Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Từ bi thành – Chương 25- 26 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

 

Chương 25: Điềm Điềm (*)

Hình ảnh và đoạn băng video được quay rất rõ. Dưới ánh đèn sáng trưng, cô gái trẻ có thân hình đầy đặn, trắng mịn, người bị gấp thành tư thế quái dị đang cùng một người đàn ông trung niên không rõ mặt ân ái kịch liệt.

Cô gái đã bị làm mờ gương mặt nhưng vẫn có thể nhìn thấy đôi môi đỏ mọng của cô mím chặt, khiến người xem không khỏi tưởng tượng lúc đó cô đau đớn và sung sướng như thế nào.

Ở mấy hình ảnh cuối cùng, người đàn ông trung niên còn đưa cả dụng cụ kích dục vào thân thể thuần khiết không tì vết của cô gái trẻ, liên tục hành hạ cô.

Bất cứ ai chứng kiến cảnh tượng ướt át khẩu vị nặng như thế này, nghe tiếng thở gấp gáp của người đàn ông và tiếng rên rỉ của cô gái chắc cũng sẽ nổi da gà, đồng thời thầm khinh miệt họ.

Mộ Thiện tắt vi tính, uống một hớp nước, trầm tư suy nghĩ.

Mấy ngày trước, trên một diễn đàn đột nhiên xuất hiện tin tức một lãnh đạo cao cấp dụ dỗ cưỡng bức một nữ sinh viên đại học.

Người đưa tin còn ám chỉ vị quan chức cao cấp đó là phó thị trưởng Ôn, cô gái là một nữ sinh viên thuần khiết.

Quan chức, ngược đãi tình dục, nữ sinh viên xinh đẹp…Tất cả những nhân tố này liên quan đến nhau, kích thích trí tò mò của mỗi con người. Vì vậy tin tức vừa được đưa ra đã lập tức lan truyền trên mạng với tốc độ chóng mặt.

Chưa đến nửa ngày sau đó, toàn bộ hình ảnh và lời bàn tán của dân mạng đều bị xóa sạch, không còn một chút dấu vết nhưng vụ việc ảnh hưởng quá lớn. Nghe nói cô sinh viên đã xin thôi học, rất nhiều sinh viên trường đại học Lâm lên tiếng, tạo thành dư luận mạnh mẽ đòi thành ủy điều tra chân tướng sự việc và yêu cầu trừng phạt nghiêm khắc người đàn ông đồi bại kia.

Khi đọc những dòng tin này, ý nghĩ đầu tiên của Mộ Thiện là: xảy ra chuyện lớn như vậy, Ôn Tệ Trân chắc không thể chuyển lên tỉnh ủy.

Cô cảm thấy nhất định có người đứng đằng sau bày trò, nhưng quan trọng hơn là không ai bắt ép Ôn Tệ Trân. Dù thế nào đi chăng nữa cũng do ông ta có hành vi bậy bạ, gieo nhân nào gặp quả đó. Nếu đúng là ông ta cưỡng bức nữ sinh viên, Mộ Thiện càng thấy ghê tởm ông ta.

Mộ Thiện đoán không sai. Mấy ngày sau, quả nhiên có người tự xưng là giáo sư đại học Lâm gửi tin nhắn lên mạng nói ông ta chịu trách nhiệm về thông tin nói trên. Ông ta cho biết có một cô sinh viên bị một quan chức cưỡng bức mà không biết cầu cứu ai. Một dịp tình cờ, vị giáo sư này biết được chuyện của cô, ông ta vô cùng kinh ngạc và phẫn nộ, sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, ông ta quyết định công khai trên mạng với mục đích đòi lại công bằng cho cô gái.

Sau đó cũng có các cơ quan hữu quan đến tìm giáo sư đại học Lâm để tiến hành điều tra, nhưng vì không có chứng cứ xác thực nên vụ việc đành gác lại.

Có một điều Mộ Thiện và nhiều người dân thành phố Lâm không ngờ tới, vận đen vẫn tiếp tục đeo bám Ôn Tệ Trân.

Vài ngày sau, Đổng Tuyên Thành nói cho Mộ Thiện biết, thành ủy vừa nhận được một đơn thư tố cáo hành vi tham ô hối lộ của Ôn Tệ Trân từ nhiều năm trước. Người gửi thư nêu cả tên thật, là một thư ký của Ôn Tệ Trân nhiều năm trước, anh ta vi phạm kỷ luật nên bị đẩy về nông thôn làm nhân viên văn thư.

Sự việc xảy ra quá trùng hợp. Thư ký dám đứng ra tố cáo còn nêu tên thật, thành ủy lại nhận thụ lý đơn kiện.

Quả nhiên vài ngày sau, Ôn Tệ Trân bị gọi đi điều tra. Chốn quan trường ở thành phố Lâm đột nhiên thay đổi hoàn toàn. 

Buổi tối khi xem tin tức thời sự không còn thấy bóng dáng của Ôn Tệ Trân, Mộ Thiện bất giác thở dài.

Đúng lúc này, Trần Bắc Nghiêu và Châu Á Trạch cùng đi vào phòng khách. Châu Á Trạch dẫn theo một cô gái, anh ta cười hì hì với Mộ Thiện: “Chị dâu đang xem thời sự? Sweet, em cũng nên học tập chị dâu, phải nắm rõ tình hình mới có thể giúp đỡ đàn ông chúng tôi”.

