Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Từ bi thành – Chương 11- 12 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 11: Tình yêu không phải là tất cả

Mộ Thiện mở mắt, cô lờ mờ nhìn thấy trần nhà chạm trổ đẹp đẽ, ở giữa treo đèn chùm thủy tinh ngay trên đầu cô.

Mộ Thiện không có cảm giác, cũng không nhớ gì cả, phảng phất như cô tỉnh dậy sau một giấc ngủ say sưa.

Mộ Thiện gạt chăn sang một bên ngồi dậy, cô phát hiện trên người cô mặc bộ đồ ngủ sạch sẽ, cảm giác khó chịu cũng biến mất.

Đám cảnh sát đó rốt cuộc…

Mộ Thiện ngẩng đầu, bắt gặp Trần Bắc Nghiêu đang ngồi quay lưng về phía cô ở cuối giường.

Dưới ánh sáng tờ mờ của ngọn đèn ngủ, bóng lưng màu đen của anh lộ vẻ cô độc. Mắt anh nhắm nghiền, tay đặt lên đầu gối, điếu thuốc lá trên tay Trần Bắc Nghiêu đã cháy hết mà anh không hề phát giác.

“Bọn họ đã động đến tôi chưa? Đừng dấu tôi”. Giọng nói Mộ Thiện bộc lộ sự dữ tợn hiếm thấy.

Thân hình Trần Bắc Nghiêu hơi động đậy. Anh trầm mặc ngoảnh đầu, ánh mắt nhìn cô ẩn dấu nỗi bi thương.

“Thiện Thiện, không sao đâu, tôi đã đến kịp thời”. Nụ cười anh có phần lạnh lẽo: “Mấy tên cảnh sát dám động đến em, tôi sẽ xử lý chúng”.

Toàn thân Mộ Thiện nhẹ nhõm hẳn, gương mặt cô trắng bệch tiều tụy, nước mắt chảy dài xuống hai gò má.

Một bàn tay trắng dịu dàng au nước mắt giúp Mộ Thiện.

“Thiện Thiện, là sơ suất của tôi”.  Khuôn mặt Trần Bắc Nghiêu từ từ áp sát: “Tôi nên giữ em ở bên cạnh tôi sớm hơn…Thiện Thiện…”

Tim Mộ Thiện đập mạnh.

Trong phút chốc, tầm mắt cô chỉ còn lại gương mặt sạch sẽ với các đường nét thanh tú của Trần Bắc Nghiêu. Đôi môi mềm mại ấm áp của anh nhẹ nhàng đặt lên môi Mộ Thiện.

Hôm nay anh mặc bộ comple đen sang trọng, vậy mà anh không ngần ngại quỳ trên giường, thân hình cao lớn của anh hoàn toàn bao phủ cô, một tay anh giữ chặt hai cổ tay Mộ Thiện, không cho cô giãy giụa, bàn tay còn lại nâng mặt cô, không để bờ môi cô trốn tránh.

Nụ hôn của anh thành kính và kiên định như thời niên thiếu.

Đầu lưỡi linh hoạt của anh tiến sâu vào miệng Mộ Thiện, mạnh mẽ cuốn lấy đầu lưỡi của cô. Theo nụ hôn của anh, một ngọn lửa nóng bỏng ẩm ướt đốt cháy môi Mộ Thiện, thiêu đốt tâm tư của cô, ngọn lửa như gặp gió lớn cháy thẳng vào trái tim cô.

Mộ Thiện mê mê man man bị anh đè xuống giường.

“Bỏ tôi ra”. Cô cố giữ sự tỉnh táo cuối cùng.

Trần Bắc Nghiêu dường như không nghe thấy lời cô nói, hai bàn tay anh đan chặt vào tay cô. Ánh mắt anh u tối, giống như có thứ bị kìm nén bao nhiêu năm cuối cùng cũng được giải phóng. Anh tham lam hôn lên trán, hai mắt, đầu mũi, cổ cô…anh mê đắm từng tấc da thịt thơm tho của Mộ Thiện.

Vào giây phút đó, Mộ Thiện thật sự muốn chìm trong vòng tay và nụ hôn của Trần Bắc Nghiêu, mặc kệ anh phóng hỏa giết người hay sống trong thế giới đen tối. Cô hoài niệm hơi thở của anh, muốn đụng chạm dây dưa với anh, vì chỉ như vậy cô mới cảm thấy an toàn, mới có thể làm dịu đi sự đè nén và hoảng sợ trong lòng cô.

Làn da Mộ Thiện đột nhiên mát lạnh, khiến cô giật mình. Khó khăn lắm cô mới định thần, phát hiện Trần Bắc Nghiêu đã cởi cúc áo cô và vùi đầu trên ngực cô, một bàn tay của anh ở dưới quần cô định kéo xuống.

