Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện người lớn 2016

Truyện Sex Thu Thủy Bạn Tôi 

Đăng ngày 07/3/2014 by admin

Xem toàn tập:
Thu Thủy ngồi đối diện tôi, nảy giờ chỉ tủm tỉm cười mà không nói. Con gái như vậy mới là con gái chứ! Không nói đâu có ai nói mình bị lột lưỡi đâu mà sợ

Cô Phương Linh, cô giáo của tôi là cô giáo đẹp nhất trường. Thời đó, thầy cô và học sinh đều nghèo nên mọi người chỉ ăn mặc đơn giản mà thôi. Cô thường mặc áo thun hoặc áo sơ Thu Thủy và quần tây vào ngày thường, còn ngày lể, cô thường mặc áo dài đỏ.

đích của áo xống, một phần là để che chắn thân, nhưng tuồng như tuốt những áo xống cô mặc đều bội phản lại điều này. Những chiếc áo của cô cứ rên xiết trước vẻ đẹp rừng rực của cô. Mái tóc thật dài, thật mượt cứ thung thăng theo những bước đi uyển chuyển, thung dung. Mái tóc chỉ dài quá vai hờ che chiếc cổ trắng mịn màng, thon nhỏ. Đôi mắt cô thật hiền, thật ướt, để mỗi khi nhìn vào, dù chỉ mới 10 tuổi, tôi … cứ chết trân ở đó, không muốn rời ra. Đôi mắt càng đẹp thêm bởi đôi chân mày bán nguyệt, và đôi lông Thu Thủy dài, cong, để đôi mắt lại sâu hơn, tròn hơn, và gợi cảm hơn. Rồi kế đến là chiếc mũi dọc dừa nằm trên đôi môi mọng đỏ, tròn căng. (có nhẽ lúc đó tôi chưa biết đến những chuyện ái ân và cái chức năng tuyệt “phụ” của cái Thu Thủyệng và đôi môi nên vẫn chưa thấy hết cái vẽ đẹp của nó). Và kế tiếp, có nhẽ trời cũng biết thương người tôn thờ vẻ đẹp bởi thế thường làm cho cô … không cài cút áo trên cùng. Chỉ một cúc áo thôi mà sao bao lăm ngày mắt tôi cứ dán vào đấy. Tôi không tinh thần được tôi thèm cái gì, nhìn cái gì, nhưng tôi cứ nhìn mãi vào đó, và thỉnh thoảng, may mắn thay, ngực áo cô căng ra để có một kẻ hở giũa hai khuya áo. một tí, chỉ một tẹo làn da trắng, lộ ra, da “ngực” các bạn à, mà làm tôi mê mệt. Lúc đó, tôi ước gì tôi là làn gió (như chuyện Tề Thiên Đại Thánh mà tôi vẫn lén đọc), tôi sẽ len vào kẻ áo kia và vân vê hai cái kỳ quan tuyệt với nhất của loài người cho dù giảm thọ (vì giám dzê cô giáo) tôi vẫn sẵn sàng chịu tất…

Thu Thủy khẽ chạm cây thước vào tay tôi, kéo tôi về với thực tiễn. Đây là tháng thứ hai tôi chuyển về trường PTTH Gia Định. Tôi học tiếp lớp 11 ở cái tuổi 17 … mới nảy sừng dê. Và hơn thế nữa, sau 10 năm làm học sinh, có nhẽ hiện giờ tụi tôi đã vượt qua Ma và Quỉ để đứng hàng thứ nhất! Thu Thủy ngồi ngay phía trên bàn trên. Phải khó nhọc lắm tôi mới quen được nàng vì nàng đẹp quá. Mà con gái đẹp thường “láu cá”. Vả lại, ngồi kế nàng là con Thúy “khùng” và con Mai Hiền “chàng hảng”. Thúy khùng và Mai Hiền chàng hảng là 2 cái tên tôi đặt chơi cho tụi nó, ai dè … chết tên luôn. Sở dĩ con Thúy nó khùng, không phải vì nó té giếng mà tại vì cái đầu nó mới uốn, bờm xờm như cái tổ Cu (trong mắt mấy đứa không dám nói nó khùng), còn trong mắt tôi, thì “Cu” có ý nghĩa khác – cao cả hơn nhiều – cho nên tôi đặt cái tên sát với thực tế nhãn tiền hơn: Khùng thì không tắm và không chải đầu nên cái đầu chơm bơm như vây. Còn con Mai Hiền chàng hảng thì con tệ hơn nữa, nó vừa mập, vừa lùn, vừa có cặp ngực to bằng 2 cái ấm trà. có lẽ vì 2 cái ngực to quá cho nên nó phải đi chàng hảng ra để khỏi mất cân bằng, nếu không, lỡ mà nó té, thì đường xá Việt Nam sẽ càng gồ ghề, lởm chởm với ổ bưởi, ổ dừa. Đó là theo ý của tôi, còn theo ý thằng Bảo “ròm”, bạn mới nhưng lại là bạn chí cốt, thì sở dĩ con Mai Hiền đi chàng hảng bởi vì nó “bị chơi” nhiều quá. Hmm … sao cũng được, Thu Thủyễn sao nó không té sấp là phước đức cho mọi người rồi.

