Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Từ bi thành – Chương 39 – 40 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

 

Chương 39: Ác mộng

 

“Trần Bắc Nghiêu, đến người phụ nữ của mình chú cũng không thể bảo vệ.” Đinh Hành nhìn lên trần nhà: “Cô ấy gặp phải chuyện lớn như vậy ngay trước mắt chú, liệu chú có xứng với cô ấy?”

Đinh Hành muốn nhắc đến toàn bộ sự kiện Mộ Thiện bị bắt cóc, nhưng Trần Bắc Nghiêu lại hiểu theo ý khác, anh nhất thời không thể đáp lời.

Mộ Thiện bị bắt, dù rất sốt ruột nhưng anh vẫn bình tĩnh sắp đặt kế hoạch và đã thành công trong việc cứu thoát cô. Nhưng không ai biết trước khi gặp lại cô, anh đã hút hết điếu thuốc này đến điếu thuốc khác không ngừng nghỉ.

Vào lúc này thấy cô mặc đồ của người khác, quần áo xộc xệch, trán và cổ tay đều xuất hiện vết thương, anh muốn dùng thuốc lá để giải tỏa tinh thần nhưng túi áo không có lấy một điếu. May mà vết thương trên người đau nhức mới làm dịu đi sự đè nén và tức giận trong anh. Anh lạnh lùng tự nhủ: ngày tháng còn dài.

Những kẻ động đến cô, anh còn nhiều thời gian tính sổ với chúng.

Anh sẽ không hỏi cô thời gian qua xảy ra chuyện gì. Nếu cô không nói, anh sẽ không bao giờ nhắc đến.

Thế nhưng câu nói của Đinh Hành vẫn khiến lòng anh đau đớn. Anh nhìn Mộ Thiện, thần sắc của cô ngược lại rất bình thản: “Ngủ đi.” Không biết cô nói với anh hay nói với Đinh Hành.

Đúng lúc này, người lái xe đi vào: “Tôi ngủ ở phòng khách, tiện thể trông chừng người đàn bà đó, có chuyện gì hãy gọi tôi.”

Mộ Thiện gật đầu, cô nằm xuống bên cạnh Trần Bắc Nghiêu. Anh không thể ôm cô vào lòng như mọi bữa mà chỉ có thể giang tay để cô trong phạm vi của anh.

Ở góc bên này Đinh Hành nhắm nghiền hai mắt, anh không lên tiếng cũng không ngó qua chỗ Trần Bắc Nghiêu. Trải qua một ngày căng thẳng, ba người nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Lúc đầu Mộ Thiện ngủ rất say, nhưng sau đó cô bắt đầu nằm mơ. Giấc mơ vừa khoa trương vừa ly kỳ, Mộ Thiện nhìn thấy vô số bàn tay ra sức túm lấy cô từ phía sau, những bàn tay đó đều be bét máu.

Tiếp đó, Trần Bắc Nghiêu mặc bộ quân phục Thái Lan, ngực anh trúng nhiều vết đạn, máu tuôn ra xối xả. Anh nói với cô bằng một giọng lạnh lùng vô cảm: “Là cô đã giết tôi, Mộ Thiện.”

Cô cuống quýt hét to: “Không…không phải em! Em muốn cứu người, muốn thoát chết mới nổ súng!”

“Cô đã giết những ai?”

Một giọng nói khác vang lên chất vấn cô. Mộ Thiện quay đầu, bắt gặp bà lão ở ngôi nhà gỗ Tầm đưa đến để chăm sóc cô. Bà lão bị mất đầu, chỉ còn cái cổ đầy máu. Vậy mà bà ta liên tục hỏi cô: “Cô đã giết những ai?”

Mộ Thiện cảm thấy tất cả mọi thứ ở xung quanh đè nặng xuống người cô, khiến cô không thở nổi. Cô vô cùng sợ hãi, nhắm tịt mắt và hét lên cứu mạng.

“A………”

Cô nghe thấy một tiếng thét rất lớn dội ra từ lồng ngực, đó là thanh âm của cô.

Mộ Thiện mở mắt, trán đổ đầy mồ hôi.

“Thiện Thiện, Thiện Thiện…”

Đến khi Mộ Thiện hoàn hồn, cô phát hiện Trần Bắc Nghiêu đang ôm cô vào lòng. Anh bất chấp vết thương, quay người ôm cô, để mặt cô áp vào ngực anh.

“Em nằm mơ thấy ác mộng à?” Trần Bắc Nghiêu cúi xuống hôn lên má cô. Lúc này Mộ Thiện mới biết mặt cô đầy nước mắt.

“Em có sao không?” Giọng nói của Đinh Hành vang lên.

Mộ Thiện đẩy nhẹ người Trần Bắc Nghiêu và lau sạch nước mắt. Cô cất giọng khàn khàn: “Em không sao.”

Hôm nay cả ngày chạy trốn và gặp những chuyện kinh thiên động địa, Mộ Thiện căng thẳng đến mức không có tinh lực nghĩ đến bất cứ điều gì. Bây giờ bình tĩnh lại, cô mới có cảm giác những tên lính và cả Thủ lĩnh bị cô cầm súng bắn chết lúc ban ngày đều sống lại xông tới đòi nợ máu cô.

“Em nằm mơ thấy gì vậy?” Trần Bắc Nghiêu nhìn cô chăm chú.

Trái tim Mộ Thiện như bị ngàn cân đè nặng. Cô nhướng mắt nhìn quanh căn phòng tối, nỗi hoảng sợ bao phủ lên toàn thân. Cô nghẹn ngào: “Trần Bắc Nghiêu, hôm nay em giết người rồi…”

Trần Bắc Nghiêu và Đinh Hành lặng người.

