Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Từ bi thành – Chương 55 – 56 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

 

Chương 55: Sự thật

 


Sau khi gặp Lý Thành, Trần Bắc Nghiêu đột nhiên không muốn đến công ty, anh bảo tài xế đưa anh về thẳng nhà.

Xe dừng lại trước cửa ngôi biệt thự, Trần Bắc Nghiêu bảo tài xế và vệ sỹ đi trước, còn anh không lập tức xuống xe mà châm một điếu thuốc, lặng lẽ ngồi trong xe. Lúc này mới là mười giờ sáng, mặt trời chiếu ánh nắng chói chang khắp không gian. Trần Bắc Nghiêu hút thuốc nửa tiếng đồng hồ mới xuống xe đi vào nhà trong tia nắng nhức mắt.

Căn phòng lớn không một bóng người, Mộ Thiện không biết đi đâu mất. Trần Bắc Nghiêu vốn có nhiều lời muốn nói với cô đành phải đè nén trong lòng. Trong nguyên tắc xử lý mọi chuyện của anh, sống cùng Mộ Thiện đến đầu bạc răng long là mục tiêu đầu tiên. Vì vậy khi Lý Thành đưa ra đề nghị làm “người chỉ điểm” và sẽ bị ngồi tù mười năm, Trần Bắc Nghiêu gần như lập tức quyết định trốn ra nước ngoài. Thật ra kể từ lúc Trần Bắc Nghiêu có ý định giết Đinh Mặc Ngôn để trả mối thù nhà, anh đã chuẩn bị sẵn tâm lý rời bỏ quê hương.

Bắt anh ngồi tù? Anh không cao thượng đến mức đó. Trên thực tế, liệu anh có làm chuyện nhiều xấu xa hơn những kẻ có vẻ bề ngoài trong sạch? Hay là do Trần thị của anh là một miếng thịt béo, nên chính phủ mới ra tay với anh?

Trần Bắc Nghiêu mồ côi đơn độc một mình, số tiền anh kiếm được đủ tiêu xài thoải mái mấy đời. Chỉ cần có Mộ Thiện ở bên cạnh, đi nước ngoài cuộc sống sẽ càng ung dung tự tại hơn. Nhưng Mộ Thiện thì khác, nếu cô đi theo anh, có lẽ cô phải gánh tội danh “đồng phạm”, có lẽ cả đời này cô không thể gặp lại bố mẹ bạn bè, cô còn phải mai danh ẩn tích sống nơm nớp lo sợ suốt quãng đời còn lại.

Trần Bắc Nghiêu cảm thấy rất có lỗi với Mộ Thiện. Tuy nhiên sau khi suy đi tính lại, anh cho rằng trốn ra nước ngoài là sự lựa chọn tốt nhất đối với hai người, anh sẽ không thay đổi quyết định này. Chỉ là bây giờ trong lòng anh cảm thấy xót xa và khó mở miệng nói với Mộ Thiện sự thật đó.

Chỉ một lát sau, Trần Bắc Nghiêu tìm thấy Mộ Thiện. Cô đang ngồi trên cửa sổ trong phòng chơi đàn của anh ở tầng hai, tay cô cầm một quyển sách. Mộ Thiện mặc chiếc váy dài màu be, máu tóc dài xõa xuống vai, gương mặt không trang điểm vừa trầm tĩnh vừa dịu dàng. Nhìn thấy Trần Bắc Nghiêu, cô buông quyển sách đứng dậy, thần sắc nhẹ nhõm hẳn.

Mộ Thiện biết hôm nay Trần Bắc Nghiêu đi gặp Lý Thành, cô lo lắng suốt cả buổi sáng. Bây giờ thấy anh trở về bình an, trong lòng cô như trút gánh nặng, dù cô vẫn còn một chút bất an.

Trần Bắc Nghiêu tiến lại gần, ôm cô cùng ngồi xuống thành cửa sổ. Mộ Thiện ngả đầu vào vai anh, im lặng chờ đợi.

Trần Bắc Nghiêu hôn lên cổ cô: “Em đang nghĩ gì thế?”

“Nghĩ anh sẽ nói với em chuyện gì?”

Trần Bắc Nghiêu trầm mặc, anh đặt mười đầu ngón tay cô vào lòng bàn tay anh bóp nhẹ, một lúc sau mới mở miệng: “Bà xã, hãy cùng anh ra nước ngoài.”

Mộ Thiện ngạc nhiên: “Nước ngoài? Chúng ta đi đâu?”

“Nam Mỹ.” Nghe giọng nói kinh ngạc của Mộ Thiện, tim Trần Bắc Nghiêu chùng xuống. Nhưng anh vẫn kể vắn tắt với cô tình hình gặp gỡ Lý Thành ngày hôm nay.

Mộ Thiện nghe xong, trong lòng vô cùng nặng nề. Không phải cô không tin lời hứa mười năm của Lý Thành, mà chỉ nghĩ đến chuyện Trần Bắc Nghiêu giả vờ hợp tác với Trương Ngân Thiên để tìm ra lộ trình vận chuyển vũ khí của ông ta, cô đã không muốn anh mạo hiểm. Những phần tử khủng bố đó rất điên cuồng, kêu Trần Bắc Nghiêu đi lột da hổ sống, chiêu mượn dao giết người của Lý Thành quá thâm hiểm.

