Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Từ bi thành – Chương 23-24 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 23: Sở thích

 

Ánh đèn mờ mờ, nhưng đôi mắt anh còn tối hơn cả ánh đèn. Ánh mắt không còn vẻ dịu dàng của ngày nào, chỉ còn dục vọng chiếm hữu đậm đặc.

Khác với thái độ gấp gáp và cứng rắn khi ở thư phòng, Trần Bắc Nghiêu lúc này trở nên vô cùng nhẫn nại và dịu dàng. Anh vuốt ve thân thể cương cứng của Mộ Thiện, anh dùng tay và đầu lưỡi hôn từng tấc da của cô, từ từ tiến xuống dưới.

Sắc mặt Mộ Thiện vẫn hết sức khó coi, nhưng cơ thể cô không chịu sự điều khiển của đại não đã mềm nhũn, gương mặt trắng ngần của cô đỏ ửng. Đến khi Trần Bắc Nghiêu hôn tới gót chân Mộ Thiện, quần áo của cô đã bị anh lột sạch sẽ. Thân thể trơn láng ngà ngọc của cô lộ ra trước mắt anh, không thể kiềm chế sự run rẩy.

Trần Bắc Nghiêu quyến luyến hôn lên gót chân Mộ Thiện, như cố ý muốn cô nhớ lại nụ hôn trộm ở Dung Thái ngày nào. Mộ Thiện bị anh hôn đến mức đầu óc hỗn loạn, theo phản xạ cô giãy giụa muốn thoát khỏi sự khống chế của anh.

Trần Bắc Nghiêu cắn nhẹ lên đùi trắng nõn của Mộ Thiện, làm toàn thân cô tê tê, làm cô quên cả vùng vẫy, chỉ theo phản xạ khép chặt đùi.

Mặc dù đã chuẩn bị sẵn tinh thần nhưng đến lúc hai người đụng chạm thân mật, Mộ Thiện vẫn vô ý thức nắm chặt tấm ga trải giường ở dưới thân, cô muốn nhắm nghiền hai mắt nhưng không dám.

Trong khi đó Trần Bắc Nghiêu không vội tiến tới, trái lại anh xuống giường bật đèn.

Ánh sáng chói mắt, Mộ Thiện giơ tay che mắt. Cô cũng không biết cô sợ ánh sáng hay không muốn nhìn Trần Bắc Nghiêu.

“Em uống nước không?” Anh lấy một chai nước trên tủ đầu giường đưa cho cô.

“Không cần đâu”. Miệng nói vậy nhưng thật ra cổ họng Mộ Thiện đang khô rát.

Dường như nhận ra lời từ chối của Mộ Thiện chỉ là dối lòng, Trần Bắc Nghiêu cười cười, anh mở chai nước uống một ngụm rồi lại cúi xuống người cô.

Vai Mộ Thiện lại bị anh giữ chặt, mặt anh áp sát mặt cô, hơi thở nóng hổi phả lên mặt cô. Đôi môi của anh phủ lấy môi cô, một dòng nước mát lạnh chảy vào miệng cô.

Mộ Thiện bị sặc đến mức ho vài tiếng, Trần Bắc Nghiêu mới chịu rời khỏi đôi môi cô. Anh cất giọng dịu dàng: “Có cần tôi tiếp tục cho em uống nước?”

Mộ Thiện ngồi dậy, giật chai nước trong tay anh, cô uống nửa non chai nước, anh mới tỏ ra hài lòng.

“Nằm xuống”. Khóe miệng Trần Bắc Nghiêu vẫn dính giọt nước, lấp lánh dưới ánh đèn.

Mộ Thiện cảm thấy vô cùng sỉ nhục, cô nằm thẳng đơ, hai mắt nhắm nghiền: “Trần Bắc Nghiêu, làm vậy thú vị lắm sao?”

Anh không trả lời.

Thật ra Mộ Thiện không biết, Trần Bắc Nghiêu không còn là cậu thiếu niên không biết kìm chế bản thân của năm đó. Lúc này, anh chậm rãi nắm chặt gót chân cô đẩy lui lên trên, khiến hai chân cô chống lên thành hình chữ M.

Mộ Thiện cảm thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ, cô liền mở mắt, đập vào mắt cô là hình ảnh anh đang giữ chặt hai gót chân cô, gương mắt trắng trẻo của anh từ từ vùi xuống khu vườn bí mật giữa hai đùi cô.

Trần Bắc Nghiêu nhẫn nại dùng miệng và lưỡi khám phá nơi nhạy cảm của cô một cách si mê như cậu thiếu niên năm nào, nhưng khí thế càng bá đạo mạnh mẽ hơn.

Mộ Thiện cảm thấy dường như có trăm nghìn cánh tay từ huyệt động ướt át, cào thẳng vào tim cô, khiến cô vừa thẹn thùng vừa lúng túng. Khoái cảm ngày càng rõ ràng, từ chậm đến nhanh chỉ trong giây lát. Mộ Thiện nhanh chóng thở hổn hển, cô có cảm giác cơ thể dâng cao mãi, cao mãi…

Cuối cùng ở thời khắc lên đỉnh, Mộ Thiện đột nhiên cảm thấy có thứ gì đó trong đầu cô vỡ tan theo từng cơn run rẩy của thân thể cô.

Đó là lý trí của cô. Mộ Thiện cứ tưởng cô cố gắng cứng đờ như một xác chết, mới là sự châm biếm về hành vi cưỡng ép của Trần Bắc Nghiêu.