Một lúc sau, Đinh Hành mở miệng trước: “Mộ Thiện, hôm nay em đã cứu tôi.”

Trần Bắc Nghiêu tiếp lời: “Em cũng cứu anh. Em không phải giết chết bọn chúng, là em cứu người. Em đã cứu bọn chúng, em hiểu chưa? Đừng nghĩ ngợi nhiều nữa, chúng ta sẽ nhanh chóng rời khỏi nơi này về nhà.”

“Về nhà?” Mộ Thiện nghi hoặc.

“Ừ, bảo bối. Anh đưa em về nhà”. Trần Bắc Nghiêu nghiêng đầu hôn lên tóc cô: “Anh sẽ đưa em về nhà, bảo bối…”

Anh nhẹ nhàng vỗ về Mộ Thiện, cô mê mê man man thiếp đi. Anh cũng vô cùng mệt mỏi, anh đưa mắt qua góc bên kia thấy Đinh Hành nhìn Mộ Thiện chăm chú. Ánh mắt hai người đàn ông giao nhau, không ai lên tiếng.

Sáng hôm sau khi Mộ Thiện thức giấc, trời đã sáng hẳn. Hai người đàn ông có lẽ do ảnh hưởng của vết thương nên vẫn chưa tỉnh dậy.

Cô nhớ đến cơn ác mộng đêm qua, một ý nghĩ cuộn trào trong trí óc cô, cô đã giết người. Điều này khiến Mộ Thiện cảm thấy vô cùng ngột ngạt. Nhưng có lẽ sự an ủi của Trần Bắc Nghiêu phát huy tác dụng, trong đầu cô lặp đi lặp lại ngữ khí dịu dàng của anh: “Bảo bối…bảo bối…”

Anh gọi cô là bảo bối, cách xưng hô này hoàn toàn không phù hợp với tính cách lạnh lùng của anh, nhưng nó cũng giúp cô giảm nhẹ sự đèn nén trong lòng.

Khi Mộ Thiện đi ra phòng khách, bà chủ nhà người Thái Lan đang ngồi quỳ trên nền đất nhặt rau. Nhìn thấy Mộ Thiện, bà ta vội vàng đứng dậy làm động tác tay, sau đó bà ta chỉ vào mâm cơm trên bàn.

Mộ Thiện nở nụ cười cảm kích, cô cảm thấy có lỗi với người phụ nữ này. Cô cũng giơ tay ra hiệu, may mà bà chủ nhà biết một ít tiếng Trung và tiếng Anh nên hai bên có thể giao lưu vài câu đơn giản.

Mộ Thiện nói với bà ta, cô cùng chồng và anh trai đến đây du lịch. Hôm qua trên đường tình cờ đụng phải một vụ đọ súng, bọn cô lánh nạn nên mới lạc đến đây. Bây giờ cô đang nghĩ cách liên lạc với bạn bè Trung Quốc để họ đến ứng cứu.

Bà chủ nhà gật đầu lia lịa, bà ta cầm tờ một trăm đô la Mỹ tối qua người tài xế đưa cho bà ta trả lại Mộ Thiện. Mộ Thiện từ chối, nói sẽ ở lại đây vài ngày, hy vọng bà đừng khách sáo. Trong lòng cô thầm nghĩ, một nơi bẩn thỉu như Tam giác vàng, không ngờ người dân lại lương thiện như vậy.

Mộ Thiện ăn cơm xong, người phụ nữ ra hiệu cô đi theo bà ta đến đầu nhà. Hóa ra ở đây có một con sông rộng khoảng mười mét chảy qua. Thỉnh thoảng trên sông có thuyền của ngư dân đi lại.

Sau nhà có một lều bạt, bên trong để vại nước, trên giá còn có tấm xà rông sạch sẽ. Mộ Thiện biết bà chủ nhà chuẩn bị sẵn để cô đi tắm, trong lòng cô rất cảm kích bà ta.

Thời tiết ở Thái Lan tương đối nóng bức, sau khi tắm xong, Mộ Thiện sảng khoái vô cùng. Trở về phòng, cô hỏi người phụ nữ gần đây chỗ nào có điện thoại. Bà ta nói lên thị trấn mới có, thị trấn cách làng khoảng một ngày đi bộ. Mộ Thiện hỏi bà ta nơi này là địa bàn của ai, bà ta trả lời bằng tiếng Trung rất rõ ràng: “Tướng quân.”

Tướng quân Quân Mục Lăng, trùm quân phiệt ma túy duy nhất ở Tam giác vàng có thế lực ngang ngửa Thủ lĩnh vừa bị giết chết.

Mộ Thiện để ý đến một di ảnh của người đàn ông treo trên tường. Ông ta mặc quân phục Quốc dân đảng, dưới đề tên bằng tiếng Trung. Cô đoán người phụ nữ chủ nhà là quả phụ của vị quân nhân, nên bà ta mới được phép trồng hoa anh túc ở đây.

(Quốc dân đảng do Tôn Trung Sơn thành lập, sau do Tưởng Giới Thạch nắm quyền. Trong cuộc nội chiến Quốc-Cộng, Quốc dân đảng thua trận buộc phải chạy sang Đài Loan năm 1949. Tàn dư của Quốc dân đảng ở bên giới Tây Nam dạt sang khu vực Tam giác vàng)

Thế nhưng nơi này không có điện thoại, coi như cắt đứt liên lạc với thế giới bên ngoài, có thể thấy tướng quân Quân Mục Lăng quản lý chặt chẽ đến mức nào. Mộ Thiện ngẩng đầu nhìn đồng hồ, bây giờ đã hơn chín giờ sáng. Cô đột nhiên cảm thấy có gì đó không ổn, cô liền hỏi bà chủ nhà người tài xế đi đâu. Bà chủ nhà lắc đầu biểu thị không rõ.

