Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Từ bi thành – Chương 21-22 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 21: Cách của Trần Bắc Nghiêu

Mộ Thiện dừng bước ở trước cửa thư phòng.

Tâm phúc của Trần Bắc Nghiêu đều ở trong phòng. Ánh hoàng hôn dìu dịu của đầu mùa thu hắt vào phòng, chiếu sáng gương mặt bọn họ, gương mặt của những người thuộc độ tuổi khác nhau nhưng ánh mắt đều lộ vẻ tinh anh lạnh lùng, giống như đều được đúc từ một khuôn mẫu.

Trần Bắc Nghiêu cũng từ khuôn mẫu đó?

“Chị dâu!” Lý Thành là người đầu tiên nhìn thấy Mộ Thiện, anh ta lập tức đứng dậy. Những người đàn ông khác lần lượt đứng lên chào “Chị dâu!”. Châu Á Trạch thậm chí còn cười hì hì: “Ôi, chị dâu nỡ bỏ cả Bắc Kinh để về đây à?”

Chỉ có Trần Bắc Nghiêu vẫn ngồi trên ghế sofa đơn không hề nhúc nhích. Anh mặc áo sơ mi màu xanh lam viền trắng, khiến bóng dáng anh càng lạnh lẽo hơn. Bởi vì vết thương chưa lành hẳn nên sắc mặt anh vẫn còn nhợt nhạt, nhưng ánh mắt anh bình thản, tạo nên vẻ đẹp khác với lúc bình thường.

Mộ Thiện đứng yên một chỗ, cô cảm thấy mười đầu ngón tay lạnh buốt.

Nhìn Trần Bắc Nghiêu không có vẻ gì là nguy hiểm, nhưng tại sao anh lại là kẻ tồi tệ nhất, tàn nhẫn nhất trong số những người có mặt ở đây?

Trần Bắc Nghiêu ngẩng đầu nhìn Mộ Thiện, bầu không khí trầm mặc trong giây lát.

Ký ức cuối cùng của anh về cô dừng lại ở lúc cô bỏ đi ngày hôm đó. Do bận chăm sóc anh nhiều ngày liền nên cô lúc đó khá tiều tụy, hai mắt thâm quầng giống con gấu trúc đáng thương.

Thế mà hơn nửa tháng rời khỏi anh, người phụ trước mặt rõ ràng điều chỉnh bản thân rất tốt. Làn da mịn màng trắng ngần của cô đã khôi phục vẻ trơn láng. Đôi mắt đen của cô lấp lánh như hồ nước, chỉ cần nhìn vào mắt cô là anh có cảm giác thư thái dễ chịu. Dáng vẻ của cô khiến anh càng muốn chiếm hữu cô hơn.

Anh đã đợi quá lâu rồi.

Trong hai mươi sáu năm cuộc đời anh, năm mười tám tuổi được cô yêu tha thiết là những ngày tháng vui vẻ nhất mà anh từng trải qua. Nhờ tình yêu của cô, anh đã quên mất nỗi buồn phiền của người mẹ, sự thờ ơ của người cha và những ngày tháng nơm nớp lo sợ trên đầu sóng ngọn gió.

Chỉ có gương mặt diễm lệ mê đắm lòng người của cô, lời nói dịu dàng ngọt ngào của cô, sự e lệ rụt rè của cô mới giống một giấc mơ làm tan chảy trái tim anh, khiến anh dù bao năm xa cách cũng không thể dứt ra.

Vì vậy ngay hôm anh và cô gặp lại, anh ngồi trên xe ô tô nhìn cô yên lặng đứng giữa đám lưu manh ở Từ thị, anh gần như lập tức quyết định…

Anh phải giành cô bằng được. Anh muốn lại một lần nữa chìm đắm trong tình yêu cuồng nhiệt mà dịu dàng của cô.

Thật ra anh muốn cô cam tâm tình nguyện đến với anh.

Nhưng anh nhẫn nhịn hết lần này đến lần khác, chờ đợi hết lần này đến lần khác.

Trăm ngàn thủ đoạn anh quyết không dùng, có lúc không thể chịu đựng hơn, anh mới lén lút ôm tấm thân ngà ngọc của cô trong lúc cô ngủ say, nhưng anh vẫn phải cố khắc chế bản thân.