Hôm nay Châu Á Trạch có vẻ vô cùng hưng phấn, Mộ Thiện liếc qua anh ta. Cô bắt gặp một cô gái trẻ vô cùng xinh đẹp ở trong lòng anh ta, cô gái nhìn cô bằng to tròn đen lay láy, miệng xinh xinh của cô gái ngoan ngoãn gọi: “Chị dâu”.

Mộ Thiện vừa nhìn đã có cảm tình với cô gái, cô liền mỉm cười gật đầu.

Sweet theo Châu Á Trạch lên tầng hai. Trần Bắc Nghiêu ngồi xuống bên cạnh Mộ Thiện, người anh phảng phất mùi rượu. Anh cúi sát vào người cô và hít hít, dường như anh rất thích mùi hương của cô.

Mộ Thiện không để ý đến Trần Bắc Nghiêu, cô tiếp tục đổi kênh. Một lúc sau, cô nghe thấy hơi thở đều đều của người ở bên cạnh.

Mộ Thiện quay sang nhìn, Trần Bắc Nghiêu giống như một đứa trẻ, anh nghẹo đầu trên thành ghế sofa, một tay buông thõng xuống ghế, một tay đặt bên cạnh đùi cô.

Thân hình cao lớn của anh yên lặng ở bên cạnh cô. Tim Mộ Thiện rung nhẹ. Gương mặt anh sát gần, mái tóc ngắn đen tuyền của anh như dòng nước mát chảy vào tim cô. Trong khi đó chỉ cần cô ngẩng đầu là chạm vào gương mặt nghiêng anh tuấn của anh.

Mộ Thiện quay ra chỗ khác, cô đứng dậy đi lên tầng hai.

Vừa đi vài bước, đằng sau có tiếng động. Mộ Thiện quay đầu, bắt gặp Trần Bắc Nghiêu từ từ mở mắt, lặng lẽ nhìn cô.

Anh cũng trầm mặc đứng lên. Mộ Thiện và Trần Bắc Nghiêu kẻ trước người sau đi lên tầng hai. Mặc dù cô và anh đã đụng chạm thân mật nhưng việc anh đi theo cô mà không nói một lời nào như lúc này khiến cô cảm thấy bất an.

Mộ Thiện bỗng dưng rơi vào tình huống khó xử, đi nhanh cũng không xong, chậm cũng không ổn. Đến chiếu nghỉ ở cầu thang, Mộ Thiện quay đầu, thấy anh đang cười cười nhìn cô. Như muốn tuyên bố với cô, đêm nay cô vẫn thuộc về anh giống mọi ngày.

Đi qua căn phòng dành cho khách, Mộ Thiện cứng đờ người.

Mặc dù căn phòng có hiệu quả cách âm rất tốt nhưng vẫn vọng ra tiếng thở hổn hển và tiếng da thịt va chạm. Châu Á Trạch nhất định đang đè Sweet vào cánh cửa nên mới có tiếng động rõ mồn một như vậy.

Trong đầu Mộ Thiện tự nhiên xuất hiện cảnh nóng của cô sinh viên đại học. Hai má cô đỏ bừng, bước chân càng nhanh hơn.

Trần Bắc Nghiêu cũng nghe thấy tiếng động, khi đi ngang qua anh giơ tay gõ nhẹ lên cửa phòng, ở bên trong mới yên tĩnh trở lại.

Những tiếng động mờ ám này khiến Mộ Thiện rất ngượng ngùng. Cô vừa vào trong phòng, Trần Bắc Nghiêu vụt đến như một cái bóng và bế cô lên.

“Em muốn không?” Trần Bắc Nghiêu có thể nhìn ra phản ứng cơ thể Mộ Thiện tuy cô vẫn giữ vỏ bọc lạnh lùng.

“Không muốn”. Mộ Thiện tỏ ra cương quyết.

Anh nheo mắt nhìn cô: “Nói một đằng nghĩ một nẻo”. 

Mộ Thiện nghiến răng quay đi chỗ khác. Trần Bắc Nghiêu nhanh chóng bế cô tới chiếc giường lớn.

——————-

Mộ Thiện gặp lại Đinh Hành sớm hơn cô tưởng. Chỉ là lần này, cô đã trở thành người đàn bà của Trần Bắc Nghiêu, còn anh là vị hôn phu của tiểu thư nhà họ Lữ.

Tối hôm đó, chính quyền thành phố tổ chức bữa tiệc từ thiện, mời tất cả các doanh nghiệp đóng góp cho công trình Hy vọng cùng tham gia. Do vụ scandal ầm ĩ trước đó, thành ủy rất coi trọng hoạt động từ thiện lần này, chủ tịch Tuần thậm chí đích thân lên trao giải cho những đơn vị quyên góp nhiều nhất.

Mộ Thiện khoác tay Trần Bắc Nghiêu đi vào hội trường. Khi nhìn lên màn hình tinh thể lỏng cỡ lớn treo ở trên sân khấu, Mộ Thiện hơi giật mình, Trần Bắc Nghiêu đóng góp khoản tiền lớn nhất, tên anh cũng đứng đầu trong danh sách.

Sau khi chủ tịch Tuần lên phát biểu và tuyên bố quyết định trao bằng khen cho doanh nghiệp tiêu biểu trong công tác từ thiện, Trần Bắc Nghiêu đứng dậy đi lên sân khấu dưới ánh đèn rực rỡ và tiếng vỗ tay hoan hô của mọi người. Dáng người anh cao ráo, gương mặt tuấn tú nổi bật dưới ánh đèn, anh đi đến đâu là xuất hiện tiếng xì xầm bàn tán khen ngợi đến đó.

