Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Từ bi thành – Chương 27 – 28 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

 

Chương 27: Bảo bối

 

 

Nụ cười của bà Mộ cứng đờ trên khuôn mặt, bà không thể tin nổi vào tai mình: “Trần…Bắc Nghiêu? Trần Bắc Nghiêu nào cơ?”

Phản ứng của mẹ khiến Mộ Thiện giật mình. Cô vội kéo tay bà Mộ: “Mẹ, mẹ đừng tức giận, mẹ nghe con nói đã. Những năm qua anh ấy học tập và làm ăn ở bên ngoài. Lần này…anh ấy muốn về đây tạ tội với bố mẹ, anh ấy muốn bù đắp những sai lầm trước kia”.

Sắc mặt bà Mộ trở nên lạnh lùng: “Nó muốn gì hả?”

Nhìn bộ dạng của mẹ, Mộ Thiện cảm thấy đau lòng. Thật ra Trần Bắc Nghiêu có được bố mẹ cô tha thứ hay không, đối với cô không quan trọng. Nhưng chứng kiến phản ứng của bà Mộ, trong lòng Mộ Thiện dội lên cảm giác bất lực quen thuộc.

Giống như tám năm qua, mỗi khi nhắc đến Trần Bắc Nghiêu, thái độ của bố mẹ cô rất hằn học căm ghét. Tuy cô đã cố kiên nhẫn thanh minh cho anh nhưng vẫn không có tác dụng, cuối cùng cô chỉ có thể làm ngơ.

Mộ Thiện nói nhỏ: “Mẹ cứ gặp anh ấy trước đi, nếu mẹ không vừa ý, con sẽ chia tay anh ấy. Về khoản tiền ba mươi triệu, con sẽ từ từ trả lại cho anh ấy”.

Nói ra câu này, tim Mộ Thiện nhói đau. Mẹ cô rất thương cô, làm sao bà có thể nhẫn tâm để cô gánh món nợ ba mươi triệu trên lưng?

Quả nhiên ánh mắt bà Mộ lóe lên một tia xót xa. Im lặng một lúc, bà đột nhiên nhớ ra điều gì liền mở miệng hỏi: “Trên truyền hình có nhắc đến một doanh nghiệp lớn ở thành phố Lâm là tập đoàn đầu tư Trần thị, tập đoàn này có liên quan gì đến nó không?”

“Có ạ, đó là công ty của anh ấy.”

Sắc mặt bà Mộ vẫn u ám: “Con nói nó muốn tạ tội với bố mẹ?”

Mộ Thiện không trả lời thẳng câu hỏi của bà Mộ: “Mẹ, hôm nay anh ấy đến đây mời gia đình chúng ta ăn cơm. Mẹ có thể đi gặp anh ấy rồi tính sau được không ạ?”

Bà Mộ liếc qua cô: “Hừm, để mẹ xem thế nào”.

Khi Mộ Thiện và mẹ cô ngồi vào chiếc Mercedes, vài người hàng xóm hiếu kỳ tiến lại gần chào hỏi, bà Mộ cười gượng gạo: “À, tôi cùng Thiện Thiện ra ngoài ăn cơm”.

Ô tô dừng lại trước cửa một khách sạn sang trọng nhất trong huyện. Nhân viên phục vụ chạy ra mở cửa, hai mẹ con Mộ Thiện cùng lái xe đi qua đại sảnh rộng lớn bài trí khá sang trọng, cách vài bước lại có nhân viên phục vụ cung kính cúi chào: “Hoan nghênh quý khách”.

Mộ Thiện để ý đến phản ứng của mẹ cô. Bà Mộ ngó trái ngó phải, thần sắc hơi căng thẳng, có lẽ do bà rất hiếm khi tới nơi cao cấp như thế này. Điều đó khiến lòng Mộ Thiện chùng xuống.

Mẹ cô vất vả cả đời vì gia đình, còn cô chỉ biết lao đầu vào học tập và công tác ở bên ngoài, hình như cô chưa báo đáp gì cho mẹ cô.

Mộ Thiện nắm bàn tay lạnh lẽo của mẹ, cô cất giọng nhỏ nhẹ: “Mẹ, thức ăn ở bên ngoài không ngon bằng mẹ nấu. Ngày mai mẹ nấu nhiều món cho con ăn nhé!”

Đến lúc này bà Mộ mới thả lỏng tinh thần, bà cười nói: “Tất nhiên rồi, bên ngoài họ bỏ quá nhiều mì chính và dầu ăn”.

Vệ sỹ của Trần Bắc Nghiêu mở cửa phòng ăn cho mẹ con Mộ Thiện, bên cạnh bàn có mấy người đứng dậy chào đón.

Ánh mắt Trần Bắc Nghiêu không che dấu niềm vui, thanh âm của anh ôn hòa như nước: “Cháu chào cô, mời cô ngồi ạ”.

Mộ Thiện thấy mẹ cô hơi sững người, dường như diện mạo và phong độ của Trần Bắc Nghiêu ngày hôm nay vượt qua tưởng tượng của bà.

Bà Mộ lạnh nhạt ngồi xuống ghế.

Nhân viên phục vụ đứng bên cạnh định rót trà, Trần Bắc Nghiêu mỉm cười ngăn lại, anh tự tay rót đầy chén trà cho hai mẹ con Mộ Thiện, sau đó anh mới ngồi xuống: “Hôm nay cô chịu đến đây, cháu rất cám ơn cô. Cô, hay là chúng ta gọi món trước đi!”

Mộ Thiện phát hiện Trần Bắc Nghiêu luôn miệng gọi bà Mộ là “cô”, gương mặt anh lộ rõ vẻ nhiệt tình chưa từng thấy. Những lúc ăn cơm với thị trưởng Tuần, cô cũng không thấy anh niềm nở như vậy.

Trong lòng Mộ Thiện hơi phức tạp, cô nhìn anh bằng ánh mắt cảm kích. Trần Bắc Nghiêu mỉm cười với cô.

Bà Mộ tuy ít ra ngoài ăn cơm nhưng bà không phải chậm hiểu. Mấy năm qua dù Mộ Thiện không bao giờ nhắc đến, nhưng bà biết con gái bà vẫn chưa quên người đó.

