Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Từ bi thành – Chương 49 – 50 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

 

Chương 49: An An


Mộ Thiện không ngờ gặp lại Đinh Hành ở Cục dân chính, khi cô và Trần Bắc Nghiêu đi đăng ký kết hôn. Lúc đó, anh mặc áo khoác đen đứng trước ô tô, như đã chờ đợi từ lâu.

Thật ra Mộ Thiện không biết, Đinh Hành cử người theo dõi hành tung của cô. Khi cô và Trần Bắc Nghiêu về huyện Thần, trong con mắt người khác chính là con rể đến nhà ra mắt bố mẹ vợ. Đinh Hành không ngốc, có thể đoán ra dự tính của bọn họ. Vì vậy sáng sớm vừa nhận được tin, anh lập tức đến Cục dân chính.

Đinh Hành nhìn Trần Bắc Nghiêu và Mộ Thiện xuống xe, hai người đều là nam thanh nữ tú, hiển nhiên là một cặp tình nhân xứng đôi. Tim Đinh Hành nhói đau, anh thích Mộ Thiện, trải qua biến cố ở Tam giác vàng, dù biết rõ trong lòng cô không có anh nhưng anh vẫn thích cô như ngày nào, thậm chí còn thích hơn. Đinh Hành nghĩ, có lẽ đây là một người ông liều mạng vì một người đàn bà nên mãi mãi không quên cô ấy.

Hôm nay anh đến Cục dân chính cũng không phải làm trò vô ích như “cướp dâu”. Chỉ là trong lòng anh có một cảm giác khó chịu không nói thành lời, anh cảm thấy tức giận, không muốn bọn họ thuận lợi nên mới vô ý thức tới nơi này.

Trần Bắc Nghiêu cau mày, thể hiện thái độ không hoan nghênh Đinh Hành. Nhưng nghĩ đến tình cảm chân thành của Đinh Hành dành cho Mộ Thiện, anh lại thấy đồng tình với anh ta.

Mộ Thiện quyết tâm ở bên cạnh Trần Bắc Nghiêu nên cô đã quên những những lời bày tỏ mờ ám trước đó của Đinh Hành. Bây giờ bắt gặp anh ở đây, tuy hơi kinh ngạc nhưng cô vẫn bước tới. Trần Bắc Nghiêu lập tức ôm eo cô, cùng cô đi về phía Đinh Hành.

“Đinh Hành.” Mộ Thiện mỉm cười. Cô biết sự xuất hiện của Đinh Hành tuyệt đối không phải ngẫu nhiên nhưng cô vẫn thẳng thắn vô tư, kỳ thực cô không bận tâm anh sẽ làm gì.

Đinh Hành ném mẩu thuốc lá, đưa mắt nhìn Trần Bắc Nghiêu. Sau đó ánh mắt anh lại dừng ở Mộ Thiện: “Hai người đến đăng ký?”

“Vâng.”

Đinh Hành trầm mặc trong giây lát, anh đột nhiên muốn moi tim cho cô xem, để cô biết anh không thua kém Trần Bắc Nghiêu. Muốn thì muốn vậy, anh thích cô đến mấy cũng biết lực bất tòng tâm.

Nghĩ đến đây, Đinh Hành bật cười. Anh đột nhiên tiến lên một bước, giơ tay như định vuốt tóc Mộ Thiện. Mộ Thiện theo phản xá né tránh, Trần Bắc Nghiêu nhíu mày: “Đinh thiếu, hôm nay là ngày vui của chúng tôi, anh không chúc mừng chúng tôi sao?”

Đinh Hành chẳng thèm đến ý đến Trần Bắc Nghiêu, chỉ nhìn Mộ Thiện chăm chú: “Thiện Thiện, có những chuyện tôi sẽ mãi mãi không bao giờ quên.”

Mộ Thiện im lặng một vài giây rồi đáp lời: “Đinh Hành anh về trước đi. Tôi vô cùng cảm kích ơn cứu mạng của anh. Tôi coi anh như người bạn tốt của tôi, vĩnh viễn không quên.”

Đinh Hành cười nhạt, ngữ khí có vẻ nặng nề: “Chỉ là mạng đổi mạng, em không cần bận tâm. Hôm nay tôi đến đây với mục đích cho em biết, bất cứ lúc nào, em muốn rời xa người đàn ông này, em hãy nhớ có một “người bạn tốt” là tôi. Tôi nghĩ, em cũng không phải thiếu anh ta là không sống nổi.”

Câu nói hơi quá đáng, Trần Bắc Nghiêu đang ôm eo Mộ Thiện lập tức buông tay, nhưng bị cô giữ chặt làm anh không thể tung nắm đấm. Đinh Hành cười cười, quay người bước lên ô tô nổ máy đi mất.

Hôm nay là ngày vui của hai người lại xảy ra chuyện này, Mộ Thiện cảm thấy rất áy náy. Trần Bắc Nghiêu biết Đinh Hành đã thua anh trong chuyện tình yêu nên mới cố ý đến quấy nhiễu. Lòng dạ anh thâm sâu, tất nhiên anh không tỏ ra tức giận. Nhớ đến lời nói vừa rồi của Đinh Hành, anh hỏi Mộ Thiện: “Sao gọi là mạng đổi mạng?”

Mộ Thiện trầm mặc trong giây lát, cô nhớ lại: “Chiều ngày 7 tháng 9, em ngủ quên ở cạnh giường bệnh của anh. Có lẽ em nằm đè lên bàn phím điện thoại nên gọi nhầm cho anh ấy. Anh ấy nói cuộc điện thoại đó đã cứu mạng anh ấy.” Lúc ở Tam giác vàng, Đinh Hành từng kể qua chuyện đó với Mộ Thiện. Vì vậy bây giờ anh nhắc đến, cô liền hiểu ý anh. Sở dĩ cô nhớ rõ ngày tháng, là vì Lữ Triệu Ngôn lừng lẫy của Lữ thị bị sát hại vào đúng ngày hôm đó.

Trần Bắc Nhiêu đương nhiên cũng có ấn tượng sâu sắc về ngày này. Nghe Mộ Thiện nói vậy, anh chỉ “ừm” một tiếng, không nói gì thêm.

Hai người đi đến bàn đăng ký kết hôn, Mộ Thiện hơi căng thẳng, Trần Bắc Nghiêu đột nhiên dừng bước kéo tay cô. Mộ Thiện nhìn anh nghi hoặc, gương mặt anh vô cùng nghiêm túc.

“Thiện Thiện.” Anh gọi tên cô.

Tim Mộ Thiện đập mạnh, cô biết anh sắp nói những lời quan trọng. Quả nhiên, Trần Bắc Nghiêu cầm tay cô đưa lên miệng hôn: “Cám ơn bà xã.”

Hai má Mộ Thiện nóng ran, anh đột nhiên nói tiếp: “Kể từ ngày hôm nay, đứng trước mặt em là một thương nhân chân chính một trăm phần trăm.”