Không…không được!

“Dừng lại!” Mộ Thiện cất giọng nghiêm nghị.

Trần Bắc Nghiêu ngẩng đầu, anh không nói một lời nào chỉ nhìn cô chăm chú.

“Vừa…xảy ra chuyện ở cục cảnh sát…” Ánh mắt cô trống rỗng: “Tôi muốn được yên tĩnh một mình”.

Trần Bắc Nghiêu hơi chấn động, anh buông hai tay cô. 

“Tôi xin lỗi”. Anh liền ngồi dậy và nôn nóng cởi cúc cổ áo sơ mi, như thể anh cũng cần thoáng khí.

“Cám ơn anh đã cứu tôi”. Mộ Thiện vờ như không thấy tình cảm mãnh liệt đang dâng trào trong cơ thể anh, cô nói nhỏ: “Tôi muốn nghỉ ngơi một lát”.

Trần Bắc Nghiêu ngoảnh đầu đi chỗ khác như không muốn nhìn thấy bộ dạng xộc xệch của cô. Anh trầm mặc một lát rồi cất giọng trầm trầm: “Thiện Thiện, những năm qua tôi chưa từng động đến người đàn bà khác. Tôi chỉ cần một mình em,  em đừng sợ cũng đừng do dự, hãy mạnh dạn theo tôi được không em?”

Tim Mộ Thiện rung động, nhưng lời cô thốt ra là: “Bắc Nghiêu, tôi muốn yên tĩnh một lát”.

Nhìn theo bóng lưng anh biến mất ở cửa ra vào, Mộ Thiện chỉ cảm thấy trong lòng lạnh lẽo.

Trần Bắc Nghiêu như một cái bẫy ngọt ngào không thể dự báo trước, cô không thể lao vào một cách mù quáng như trước kia.

Buổi tối, Lý Thành sắp xếp để Trần Bắc Nghiêu ăn cơm với lãnh đạo Viện kiểm sát. Đến khi tiễn các lãnh đạo ra về đã hơn chín giờ tối.

Gió đêm mát lạnh, Trần Bắc Nghiêu mặt hơi đỏ, tay đặt lên cửa sổ xe ô tô, thần sắc anh rất thư thái. Châu Á Trạch mở miệng: “Thời gian gần đây Đinh Hành và Lữ gia thường xuyên qua lại”.

Đây là chuyện nằm trong định liệu, Trần Bắc Nghiêu nhìn hàng đèn nhấp nháy bên ngoài cửa xe: “Bọn họ có một kẻ thù chung”.

Châu Á Trạch nghiến răng: “Đinh Hành quả là mạng lớn! Đúng lúc sắp chết tự nhiên được cảnh sát cứu sống! Lý Thành, người của chú làm việc chẳng ra sao cả”.

Lý Thành hơi ngượng và áy náy, Trần Bắc Nghiêu vỗ vai anh ta.

Châu Á Trạch quay sang Trần Bắc Nghiêu: “Em muốn bán “bột” anh lại không cho. Hai năm nay Lữ gia hợp tác với bên Nga, kiếm không biết bao nhiêu tiền từ ma túy”.

Trần Bắc Nghiêu đưa mắt nhìn anh ta: “Tôi không muốn chú chết sớm”.

Châu Á Trạch cười ha ha, nhưng thần sắc anh ta vẫn tỏ ra không tán thành.

Lý Thành đột nhiên nói xen vào: “Gần đây Đinh Hành bắt đầu đi lại gần gũi với một số quan chức, Ôn Tệ Trân tích cực chống lưng cho anh ta. Bắc Nghiêu, nếu ba người bọn họ liên thủ, tôi sợ chúng ta đấu không lại”.

Châu Á Trạch “xì” một tiếng, Trần Bắc Nghiêu chỉ cười cười.

“Lý Thành! Ôn Tệ Trân làm quan, dân không đấu với quan. Về cái chết của Mạn Thù, ông ta có lẽ nghi ngờ chúng ta nhưng chẳng thể làm gì chúng ta vì không có bằng chứng. Tuy nhiên nếu chúng ta đấu với ông ta một cách trắng trợn, chúng ta sẽ chỉ có con đường chết”.

Châu Á Trạch và Lý Thành trầm mặc nhìn Trần Bắc Nghiêu. Trần Bắc Nghiêu cúi đầu châm một điếu thuốc, hít một hơi rồi nói tiếp: “Ông ta không thiếu tiền, tôi nghe nói ông ta cũng không thích đàn bà. Tôi nhớ trong mấy cán bộ trẻ được chúng ta nâng đỡ có một người làm thư ký ở thành ủy? Lý Thành, chú hãy bảo người đó tìm hiểu tình hình của Ôn Tệ Trân xem thế nào”.