Bây giờ chỉ qua ánh mắt bọn trẻ nhìn nhau, bà Mộ cũng phần nào đoán ra tình cảm của hai người, bà thở dài rồi mở miệng nói với Trần Bắc Nghiêu: “Tiểu Trần, hôm nay cậu mời chúng tôi ăn cơm, tôi và bố Mộ Thiện đồng ý đến đây là vì không muốn con gái chúng tôi khó xử, chứ không phải chúng tôi tha thứ và chấp nhận cậu. Năm đó hai đứa phạm phải sai lầm nghiêm trọng. Tôi và Lão Mộ chỉ có một mình Thiện Thiện, đi đâu cũng chẳng thua kém ai. Thế mà cậu suýt nữa hủy hoại tương lai của con gái tôi, bất cứ người làm cha làm mẹ nào cũng sẽ xử sự như chúng tôi”.

Sống mũi Mộ Thiện hơi cay cay. Vừa rồi khi bước vào khách sạn xa lạ, mẹ cô còn rất căng thẳng, bây giờ mẹ cô vì muốn bảo vệ con gái nên mới thay đổi thái độ.

Cô nắm chặt tay bà Mộ dưới gầm bàn.

Trần Bắc Nghiêu cất giọng thành khẩn: “Cô, cô nói rất đúng, Mộ Thiện là người con gái tốt nhất mà cháu từng gặp, cô ấy không đáng bị tổn thương và tủi nhục. Trước kia là do cháu còn nhỏ tuổi không hiểu biết, may mà Mộ Thiện rất xuất sắc, nếu không cháu hối hận cũng chẳng kịp. Tự đáy lòng cháu muốn nói lời cám ơn cô chú, nếu cô chú không phải đánh đòn cảnh tỉnh cháu, những năm qua cháu không nỗ lực làm việc như vậy. Bây giờ cháu cũng đạt được chút thành tựu, hy vọng cô chú cho cháu một cơ hội theo đuổi Mộ Thiện”.

Mộ Thiện chưa bao giờ chứng kiến Trần Bắc Nghiêu cúi đầu khẩn khoản trước người khác như lúc này.

Trên thực tế anh không cần thiết giở trò với bố mẹ cô, lẽ nào anh thật sự muốn hóa giải khúc mắc giữa cô và bố mẹ trong vấn đề tình cảm của cô?

Sắc mặt bà Mộ dịu đi, nhưng giọng nói của bà vẫn lạnh nhạt: “Cậu biết lỗi là được rồi, đợi Lão Mộ đến rồi bàn sau”.

Cuộc gặp gỡ với bố Mộ Thiện thoải mái hơn cô tưởng tượng.

Bởi vì biết trước đối tượng gặp mặt của buổi tối hôm nay là Trần Bắc Nghiêu, khi ông Mộ đi vào, gương mặt ông rất u ám. Trần Bắc Nghiêu không tỏ ra vồn vã như với bà Mộ, anh kính cẩn rót trà cho ông Mộ.

Trong suốt bữa ăn, Mộ Thiện và mẹ cô hầu như không mở miệng, chỉ có ông Mộ và Trần Bắc Nghiêu mỗi người một câu. Ông Mộ hỏi về chuyện làm ăn và quá trình học tập của Trần Bắc Nghiêu ở Hongkong.

Hai người còn bàn luận tình hình kinh tế và các doanh nghiệp ở địa phương. Trần Bắc Nghiêu không lạ lẫm nên đưa ra nhiều ý kiến sắc bén, khiến ông Mộ có cái nhìn khác về anh.

Từ đầu đến cuối ông Mộ không hề nhắc đến chuyện trước kia, có lẽ đây cũng là điểm khác biệt giữa đàn ông và đàn bà.

Sau đó Trần Bắc Nghiêu lấy từ ngăn tủ ở bên cạnh hai cái hộp rồi lần lượt tặng bố mẹ Mộ Thiện, coi như chút quà gặp mặt.

Quà tặng ông Mộ là một bộ cờ, Mộ Thiện không hiểu mấy thứ này, cô chỉ cảm thấy bộ cờ rất đẹp. Ông Mộ đưa mắt nhìn qua rồi lên tiếng: “Cậu cũng có lòng đấy”.

Trần Bắc Nghiêu mỉm cười: “Mộ Thiện nói với cháu, chú rất thích chơi cờ nên nhờ người mua từ Bắc Kinh về. Nghe nói chú là cao thủ, khi nào có dịp cháu muốn thọ giáo chú”.

Gương mặt ông Mộ để lộ ý cười.

Trần Bắc Nghiêu tặng bà Mộ một bộ trang sức bằng đá quý, kiểu dáng vừa đơn giản vừa phóng khoáng. Bà Mộ từ chối không nhận, Trần Bắc Nghiêu giải thích: “Đây là kiểu do Mộ Thiện chọn, cháu thấy cô còn trẻ, đeo cái này vừa vặn thích hợp đấy ạ”.

Mộ Thiện không ngờ anh chuẩn bị nhiều như vậy, cô ngồi đơ ra đó chẳng nói được một lời nào.

Gần cuối bữa ăn, trên mặt bố mẹ Mộ Thiện điều hiện nụ cười hài lòng. Nhờ cách cư xử khéo léo và tài ăn nói của Trần Bắc Nghiêu, không khí bữa ăn tương đối dễ chịu. Mộ Thiện cảm thấy bản thân cô trước mặt bố mẹ chưa bao giờ thoải mái như lúc này trong suốt tám năm qua.

Khi bữa cơm gần kết thúc, có người gõ cửa phòng ăn.

Một vệ sỹ từ bên ngoài đi vào gật đầu với Trần Bắc Nghiêu. Sau đó có mấy người đàn ông trung niên đi vào phòng, dẫn đầu là một người đàn ông ngoài bốn mươi tuổi diện mạo đôn hậu.