Mộ Thiện giật mình, tuy trước đó cô đã đoán ra phần nào, nhưng cô không ngờ lời cam kết của anh lại đến nhanh như vậy. Khi chấp nhận lời cầu hôn của anh, cô không đưa ra bất cứ yêu cầu nào, chính là cô muốn tỏ thái độ cô tự nguyện chờ đợi anh quay đầu.

Trần Bắc Nghiêu cất giọng dịu dàng: “Em nhận lời cầu hôn của anh, trong khi chẳng có bất cứ điều kiện gì. Nhưng Thiện Thiện à, em là vợ anh, anh biết em phải khó khăn lắm mới có quyết định đó, anh sẽ cho em thứ em cần nhất. Chuyện xảy ra trong quá khứ, anh không thể nào thay đổi chỉ còn cách bù đắp. Từ này về sau, anh chỉ là một thương nhân bình thường, là chồng em và bố của con chúng ta.”

Mộ Thiện vô cùng xúc động, cô lao vào vòng tay anh. Hai người lặng lẽ ôm nhau một lúc lâu.

Trần Bắc Nghiêu và Mộ Thiện về đến ngôi biệt thự ở thành phố Lâm, đã là tầm trưa. Châu Á Trạch và Lý Thành nghe tin đợi sẵn ở nhà. Vừa thấy hai người đi vào, Châu Á Trạch vỗ vai Lý Thành: “Người anh em, không ngờ lão đại của chúng ta cấm dục những tám năm, vừa được giải thoát đã cưới vợ về rồi.”

Sweet đang ngồi ăn hạt dưa bên cạnh anh ta cũng vui mừng đứng dậy: “Chị dâu, cho em xem giấy đăng ký kết hôn đi!” Mộ Thiện rộng rãi rút tờ đăng ký kết hôn từ trong túi đưa cho Sweet, Châu Á Trạch và Lý Thành cũng châu đầu lại xem, tất cả khen Mộ Thiện ăn ảnh, ảnh chụp rất đẹp.

“Lão đại, của anh đâu rồi?” Châu Á Trạch giơ tay về phía Trần Bắc Nghiêu. Trần Bắc Nghiêu coi như không nghe thấy, đi thẳng lên tầng trên. Sau khi vào phòng ngủ, anh cầm tờ đăng ký kết hôn ngắm kỹ lưỡng, rồi anh mỉm cười và bỏ vào ngăn kéo.

Dưới tầng một, Châu Á Trạch và Lý Thành làm gì nhìn không ra tâm trạng của Trần Bắc Nghiêu? Châu Á Trạch ghé sát Mộ Thiện nói nhỏ: “Chị dâu, chỉ vì chị, lão đại bắt cả tôi rửa tay gác kiếm. Chị mau sinh con trai cho lão đại, tôi sẽ không so đo tính toán với chị.”

Mộ Thiện cảm động, nhất thời không biết nói gì. Lý Thành ở bên cạnh mỉm cười: “Chị dâu đừng nghe chú ấy nói bậy. Thật ra việc làm ăn của chúng tôi chín mươi phần trăm là đứng đắn, lão đại có ý định bán hết mấy hộp đêm và tàu casino từ lâu.”

“Anh nói rất hay. Nhưng mấy trăm người dưới trướng tôi thì phải làm thế nào?” Châu Á Trạch cao giọng: “Bọn họ chỉ biết chém người, trông coi hộp đêm, thu tiền bảo kê.”

“Chuyện gì cũng đều có quá trình.” Giọng nói lãnh đạm của Trần Bắc Nghiêu vọng tới. Anh vừa xuất hiện, Châu Á Trạch lập tức im bặt, chỉ gật đầu, giống như anh nói câu nào cũng là chân lý.

Mộ Thiện hơi buồn cười, kể từ lúc từ Tam giác vàng trở về, một đại ca xã hội đen trời đất không sợ như Châu Á Trạch càng nể phục Trần Bắc Nghiêu. Có lẽ anh ta cảm thấy áy náy vì Trần Bắc Nghiêu đã bỏ số tiền lớn chuộc anh ta, mặt khác anh ta cảm kích Trần Bắc Nghiêu đã trọng dụng anh ta.

Trần Bắc Nghiêu ngồi xuống bên cạnh Mộ Thiện. Chuông điện thoại của Lý Thành đột nhiên reo vang, anh ta đứng dậy, cầm di động sang phòng bên cạnh. Vài phút sau, anh ta quay lại cười nói: “Có một người bạn gọi cho tôi. Lão đại, tôi ra ngoài một lát.”

Trần Bắc Nghiêu nói: “Tôi có việc muốn thương lượng với hai chú.”

Châu Á Trạch quay sang Lý Thành: “Đừng có lằng nhằng, anh vừa nói trưa hôm nay uống rượu với tôi. Gọi cả bạn anh đến đây cùng ăn cơm đi.”

Lý Thành ngẫm nghĩ rồi gật đầu: “Được.”

Thức ăn dọn lên bàn, Mộ Thiện đích thân nấu món canh rau rừng cô mang từ huyện Thần về. Lúc này, Lý Thành đi ra ngoài cổng biệt thự đón người. Khi anh ta quay lại, tất cả đều ngây người.

Người đi cùng Lý Thành là một cô gái trẻ.

Cô gái tầm hai ba hai tư tuổi, thân hình không cao lắm nhưng rất xinh đẹp, đó là một vẻ đẹp hoạt bát phóng khoáng. Nhìn thấy mọi người, cô nở nụ cười lễ độ.

Lý Thành đứng bên cạnh cô gái, anh ta đặt tay lên vai cô một cách tự nhiên và giới thiệu: “Đây là Bạch An An, bạn gái tôi.”

Mọi người giật mình kinh ngạc, Lý Thành vốn trầm tính, bao nhiêu năm nay không thấy anh ta gần gũi nữ sắc, bây giờ đột nhiên xuất hiện bạn gái, quan hệ có vẻ không tồi. Trần Bắc Nghiêu và Châu Á Trạch nhếch mép cười, Mộ Thiện mở miệng trước tiên: “Hoan nghênh cô, mời ngồi.”

Bạch An An nhìn Mộ Thiện bằng ánh mắt cảm kích, Lý Thành thả tay xuống, nắm chặt tay cô: “Gọi chị dâu.”

“Chị dâu.” Bạch An An ngoan ngoãn gọi Mộ Thiện. Lý Thành kéo cô đến bên bàn ăn ngồi xuống.

Quan hệ giữa Trần Bắc Nghiêu và Châu Á Trạch, Lý Thành là quan hệ cấp trên cấp dưới, cũng thân thiết như anh em. Thế nhưng mấy năm nay chưa từng xuất hiện cảnh tượng này, mỗi người đàn ông đều mang theo một người phụ nữ, cùng tụ tập ăn cơm. Điều này khiến trong lòng ba người đàn ông cảm thấy rất ấm áp.

