một nhóm lái xe đường xa đi từ căng tin ra đang đi sang phía bên kia sân chứa hàng. Nghĩ tới ăn, anh ứa nước miếng. Trong giây phút này thì anh sẵn sàng ăn đến cả cái món giăm bông Đức rán chết tiệt cũng được. Anh lại nhìn sang căng tin. Chỉ mất vài phút là có thể sang đấy mua một vài chiếc bánh xăng uych và mấy hộp Cola. Anh sẽ có ít đồ ăn, thức uống để đi xa mà không lo bị đói.
Massao không thể cưỡng lại nổi ý định đó. Anh nhanh chóng bước sang phía căng tin. Trong căng tin đầy tiếng ồn và khói thuốc lá. Các lái xe đường xa ngồi đầy quanh các bàn và quầy rượu. Massao lối vào quầy. Anh phát điên lên vì phải xếp hàng chờ. Có độc mỗi một cô bán hàng phục vụ mười lăm khách. Cô ta đang tán phét và làm duyên với họ, trong khi Massao cố sức gọi để cô lưu ý đến mình. Cô ta đem cà-phê cho một người khách rồi cuối cùng đến chỗ Massao
– Anh mua gì?
Massao chưa hề nghĩ tới sẽ mua gì. Anh nhìn lên quầy chất đầy thức ăn và nói:
– Tôi mua một chiếc xăng uých với thịt băm viên.
– Được!
Cô ta viết lên một cuốn sổ và quay người định bỏ đi.
– Và một chiếc xăng- uých với pho mát.
– Được!
– Và một chiếc xăng uých với pho mát.
– Được!
– Và một chiếc xăng uých với thịt gà.
Lần này thì cô ta ngạc nhiên nhìn anh:
– Đã hết chưa?
– Chưa đâu! Thưa cô!
Anh tính toán đến nóng bừng cả đầu là sáu hoặc bảy ngày trên đường, mỗi ngày ăn có hai bữa. Anh lại nhìn lên quầy thức ăn:
– Một xăng uých với trứng, một xăng uých với thịt bò tái, thịt bỏ rán, một bánh mì nhỏ với thịt muối, một xăng uých có giăm bông, một miếng pho mát, một xăng uých với salami, một chiếc với thịt bò lát và cà chua!
Cô bán hàng há hốc mồm. Cuối cùng cô cất được tiếng hỏi:
– Còn đồ uống nữa chứ?
– Vâng, một tá Cola!
Cô ta mỉm cười:
– Anh có khẩu vị khá đấy!
Massao nhìn theo cô ta đi vào bếp và gọi thức ăn. ít nhất anh cũng không để bị đói trên đường đi. Anh muốn ăn một chút gì đó ngay bây giờ và uống một tách cà phê. Nhưng anh lại không muốn để mất thời gian. May sao thì họ khẩn trương làm đồ ăn cho anh.
Anh nhấp nhỏm bên ghế lắng nghe mấy người lái xe chuyện trò.
– Đi đâu đấy, Charly?
– Đến Tulsa. Chở hàng cho tháp khoan.
– Tớ vừa ở đến đấy! Thời tiết xấu lắm!
– Anh đã nhận xe mới chưa Tony?
– Năm sau cơ. Bà xã phải đi mổ!
– Thật xúi quẩy cho anh.
– Thời buổi này thì anh mà mong ốm cơ chứ!
Massao thấy cô bán hàng đang nhận đồ ăn và đang tính tiền. “Mau lên “! Anh thầm giục. “ Mau lên nào “! Dường như đọc được ý nghĩ của Massao cô bán hàng bảo:
– Bánh của anh sắp xong rồi!
– Cám ơn cô!
Đúng lúc đó, Massao nghe thấy một giọng bên quầy trả tiền:
– Chắc chúng nó chất hàng lên xe xong rồi đấy, đến Los Angeles thôi!
Tim Massao như ngừng đập. Anh đi vòng lại nhìn mặt người lái xe tải anh định đi, và cả người phụ xe nữa. Họ đang trả tiền. Người phụ lái nói:
– Đi thôi! Tao đã cho ký xong mọi hoá đơn rồi!
Massao thất thần nhìn lại sang phía quầy ăn. Anh thấy người ta đang gói bánh cho anh, nhưng không còn thì giờ nữa. Hai người lái xe đã ra đến cửa.
Massao nhảy dựng lên rồi chạy theo họ. Cô bán hàng reo lên:
– Ê này! Bánh của anh này!
Nhưng Massao đã vọt ra ngoài. Chiếc xe tải khổng lồ còn đỗ ở đó, và món đồ gỗ cuối cùng được chất lên.
Cửa sau xe có thể bị nâng lên và khoá lại bất cứ phút nào. Đây chính là khoảng khắc phải chui lên xe. Nhưng công nhân đang đứng ngay bên cửa xe nói chuyện với lái xe. Massao không thể nào lần tới bên cạnh họ được. Anh nghĩ đến bao nhiêu điều không may đã xảy ra, bao nhiêu lần anh đã suýt ra khỏi được New York. Và cả lần này nữa, chẳng lẽ lại sôi hỏng bỏng không.
Đang bị giày vò bởi nhưng ý nghĩ buồn thảm, một tiếng đổ vỡ chợt bùng lên bên một chiếc xe đỗ ngay bên cạnh. Mọi người quay lại nhìn.
Một chiếc chậu nến Phalê lớn rơi từ sàn cao xuống nền đất vỡ vụn thành hàng ngàn mảnh. Người công nhân vụng về làm đổ chiếc chân nến bắt đầu chử vung lên, các lái xe và công nhân khác xúm quanh anh ta để trêu chọc, cười nhạo.
Tim Massao nhảy thót lên khi anh thấy cả anh chàng lái chiếc xe anh định đi lén cũng đi theo nhóm người không có người cảnh giới. Nhìn quanh quất không thấy ai để ý, anh nhảy tót lên sàn xe lao vào bên trong, trườn qua những chiếc bàn, ghế chui xuống dưới những chiếc đèn cây và ghế xô pha. Chiếc xe tải dài hơn là Massao dự đoán. Mà đến khi bò vào tận trong cùng xe ẩn mình dưới một chiếc ghế xô pha. anh mới cảm thấy an toàn. Sẽ chẳng ai phát hiện ra anh ở đây. Anh cay đắng nghĩ đến những chiếc xăng uých và những hộp Cola đang chờ anh trong căng tin phía bên kia sân. Nhưng bây giờ thì anh đã quá muộn rồi. Anh sẽ sống. Anh là Matsumoto.
Vài phút sau, Massao nghe thấy một tiếng động lớn. Cửa sau xe được đóng lại, anh bị giam trong thùng xe tối đen kín mít. Anh nghe thấy tiếng động cơ nổ ầm ầm và chiếc xe lớn rùng mình lao lên đường.
Anh đã lên đường đến Los Angeles, đến California.
Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+