Ông ta bước tới bắt tay Trần Bắc Nghiêu: “Trần tổng! Cậu đến huyện Thần mà chẳng chịu thông báo gì cả, nếu không phải giám đốc khách sạn nói cho chúng tôi biết cậu ăn cơm ở đây thì làm sao gặp được cậu.”

Trần Bắc Nghiêu mỉm cười bắt tay bọn họ: “Chỉ là cơm gia đình, tôi không dám làm phiền các vị.”

Ông Mộ vừa kinh ngạc vừa vui mừng đứng dậy: “Huyện trưởng Triệu! Huyện phó Tô, đúng lúc quá.” (Huyện trưởng tương đương chức chủ tịch huyện ở Việt Nam)

Mọi người chào hỏi hàn huyên.

Huyện trưởng Triệu nghe Trần Bắc Nghiêu nói đến “cơm gia đình”, khi đưa mắt nhìn Mộ Thiện ông ta lập tức hiểu ra vấn đề. Ông ta tươi cười chào ông Mộ rồi quay sang Trần Bắc Nghiêu: “Trần tổng còn bận chuyện gia đình, chúng tôi không làm phiền nữa, khi nào rảnh rỗi cậu nhớ sang chỗ chúng tôi uống trà”.

Trần Bắc Nghiêu trả lời khách sáo: “Đâu có gì, lát nữa tôi sẽ đi kính rượu các vị. Lần sau huyện trưởng Triệu có dịp đến thành phố Lâm, nhất định phải liên lạc với tôi đấy”.

Cả đám người ồn ào đi ra ngoài. Bà Mộ nhìn Mộ Thiện, ánh mắt bà lộ vẻ vui mừng. Mộ Thiện hiểu suy nghĩ của mẹ cô, lần trước bố cô xảy ra chuyện, mọi người đều quay lưng. Hôm nay chứng kiến cảnh các lãnh đạo huyện Thần xum xoe quanhTrần Bắc Nghiêu, bố mẹ cô tự nhiên cảm thấy vận đen đã qua.

Ngồi thêm một lúc nữa, Trần Bắc Nghiêu cầm ly rượu đứng dậy, anh xin phép ra ngoài đi kính rượu các vị lãnh đạo.

Khi Trần Bắc Nghiêu rời khỏi phòng, bà Mộ vẫn dõi theo bóng lưng anh, bà cười tươi: “Thằng bé này thay đổi nhiều quá!”. Ông Mộ gật đầu: “Thanh niên phải biết vươn lên mới có tiền đồ”.

Mộ Thiện nhìn ra khung cửa trống không, trong lòng cô xuất hiện sự mong ngóng trần tục.

Trần Bắc Nghiêu của ngày hôm nay là một người đàn ông xuất sắc áo gấm về quê, là một người có thể hóa giải thái độ căm ghét của bố mẹ cô, chuyện này từng là giấc mộng của cô trong bao nhiêu ngày tháng. Hôm nay giấc mộng cuối cùng cũng trở thành hiện thực.

Có lẽ việc anh về đây ngày hôm nay là đúng đắn. Anh dùng thực lực và thái độ khiêm tốn tháo bỏ nút thắt nhục nhã trong lòng bố mẹ cô. Sự phóng túng của cô và anh trước kia không còn là vết nhơ trong mắt bố mẹ cô nữa.

Dù sau này cô và anh chia tay, cuối cùng cô cũng đã vượt qua cửa ải bố mẹ. Đây là điều cô mong muốn trong suốt tám năm qua. Anh đã thật sự cho cô, như anh nói, anh sẽ không để cô phải chịu tủi nhục và tổn thương.

Buổi tối Trần Bắc Nghiêu nghỉ lại ở khách sạn.

Mộ Thiện tắm xong quay về phòng, cô thấy mẹ ngồi bất động ở đầu giường.

“Mẹ đang nghĩ gì vậy?” Mộ Thiện mỉm cười ngồi xuống cạnh bà Mộ.

Bà Mộ giơ tay vuốt tóc cô. Bàn tay trắng trẻo ngày nào bây giờ gầy guộc khô ráp, duy chỉ có sự dịu dàng và thương yêu là không thay đổi.

“Thiện Thiện, con nói thật cho mẹ biết, thằng đó đối xử với con có tốt không?” Bà Mộ hỏi.

Mộ Thiện gật đầu: “Rất tốt ạ. Nếu không con đã chẳng quay lại với anh ấy”.

Bà Mộ nghe xong mỉm cười: “Cũng phải, ai có thể bắt nạt Thiện Thiện của mẹ”. Bà thở dài: “Không ngờ thằng đó bây giờ khá như vậy, mẹ và bố đã thương lượng rồi, bố con cũng đồng ý. Không phải vì nó có nhiều tiền, bố con nói, thằng bé này đã thay đổi nhiều, bây giờ trở thành đối tượng chững chạc, trầm ổn và đáng tin cậy. Mẹ thì không bận tâm đến điều đó, mẹ chỉ thấy nó rất có lòng với con, mẹ mong hai đứa hãy sống tử tế, con hiểu ý mẹ không?”

Mộ Thiện gật đầu, cô nắm tay mẹ và vùi mặt vào lòng bàn tay ấm áp của bà Mộ.

Ngày hôm sau, theo lời dặn của mẹ, Mộ Thiện đưa Trần Bắc Nghiêu đi gặp họ hàng và bạn bè thân thiết. Tất nhiên cô nhận được vô số lời tán thưởng và ngưỡng mộ của mọi người.

Điều này khiến bà Mộ càng vui mừng, đến buổi chiều, bà đã một điều “Tiểu Trần” hai điều “Tiểu Trần”.

Đến buổi tối, mấy người bạn học hồi cấp ba sống ở huyện mời Mộ Thiện ăn cơm. Trần Bắc Nghiêu đương nhiên đi cùng cô.

Chuyện của Mộ Thiện và Trần Bắc Nghiêu năm đó cả trường đều biết, có người nhận ra Trần Bắc Nghiêu, tất cả đều kinh ngạc. Bữa cơm diễn ra trong không khí náo nhiệt, mọi người nói Trần Bắc Nghiêu cuối cùng cũng có thể ôm mỹ nhân về nhà, chuốc anh hết chén rượu này đến chén rượu khác. Trần Bắc Nghiêu không từ chối, ánh mắt nhìn Mộ Thiện càng dịu dàng.