Nhưng cô rõ hơn ai hết, bản thân cô cũng muốn có anh biết bao.

Từ nơi sâu thẳm trong lòng cô phát không ngừng kêu gào: Hãy yêu anh đi! Yêu anh đi! Đừng bận tâm đến việc anh phóng hỏa giết người, chẳng phải anh là người cô yêu nhất hay sao? Anh làm nhiều chuyện như vậy, dù tốt hay xấu cũng chỉ vì quá yêu cô!

Mộ Thiện thậm chí còn vụt qua ý nghĩ ích kỷ, hiện tại cô vẫn yêu anh, cứ tận hưởng ba năm tình nồng mật ý thì đã sao?  Hơn nữa anh dùng bố mẹ cô uy hiếp cô, cô là con gái hiếu thảo nên phải nhịn nhục. Cô là người con vĩ đại, ai dám chỉ trích cô dao động và trụy lạc? 

Thế nhưng cô vẫn thấy không ổn, không ổn một chút nào.

Anh không thể coi sinh mạng vô tội như cỏ rác. Sao cô có thể ngủ cùng anh, mở to mắt nhìn anh không từ một thủ đoạn xấu xa nào, nhìn anh làm chuyện trái luân thường đạo lý, rồi một ngày nào đó trong tương lai, cô sẽ phải nhìn thi thể lạnh lùng của anh nằm trước mặt cô.

Nhưng cô không còn sức lực vùng vẫy.

Cơn khoái cảm đã đánh mạnh vào lý trí của Mộ Thiện, khiến tinh thần cô hỗn loạn. Cô không biết anh đang làm gì, cô chỉ biết toàn thân cô như một ngọn lửa bùng cháy, cô không thể khống chế cảm giác trống rỗng đang lan tỏa khắp người.

Trực giác của cơ thể thay thế tất cả, Mộ Thiện vừa bất lực vừa ngượng ngùng nhận ra một sự thật: cô rất muốn có anh.

Đúng lúc này, Trần Bắc Nghiêu ngẩng đầu rời khỏi huyệt động của Mộ Thiện.

Cô cảm thấy không phải anh rời khỏi thân thể cô mà rút toàn bộ sinh khí của cô. Mộ Thiện bất giác mở mắt, cô bắt gặp cơ thể hoang dã như loài báo và gương mặt anh tuấn như một bức họa của Trần Bắc Nghiêu.

Nhận ra sự thất thần của Mộ Thiện, anh nhếch mép đồng thời kéo hai chân cô giạng sang hai bên. Trần Bắc Nghiêu cúi đầu, đôi mắt đen lấp lánh đầy dục vọng.

Mộ Thiện nghe thấy anh thở hắt ra một tiếng đầy thỏa mãn, mặt cô càng nóng hơn. Tâm trạng phức tạp vừa nhục nhã vừa đau lòng vừa chờ đợi khiến đại não cô ngày càng quay cuồng. Cô không còn một chút sức lực, chỉ có thể để mặc anh chi phối.

Trần Bắc Nghiêu thẳng người trước cửa động của cô thăm dò một vài giây.

Cảm giác đau nhói khiến Mộ Thiện thở hắt ra, người cũng tỉnh táo thêm mấy phần, cô bắt đầu vùng vẫy kháng cự. Nhưng Trần Bắc Nghiêu dường như lường trước sự phản kháng của cô, hai tay anh khóa chặt thắt lưng cô, khiến cô không thể động đậy mà chỉ còn cách chịu đựng những đợt tấn công của anh. Động tác của Trần Bắc Nghiêu chậm lại nhưng anh không chịu lùi bước. Anh cúi người xuống cất giọng dịu dàng dỗ dành bên tai Mộ Thiện: “Nhìn anh…Thiện Thiện, sẽ đỡ nhanh thôi…nhìn anh đi…”.

Thanh âm của anh đầy mê hoặc, Mộ Thiện lập tức mở mắt nhìn anh. Gương mặt hoàn hảo và đôi mắt thâm trầm của anh phảng phất nhìn cô cả trăm năm, ngàn năm. Dục vọng dâng trào trong đáy mắt anh như muốn xé cô thành mảnh vụn và chiếm đoạt sạch sẽ.

Một chút lý trí còn sót lại trong đầu Mộ Thiện không biết trôi dạt về phương nào.

Cảm giác khó chịu cuối cùng cũng qua đi, Mộ Thiện vô ý thức nắm chặt hai cánh tay rắn chắc của Trần Bắc Nghiêu, toàn thân cô bắt đầu run lên từng cơn. Cô và anh tám năm trước mới chỉ qua loa một vài lần nhưng hai cơ thể vô cùng hòa hợp. Vào lúc này, Trần Bắc Nghiêu cũng phát hiện ra sự thay đổi của Mộ Thiện, anh không cần tiếp tục nhẫn nhịn, thắt lưng anh hơi nhích lên, tiến thẳng vào nơi sâu thẳm trong người Mộ Thiện.

Hơi thở của Mộ Thiện ngày càng gấp gáp, hai chân cô quặp chặt eo Trần Bắc Nghiêu. Động tác của anh càng nhanh, cơ thể cô ngày càng thiêu cháy, nhưng nơi sâu thẳm nhất trống rỗng khó chịu. Mỗi cú va chạm của Trần Bắc Nghiêu khiến cô đau khổ đến mức muốn chết, dễ chịu đến mức muốn chết.