Thật ra Mộ Thiện không cần suy nghĩ nhiều, trong lòng cô đã có câu trả lời. Lúc quyết định ở bên anh, chẳng phải cô cũng đoán ra sẽ gặp trắc trở như ngày hôm nay? Chỉ là cô không ngờ khó khăn lại đến nhanh và mạnh như vậy, chẳng mấy chốc cô phải theo anh rời xa quê hương, rời xa người thân.

Sự trầm mặc của Mộ Thiện khiến Trần Bắc Nghiêu rất đau lòng. Tuy trước đây anh từng đê tiện cưỡng ép cô bất kể cô muốn hay không, tuy ở Tam giác vàng, cô đã cầm súng bảo vệ anh, nhưng ở trong lòng anh, cô vẫn là viên ngọc anh nâng niu trên tay. Việc vì cô bỏ ra hết tình cảm, tinh lực và tiền bạc đều do anh tự nguyện, anh cho rằng đó là lẽ đương nhiên.

Nhưng lần này hoàn toàn khác, lần này cô phải hy sinh, một sự hy sinh rất lớn. Mặc dù áy náy nhưng trong lòng anh vẫn chờ đợi, chờ đợi cô hy sinh vì anh, cảm giác này khiến anh rất hạnh phúc.

Nghĩ thì nghĩ vậy nhưng bao trùm tất cả vẫn là cảm giác thương xót, anh lại khiến cô chịu tủi thân. Nếu không xảy ra chuyện của Lý Thành, anh định rửa tay gác kiếm, cho cô một cuộc sống yên bình. Anh và cô có lẽ cũng sẽ ra nước ngoài lánh nạn vài năm nhưng cũng không đến nỗi cập rập và bị động như bây giờ.

Vào một thời khắc, Trần Bắc Nghiêu thậm chí không chắc chắn Mộ Thiện đồng ý đi cùng anh. Dù sao trong hai mươi sáu năm qua, ngoài anh ra cô còn nhiều thứ để vương vấn, ví dụ như bố mẹ, bạn bè, sự nghiệp, thanh danh của cô.

“Để em nghĩ đã.” Mộ Thiện nói nhỏ. Trong lòng cô tuy đã quyết định nhưng bảo cô nói dứt khoát từ “vâng”, cô nhất thời không thể thốt ra miệng.

“Được.” Trần Bắc Nghiêu bế Mộ Thiện đặt xuống đất, anh cúi đầu định hôn cô.

Ánh nắng chói chang rọi qua cửa sổ, chiếu đúng vào mắt Mộ Thiện. Trong lòng Mộ Thiện rất phiền muộn, cô ngoái đầu né tránh, đồng thời giơ tay che miệng anh. Đối diện với ánh mắt trầm mặc của Trần Bắc Nghiêu, cô hơi thất thần: “Em sẽ ở bên cạnh anh…Anh để em nghĩ thêm đã.”

Những ngày tiếp theo, Trần Bắc Nghiêu vô cùng bận rộn. Tuy sớm có sự chuẩn bị, một phần tài sản của anh đã chuyển ra nước ngoài, nhưng bây giờ muốn lặng lẽ ra đi, anh phải thu xếp ổn thỏa. Vì vậy ngày ngày anh mãi tối muộn mới về nhà.

Trần Bắc Nghiêu và Mộ Thiện quyết định tổ chức đám cưới vào cuối tháng sáu. Họ còn đúng một tháng để chuẩn bị. Trần Bắc Nghiêu cử một người chuyên phụ trách những công việc liên quan như đặt khách sạn, in thiếp mời…Chỉ có vài người biết sự thật, tất cả đều là giả, đám cưới sẽ không tồn tại. Trước hôn lễ một tuần, cô dâu, chú rể và phù rể sẽ gặp tai nạn sau một buổi tiệc tối nào đó. Xe của bọn họ rơi xuống vực và nổ tung, một lượng thuốc nổ vừa đủ khiến bọn họ nổ banh xác, không để lại dấu vết. Tập đoàn Trần thị sẽ sụp đổ sau một đêm.

Vào những ngày này, giữa Mộ Thiện và Trần Bắc Nghiêu tồn tại khoảng cách. Không phải cô không muốn hy sinh bản thân vì anh, cũng không phải cô và anh cãi nhau. Chỉ là mỗi tối anh về nhà với bộ dạng mệt mỏi, vậy mà anh vẫn dịu dàng ôm cô vào lòng, cô vừa xót xa vừa vừa buồn bã. Anh dường như muốn nói với cô điều gì đó nhưng lại không mở miệng, còn cô cũng chỉ có thể trầm mặc. Có lẽ đây là lần đầu tiên bọn họ “chiến tranh lạnh” kể từ khi hai người xác định tình cảm. Thật ra cũng không hẳn là chiến tranh lạnh, chỉ là hiện thực khắc nghiệt khiến Mộ Thiện và Trần Bắc Nghiêu không thể trải lòng với nhau.

Vào lúc nửa đêm, ngắm nhìn gương mặt ngủ say của Trần Bắc Nghiêu, Mộ Thiện bất giác nghĩ thầm, rốt cuộc tình yêu là gì?

Năm mười bảy tuổi, cô cảm thấy tình yêu là linh hồn cô. Mối tình đầu cuồng nhiệt đẹp đẽ khiến cô mất đi lý trí. Lúc cô, một nữ sinh thông minh nhất, đạt thành tích học tập tốt nhất bị Trần Bắc Nghiêu chặn lại trong ngõ nhỏ, ôm vào lòng và đặt lên môi nụ hôn mãnh liệt, cô không thể ngờ chỉ vì sự rung động đầu đời, cô phải trả một cái giá đắt đến mức nào.