Mộ Thiện hơi bất an, người tài xế cầm phần lớn số tiền của bọn họ, cả súng lục và điện thoại di động. Đúng rồi, còn xe Jeep nữa. Nếu anh ta bỏ trốn, chắc sẽ không ai để ý.

Nghĩ đến đây, Mộ Thiện đứng bật dậy xông ra cửa. Bên ngoài trời nắng chói chang, trên con đường nhỏ thông ra đường lớn trong làng chỉ có hai ba người dân đi bộ về phía cánh đồng hoa anh túc. Người tài xế và chiếc xe Jeep mất dạng.

Mộ Thiện ủ rũ quay về phòng. Trần Bắc Nghiêu và Đinh Hành đã tỉnh dậy. Hai người ngơ ngẩn nhìn cô.

Mộ Thiện quấn một tấm xà rông nhiều màu sắc. Cô vừa mới tắm gội, mái tóc dài còn ướt xõa xuống bờ vai trắng ngần, làn da cô trơn láng, gương mặt cô sinh động đến nỗi Đinh Hành không thể rời mắt, mà anh cũng không muốn rời mắt.

Về phần Trần Bắc Nghiêu, đây là lần đầu tiên anh thấy cô ăn mặc kiểu này. Cô giống như vừa từ dưới nước đi lên, lung linh không thể tả, mỗi bước đi duyên dáng của cô đều khiến anh tim anh đập nhanh hơn.

Dưới ánh mắt nóng bỏng của hai người đàn ông, Mộ Thiện vô ý thức giơ tay vuốt tóc. Bắt gặp vẻ không tự nhiên của cô, Trần Bắc Nghiêu mới có phản ứng, trong khi Đinh Hành vẫn không rời mắt khỏi cô.

Trần Bắc Nghiêu cố gắng ngồi dậy, Mộ Thiện lập tức quỳ xuống bên cạnh đỡ anh: “Anh ngồi dậy làm gì?” Anh thuận thế ôm eo cô rồi kéo cô vào lòng. Anh hít hít mùi nước sông trên tóc cô đồng thời cất giọng dịu dàng: “Xảy ra chuyện gì vậy?”

Chứng kiến cảnh tượng nhức mắt, Đinh Hành giơ tay với bình nước và uống một ngụm.

Mộ Thiện kể chuyện người tài xế bỏ trốn, sắc mặt hai người đàn ông trở nên u ám. Đinh Hành nói với Mộ Thiện: “Nếu là địa bàn của Quân Mục Lăng, chúng ta tạm thời được an toàn.”

Mộ Thiện và Trần Bắc Nghiêu lúc bị bắt đầu bị tịch thu di động, Đinh Hành sau khi bị thương giao hết vật tùy thân cho thuộc hạ nên hiện tại ba người không thể liên lạc với thế giới bên ngoài.

Trần Bắc Nghiêu an ủi Mộ Thiện: “Chúng ta không cần gấp lắm. Anh đoán Tầm cũng phải mất ít nhất bảy tám ngày mới mò ra chúng ta. Trong khoảng thời gian đó, chúng ta sẽ nghĩ cách thoát thân.”

Nói đến đây, anh quay sang Đinh Hành: “Đinh thiếu thấy thế nào?”

Mộ Thiện và Đinh Hành hơi bất ngờ.

“Tôi đồng ý”. Đinh Hành trả lời: “Vết thương của tôi và chú chưa lành hẳn, chúng ta chạy lung tung sẽ càng nguy hiểm hơn.”

“Bà chủ nhà Thái Lan có đáng tin cậy không em?” Trần Bắc Nghiêu hỏi Mộ Thiện.

Mộ Thiện gật đầu: “Em cảm thấy bà ấy không tồi. Đúng rồi, các anh đói chưa? Ăn cơm trước đi đã.”

Khi cô rời khỏi phòng, Đinh Hành đột nhiên hỏi: “Chú tin tôi?”

Trần Bắc Nghiêu nói lãnh đạm: “Tôi tin cô ấy.”

Đinh Hành trầm mặc vài giây rồi gật đầu: “Tôi cũng vậy.”

Trong lòng hai người đàn ông biết rõ, từ hôm qua đến giờ, Mộ Thiện đều tỏ thái độ trung lập, như ngầm thông báo với bọn họ, hai người bất cứ ai nhân cơ hội động đến đối phương, cô đều không đồng ý.

Đối với Đinh Hành, mối thù giết cha không thể không báo, anh tất nhiên sẽ không tha cho Trần Bắc Nghiêu. Nhưng thời gian trước, việc điều tra ra quá khứ bi thảm của Trần Bắc Nghiêu đã ít nhiều ảnh hưởng đến anh. Không phải Đinh Hành bỏ qua thù hận, chỉ là nghĩ đến chuyện hạ sát Trần Bắc Nghiêu, trong lòng anh hơi phức tạp. Hơn nữa giờ đây anh vẫn ở hoàn cảnh nguy hiểm, Mộ Thiện lại kẹp ở giữa, một hành động thiếu suy nghĩ có khả năng liên lụy đến cả ba người, cũng có thể khiến Trần Bắc Nghiêu phản đòn. Suy đi tính lại, anh thấy nên về thành phố Lâm động thủ thì hơn. Chỉ có điều Trần Bắc Nghiêu liệu có đáng tin cậy, anh phải lưu ý mới được.