Nỗi đau khổ, thất vọng, nhớ nhung, ham muốn tích tụ ở trong lòng Mộ Thiện bấy lâu, cộng thêm cơ thể vô cùng nhạy cảm khiến cô có một cảm giác kích thích chưa từng có. Mộ Thiện kêu rên một tiếng mê người, hai đùi cô khép lại, thân thể mất kiểm soát run rẩy. Vậy mà Trần Bắc Nghiêu ngày càng luật động mạnh hơn, khiến Mộ Thiện thật sự khó có thể chịu đựng dục vọng của anh, cô muốn đẩy anh ra, muốn trách móc anh, muốn kêu anh dừng lại nhưng Trần Bắc Nghiêu như mũi tên đã rời khỏi cánh cung, đáy mắt anh chỉ còn lại ngọn lửa đam mê hừng hực.

Sáng sớm ngày hôm sau, di động của Trần Bắc Nghiêu để trên đầu giường reo vang. Anh bắt điện thoại nói nhỏ: “Chờ đã”. Nói xong anh cúi đầu nhìn người phụ nữ ngủ say sưa trên cánh tay anh, rồi anh nhẹ nhàng đẩy cô dịch ra một chút.

Trần Bắc Nghiêu xuống giường đi sang thư phòng.

Là điện thoại của Châu Á Trạch, anh ta báo cáo tin tức mới nhất Sweet thu thập được. Sau đó anh ta hỏi với giọng tò mò: “Chị dâu ngày hôm qua sắc mặt không tốt lắm, chị ấy không làm mình làm mẩy với anh đấy chứ?”

Trần Bắc Nghiêu mỉm cười, ngữ điệu bình thản: “Không có gì, cô ấy đang ngủ”.

Châu Á Trạch kinh ngạc, anh ta trầm mặc vài giây mới mở miệng: “Không ngờ…chị ấy sẽ không quay về Bắc Kinh phải không?”

Trần Bắc Nghiêu đưa mắt về phía phòng ngủ: “Không”.

Sau khi cúp điện thoại, Trần Bắc Nghiêu quay về giường ngồi xuống, anh châm một điếu thuốc, cúi đầu nhìn người phụ nữ bình thản trong giấc ngủ say.

Mộ Thiện cảm thấy khổ họng cô khô rát, đau đến mức cô mở to mắt, cuối cùng cô cũng tỉnh lại.

Trần Bắc Nghiêu ngồi bên mép giường, thân hình để trần của anh trông như tượng điêu khắc. Dưới lớp băng trắng cuốn trên ngực anh ẩn hiện vệt máu đỏ thấm ra ngoài.

Trần Bắc Nghiêu dường như không phát hiện vết thương của anh lại toạc ra, anh im lặng nhìn cô chăm chú qua làn khói thuốc dày đặc. Không biết anh đã ngồi đó bao lâu rồi.

Cuộc hoan ái ý loạn tình mê kịch liệt tối qua giống như một giấc mơ. Khi hai người bốn mắt nhìn nhau, Mộ Thiện theo bản năng kéo chăn trùm kín người, sắc mặt cô vô cùng lạnh lùng.

Động tác của Mộ Thiện khiến anh mỉm cười.

Cô không nhìn Trần Bắc Nghiêu, nhớ đến cổ họng khô rát, cô liền cầm chai nước trên đầu giường.

Trần Bắc Nghiêu ôm eo cô, cười khẽ: “Chai này mở từ hôm qua rồi, để anh đi lấy chai khác”.

Lúc Mộ Thiện tỉnh lại đã là buổi trưa. Bên ngoài trời u ám như chạng vạng tối, gió bão đập mạnh vào cửa sổ.

Sáng nay Trần Bắc Nghiêu ôm Mộ Thiện ngủ tiếp, cả cô và anh đều mệt mỏi rã rời. Nhưng lúc này bên cạnh cô không một bóng người, Trần Bắc Nghiêu không biết đi khỏi từ lúc nào.

Cả người Mộ Thiện đau nhức, cô bỏ chăn ngồi dậy, từ cánh tay đến ngực, thắt lưng, đùi cô, chỗ nào cũng có dấu vết của cuộc hoan lạc do anh để lại, anh không hề che dấu sự cuồng nhiệt phải đè nén bao năm.

Trên thực tế, người được giải phóng cảm xúc không chỉ có một mình Trần Bắc Nghiêu. Mộ Thiện thấy xương cốt cô mềm nhũn, cô chỉ muốn nằm yên một chỗ, không muốn động đậy.

Cô nghĩ, sao cô có thể bị anh giam giữ ở bên cạnh anh? Cô đâu phải là người ngốc nghếch, dù anh có cẩn thận đến mấy, nếu cô sớm có phòng bị thì cũng không đến mức như thế này, bị anh ép lên giường, lâm vào cảnh tiến thoái lưỡng nan, phấp phỏm lo sợ.

Ai cô cũng dè chừng, từ Châu Á Trạch, Đinh Hành, thậm chí cả Diệp Vi Nông. Chỉ duy nhất một mình Trần Bắc Nghiêu là cô không bao giờ đề phòng.

Mộ Thiện bất giác nhớ đến ngày gặp lại anh sau bao năm xa cách. Trần Bắc Nghiêu chơi bản nhạc “Castle in the Sky” cô yêu thích ở tầng tên cùng tòa nhà Dung Thái. Khi đó anh tỏ ra lạnh nhạt và xa lạ, anh có quan hệ mờ ám với Mạn Thù. Kể từ lúc bấy giờ, anh đã cho cô một tín hiệu sai lầm.