Sau đó, Trần Bắc Nghiêu và thị trưởng Tuần bắt tay và chụp ảnh lưu niệm. Hai người có thân phận khác nhau, khí chất khác nhau. Nhìn hình ảnh họ vai kề vai, Mộ Thiện cảm thấy cả thành phố Lâm dường như nằm dưới chân bọn họ.

Cô hơi ngây người.

Cũng đúng, bây giờ kẻ được lợi lớn nhất chẳng phải là hai người đàn ông ở trên sân khấu hay sao? Trần Bắc Nghiêu tuy thủ đoạn đầy mình nhưng cục diện chính trị ở thành phố Lâm một mình anh tuyệt đối không thể làm xáo trộn.

Có điều, mọi việc đã ngã ngũ, dù Trần Bắc Nghiêu và thị trưởng Tuần có bắt tay hất cẳng Ôn Tệ Trân hay không, điều đó không còn quan trọng nữa.

Mộ Thiện đang để đầu óc đi chỗ khác, một người ngồi cùng bàn hỏi cô và Trần Bắc Nghiêu lúc nào kết hôn. Việc cô sống chung với Trần Bắc Nghiêu không còn là bí mật ở thành phố Lâm. Mộ Thiện cười trừ cho qua chuyện.

Một lúc sau, Trần Bắc Nghiêu quay về bên Mộ Thiện ngồi xuống. Anh kéo tay Mộ Thiện, đưa tấm bằng khen cho cô.

Mộ Thiện cầm bằng khen lên đọc, cô sững sờ trong giây lát.

“…Cám ơn anh Trần Bắc Nghiêu, cô Mộ Thiện đã quyên góp năm mươi trường tiểu học Hy vọng Trần Mộ”

Dưới cùng tấm bằng khen có một hàng chữ nhỏ: Trường tiểu học Hy vọng Trần Mộ.

Tâm trạng Mộ Thiện vô cùng phức tạp. Nhưng dù anh xuất phát từ tấm chân tình hay chỉ là hành vi lấy lòng giới cầm quyền, anh cũng đã giúp rất nhiều gia đình và trẻ em.

Hơn nữa những trường tiểu học đó đều đã khánh thành, vì vậy từ mấy năm trước, từ trước khi gặp lại cô, anh đã đặt tên cho các trường học là “Trần Mộ”?

“Cám ơn”. Mộ Thiện ngẩng đầu, nở nụ cười ôn hòa với Trần Bắc Nghiêu. Khóe miệng Trần Bắc Nghiêu hơi cong lên, anh vừa nhìn cô vừa cầm ly rượu lên uống cạn.

Đúng lúc này, tràng vỗ tay nổi lên. Mộ Thiện đưa mắt về phía sân khấu. Một người đàn ông cao lớn diện comple dẫn theo một cô gái nhỏ bé đi lên sân khấu.

Là Đinh Hành.

Khác với vẻ lạnh lùng của Trần Bắc Nghiêu, Đinh Hành tỏ ra ôn hòa đầy phong độ. Lữ Hạ vốn có diện mạo bình thường nhưng đứng bên cạnh anh lúc này, cô giống một viên ngọc phát sáng dưới ánh đèn.

Lữ Hạ nhận bằng khen từ tay thị trưởng Tuần thay người anh trai đã khuất của cô. Đinh Hành đứng bên cạnh Lữ Hạ, anh luôn nhìn cô mỉm cười dịu dàng, khiến các cô gái ở dưới hội trường không thể rời mắt khỏi anh. Lúc chụp ảnh lưu niệm, anh đảo mắt một vòng qua bên dưới hội trường rồi lại nở nụ cười quen thuộc.

Mộ Thiện nghĩ, cả thành phố Lâm này, chắc không có ai từng trải qua nhiều hoạn nạn như Đinh Hành.

Anh vốn là công tử của một gia tộc lớn, vậy mà chỉ sau một đêm nhà tan cửa nát, bố ruột chết thảm. Anh ăn nhờ ở đậu nhà người khác và suýt bị mất mạng.

Người cậu đang hô phong hoán vũ bất ngờ bị hạ bệ. Trong lúc ai cũng nghĩ anh chàng công tử này không thể ngóc đầu lên nổi, anh đột nhiên biến thành con rể của Lữ gia, nắm trong tay các đầu mối làm ăn của Lữ gia. Bây giờ mới là lúc anh thật sự làm lại từ đầu.

Không ít người cho rằng Đinh Hành gặp may, nhưng Mộ Thiện lại nghĩ, khi Lữ gia xảy ra biến cố, ai truy kích băng Hồ Nam để trả thù ngay trong hôm đó, ai có thể đích thân đi Hồ Nam xoa dịu nỗi ân oán lớn như vậy?

Mộ Thiện sớm biết Đinh Hành không phải nhân vật tầm thường.

Nhìn Đinh Hành đỡ Lữ Hạ đi xuống sân khấu, Mộ Thiện nghĩ, một người như anh liệu có thật lòng với cô gái đó?

Khi Mộ Thiện bị Trần Bắc Nghiêu đem bố mẹ cô ra uy hiếp, cô chưa từng nghĩ đến chuyện cầu cứu Đinh Hành. Bởi vì cô luôn cảm thấy, nếu Trần Bắc Nghiêu là sói, lẽ nào Đinh Hành không phải là hổ?

Nghĩ đến đây Mộ Thiện hơi đau lòng, tại sao cô có thể giữ khoảng cách với bất cứ người đàn ông nào, chỉ duy nhất một mình Trần Bắc Nghiêu, cô đánh mất chừng mực hết lần này đến lần khác. Trước kia cũng vậy, bây giờ vẫn thế.