Tâm tư của Trần Bắc Nghiêu cũng tương tự Đinh Hành. Điểm khác biệt duy nhất là anh nghĩ đến chiêu “lạt mềm buộc chặt”. Mộ Thiện được Đinh Hành cứu thoát, chỉ e là cả đời này cô sẽ cảm kích anh ta. Thậm chí cô nảy sinh tình cảm với anh ta, thứ tình cảm này dù không phải là tình cảm nam nữ, dù chỉ một chút cũng khiến anh không thoải mái. Vì vậy muốn cô toàn tâm toàn ý yêu anh, anh cần phải tỏ ra độ lượng.

Hai người đàn ông đều có suy tính riêng, nhưng về cơ bản họ đạt được thỏa thuận hòa bình.

Đồ ăn Thái Lan rất cay. Bà chủ nhà tất nhiên không chuẩn bị thức ăn riêng cho bọ họ. Trần Bắc Nghiêu và Đinh Hành cố gắng mãi mới nuốt trôi một ít cơm. Mộ Thiện đành mượn nồi của bà chủ nhà, đi nấu cháo thịt cho bọn họ.

Đến tầm trưa ngoài trời vô cùng nóng bức. Mộ Thiện về phòng, thấy hai người đàn ông mình đẫm mồ hôi. Khí hậu ở đây vừa nóng vừa ẩm ướt, buổi sáng cô đã tắm qua. Còn bọn họ trốn chạy từ hôm qua đến giờ vẫn mặc bộ quần áo dính đầy máu, toàn thân nhớp nháp khó chịu.

Mộ Thiện đi lấy chậu một chậu nước rồi ngồi xuống bên cạnh Trần Bắc Nghiêu. Cô ngó nghiêng, cảm thấy hơi kỳ kỳ, thế là cô mượn bà chủ nhà một tấm vải giăng ở giữa hai người đàn ông.

Trần Bắc Nghiêu mỉm cười, hành động của Mộ Thiện rất hợp ý anh. Anh không muốn Đinh Hành nhìn thấy cô trong bộ xà rông hở vai này.

Mộ Thiện đâu có nghĩ xa xôi, cô chỉ thấy không được tự nhiên khi lau rửa thân thể một người đàn ông ngay trước mặt người đàn ông khác.

Toàn thân Trần Bắc Nghiêu không còn xa lạ với Mộ Thiện, cô cẩn thận cởi áo sơ mi của anh, đổi chiếu tre ướt mồ hôi dưới thân anh rồi lau từng chút một.

Mộ Thiện nhẹ nhàng tháo vải băng, dùng nước đun sôi rửa sạch. Bà chủ nhà cho cô một ít thảo dược, nói là có ích cho vết thương bị đạn bắn. Cô đắp thuốc lên vết thương của anh, sau đó thay tấm vải băng sạch sẽ khác.

Mặc dù cô băng bó không chuyên nghiệp nhưng làn nước và thảo dược mát rượi khiến Trần Bắc Nghiêu rất dễ chịu. Anh ngẩng đầu liền bắt gặp ánh mắt nghiêm túc của Mộ Thiện, bộ dạng cô rất chuyên tâm, khiến anh cảm thấy cô vô cùng đáng yêu.

Nửa người trên lau xong, đến lượt thân dưới. Mộ Thiện lau sạch hai chân Trần Bắc Nghiêu, rửa ráy và thay thuốc vết thương ở đùi. Sau đó cô nhìn anh, hai má hơi ửng đỏ: “Chỗ đó có cần không?”

Cô thật sự không rõ, cô không hiểu biết nhiều về thân thể đàn ông. Cô chỉ cho rằng thời tiết nóng bức như vậy, chắc anh không mấy dễ chịu.

“Cần.” Trần Bắc Nghiêu đáp.

Mộ Thiện thận trọng cởi quần lót của Trần Bắc Nghiêu. Dù hai người từng gần gũi thân mật nhiều lần nhưng cô chưa bao giờ hầu hạ anh như lúc này. Cô đỏ mặt, trong lòng không hề có tạp niệm, cô vắt khô khăn mặt nhẹ nhàng lau cho anh.

Trần Bắc Nghiêu bị thương nặng nhưng bản năng vẫn còn. Trước mắt là gương mặt hồng hào xinh đẹp của người phụ nữ anh yêu, làn da trắng ngần của cô lộ ra ngoài tấm xà rông, bàn tay mềm mại của cô chạm vào chỗ đó của anh.

Tim Mộ Thiện đập thình thịch khi chứng kiến bộ phận đàn ông của anh từ từ thức tỉnh. Khó khăn lắm cô mới lau xong, vừa định bưng chậu nước ra ngoài, tay cô đột nhiên bị anh nắm chặt. Anh cầm tay cô đưa lên môi hôn nhẹ.

“Em thật không thể hiểu nổi đàn ông các anh.” Mộ Thiện nói nhỏ: “Lúc này vẫn còn…”

Trần Bắc Nghiêu tất nhiên không phải có dục niệm. Phản ứng của anh chỉ là phản xạ có điều kiện, anh cười cười: “Em không hiểu đâu.”

Mộ Thiện không nghĩ ngợi sâu hơn. Cô giật tay lại rồi giúp anh mặc quần lót mới bà chủ nhà vừa kiếm được. Trần Bắc Nghiêu toàn thân thoải mái dễ chịu, anh cất giọng trầm ấm: “Cám ơn em.”

Mộ Thiện thấy sắc mặt anh vẫn trắng bệch, cả người đầy vết thương, nhưng ánh mắt anh rất dịu dàng. Cô đột nhiên muốn hôn anh.

Nghĩ là làm ngay, Mộ Thiện cúi xuống đặt nụ hôn lên môi Trần Bắc Nghiêu.