Sau khi trò chuyện, mọi người mới biết, hóa ra Bạch An An là bạn học của Lý Thành từ thời đại học. Lúc đó hai người hẹn hò một thời gian, sau này do nhiều nguyên nhân nên họ chia tay. Bây giờ Bạch An An rời xa bạn trai trước, quay lại tìm Lý Thành, hai người quyết định nối lại tình xưa.

Nghe xong câu chuyện, mọi người vỡ lẽ, thảo nào Lý Thành và Bạch An An vừa có vẻ thân thiết lại vừa xa cách. Mộ Thiện cảm thấy bọn họ giống cô và Trần Bắc Nghiêu. Có điều trong thời gian xa nhau, Bạch An An có bạn trai mới, còn Lý Thành vẫn cô đơn một mình. Vì vậy tâm trạng của anh ta đối với Bạch An An bây giờ chắc là rất phức tạp?

Trên thực tế, tâm tình của Lý Thành đúng là phức tạp. Mấy ngày trước, người yêu cũ đột ngột xuất hiện trước mặt anh ta, cô vẫn xinh đẹp như ngày nào, thậm chí còn trưởng thành yêu mị nên càng thu hút hơn. Chỉ là trong ánh mắt cô ẩn hiện nét ưu sầu mà anh ta không thể chạm tới. Lý Thành nhận thấy anh ta vẫn còn tình cảm với cô, anh ta hận cô, nhưng thương xót càng nhiều hơn.

Ăn cơm xong, ba người đàn ông lên tầng trên bàn công việc, phụ nữ ở lại phòng khách trò chuyện. Nhắc đến chuyện Mộ Thiện và Trần Bắc Nghiêu hôm nay đi đăng ký kết hôn, Bạch An An tỏ ra kinh ngạc và ngưỡng mộ, cô chân thành: “Chúc mừng chị.” Mộ Thiện mỉm cười đáp: “Lý Thành là người đàn ông tốt, cô hãy trân trọng anh ta.”

Bạch An An gật đầu: “Vâng ạ, anh ấy rất tốt.”

Sweet ở bên cạnh không lên tiếng, Mộ Thiện quay sang hỏi: “Cô và Á Trạch thì sao?” Sweet lắc đầu: “Chị dâu, từ kết hôn hình như không thích hợp với chúng em.”

Mộ Thiện không biết nói thế nào, Sweet tuổi còn nhỏ nhưng là người có tư tưởng rất thoáng, tuy cô thích tính cách của Sweet nhưng suy nghĩ và lối sống của hai người hoàn toàn khác biệt. 

Mộ Thiện và Bạch An An tiếp tục trò chuyện vô cùng ăn ý. Mộ Thiện và Bạch An An đều có tính cách thẳng thắn thoải mái, suy nghĩ chín chắn lại không giả tạo, thậm chí sở thích của hai người cũng có nhiều điểm tương đồng. Kể từ khi Mộ Thiện đến thành phố Lâm lập nghiệp, ngoài Diệp Vi Nông, cô không có người bạn tâm giao nào khác, Bạch An An tạo cho cô cảm giác như một người bạn thân thiết từ lâu.

Khi ba người đàn ông xuống phòng khách, Mộ Thiện đang cùng Bạch An An bàn về âm nhạc của Robin Williams và kể những câu chuyện thú vị khi cô làm dự án cho các doanh nghiệp. Sweet ngồi bên cạnh không biết nói gì, đành cắm cúi vào máy chơi game của Châu Á Trạch.

Ba người đàn ông hơi ngạc nhiên, Châu Á Trạch cười ha ha: “Lý Thành, bạn gái chú còn thân với chị dâu hơn cả với chú nữa.” Lý Thành mỉm cười, đi đến bên Bạch An An ngồi xuống. Châu Á Trạch nói tiếp: “Được rồi, bây giờ ai về nhà nấy. Tối nay lão đại động phòng hoa chúc, chúng em không làm phiền hai người.”

Hai đôi tình nhân khoác tay nhau ra về, trong phòng chỉ còn lại Trần Bắc Nghiêu và Mộ Thiện. Trần Bắc Nghiêu ôm vai cô: “Nói chuyện gì mà vui thế?”

“Con mắt của Lý Thành không tồi”. Mộ Thiện đáp lời.

Trần Bắc Nghiêu mỉm cười: “Lý Thành nói cậu ta hận đến mức muốn giết chết bạn trai trước của Bạch An An”. Mộ Thiện giật mình, không ngờ người trầm tĩnh như Lý Thành cũng có thể nói ra câu đó.

“Không phải anh ta…”

“Không đâu.” Trần Bắc Nghiêu lắc đầu: “Chỉ là lời nói trong lúc bực tức. Cậu ta bảo bạn trai trước của Bạch An An là vô danh tiểu tốt, không đáng bận tâm.”

“Ờ.” Mộ Thiện cảm thấy Bạch An An làm một người phụ nữ cũng không dễ dàng.

Trần Bắc Nghiêu nhìn sâu vào mắt Mộ Thiện, anh đột nhiên mở miệng: “May quá.” Anh nghĩ thầm: may mà em không có người đàn ông khác, nếu không anh cũng muốn giết người.

Mộ Thiện nhíu mày. Khi hiểu ý Trần Bắc Nghiêu, cô liền đánh vào vai anh: “Anh toàn nghĩ ngợi linh tinh.”

“Ừ, anh gặp may hơn Lý Thành.”

Chuyện hai người đăng ký kết hôn đã báo cáo với bố mẹ Mộ Thiện. Vài ngày sau cô gọi điện thoại về nhà, ông bà Mộ muốn tổ chức đám cưới vào ngày một tháng năm, Mộ Thiện không phản đối. Trần Bắc Nghiêu cử một thư ký lo những chuyện liên quan, Mộ Thiện quay về công ty của cô làm việc, mỗi ngày chỉ cần theo dõi tiến độ chuẩn bị hôn lễ, cuộc sống vô cùng mãn nguyện.

Chớp mắt đã đến tháng ba. Thời gian qua Mộ Thiện và Bạch An An thường xuyên gặp mặt. Thông qua Mộ Thiện, Bạch An An làm quen với Diệp Vi Nông, ba người phụ nữ nói chuyện ăn ý, thường hẹn nhau dạo phố uống trà.

Ngày hôm nay là cuối tuần, Trần Bắc Nghiêu buổi trưa ăn cơm với quan chức chính phủ. Mộ Thiện và Bạch An An hẹn nhau đi mua quần áo tại một trung tâm thương mại mới mở ở thành nam. Bốn vệ sỹ đi cùng họ.

Bây giờ là thời kỳ sóng yên biển lặng, Đinh Hành động đến Mộ Thiện nên thật ra cô đi lại rất an toàn. Nhưng Trần Bắc Nghiêu vẫn kiên quyết cử người đi theo bảo vệ, khiến hai người phụ nữ đi shopping cũng không được tự nhiên. Lý Thành vừa cùng Bạch An An đoàn tụ, anh ta cũng quan tâm đến sự an toàn của cô, hai trong bốn vệ sỹ là do Lý Thành bố trí.