Sau đó, Mộ Thiện cho rằng tình yêu là phải nghĩ đến bản thân trước. Cô cho rằng cô có thể khống chế, chỉ cần rời xa Trần Bắc Nghiêu, rời khỏi người đàn ông dính đến xã hội đen đó, cô vẫn là bản thân cô, tình yêu của cô vẫn tươi đẹp như lần đầu. Nhưng cô đã đánh giá cao nghị lực của bản thân, đồng thời đánh giá thấp dục vọng của Trần Bắc Nghiêu đối với cô.

Sau khi cùng anh vào sinh ra tử, cuối cùng cô cũng hiểu ra, mỗi cuộc tình đều tồn tại được mất. Cô có thể nhận ra sự thay đổi của anh, cô cũng không thể khống chế sự thay đổi của chính bản thân cô. Dường như cô càng hiểu anh hơn, cô thông cảm vì bất đắc dĩ nên anh mới vi phạm pháp luật, cô hiểu nguyên do khiến anh lạnh lùng vô tình. Mộ Thiện mãi mãi không tán đồng những việc anh làm, dù trong lòng cô không cam tâm, dù quá khứ trở thành vết sẹo xấu xí trong lòng cô, nhưng cô chỉ có thể nghe theo tiếng gọi của con tim, cô muốn ở bên cạnh anh.

Bây giờ, lẽ nào tình yêu là vì anh chấp nhận từ bỏ cuộc sống của cô? Nếu cô nhẫn tâm từ bỏ bố mẹ, từ bỏ lý tưởng, thậm chí từ bỏ cả tên tuổi, liệu cô có còn là Mộ Thiện?

Mộ Thiện không tìm ra câu trả lời, cô chỉ biết nghe theo bản năng của mình. Bản năng khiến cô đêm đêm mất ngủ, bản năng khiến cô từng bước cùng anh tiến vào lộ trình anh đã vạch sẵn trong sự đau khổ và lương tâm cắn rứt.

Một ngày đầu tháng sáu, Mộ Thiện đi thử váy cưới.

Hôm nay Trần Bắc Nghiêu bận họp cả ngày, không thể đi cùng cô. Một phần do anh thật sự bận rộn, lý do quan trọng hơn là đám cưới chỉ là một màn kịch che mắt, trong lòng anh vẫn rất áy náy nên anh không muốn nhìn thấy cô mặc áo cưới. Anh định để dành sau khi ra nước ngoài, anh sẽ ngắm cô khi cô trở thành cô dâu thật sự, dù đám cưới tổ chức trên một hòn đảo xa lạ nào đó, tại một nhà thờ heo hút nào đó, dù lúc đó chỉ có anh và cô.

Mộ Thiện không muốn Trần Bắc Nghiêu đi cùng. Những ngày này, cô chỉ muốn yên tĩnh một mình.

Đến cửa hàng áo cưới, người trợ lý đi theo Mộ Thiện nhanh chóng cùng giám đốc cửa hàng chọn vài bộ váy cưới lộng lẫy nhất cầm đến trước mặt cô. Nhìn thấy những bộ váy cưới màu trắng tinh khôi, tâm trạng Mộ Thiện tốt hơn một chút, cô muốn vào phòng thử đồ ngay lập tức.

Thế nhưng giám đốc cửa hàng treo váy cưới lên giá, tự vỗ tay lên trán: “Chị ngồi chờ một lúc, vừa rồi tôi quên mất không rót nước cho chị.”

Mộ Thiện xua tay nói không cần, giám đốc kiên quyết đi ra ngoài, tiện thể khép cửa.

Mộ Thiện đứng nguyên một chỗ, cô đưa tay vuốt nhẹ áo cưới treo trên giá, trong lòng hơi buồn bã.

Phòng thử đồ rộng hơn ba mươi mét, xung quanh treo đầy áo cưới, phía trước còn có mấy cái gương rất lớn, trên trần là đèn chùm màu vàng mát mắt dễ chịu. Mộ Thiện đang trầm tư suy nghĩ, đằng sau có tiếng cửa mở.

Mộ Thiện tưởng người giám đốc quay lại, cô nói mà không ngoảnh đầu: “Tôi nên thử bộ nào trước?”

Người ở phía sau dừng bước, sau đó một giọng đàn ông vang lên: “Chị dâu.”

Mộ Thiện cứng đờ người, cô lập tức quay lại, bắt gặp Lý Thành đứng đằng sau cô. Gương mặt anh ta rất bình thản, không để lộ bất cứ sắc thái biểu cảm nào.

Tim Mộ Thiện run nhẹ, chắc anh ta biết hôm nay cô sẽ thử áo cưới ở nơi này nên đã sắp xếp đâu vào đấy. Giám đốc vừa rồi có khi không phải là giám đốc thực sự mà là người của anh ta.

Mộ Thiện cố tỏ ra bình tĩnh, mặt cô không biến sắc: “Có chuyện sao? Xin lỗi, tôi phải thử áo cưới, mời anh đi ra ngoài.”

Lý Thành mỉm cười ngồi xuống ghế salon: “Chị dâu, tôi đến tìm chị.”

Mộ Thiện nói thẳng: “Anh cũng biết từ trước đến nay tôi không nhúng tay vào bất cứ công việc nào của Trần Bắc Nghiêu. Có việc gì anh hãy đi tìm anh ấy.” Tuy không biết mục đích Lý Thành đến tìm cô hôm nay nhưng cô hơi khinh thường anh ta, lẽ nào anh ta muốn ra tay với phụ nữ?