Cô nghĩ anh cố tình che dấu sự dịu dàng, cô cho rằng anh luôn thâm tình như trước kia. Dù sau đó tận mắt chứng kiến anh giết người, cô vẫn nghĩ cô là một người đặc biệt đối với anh, cô tưởng anh vẫn si tình như cậu thiếu niên năm đó.

Còn nữa, lúc ở trên ô tô anh nắm tay cô, nụ hôn nhẹ như lông hồng trên tàu casino, anh không hề gây khó dễ cho cô.

Anh còn tặng cô quà, đỏ mặt nói với cô: “Tôi muốn một lần nữa theo đuổi em…”

Hai lần bị cô cự tuyệt, anh chỉ đứng yên một chỗ, không cưỡng ép cô cũng không hề tỏ ra tức giận. Chính vì vậy từ trong tiềm thức cô cho rằng anh luôn yêu thương và tôn trọng cô, giống như cô là thiếu nữ duy nhất ở trong tim anh tám năm trước.

Anh luôn dẫn dắt cô, muốn cô bất chấp tất cả yêu anh như xưa, muốn cô cam tâm tình nguyện.

Vì vậy sau khi thất bại, anh quay ngoắt 180 độ, đột ngột giở trò gây khó dễ, cô mới trở tay không kịp.

Hóa ra dưới vỏ bề ngoài nho nhã dịu dàng, anh rõ ràng là loài sói, lòng dạ hiểm độc, ra tay tàn nhẫn.

Cô nên làm thế nào bây giờ?

Cô phải ký giấy ghi nợ ba mươi triệu, cô và anh có hợp đồng làm “Trợ lý cá nhân” hợp pháp đàng hoàng. Trong ba năm tới cô sẽ ở bên anh một bước không rời, nếu không cô sẽ phải bồi thường một khoản tiền vô cùng lớn.

Có điều ba năm sau thì sao?

Mộ Thiện biết đây chỉ là kế hoãn binh của Trần Bắc Nghiêu, anh muốn cùng cô sớm tối có nhau. Anh muốn dùng khoảng thời gian ba năm làm hao mòn ý chí của cô, đến lúc đó cô sẽ không nỡ rời xa anh.

Nghĩ đến đây, Mộ Thiện cảm thấy trong lòng vừa u ám vừa buốt giá.

Người đàn ông này đã dùng mọi thủ đoạn với cô, anh vừa đáng thương vừa đáng hận.

Mộ Thiện từng cho rằng ý chí của cô vững như bàn thạch. Thế nhưng tối qua, cơ thể cô khao khát anh nằm ngoài dự kiến của cô, cô tưởng bản thân của cô có thể kiềm chế trước sự bùng cháy của anh.

Cô vĩnh viễn không bao giờ tán đồng những việc anh làm. Nhưng một ngày nào đó, liệu cô có bị khuất phục trước tình yêu, tình thân và dục vọng, tự nguyện ở bên cạnh anh?

Giống như anh nói, cô không cần chọn lựa. “Vì cha mẹ”, “vì là một người con hiếu thảo”, lương tâm của cô đã có một cái cớ quang minh chính đại.

Sau đó thì sao?

Sau đó cả đời cô đứng sau lưng anh, giả vờ không thấy những cảnh đẫm máu? Cô sẽ giống những người phụ nữ của các ông trùm xã hội đen khác, dù biết là vô dụng nhưng vẫn ngày ngày cầu nguyện, mong mỏi một cách đau khổ có thể chuộc tội thay người đàn ông.

Đây chính là tương lai của cô và anh?

Trên tầng hai có một phòng tiếp đón khách độc lập. Lúc Mộ Thiện đi vào, trong phòng không bật đèn sáng, ngoài trời mưa gió gầm gào, tivi bật tiếng rất nhỏ, hình ảnh nhập nhòe.

Một bóng dáng cao ráo ngồi yên lặng trên ghế sofa. Nhờ ánh đèn tường tờ mờ chiếu xuống người Trần Bắc Nghiêu, Mộ Thiện nhìn rõ gương mặt anh.

Gương mặt anh như được phủ một lớp băng, không có bất cứ biểu cảm nào. Đôi mắt đen của anh nhìn chăm chú vào màn hình tivi.

Bất cứ ai nhìn thấy Trần Bắc Nghiêu lúc này cũng sẽ sởn da gà, cũng đều cảm thấy anh rất khó tiếp cận.

Đây mới là con người thật của Trần Bắc Nghiêu, cuối cùng anh đã để lộ bộ mặt thật trước cô?

Nghe tiếng bước chân, Trần Bắc Nghiêu quay đầu về phía cửa ra vào. Ánh mắt anh đột nhiên trở nên sâu thẳm khó đoán. Bàn tay anh đặt trên ghế sofa hơi động đậy, phảng phất chờ đợi Mộ Thiện lao vào vòng tay anh.

Mộ Thiện ngồi xuống chiếc ghế sofa đối diện Trần Bắc Nghiêu.

“Lại đây!” Trần Bắc Nghiêu ngồi thẳng, hơi nheo mắt nhìn Mộ Thiện.

Mộ Thiện vẫn giữ sắc mặt u ám, cô không hề nhúc nhích. Tuy biết làm gì cũng tốn công vô ích nhưng cô không muốn lại gần anh. Trong lòng cô thấy hận anh, hận anh khiến cô đau khổ và bối rối.