Hai cô gái đều rất xinh đẹp, đi đến đâu nổi bật đến đó. Bạch An An tuy có diện mạo xinh xắn nhưng không biết phối đồ. Mộ Thiện chọn cho cô một bộ quần áo, mặc vào người quả nhiên khí chất càng xuất chúng. Bạch An An vừa cảm kích vừa ngưỡng mộ, nói muốn mời Mộ Thiện ăn cơm. Hai người lại đi dạo một vòng, Mộ Thiện mua cho Trần Bắc Nghiêu hai cái áo sơ mi. Nghĩ đến bộ dạng của anh lúc nhận quà, Mộ Thiện mỉm cười, trong lòng rất ngọt ngào. Cô quay sang hỏi Bạch An An: “Cô có chọn cho Lý Thành không?”

Bạch An An ngẫm nghĩ rồi lắc đầu. Một lúc sau cô đột nhiên hỏi: “Chị Mộ, thật ra em muốn hỏi chị từ lâu. Chị là người tốt, lão đại cũng rất tốt…nhưng dù sao anh ấy cũng là trùm xã hội đen có tiếng, chị…”

Bạch An An không nói hết câu, nhưng Mộ Thiện hiểu ý cô. Hai người kết giao một thời gian, Mộ Thiện có thể cảm thấy cô là một cô gái chính trực thẳng thắn. Ý của Bạch An An là: chị là người có nguyên tắc, tại sao chị lại chịu ở bên cạnh Trần Bắc Nghiêu, trở thành người đàn bà của lão đại hắc đạo?

Câu hỏi của Bạch An An khiến Mộ Thiện càng tán thưởng cô. Mộ Thiện ngẫm nghĩ rồi thở dài: “Cuộc đời không phải chuyện gì cũng được như ý.”

“Chỉ cần không hổ thẹn với lương tâm.” Bạch An An tiếp lời. Hai người phụ nữ đều nhìn ra tia bất lực trong mắt đối phương mà không cần bất cứ lời nói nào.

Sau khi nhắc đến đề tài này, Mộ Thiện và Bạch An An cảm thấy càng thân thiết hơn. Hai người mua quần áo rồi đi thang máy xuống tầng một. Bốn vệ sỹ chia nhau đi trước và sau bọn họ một theo khoảng cách nhất định.

Mộ Thiện nghĩ đến một việc, cô quay sang hỏi Bạch An An: “Cô nói đến giờ vẫn chưa tìm được việc, hay là đến công ty tôi làm đi!”

Bạch An An đang nhìn chăm chú thang máy ở bên trên, ánh mắt cô đờ đẫn, rõ ràng không nghe thấy câu nói của Mộ Thiện. Mộ Thiện vỗ vai Bạch An An, cô giật mình, lúc này mới quay đầu về phía Mộ Thiện.

“Chị Mộ…” Bạch An An cất giọng vừa cảnh giác vừa hoảng sợ: “Có người theo dõi chúng ta.”

Tim Mộ Thiện đập mạnh, cô hỏi nhỏ: “Ai?” Bạch An An không trả lời, Mộ Thiện quay đầu định gọi vệ sỹ nhưng bị Bạch An An túm chặt khuỷu tay: “Vô dụng thôi, bọn họ không phải là đối thủ của chúng.”

Bạch An An dùng sức nên Mộ Thiện hơi đau, cô giật tay khỏi Bạch An An: “Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”

Bạch An An tỏ ra áy náy, nhưng cô nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh: “Chị Mộ, chúng nhằm vào em, chị sẽ không sao đâu. Khi xuống hết thang máy, bất kể xảy ra chuyện gì, chị cũng mặc kệ em. Phiền chị nhắn với Lý Thành giúp em, em xin lỗi anh ấy.”

Mộ Thiện ngớ người, nhưng cô biết nói nhiều cũng vô dụng nên chỉ có thể gật đầu. Đúng lúc này, hai hồi chuông điện thoại đồng thời reo vang, Mộ Thiện và Bạch An An cùng bắt máy.

“Em đang ở đâu? Anh sẽ đến ngay. Anh vừa nhận được tin…người của ông ta đến nơi rồi.” Giọng nói lo lắng của Lý Thành vang lên. Bạch An An nắm chặt điện thoại: “Lý Thành, chuyện này không liên quan gì đến anh, anh đừng can thiệp vào.”

Ở bên cạnh, Mộ Thiện nghe thấy giọng nói lạnh lùng của Trần Bắc Nghiêu: “Em đang ở đâu?”

“Trung tâm thương mại New World ở thành nam”. Mộ Thiện trả lời: “Ông xã, An An nói có người đi theo bọn em…”

Trần Bắc Nghiêu cướp lời Mộ Thiện: “Bất kể xảy ra chuyện gì, em cũng đừng bận tâm đến Bạch An An, hãy bảo vệ bản thân. Anh đã cử người đến đó rồi, mau rời khỏi trung tâm thương mại, đó là địa bàn của Lâm Ngư, xe của ông ấy ở dưới đón em.”

Mộ Thiện cúp điện thoại rồi ngẩng đầu. Không hiểu là ảo giác hay sự nhạy cảm, cô nhìn thấy năm người đàn ông đứng dưới chân thang máy. Trông bọn họ như khách mua sắm bình thường, hình như bọn họ đang theo dõi cô và Bạch An An, nhưng cũng không giống lắm. Mộ Thiện có một cảm giác bất ổn, cô ngẩng lên ngó thang máy phía trên nhưng không thấy gì cả.

“Bên trên cũng có người.” Bạch An An nói nhỏ.

Mộ Thiện không hiểu xảy ra chuyện gì, cô không nhẫn tâm để Bạch An An một mình đối mặt với nguy hiểm. Nhưng Trần Bắc Nghiêu dặn cô kỹ như vậy, cô biết vụ này rất nghiêm trọng nên chỉ có thể trầm mặc.

Hai vệ sỹ ở phía trước tất nhiên cũng phát giác ra điều bất thường. Họ quay đầu nhìn Mộ Thiện và Bạch An An. Dù họ vẫn không nhúc nhích nhưng đứng giữa thang máy đông người, từ họ tỏa ra một sức mạnh đáng tin cậy.

Thang máy tiếp tục đi xuống dưới.

Mộ Thiện và Bạch An An đồng thời bước xuống đất.

Đúng lúc này, mấy người đàn ông tản mát dưới chân thang máy lập tức tụ tập về một chỗ, vây quanh hai cô gái. Bốn vệ sỹ của Mộ Thiện xông lên: “Các anh định làm gì?”. Một vệ sỹ xông vào giữa đám người, bị hai người đàn ông bẻ quặt cánh tay. Anh chàng vệ sỹ đó thân thủ không tồi, lộn một vòng đạp một người đàn ông ngã xuống đất. Thế nhưng địch đông ta ít, lại có hai người tên xông vào khống chế anh ta.