Lý Thành coi như không thấy thái độ cự tuyệt gay gắt của Mộ Thiện, anh từ tốn mở miệng: “Chị dâu, tôi biết chị rất quan tâm đến lão đại nên mới tìm đến chị. Mấy ngày trước, tôi đã đi gặp lão đại, tôi nói với anh ấy…”

“Chuyện đó tôi biết rồi.” Mộ Thiện lạnh lùng cắt ngang: “Anh bắt chồng tôi ngồi tù mười năm. Sau đám cưới, chồng tôi sẽ trở thành tội phạm, anh còn muốn nói điều gì với tôi? Lý Thành, anh làm rất đúng, anh ấy ngồi tù tôi càng yên lòng hơn, sau này tôi không cần suốt ngày nơm nơp lo sợ. Nhưng bản thân anh lẽ nào không có lỗi với anh ấy? Chắc anh cũng biết, anh ấy không dính đến ma túy, không hại người lương thiện, anh ấy tốt hơn bất cứ người nào. Anh lật đổ Trần Bắc Nghiêu, sẽ lại có người nhanh chóng thay thế vị trí của anh ấy, chỉ e là một kẻ càng tồi tệ hơn.”

Sau khi tuôn một tràng dài, Mộ Thiện giật mình. Dù những lời này chỉ nhằm mục đích che mắt Lý Thành, nhưng cô phát hiện, thì ra trong lòng cô rất hả hê. Cô mơ hồ nghĩ, hóa ra cô cũng ích kỷ không muốn anh ngồi tù, cô bắt đầu hiểu anh, cảm thấy anh tốt hơn bất cứ người nào.

Lý Thành trầm mặc trong giây lát rồi lên tiếng: “Chị dâu, hôm nay tôi đến đây quả thực là muốn chị làm công tác tư tưởng giúp chúng tôi. Trần Bắc Nghiêu nhận lời suy nghĩ vài ngày, nhưng anh ta mãi vẫn chưa có câu trả lời chính thức với chúng tôi. Tôi biết chị là người chính trực, tôi hy vọng chị có thể nhìn xa trông rộng khuyên nhủ anh ta. Làm theo đề nghị của tôi, anh ta có thể lập công với quốc gia, đây là điều tốt nhất cho vợ chồng và con cái của anh chị. Tôi mong anh ta đừng chỉ vì lợi ích trước mắt…tính kế khác. Chống đối chính quyền là một việc làm không sáng suốt.”

Mộ Thiện giật mình khi nghe Lý Thành nói vậy. Cô không rõ Lý Thành đã phát giác Trần Bắc Nghiêu chuẩn bị bỏ trốn hay chỉ đơn giản muốn cô làm công tác tư tưởng. Cô có thể đoán tại sao Trần Bắc Nghiêu vẫn chưa chịu nhận lời Lý Thành, nếu nhận lời nhanh quá sẽ thành giả tạo. Anh nhất định trì hoãn vài ngày, đến gần lúc tổ chức đám cưới, anh mới cho Lý Thành biết anh đồng ý hợp tác. Sau đó nhân lúc Lý Thành lơi là cảnh giác, anh sẽ dùng kế “ve sầu thoát xác”. (“Ve sầu thoát xác” hay “Kim thiền thoát xác” là kế thứ 21 trong 36 kế của Binh pháp Tôn tử. Kế này sử dụng bộ dạng mới làm kẻ địch bất ngờ trở tay không kịp)

Phản ứng của cô vừa rồi chắc là thỏa đáng. Một người phụ nữ dù chính trực đến mấy cũng khó có thể bình tĩnh khi chồng mình sắp phải ngồi tù.

Nghĩ đến đây, Mộ Thiện thở dài: “Lý Thành, anh đừng nói nữa, anh mau đi đi.”

Thấy sắc mặt cô có vẻ khó coi, Lý Thành không tiếp tục khuyên nhủ. Anh ta đứng dậy, khi đi gần đến cửa, anh ta đột nhiên dừng lại và quay người nhìn Mộ Thiện: “Chị dâu, có một chuyện chắc chị vẫn chưa biết.”

Bắt gặp anh mắt đầy ẩn ý của Lý Thành, Mộ Thiện bỗng dưng có dự cảm chẳng lành.

Lý Thành im lặng vài giây rồi tiếp tục mở miệng: “Mùa hè năm ngoái, chị bị mấy người cảnh sát bắt giữ đưa đến Cục cảnh sát, ép chị nói ra hung thủ vụ Dung Thái. Chị bị ngược đãi, suýt nữa còn bị cưỡng bức. Chị có biết ai đứng sau dàn xếp không?”

Mộ Thiện giật mình: “Là ai?” Trước đó cô tưởng là Ôn Tệ Trân, cho nên khi ông ta bị Trần Bắc Nghiêu làm cho tan cửa nát nhà, tuy cô cảm thấy không nên nhưng từ đáy lòng, cô ngấm ngầm hả dạ. Bây giờ nghe ngữ khí của Lý Thành, hình như còn có nội tình khác.

Lý Thành nhìn Mộ Thiện chăm chú, ánh mắt anh ta lộ vẻ phức tạp.

“Là lão đại.” Cuối cùng Lý Thành cũng trả lời.