Tay cô chống hai bên hông anh, không dám đè xuống cũng không dám chạm vào. Lần đầu tiên trong đời Trần Bắc Nghiêu không giơ tay ôm cô vào lòng. Đây là nụ hôn đầu của Mộ Thiện và anh sau nhiều ngày xa cách, hơn nữa lại là cô chủ động. Dục vọng vừa được cô khơi gợi bùng phát mãnh liệt, đầu lưỡi của anh vô cùng mạnh mẽ, như muốn nuốt cô vào bụng.

Mộ Thiện chiều theo ý anh, một lúc lâu sau cô mới rời khỏi môi anh. Bốn mắt nhìn nhau, cô phát hiện gương mặt Trần Bắc Nghiêu hơi ửng đỏ, khóe mắt anh tràn ngập ý cười. Điều này khiến trong lòng Mộ Thiện vô cùng dễ chịu.

Cô bê chậu nước đứng dậy, Trần Bắc Nghiêu như nghĩ ra điều gì đó, anh đột ngột lên tiếng: “Em còn làm gì nữa?”

Mộ Thiện ngớ người, ngập ngừng nói: “Em nhờ Buma, tức bà chủ nhà Thái Lan giúp đỡ, nhưng bà ấy không chịu, cho bao nhiêu tiền cũng không chịu.”

“…Để anh ta tự giải quyết.”

“Anh thử tự mình lau xem có được không?” Mộ Thiện nói nhẽ.

Trần Bắc Nghiêu á khẩu, hoàn toàn không thể phản bác. Anh chỉ có thể nằm im nhìn cô đi ra ngoài, nhìn bắp chân trắng muốt của cô xuất hiện ở phía bên kia tấm vải.

Hình bóng trên tấm vải lay động.

Trước đó, từ đầu đến cuối cuộc trò chuyện giữa Mộ Thiện và Trần Bắc Nghiêu, Đinh Hành không bỏ sót một từ, anh không hề mở miệng. Lúc này khi cô bình thản cởi áo lau người cho anh, anh mới mỉm cười: “Thiện Thiện, em đúng là thiên thần.”

Mộ Thiện cảm thấy lời nói của Đinh Hành có ý gì đó nhưng cô nhất thời không nghĩ ra.

Mộ Thiện rất nhanh lau sạch người Đinh Hành. Tuy cô không hầu hạ triệt để như Trần Bắc Nghiêu, chỉ lau qua hai chân anh nhưng Đinh Hành cũng có phản ứng.

Cũng khó trách Đinh Hành. Khi cô gái bản thân cảm mến chạm vào từng tấc da của mình, thử hỏi có người đàn ông nào nhịn được?

Mộ Thiện lặng lẽ tiếp tục công việc, Đinh Hành không rời mắt khỏi cô. Ở một bên tấm vải chỉ có hơi thở nặng nề của hai người.

Đúng lúc này, tấm vải được vén lên, Trần Bắc Nghiêu nhìn qua bằng ánh mắt bình tĩnh.

“Thiện Thiện, lấy cho anh chai nước.”

Đinh Hành không để ý đến Trần Bắc Nghiêu, anh gối hai tay vào sau gáy, hai chân duỗi thẳng, như thưởng thức từng động tác, từng biểu hiện của Mộ Thiện, đồng thời không che dấu phản ứng trung thực của bản thân.

“Vâng.” Mộ Thiện đáp lời, cô vừa vặn vệ sinh xong người Đinh Hành nên đứng dậy bưng chậu nước đi ra ngoài cửa.

Trần Bắc Nghiêu dõi theo bóng lưng cô, anh thả tay, tấm vải lại buông xuống.

 

 

 

Chương 40: Lãnh địa

Một ngày “trời yên biển lặng” cuối cùng cũng trôi qua. Sáng sớm ngày hôm sau, Mộ Thiện có gặt hái bất ngờ.

Bởi vì ít nhiều vẫn còn dè chừng bà chủ nhà Buma nên ban đêm, Mộ Thiện ngủ không sâu lắm. Hôm sau khi trời mới tờ mờ sáng, phòng khách có tiếng động lịch kịch, cô liền thức dậy đi ra ngoài. Buma địu một cái sọt lớn, chuẩn bị rời khỏi nhà.

Sau một hồi hỏi thăm, Mộ Thiện nghe nói một sơn cốc cách làng này chừng hai cây số hôm nay có buổi chợ phiên. Những người buôn bán trên thị trấn sẽ đổ về chợ phiên bán đồ dùng thiết yếu. Trong lòng Mộ Thiện dấy lên tia hy vọng, có lẽ cô sẽ tìm ra cách liên lạc với Lý Thành.

Hai người đàn ông vẫn chưa tỉnh, Mộ Thiện không yên tâm khi để họ ở cùng nhau. Mang súng theo người sẽ không an toàn, để lại nhà cho bất cứ người nào càng không an toàn. Ngẫm đi nghĩ lại, cô giấu khẩu súng vào đống quần áo, để lại tờ giấy nhắn tin cho Trần Bắc Nghiêu và Đinh Hành rồi cùng Buma lên đường.

Hôm chạy trốn đến đây là vào buổi tối, Mộ Thiện không nhìn rõ đường đi nước bước. Hôm nay giữa ban ngày trời sáng, Mộ Thiện đi theo Buma xuống dốc núi, men theo cánh đồng hoa anh túc tiến về phía trước. Cô gặp một trạm gác cách nhà Buma khoảng một trăm mét, trên có một người lính cầm súng đứng canh.

Mộ Thiện suy đoán, có lẽ cuộc động loạn xảy ra sau khi Thủ lĩnh bị bọn cô bắt làm con tin có liên quan đến tướng quân Quân Mục Lăng. Nếu lúc đó ở đây có trạm lính gác như bình thường, bọn cô làm sao có thể trốn đến nhà Buma?