Cô đã quyết tâm ba năm sau sẽ rời khỏi Trần Bắc Nghiêu. Nếu lúc đó tay anh vẫn nhúng bùn, cô chỉ còn cách tố cáo anh.

Cô không muốn sống dằn vặt đau khổ cả đời. Đây là quyết định chắc chắn của cô, cô sẽ không bao giờ do dự.

Trong ba năm tới thì sao? Tất nhiên cô sẽ không tha thứ cho anh, không chấp nhận anh. Nhưng đúng như anh nói, cô cũng muốn có anh. Đó là khát vọng từ đáy sâu linh hồn cô, là dục vọng của thân xác cô

Cô cứ coi như cô buộc phải dùng rượu độc để giải khát, coi như đạt được chút ích lợi cho bản thân. Tất nhiên cô không thể để Trần Bắc Nghiêu biết suy nghĩ của cô.

Sau buổi tiệc là vũ hội, Trần Bắc Nghiêu và Mộ Thiện nhảy hai điệu. Người đông nên không khí tương đối ngột ngạt. Sau khi bản nhạc kết thúc, Mộ Thiện một mình đi ra ngoài hít thở không khí trong lành.

Mộ Thiện cúi đầu đi chậm từng bước trên tấm thảm đỏ. Trần Bắc Nghiêu muốn cô mang thai, bản thân cô cũng muốn có một đứa con với anh. Tuy nhiên Trần Bắc Nghiêu cho rằng, một khi có con cô sẽ không nỡ rời xa anh. Nhưng anh không biết, nếu có con, tình yêu của Mộ Thiện trở nên trọn vẹn, cô không còn cần gì nữa nên mới ra đi.

“Mộ Thiện!”

Một giọng nói quen thuộc đột ngột vang lên sau lưng Mộ Thiện.

Mộ Thiện dừng bước, quay đầu mỉm cười: “Đinh Hành.”

Dưới ánh đèn, người đàn ông được coi là truyền kỳ trong thời gian gần đây đứng bên cửa. Lữ Hạ đứng sau anh nửa bước, cô nở nụ cười hòa nhã với Mộ Thiện.

Đinh Hành quay đầu nói nhỏ với vị hôn thê của anh điều gì đó, sau đó anh đi về phía Mộ Thiện.

Lữ Hạ đi vài bước tới cửa sổ đứng đợi một cách thoải mái. Thái độ của Lữ Hạ khiến Mộ Thiện lập tức thay đổi cách nhìn về cô.

Đinh Hành dừng lại ở trước mặt Mộ Thiện, anh nhìn sâu vào mắt cô.

“Em cam tâm tình nguyện rồi?”. 

Mộ Thiện đương nhiên hiểu ý Đinh Hành, cô không trả lời mà hỏi lại: “Còn anh thì sao?”

Đinh Hành nhếch mép: “Mộ Thiện, sao chẳng lúc nào em tỏ ra thân thiện với tôi cả?”

Anh lại tiến thêm một bước nữa.

Khoảng cách này quá gần, người Đinh Hành gần như dính vào thân thể Mộ Thiện. Mộ Thiện lập tức lùi lại phía sau, nhưng đằng sau là bờ tường lạnh lẽo, cô không còn đường rút.

Đinh Hành như sớm có âm mưu, anh chống hai tay lên tường, khóa Mộ Thiện ở trong lòng.

Lữ tiểu thư đứng sau anh không xa coi như không có chuyện gì xảy ra.

Mộ Thiện không sợ Đinh Hành, nhưng cách bức tường này là phòng yến tiệc, tư thế của hai người bây giờ lại rất mờ ám. Cô sa sầm mặt: “Tránh ra!”

“Em đừng cự tuyệt tôi”. Đinh Hành nhìn Mộ Thiện chăm chú. Từ đáy mắt sâu thẳm của anh, Mộ Thiện nhìn thấy một sự kiên định chưa từng có.

“Anh đã có vị hôn thê, tôi…” Mộ Thiện ngừng lại giây lát: “…cũng có bạn trai, tôi ghét nhất mấy trò mờ ám, anh mau tránh ra đi”.

“Tôi chỉ muốn nói với em”. Đinh Hành nói chậm rãi: “Cuộc điện thoại đó…Bất kể em có ý tốt hay chỉ là sự trùng hợp, tôi cũng sẽ ghi nhớ”.

Mộ Thiện ngây người.

Người con gái ở trong lòng có dung nhan diễm lệ, đôi mắt long lanh như hồ nước, đôi môi đỏ mềm mại. Đinh Hành vô ý thức cúi đầu áp sát, tư thế của anh như muốn cưỡng hôn Mộ Thiện.

“Dừng lại ngay!” Mộ Thiện giơ tay lên che miệng.

Nhưng Đinh Hành chỉ ghé sát vào tai cô nói nhỏ: “Tôi không tin em cam tâm tình nguyện. Chỉ cần em nói một câu với tôi, tôi sẽ giúp em”.

Đầu óc Mộ Thiện lướt qua một ý nghĩ, nhưng cô lập tức phủ nhận kiến nghị của Đinh Hành.

“Đinh Hành!”. Giọng nói phụ nữ đầy lo lắng đột nhiên vang lên.

Nhưng không còn kịp nữa. Một tiếng đấm bụp bụp, người Đinh Hành lắc lư và dạt sang một bên, cách Mộ Thiện vài bước.

Trước mặt Mộ Thiện xuất hiện hình bóng quen thuộc, tay cô bị người đó nắm chặt.