 

 

Chương 56: Thành kính


Đầu óc Mộ Thiện nổ tung, đúng nửa phút sau cô mới nhận thức ra vị lão đại mà Lý Thành nhắc đến chính là Trần Bắc Nghiêu. Nhưng đầu cô vẫn cứ ong ong, tại sao lại là anh, tại sao là anh cơ chứ?

Đó là ký ức nhục nhã nhất, là một trong những sự việc đau khổ nhất cô từng trải qua. Mộ Thiện không bao giờ muốn nhớ đến, muốn nhắc lại sự cố đó. Vậy mà Lý Thành vừa nói cho cô biết một sự thật không thể tưởng tượng, tất cả do Trần Bắc Nghiêu sắp xếp.

Không, không thể nào! Mộ Thiện nhướng mắt nhìn Lý Thành. Bắt gặp vẻ chấn động của cô, khóe mắt Lý Thành ẩn hiện tia thương cảm, nhưng anh ta vẫn tiếp tục lên tiếng: “Chị dâu, tôi nói với chị điều này với mục đích hy vọng chị khuyên nhủ lão đại hợp tác với chính phủ, đừng có suy tính khác. Chị cũng không nên vì anh ta đánh cược cả cuộc đời chị.”

Nói xong, Lý Thành lập tức quay người đi mất. Mộ Thiện muốn cười phá lên, không thể nào, đây là âm mưu của Lý Thành, anh ta muốn cô nảy sinh lòng oán hận Trần Bắc Nghiêu, anh ta không muốn cô trốn đi cùng Trần Bắc Nghiêu. Lý Thành biết cô là người vô cùng quan trọng với Trần Bắc Nghiêu, nếu cô không chịu đi, anh chắc chắn cũng không bỏ trốn.

Nghĩ đến đây, Mộ Thiện thấy an lòng một chút. Đúng lúc này cửa phòng thử đồ mở ra, giám đốc cửa tiệm bê khay trà đi vào, cô ta bình thản nói với Mộ Thiện: “Bà Trần, chúng ta bắt đầu thử áo cưới đi!”

Mộ Thiện đờ đẫn nhìn chiếc váy cưới trong tay. Cô nghĩ, những bộ váy cưới này rất đẹp, nhưng đáng tiếc chỉ là giả tạo. Anh yêu cô như vậy, tình yêu của anh không thể nào là giả, sao anh có thể làm ra chuyện đó? 

Mộ Thiện đứng dậy, đi khỏi tiệm áo cưới. Cô cứ thế bước đi, tầm mắt của cô lúc này chỉ còn lại một màu trắng lóa, tất cả biến thành một hình ảnh mờ mịt. Mộ Thiện thẫn thờ đi xuống tầng một của tòa nhà, người trợ lý và vệ sỹ lặng lẽ đi theo sau. Mộ Thiện không để ý đến bọn họ, trong đầu cô chỉ lặp đi lặp lại cảnh tượng ngày hôm đó.

Cô nhớ đến ánh mắt dâm đãng của tên cảnh sát mập mạp, nhớ đến nụ cười khả ố của mấy người đàn ông, nhớ đến chuyện cô bị bọn họ đổ chất gây ảo giác, dù đau đớn và căm hận cùng cực nhưng cô vẫn quyết không khai ra tên Trần Bắc Nghiêu.

Sao có thể là Trần Bắc Nghiêu? Rõ ràng sau khi cứu cô, gương mặt anh đầy vẻ đau xót và si mê. Sao anh có thể đứng ở một góc tối nào đó trong sở cảnh sát, khoanh tay nhìn cô bị hành hạ?

Ra khỏi tòa nhà, ánh nắng gắt khiến Mộ Thiện chói mắt, nhưng người cô rất lạnh, cô ôm chặt hai vai, lảo đảo đi về phía xe ô tô. Mười đầu ngón tay cô bấm vào bờ vai, xúc cảm lạnh lẽo khiến Mộ Thiện chợt nhớ đến cảm giác của ngày hôm đó.

Đó là cảm giác khi Trần Bắc Nghiêu vuốt ve cơ thể cô. Bàn tay anh giá lạnh, thô ráp, kiên định, bao hàm cả sự đè nén. Cảm giác đó rất quen thuộc, quen thuộc đến mức cô nhắm mắt cũng có thể phân biệt.

Mộ Thiện ngồi vào ô tô, gương mặt cô phủ một màn sương lạnh lẽo. Chiếc xe lăn bánh, cô cảm thấy cổ họng khô rát. Cô biết Lý Thành không nói dối, đúng là anh, là Trần Bắc Nghiêu. Lý Thành không việc gì phải lừa dối cô.

Hơn nữa bây giờ cô biết rõ hơn ai hết, anh chính là kẻ chủ mưu. Bởi vì bàn tay vuốt ve người cô trong đêm tối ở Cục cảnh sát, xúc cảm đó cô làm sao không thể phân biệt? Cả đời này, chỉ có một người đàn ông duy nhất là anh từng vuốt ve cô như vậy, giống hệt trong mơ, giống hệt trong thực thế. Lúc đó cô không nhận ra, có lẽ là vì từ trong tiềm thức của cô, cô không muốn đối mặt với sự thật này.

Việc Mộ Thiện đột ngột rời khỏi tiệm áo cưới khiến mấy người vệ sỹ bất an. Mộ Thiện nhanh chóng nhận được điện thoại của Trần Bắc Nghiêu, vẫn là giọng nói đầy quan tâm của anh: “Bà xã, xảy ra chuyện gì thế?”