Thu Thủy thì ngồi giữa bàn trên, con tôi thì ngồi đầu bàn ngay bên dưới. Trong lớp học 40 quỉ này, mổi bàn có năm đứa. Thằng Bảo ròm ngồi bên trái tôi, còn bên phải Thu Thủy là Thúy và Mai Hiền. Muốn làm quen được với người đẹp, các bạn thấy đó, phải trải qua bao nhiêu là “Họng súng vô hình”. Tôi phải tốn 3 ổ bánh mì thịt để tọng vào ba cái tàu há mồm đó vào giờ ra chơi thì nó mới nín cho để tôi có thể làm quen với người đẹp Thu Thủy. Thu Thủy đẹp quá, cái đẹp thiên thần đó làm cho tôi chợt nhớ đến cô Phương Linh dạy lớp 4 của tôi ngày nào. bao nhiêu lời thơ, ý hoa mà tôi sắp xếp sẵn qua bao đêm tôi và thằng nhỏ của tôi mất ngủ, chạy đi đâu mất tiêu hết khi lần đầu tiên tôi đối diện 1 chọi 1 với nàng. May mà trong lớp, dù chỉ mới có 2 tháng mà tôi đã nổi tiếng là học khá và nói năng giỏi, chứ không có lẽ Thu Thủy nghĩ là đang tiếp chuyện với “Thằng Khờ Nhà Thờ Đức Bà Paris” rồi.
– Sao Minh không nói gì hết vậy, bộ tiếc mấy ổ bánh mì hả? Nàng hỏi.
– Đâu có đâu! Tôi trả lời vội vàng.
Nàng tủm tỉm cười và hỏi tiếp:
– Minh hôm tự nhiên ít nói quá vậy, bữa nào Thu Thủy cũng nghe Minh bô bô từ đầu tới cuối giờ ở bàn dưới mà?
À! Thì ra nàng có để ý tôi. Lấy lại niềm tự tin, tôi bắt đầu “ca cải lương”:
– Thấy Thu Thủy đẹp quá cho nên Minh bị thôi Thu Thủyên ấy! Mặc cho nàng thẹn cười, hơi đỏ mặt, tôi bồi tiếp: “Thu Thủy đẹp mà học giỏi English nữa, mà Minh ngu nhất là môn English, có gì mai mốt này, bài tập về nhà, bí chỗ nào Minh hỏi Thu Thủy nha?”
gương mặt vẫn còn đỏ hồng (sao mà đẹp đến lạ lùng), nàng nói nhỏ:
– Mai Hiền và Thúy cũng giỏi lắm đó và tốt lắm, Thu Thủy còn thua xa, mà 2 người lại mới ăn bánh mì của Minh nữa, Minh hỏi họ nha. Thu Thủy bận lắm cho nên thường để đến giờ chót mới thức khuya làm bài lận.

Lời nói nhẹ nhàng mà sao tôi không chống trả nổi. Như con cá rô phi bị câu lên, mặt tôi đỏ rần, Thu Thủyệng ngoác ra, khô khốc! Trời ơi! 15 ngàn đồng tiền bánh mì cộng với bao đêm thao thức giờ đây tôi đứng tồng ngồng ngay trước bàn của hoa khôi của lớp (dù chưa ai kịp bỏ phiếu bầu). Cái đẹp dịu hiền của nàng ngày nào trở thành cái đẹp ương bướng, đôi mắt buồn buồn giờ đây giường như long lanh, thách thức. Ngực nàng ép nhẹ vào cạnh bàn, gương mặt nghếch lên cao ngạo! Tôi ước tôi là con bọ, chui từ bàn vào, cắn vào đầu ngực đó sưng tù vù cho bỏ tức. Quê quá, tôi vớt vát:
– Vậy Minh sẽ hỏi Mai Hiền và Thúy nha.