Mộ Thiện đưa mắt nhìn Đinh Hành, anh đang đứng bên phải cô, một tay anh ôm mặt, khóe miệng rỉ máu.

Thế mới biết Đinh Hành vừa phải chịu một cú đấm mạnh đến mức nào.

Bên trái Mộ Thiện là Trần Bắc Nghiêu, Lý Thành cùng vài vệ sỹ đứng sau lưng anh, gương mặt họ đầy vẻ tức giận.

Trần Bắc Nghiêu tỏ ra rất bình tĩnh. Anh nhìn Mộ Thiện rồi quay sang Đinh Hành lúc này mặt mũi bầm tím sưng húp. Sau đó Trần Bắc Nghiêu mỉm cười: “Tôi còn tưởng là ai, hóa ra là Đinh thiếu. Thật ngại quá, tôi lo cô ấy bị quấy rối nên ra tay hơi nặng”.

* Điềm Điềm (tên cô gái làm gia sư ở nhà phó thị trưởng Ôn Tệ Trân) có nghĩa là ngọt, ngọt ngào, dịch sang tiếng Anh là Sweet

 

 

 

Chương 26: Tủi nhục

Đinh Hành lau khô vết máu trên khóe miệng, anh chăm chú nhìn Trần Bắc Nghiêu rồi cất giọng bình thản: “Trần tổng ra tay lúc nào chẳng nặng.”

Trần Bắc Nghiêu không để ý đến Đinh Hành, anh quay sang Mộ Thiện: “Em không bị hoảng sợ đấy chứ?”

Mộ Thiện chủ động nắm tay anh: “Không sao, chúng ta đi thôi”.

Trần Bắc Nghiêu mỉm cười, anh ôm cô vào lòng nhưng không hề nhúc nhích.

Lữ Hạ vội bước tới đỡ Đinh Hành. Hai ba người đàn ông trẻ tuổi từ phía xa đi đến và đứng sau Đinh Hành.

Lữ Hạ cất giọng nhỏ nhẹ đủ để tất cả mọi người cùng nghe thấy: “Đinh Hành, em hơi say rồi, anh có thể đưa em về nhà không?”

Mộ Thiện cho rằng Lữ Hạ mở miệng rất đúng lúc. Với thân phận của Trần Bắc Nghiêu và Đinh Hành, chắc chắn họ không muốn gây ầm ĩ ở nơi công cộng. Nhưng Trần Bắc Nghiêu ra tay trước, Đinh Hành không có phản ứng thì mất thể diện của anh. Lúc này hai người phụ nữ cùng lên tiếng, hai người đàn ông có thể rút lui êm đẹp.

Không ngờ Trần Bắc Nghiêu đột ngột buông lỏng Mộ Thiện: “Đinh thiếu, đi hút với tôi một điếu thuốc?”

Đinh Hành nhướng mắt nhìn Trần Bắc Nghiêu, anh cũng nhẹ nhàng thả tay Lữ Hạ.

Các vệ sỹ ở sau lưng hai người tỏ ra căng thẳng, vẻ mặt họ đầy cảnh giác. Lý Thành đi đến bên Mộ Thiện nói nhỏ: “Chị dâu, đừng lo lắng”.

Mộ Thiện không hề lo lắng, cô chỉ thấy hơi hiếu kỳ.

Trên hành lang dài hun hút phía trước, hai người đàn ông cao lớn đứng tì vào cửa sổ im lặng hút thuốc. Bọn họ tuy có khí chất khác nhau nhưng dưới ánh đèn dìu dịu, Mộ Thiện có cảm giác hình bóng của họ u tối như nhau.

Họ từng là anh em thân thiết nhất, bây giờ trở thành kẻ thù không đội trời chung.

Họ có thể nói với nhau chuyện gì? Liệu họ có khả năng tạm gác mọi thù hận sang một bên vì lợi ích trước mắt?

Khoảng mười phút sau, trong khi hai bên chờ đợi với tâm trạng nơm nớp, một người đàn ông ngoài ba mươi tuổi đeo kính trắng từ phòng tiệc đi tới.

“Thư ký Ngô.” Lý Thành tiến lên nghênh đón. Mộ Thiện nhận ra anh ta, đó là thư ký của chủ tịch Tuần.

Thư ký Ngô gật đầu, anh ta đưa mắt nhìn hai người đàn ông trên hành lang rồi mở miệng: “Hóa ra mọi người đều ở đây. Giám đốc Lý, ông chủ sắp phải đi rồi, nói là muốn mời hai vị uống trà”.

“Ông chủ” mà thư ký Ngô nhắc tới chính là thị trưởng Tuần, đây là cách gọi quen thuộc của các thư ký. Lý Thành nghe nói vậy liền ho khan hai tiếng rồi từ từ đi về phía Trần Bắc Nghiêu.

Buổi tối hôm đó, trong lúc Mộ Thiện ngủ chập chờn, đột nhiên có người hôn vào tai cô khiến cô buồn buồn. Cô biết Trần Bắc Nghiêu vừa trở về từ buổi “uống trà” cùng thị trưởng Tuần.

Mộ Thiện nhắm mắt không nhúc nhích. Trần Bắc Nghiêu hôn hít một lúc mới dừng lại và ôm eo cô từ phía sau.

“Em không muốn biết sao?” Anh cất giọng ôn hòa.

“Không cần nói cũng có thể đoán ra”. Mộ Thiện lên tiếng.

“Em thử nói xem nào”. Trần Bắc Nghiêu tì cằm vào hõm vai cô.

Mộ Thiện vùi đầu xuống gối: “Một khi thị trưởng Tuần nắm toàn cục diện ở thành phố Lâm, chắc chắn anh ta sẽ không để các anh tiếp tục đấu nhau”.