Mộ Thiện không hiểu tình hình này có ý nghĩa như thế nào, chỉ có để quay về chờ hai vị lão đại phân tích.

Đột nhiên ai đó hét một câu bằng tiếng Thái. Tất cả mọi người trên đường đều dừng lại. Buma cũng dừng bước, bà đưa mắt nhìn Mộ Thiện. Mộ Thiện hiểu ý, trong lòng rất hồi hộp.

Một binh sỹ từ trạm gác đi tới. Anh ta cầm khẩu súng chĩa thẳng vào Mộ Thiện.

Buma hình như quen biết anh ta, bà dùng tiếng Thái nói với anh ta vài câu rồi giúi tờ đô la Mỹ Mộ Thiện đưa vào tay anh ta. Người lính xua tay không nhận, anh ta quay sang hỏi Mộ Thiện: “Người Trung Quốc?”

Anh ta nói bằng tiếng Trung khá rõ. Mộ Thiện ngẩng đầu nhìn thẳng vào anh ta, trông anh ta rất trẻ, chỉ tầm hai mươi tuổi, ngũ quan của người Trung Quốc, chỉ có làn da ngăm đen.

Cô trả lời: “Ừ, tôi đi theo đoàn tới sông Mekong du lịch, tối hôm trước không hiểu vì nguyên nhân gì chỗ nào cũng có tiếng súng nổ. Có kẻ tấn công cả vào khách sạn, tôi sợ quá bỏ chạy ra ngoài, liền bị hai binh lính đuổi theo. Tôi chạy đến đây, được Buma cứu giúp.”

Người lính trầm mặc vài giây: “Bọn họ mặc quần áo như thế nào?”

Mộ Thiện mô tả quân phục đám lính trong doanh trại của Thủ lĩnh.

Người lính gật đầu, anh ta lại hỏi tỉ mỉ thông tin về Mộ Thiện, như tên tuổi, quê quán. Mộ Thiện bịa một cái tên giả, nói là người Bắc Kinh”. Người lính hỏi xong thu khẩu súng lại: “Bây giờ các ngả đường bị phong tỏa rồi, chị đừng đi lung tung. Vài ngày nữa đường xá thông rồi chị đến chỗ tôi đăng ký, tôi sẽ đưa chị rời khỏi đây.”

Mộ Thiện thấy anh ta còn trẻ nên mới bịa chuyện, không ngờ anh ta tin ngay, còn hứa sẽ đưa cô đi khỏi nơi này. Cô cất giọng cảm kích: “Cám ơn cậu.” Mộ Thiện lại một lần nữa có cảm nhận sâu sắc, trong khu vực các băng nhóm ma túy cát cứ vẫn tồn tại những người dân tốt bụng.

Người lính cười cười, để lộ hàm răng trắng lóa. Anh ta lại hỏi: “Tôi nghe nói con gái đại lục rất hung dữ, nhìn chị có thấy gì đâu?” Anh ta lớn lên ở Thái Lan, từ “hung dữ” tất nhiên là so với phụ nữ Thái Lan.

Nhìn gương mặt chấc phác của người lính, Mộ Thiện đột nhiên nhớ tới những binh sỹ gục ngã trước mũi súng của cô hôm nào. Liệu có một ngày trong tương lai, chàng trai trẻ này cũng chết ở đâu đó như đám binh sỹ kia?

Đây là rốt cuộc là thế đạo gì?

Cô lên tiếng: “Hôm nào rảnh rỗi hoan nghênh cậu đến Trung Quốc chơi, tôi sẽ làm hướng dẫn miễn phí.”

“Thật không?”

Mộ Thiện gật đầu và cho người lính số điện thoại của cô ở Trung Quốc. Cô nghĩ cho anh ta số điện thoại chắc sẽ không nguy hiểm. Có lẽ bị cảm động bởi sự chân thành của Mộ Thiện, người lính tháo trên cổ áo tấm huy hiệu hình ngôi sao nền trắng viền đỏ, trịnh trọng đặt vào tay Mộ Thiện.

“Nếu có người hỏi, chị hãy cho họ xem cái này.”

“Cám ơn cậu, rất cám ơn cậu.”

Khi Mộ Thiện ngỏ ý muốn gọi nhờ điện thoại, người lính nói anh ta không có điện thoại, chỉ có máy bộ đàm nội bộ. Anh ta cho biết chỉ đội trưởng mới được dùng điện thoại. Mộ Thiện cười nói không cần làm phiền, cô sẽ đi đến thị trấn gọi điện thoại sau.

Khi Mộ Thiện lên đường, người lính lại chạy về trạm gác. Mộ Thiện quay đầu bắt gặp hình ảnh người lính mặc quân phục màu xanh đứng cô độc dưới ánh nắng mặt trời. Trong lòng cô thầm nghĩ: bản tính của con người vốn lương thiện, nếu có thể phục thiện, ngay từ đầu ai muốn làm điều ác?

Còn Trần Bắc Nghiêu thì sao? Mộ Thiện nhớ ông ngoại anh từng nói, tuy anh có tính cách lạnh lùng nhưng bản chất là người hiền lành. Lúc đó trong lòng cô, anh là người thuần khiết nhất. Bao nhiêu năm sau, hai tay anh dính đầy máu, thiện tâm vốn có của anh bị chôn sâu dưới lợi ích và thù hận, hay là được che dấu ở một nơi cô không nhìn thấy?

Cô và anh đi tới đâu mới là tận cùng?