Cuộc ẩu đả diễn ra bất ngờ khiến chân thang máy tắc nghẽn. Đám đàn ông áo đen mải đánh nhau, Bạch An An nghiến răng kéo tay Mộ Thiện chạy mất. Cô chạy rất nhanh, Mộ Thiện gần như không thể theo kịp.

Hai cô gái chạy khỏi đám đông hỗn loạn trong chớp mắt.

Vừa đến một ngã rẽ, Bạch An An đột nhiên dừng lại làm Mộ Thiện suýt nữa đâm vào người cô. Sắc mặt Bạch An An trở nên trắng bệch, cô đứng bất động.

Phía trước có một người đàn ông trẻ tuổi đứng cách họ khoảng hai mét. Anh ta mặc bộ comple màu đen, ngữ khí rất cung kính nhưng sắc mặt lạnh lùng vô cảm.

Đằng sau anh ta có ba người đàn ông bộ dạng cũng vô cùng nghiêm trang.

“Chị dâu.” Anh ta nhìn Bạch An An: “Ông chủ bảo tôi đến đón chị.”

Cũng vào lúc này, Trần Bắc Nghiêu đang ngồi trên ghế sau xe ô tô. Tuy lo lắng đến sự an nguy của Mộ Thiện nhưng anh vẫn tự nhủ, sẽ không xảy ra chuyện gì.

Người đó tuy có thế lực rất lớn nhưng ông ta không thù không oán với anh. Bất cứ người làm ăn nào cũng đều coi trọng lợi ích, ông ta chỉ nhằm vào Bạch An An, tất nhiên sẽ không động đến người phụ nữ của anh, ngay trên địa bàn của anh.

Hơn nữa lão đại thành nam Lâm Ngư vừa gọi điện thoại, cho biết người của ông ta đã chặn tất cả lối vào trung tâm thương mại. Trần Bắc Nghiêu biết, câu nói của Lâm Ngư đáng tin cậy hơn bất cứ người nào.

Cửa trước xe mở ra, Châu Á Trạch khom lưng ngồi vào xe. Trần Bắc Nghiêu mệnh lệnh tài xế lập tức lái xe đến thành nam, sau đó anh cất giọng lãnh đạm: “Á Trạch, bên cạnh tôi có nội gián.”

 

 

 

Chương 50: Nội gián


Bên trong trung tâm thương mại náo nhiệt, người đi qua lại tấp nập. Bạch An An, Mộ Thiện và mấy người đàn ông đối mặt, tạm thời không thu hút sự chú ý của những người xung quanh.

“Chị mau đi đi.” Bạch An An tiến một bước đứng chắn trước mặt Mộ Thiện, cô nói nhỏ với Mộ Thiện.

Bạch An An lúc này khiến Mộ Thiện cảm thấy rất xa lạ. Hình ảnh cô gái nhỏ biến mất, thay vào đó là dáng vẻ bình tĩnh và lạnh lùng, từ người cô tỏa ra sức mạnh không thua kém đàn ông.

Mộ Thiện thật bụng không muốn để Bạch An An một mình, nhưng cô gần như lập tức quyết định, cô liền quay người bước đi. Mộ Thiện đi không nhanh, bởi cô biết nếu mấy người đàn ông đó không tha cho cô, cô có chạy thục mạng cũng khó thoát khỏi tay bọn họ. Vừa đi vài bước, Mộ Thiện chợt nghe thấy đằng sau có tiếng huỳnh huỵch. Cô quay đầu nhìn, một trong ba người đàn ông ôm bụng khuỵu xuống, hai người còn lại bắn sang hai bên.

“Đứng lại!” Một tên hét lên, cách chúng khoảng mười mấy mét, thân hình nhỏ bé của Bạch An An biến mất trong đám khách mua sắm.

Mộ Thiện không ngờ Bạch An An lại giỏi võ như vậy.

Lúc này, hai người vệ sỹ của Trần Bắc Nghiêu xông tới bảo vệ Mộ Thiện, hai vệ sỹ còn lại lập tức đuổi theo Bạch An An. Cảnh đuổi bắt náo loạn thu hút sự chú ý của nhiều người. Mấy hình bóng lao vụt về phía trước, nhanh chóng biến mất khỏi tầm nhìn của Mộ Thiện.

Mộ Thiện cùng vệ sỹ xuống tầng một. Vừa ra đến cửa Trung tâm thương mại, cô liền bắt gặp một đoàn xe đỗ ở đó. Lâm Ngư đứng trước chiếc xe Buick, đằng sau ông ta là khoảng hai mươi thanh niên mặt mũi bặm trợn. Trần Bắc Nghiêu và Châu Á Trạch cũng có mặt, sau lưng anh là mấy người đàn ông mặc comple chỉnh tề, khác hẳn đám người của Lâm Ngư.

Giữa ban ngày ban mặt, cảnh tượng này tương đối hiếm gặp. Bảo vệ của trung tâm thương mại không dám tiến lại gần, chỉ thận trọng đứng ở phía xa xa, rất nhiều khách mua sắm tụ tập ở trong cửa. Thậm chí có người giơ di động chụp ảnh, thuộc hạ của Châu Á Trạch lập tức đi tới giật điện thoại, khiến đối phương sợ hãi chạy mất.

Mộ Thiện đi tới, Trần Bắc Nghiêu lập tức tiến lên ôm cô vào lòng. Sau khi đưa Mộ Thiện ngồi vào xe, anh gật đầu với Lâm Ngư rồi chui vào trong ô tô.

Đám đông ở cửa trung tâm thương mại nhanh chóng tản mát, mấy chiếc xe con đi về các hướng khác nhau. Trần Bắc Nghiêu một tay ôm eo Mộ Thiện, bàn tay còn lại nắm chặt tay cô, anh hôn lên tóc cô an ủi: “Không sao rồi.”

Mộ Thiện không hoảng hốt, so với những ngày tháng kinh thiên động địa ở Tam giác vàng, chuyện xảy ra ngày hôm nay chẳng là gì cả. Cô nghi hoặc hỏi Trần Bắc Nghiêu: “Rốt cục vụ này là thế nào?”

Châu Á Trạch ngồi ở ghế trước quay đầu nói: “Chị dâu, chúng ta bị Lý Thành chơi một vố.”

Mộ Thiện đã lờ mờ đoán ra, vừa rồi mấy người đàn ông gọi Bạch An An là “chị dâu”, trong khi đó Trần Bắc Nghiêu thậm chí không cử người đi bảo vệ Bạch An An dù cô là bạn gái của Lý Thành, dù chuyện xảy ra ngay trên địa bàn của anh. Có thể thấy “bạn trai trước” của Bạch An An không phải nhân vật đơn giản.