Anh tự nhủ, một khi muốn thứ tốt nhất thì anh phải trả giá bằng sự nhẫn nại.

Thế nhưng cô rõ ràng nằm bên cạnh anh, gọi anh bằng một giọng cực kỳ dịu dàng “Anh Bắc Nghiêu”, rõ ràng cô hôn anh còn mãnh liệt hơn anh.

Rõ ràng cô vẫn yêu anh, vậy mà cô vẫn cố chấp đòi chấm dứt.

Cô muốn chấm dứt?

Có lẽ do anh nuông chiều cô quá, anh nhân nhượng cô quá lâu, nên cô mới cảm thấy, cô có thể quyết định tình yêu của hai người?

Được thôi, nếu người đàn bà của anh bướng bỉnh chính trực như vậy, anh chỉ có thể đổi cách khác, phương thức đúng sở trường của anh.

Nghĩ đến đây, Trần Bắc Nghiêu nheo mắt nhìn Mộ Thiện, khóe miệng anh nhếch lên, ý cười nhạt như gợn sóng.

“Lại đây!”

Mộ Thiện chăm chú nhìn Trần Bắc Nghiêu, chân vẫn không nhúc nhích.

Lại đây? Hai từ ngắn gọn nhưng bộc lộ sự cứng rắn xa lạ.

Anh tưởng anh là ai?

Từ trước đến nay Mộ Thiện luôn bị lép vế trước mặt Trần Bắc Nghiêu. Nhưng lần này một sức mạnh kiên định bao trùm lên người cô, đó là một ý chí mãnh liệt xuất phát từ bản năng, bản năng bảo vệ bố mẹ cô, không cho bất cứ ai khiến họ bị tổn thương, dù người đó là Trần Bắc Nghiêu đi chăng nữa.

Mộ Thiện từ tốn đi đến, cô cúi đầu nhìn anh cười nhạt: “Trần Bắc Nghiêu, anh thâm hiểm thật đấy. Anh luôn miệng nói yêu tôi, vừa quay lưng đã ép bố mẹ tôi đến đường cùng. Họ năm sáu mươi tuổi rồi, thế mà anh cũng nỡ ra tay. Trong mắt anh, mạng sống của người nào cũng chỉ là một ngọn cỏ đúng không?”

Giọng nói đanh thép của cô vang lên phá vỡ bầu không khí trầm mặc.

Lý Thành đưa mắt nhìn Mộ Thiện mà không lên tiếng, Châu Á Trạch trái lại nhìn cô bằng ánh mắt thích thú. Những người đàn ông khác không biểu lộ bất cứ sắc thái biểu cảm nào. Mộ Thiện cố ý nói cho bọn họ nghe, cô đang nổi cơn điên nên bắt được cơ hội là muốn trả thù Trần Bắc Nghiêu.

Trần Bắc Nghiêu không hề tức giận, anh mỉm cười nắm lấy cổ tay Mộ Thiện: “Em ngồi xuống đây!”

Mộ Thiện đưa mắt qua tay anh và dừng lại trên người anh.

Chiếc ghế sofa đơn bị thân hình cao lớn của anh chiếm quá nửa, chỉ để lại một khoảng trống bằng bàn tay.

Anh muốn cô ngồi vào lòng anh trước mặt mọi người?

Anh không nghe thấy câu nói châm biếm vừa rồi của cô hay sao?

Mộ Thiện cau mày, người vẫn chưa động đậy, cổ tay đột nhiên bị một lực lớn kéo mạnh.

Trong lúc còn ngẩn ngơ, Mộ Thiện dường như nhìn thấy ý cười vụt qua đáy mắt anh, tiếp đó cô ngồi phịch xuống đùi Trần Bắc Nghiêu.

Cảm giác vững chắc và ấm áp quen thuộc khiến tim Mộ Thiện rung động. Sự run rẩy đáng sỉ nhục khiến cô càng giận anh hơn.

Mộ Thiện lập tức dịch người sang một bên, trượt khỏi đùi Trần Bắc Nghiêu và ngồi xuống ghế sofa.

Tất cả mọi người đều im lặng như tờ, Mộ Thiện không muốn Trần Bắc Nghiêu mất mặt trước đàn em, cô sa sầm mặt nhưng không vội vàng đứng dậy.