Trần Bắc Nghiêu im lặng nhìn Mộ Thiện. Bộ quần áo hôm qua đã nhàu nát nên cô mặc áo T-shirt của anh. Mái tóc dài đen nhánh của cô như dòng nước, đôi chân dài thon thả, gương mặt sạch sẽ thuần khiết, đôi mắt long lanh cuốn hút. Vậy mà người phụ nữ đẹp đẽ này không chịu mở rộng vòng tay với anh.

Trần Bắc Nghiêu đứng dậy đi đến bên Mộ Thiện ngồi xuống, anh giơ tay ôm eo cô.

“Trần Bắc Nghiêu, anh đừng quá đáng như vậy!”. Mộ Thiện giãy giụa hòng thoát khỏi tay anh, nhưng khi chạm phải vết thương trên ngực Trần Bắc Nghiêu, cô lập tức đờ người.

Trần Bắc Nghiêu nhìn ra phản ứng của Mộ Thiện, khóe mắt anh để lộ ý cười. Anh cúi đầu hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô, không đợi cô có phản ứng, anh kéo cô nằm xuống ghế sofa và nằm đè lên người cô.

 

Chương 24: Tuần Vực

“Giám đốc Mộ, gần đây chị có chuyện vui gì mà khí sắc tốt thế”. Trợ lý Giang Na đặt tài liệu lên bàn, tươi cười hỏi Mộ Thiện.

Một cô gái trẻ tuổi ngồi bàn bên cạnh mỉm cười: “Chắc chắn là chị…đang yêu đúng không ạ? Giám đốc Mộ, lúc nào chị bảo người bạn trai đi BMW của chị mời tụi em ăn cơm nhé”.

Nếu là trước kia, Mộ Thiện nhất định sẽ tán gẫu cùng đồng nghiệp, nhưng hôm nay cô chỉ mỉm cười: “Đừng nói linh tinh, các cô mau làm việc đi”.

Mộ Thiện vừa cầm tập tài liệu, chuông điện thoại reo vang. Giọng nói trầm ấm của Trần Bắc Nghiêu truyền đến: “Anh đang ở dưới tầng một”.

Mộ Thiện rời khỏi văn phòng trong ánh mắt ngưỡng mộ và tò mò của đồng nghiệp. Khi ra khỏi đại sảnh, cô nhìn thấy chiếc xe hơi quen thuộc đỗ ngoài cửa.

Ngày nào cũng như ngày nào. Nắm trong tay hai giới hắc bạch đạo ở thành phố Lâm, đáng lẽ Trần Bắc Nghiêu phải bận tối mắt tối mũi mới đúng, vậy mà anh có thời gian rảnh rỗi đưa đón cô mỗi ngày.

Khi Mộ Thiện đi gần đến nơi, lái xe mở cửa cho cô. Mộ Thiện cúi đầu, thấy Trần Bắc Nghiêu mặc comple đen ngồi ở hàng ghế sau, tay anh đặt lên đầu gối. Anh nhìn cô bằng ánh mắt ấm áp.

Mộ Thiện coi anh như không khí, cô ngồi vào vị trí, giở tập tài liệu trong tay ra xem.

Mấy giây sau, Trần Bắc Nghiêu đặt tay lên vai Mộ Thiện: “Tươi tỉnh một chút đi em!”

Sắc mặt Mộ Thiện vẫn lạnh như băng.

Đã năm ngày trôi qua kể từ đêm cuồng loạn đó.

Tất cả hành lý của Mộ Thiện được chuyển đến nhà Trần Bắc Nghiêu, cô chính thức trở thành người đàn bà của anh. Trần Bắc Nghiêu dường như không bao giờ thỏa mãn nhu cầu, dù vết thương chưa lành hẳn nhưng tối nào anh cũng nhấn chìm cô trong hoan lạc, khiến cô thực sự nhận thức một người đàn ông kìm nén dục vọng nhiều năm đáng sợ như thế nào.

Ban ngày anh giữ lời hứa, không gây ảnh hưởng đến cuộc sống và công việc của cô. Chỉ có điều ngày nào anh cũng gửi hoa tươi đến văn phòng Mộ Thiện, thỉnh thoảng còn chuẩn bị hộp quà đặt ở ghế sau xe ô tô.

Giống như cô và anh đang yêu đương hẹn hò, anh rất dịu dàng và chiều chuộng cô.

Mộ Thiện không nhìn Trần Bắc Nghiêu, cô luôn giữ thái độ thờ ơ từ đầu đến cuối.

Chỉ có ở trên giường, thỉnh thoảng cô mới cắn xé anh, anh đáp lại bằng cách càng ra vào mạnh hơn, đưa cô đến hết đỉnh cao này đến đỉnh cao khoái lạc khác.

Mộ Thiện biết Trần Bắc Nghiêu đang từng bước mài mòn góc cạnh sắc nhọn của cô.

Trần Bắc Nghiêu dẫn Mộ Thiện tới một nhà hàng nằm ở con đường phía sau khách sạn nơi phồn hoa nhất thành phố. Mặc dù nằm ở khu phố sầm uất nhưng không gian nhà hàng rất yên tĩnh. Bức tường đá rêu phong mang đậm kiến trúc cổ xưa.

Ở bên trong nhà hàng, lối đi lại cũng rất tĩnh mịch. Ngoài nhân viên phục vụ dẫn đường, Mộ Thiện không nhìn thấy một người nào khác. Cô lặng lẽ đi theo Trần Bắc Nghiêu tới phòng riêng nằm ở góc trong cùng.