“Người đó là ai?” Mộ Thiện hỏi.

Châu Á Trạch lại quay xuống nhìn Mộ Thiện, anh ta rất bất ngờ trước sự nhạy bén của cô, ánh mắt anh ta lộ vẻ tán thưởng.

“Trương Ngân Thiên.” Trần Bắc Nghiêu cất giọng trầm trầm.

“…Là nhân vật thế nào?” Mộ Thiện không biết nhiều về giới hắc đạo, từ trước đến nay cô cũng chẳng quan tâm tìm hiểu.

“Một vị tiền bối”. Châu Á Trạch thở dài.

Trần Bắc Nghiêu lấy chai nước mở nắp rồi đưa cho Mộ Thiện, anh giải thích: “Ông ta được coi là Bố già ở Đại lục. Người này rất lặng lẽ, thế lực của ông ta chủ yếu ở khu vực Hoa Bắc, Hoa Trung, Hoa Đông nên em không biết cũng chẳng có gì là lạ.”

Châu Á Trạch nói chen ngang: “Bạch An An là người đàn bà của ông ta. Cô ta bỏ trốn, người của ông ta mới truy đuổi đến tận thành phố Lâm. Vừa rồi chúng tôi nhận được điện thoại, người của ông ta báo cho chúng tôi biết. Chị dâu rất bất ngờ đúng không?”

“Bất ngờ thật.” Mộ Thiện vô cùng kinh ngạc, hóa ra Bạch An An có vẻ mặt đó, còn hỏi tại sao cô chịu ở bên cạnh Trần Bắc Nghiêu. Hóa ra cô và Bạch An An cùng một loại người. Mộ Thiện cảm thấy rất đáng tiếc, nhưng cô đột nhiên nghĩ đến một điểm không ổn, Trần Bắc Nghiêu và Lý Thành như chân với tay, Bạch An An xem ra cũng có tình cảm với Lý Thành. Dù Trần Bắc Nghiêu không muốn động chạm đến Trương Ngân Thiên, cũng không đến nỗi bỏ mặc Bạch An An. Ngoài ra, tại sao hôm nay không thấy bóng dáng Lý Thành?

“Nếu cô ấy bị Trương Ngân Thiên bắt về, Lý Thành sẽ ra sao?” Mộ Thiện hỏi.

Châu Á Trạch cười: “Chị dâu đúng là chị dâu, hỏi câu nào trúng chỗ hiểm câu đó. Anh Thành…chúng tôi không gọi anh ta.”

Trần Bắc Nghiêu không cười, ánh mắt anh lạnh hẳn. Anh lên tiếng: “Về nhà rồi nói sau”.

Về đến nhà, Mộ Thiện đi tắm trước. Khi cô quấn khăn tắm đi ra ngoài, Trần Bắc Nghiêu đang đứng bên cửa sổ hút thuốc. Gương mặt anh u ám, bộ dạng cô độc và lạnh lẽo rất khó tiếp cận.

Sau khi từ Tam giác vàng trở về, anh rất hiếm khi hút thuốc. Nhưng hôm nay trong khoảng thời gian mười mất phút Mộ Thiện đi tắm, gạt tàn trên bàn đã đầy tàn thuốc. Mộ Thiện biết anh có tâm sự, cô tiến lại gần, định lấy điếu thuốc trên tay anh. Nào ngờ anh nghiêng đầu né tránh, sau đó gảy tàn thuốc và tiếp tục kẹp điếu thuốc trong tay. Trần Bắc Nghiêu nhìn cô bằng ánh mắt áy náy: “Để anh hút thêm một lúc.”

“Vâng.” Mộ Thiện định đi mặc quần áo, cô biết anh gặp phải vấn đề nghiêm trọng, cần thời gian bình tĩnh. Nhưng vừa quay người, cô bị anh ôm chặt vào lòng. Cô quay đầu, gương mặt anh đã áp sát, anh đè xuống môi cô, mang theo cả mùi thuốc lá thoang thoảng.

Vòng tay anh vẫn dịu dàng, gương mặt anh rất bình thản, nhưng từ trong nụ hôn nóng bỏng của anh, Mộ Thiện cảm nhận được tâm trạng đè nén cần được phát tiết của anh.

“Anh sao thế?” Mộ Thiện vuốt ve khuôn mặt Trần Bắc Nghiêu. Anh đứng trước cửa sổ một lúc lâu nên da mặt anh lành lạnh.

Sự dịu dàng của cô khiến Trần Bắc Nghiêu nhanh chóng bình tâm trở lại. Anh ngồi xuống giường, kéo cô ngồi lên đùi anh. Anh ôm chặt lấy cô và hít mùi hương trên thân thể cô một lúc mới chịu mở miệng: “Lý Thành là nội gián.”

Mộ Thiện giật mình kinh ngạc, cô quay lại nhìn vào mắt Trần Bắc Nghiêu. Thần sắc của anh rất bình tĩnh, chứng tỏ anh đã chắc chắn sự thật này.

Cô nắm tay anh: “Nhưng anh ta…anh ta chẳng phải…”

Trần Bắc Nghiêu gật đầu: “Cậu ta từng cứu mạng anh, lần trước khi anh bị Lữ Triệu Ngôn và Đinh Hành liên kết hãm hại, nếu không phải cậu ta đỡ hộ anh một phát đạn, anh đã chết rồi. Cậu ta từng giúp anh giết người, đồng thời mỗi khi anh ra tay giết người, cậu ta đều biết rõ. Tài sản sổ sách của anh nhiều lần qua tay cậu ta, dù lên đến con số trăm triệu nhưng cậu ta cũng không sơ múi một đồng.” Anh cười nhạt: “Cậu ta có thể vì anh đến mạng sống cũng không cần. Một người như vậy…hóa ra lại là nội gián.”

Mộ Thiện toát mồ hôi lạnh, đầu óc cô trống rỗng.

“Anh chắc chứ?” Giọng cô run run.

Trần Bắc Nghiêu phảng phất như phóng tầm mắt đi rất xa: “Trước đây, anh luôn có cảm giác một điểm nào đó bất ổn, nhưng anh không thể xác định rõ ràng. Hôm chúng ta đi đăng ký kết hôn, em nói em gọi nhầm cuộc điện thoại cứu mạng Đinh Hành, điều đó đã giúp anh vỡ lẽ một số chuyện. Thiện Thiện, không thể nào xảy ra chuyện trùng hợp như vậy. Đinh Hành vốn phải chết. Phòng bệnh của anh chỉ có em, Châu Á Trạch và Lý Thành có thể tự do ra vào. Lúc đó Lý Thành nằm ở phòng bệnh kế bên.”

“Anh nghi ngờ anh ta gọi cuộc điện thoại đó?” Mộ Thiện không khỏi ngạc nhiên, nhưng cô lại cảm thấy hợp lý. Lý Thành chắc cũng biết, chỉ điện thoại của Mộ Thiện mới có thể thu hút sự chú ý của Đinh Hành. Về việc thời gian có thể tính toán chuẩn xác như vậy, cô đoán nông trang nơi Đinh Hành bị tấn công cũng có người của Lý Thành.