Nàng cười cười. May sao tiếng chuông reo báo hiệu hết giờ ra chơi, thế là tôi có lý do chính đáng để trở về chổ ngồi, nếu không, 3 đứa kia đi vào mà thấy tôi trồng “cây si héo” trước mặt Thu Thủy có lẽ tôi thà chết sướng hơn. Mà còn phải nói gì nữa, ngay từ khi lòng tôi có cái tên Thu Thủy, tôi đã biết rằng:

Yêu là chết trong lòng một ít,
Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu,
Cho rất nhiều, xong nhận chẳng bao nhiêu!
Người ta dụ, hay thờ ơ, chẳng biết!

(Xin lỗi chú Xuân Diệu, con sửa thơ chú một tí, nhưng mà chú ơi, sao tình yêu buồn nhỉ)

Cô Thùy Phương Linh, hiển nhiên biết rất rõ rằng cô đẹp. Hồi xưa, bao nhiêu chàng trai ký túc xá đã để dành tiền cà phê để mua quà tặng cô hòng rủ được cô đi chơi nhân dịp 8 tháng 3 hay ngày Valentine’s Day. Rồi ngày ngày đi đường, bao nhiêu ánh mắt , cái chiêm ngưỡng, cái ganh tị, cái thì thèm thuồng, … cứ vờn mãi xát lại trên gương mặt và dáng hình cô. Rồi người quen, bạn bè, đồng nghiệp, cứ đeo quanh cô, có vài người thì thật lòng, nhưng số còn lại chạy theo vì muốn chiếm đoạt cái sắc đẹp này để thỏa mãn cái ham muốn của phần “con”, trong cái “con người” của họ. Và trớ trêu thay, rất nhiều đàn ông trên đời này, lại tự nhủ, đó là “tình yêu”. Nhưng đẹp thì được gì chứ. Đằng sau đôi mắt đen long lanh, ẩn dấu một cuộc đời với chuỗi ngày ấu thơ thật buồn. Cha mẹ cô ly dị khi cô lên 6 tuổi. Cô không biết rõ vì sao nhưng nghe nói cha cô bắt gặp mẹ cô đi lại với ai đó. Chuyện không biết có thật hay không nhưng lên 8 tuổi thì Phương Linh có ba kế. Sau hơn 3 năm thuận hòa, ba kế thường say rượu, rồi mắng chưởi thậm chí đánh cả mẹ Phương Linh và Phương Linh không cần biết lý do gì. Người em gái cùng cha khác mẹ cũng chả hạnh phúc gì hơn Phương Linh, cũng là nạn nhân của những trận đòn dây nịch, vỏ chai, hoặc những cái tát tay nảy lửa.

Gia đình lúc đó không đến nỗi khó khăn lắm nên Phương Linh không cực lắm về thể xác, nhưng cực nhiều về tinh thần. Phương Linh mơ có cha, có tình thương yêu, có gia đình đầm ấm, nhưng mà Phương Linh chỉ có được một tí, một tí thôi, rồi tiếp theo là những ngày thật kinh khủng. Nhưng tạo hóa không chỉ dừng lại đó, nàng càng lớn, càng đẹp, càng buồn, càng gợi cảm. Má hồng – phận bạc: Tạo hóa đặt một người cha ghẻ, thường say khướt, cạnh nàng. mẹ nàng hiểu điều đó, nàng hiểu điều đó, cái điều không ai không nhận thấy được mỗi khi cặp mắt đỏ ngầu của người cha ghẻ, say khước nhìn chòng chọc như muốn ăn tươi nuốt sống lấy Phương Linh. Khi học lớp 12, mổi khi bạn bè, nhất là ban trai – dù chỉ là bạn – đến tìm Phương Linh thì họ sẽ bị nghe chửi những lời thật thô tục đến nỗi Phương Linh không dám nhìn mặt họ khi vào lớp ngày hôm sau, còn bản thân Phương Linh thì bị vài cái tát tay nảy lửa và những lời Thu Thủyệt thị tàn tệ.