“Không có chuyện gì.” Mộ Thiện nghe thấy ngữ khí của cô có phần lạnh lẽo.

Trần Bắc Nghiêu nhận ra điều bất thường, anh nói: “Em đang ở đâu? Một tiếng nữa anh họp xong, anh sẽ đi đón em.”

Tim Mộ Thiện nhói đau, cô cảm thấy người đàn ông ở đầu kia điện thoại trở nên xa lạ. Cô hít một hơi sâu, nói chậm rãi: “Không cần đâu, em hơi nhớ nhà, em muốn về thăm bố mẹ. Anh không cần về cùng, em muốn ở nhà với bố mẹ hai ngày. Anh đừng lo lắng, cứ bận công việc của anh đi, hai ngày sau em sẽ tự quay về thành phố Lâm, được không anh”

“…Được.”

Thực tế chứng minh, về quê là một ý kiến hay. Khi xe chạy lên cao tốc, đầu óc Mộ Thiện cũng dần dần bình tĩnh.

Cô tự nhủ với bản thân, không cần trách anh, không nên trách anh. Tình yêu của anh không thể nào là giả dối, chỉ vì bất đắc dĩ anh mới phải làm vậy.

Không khó suy đoán, có hai nguyên nhân khiến Trần Bắc Nghiêu sắp đặt vụ đó. Thứ nhất là khảo nghiệm cô. Lúc bấy giờ cô là bạn gái tin đồn của Đinh Hành, là nhân chứng duy nhất có mặt ở hiện trường, nhưng lại được anh thả về. Anh mất nhiều năm để giăng bẫy cha con Đinh Hành, trong quá trình đó liên quan đến rất nhiều người. Anh sai người dàn cảnh tra hỏi cô, có lẽ vì mục đích muốn thử thách cô. Anh là một lão đại, cần đảm bảo với các đàn em như Châu Á Trạch, Lý Thành, Lưu Minh Dương…rằng cô không bán đứng anh.

Thứ hai là bức bách cô. Chẳng phải anh luôn dùng thủ đoạn với cô hay sao? Anh có thể ra tay với bố mẹ cô thì cũng có thể ra tay với cô, mục đích đẩy cô vào hoàn cảnh tăm tối không có chỗ dựa để cô tự nguyện lao vào vòng tay anh. Nhưng sau vụ đó, cô vẫn cứng rắn từ chối anh, thế nên sau này anh mới dùng thủ đoạn ép cô buộc phải ở bên cạnh anh.

Mộ Thiện cố gắng thuyết phục bản thân, bất kể vì nguyên nhân nào cũng đều xuất phát từ tình yêu Trần Bắc Nghiêu dành cho cô. Hơn nữa bây giờ anh đã thay đổi hoàn toàn, anh không còn lừa dối, che giấu hay cưỡng ép cô làm bất cứ điều gì.

Đối với Mộ Thiện, ký ức đó quá đau đớn. Bây giờ nghĩ lại cô vẫn thấy khiếp sợ. Cô thật sự không thể tưởng tượng nổi, anh phải nhẫn nhịn đến mức nào.

Đầu óc Mộ Thiện hỗn loạn, cô nhắm mắt tựa vào thành ghế phía sau. Vừa rồi nói muốn về nhà, hoàn toàn là phản ứng vô ý thức. Bởi vì tiềm thức cô mách bảo, nếu Trần Bắc Nghiêu làm gì có lỗi với cô, cô vẫn còn có nhà để về.

Nhưng nếu theo anh ra nước ngoài, cô sẽ không còn “ngôi nhà” thứ hai.

Lúc xe dừng ở trước khu chung cư, Mộ Thiện lại ngập ngừng do dự. Nghĩ đến chuyện vài ngày sau, bố mẹ nhận được tin con gái và con rể thiệt mạng trong vụ tai nạn ô tô, cô nhất thời không dám đi gặp họ.

Ngơ ngẩn một lúc, Mộ Thiện rút điện thoại gọi cho bà Mộ. Đầu bên kia truyền đến giọng nói vui vẻ của bà: “Thiện Thiện? Sao hôm nay tự nhiên con lại gọi điện về nhà? Đám cưới chuẩn bị đến đâu rồi? Mẹ không ở nhà, mẹ đang ở nhà cô con. Mọi người đang bàn tính chuyện lo đám cưới của con ở huyện Thần. Chiều nay con về nhà? Tiểu Trần không đi cùng con à? Được, bố con giờ này cũng không ở nhà, mấy giờ con đến nơi? Khi nào về, mẹ sẽ nấu mấy món con thích.”

Cúp điện thoại, Mộ Thiện ngước lên nhìn cửa sổ nhà cô. Nhà cô là căn hộ tập thể có từ thập niên 90, bề ngoài tương đối cũ kỹ. Nhưng ngôi nhà này và từng cái cây ngọn cỏ trong khu tập thể đều vô cùng quen thuộc với Mộ Thiện, cô nhắm mắt là có thể mường tượng ra hình dáng của chúng. Mộ Thiện thầm nghĩ, cô phải quan sát nhiều hơn, sau này dù muốn cũng không bao giờ nhìn thấy.

Nghĩ đến đây, Mộ Thiện càng không muốn lên nhà. Cô chỉ sợ sẽ không cầm được nước mắt khi đứng trong ngôi nhà thân thương vắng lặng.