Ngày hôm sau Mộ Thiện đi làm bình thường. Vừa có cảm giác quay về thế giới bình thường, vừa tìm thấy cảm giác chân thực, Mộ Thiện lại nhận được điện thoại của Trần Bắc Nghiêu.

“Mộ Thiện, giúp tôi một việc”. Anh đi thẳng vào vấn đề, là một lời thỉnh cầu.

“Được thôi”. Mộ Thiện nhận lời ngay, cô cũng có ý định nói dứt khoát với Trần Bắc Nghiêu.

Mặc dù tâm trạng rối bời nhưng Mộ Thiện nghĩ, cô có lưu luyến đến mức nào, mọi chuyện rồi cũng sẽ qua đi. Ai quy định anh muốn tái hợp, cô sẽ cảm kích đến rơi nước mắt? Anh không thể vì cô từ bỏ làm ăn phi pháp, cô càng không thể vì anh từ bỏ nguyên tắc làm người của cô. Mộ Thiện thậm chí nhắc nhở bản thân, cuộc sống là như vậy, chẳng có người nào không thể sống thiếu một ai đó.

Tất cả rồi sẽ qua đi, cuộc sống sẽ quay lại quỹ đạo vốn có của nó.

Nơi hẹn vẫn là nhà hàng Hồ Nam lần trước. Hôm nay nhà hàng không một bóng người, chỉ có thuộc hạ của Trần Bắc Nghiêu thấp thoáng ở khắp mọi nơi trong nhà hàng.

Trần Bắc Nghiêu nói mời một vị khách ăn cơm, muốn cô đi cùng anh. Không biết nhân vật nào khiến anh đánh trống giương cờ khoa trương như vậy, còn bao trọn gói nhà hàng cao cấp trong thành phố?

Cửa phòng ăn riêng mở ra, Mộ Thiện sững sờ.

Một người phụ nữ mặc xường xám ngồi phía đối diện Trần Bắc Nghiêu.

Mộ Thiện rất hiếm khi nhìn thấy phụ nữ thời nay mặc xường xám hợp như cô gái này. Trông cô diễm lệ, thanh cao và đầy cuốn hút.

Gương mặt trang điểm theo lối phong tình xa lạ nhưng thể che dấu đường nét vô cùng quen thuộc.

“Mộ Thiện”. Cô gái cất giọng đầy nghi hoặc.

Vi Nông. Trong đầu Mộ Thiện gọi tên này, chính là cô ấy, Diệp Vi Nông.

Mộ Thiện đứng yên một chỗ nhìn chằm chằm Diệp Vi Nông, đến khi mắt cô nhòe đi.

Không cần bất cứ lời nói nào, Mộ Thiện đi đến bên Diệp Vi Nông và giang rộng hai tay.

Tình hình sau đó nằm ngoài dự liệu của Trần Bắc Nghiêu, hai người phụ nữ xinh đẹp trưởng thành coi anh như không hề tồn tại, họ ôm nhau khóc như hai đứa trẻ. Họ khóc đến nỗi mắt đỏ sọng, lớp trang điểm nhòe nhoẹt. Một lúc sau họ nhìn nhau rồi cùng nở nụ cười rạng rỡ.

Đến lúc này Trần Bắc Nghiêu mới đứng dậy đỡ Mộ Thiện ngồi xuống bên cạnh anh.

Diệp Vi Nông sau khi khóc đủ liền cất giọng đầy cảm khái: “Không ngờ bao nhiêu năm trôi qua, hai người lại về bên nhau”.

Trần Bắc Nghiêu đặt tay lên thành ghế sau lưng Mộ Thiện. Mộ Thiện đánh trống lảng: “Đừng nói về tớ nữa, mấy năm nay cậu đi đâu mà biệt tăm biệt tích thế?” 

Mộ Thiện và Diệp Vi Nông là bạn học từ thời cấp hai, tình cảm rất gắn bó thân thiết. Diệp Vi Nông gần như là người duy nhất biết rõ chuyện tình của Mộ Thiện và Trần Bắc Nghiêu.

Sau khi tốt nghiệp cấp ba, hai người học đại học ở hai thành phố khác nhau. Mấy năm đầu họ thường xuyên viết thư và gọi điện thoại. Sau đó do bận rộn nên họ ít liên lạc, nhưng Mộ Thiện không hề cảm thấy tình bạn giữa cô và Diệp Vi Nông thay đổi.

Vào năm thứ ba đại học, Mộ Thiện không nhận được tin tức của Diệp Vi Nông. Cô đổi số điện thoại, gửi thư cũng không trả lời. Mộ Thiện mất nhiều công sức mới hỏi ra số điện thoại mới của bạn. Nào ngờ sau khi thông máy, Diệp Vi Nông trầm mặc hồi lâu rồi nói: “Mộ Thiện, sau này chúng ta đừng liên lạc nữa”.