Rồi nhũng gì phải đến cũng xảy đến. Hôm đó, mẹ Phương Linh đi chợ chưa về, chỉ có Phương Linh và người em gái ở nhà. Cô em thì đang ngủ trưa còn Phương Linh thì đang tắm. Đang nhắm mắt thả hồn cho những giọt nước mát chạy lăng tăng trên cơ thể mới lớn, chảy cho trôi đi những cái buồn đau trong chuỗi đời, chảy để diệu bớt nỗi lo đang canh cánh bên lòng nàng hàng ngày: Nguời cha ghẻ – một nỗi lo không có lối thoát. Chợt Phương Linh nghe có tiếng bước chân nặng nề hướng gần về phòng tắm. có lẽ ông ta biết đó là Phương Linh vì đôi dép Phương Linh để ngay bên ngoài. Phương Linh nín thở vội vàng lau khô mình thì cái nắm đấm cửa bắt đầu ngọ ngoậy. Phương Linh điếng hồn, run bần bật, nép vào góc phòng. Tay chân nàng tê liệt, Thu Thủyệng nàng khô khốc, không thể phát thành tiếng, tim nàng đập loạn xạ, nàng mong đó chỉ là một cơn ác mộng mà thôi. Chợt cái tiếng vặn cửa im hẳn, 1 giây, 2 giây, rồi 10 giây … thời gian như ngừng lại, bất tận. Không có chuyện gì xảy ra. Nàng thở hắt một tiếng, trống ngực vẫn còn đập, lau mình tiếp … bổng “Ầm!” một tiếng, cánh của mỏng manh bật tung. Phương Linh thét lên! Người cha ghẻ đứng đó, mắt đỏ ngầu nhìn Phương Linh như con trăn đang nhìn con chuột nhỏ bé, không phương tự vệ, Phương Linh vòng khăn nhanh qua ngực lùi dần, lui dần, rồi dựa hẳn vào góc phòng tắm. Nàng đã hết đường chạy! Cái phòng tắm ướt át, lạnh lẽo, và chật hẹp như chính cuộc đời nàng. Nàng đứng chết dí trong góc phòng, cả người nàng chỉ có một tấm khăn mỏng che thân, mà nào có che được nhiều, nó chỉ lấp được nữa ngực của Phương Linh tới 1/4 đùi. Cái nửa kín, nửa hở của một người con gái 18 chỉ làm con thú càng thêm dã thú. Đôi mắt đỏ, càng đỏ hơn, cái trái khế trên cổ con thú cứ chạy lên, chạy xuống, người cha ghẻ bước về phía Phương Linh một bước, 2 tay cởi dần chiếc áo của ông ấy. Phương Linh không thở nổi nữa, thần kinh nàng tê liệt, Thu Thủyệng nàng lắp bắp: “Xin đừng! Xi..n .. đ … ừ..ng!” nhưng con ác thú cứ từ từ tiến đến! 1 bước rồi một bước nữa!…

o O o

Nhớ ai ra ngẫn vào ngơ
Nhớ ai, ai nhớ, bây giờ nhớ ai!

Tôi nhớ Thu Thủy! có lẽ cũng như triệu triệu đàn ông khác trên đời, tôi thuộc loại lỳ – càng khó khăn bao nhiêu, tôi càng quyết chí bấy nhiêu. Cả buổi học, hể thầy cô ngưng giảng bài, tôi lại trộm liếc nàng. Từ hướng 3-giờ, tôi chỉ thấy được mái tóc, cánh tay, và một phần gương mặt nàng nếu như con Thúy không dựa cái đầu chơm bơm của nó ra đằng sau. Hình như lâu lâu, tôi cảm thấy ánh mắt nàng cũng liếc trộm về phía tôi một tí, hay là tôi bị bịnh tưởng? Truyen XXX Người ta nói con trai đang trồng cây si hay bị bệnh tưởng lắm. Thôi thì mặc kệ, nếu mà tòa xử đàn ông về cái tội tưởng tượng thì có lẽ 98% đàn ông sẽ phạm tội … (e hèm … tội gì các bạn biết rồi đó) thì tù nào chứa cho hết được. Mà đàn ông vào tù hết trơn, thì 3 ngày sau trái đất này sẽ nổi loạn vì đàn bà con gái thiếu … cái mà đàn ông có! Nhìn nàng hoài, ngắm nàng hoài, nhớ, mơ, tưởng, về Thu Thủy hoài mà tôi chưa tìm được kế hoạch chinh phục nàng hợp lý. Viết thư tình gởi nàng thì xưa như trái đất. Đó là chưa kể “bút sa gà xối mở”, bao nhiêu tai tiếng sẽ xối lên đầu tôi nếu như lá thư tình thơ dại kia lọt vào tay những con vịt biết mặc áo dài. Hay có thể tệ hơn, như chàng Thư trong chuyện của Nguyễn Nhật Ánh, nhưng tôi biết kết cuộc của tôi đâu có “tiền hung hậu kiết như anh chàng”. Mua bánh mì để dụ 3 đứa kia ra ngoài (đó là chưa kể thằng Hải hói ngồi kế thằng Bảo, rồi thắng Vinh bê đê, thằng Tuấn hô, con Châu đen ngồi bên trái Thu Thủy, rồi bà Ba bên trái trái nữa) thì hao tiền mà đứt ruột chết trước khi rinh được trái tim mỹ nhân về dinh. Còn lân la tới nói chuyện với nàng thì càng chết chắc vì 2 cái con vịt biết mặc áo dài đó cứ kè kè theo nàng Bạch Tuyết (tôi gọi Thu Thủy như vậy vì nước da nàng trắng tuyệt ngần) của tôi. Tương kế tựu kế, tôi quyết định làm cái đuôi theo nàng về vào ngày thứ năm, khi mà chúng tôi chỉ có 2 tiết học.