“Các anh về trước đi.” Mộ Thiện xuống xe nói với vệ sỹ: “Tôi lên nhà đây, tôi sẽ không đi đâu, khu tập thể rất an toàn. Ngày mai các anh đến đây đón tôi.”

Mộ Thiện đi lên tầng hai vẫn thấy xe ô tô đứng nguyên một chỗ, có lẽ do Trần Bắc Nghiêu ra lệnh bọn họ không được rời cô nửa bước. Mộ Thiện ngó nghiêng rồi quay người xuống dưới tầng một. Đằng sau cầu thang có một cánh cửa nhỏ thông ra cửa sau ở dưới tầng hầm. Mộ Thiện đi theo lối đó đi ra ngoài.

Mộ Thiện đi bộ trên con phố nhỏ hồi lâu. Ở đây hoàn toàn khác thành phố Lâm, không khí trong lành, nhịp điệu cuộc sống chậm chạp. Mộ Thiện cứ thế đi bộ hơn một tiếng đồng hồ. Khi cô dừng bước, mới phát hiện cô đã đi tới ngôi chùa nhỏ mà Diệp Vi Nông dẫn đến lần trước.

Con người luôn cần một tín ngưỡng. Mộ Thiện nghĩ như vậy khi nhìn ngôi chùa vắng tanh.

Trong chùa cũng không có người, chỉ có vị hòa thượng hôm trước gặp. Ông ta mặc áo cà sa màu xám, tay xắn lên cao, ông ta đứng dưới giếng trời, hai tay chống hông ngẩng lên nhìn bầu trời. Thấy Mộ Thiện đi vào, vị hòa thượng vẫn bình thản như không, ông ta động đậy hai cánh tay. Lúc này Mộ Thiện mới biết ông ta đang tập thể dục.

Mộ Thiện đi qua lối nhỏ treo đầy quần áo vào bên trong đại điện. Nửa phút sau, một tiểu hòa thượng khoảng mười lăm mười sáu tuổi chạy đến, nhìn Mộ Thiện chằm chằm. Sau đó cậu ta mở miệng, ngữ điệu cố tỏ ra già dặn: “Thí chủ muốn rút quẻ hay thắp hương? Rút quẻ mười đồng, thắp hương có loại mười, hai mươi và năm mươi đồng.” Dù sao cậu ta vẫn là thiếu niên, đứng trước một cô gái xinh đẹp, hai má cậu ta hơi ửng đỏ.

Không hiểu tại sao, trái tim hỗn loạn của Mộ Thiện dần bình tĩnh trở lại. Cô từ từ quỳ xuống đệm cói, ngẩng đầu nhìn hai bức tượng Phật ở trên cao, khóe mắt cô đột nhiên ướt đẫm. Từ trước đến nay cô không bao giờ quan tâm đến Phật đạo, thế nhưng trong hai mươi sáu năm cuộc đời, đây là lần đầu tiên cô có cảm giác muốn khóc trước bức tượng màu vàng cũ kỹ mà tôn nghiêm này.

Mộ Thiện chắp hai tay trước ngực, cô bất động hồi lâu, chỉ muốn quỳ mãi không phải đứng dậy.

Tiểu hòa thượng lặng lẽ rút lui. Hòa thượng trung niên tập thể dục xong đưa mắt nhìn cô rồi lại đi ra sân chùa. Nơi đó có một người đàn ông không biết xuất hiện từ bao giờ. Mộ Thiện quỳ bao lâu, anh đứng đợi bấy lâu. Hòa thượng không lên tiếng, quay người đi vào trong chùa.

Mộ Thiện cảm thấy bốn bề tĩnh mịch vô cùng, trái tim cô cũng yên tĩnh không thể tả. Cô không hề hay biết, Trần Bắc Nghiêu đứng sau lưng cô một lúc lâu.

Sau khi nhận được điện thoại của Mộ Thiện, Trần Bắc Nghiêu lập tức ngừng cuộc họp và lái xe đi huyện Thần. Đến nhà Mộ Thiện, anh bắt gặp đám vệ sỹ đang rất lo lắng. Anh lên lầu gõ cửa, trong nhà không có người, điện thoại cô tắt máy. Anh không biết cô đi đâu.

Trần Bắc Nghiêu quay về ô tô hút thuốc lá một lúc, anh vẫy tay ra hiệu đám vệ sỹ đi trước. Không phải anh không nhận ra sự ẩn nhẫn của cô trong mấy ngày qua, anh biết cô có áp lực lớn. Hôm nay, áp lực của cô bộc phát ra bên ngoài, khiến cô không chịu đựng nổi, vì vậy cô mới muốn về nhà.

Nghĩ đến đây, Trần Bắc Nghiêu hiểu để Mộ Thiện yên tĩnh một mình thì tốt hơn. Thế nhưng không nhìn thấy cô, trong lòng anh rất bất an. Nơi này tuy chỉ là huyện nhỏ nhưng trên đường có rất nhiều ngõ ngách và phố nhỏ. Trần Bắc Nghiêu lái xe một lúc vẫn không thấy bóng dáng Mộ Thiện.

Trong lúc lái xe loanh quanh, Trần Bắc Nghiêu bất giác đi qua ngôi chùa lần trước anh tìm thấy cô. Lần trước cô cùng Diệp Vi Nông đến đây, lúc về cô còn ca thán ngôi chùa này chẳng có gì thú vị, anh tưởng cô sẽ không bao giờ đến đây lần thứ hai. Anh cũng không biết tại sao anh lại tới nơi này. Có lẽ ngôi chùa là nơi cô tháo bỏ khúc mắc trong lòng, lần đầu tiên nở nụ cười khoan dung với anh, vì vậy anh mới đi theo sự mách bảo của tiềm thức.