Ánh mắt của anh khiến Mộ Thiện hơi hoảng loạn. Cô đột nhiên có cảm giác, Trần Bắc Nghiêu của tám năm trước đã thật sự quay về, về với cuộc sống bình ổn của cô.

Gần cuối bữa cơm, có người hưng phấn đứng lên cung kính cúi xuống chúc rượu Mộ Thiện và Trần Bắc Nghiêu: “Cám ơn hai bạn, hai bạn đã cho tôi thấy trên đời này quả nhiên tồn tại chuyện “tay trong tay cùng sống với nhau đến trọn đời”.

Có lẽ người đó tự nhiên nghĩ đến câu danh ngôn quen thuộc này, cũng có thể anh ta nhân cơ hội muốn lấy lòng Trần Bắc Nghiêu. Trần Bắc Nghiêu nắm tay Mộ Thiện ở dưới gầm bàn, anh phả hơi rượu bên tai cô và cất giong khàn khàn: “Tay trong tay cùng sống với nhau đến trọn đời” (Nguyên văn: “Chấp tử chi thủ, dữ tử giai lão”, một câu trong “Kinh thi”)

Lúc rời khỏi nhà hàng mới tám giờ tối, Trần Bắc Nghiêu đưa Mộ Thiện tới tầng một khu chung cư: “Anh cùng em lên nhà”.

Bắt gặp ánh mắt nghi hoặc của Mộ Thiện, anh mỉm cười: “Ngày mai chúng ta về thành phố Lâm rồi, anh muốn chào tạm biệt bố mẹ em”.

Thời gian vẫn còn sớm, ông bà Mộ không hề ngạc nhiên khi mở cửa thấy Trần Bắc Nghiêu. Trần Bắc Nghiêu ngồi ở phòng khách trò chuyện với bố cô. Khi Mộ Thiện thay bộ quần áo đi ra ngoài, cô phát hiện hai người đang đánh cờ.

Đến mười giờ đêm, Mộ Thiện không nhịn được giục anh: “Anh về ngủ đi, sáng mai chúng ta còn phải đi sớm”

Trần Bắc Nghiêu ý thức thời gian không còn sớm, anh gật đầu định đứng dậy. Nào ngờ ông Mộ kéo tay anh, ông cau mày nói với Mộ Thiện: “Để bố chơi thêm ván nữa, con đừng có quấy rầy”.

Đến khi Mộ Thiện bắt đầu ngủ gà gật, đồng hồ chỉ mười một giờ rưỡi. Ông Mộ thở một hơi dài rồi nhìn Trần Bắc Nghiêu: “Không tồi! Lâu lắm tôi mới gặp đối thủ, không ngờ cậu cũng cừ quá!”

Trần Bắc Nghiêu khiêm tốn đáp: “Cháu vẫn thua chú”.

Ông Mộ gật đầu: “Cậu là người làm ăn mà chơi cờ giỏi, quả thật hiếm có”. Nói xong ông ngẩng đầu nhìn đồng hồ: “Muộn như vậy rồi à?”

Mộ Thiện tiếp lời: “Trần Bắc Nghiêu, anh mau về khách sạn đi!”

Trần Bắc Nghiêu mỉm cười rút di động: “Để anh gọi điện thoại cho lái xe, chắc anh ta về khách sạn ngủ mất rồi, anh sẽ bảo anh ta đến ngay. Thưa chú, cháu làm phiền gia đình thêm một lát nữa, chú cứ nghỉ ngơi trước đi ạ”.

Ông Mộ xua tay: “Bây giờ muộn quá rồi, sáu giờ sáng mai hai đứa đã lên đường…Cậu ở lại đây đi, để tôi bảo Mộ Thiện thu dọn phòng cho”.

Trong phòng dành cho khách, một thân hình cao lớn ngồi bên cạnh giường. Mộ Thiện giải ga giường rồi kéo thẳng bốn góc. Cô quay đầu, bắt gặp Trần Bắc Nghiêu nhìn cô chăm chú.

“Anh cố ý đúng không?” Mộ Thiện hỏi nhỏ: “Anh cố ý thua ba tôi? Cố ý chơi muộn như thế này?”

Trần Bắc Nghiêu không lên tiếng, anh bước lại gần và ôm eo cô.

Mộ Thiện cứng đờ người, anh lập tức đè cô xuống giường.

“Mau bỏ tôi ra!” Mộ Thiện rít lên: “Bố mẹ tôi nhìn thấy bây giờ”.

“Bọn họ sẽ không vào đây đâu”. Trần Bắc Nghiêu nói rồi cúi đầu định hôn cô.

Mộ Thiện ngoái đầu né tránh: “Anh không hận sao? Năm đó mẹ tôi mắng anh trước mặt bao nhiêu người, bố tôi còn sai người đánh anh…”

Hai ngày vừa qua biểu hiện của anh quá hoàn hảo, khiến cô đâm ra hoài nghi.

Trần Bắc Nghiêu áp sát vào mặt cô: “So với em, những chuyện đó không là gì cả”.

Sau đó anh phủ xuống hôn cô. Lần này Mộ Thiện không cự tuyệt, hai người hôn nhau cuồng nhiệt một lúc lâu. Đến khi môi anh chuyển dịch xuống dưới, tay anh mở cúc áo ngủ của cô, Mộ Thiện mới đẩy người anh đứng dậy: “Tôi về phòng đây”.

“Em ngủ ở đây đi”. Trần Bắc Nghiêu kéo tay cô.

“Không được”. Mộ Thiện trừng mắt: “Anh muốn ngày mai bị bố mẹ tôi đá ra khỏi cửa sao?”

Nửa đêm, Mộ Thiện đang ngủ ngon giấc, cô mơ hồ cảm thấy có người hôn cô, thân thể cô bị một thân hình cao lớn đè nặng.

Mộ Thiện vẫn ngủ say nên không hề có phản ứng. Cô thậm chí tưởng đang ở nhà Trần Bắc Nghiêu nên mở miệng lẩm bẩm, trong khi mắt vẫn nhắm nghiền: “Đừng mà! Ngày mai còn phải đi làm…”.