…Em bắt anh làm cái đuôi em đó, trông rất tội nghiệp
Anh có theo hàng trăm cây số, em vẫn không thèm quen anh đâu …

Vừa dắt xe đạp, vừa ngóng theo nàng, tôi vừa lãi nhải hát. Em mà đạp nổi 100 cây số để chọc tức tôi thì tôi cũng dám đạp 101 cây số để làm mềm trái mùa đông của em, tôi tự nhu.û Từ xa xa, mắt tôi vẫn ngóng theo dáng của cái đầu chơm bơm, cái tướng chàng hảng, và nàng Bạch Tuyết của tôi. Bánh xe lăn được khoảng 10 vòng thì tôi giật mình! 3 cái áo dài, cũng như mấy chục cái áo dài khác sà vào quán chè bên đường. Đúng là đồ …”con gái”. Làm sao đây? Làm sao đây? Tôi đạp chậm lại, đầu óc bí rị! Bình thường tôi giỏi Toán-Lý-Hóa lắm nhưng mà bài toán “theo em về xế trưa” này, tôi mít đặc! Tôi không dám nhìn về phía 3 đứa nó nữa vì sợ bị phát hiện, cũng không dám đạp xe nhanh nữa vì chưa tìm được lời giải. Đầu óc tôi rối bời, dây thần kinh đứt đoạn, mặc đực ra như Thằng Bờm … mất cái quạt mo! Chợt tôi nghe tiếng réo:
– Ê Minh nhí! Minh nhí!

Thì ra đó là tiếng của con Mai Hiền chàng hảng! Cái giọng của nó cũng chè bè như tướng đi của nó! Không lẽ kế hoạch đen của tôi bị bể rồi sao? Tôi giả vờ không nghe, đạp xe nhanh hơn thì tiếng gọi giật lên:
– Minh nhí, quay xe lại!

mẹ ơi! Con nhỏ này mà làm cảnh sát có nước … không cần tu huýt! Chưa kể là nó có khả năng đi tù nếu thổi nhằm người nào bị yếu tim! Hết đường chạy, tôi quay xe lại, giả mặt ngầu như Trương Phì:
– Mai Hiền (chàng hảng – tôi muốn gào lên câu đó cho sướng Thu Thủyệng, nhưng mà nói ra câu đó chắc về nhà, đến con Thu Thủylu chưa chắc đã nhận ra tôi), kêu Minh hả!

Con Mai Hiền cười xởi lởi:
– Ông ghé đây ăn chè với tụi này rồi trả tiền dùm luôn, chè ngon, bổ, mà rẻ lắm nữa!