Mộ Thiện không phải là người hay suy diễn lung tung và bị động chờ đợi. Ngày hôm sau, cô lập tức mua vé tàu hỏa đi thành phố có trường đại học của Diệp Vi Nông. Thế nhưng thầy chủ nhiệm lớp DIệp Vi Nông tỏ ra kinh ngạc: “Diệp Vi Nông ư? Nửa năm trước em ấy bỏ học rồi. Nguyên nhân? Tôi không rõ”.

Mộ Thiện lại về quê, tìm đến nhà Diệp Vi Nông. Nhưng trong ngôi nhà lụp xụp của cô chỉ còn một mình bà ngoại bảy mươi tuổi, bà cũng chẳng biết tung tích của cô.

Thế là mối quan hệ giữa hai người bị gián đoạn từ đó.

Nghe câu chất vấn của Mộ Thiện, Diệp Vi Nông mỉm cười: “Thiện Thiện, lúc đó xảy ra một số chuyện, tớ không muốn đối diện với bản thân, cũng không muốn đối diện với cậu”. Thần sắc cô bình thản: “Bây giờ tớ sống rất tốt, cậu yên tâm đi”.

Mộ Thiện gật đầu: “Thế thì tốt”.

Diệp Vi Nông không muốn kể, cô cũng không muốn ép bạn. Dù bốn năm trôi qua nhưng vẫn họ tin tưởng nhau như ngày nào, thế mới là tri kỷ.

Diệp Vi Nông nhìn Trần Bắc Nghiêu: “Bắc Nghiêu, chiều nay tôi muốn ở cùng cậu ấy, anh không để bụng đấy chứ?”

Trần Bắc Nghiêu đứng dậy: “Không cần đâu, chiều nay tôi có công chuyện, nhường nơi này cho hai người, sẽ không có ai làm phiền hai người”. Anh quay sang Mộ Thiện: “Tối muộn tôi sẽ đến đón em”.

Sau khi Trần Bắc Nghiêu rời khỏi phòng ăn, hai người phụ nữ nhìn nhau mỉm cười rồi bắt đầu nhỏ to tâm sự, Diệp Vi Nông đột ngột nói: “Cậu có biết Trần Bắc Nghiêu đang làm gì không?”

Mộ Thiện nhìn Diệp Vi Nông với ý tứ khác: “Cậu cũng thần thông quảng đại thật đấy”.

Diệp Vi Nông gật đầu: “Mấy hôm trước Trần Bắc Nghiêu đến tìm tớ, anh ta nhắc đến cậu, tớ còn không tin nổi. Nếu không nể mặt cậu, tớ chẳng thèm giao thiệp với anh ta. Sao cậu lại bị cuốn vào vụ Dung Thái?”

Mộ Thiện nhìn Diệp Vi Nông bằng ánh mắt dò xét. Diệp Vi Nông không định dấu diếm: “Cậu đừng cười tớ, tớ chẳng có bản lĩnh gì đâu, chỉ là người đàn ông tớ đang sống chung làm việc trong chính quyền thành phố. Không có nhiều người biết vụ này, tớ cũng không hiểu tại sao anh nhà cậu lại mò ra tớ?”.

Thảo nào Trần Bắc Nghiêu muốn cô làm cầu nối. Không biết là nhân vật nào? Quan chức chính quyền chắc tuổi cũng không còn trẻ, đa phần đã có gia đình. Nhưng thấy thần sắc Diệp Vi Nông hết sức bình thản, Mộ Thiện cũng không tiện hỏi sâu hơn.

Mộ Thiện giải thích: “Tớ vào Dung Thái qua một cơ hội ngẫu nhiên. Lưu Minh Dương, giám đốc bộ phận phát triển chiến lược của Dung Thái giới thiệu dự án cho tớ”.

Diệp Vi Nông “ồ” một tiếng rồi nói tiếp: “Tớ biết anh ta, hôm trước Trần Bắc Nghiêu đến tìm tớ, anh ta cũng đi cùng. Cậu còn chưa trả lời câu hỏi của tớ, cậu định quay về bên Trần Bắc Nghiêu sao?”

Mộ Thiện trầm mặc hồi lâu.

Sau khi rời khỏi phòng ăn, Trần Bắc Nghiêu châm một điếu thuốc, anh đứng ngoài hành lang một lúc rồi mới đi ra phía cửa nhà hàng.

Vừa đến đại sảnh, giám đốc nhà hàng vồn vã chào hỏi: “Trần tổng, anh đi rồi à?”

Trần Bắc Nghiêu gật đầu, ánh mắt anh dừng lại ở quầy lễ tân, nơi thấp thoáng có giỏ cam đỏ. Anh lại quay sang giám đốc nhà hàng: “Có cam đường phèn chưa?”