Người đó ôm chặt thắt lưng cô rồi nằm nghiêng bên cạnh cô. Hơi thở nóng hổi của anh phả vào vai cô, giọng nói trầm ấm của anh thoảng qua tai cô: “Bảo bối, anh xin lỗi!”

Sáng sớm ngày hôm sau Mộ Thiện bị đánh thức bởi tiếng chuông đồng hồ, cô mơ hồ cảm thấy hình như đêm qua xảy ra chuyện gì nhưng lại không nhớ rõ. Khi Mộ Thiện đẩy cửa phòng đi ra ngoài, Trần Bắc Nghiêu đã ngồi sẵn ở ghế salon.

Bà Mộ đang dọn đồ ăn sáng, bà mỉm cười giục Mộ Thiện: “Con mau đi đánh răng rửa mặt, Tiểu Trần dậy từ lâu rồi”.

Mộ Thiện vâng dạ, cô đưa mắt qua Trần Bắc Nghiêu lúc này đang chăm chú xem thời sự buổi sáng.

Có lẽ chỉ là một giấc mơ, Mộ Thiện nghĩ. Nhưng cô không nhớ trong mơ Trần Bắc Nghiêu nói với cô điều gì, mặc dù vậy cô vẫn cảm thấy xót xa trong lòng.

 

Chương 28: Nhớ nhung

Giữa mùa thu, gió đêm hơi lạnh.

Mộ Thiện mở cửa liền nghe thấy giọng nói tức giận của Châu Á Trạch: “Em ra lá bài gì mà chán thế?”

Sweet không hề tỏ ra yếu thế: “Em đã nói là em không biết chơi rồi mà, tại anh cứ kéo em chơi cho đủ người, bây giờ lại trách em?”

Mộ Thiện đi vào phòng khách. Châu Á Trạch, Sweet, Lý Thành và một vệ sỹ đang ngồi chơi bài trên bộ bàn ghế salon.

Châu Á Trạch thấy Mộ Thiện như gặp cứu tinh, hai mắt anh ta sáng ngời: “Chị dâu! Chị dâu!” Anh ta đẩy Sweet sang một bên, chừa ra một chỗ trống cho Mộ Thiện.

Mộ Thiện vốn không muốn tiếp xúc thân mật với bọn họ, cô mỉm cười: “Tôi mệt rồi, lên gác nghỉ trước đây. Mọi người cứ chơi đi!”

Châu Á Trạch kêu to: “Đừng mà chị dâu! Ở lại đây chơi đi!” Vừa rồi anh ta vừa véo vào người Sweet.

Sweet hiểu ý lập tức đứng dậy kéo tay Mộ Thiện và cất giọng tội nghiệp: “Chị dâu, giúp em đi mà. Dù sao mai cũng là cuối tuần, lão đại lại không có ở nhà, một mình chị ở phòng thì buồn chán chết đi. Em đi chuẩn bị đồ ăn đêm cho chị”. Nói xong không đợi Mộ Thiện từ chối, cô liền chạy một mạch vào nhà bếp.

Ba người đàn ông ngước nhìn Mộ Thiện bằng ánh mắt chờ đợi. Mộ Thiện lên gác cũng chỉ xem tivi để giết thời gian, cô lưỡng lự rồi cuối cùng cũng ngồi xuống chơi bài với bọn họ.

Đã mười ngày trôi qua kể từ lúc Mộ Thiện từ nhà bố mẹ quay về thành phố Lâm.

Buổi chiều khi đến thành phố Lâm, Mộ Thiện còn chưa kịp mở miệng nói chuyện với Trần Bắc Nghiêu, anh đã lên chuyến bay quốc tế bay đi Mỹ dự một cuộc tọa đàm về ngành đầu tư tài chính tiền tệ quốc tế. Đúng như anh nói, chín mươi chín phần trăm thời gian anh là người làm ăn đứng đắn, hơn nữa còn là thương nhân xuất sắc.

Những ngày này, cuộc sống của Mộ Thiện khá thoải mái tự do.

Có lẽ do thái độ chân thành của Trần Bắc Nghiêu với cha mẹ cô, hoặc giả cô vẫn chưa kịp nói lời cám ơn anh nên trong thời gian anh không ở nhà, cô thường nhớ đến anh, thậm chí nhớ nhiều nữa là khác.

Nghĩ đến đây, Mộ Thiện có một tâm trạng khó diễn tả thành lời. Cô mau chóng tập trung tinh thần vào việc chơi bài.

Bốn người đều chơi rất khá nên ván bài ngày càng kịch liệt.

Khi Trần Bắc Nghiêu đi vào phòng khách, anh nhìn thấy người phụ nữ của anh như một bông hoa tỏa sáng giữa ba người đàn ông.

Cô thậm chí còn chưa thay quần áo ở nhà, vẫn mặc bộ váy công sở bó sát, cho thấy đường cong ẩn hiện. Cặp lông mày thanh tú của cô hơi rướn lên, một tay cô cầm lá bài, một tay gõ xuống mặt bàn. Cô nói với Châu Á Trạch: “Không còn lá bài chính là các anh chết chắc. Hãy suy nghĩ kỹ đi”.

Thần sắc của cô rất tốt, trông cô rất thoải mái.

Đã bao lâu rồi anh chưa bắt gặp bộ dạng này của cô?

Hay là việc anh rời khỏi nhà khiến cô cảm thấy dễ chịu?

Trần Bắc Nghiêu lặng lẽ đi vào, mấy người đàn ông kinh ngạc kêu lên “ông chủ” hoặc “lão đại”. Người vệ sỹ đang chơi bài vội đứng dậy đỡ lấy va li của Trần Bắc Nghiêu. Trần Bắc Nghiêu ngồi vào vị trí của anh ta, anh đưa mắt nhìn Mộ Thiện rồi tiện tay cầm mấy lá bài.

Anh ngồi máy bay suốt đêm trở về đây nhưng không hề có ý định nghỉ ngơi.