Trần Bắc Nghiêu không nhìn Mộ Thiện. Ánh mắt anh dõi về phía trước, gương mặt anh tuấn vô cùng bình thản, chỉ có đôi mắt lấp lánh ý cười.

Eo Mộ Thiện đột nhiên tê tê. Trần Bắc Nghiêu đột ngột đặt tay lên thắt lưng cô và siết chặt bờ eo mềm mại của cô. Mộ Thiện chỉ thấy một cảm giác mát lạnh từ eo truyền đến lưng, khiến cô hơi run nhẹ.

Cô thật sự cảm thấy sợ Trần Bắc Nghiêu, khi anh cứ tỉnh rụi như không nhưng khí thế vẫn có thể đè chết người.

Nhớ đến bố mẹ, Mộ Thiện ép bản thân trấn tĩnh.

“Lão đại, lần sau chúng ta bàn tiếp được không ạ?” Lý Thành hắng giọng và mở miệng trước tiên.

“Đã nói xong chưa?” Trần Bắc Nghiêu quay sang nhìn Mộ Thiện, ánh mắt anh hơi trầm xuống.

Ly Thành tiếp tục báo cáo: “Đám Kha Ngũ đã tới Thâm Quyến, tôi dặn bọn họ hãy trốn tầm nửa năm rồi mới quay về. Băng Hồ Nam tuyệt đối không điều tra ra đâu”.

Sống lưng Mộ Thiện lạnh buốt.

Châu Á Trạch cười cười: “Đinh Hành từ Hồ Nam về rồi, hình như anh ta đã đạt được thỏa thuận với băng Hồ Nam, có cần em giải quyết anh ta không ạ?”

“Không được, gần đây nhiều người chết quá”. Trần Bắc Nghiêu gạt đi ngay.

Lý Thành gật đầu tán đồng: “Tuần trước, thư ký của thị trưởng Tuần gọi điện cho tôi, anh ta nói làm ăn bình ổn là tốt nhất. Tnh hình gần đây hơi căng, chúng ta im ắng một chút thì hay hơn”.

Trong lúc nghe bọn họ nói chuyện, Mộ Thiện đột nhiên cảm thấy đầu cô bị một thứ gì đó mềm mại đè xuống, nhẹ nhàng cọ xát.

Đó là một bên má Trần Bắc Nghiêu, áp sát vào tóc cô.

Mộ Thiện cảm thấy toàn thân hóa đá. Tiếp đó, một luồng khí nóng thổi qua tai cô. Mộ Thiện cảm nhận được Trần Bắc Nghiêu đang vùi mặt vào tóc cô và hít một hơi sâu.

Sau đó anh thở dài một hơi đầy thỏa mãn, như kiểu người đang khát khô cổ họng tìm được nguồn nước nên vừa hài lòng vừa thích thú.

Tiếng thở dài của Trần Bắc Nghiêu khiến Mộ Thiện sởn gai ốc, chân tay nổi da gà.

Mộ Thiện không hề hay biết, ngồi bên cạnh cô, Trần Bắc Nghiêu lập tức phát hiện ra phản ứng cứng nhắc của cô, nụ cười trên môi anh càng sâu hơn.

Mấy người đàn ông lại bàn luận thêm một lúc nữa, toàn những chuyện kinh thiên động địa, thậm chí cả một số việc giải quyết hậu sự của vụ sát hại Đinh Mặc Ngôn. Mộ Thiện hiểu rõ, Trần Bắc Nghiêu cố ý để cô nghe những điều cơ mật này.

Cuối cùng đám đàn ông đứng dậy cáo từ, cửa thư phòng được Châu Á Trạch thuận tay khép lại.

Trần Bắc Nghiêu và Mộ Thiện vai kề vai, đồng thời trầm mặc.

Mộ Thiện do dự một hồi, cô vừa định mở miệng, anh đột nhiên cúi xuống, vùi đầu vào cổ cô.

Lại một cảm giác ươn ướt tê liệt truyền khắp người. Đó là nụ hôn của anh, anh cặm cụi hôn cô quên hết mọi thứ xung quanh.