“Có rồi, họ vừa mang đến nên còn tươi lắm. Tôi bảo người cắt ra đĩa nhé!”

“Không cần, đưa cho tôi vài quả”.

Trần Bắc Nghiêu cầm túi cam đường phèn. Đây là loai quả trước đây hai cô gái rất thích, lúc đó anh thường mua cho Mộ Thiện, cô lại cầm đi chia cho Diệp Vi Nông.

Trên hàng lang phảng phất tiếng nhạc êm dịu, Trần Bắc Nghiêu chậm rãi đi tới phòng ăn riêng. Vừa định đẩy cửa bước vào, anh đột nhiên nghe thấy giọng nói lạnh lùng của Mộ Thiện: “Tớ đã nói với cậu rồi, đừng cho anh ấy biết chuyện trước kia”.

Tay Trần Bắc Nghiêu dừng trong không trung.

Diệp Vi Nông im lặng một giây rồi hỏi lại: “Chuyện trước kia? Là chuyện mẹ cậu đứng trên sân thượng ép cậu quỳ xuống viết huyết thư, không chia tay anh ta mẹ cậu sẽ nhảy lầu? Hay là chuyện cậu mang thai đứa con của anh ta năm mười bảy tuổi, bị lén lút đưa về quê phá thai?”

Trần Bắc Nghiêu ngẩng đầu, đôi mắt đen của anh thẫm lại.

Mộ Thiện không lên tiếng, Diệp Vi Nông lại nói tiếp: “Trần Bắc Nghiêu tâm tư thâm sâu, năm đó cậu chủ động nói lời chia tay anh ta, cậu tưởng anh ta sẽ không mang hận sao? Bây giờ nếu cậu định nối lại mối quan hệ với anh ta, thì cậu nên cho anh ta biết mọi tủi nhục cậu phải gánh chịu, làm vậy mới tốt cho cậu”.

Giọng nói lãnh đạm của Mộ Thiện truyền tới: “Cậu hãy giúp anh ấy, coi như nể mặt tớ. Còn tớ không định nối lại mối quan hệ với anh ấy”.

Diệp Vi Nông dường như không tin nổi: “Thời đại học cậu vẫn còn yêu anh ta…”

“Tớ không yêu anh ấy nữa”. Mộ Thiện cắt ngang lời Diệp Vi Nông: “Tớ không thể đến với anh ấy. Thà tớ đi yêu một người đàn ông nghèo khó nhưng chính trực và lương thiện”.

Ngoài cửa, Trần Bắc Nghiêu cứng đờ, thân thể anh như bị yểm bùa nên hóa đá.

Một lúc sau, anh quay người đi ra ngoài. Dưới ánh mắt kinh ngạc của giám đốc nhà hàng, anh cười nhạt, ném túi cam lên quần lễ tân rồi nhanh chóng rời khỏi nhà hàng.

 

Chương 12: Tự tìm lạc thú

Đến tầm chạng vạng tối, Trần Bắc Nghiêu tắt điếu thuốc, chỉnh lại cà vạt đi vào nhà hàng.

Khi mở cửa phòng ăn, mùi rượu nồng nặc xộc ra khiến anh hơi sững lại.

Một bàn đầy thức ăn vẫn còn nguyên, chỉ có hai chai rượu vang hết nhẵn, dưới đất còn bốn năm lon bia. Hai người phụ nữ mặt đỏ bừng nằm bò xuống bàn, ánh mắt họ mơ màng.

Trần Bắc Nghiêu cau mày đi tới đỡ Mộ Thiện đứng dậy. Mộ Thiện vốn đang lẩm bẩm nói câu gì đó, nhìn thấy Trần Bắc Nghiêu, cô lập tức sa sầm mặt, dùng hết sức đẩy anh. Trần Bắc Nghiêu không nhân nhượng, kéo cô vào lòng rồi ngẩng đầu nhìn Diệp Vi Nông.

Diệp Vi Nông đại khái khá hơn Mộ Thiện một chút, cô nấc cục một tiếng rồi lảo đảo đứng dậy. Diệp Vi Nông không hề nhìn Trần Bắc Nghiêu, rút điện thoại bấm số: “Mau vào đây đón tôi”.

Một người đàn ông trẻ tuổi trông có vẻ cục mịch vào phòng, xem ra anh ta là người chuyên đi theo bảo vệ Diệp Vi Nông. Người đàn ông gật đầu với Trần Bắc Nghiêu rồi dè dặt đỡ Diệp Vi Nông.

“Thiện Thiện, đợi tớ gọi điện thoại nhé!” Trước khi ra ngoài Diệp Vi Nông không quên hét lớn.