Châu Á Trạch lắc đầu, Lý Thành nở nụ cười bất lực.

Mười ngày không gặp, khi chạm phải ánh mắt trầm tĩnh như nước của anh, lòng Mộ Thiện hơi căng thẳng, cô vội cúi xuống giả bộ chuyên tâm chơi bài.

Ban đầu Mộ Thiện không hiểu tại sao Châu Á Trạch và Lý Thành có thái độ như nghênh đón kẻ địch nguy hiểm. Sau khi chơi vài ván, cô liền cảm thấy Trần Bắc Nghiêu có ý nhả bài cho cô, Mộ Thiện lập tức lĩnh hội, toàn lực phối hợp.

Chỉ trong chốc lát, Trần Bắc Nghiêu dẫn dắt Mộ Thiện tiêu diệt gọn, liên tiếp thắng Châu và Lý hơn mười ván. Cảm giác thắng cuộc khiến Mộ Thiện bất giác cười đắc ý.

Sweet ngồi bên cạnh theo dõi mọi người đánh bài, cô luôn miệng thán phục.

Đến mười một giờ đêm, Trần Bắc Nghiêu ném bộ bài xuống bàn: “Giải tán đi!” Châu Á Trạch và Lý Thành thở dài rút ra tờ chi phiếu, Trần Bắc Nghiêu xua tay: “Cô ấy không thích cờ bạc.”

Hai người đàn ông ngớ ra, Châu Á Trạch cười ha ha: “Cám ơn chị dâu!”

Mộ Thiện không nhịn được hỏi Trần Bắc Nghiêu: “Lần chơi bài ở hộp đêm, tại sao anh lại che dấu thực lực của mình?” Hôm đó anh thể hiện trình độ còn kém hơn cô, thỉnh thoảng tung một hai lá bài dở như người không biết chơi. Lúc đó anh và Mạn Thù bị cô đập cho tơi tả. Lẽ nào ngay cả việc chơi bài anh cũng giả bộ yếu kém trước mặt Đinh Hành?

Châu Á Trạch và Lý Thành yên lặng nhìn Trần Bắc Nghiêu bằng ánh mắt hiếu kỳ.

Trần Bắc Nghiêu mỉm cười: “Hôm đó anh để em trút giận”.

Mộ Thiện ngây người, cô ngượng ngùng cúi đầu. Anh đúng là…vô cùng thận trọng tỉ mỉ trong mọi chuyện liên quan đến cô.

Mặc dù Mộ Thiện không muốn thừa nhận, nhưng cảm giác trong lòng cô lúc này quá rõ rệt: khi anh tiến vào phòng khách, trái tim cô đang lơ lửng ở đâu đó hình như đã quay về vị trí cũ.

Châu Á Trạch ở bên cạnh tinh ý phát hiện: “Chị dâu đỏ mặt rồi kìa”.

Lý Thành đứng dậy kéo Châu Á Trạch và Sweet ra về, trong phòng chỉ còn lại Trần Bắc Nghiêu và Mộ Thiện ngồi đối diện nhau.

Mộ Thiện không nhúc nhích.

Sau khi xuống máy bay, Trần Bắc Nghiêu có cuộc hẹn ăn cơm với mấy lãnh đạo ngân hàng. Anh uống hơi say nên toàn thân nóng bức khó chịu.

Anh nhìn người phụ nữ của anh đang ngồi im lặng. Bờ môi mọng đỏ của cô hơi hé mở trông rất đáng yêu.

Cô vẫn chưa đi.

Có lẽ cảm nhận được nỗi nhớ nhung của anh trong mười ngày qua, lần đầu tiên cô chủ động ở lại bên cạnh anh.

Hay là…cô cũng nhớ anh?

Vì vậy bây giờ cô mới không nỡ rời xa anh?

Trần Bắc Nghiêu không kìm nổi giơ ngón tay chạm nhẹ vào má Mộ Thiện, cô theo phản xạ nhích về phía sau.

Mộ Thiện không nhìn Trần Bắc Nghiêu, nhưng gương mặt cô đỏ bừng theo đầu ngón tay của anh, làm anh cũng cảm thấy hơi thở gấp gáp.

Anh nhẹ nhàng vuốt ve lông mày, đôi mắt, bờ môi của cô rồi từ từ chuyển động xuống vùng cổ trắng ngần của Mộ Thiện. Gương mặt cô đỏ ửng như quả cà chua chín làm ngón tay của anh nóng như chạm vào ngọn lửa.

“Anh sờ đủ chưa?” Có lẽ phát giác ra sự trầm luân của bản thân, Mộ Thiện liền đứng dậy, giọng nói của cô hơi run run.

Trần Bắc Nghiêu làm sao có thể bỏ qua sự do dự hiếm có của Mộ Thiện. Anh kéo mạnh cô vào lòng rồi hôn lên làn da nóng bỏng của cô, theo đường ngón tay vừa lướt qua.

Trần Bắc Nghiêu hiểu rõ Mộ Thiện là người phụ nữ truyền thống. Sự ủng hộ của bố mẹ có ảnh hưởng rất lớn đối với cô. Vì vậy anh mới nỗ lực thể hiện một cách hoàn hảo nhất trước mặt bố mẹ cô. Quả nhiên lúc này Mộ Thiện bị anh bế lên, tuy phản ứng của cô vẫn ngượng ngập cứng nhắc nhưng ánh mắt cô không còn lẩn tránh như trước.

Khi Trần Bắc Nghiêu bế Mộ Thiện ra khỏi cầu thang lên tầng hai, anh đã dùng miệng cởi toàn bộ hàng cúc trước ngực Mộ Thiện và cúi xuống liếm láp bờ ngực mềm mại trắng nõn.

Mộ Thiện thở gấp, toàn thân nóng ran. Cuối cùng cô không chịu nổi rên khẽ một tiếng rồi giơ tay ôm cổ Trần Bắc Nghiêu và đặt một nụ hôn nhẹ lên trán anh. Trần Bắc Nghiêu kinh ngạc ngẩng đầu, Mộ Thiện lập tức rướn người hôn lên môi anh. Cô thè đầu lưỡi mềm mại vào miệng anh, giống như cô bị kìm nén quá lâu nên bất chấp tất cả trong một giây mất lý trí.