Mộ Thiện lại một lần nữa sởn gai ốc: “Anh làm gì vậy?”

Trần Bắc Nghiêu hút một hơi rất mạnh, đến khi vai cô xuất hiện vệt đỏ, anh mới từ từ ngẩng đầu. Gương mặt anh tuấn của anh bừng sáng dưới ánh đèn điện, đôi mắt sâu thẳm tràn ngập ý cười. Mặc dù gương mặt anh không còn xa lạ với Mộ Thiện nhưng cô chưa bao giờ nhìn thấy anh nở nụ cười dễ chịu như vậy, điều đó khiến Mộ Thiện hơi thất thần.

Đúng vào lúc này!

Mộ Thiện cảm thấy một sức mạnh cực lớn đè vào đầu vai cô, lưng cô bị ép nằm xuống ghế sofa, trước mắt cô là trần nhà. Trong lúc cô còn nhìn không ra cử động của anh, anh đã nằm úp lên người cô.

Đến khi định thần, đôi mắt đen của Trần Bắc Nghiêu đã cận kề gương mặt cô.

Không…không chỉ có vậy. Chắc là do cử động vừa rồi chạm đến vết thương, làm Trần Bắc Nghiêu thở hổn hển, hai tay anh ôm chặt cô, khóa cô giữa nửa thân trên của anh và ghế sofa. Hai chân anh quỳ bên cạnh Mộ Thiện, hai cơ thể dính sát.

Mặc dù trước đó đã có sự chuẩn bị nhưng vào lúc này, Mộ Thiện chỉ biết ngây người trước hành vi làm loạn của anh. Cô không thể động đậy, nói đúng hơn quên cả động đậy.

Trần Bắc Nghiêu chăm chú quan sát Mộ Thiện ở cự ly gần, ánh mắt anh lành lạnh, ung dung, ẩn chứa ý cười.

Sau đó anh nhắm mắt, cúi đầu, hôn mạnh lên môi cô.

 

Chương 22: Ước hẹn ba năm

Nụ hôn của anh không dịu dàng như trước mà vô cùng mãnh liệt. Đầu lưỡi anh bị thiêu đốt bởi một ngọn lửa mà chỉ có cô mới là dòng suối ngọt ngào dập tắt ngọn lửa, vì vậy anh tham lam cắn mút không bỏ qua bất cứ chỗ nào trên môi cô.

Đầu lưỡi của Trần Bắc Nghiêu thâm nhập vào miệng Mộ Thiện, cuốn lấy cô, mê hoặc cô, khiến cô không còn đường rút, làm tâm trí cô chấn động.

Mộ Thiện ra sức giãy giụa, hai tay cô đẩy mạnh Trần Bắc Nghiêu nhưng anh không hề động đậy. Miệng lưỡi anh tấn công mỗi lúc một sâu hơn, như muốn ăn tươi nuốt sống cô.

Mộ Thiện cắn chặt răng ép Trần Bắc Nghiêu rút ra ngoài, anh giơ tay bóp cằm cô khiến cô bị đau, bất giác hơi há miệng, thế là anh được dịp tấn công ngày càng kịch liệt.

Thời gian trôi qua rất lâu, lâu đến mức Mộ Thiện hoa mắt chóng mặt, đến mức cô thôi không đấm vào ngực anh nữa, anh mới từ từ rời khỏi đôi môi cô, ánh mắt anh thẫm lại cho thấy anh vẫn chưa thỏa mãn.

“Hãy bỏ qua cho bố mẹ tôi”. Mộ Thiện thở hổn hển, mặt cô đỏ bừng bừng, đôi mắt đầy phẫn nộ.

“Được”. Trần Bắc Nghiêu giơ tay vuốt nhẹ từ xương quai xanh của Mộ Thiện xuống dưới, giọng nói anh vô cùng dịu dàng: “Em biết tôi muốn gì?”

Mộ Thiện không lên tiếng.

Trần Bắc Nghiêu nhìn cô chăm chú, gương mặt anh như bị một lớp sương mờ che phủ. Bàn tay anh dừng lại ở hàng cúc áo trên ngực Mộ Thiện, anh bắt đầu cởi từng cúc một.

“Dừng tay lại!” Mộ Thiện hét lên.