Khoảng mười mấy phút sau, Mộ Thiện và Buma đi đến một khu đất bằng ở đầu sơn cốc. Trên đường đi thỉnh thoảng có binh sỹ xét hỏi, Mộ Thiện liền lấy ra tấm huy hiệu, đám lính đều phất tay để cô đi qua.

Chợ phiên chỉ là một nơi người bán đổ hàng tiêu dùng xuống đất hoặc bày bán ngay trên xe công nông. Bởi vì đường đi bị phong tỏa nên hôm nay người bán từ thị trấn xuống rất ít. Cũng có một số người dân địa phương mang đồ của nhà đi bán như cá tươi, gia cầm…

Buma đem theo mười tấm khăn sợi do bà tự đan, đổi lấy gạo vào rau xanh. Mộ Thiện nhờ bà mua mấy con cá và một con gà. Ở đây không bán thuốc và băng y tế, cô chỉ có thể mua ít vải trắng sạch sẽ và thảo dược.

Mộ Thiện mượn máy di động của một người bán hàng nhưng vùng rừng núi này không hề có sóng. Xem ra cô phải đi ra thị trần mới có thể liên lạc với Lý Thành.

Quy mô của chợ phiên khá nhỏ, Mộ Thiện và Buma dạo một vòng, mua hết vật phẩm cần thiết cũng tốn hơn nửa tiếng đồng đồ. Lúc này mặt trời lên đến đỉnh đầu, hai người phụ nữ tay xách nách mang, người đẫm mồ hôi.

Hai người cuối cùng cũng về đến nhà, Mộ Thiện cùng Buma đem đồ cất vào bếp. Có lẽ bị lây nhiễm không khí yên bình của người dân bình thường, tâm trạng cô nhẹ nhõm hơn nhiều. Cô có ý nghĩ, bọn họ ở Tam giác vàng vẫn có thể sống bình ổn, trong khi đó cô và Trần Bắc Nghiêu ở một nơi trị an khá tốt như thành phố Lâm lại suốt ngày mặt nặng mày nhẹ.

Mộ Thiện không vội vào phòng xem tình hình của hai người đàn ông. Cô đi tắm rửa rồi mới qua bên đó. Bọn họ đã tỉnh dậy từ lâu, hai người ăn sạch bát cháo cô để sẵn trên đất. Mộ Thiện không biết sau khi cô rời khỏi phòng, hai người có nói chuyện với nhau? Nhưng nhìn vẻ mặt của bọn họ, tình hình không đến nỗi tệ lắm.

Nghĩ đến câu Mộ Thiện viết trên tờ giấy “Kỉ sở bất dục, vật thi ư nhân”, Trần Bắc Nghiêu hơi điên tiết. Anh vốn không cảm thấy gì, nhưng khi Đinh Hành cầm tờ giấy Mộ Thiện để lại cho anh ta và lẩm nhẩm đúng câu này, anh mới biết cô coi anh và Đinh Hành cùng một loại người. Điều đó khiến Trần Bắc Nghiêu không khỏi tức giận.

(“Kỉ sở bất dục, vật thi ư nhân” là câu trong Luận ngữ của Khổng tử, có nghĩa “Điều mình không muốn thì đừng làm cho người khác”)

Nhưng khi bắt gặp gương mặt đỏ ửng rạng rỡ của Mộ Thiện, khí sắc tốt hơn ngày hôm qua, sự bực tức của Trần Bắc Nghiêu bay biến hoàn toàn.

Đinh Hành tất nhiên cũng chú ý đến sự thay đổi của cô, anh cất giọng dịu dàng: “Có tin vui sao?”

Mộ Thiện lắc đầu: “Là tin xấu, chắc sẽ làm các anh thất vọng.” Cô kể chuyện đường đi bị phong tỏa và việc khu vực này không có tín hiệu điện thoại. Sau đó cô rút huy hiệu: “Dù có cái huy hiệu cũng chỉ có thể dùng cho một mình em. Hơn nữa, một khi ra khỏi khu vực này, không biết nó còn có tác dụng?”

Trần Bắc Nghiêu cầm cái huy hiệu lên xem, anh mỉm cười: “Em giỏi thật đấy, huy hiệu của Quốc dân đảng em cũng kiếm được?”

“Tên lính đó có đáng tin không?” Đinh Hành hỏi.

Mộ Thiện cầm lại tấm huy hiệu: “Đối xử với người bằng lòng chân thành cũng không phức tạp như các anh tưởng đâu.”

Hai người đàn ông im lặng.

Mộ Thiện ngẩng đầu cười: “Chúng ta làm thế nào để đi vào thị trấn, hai anh tìm ra cách chưa?” Cô biết rơi vào hoàn cảnh ngàn cân treo sợi tóc chỉ có thể dựa vào kinh nghiệm và tài trí của hai người đàn ông trước mặt.

Ánh mắt Trần Bắc Nghiêu dừng lại trên mặt cô: “Sáng nay anh và Đinh thiếu đã thương lượng, khoảng bốn năm ngày nữa, chúng ta sẽ đi bằng đường thủy.”

“Đường thủy?”

Đinh Hành tiếp lời: “Chúng ta sẽ xuất phát lúc nửa đêm.”

Mộ Thiện bất giác nhìn ra ngoài cửa sổ, dòng sông nhỏ lấp lánh dưới ánh mặt trời. Thuyền rất dễ kiếm, ngay sau nhà Buma cũng có một con thuyền. Nhưng Trần Bắc Nghiêu và Đinh Hành đều bị thương nặng như vậy, cho dù nghỉ ngơi thêm bốn năm ngày đi chăng nữa, liệu họ có thể đi thuyền?

Quả nhiên Trần Bắc Nghiêu lên tiếng: “Em bảo Buma kiếm một ít thuốc phiện, lúc lên đường bọn anh có thể dùng tới.”