Khách vẫn chưa đến, căn phòng không một bóng người. Trên chiếc bàn gỗ đen thấp theo kiểu Nhật Bản bày mấy đĩa đồ ăn trông rất bắt mắt. Đằng sau có một bức bình phong thủy mặc.

Trần Bắc Nghiêu cầm tay Mộ Thiện đi vòng ra sau tấm bình phong. Anh đẩy cánh cửa gỗ ở đằng sau, cánh cửa thông sang một gian phòng khác.

Hóa ra đó là một phòng tranh. Trên tường treo đầy những bức họa tinh tế, có tranh thủy mặc, tranh sơn dầu, giống như ở một nơi phong cảnh đẹp không có tận cùng.

Hai người đi đến bên cửa sổ. Bên ngoài cửa kính trồng đầy cây xanh. Ở góc phòng, một chiếc piano màu đen bóng nổi bật dưới ngọn đèn vàng.

Trần Bắc Nghiêu buông tay Mộ Thiện, anh đi tới chỗ cây đàn ngồi xuống.

Tiếng đàn du dương vang lên, bản nhạc anh chơi là bản “Canon” nổi tiếng.

Mộ Thiện vốn nhìn ra ngoài cửa sổ. Một lúc sau cô không nhịn được liền quay lại nhìn anh.

Trần Bắc Nghiêu cúi đầu, anh chơi rất tập trung.

Mi mắt anh hơi khép lại, gương mặt trắng trẻo của anh lung linh dưới ánh đèn vàng, bất cứ ai liếc qua dáng vẻ của anh lúc này cũng không thể rời mắt.

Thần sắc anh khoan thai và thư thái hiếm thấy. Đôi bàn tay anh như có linh hồn, lướt nhanh trên phím đàn.

Hình ảnh Trần Bắc Nghiêu đang ngồi chơi đàn và người đàn ông thâm hiểm cường thủ hào đoạt những ngày qua như hai người hoàn toàn xa lạ.

Tiếng đàn réo rắt bi thương, Mộ Thiện cảm thấy vạn vật đều biến mất, tầm mắt cô chỉ còn lại bóng dáng cô độc của anh ngồi ở đó.

Vào giây phút này, người đàn ông trước mặt Mộ Thiện vô cùng dịu dàng và tinh khiết.

Mộ Thiện thấy chua xót trong lòng, cô hận Trần Bắc Nghiêu, nhưng nghe tiếng đàn và nhìn gương mặt bình thản của anh, cô chỉ mong giây phút này có thể kéo dài mãi mãi.

Khi bản nhạc kết thúc, Trần Bắc Nghiêu ngẩng đầu nhìn Mộ Thiện. Hai tay Mộ Thiện túm lấy gấu váy, cô nhìn vào mắt anh, nhất thời không nhúc nhích.

Hai người ngẩn ngơ trầm mặc mắt đối mắt, cho đến khi đằng sau vang lên tiếng vỗ tay tán thưởng.

“Mộ Thiện, Bắc Nghiêu”.

Diệp Vi Nông đứng dưới bức tranh cuộn tròn ở trên tường, đằng sau cô là một người đàn ông cao lớn. Anh ta mỉm cười gật đầu với Mộ Thiện và Trần Bắc Nghiêu.

Mộ Thiện giật mình.

Người đàn ông khoảng ba lăm ba sáu tuổi, diện mạo sáng sủa. Đôi mắt sâu của anh ta rất ôn hòa, khiến ngũ quan vốn góc cạnh mềm mại hẳn. Chỉ đứng yên một chỗ nhưng người đàn ông tỏa ra một sức mạnh đáng tin cậy.

Trong lúc Mộ Thiện chưa định thần, vai cô bị một người ôm nhẹ, người đó đưa cô đi đến trước Diệp Vi Nông và người đàn ông mới xuất hiện.

“Đây là Lão Tuần nhà tớ”. Diệp Vi Nông mỉm cười: “Hai người gọi anh ấy Lão Tuần là được rồi”.

“Cậu chơi đàn hay thật”. Lão Tuần nhìn Trần Bắc Nghiêu: “Tuần Vực”.

Trần Bắc Nghiêu bắt tay anh ta: “Trần Bắc Nghiêu”.

Bốn người quay về phòng ăn ngồi xuống. Sau khi hàn huyên vài câu, Diệp Vi Nông quay sang Lão Tuần: “Anh nói những thứ thuộc về nghệ thuật như tiếng đàn và tranh vẽ có thể phản ánh tình cảm và lòng dạ con người. Hôm nay nghe Tiểu Bắc đánh đàn, anh có cảm nhận gì?”

Lão Tuần mỉm cười, thốt ra mấy từ đầy thâm ý nhưng lại khó nắm bắt: “Tiếng đàn như bản thân người đó”. 

Trần Bắc Nghiêu cười cười, kính rượu Lão Tuần.

Đặt ly rượu xuống bàn, Lão Tuần nhìn Mộ Thiện: “Nghe Vi Nông nói, Tiểu Mộ cũng tốt nghiệp đại học H?”

Mộ Thiện gật đầu: “Không ngờ trùng hợp như vậy”.

Lão Tuần cất giọng tán thưởng: “Bỏ qua nhiều doanh nghiệp nước ngoài với mức lương cao để về quê gian khổ lập nghiệp, người như Tiểu Mộ thật hiếm có. Sau này trong việc kinh doanh gặp khó khăn gì, cô hãy gọi điện cho thư ký của tôi, đừng ngại”.