Trần Bắc Nghiêu nheo mắt nhìn cô, miệng cười ôn hòa: “Em không muốn? Vậy thì dựa vào cái gì tôi phải giúp em?”

Câu nói của Trần Bắc Nghiêu khiến lòng Mộ Thiện lạnh giá, toàn thân căng cứng, miệng khó mở lời.

Thấy cô không phản kháng cũng không có một động thái nào khác, chỉ có ánh mắt cô vụt qua tia chán ghét, Trần Bắc Nghiêu nhếch mép cười nhạt.

Bàn tay anh vòng ra đằng sau, cởi khuy áo con của Mộ Thiện. Hai đỉnh tuyết trắng đầy đặn hiện ra ngay trước mặt Trần Bắc Nghiêu.

Không đợi cô phản kháng, anh há miệng ngậm một nụ hoa đang run rẩy, đồng thời giơ tay nắm gọn nụ hoa còn lại rồi bắt đầu ra sức nắn bóp.

Mộ Thiện không thể ngờ anh lại đối xử với cô như vậy? Anh giống như con mãnh thú đói khát từ lâu, đã nhẫn nhịn đến cực hạn, một khi không chịu nổi bộc phát ra bên ngoài thì không ai có thể cản nổi.

Cơ thể Mộ Thiện một thời gian dài chưa từng đụng chạm thân mật với người khác giới nên nhạy cảm vô cùng. Cô như bó cỏ khô được tẩm dầu, môi lưỡi của anh chà sát nơi đỉnh nhọn mẫn cảm trên ngực cô, một cảm giác kích thích nhanh chóng lan ra toàn thân khiến mặt Mộ Thiện nóng bừng.

Nhưng Trần Bắc Nghiêu lúc này xa lạ vô cùng, từ người anh tỏa ra ngọn lửa dục vọng chỉ có ở người đàn ông trưởng thành.

Mộ Thiện không thể nhẫn nhịn.

“Bụp!” Một tiếng động giòn giã vang lên.

Trần Bắc Nghiêu cuối cùng cũng dừng động tác, anh rời khỏi đỉnh nhọn, trầm mặc ngẩng đầu, đôi mắt anh trong suốt giá lạnh kinh người.

Trên má anh xuất hiện dấu tay đỏ.

“Em đánh tôi?” Trần Bắc Nghiêu chậm rãi mở miệng, ngữ điệu vừa trầm khàn vừa nguy hiểm.

“Trần Bắc Nghiêu! Tôi về đây không phải là để bán thân cho anh! Tôi quay về là vì không tin anh đối xử với tôi như vậy! Sao anh có thể cài bẫy bố mẹ tôi?” Mộ Thiện cất giọng phẫn nộ.

Anh nhếch mép cười: “Bọn họ giết chết con của tôi. Đây mới chỉ là một lời cảnh cáo nhẹ nhàng”.

Mộ Thiện sững sờ, một lúc sau cô mới có phản ứng: “Trần Bắc Nghiêu! Bố mẹ tôi cũng chỉ muốn tốt cho tôi mà thôi, lúc đó chúng ta đã sai lầm!”.

Ánh mắt Trần Bắc Nghiêu đột nhiên trở nên lạnh lẽo: “Tôi đã đến phòng khám bệnh đó. Em thông minh như vậy, em có biết lúc tôi đứng ở nơi đó, nghĩ đến em tám năm trước nằm trên bàn mổ, tâm trạng của tôi như thế nào không?”

Em có biết, đứng ngay tại nơi em chịu khổ, tâm trạng của tôi thế nào?

Tưởng tượng người phụ nữ tôi coi như báu vật bỏ đi giọt máu của tôi ở chính nơi này, tâm trạng của tôi như thế nào?

Đầu óc Mộ Thiện trống rỗng, cô chỉ cảm thấy hô hấp ngày càng khó khăn.

Bàn tay Trần Bắc Nghiêu vẫn không ngừng tàn phá trên ngực cô, cảm giác tê tê ngày càng kích thích khiến Mộ Thiện cảm thấy phẫn nộ, đau đớn và thẹn thùng.