Trần Bắc Nghiêu sững sờ.

Nhận ra sự ngập ngừng của anh, Mộ Thiện lập tức muốn rút lui. Nhưng Trần Bắc Nghiêu không cho cô cơ hội, anh cuốn chặt lấy đầu lưỡi của cô, không để cô trốn tránh. Khi bế cô đến cửa phòng ngủ, anh dùng chân đạp mạnh cửa, rồi hai người ngã xuống giường.

—————————-

Sau khi tắm xong, Mộ Thiện lên giường nằm quay lưng về phía Trần Bắc Nghiêu mà không nói một lời. Nhìn bờ lưng thon thả của Mộ Thiện, Trần Bắc Nghiêu hiểu trong lòng cô chắc chắn đang ngượng ngùng về thái độ tích cực của cô trong cuộc ái ân vừa rồi.

Trần Bắc Nghiêu biết rõ vướng mắc giữa anh và Mộ Thiện không thể giải quyết một sớm một chiều, ép quá chỉ e là cô sẽ càng tránh xa. Sau khi gặp bố mẹ cô, thái độ của cô có chuyển biến rõ rệt khiến anh nếm được cảm giác ngọt ngào.

Ngày tháng còn dài.

Trần Bắc Nghiêu ôm lưng Mộ Thiện nói nhỏ: “Em đừng nghĩ ngợi gì cả, mau ngủ đi”.

Mộ Thiện “ừm” một tiếng rồi từ thả lỏng bản thân trên cánh tay anh và chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.

Thời gian trôi qua nhanh hơn sự tưởng tượng của Mộ Thiện, chớp mắt đã đến đầu tháng mười hai.

Có lẽ do mối quan hệ với Trần Bắc Nghiêu, khách hàng tìm đến công ty Mộ Thiện ngày càng đông. Cô hiểu rõ ngọn nguồn nhưng chẳng lẽ thẳng thừng từ chối bọn họ? Vì vậy cô chỉ có thể cố gắng làm tốt để không hổ thẹn với lương tâm. Mộ Thiện ngày càng bận rộn, tối nào cũng phải tám chín giờ mới về đến nhà.

Trần Bắc Nghiêu sớm ra điều kiện, một khi Mộ Thiện mang thai, cô phải lập tức ngừng mọi công việc, ở nhà dưỡng thai, Mộ Thiện cũng đồng ý. Chỉ là vết thương của Trần Bắc Nghiêu mới lành hẳn không lâu, bác sỹ kiến nghị hai người nửa năm sau mới sinh con. Nhưng Mộ Thiện cảm thấy Trần Bắc Nghiêu không bận tâm đến ý kiến của bác sỹ, anh thậm chí càng tích cực hơn. Chỉ ông trời mới biết dục vọng anh phải đè nén suốt tám năm mãnh liệt đến mức nào.

Thế nhưng có nhiều lúc Trần Bắc Nghiêu cũng không thể làm theo ý nguyện, bởi vì thời gian này anh quá bận rộn, bận hơn cả Mộ Thiện. Do đó về khoản “chăn gối” anh buộc phải hạn chế, chỉ cuối tuần mới được thoải mái. Có những hôm anh bận làm đến khuya, về đến nhà ôm Mộ Thiện vào lòng không nhịn được, thế là ngày hôm sau anh thức dậy rất muộn, bị Châu Á Trạch cười nhạo “quân vương không thiết triều sớm”.

Kể từ lần chủ động đáp lại, những lúc ở trên giường, Mộ Thiện khó có thể giữ bộ mặt lạnh lùng xa cách như trước.  Trên thực tế có lẽ kể từ lần đầu tiên, cô đã không thể nào cưỡng lại trái tim và thân thể cô.

Trần Bắc Nghiêu vờ như không hề phát giác ra sự thay đổi của cô, anh không nói những lời thừa thãi, càng không ép Mộ Thiện có quyết định gì. Lúc ở trên giường hai người phối hợp ăn ý, anh không vạch trần còn cô giả bộ ngốc nghếch.

Chỉ những lúc hai người lên “đỉnh”, khi hai thân thể hòa vào làm một, Trần Bắc Nghiêu thường ôm chặt lấy cô và cất giọng trầm khàn bên tai cô: “Anh yêu em”.  Còn Mộ Thiện trầm mặc cắn vai hoặc cánh tay anh, trong lòng cô thầm đáp lại, em cũng yêu anh.

———————-

Cuối tuần này, Trần Bắc Nghiêu trịnh trọng nói với Mộ Thiện, ngày mai một vị lão đại ở thành nam tổ chức tiệc sinh nhật, anh sẽ đưa cô cùng đi dự.

Lão đại thành nam? Mộ Thiện hơi hiếu kỳ, ở thành phố Lâm này ngoài Trần Bắc Nghiêu và Đinh Hành vẫn còn người có thể xưng là “lão đại”?

Mười hai giờ trưa, xe dừng lại trước một nhà hàng ở thành nam. Nhà hàng trông rất sơ sài và nhiều người ra vào, Mộ Thiện hơi nhíu mày. Với vị trí của Trần Bắc Nghiêu hiện nay, anh rất ít khi đến nơi như thế này ăn cơm. Không biết nhân vật nào có thể khiến anh hạ thấp thân phận?

Một đám đàn ông mặc comple chỉnh tề đi qua đại sảnh đông người huyên náo, thu hút mọi con mắt ở xung quanh. Bởi vì bọn họ quá nổi bật.

Đại sảnh của nhà hàng khá rộng rãi, ít nhất bày ba mươi bàn tiệc, bàn nào cũng đầy ắp người. Bọn họ đa phần là thanh niên mười mấy hai mươi tuổi, có bảy tám bàn toàn là đàn ông trung niên tầm bốn năm mươi tuổi. Bất kể bọn họ cao thấp gầy béo, già hay trẻ, trên trán bọn họ đều viết hai chữ “Lưu manh”.