“…Được. Em đi nấu cơm đây.” Bọn họ đã quyết định, đương nhiên sẽ là cách tốt nhất. Cô chỉ có thể cố gắng giúp bọn họ hồi phục sức khỏe một cách nhanh nhất, để bọn họ đỡ phải miễn cưỡng dùng thuốc phiện làm giảm cơn đau.

Nhắc đến nấu cơm, cả Trần Bắc Nghiêu và Đinh Hành đều nhìn Mộ Thiện.

Sau một ngày khủng khiếp, ba người cuối cùng tạm lánh nạn ở thôn làng nhỏ này. Bọn họ cũng đã bàn bạc xong con đường trốn chạy, tuy con đường vẫn vô cùng gian nan nhưng cả ba đều là người thông tuệ, họ không lo nghĩ vô dụng. Bây giờ nghe Mộ Thiện nói đi nấu cơm, cả Trần Bắc Nghiêu và Đinh Hành đều tỏ ra hứng thú, chỉ là xuất phát điểm của họ không giống nhau.

“Em nấu?” Trần Bắc Nghiêu nghi hoặc. Anh không ngờ Mộ Thiện biết nấu ăn, thời niên thiếu cô nói ở nhà cô không bao giờ phải xuống bếp; thời gian sống cùng nhau, tất nhiên anh không để tay cô dính dầu mỡ.

Mộ Thiện bật cười: “Anh ngạc nhiên lắm sao? Mấy năm nay em sống một mình toàn tự nấu ăn, ít nhất không đến nỗi khó nuốt lắm.”

Đinh Hành mỉm cười: “Không khó nuốt một chút nào? Tay nghề của em rất ổn, tôi đã cảm thấy đói rồi.”

Ánh mắt Trần Bắc Nghiêu thẫm lại, vài giây sau anh mới lên tiếng: “…Được, anh chờ em trổ tài.”

Buma đã đi ngủ trưa. Mộ Thiện nấu canh gà và hấp cá. Trong thời gian chờ đợi, cô lại lau người cho Trần Bắc Nghiêu và Đinh Hành, cô kéo tấm màn che sang một bên, bỏ hết quần áo vào chậu giặt rồi dặn dò: “Em đi giặt quần áo, các anh nếu không ngủ thì để ý nhà bếp giúp em. Nhỡ canh tràn ra ngoài nhớ gọi em một tiếng.”

Trần Bắc Nghiêu nhìn hai quần lót đàn ông vừa thay ra trong chậu giặt, anh không thay đổi sắc mặt vỗ vỗ chiếu cói bên cạnh mình: “Em bận rộn cả ngày rồi, lại đây ngủ một lát đi. Quần áo để Buma giặt.”

Đinh Hành cũng để ý Mộ Thiện đi giặt cả quần áo của của mình, anh cảm thấy vô cùng dễ chịu: “Em nghỉ ngơi một lát đi.”

Mộ Thiện không thể mở miệng nói Buma quan niệm bảo thủ, bà không chịu giặt quần áo đàn ông. Cô cũng không thể ném quần lót vào thùng rác rồi nhờ Buma đi mua quần mới. Một quả phụ sống một mình suốt ngày đi mua quần lót đàn ông, người khác biết được sẽ nghĩ gì?

Cô cười cười: “Em xong nhanh thôi”. Nói rồi không đợi Trần Bắc Nghiêu lên tiếng, cô liền đi ra ngoài.

Mộ Thiện giặt xong quần áo trở về phòng, cô quả thật rất mệt mỏi. Cô lại kéo tấm màn che hai bên và nằm xuống cạnh Trần Bắc Nghiêu: “Em ngủ nửa tiếng.”

Trần Bắc Nghiêu gật đầu. Mộ Thiện nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Trần Bắc Nghiêu nhìn thấy giọt mồ hôi lấm tấm trên trán cô, anh giơ tay nhẹ nhàng lau sạch. Anh muốn hôn cô nhưng lại sợ làm cô tỉnh giấc. Anh từ từ nắm chặt tay cô, bàn tay cô mềm mại như không xương, chỉ là do thường đánh chữ nên lòng bàn tay xuất hiện vết chai. Trần Bắc Nghiêu nhớ lại câu nói của cô vừa rồi, mấy năm nay cô toàn tự nấu cơm. Anh sờ lên vết chai, cảm thấy trong tám năm xa cách, cô đã tôi luyện được một sự kiên cường hiếm thấy.

Anh muốn nâng niu người phụ nữ nằm bên cạnh trong lòng bàn tay, như một viên ngọc quý.

Trần Bắc Nghiêu không nhịn được đưa tay cô lên miệng, anh muốn hôn lên những vết tích của năm tháng trong lòng bàn tay cô. Vừa chạm vào làn da cô, anh liền ngửi thấy mùi nước sông thoang thoảng. Anh đột nhiên nhớ đến Đinh Hành nằm ở phía đối diện, nhớ đến đống quần áo của anh ta ở trong chậu. Trần Bắc Nghiêu lập tức dừng lại.

Một lúc sau, Trần Bắc Nghiêu đưa những ngón tay thon dài của Mộ Thiện vào miệng nhẹ nhàng ngậm lấy. Nhìn gương mặt bình thản trong giấc ngủ say của cô, một cảm giác che chở mãnh liệt dội vào lòng anh. Anh như chìm đắm trong cảm giác ngọt ngào, trí não anh chỉ có một ý nghĩ: cô tốt đẹp như vậy, cô tốt đẹp như vậy.

Dù phía trước mặt là vực sâu không đáy, dù có phải xoay chuyển càn khôn, anh cũng sẽ đưa cô rời khỏi Tam giác vàng.


 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+