Nhưng khi vừa bước qua cánh cổng lớn, anh liền nhìn thấy một thân hình nhỏ bé đang quỳ trước bức tượng Phật màu vàng trong đại điện. Thân hình với đường nét quen thuộc đến mức Trần Bắc Nghiêu nhắm mắt cũng có thể mường tượng ra. Anh vui mừng vô hạn, đang định tiến lên, anh liền nhìn thấy Mộ Thiện cúi người, khấu đầu bước tượng Phật.

Trần Bắc Nghiêu ngây người.

Anh chưa từng chứng kiến bộ dạng này của Mộ Thiện.

Ánh nắng rọi xuống từ giếng trời ở sau lưng cô, khiến đại điện càng thêm phần tĩnh mịch. Cô quỳ lạy trên mặt đất như trong mộng ảo. Mái tóc dài xõa xuống vai cô, từ góc độ của Trần Bắc Nghiêu chỉ nhìn thấy gương mặt trắng ngần không tì vết của cô. Bộ dạng của Mộ Thiện  lúc này tỏa ra vẻ kiên định thần thánh mà người khác không thể xâm phạm.

Mộ Thiện chắp tay trước ngực, cúi xuống, hạ thấp người, khấu đầu, lại ngẩng đầu. Cô trầm mặc ngước nhìn tượng Phật, không biết cô đang nghĩ gì. Một lát sau cô lại cúi xuống, hạ thấp người, khấu đầu…

Đây chỉ là một ngôi chùa nhỏ không danh tiếng, cô lại là nữ cường nhân không tin Phật pháp. Vậy mà tại một nơi cách xa trần thế như nơi này, ở một góc Trần Bắc Nghiêu suýt không nhìn thấy, cô như bị trúng tà, khấu đầu bái lạy hết lần này đến lần khác với dáng vẻ thành kính và tin tưởng vô cùng.

Cô đang cầu Phật tổ điều gì? Nguyên nhân nào khiến tâm trạng cô hỗn loạn, khiến cô trầm mặc khó mở miệng như vậy?

Chỉ có một đáp án.

Trần Bắc Nghiêu cười khổ, mắt vẫn không rời khỏi thân hình mảnh mai ở trước mặt. Anh cảm thấy có muôn vàn lưỡi dao nhẹ nhàng cứa vào tim anh.

Trần Bắc Nghiêu đứng thêm một lúc nữa rồi quay người lặng lẽ rời khỏi ngôi chùa. Anh lái xe đi một vòng quanh bờ đê bên con sông nhỏ rồi đến thẳng công viên Bắc Thiện. Bây giờ là mùa hè, công viên rất đông người. Thậm chí có gia đình mang cả con cái đến công viên vui chơi, ai nấy đều hạnh phúc mỹ mãn.

Trần Bắc Nghiêu đi đến ngôi nhà nhỏ màu trắng của anh và Mộ Thiện. Nơi này rất yên tĩnh, khác hẳn không khí huyên náo ở bên ngoài. Anh mở cửa đi vào trong nhà, lên ban công ở phòng ngủ chính. Anh ngồi xuống chiếc ghế tựa, mắt dõi về hồ nước màu xanh lục ở bên ngoài. Anh cứ ngồi ở đó suốt buổi chiều.

Đến tầm chạng vạng tối, Trần Bắc Nghiêu gọi điện cho Mộ Thiện. Đầu bên kia hơi ồn ào, ngữ khí của Mộ Thiện vui vẻ khác thường: “Ông xã, anh đang ở đâu?”

Hóa ra chỉ cần nghe giọng nói của cô, trái tim anh cũng đủ đắm say.

“Anh đến huyện Thần rồi.” Trần Bắc Nghiêu cất giọng dịu dàng.

“Anh về rồi à? Đến đâu rồi? Bố mẹ làm rất nhiều món ngon, anh có lộc ăn rồi nhé.” Mộ Thiện cười lớn, tiếng bà Mộ thấp thoáng vọng đến: “Tiểu Trần cũng đến à? Thế thì phải chuẩn bị thêm món rồi.”

“Anh sẽ đến ngay!” Trần Bắc Nghiêu đứng dậy, vội vã xuống lầu, lên xe, nổ máy, phóng như bay.

Khi Trần Bắc Nghiêu lái xe đến khu chung cư, Mộ Thiện đã đứng dưới cổng đợi anh. Cô mặc áo phông rộng thùng thình, trông rất thoải mái. Trần Bắc Nghiêu xuống xe đi về phía cô. Mộ Thiện khoác tay anh một cách tự nhiên, cô ngẩng đầu nhìn anh, khóe mắt cong lên: “Làm anh bỏ cả công việc về đây, em xin lỗi.”

Nhìn vào mắt Mộ Thiện, Trần Bắc Nghiêu biết cô đã chính thức hạ quyết tâm, cùng anh lang bạt nơi chân trời góc bể. Có lẽ cô đã bỏ hết tâm trạng không cam lòng và tủi thân ở lại ngôi chùa, bây giờ chỉ còn lại Mộ Thiện, người phụ nữ vì anh từ bỏ tất cả.

Tim Trần Bắc Nghiêu nhói đau, anh đột nhiên dừng bước, kéo Mộ Thiện vào lòng và ôm chặt, chặt đến mức cô không thở nổi.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+