Trần Bắc Nghiêu không rời mắt khỏi người phụ nữ say khướt trong lòng, người cô mềm mại như không có xương cốt. Anh biết trong con mắt người khác, người đàn bà có vẻ bề ngoài như cô lẽ ra nên dịu dàng, nên nhu mì, nên thông minh thuận theo ý của đàn ông để đạt lợi ích lớn nhất.

Nhưng Mộ Thiện hoàn toàn khác biệt.

Trần Bắc Nghiêu giữ một tư thế cứng đờ ngồi trong phòng ăn một lúc, sau đó anh đứng dậy bế cô lên xe.

Lúc này trời đã tối mịt, đường hơi bị tắc, ánh mắt Trần Bắc Nghiêu dừng lại trên gương mặt một bên bị mái tóc dài che khuất của Mộ Thiện, nhưng tầm mắt của anh như xuyên qua cô hướng về một nơi xa xăm.

Gương mặt trắng nõn nà của cô vẫn đỏ ửng, hàng lông mi dài khẽ động đậy, Mộ Thiện mở mắt, đôi mắt cô trong veo trầm tĩnh. Cô rời khỏi vòng tay anh, ngửa đầu tựa vào thành ghế.

Trần Bắc Nghiêu vẫn duy trì tư thế cũ, anh cất giọng dịu dàng: “Em có uống nước không?”

Mộ Thiện lại nhắm mắt và lắc đầu. Gương mặt nghiêng của cô lúc ẩn lúc hiện trong đêm đen.

“Bắc Nghiêu, chúng ta không thích hợp”. Giọng nói của Mộ Thiện vô cùng bình tĩnh và ổn định, không hề tỏ ra say rượu.

Trần Bắc Nghiêu từ từ ngồi thẳng người, anh ngẩng đầu nhìn về phía trước ô tô: “Tại sao?”

Mộ Thiện trầm mặc trong giây lát, cô như lẩm bẩm một mình: “Tôi sẽ không yêu một kẻ giết người, một tên xã hội đen”.

Trần Bắc Nghiêu quay sang nhìn cô bằng ánh mắt vô cảm: “Em coi tôi là hạng người như vậy sao?”

Mộ Thiện giơ tay che mặt, cô gật đầu rồi thở hắt ra: “Trần Bắc Nghiêu, sau này anh đừng tìm tôi nữa”.

Một lúc sau, cô nghe thấy giọng nói bình thản của anh: “Được”.

Khi đến khu nhà cô ở, Mộ Thiện lảo đảo mở cửa xe, Trần Bắc Nghiêu vẫn ngồi thẳng lưng, hai tay đặt lên đầu gối, mi mắt hơi khép lại, anh không hề nhìn Mộ Thiện.

Mộ Thiện mới đi vài bước liền nghe thấy tiếng máy nổ, xe của Trần Bắc Nghiêu lao vụt đi, như không muốn dừng lại dù chỉ một giây.

Mộ Thiện đi chầm chậm vào tòa chung cư, lên thang máy, đi hết hành lang, mò trong túi một lúc lâu mới tìm thấy chìa khóa mở cửa nhà.

Cô đứng trong phòng khách không biết bao nhiêu lâu, có lẽ do trong người vẫn còn chất cồn, cô thấy khổ họng khô rát, khô đến mức đau buốt. Mộ Thiện lấy một chai nước trong tủ lạnh tu ừng ực, nhưng cảm giác khô rát vẫn không hề giảm bớt.

Mộ Thiện nghĩ cô nên tìm việc gì đó để làm. Theo quán tính cô ngồi xuống bàn làm việc, mở máy vi tính và văn bản liên quan đến công việc.

Màn hình vi tính nhấp nháy ánh sáng u ám. Những hàng chữ trên màn hình lúc đầu còn rõ ràng, sau đó mờ dần. Đó là những con chữ quen thuộc nhưng không thể lọt vào đầu óc cô.

Mộ Thiện gõ chữ tanh tách, cô tưởng đang làm việc nên càng gõ nhanh hơn. Một lúc sau cô định thần nhìn kỹ, trên màn hình đều là ba chữ “Trần Bắc Nghiêu”.

Mộ Thiện vội đứng dậy đi vào nhà vệ sinh, dòng nước lạnh kích thích thần kinh khiến cô tỉnh táo hơn một chút. Cô đi vào phòng ngủ vùi đầu xuống giường.

Chuông điện thoại reo vang, Mộ Thiện mò mẫm tìm điện thoại trong bóng tối, là giọng nói của mẹ cô.

“Thiện Thiện, con đang làm gì vậy?”

“Con đang ngủ ạ”.

“Mới tám giờ đã ngủ rồi à? Có phải tối hôm trước thức thông đêm? Con phải chú ý giữ gìn sức khỏe”. Giọng bà Mộ lúc nào cũng quan tâm như vậy.

“Vâng”. Cô hàm hồ trả lời: “Có chuyện gì không mẹ?”