Rất hiển nhiên, thành phố Lâm sẽ có một khoảng thời gian dài yên ổn.

“Em nhìn xuyên suốt vấn đề thật đấy”. Trần Bắc Nghiêu đột nhiên kéo Mộ Thiện quay người đối diện với anh.

“Hãy về bên anh giúp anh quản lý việc làm ăn”. Trần Bắc Nghiêu nhìn cô chăm chú: “Công ty đầu tư, bất động sản, những thứ này đều sạch sẽ”.

Mộ Thiện từ chối ngay: “Tôi không có hứng thú, hơn nữa công ty của tôi cũng rất bận”.

“Em đưa cả người của công ty em sang bên anh”. Trần Bắc Nghiêu không bận tâm đến lời cự tuyệt của cô: “Anh bây giờ còn thiếu một giám đốc nghiệp vụ, coi như anh mời công ty em làm cố vấn lâu dài cho công ty của anh”.

Mộ Thiện hít một hơi sâu, công ty của anh mà thiếu giám đốc nghiệp vụ sao?

“Anh đang mưu tính điều gì hả?”

Thái độ của Mộ Thiện khiến Trần Bắc Nghiêu rất không vui, anh cau mày nhìn cô.

Mộ Thiện đi đến đâu, tự nhiên cũng sẽ có người của anh theo dõi. Chuyện xảy ra ở bữa tiệc tối nay, anh lập tức đi ra khỏi phòng tiệc khi vừa nhận được thông báo.

Không ngờ đập vào mắt anh lại là cảnh cô bị Đinh Hành khóa ở trong lòng, mặt cô đỏ bừng, đôi mắt đen tròn mở lớn. Cho dù gương mặt cô thể hiện sự tức giận nhưng khi đối diện Đinh Hành, cô không hề có thái độ lạnh nhạt và đoạn tuyệt như đối với anh.

Dường như cô đã quyết tâm, ba năm sau sẽ rời khỏi anh.

Điều này khiến Trần Bắc Nghiêu không khỏi tức giận.

Lúc kéo Mộ Thiện vào lòng, anh đột nhiên nhớ đến cảnh tượng trên tầng cao nhất của tòa nhà Dung Thái ngày hôm đó, khi bị ngất đi, khóe miệng Đinh Hành vẫn còn dính vết son mờ mờ. Anh nhớ đến hình ảnh cô trốn trong tủ quần áo, màu son rực rỡ trên môi.

Anh nhớ đến đoạn băng thuộc hạ thu được, dưới ánh đèn đường mờ mờ, cô bị Đinh Hành ôm chặt, hai người đung đưa theo điệu nhạc. Khi Đinh Hành hôn cô, cô hơi run rẩy ở trong lòng anh ta, họ giống một đôi giai tài tử đang chìm đắm trong biển tình.

Cô từng không dưới một lần cự tuyệt anh, trong khi cô để mặc Đinh Hành hôn cô.

Cô bị một người đàn ông khác hôn những hai lần ngay dưới tầm mắt anh.

Nghĩ đến đây, Trần Bắc Nghiêu nhìn chằm chằm vào bờ môi mọng đỏ của Mộ Thiện.

“Em đừng nghĩ ngợi lung tung, anh chẳng mưu tính gì cả”. Anh chỉ là muốn mọi thứ liên quan đến em đều nằm trong tầm khống chế của anh.

Mộ Thiện im lặng.

Ngữ khí của Trần Bắc Nghiêu rất dịu dàng, hoàn toàn khác vẻ bình thản thường ngày. Nhưng Mộ Thiện biết, một khi anh giở giọng dịu dàng, có nghĩa anh đang tức giận, anh càng ra tay tàn nhẫn hơn.

Nhưng điều gì khiến anh tức giận, đến mức ngay cả công ty của cô anh cũng muốn khống chế?

Không cần nghĩ ngợi nhiều Mộ Thiện cũng biết là do Đinh Hành.

“Tôi và Đinh Hành không có gì”. Cô nói nhỏ.

Cô không phải muốn giải thích với Trần Bắc Nghiêu, mà chỉ không muốn bị cuốn vào ân oán của hai người đàn ông.

Trần Bắc Nghiêu gật đầu, khóe mắt lộ ý cười.

Màn dạo đầu của buổi tối hôm đó lâu hơn bình thường rất nhiều.

Hay nói một cách khác, đối với Trần Bắc Nghiêu vẫn là khúc dạo đầu, còn Mộ Thiện đã đi vào màn chính. Anh dùng tay và miệng nhẫn nại khám phá cơ thể cô, khiến hai má cô nóng ran, ánh mắt mơ mơ màng màng. Nếu không phải cô dùng chút lý trí còn sót lại cố gắng kiềm chế, cô đã hét to từ lâu.

Thế nhưng sự kiềm chế của Mộ Thiện không thể qua mắt Trần Bắc Nghiêu, ánh mắt anh càng thâm trầm. Anh lặng lẽ quan sát biểu hiện của cô và phản ứng nhạy cảm trên cơ thể cô. Anh nhẹ nhàng vuốt ve, dùng miệng liếm mút đỉnh nhọn cương cứng trên ngực cô. Đến khi một ngón tay của anh xâm nhập vào cơ thể Mộ Thiện và liên tục chà sát vào điểm mẫn cảm, người cô run lên từng cơn, cô hoàn toàn chìm đắm trong hoan lạc.