Trần Bắc Nghiêu gật đầu: “Không chỉ vụ đó. Lần trước khi đánh sụp Dung Thái, anh giao việc xử lý Đinh Hành cho Lý Thành. Đinh Hành bị uống heroin, vậy mà anh ta được cảnh sát phát hiện cứu thoát kịp thời. Liên hệ hai chuyện này với nhau, có thể đoán đều do Lý Thành nhúng tay vào.”

Mộ Thiện ngây người. Cô biết hai lần đó là anh giăng bẫy giết người, bây giờ cuối cùng anh cũng thẳng thắn nói cho cô biết. Mộ Thiện cảm thấy không mấy dễ chịu, nhưng cô có thể nói gì hơn? Cô đã quyết định chấp nhận con người anh. Chỉ là bắt cô nghe chuyện giết người một cách thản nhiên, cô khó có thể làm được.

Thần sắc Mộ Thiện hơi u ám. Trần Bắc Nghiêu nhìn ra tâm tư của cô, anh trầm mặc trong giây lát rồi cất giọng dịu dàng: “Bà xã, những chuyện đó đã qua rồi. Từ nay về sau anh sẽ không bao giờ vi phạm pháp luật.”

Trong một giây phút, đầu Mộ Thiện vang lên câu hỏi: Quá khứ thì sao? Quá khứ liệu có thể xóa bỏ? Cô dường như nhìn thấy một đám mây mờ bao phủ trái tim mình. Cô lập tức định thần, cố gắng không nghĩ đến điều đó mà tập trung mọi sự chú ý vào Lý Thành.

“Lý Thành là người của Đinh Hành?” Mộ Thiện hỏi, nhưng cô liền cảm thấy vô lý. Hôm Đinh Mặc Ngôn bị giết chết, Lý Thành cũng có mặt ở hiện trường. Nếu anh ta là người của Đinh gia, anh ta đã báo tin cho Đinh Hành từ lâu, như vậy Trần Bắc Nghiêu cũng chẳng có ngày hôm nay.

Ở thành phố Lâm không có thế lực khác đối đầu với Trần Bắc Nghiêu. Lý Thành cũng không thể là người của Trương Ngân Thiên, dựa vào mối quan hệ giữa anh ta và Bạch An An có thể khẳng định điều đó.

Nếu không phải là người của giới hắc đạo, vậy thì chỉ có một khả năng…

Trần Bắc Nghiêu cười khẽ, nụ cười như chế nhạo bản thân. Anh nói: “Bà xã, không ngờ anh lại nuôi một cảnh sát ở ngay bên cạnh mình.”

“Nhưng…” Mộ Thiện ngập ngừng. Trần Bắc Nghiêu không buôn bán ma túy, hộp đêm và sòng bạc cũng chỉ dành cho những người nhiều tiền lắm của, mức độ ảnh hưởng không lớn. Hơn nữa anh có mối quan hệ rất tốt với giới cảnh sát ở thành phố Lâm. Sao anh có thể thu hút sự chú ý của cảnh sát từ mấy năm trước? Là cảnh sát thuộc bộ phận nào?”

“Có lẽ là người của công an tỉnh.” Ngữ khí của Trần Bắc Nghiêu vô cùng lạnh lẽo: “Một tổ chuyên án đặc biệt chịu sự chỉ đạo trực tiếp từ trung ương. Anh bỏ ra nhiều công sức mới thu thập được thông tin, tổ chuyên án này cài người sâu trong nội bộ không ít tổ chức xã hội đen.”

Mộ Thiện túm tay Trần Bắc Nghiêu: “Anh…anh phải làm sao bây giờ?” Nếu Lý Thành đúng là cảnh sát, chỉ e là mọi chứng cứ phạm tội của Trần Bắc Nghiêu đều nằm trong tay anh ta.

Trần Bắc Nghiêu mỉm cười: “Em đừng lo, anh rất hiểu Lý Thành, anh sẽ có cách.”

Đúng lúc này, chuông điện thoại của Trần Bắc Nghiêu rung lên. Anh nghe điện thoại, vài phút sau mới nói đúng một câu: “Tôi biết rồi.” Sau đó anh đứng dậy: “Bạch An An đã trốn thoát, người của Trương Ngân Thiên không bắt được cô ấy.”

Lòng Mộ Thiện rối như tơ vò: Bạch An An là người thế nào? Cũng là cảnh sát sao? Cô ấy rõ ràng có mối quan hệ gần gũi với Trương Ngân Thiên. Trần Bắc Nghiêu định giải quyết Lý Thành thế nào? Anh sẽ giết anh ta? Cô thật sự không muốn anh lại giết người, đặc biệt đối phương là cảnh sát. Nhưng người này liên quan đến tương lai và tính mạng của anh.

Cô đứng dậy, nói chậm rãi từng từ một: “Anh…hãy bảo vệ tốt bản thân.”

Trần Bắc Nghiêu mỉm cười xoa mặt Mộ Thiện rồi hôn nhẹ lên trán cô: “Em yên tâm, chuyện anh đã hứa với em, anh sẽ không nuốt lời.”

Lúc này anh còn nhớ đến lời hứa, chứng tỏ anh luôn ghi nhớ trong lòng. Mộ Thiện cảm động gật đầu.

Trần Bắc Nghiêu rời khỏi ngôi biệt thự, nhanh chóng tụ họp cùng Châu Á Trạch. Lúc này đêm đã về khuya, hai người dẫn theo một số thuộc hạ tinh nhuệ nhất lái xe ra vùng ngoại ô. Đoàn xe dừng lại gần một trạm thu phí ở ngoại ô, xe tắt hết đèn pha, lặng lẽ chờ đợi trên con đường nhỏ tối om rẽ ra đường cao tốc.

Châu Á Trạch nhìn quanh bằng ánh mắt cảnh giác, ngón tay anh ta gõ gõ lên vô lăng. Trần Bắc Nghiêu ở ghế sau lên tiếng: “Sợ rồi à?” Châu Á Trạch “hừ” một tiếng rồi mở miệng hỏi: “Tại sao anh không trực tiếp loại bỏ hắn?”

Trần Bắc Nghiêu cười nhạt: “Cậu ta theo tôi nhiều năm như vậy, nếu muốn hại chúng ta thì đã ra tay từ lâu, cần gì đợi đến bây giờ? Cậu ta có lẽ đã nộp chứng cứ lên Sở công an. Giết cậu ta cũng chẳng giải quyết được vấn đề gì?”