Mộ Thiện tỏ ra cảm kích, cô nâng ly rượu nhưng bị Trần Bắc Nghiêu đoạt mất, anh cười tươi với cô: “Còn không mau gọi sư huynh? Anh thay em kính sư huynh một ly”.

Diệp Vi Nông cười cười: “Cậu ấy có uống ngàn chén cũng chẳng say đâu. Trần Bắc Nghiêu, anh bảo vệ cậu ấy kỹ quá đấy!”

Trần Bắc Nghiêu uống cạn ly rượu rồi cất giọng bình thản: “Chúng tôi dự định có con nên tôi mới không cho cô ấy uống rượu”.

Ngữ điệu của anh rất đúng mực và dịu dàng, người nào nghe thấy chắc cũng sẽ cảm động.

Mộ Thiện đang uống trà bị sặc trong cổ họng.

Diệp Vi Nông kinh ngạc nhìn Mộ Thiện. Ánh mắt Lão Tuần ôn hòa thêm mấy phần, anh ta gật đầu với Trần Bắc Nghiêu: “Cậu có phúc mới tìm được cô bạn gái tốt như Tiểu Mộ”.

Mặc dù lời nhận xét “Tiếng đàn như bản thân người đó” mang tính khách sáo nhưng ấn tượng của Lão Tuần về Trần Bắc Nghiêu cũng không tồi. Hai người trò chuyện đến nửa đêm, phần lớn thời gian họ bàn luận về nền kinh tế của thành phố Lâm và những khó khăn các doanh nghiệp vừa nhỏ gặp phải khi chuyển đổi mô hình kinh tế. Có lúc Lão Tuần cau mày trầm ngâm, có lúc mỉm cười vui vẻ.

Diệp Vi Nông kéo Mộ Thiện ngồi xuống ghế sofa ở bên cạnh.

Trước đó Mộ Thiện đã thông báo với Diệp Vi Nông, cô thay đổi quyết định, cô muốn quay về với Trần Bắc Nghiêu. Diệp Vi Nông biết mối quan hệ giữa Mộ Thiện và Trần Bắc Nghiêu không phải nói bỏ là có thể bỏ nên cô cũng không có ý định khuyên nhủ bạn.

Lúc đó, Diệp Vi Nông chỉ thở dài nói: “Cũng tốt thôi, thật ra tớ mong cậu quay về với anh ta, ít nhất cậu cũng không ngơ ngơ ngẩn ngẩn như mấy hôm trước”.

Lúc này, Diệp Vi Nông quan sát từ đầu đến chân Mộ Thiện rồi mỉm cười: “Quả nhiên khác hẳn”.

“Khác gì cơ?” Mộ Thiện giả bộ không hiểu.

Diệp Vi Nông véo má Mộ Thiện: “Trông cậu mềm mại tươi tắn hẳn ra”.

Mộ Thiện đỏ mặt, Diệp Vi Nông nói nhỏ: “Vừa rồi chứng kiến cảnh anh ta chơi đàn cho cậu nghe, tớ rất cảm động. Mộ Thiện, tớ biết bây giờ cậu vẫn chưa thoải mái lắm, nhưng mỗi người cả đời cũng chỉ yêu một người. Tuy công ty của Trần Bắc Nghiêu có dính dáng đến xã hội đen nhưng dù sao anh ta không làm ăn phi pháp quá đáng. Nếu không hôm nay Lão Tuần cũng chẳng đến gặp anh ta”.

Mộ Thiện không lên tiếng.

Diệp Vi Nông không nhìn Mộ Thiện, cô thở dài: “Không ngờ một người đàn ông lạnh lùng như Trần Bắc Nghiêu mở miệng ra là nhắc đến con cái. Nếu cậu không tình nguyện ở bên cạnh anh ta, anh ta sẽ rất đáng thương”.

Mộ Thiện đánh trống lảng: “Còn cậu thì sao? Lúc nào mới định sinh con? Lúc gặp cậu, thị trưởng Tuần không phải độc thân đúng không?”

Diệp Vi Nông mỉm cười: “Bên Bắc Kinh ép anh ấy tái giá nhưng anh ấy không chịu. Tớ và anh ấy không thể kết hôn, nhưng sống như bây giờ tớ đã cảm thấy mãn nguyện rồi”.

Hơn mười giờ đêm, Lão Tuần và Diệp Vi Nông ngồi xe ra về trước. Trần Bắc Nghiêu tặng Lão Tuần bức thư pháp do ông ngoại anh viết. Lão Tuần hơi bất ngờ nhưng vẫn vui vẻ nhận lấy.

Vừa ngồi lên xe, Trần Bắc Nghiêu lập tức áp sát, người anh toàn mùi rượu.

“Cám ơn em!” Đôi mắt anh sáng ngời.

Mộ Thiện nói lãnh đạm: “Không phải vì anh. Ba năm sau, công ty tôi vẫn tiếp tục làm ăn ở thành phố Lâm”.

Trần Bắc Nghiêu không đếm xỉa đến sự lạnh nhạt của Mộ Thiện, anh cười cười cầm tay cô đưa lên miệng hôn nhẹ. Mộ Thiện cảm thấy buồn buồn, vừa định giật lại nhưng anh càng nắm chặt hơn.