“Trần Bắc Nghiêu…” Giọng Mộ Thiện nghèn nghẹn: “Trước khi đến đây tôi đã để lại tài liệu cho bạn tôi. Nếu anh không tha cho gia đình chúng tôi, ngày mai lời khai về việc anh giết chết Đinh Mặc Ngôn và Mạn Thù sẽ được gửi đến công an tỉnh”.

“Người bạn nào cơ? Là bạn học của em ở Bắc Kinh hay Đổng Tuyên Thành?” Trần Bắc Nghiêu đến lông mày cũng không động đậy, khóe mắt anh lộ ý cười: “Em có muốn gọi điện cho họ ngay bây giờ không?”

Mộ Thiện cứng đờ. Người đàn ông trước mặt quả nhiên không còn là Trần Bắc Nghiêu của năm nào nào. Anh vừa thâm trầm, vừa nguy hiểm lại vừa xảo quyệt, giống một con sói lão luyện. Tình cảnh của cô hiện tại là ngoài vòng tay của anh, cô không còn con đường nào khác.

“Thật ra nếu em muốn tôi chết, em chỉ cần giao cho Diệp Vi Nông”. Trần Bắc Nghiêu dường như đọc được tâm tư của Mộ Thiện: “Nhưng tôi biết em không nỡ”.

Tim Mộ Thiện lại rung lên. Quả thật trước đó cô cũng từng nghĩ đến chuyện đưa tài liệu cho Diệp Vi Nông, nhưng cô phủ quyết ngay mà không hề do dự.

Cô hận anh vô cùng!

“Cút đi! Đồ điên!” Mộ Thiện thét lên rồi ra sức vùng vẫy. Cuối cùng cô cũng thoát khỏi vòng tay Trần Bắc Nghiêu. Cô giơ chân đạp mạnh vào ngực anh, anh cau mày muốn túm chân cô nhưng cô không cho anh cơ hội, lại bồi thêm một cú đấm vào ngực anh.

Trần Bắc Nghiêu không kịp phòng bị, người anh lắc lư, anh ho khan hai tiếng và quỳ thẳng người. Mộ Thiện lập tức đứng dậy chạy ra cửa phòng.

“Lần đầu là vì bố mẹ, vì tiền đồ…”. Giọng nói lạnh lùng của Trần Bắc Nghiêu từ sau lưng vọng tới: “Lần thứ hai là vì cái gọi là đạo đức chính nghĩa…Người phụ nữ của tôi chưa bao giờ chịu thỏa hiệp vì tôi cả”.

Mộ Thiện dừng bước.

“Lần này, tôi sẽ thay em quyết định”. Ngữ khí của anh ngày càng băng giá: “Trăm việc tốt hiếu thuận đứng đầu, em không muốn bố mẹ em chết thì không được ra khỏi cửa phòng này nửa bước”.

Lời lẽ bình thản nhưng mang sự uy hiếp rõ ràng.

“Trần Bắc Nghiêu, anh là tên khốn”. Mộ Thiện tức giận quay đầu, nhưng cô lập tức ngậm miệng khi nhìn thấy anh.

Trên tấm thân trần của Trần Bắc Nghiêu có hai vệt máu đỏ, chảy từ vai và ngực anh xuống dưới. Vết thương của anh bị toạc ra, anh bắt đầu ho từng tiếng khàn khàn nặng nề.

Thế nhưng đôi mắt anh từ đầu đến cuối vẫn không rời khỏi Mộ Thiện, ánh mắt lạnh lùng và tàn nhẫn khóa chặt người cô.

Nghe thấy tiếng ho không dứt của Trần Bắc Nghiêu, Lý Thành ở bên ngoài nói vọng vào, ngữ điệu đầy nghi hoặc: “Lão đại!”

“Từ từ!” Trần Bắc Nghiêu ra lệnh.

Mộ Thiện mở to mắt nhìn anh từng bước tiến về phía cô.

Cả người anh trông vừa yếu ớt vừa lãnh lẽo. Máu trên tay anh bắt đầu nhỏ từng giọt xuống đất, giống như rơi vào trái tim khô cằn của Mộ Thiện.

Trần Bắc Nghiêu đi đến trước mặt cô, anh cầm một chiếc áo khoác trên ghế sofa rồi khoác lên người Mộ Thiện.