Trần Bắc Nghiêu đã suy nghĩ kỹ. Trước đây anh luôn để các tâm phúc làm việc độc lập, đôi khi ngay cả Châu Á Trạch và Lý Thành cũng không biết công việc của đối phương. Nhưng sau khi Lý Thành cứu mạng anh, anh đã trao nhiều quyền hạn cho anh ta. Đặc biệt là một số vụ quan trọng, Lý Thành đều nắm rất rõ. Lý Thành là cảnh sát, lại dốc lòng vì anh. Điều này khiến Trần Bắc Nghiêu cảm thấy phức tạp, đồng thời anh nhận ra có thể lợi dụng điểm này.

“Ý anh là Lý Thành sẽ nể tình xưa nghĩa cũ?”

“Đúng.” Trần Bắc Nghiêu khép hờ mi mắt, cất giọng lãnh đạm: “Lý Thành là người trọng tình cảm. Tôi sẽ khiến cậu ta càng khó xử.”

Như hưởng ứng lời anh nói, trên đường quốc lộ xuất hiện một chiếc xe con màu đen, lặng lẽ lăn bánh trong đêm tối. Trần Bắc Nghiêu và Châu Á Trạch đưa mắt nhìn nhau. Một lúc sau, khi chiếc xe lái vào làn đường của trạm thu phí, hai người xuống xe đi ra ngoài.

Cùng lúc đó, bảy tám chiếc xe ở bên ngoài trạm thu phí do thuộc hạ Trần Bắc Nghiêu điều khiển đồng thời nổ máy, bao vây chiếc xe con màu đen. Chiếc xe con màu đen thấy vậy định quay đầu nhưng mọi ngả đường đều bị bịt kín.

Trần Bắc Nghiêu và Châu Á Trạch không vội vàng, hai người đứng tựa vào cửa xe hút thuốc, im lặng chờ đợi. Một lúc sau, chiếc xe con màu đen mở cửa, người xuống xe chính là Lý Thành.

Anh ta bước đến trước mặt Trần Bắc Nghiêu: “Lão đại, sao mọi người lại ở đây?”

Trần Bắc Nghiêu không lên tiếng, Châu Á Trạch mở miệng trước tiên: “Chẳng phải anh đang trên đường về quê hay sao? Chúng tôi đến tiễn anh.”

Trần Bắc Nghiêu ngẩng đầu nhìn Lý Thành. Sự trầm mặc của anh khiến Lý Thành toát mồ hôi lạnh, anh ta nhạy cảm nhận ra điều bất thường.

“Tôi biết cả rồi.” Trần Bắc Nghiêu lúc này mới lên tiếng, anh vỗ vai Châu Á Trạch. Châu Á Trạch mặt nặng mày nhẹ đi ra đằng sau cốp xe, lấy một cái va ly đưa cho Trần Bắc Nghiêu.

Trần Bắc Nghiêu để va ly lên đầu xe và mở ra, bên trong chứa đầy những xấp tiền. Anh đóng nắp va ly rồi quẳng cho Lý Thành. Lý Thành hai tay ôm chặt cái va ly, vẻ mặt anh ta vô cùng kinh ngạc.

Trần Bắc Nghiêu nói từ tốn: “Số tiền này chú hãy giữ lấy, để lo cho chú và Bạch An An. Trương Ngân Thiên có bất cứ động tĩnh gì, tôi sẽ thay chú giải quyết.” 

Lý Thành vẫn há hốc miệng, Trần Bắc Nghiêu cười khẽ: “Tôi luôn coi chú là anh em, mạng sống của tôi cũng do chú cứu. Bất cứ lúc nào chú muốn lấy mạng tôi cũng được. Nhưng chú nhớ hãy báo cho tôi biết trước, để tôi thu xếp cho chị dâu của chú. Chú cũng biết cô ấy là người vô tội.”

Lý Thành đỏ mặt, vừa ngượng ngùng vừa cảm động. Anh ta trầm mặc một lát, rồi gật đầu lia lịa: “Lão đại…anh bảo trọng.” Nói xong Lý Thành quay người đi về xe ô tô của anh ta.

Châu Á Trạch vẫy tay, mấy chiếc xe ở xung quanh lập tức tản ra nhường đường. Nhìn chiếc xe con biến mất trong bóng đêm, Châu Á Trạch thở dài: “Không phải anh thật sự đợi hắn quay về bắt anh đấy chứ?”

Trần Bắc Nghiêu dõi theo hướng chiếc xe con, anh không trả lời.

Khi Trần Bắc Nghiêu về đến nhà, Mộ Thiện vẫn chưa ngủ. Cô nằm trên giường, mở to hai mắt, lo lắng nhìn anh. Trần Bắc Nghiêu ôm cô hôn hít một hồi mới chịu đi tắm.

Nghe tiếng nước chảy trong nhà tắm, Mộ Thiện tự chế giễu bản thân, bây giờ cô thật sự giống người đàn bà của trùm xã hội đen, bắt đầu hoảng hốt lo sợ vì anh. Sự việc lần này tương đối nghiêm trọng, cô chỉ sợ một ngày nào đó tỉnh giấc, anh đã bị cảnh sát bắt đi mất.

Trần Bắc Nghiêu tắm xong đi ra ngoài, Mộ Thiện vẫn chưa ngủ, anh biết rõ cô đang nghĩ gì nên hơi đau lòng. Anh trèo lên giường, ôm cô từ phía sau và cất giọng dịu dàng: “Em đừng lo, anh sẽ xử lý ổn thỏa.”

Mộ Thiện không hiểu tại sao đến lúc này anh vẫn có thể trấn tĩnh như vậy. Trần Bắc Nghiêu cố tình khiến cô không còn tâm tư nghĩ đến chuyện khác, anh thò tay vào váy ngủ của Mộ Thiện và đè cô xuống dưới thân.

Một lúc lâu sau, Mộ Thiện mềm nhũn người nằm úp trên ngực Trần Bắc Nghiêu. Cô nói nhỏ: “Bây giờ là lúc nào rồi mà anh còn thảnh thơi hưởng thụ?”

Trần Bắc Nghiêu gối hai tay ra sau gáy, anh mỉm cười: “Bà xã, đã đến lúc chúng ta có baby rồi.”

Hai má Mộ Thiện nóng ran, trong lòng cô tràn ngập sự ngọt ngào. Nhưng ngay lập tức cô đột nhiên cảm thấy bất an, có phải tương lai mờ mịt nên anh mới muốn có con, để đề phòng bất trắc? Nghĩ đến đây, cô giơ tay nâng mặt anh: “Hứa với em, dù xảy ra bất cứ chuyện gì, anh cũng không được giấu em.”

Trần Bắc Nghiêu gật đầu. Hai người ôm nhau chìm vào giấc ngủ.

Nhưng không bao lâu sau, di động của Trần Bắc Nghiêu réo liên hồi. Trần Bắc Nghiêu một tay ôm Mộ Thiện, tay kia với điện thoại trên đầu giường.

Đầu bên kia là Châu Á Trạch, thanh âm của anh ta hơi kỳ lạ.

“Lão đại, Lý Thành chết rồi.” 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+