Bà Mộ do dự một lát mới nói cần mượn Mộ Thiện hai trăm ngàn. Trong tài khoản Mộ Thiện có khoản tiền đó nên cô đồng ý ngay. Mẹ cô lại hỏi: “Đúng rồi, con với người bạn là ông chủ công ty đầu tư lần trước phát triển đến đâu rồi?”

Mộ Thiện cố gắng đè nén nỗi đau, cô trả lời: “Chẳng đến đâu mẹ ạ, con và anh ấy không có quan hệ gì”.

Nghe giọng nói Mộ Thiện, mẹ cô biết cô lại giở thói bướng bỉnh nên không kiềm chế nổi: “Thiện Thiện, con đừng cố chấp nữa. Con tưởng mẹ không biết sao? Từ vụ con với thằng nhãi khốn khiếp đó…con bắt đầu chống đối ba mẹ, người có điều kiện tốt cỡ nào con cũng không chịu tiếp xúc. Trước đây còn non nớt thì thôi, bây giờ con đừng tỏ ra ấu trĩ nữa. Cứ tiếp tục như vậy, hai ba năm sau dù con xinh đẹp và kiếm nhiều  tiền cũng vô tác dụng, đến lúc đó con chỉ có thể tìm người đã từng kết hôn. Tết năm nay con nhất định phải đưa bạn trai về ra mắt ba mẹ, nếu không đừng có về nhà!”

Bà Mộ nói một tràng dài, Mộ Thiện biết cô nên nhẫn nhịn nhưng vào lúc này cô thật sự chóng mặt và khó chịu. . Cô không thể khống chế cất cao giọng nói: “Mẹ! Mẹ đừng ép con nữa”.

Bà Mộ giống như bị chạm trúng nỗi đau, bà gầm lên: “Mẹ ép con? Những việc mẹ làm đều vì con, con nghĩ mẹ ép con sao? Vậy làm thế nào mới gọi là không ép con? Để con và thằng khốn đó ở bên nhau? Mẹ hận thằng nhãi ranh lưu manh đó, mẹ hận đến mức muốn băm vằm nó”.

Giọng nói bà Mộ đến cuối câu hơi nghẹn ngào, Mộ Thiện gần như có thể tưởng tượng ra bộ dạng phẫn uất của mẹ cô ở đầu kia điện thoại. Những năm qua, cô và bố mẹ hầu như không nhắc đến Trần Bắc Nghiêu. Chỉ cần nói động đến anh, bố mẹ cô dễ nổi cơn lôi đình còn cô càng trầm mặc hơn.

Tim Mộ Thiện đau như bị dao cắt. Cô biết bản thân đã sai hoàn toàn. Lúc đó cô và anh còn quá trẻ nên luôn tự cho mình là đúng, tình yêu không có lỗi nhưng bọn họ đã làm sai. Nếu năm đó cô và anh trưởng thành và biết tiến lùi như bây giờ, họ sẽ không bất chấp tất cả lao đầu vào yêu đương trước kỳ thi đại học, sẽ không nếm trái cấm để đến mức phá thai.

Vì vậy bây giờ cô liệu sự lựa chọn của cô có phải chính xác? Từ chối anh là một quyết định đúng đắn?

Đó là tình yêu chân thành của cô, dù xảy ra năm mười bảy tuổi, dù tám năm không gặp, nhưng anh vẫn là người cô yêu như sinh mệnh.

Mộ Thiện chậm rãi mở miệng: “Mẹ, là con không đúng, con nói sai rồi. Hôm nay đến đây thôi được không ạ? Con rất mệt, con đi ngủ trước đây, có gì ngày mai nói sau được không mẹ?”

Có lẽ bị bất ngờ trước sự thay đổi của Mộ Thiện, giọng bà Mộ cũng dịu lại: “Con đừng nghĩ ngợi nhiều quá, nếu công việc có áp lực lớn thì tạm thời nghỉ ngơi đi, sức khỏe là quan trọng nhất”.

Sau khi cúp điện thoại, Mộ Thiện ném di động sang một bên, cô ngồi dậy ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Ngày mai lại là một ngày mới, một khi đã quyết định sẽ không còn đường lùi, không thể quay đầu.

Cũng vào lúc này, ở một hộp đêm sang trọng nhất của thành phố, Trần Bắc Nghiêu ngồi trong một phòng riêng ở góc tận cùng. Anh chỉ có một mình với một ngọn đèn và một chai rượu.

Khi Châu Á Trạch vào phòng, anh ta bắt gặp Trần Bắc Nghiêu đang bỏ chai rượu không xuống đất và đặt chai khác lên bàn, gương mặt anh đỏ bừng bừng.

Châu Á Trạch không lên tiếng, chỉ ngồi xuống cạnh Trần Bắc Nghiêu và cầm chai rượu khác cụm với anh rồi uống một ngụm lớn.