Trần Bắc Nghiêu không còn vẻ dịu dàng, trầm mặc và ẩn nhẫn của ngày nào. Bây giờ chỉ cần anh muốn, anh sẽ cướp đoạt một cách thẳng thắn và tàn nhẫn.

Có lẽ do cuộc gặp gỡ tối nay thuận lợi nên tâm trạng Trần Bắc Nghiêu rất tốt.

Tối nay, Mộ Thiện lại được chứng kiến một bộ mặt khác của Trần Bắc Nghiêu. Cô không thể không khâm phục thủ đoạn của anh.

Thị trưởng Tuần là người có gia thế lẫy lừng, anh ta không bận tâm đến tiền bạc cũng như phụ nữ, mấy năm nay bên cạnh anh ta chỉ có Diệp Vi Nông. Anh ta được điều từ Bắc Kinh về thành phố Lâm, không bao lâu sau chắc chắn sẽ được đề bạt vào vị trí cao hơn.

Làm thế nào mới có thể khiến thị trưởng Tuần trở thành bạn bè?

Đó là chiêu “quân tử kết giao”.

Bản nhạc “Canon” bi thương, ai nhìn thấy Trần Bắc Nghiêu lúc đó cũng sẽ bị tư thế và dung mạo thanh tao cô độc của anh chinh phục.

Người phụ nữ của anh lại là sinh viên đại học H, là tiểu sư muội trong sạch chính trực. Điều này càng giúp Trần Bắc Nghiêu ghi điểm trong con mắt thị trưởng Tuần. Hơn nữa anh dịu dàng chăm sóc bảo vệ người anh yêu thương, anh chung tình như thị trưởng Tuần đối với Diệp Vi Nông.

Anh có cách nhìn độc đáo về xu hướng phát triển kinh tế của thành phố Lâm, anh cho thấy anh là một nhà doanh nghiệp trẻ đầy tài năng.

Anh thể hiện tất cả nhiều điều đó một cách tự nhiên, khiến thị trưởng Tuần nhìn anh bằng con mắt khác hoàn toàn.

Mộ Thiện không hề cảm thấy bất ngờ khi chứng kiến Trần Bắc Nghiêu khéo léo dẫn dắt thị trưởng Tuần trở thành tri kỷ của anh. Người đàn ông này làm gì cũng mưu tính trước. Cô chỉ là không biết anh kết bạn với thị trưởng Tuần là để “thủ thành” hay “tiến công”?

Dường như nhận ra sự ngờ vực của Mộ Thiện, Trần Bắc Nghiêu nhếch mép: “Em muốn hỏi gì thì hỏi đi, em là người phụ nữ của anh, anh sẽ không giấu em”.

Mộ Thiện không muốn nhiều lời với Trần Bắc Nghiêu, nhưng chuyện này liên quan đến thị trưởng Tuần và Diệp Vi Nông, cô không thể không bận tâm, vì vậy cô hỏi: “Gần đây anh bận công việc gì?”

Trần Bắc Nghiêu không trả lời, chỉ cười cười nhìn cô. Đáp án cô tự hiểu.

Ánh mắt của anh khiến Mộ Thiện không chống đỡ nổi, cô quay sang chỗ khác rồi mở miệng hỏi thẳng: “Sau khi kết bạn với thị trưởng Tuần, kế hoạch tiếp theo của anh là gì?”

Trần Bắc Nghiêu tiếp tục cười cười, anh sờ bao thuốc, nhìn thấy cô lại rút tay về.

“Thiện Thiện, em đừng nghĩ ngợi nhiều. Chín mươi chín phần trăm thời gian, anh là một thương nhân làm ăn chân chính”.

Mộ Thiện im lặng.

Trần Bắc Nghiêu tiếp tục lên tiếng: “Phó tỉnh trưởng họ Triệu vừa được đề bạt đi Bắc Kinh. Tỉnh ủy khuyết một vị trí, nghe nói sẽ tuyển người từ thành phố Lâm. Em càng đánh giá ai cao hơn?”

Mộ Thiện hiểu chữ “càng” anh nói ở đây là chỉ thị trưởng Tuần và phó thị trưởng Ôn Tệ Trân.

Cô trầm mặc vài giây rồi mở miệng: “Nghe nói Tuần Vực là con trai nhỏ không được trọng dụng của Tuần gia nên mới bị đẩy đến thành phố Lâm, bản thân anh ta cũng không tệ. Ôn Tệ Trân nhiều năm qua là chỗ dựa của Đinh Mặc Ngôn, tôi không nghĩ ông ta trong sạch. So với Ôn Tệ Trân, tôi thà bỏ một phiếu cho thị trưởng Tuần”.

Thấy Mộ Thiện không còn giữ thái độ xa cách, Trần Bắc Nghiêu cúi đầu, hai tay anh nâng mặt cô rồi dịu dàng liếm viền môi cô.

“Ừ, chúng ta cùng bỏ một phiếu cho thị trưởng Tuần”.

Hôm đó Trần Bắc Nghiêu và thị trường Tuần chỉ nói chuyện thuộc tầm vĩ mô, không hề nhắc đến vấn đề cá nhân. Vài ngày sau, Trần Bắc Nghiêu lại bảo Mộ Thiện cùng anh đi gặp thị trưởng Tuần. Lần này, hai người giống như bạn tâm giao thật sự.

Có một điều Mộ Thiện không ngờ tới, nửa tháng sau xuất hiện một vụ scandal long trời lở đất, khiến chốn quan trường từ trước đến nay vốn rất bình ổn của thành phố Lâm rung chuyển mạnh.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+