Lúc Mộ Thiện mềm nhũn nằm thẳng đơ trên ghế sofa, Trần Bắc Nghiêu mới tiến thẳng vào nơi bí ẩn ở thân dưới Mộ Thiện. Tuy nhiên anh không vội vàng,  chỉ ra vào nhẹ nhàng, thỉnh thoảng anh mới đâm mạnh một nhát như muốn xuyên qua người Mộ Thiện. Trán anh rịn đầy mồ hôi, tóc cô cũng ướt mồ hôi dính chặt vào hai bên má đang đỏ ửng.

Cuối cùng, Trần Bắc Nghiêu bế Mộ Thiện đứng dậy, khiến cô chỉ có thể quặp chặt hai đùi vào thắt lưng anh. Cô vòng tay qua cổ anh, hai mắt nhắm nghiền, môi mím chặt. Vẻ mặt cô lúc này vừa căng thẳng, vừa đau khổ vừa sung sướng. Trần Bắc Nghiêu không cho cô ngay lập tức, anh chỉ luật động vừa đủ khiến cô gần chạm đỉnh rồi anh lại hơi rút ra khiến Mộ Thiện càng cảm thấy khó chịu. Anh ghé sát vào tai cô dỗ dành, thanh âm khàn khàn: “Thiện Thiện, gọi anh, mau gọi anh…”.

“Anh…Trần Bắc Nghiêu…”

“Gọi anh đi!”

“Bắc…Anh Bắc Nghiêu, anh Bắc Nghiêu…uhm…”

Một lúc lâu sau, Trần Bắc Nghiêu ôm Mộ Thiện nằm xuống giường. Sau mỗi cuộc ái ân là thời khắc Mộ Thiện ngoan ngoãn hiếm thấy, cô mệt mỏi nằm yên trong lòng anh không động đậy.

Trần Bắc Nghiêu đột ngột mở miệng: “Em muốn về nhà không? Anh sẽ đi cùng em.”

Mộ Thiện giật mình: “Anh muốn làm gì?”

Bắt gặp vẻ căng thẳng của Mộ Thiện, Trần Bắc Nghiêu nói hai từ ngắn gọn: “Gặp mặt”.

“Không cần thiết”. Mộ Thiện lắc đầu: “Dù sao ba năm sau chúng ta cũng chia tay, bố mẹ tôi không nên biết mối quan hệ của chúng ta”.

Trần Bắc Nghiêu nhẹ nhàng vuốt lông mày cô: “Em sợ à?”

Trong lòng Mộ Thiện đúng là hơi sợ hãi, cô không lên tiếng.

Trong tám năm qua, Mộ Thiện không ít lần tưởng tượng cảnh gặp lại Trần Bắc Nghiêu và một lần nữa hai người yêu nhau. Nhưng trong mộng tưởng của cô không bao giờ có sự hiện diện của bố mẹ, bởi vì Trần Bắc Nghiêu luôn là nỗi đau cấm kỵ đối với bố mẹ Mộ Thiện.

Hơn nữa, cô không muốn Trần Bắc Nghiêu xuất hiện trước mặt bố mẹ cô.

Cho dù điều kiện của anh hiện nay hoàn toàn vượt quá yêu cầu chọn con rể của bố mẹ cô, thậm chí anh có thể được bố mẹ cô tha thứ.

Trần Bắc Nghiêu như nhìn thấu tâm tư Mộ Thiện, anh nói: “Anh sẽ không bao giờ để em phải chịu tủi nhục nữa”.

“Anh muốn làm gì?” Mộ Thiện nghiêm giọng: “Anh dám động đến cha mẹ tôi sao?”

Trần Bắc Nghiêu mỉm cười: “Em đừng suy nghĩ lung tung, anh chỉ muốn đi tạ tội với cha mẹ em”.

Mặc dù Mộ Thiện không đồng ý nhưng bốn giờ chiều ngày hôm sau, cô vẫn bị đưa về nhà bố mẹ.

Trần Bắc Nghiêu bảo cô về nhà trước, còn anh bày tiệc ở khách sạn. Mộ Thiện không biết anh làm thế nào để đối mặt với bố mẹ cô, cũng không biết bố mẹ cô sẽ có phản ứng gì, cô chỉ còn cách đến đâu hay đến đó.

Lái xe mở cửa, Mộ Thiện vừa xuống xe liền nhìn thấy mẹ cô đứng ở cửa cầu thang khu chung cư.

“Mẹ!” Bà Mộ trông rất tiều tụy, tim Mộ Thiện nhói đau.

“Thiện Thiện!” Bà Mộ ôm chầm con gái rồi nhìn cô từ đầu đến chân. Thấy khí sắc con gái không tồi, bà Mộ nở nụ cười rạng rỡ. Lúc này bà mới nhìn thấy chiếc xe Mercedes màu đen và người lái xe ở bên cạnh bồn hoa: “Đây là…bạn của con à?”

Mộ Thiện ngập ngừng: “Vâng…vào nhà rồi nói chuyện sau đi mẹ”.

Có lẽ chiếc xe sang trọng mang biển số của thành phố Lâm quá nổi bật, hai mẹ con Mộ Thiện vừa đi lên tầng trên, hàng xóm liền mở cửa hàn huyên: “Tiểu Thiện về rồi à? Bà sướng nhé, sinh được cô con gái vừa xinh đẹp vừa giỏi giang”.

Mẹ Mộ Thiện cười tươi: “Con bé nhà tôi được cái rất ngoan ngoãn”.

Sau khi vào nhà, bà Mộ kéo tay con gái ngồi xuống ghế: “Ba con vẫn đang họp. Sao hôm nay con rảnh rỗi về đây vậy?”