Trần Bắc Nghiêu nhướng mắt nhìn Châu Á Trạch: “Có chuyện gì?”

Châu Á Trạch cười hì hì: “Không có gì. Anh ngồi đây mấy tiếng đồng hồ rồi, tay giám đốc sợ quá nên mời em qua cứu mạng”.

Trần Bắc Nghiêu cúi xuống nhìn đồng hồ rồi đứng dậy: “Gọi Thôi Hạt Tử”.

Châu Á Trạch cúi đầu chửi thề một câu rồi nói: “Em cũng đi”

Thôi Hạt Tử là tên lưu manh đầu đường xó chợ mà Châu Á Trạch quen biết, người này từng học đông y, tuy không biết khám bệnh cứu người nhưng có biệt tài chế tạo các loại hương liệu. Trần Bắc Nghiêu từng dùng anh ta một lần nên nhớ tên anh ta.

Vào lúc hai giờ sáng, một chiếc xe con màu đen đậu dưới tòa nhà chung cư, một đám người đi thang máy lên tầng trên.

Trần Bắc Nghiêu rút chìa khóa, lặng lẽ mở cửa phòng. Thôi Hạt Tử thổi hương bay vào nhà, tài nghệ của anh ta có thể bảo đảm con người ngủ say như chết năm sáu tiếng đồng hồ, mùi hương này không có độc hại, thậm chí giúp người ngủ sâu hơn.

Khi mùi hương bay hết, Thôi Hạt Tử đứng đợi ở phòng khách, Trần Bắc Nghiêu đi thẳng vào phòng ngủ, Châu Á Trạch không chịu lép vế lập tức đi theo anh.

Mộ Thiện nằm ngủ trên giường, Châu Á Trạch cảm thấy gương mặt xinh đẹp của cô dưới ánh trăng trông như một nữ thần. Chỉ là tâm trạng cô có vẻ không tốt lắm, cô cau mày nhíu mặt trong giấc mộng, khóe mắt còn đọng giọt nước mắt, mười đầu ngón tay thon thả của cô vô ý thức nắm chặt ga trải giường.

Trần Bắc Nghiêu đứng bên cạnh giường nhìn Mộ Thiện mười mấy phút, đến nỗi Châu Á Trạch buồn chán ngó đông ngó tây, anh mới từ từ cúi xuống.

Bàn tay lớn nhẹ nhàng lướt theo mái tóc dài, gương mặt và xương quai xanh của Mộ Thiện. Cảm giác làn da mềm mại dưới bàn tay khiến khóe miệng Trần Bắc Nghiêu cong lên thành nụ cười.

Có lẽ cảm thấy không đủ, Trần Bắc Nghiêu kéo ghế ngồi xuống bên cạnh giường Mộ Thiện. Anh gạt tóc cô sang hai bên rồi cúi đầu hôn từ trán xuống mắt, mũi, má và đôi môi chín mọng của cô.

Hôm Trần Bắc Nghiêu gặp lại Mộ Thiện, Châu Á Trạch đã giới thiệu Thôi Hạt Tử cho anh, hôm đó Châu Á Trạch đứng bên ngoài canh chừng. Hôm nay anh ta mới được tận mắt chứng kiến vị lão đại bị cấm dục nhiều năm, vừa hôn hít vừa sờ soạng người phụ nữ anh mê đắm và yêu thương, không hiểu tại sao Châu Á Trạch có cảm giác sởn gai ốc.

Có lẽ do vào giây phút này, Trần Bắc Nghiêu quá đỗi dịu dàng, không hề giống vẻ lạnh lùng tàn nhẫn lúc bình thường, cứ như anh biến thành một người hoàn toàn khác.

“Ra ngoài”. Giọng nói lãnh đạm của Trần Bắc Nghiêu vang lên, Châu Á Trạch quay sang nhìn, thấy Trần Bắc Nghiêu đã nằm sấp trên giường, một tay anh luồn vào áo ngủ từ bên dưới, một tay anh cởi cúc áo và vùi đầu xuống ngực Mộ Thiện.

Châu Á Trạch vội quay người ra khỏi phòng ngủ.

Hơn nửa tiếng đồng hồ sau, Trần Bắc Nghiêu mới đi ra ngoài. Châu Á Trạch về phương diện này vô cùng tinh tường, chỉ cần ngửi qua cũng biết đối phương đã làm thật sự hay chỉ là chân tay mồm miệng đã cơn nghiền.

Anh ta nhìn Trần Bắc Nghiêu với ánh mắt “đáng tiếc sắt rèn không thành thép”.

Trần Bắc Nghiêu không bận tâm đến Châu Á Trạch. Anh mỉm cười, bỏ hai tay vào túi quần rồi bình tĩnh đi ra cửa lớn.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+