Không đơi tôi có đồng ý hay không, nó kéo ra thêm một cái ghế nữa, để sát bên nó, rồi ngồi phịch cái thân 60kg của nó xuống. Sao mà tàn nhẫn thế, sao mà vô tình thế, sao mà … chàng hảng thế?! Thứ nhất tôi không có “nhí”! Công nhận tôi có hơi ốm, nhưng ốm như Leonardo Dicaprio thì càng hấp dẫn chứ sao. Hơn nữa, tôi cao 1m60! Ở cái tuổi 17 mà cao 1m60 thì khi 25 tuổi, ít nhất tôi cũng 1m65 tới 1m70 chứ chẳng chơi. Mà con trai Sài gòn, với 1m65 thì đủ sức dự thi thanh niên thanh lịch rồi. Không được hạng nhất thì cũng hạng một chục, chứ ai như cái cục thịt chàng hảng cạnh tôi, giỏi lắm là ông trọng tài cụt giò có thể tha thứ chứ vị giám khảo nào có đủ tứ chi, sẽ coi cái tướng đi ấy như là một sự phỉ báng kinh khủng nhất tới vẻ đẹp của phái nữ.

Nghĩ tới đó, tôi tức cười quá nên cười tủm tỉm. Bắt gặp cái cười bí ẩn trên mặt tôi, con Thúy đẩy đưa:

– Vậy là Minh chịu trả tiền cho tụi này rồi! Thúy biết ngay mà! Thôi Minh ăn gì nói đi để Thúy kêu một lượt. Con Thúy nói một cách hồn nhiên, tươi rói, y như rằng bao 3 cái tàu hả mồm này ăn là vinh dự và trách nhiệm từ thuở … chưa biết yêu của tôi! Có biết đâu trong lòng tôi, nó vừa chua, vừa cay, vừa tức.
– Ăn gì cũng được. Tôi ậm ừ.

Thu Thủy ngồi đối diện tôi, nảy giờ chỉ tủm tỉm cười mà không nói. Con gái như vậy mới là con gái chứ! Không nói đâu có ai nói mình bị lột lưỡi đâu mà sợ. Thu hết những tàn lực còn lại trong người, tôi đưa mắt nhìn Thu Thủy, giờ đây đang thật gần. Trời ơi! Nàng đẹp đến mê hồn. Cái đẹp của thế gian như đọng cả lại trong nàng. Đặc biệt là đôi mắt buồn. Đôi mắt như hai hòn ngọc màu đen, long lanh, xa thẳm và luôn mông lung như chứa đựng triệu vạn tâm tư. “Mắt Ngọc” ơi, tôi muốn là cơn gió ấm để đem đến niềm vui cho đôi mắt ấy. Em ơi, nói cho tôi nghe đi sao mắt em lại buồn vậy? Chợt đôi mắt đó nhìn tôi, cái nhìn ngắn như một tia điện mà chỉ có riêng tôi và nàng biết được. Trong cái ngắn ngủi cực kỳ ấy, dường như chứa đựng muôn vàn điều mà nàng chưa kịp nói ra, nhưng lại muốn tôi phải hiểu. Mà sao tôi hiểu được con gái chứ, đầu óc tôi rỗng tuếch thế này, còn đầu nàng thì tóc xỏa muôn trùng. Ngày xưa, ông Adam và bà Eva, dù không có gì ngăn cách, ổng còn bị bả dụ khị nữa nói chi là tôi. Cái nhìn mang sắc cầu vòng tắt đi, nàng với sang tôi một tí, và chạm … ly chè vào tay tôi, và một giọng réo rắt rất đặc trưng phát ra từ đôi môi đỏ mọng:
– Minh ăn đi, chè Ngọc Lan, ngon lắm đó!

Tôi mỉm cười, hơi lúng túng một tí đón lấy ly chè. Vô tình ngón tay tôi chạm phải tay nàng. Cái lạnh của ly chè làm cho ngón tay trắng hồng đó lành lạnh. Cả người tôi lâng lâng như đang ngồi trên cõi thiên thai, và trước mặt tôi là tiên nữ, là hiện thân của những gì tinh tế nhất của tạo hóa. có lẽ nhà văn Cát Tường sẽ vô cùng tự hào vì rằng chiếc áo dài mà ông vẽ ngày xưa, giờ đây đã tìm được một trong những chủ nhân thượng thặng nhất. Lời vàng, ý ngọc có lẽ sẽ mãi tuôn ra nếu không có cái giọng chua ngoa của con Mai Hiền kéo tôi về với thực tại (Sao tôi thù con nhỏ này quá, không biết nó có hay rằng tôi ghét cay ghét đắng nó đến như vây hay không?):

– Ăn lẹ lên Minh nhí! Đá tan ra hết thì chè lạt nhách bây giờ!

 

Xem cả bộ:


truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+