Mộ Thiện nhìn mẹ cô bằng ánh mắt xót xa. Bà Mộ dáng người không cao lại hơi gầy gò. Gương mặt dài của bà xuất hiện không ít nếp nhăn dù các đường nét vẫn khá thanh tú.

Gia đình Mộ Thiện không giàu có, trong ký ức của Mộ Thiện, vẻ mặt của bà Mộ lúc nào cũng có nét rầu rĩ. Mộ Thiện có thể hiểu tâm trạng của bà. Theo đà kinh tế phát triển, ở huyện xuất hiện ngày càng nhiều nhà giàu, trong khi đó bố mẹ cô vẫn chỉ là người làm công ăn lương bình thường nên mẹ cô càng không cam tâm.

Mộ Thiện không cho rằng gia cảnh của cô có vấn đề, giàu nghèo là chuyện thường tình trong thiên hạ. Hơn nữa bố mẹ cô là người lương thiện, nếu lần trước không phải do Trần Bắc Nghiêu cài bẫy, cả đời này bố mẹ cô sống bình ổn, đối với Mộ Thiện đây là niềm hạnh phúc lớn nhất.

Thế nhưng hôm nay vẻ rầu rĩ trên mặt mẹ cô đã biến mất. Nụ cười trên môi bà Mộ tươi roi rói, tâm trạng không cam lòng đè nén bao năm đã biến mất hoàn toàn.

“Có chuyện vui gì vậy mẹ?” Mộ Thiện lên tiếng.

Bà Mộ lườm cô: “Con bé này”. Sau đó bà chạy vào phòng cầm ra một cái túi, bà cẩn thận mở túi lấy mấy quyển sổ bìa đỏ.

Là bìa đỏ sở hữu vài gian hàng. Mộ Thiện giở ra xem, các gian hàng đều do mẹ hoặc bố cô đứng tên. Cô lập tức hiểu ra, nhất định là trò của Trần Bắc Nghiêu.

Anh đã trực tiếp cho mẹ cô cửa hàng trên phố thương mại mà mẹ cô mơ ước từ đâu. Hành động này gọi là gì nhỉ? Cây gậy và củ cà rốt?

(Cây gậy và củ cà rốt là một loại chính sách ngoại giao trong quan hệ quốc tế, thường được dùng bởi các nước lớn mạnh nhằm thay đổi hành vi của các nước nhỏ hơn. ‘Cây gậy’ tượng trưng cho sự đe dọa trừng phạt, ‘củ cà rốt’ tượng trưng cho quyền lợi hay phần thưởng. Nguồn wiki)

Bà Mộ mỉm cười: “Sáng nay có người gọi bố và mẹ đi làm thủ tục nhận cửa hàng, họ nói là do con sắp xếp nên mẹ đi liền. Mẹ gọi điện cho con nhưng con tắt máy. Mẹ nghĩ đợi khi nào con về nhà thì hỏi con, có phải do bạn trai con tặng không?”

Mộ Thiện ngập ngừng trong giây lát. Tối qua Trần Bắc Nghiêu “hành hạ” cô đến rất khuya, làm cô ngủ tới trưa hôm nay mới tỉnh dậy. Khoảng thời gian đó cô không mở điện thoại, nào ngờ Trần Bắc Nghiêu đã sắp xếp mọi việc.

Mộ Thiện không thể khiến bố mẹ lo lắng. Sao cô có thể nói cho họ biết sự thật?

Cô là niềm hy vọng và niềm kiêu hãnh của bố mẹ. Nếu họ biết Trần Bắc Nghiêu dính dáng đến xã hội đen, nếu họ biết thỏa thuận ba năm, nếu họ biết anh dùng thủ đoạn cưỡng ép cô, làm sao họ có  thể sống nổi?

Hơn nữa trong lòng cô thậm chí có một ý nghĩ kỳ lạ, dù sau này cô rời xa Trần Bắc Nghiêu, cô cũng không muốn bố mẹ cô ghét anh.

Mộ Thiện gật đầu: “Mẹ thích là được rồi”.

Bà Mộ lại cười tươi: “Cậu ta là người thế nào? Chắc chắn là một chàng trai tốt đúng không? Chuyện của mẹ lần trước, người ta chẳng nói chẳng rằng bỏ ba mươi triệu ra giúp con, lại còn huy động mối quan hệ giúp bố con, chứng tỏ cậu ta đối xử với con thật lòng. Cậu ta bao nhiêu tuổi? Không có tật gì đấy chứ?”

Nói đến đây, bà Mộ nghiêm mặt: “Nếu thằng đó nhân phẩm không tốt, chúng ta lập tức trả lại cửa hàng cửa hiệu cho nó, dù nó nhiều tiền đến mấy cũng không được”.

Mộ Thiện lặng lẽ nhìn lên trần nhà, cô chậm rãi trả lời: “Mẹ, anh ấy không có tật gì cả, tốt nghiệp khoa tài chính trường đại học Hongkong, hiện tại anh ấy tự mở công ty. Năm nay anh ấy hai mươi sáu tuổi, chỉ hơn con một tuổi. Ngoài con ra, anh ấy chưa từng có người bạn gái nào khác”.

Bà Mộ nghe xong cười ngoác miệng: “Thế thì tốt quá, cuối cùng con cũng tìm được một người bạn trai tử tế rồi!”

Mộ Thiện nhìn chăm chú mấy quyển sổ có bìa màu đỏ nhức mắt, cô cất giọng từ tốn: “Mẹ, anh ấy là Trần Bắc Nghiêu”.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+