Nước mắt Mộ Thiện đột nhiên trào ra. Lúc này cô không rõ cảm giác trong lòng là oán hận, uất ức hay thất vọng.

Cô chỉ thấy toàn thân mất hết sức lực: “Anh còn ép tôi nữa, tôi sẽ chết cho anh xem”.

Trần Bắc Nghiêu nhìn giọt lệ lăn trên gò má Mộ Thiện, từng giọt lóng lánh như trân châu.

Cô nói nếu anh ép cô nữa, cô sẽ đi chết.

Một lúc sau, Trần Bắc Nghiêu mới mở miệng: “Hãy ở bên tôi ba năm, sinh cho tôi một đứa con”.

“Không bao giờ”. Mộ Thiện đanh mặt.

Trần Bắc Nghiêu nở nụ cười lạnh lẽo: “Mộ Thiện, đây là giới hạn của tôi. Nếu em không đồng ý, tôi sẽ bắt bố mẹ em xuống mồ cùng tôi”.

Mộ Thiện nhìn anh, nước mắt rơi lã chã.

Thế nhưng nước mắt của cô không khiến anh mềm lòng hay thỏa hiệp. Anh quay về phía cửa phòng: “Lý Thành!”

Lý Thành đi vào, anh ta hốt hoảng kêu lên: “Tôi sẽ đi gọi bác sỹ ngay”.

Trần Bắc Nghiêu vẫy tay ra hiệu, mắt vẫn nhìn chăm chăm Mộ Thiện.

Sau đó anh cất giọng dịu dàng: “Nghĩ thông suốt rồi báo cho Lý Thành, để bố mẹ em sớm yên lòng”.

Nói xong không đợi Mộ Thiện trả lời, anh bám vào người Lý Thành rồi đi chầm chậm ra ngoài.

Lúc ngôi biệt thự bắt đầu bật hết đèn điện, Mộ Thiện an ủi mẹ cô đang khóc nức nở vì vui mừng, sau đó cô cúp điện thoại, đẩy cửa phòng ngủ và đi vào bên trong.

Trong phòng chỉ có một ngọn đèn ngủ mờ mờ, Trần Bắc Nghiêu lặng lẽ ngồi hút thuốc ở đầu giường.

Thân trên anh vẫn để trần, chỉ quấn mấy tấm vải băng trắng, khiến anh giống một con dã thú ẩn nhẫn. Gương mặt nghiêng của anh được bao trùm bởi ánh sáng dìu dịu, anh giống như chờ đợi từ rất lâu.

Chờ đợi con mồi cam tâm tình nguyện hiến dâng.

Nghe thấy tiếng động, Trần Bắc Nghiêu ngẩng đầu nhìn về bên này, đồng thời tắt điếu thuốc.

Đôi mắt đen sâu thẳm của anh như có một thứ gì đó đang dâng trào.

Mộ Thiện cúi đầu đi đến bên giường ngủ.

Trần Bắc Nghiêu đột nhiên giơ tay kéo tay cô, cô không đứng vững ngã vào lòng anh.

Dưới ánh đèn điện, gương mặt anh nửa mờ nửa tỏ, thanh tú hơn bất cứ người nào, lạnh lẽo hơn bất cứ người nào. Bờ ngực anh không gầy gò mà là một tường thành vững chắc bao vây Mộ Thiện.

Trần Bắc Nghiêu nhìn chăm chăm Mộ Thiện, bàn tay mạnh mẽ của anh vuốt ve theo đường cong cơ thể cô từ phía sau.

Cả người Mộ Thiện ở trong lòng anh không thể động đậy, mặt cô dính chặt vào bờ ngực ấm nóng của anh.

Xung quanh vô cùng tĩnh lặng, Trần Bắc Nghiêu luồn tay vào áo Mộ Thiện khiến cô bất giác run rẩy, hơi thở cô trở nên gấp gáp.

“Trần Bắc Nghiêu, chúng ta coi như xong rồi”. Mộ Thiện thở hổn hển, thanh âm của cô đầy nộ khí.

“Không, chúng ta mới chỉ bắt đầu”. Ngữ khí của Trần Bắc Nghiêu rất bình tĩnh, anh xoay người đặt cô nằm xuống giường rồi thân hình cao lớn của anh phủ xuống người cô.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+