Có người nhuộm tóc vàng hoe, có người đeo sợi dây chuyền vàng nặng chịch, có người mặc áo sơ mi hoa hòe hoa sói, có người diện quần bò thủng lỗ chỗ..nhưng trên người của bọn họ đều có một đặc trưng chung, cũng là đặc trưng của đám côn đồ nơi đầu đường xó chợ: thô lỗ, hung hãn và nghĩa khí.

Bọn họ không biết Trần Bắc Nghiêu nên ánh mắt nhìn anh vừa hiếu kỳ vừa cảnh giác.

Cũng không ít ánh mắt dừng trên người Mộ Thiện. Dù sao so với những cô gái nở nang son phấn lòe loẹt bên cạnh đám lưu manh, Mộ Thiện trông quá khác biệt.

“Em đừng sợ”. Trần Bắc Nghiêu cúi đầu nói giọng dịu dàng, bàn tay anh đang ôm eo cô càng siết chặt hơn.

Mộ Thiện không hề sợ hãi. Cô vừa định gật đầu đột ngột nghe thấy một giọng nói ngạc nhiên mừng rỡ: “Chị Mộ!”

Cả nhóm người đưa mắt về nơi có tiếng gọi, hóa ra là Đại Tiếu, người từng bắt tay hợp tác với Mộ Thiện trong vụ giải quyết Từ thị. Anh ta tươi cười đứng dậy, Mộ Thiện cũng mỉm cười với anh ta.

Bàn bên đó toàn là đàn em của Đại Tiếu. Bọn họ thấy vậy lập tức đứng dậy đồng thanh chào “Chị Mộ”, làm tất cả mọi người trong đại sảnh đều quay đầu xem đại mỹ nữ “Chị Mộ” là nhân vật thế nào?

Trần Bắc Nghiêu cũng quay đầu, lúc này Đại Tiếu mới nhìn thấy anh. Anh ta cứng đờ người, vài giây sau mới bỏ điếu thuốc ra khỏi miệng và hạ giọng: “Ông chủ…Lâm lão đại tổ chức sinh nhật. Anh em huyện Hưởng Xuyên chúng tôi cũng đến góp vui”.

Trần Bắc Nghiêu gật đầu, ánh mắt anh dừng ở Mộ Thiện, đáy mắt anh lóe lên một tia thích thú.

Mộ Thiện hiểu ý Trần Bắc Nghiêu, trước đó một giây anh còn lo cô bị khí thế của đám lưu manh làm cho sợ hãi, ai ngờ có không ít tên côn đồ gọi cô là “chị Mộ”.

Quả nhiên Trần Bắc Nghiêm chậm rãi mở miệng: “Chị Mộ?”

Mộ Thiện đâu biết anh từng gặp gỡ Đại Tiếu trước đó, cô hàm hồ trả lời: “Tôi và bọn họ từng tiếp xúc trong công việc. Bọn họ cũng không tồi”.

Trần Bắc Nghiêu cười cười. 

Trần Bắc Nghiêu đưa Mộ Thiện đi tới phòng riêng ở trong cùng, nơi đó đã có bảy tám người ngồi. Người ở vị trí chính giữa lập tức đứng dậy khi nhìn thấy bọn họ: “Bắc Nghiêu, đợi mỗi mình cậu thôi đấy. Vị này là?”

“Bác Lâm, cô ấy là Mộ Thiện”. Trần Bắc Nghiêu cất giọng bình thản: “Vị hôn thê của tôi”.

Mộ Thiện giật mình. Cố gắng đè nén sự chấn động trong lòng, cô quay sang nhìn người đàn ông được gọi là bác Lâm.

Người đó cao lớn, có bờ vai rộng, ông ta mặc một chiếc áo T-shirt giản dị màu xám để lộ cơ bắp săn chắc. Ông ta có gương mặt vuông chữ điền, lông mày rậm, đôi mắt sâu rất sáng.

Có lẽ không ai có thể đoán ra bác Lâm đã năm mươi tuổi, thân hình của ông ta như thanh niên ngoài hai mươi, tướng mạo cùng lắm cũng chỉ tầm bốn mươi tuổi.

Chạm phải ánh mắt dò xét của Mộ Thiện, đuôi mắt Lâm Ngư để lộ ý cười dịu dàng, ông ta nói liền ba từ “Tốt, tốt, tốt” rồi bảo Trần Bắc Nghiêu và Mộ Thiện ngồi xuống vị trí bên tay trái ông ta.

Mộ Thiện vừa ngồi xuống, cô đột nhiên cảm thấy một ánh mắt không kiêng dè chiếu thẳng vào mình.

Cô ngẩng đầu, người đó liền nhìn đi chỗ khác, như ánh mắt chăm chú vừa rồi chỉ là ảo giác của Mộ Thiện.

Mộ Thiện chỉ thấy gương mặt nghiêng của người đó.

Bên tay phải Lâm Ngư có hai người trẻ tuổi. Cô gái trẻ trung xinh đẹp, có đôi mắt và cặp lông mày rất giống Lâm Ngư, nhìn qua cũng biết là con gái độc nhất của Lâm Ngư, Lâm Dạ.

Còn một người đàn ông trẻ tuổi, anh ta là ai?

Lâm Ngư cười giới thiệu: “Bắc Nghiêu, đây là bạn trai của Lâm Dạ, tên Tầm, cậu ấy là thương gia người Thái Lan, buôn bán đá quý. Hai cậu làm quen với nhau đi!”.

Người đó mặc áo sơmi màu xanh quân đội, khiến thân hình của anh ta càng cao lớn hơn. Đến lúc này anh ta mới quay về phía Trần Bắc Nghiêu và Mộ Thiện, đó là một gương mặt điển trai với làn da rám nắng khỏe khoắn. Anh ta có khí chất ấm áp như ánh nắng mặt trời. Cặp lông mày đen nhánh nhướn lên, đôi mắt dài của anh ta như vì sao lấp lánh.

Anh ta cười tươi với Trần Bắc Nghiêu, để lộ răng khểnh vừa nhỏ vừa trắng.

“Anh Trần, nghe danh lâu rồi”. Anh ta cất giọng lanh lảnh.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+