Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Từ bi thành – Chương 61 – 62 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

 

Chương 61: Đáng thương

Phản ứng của Mộ Thiện khi mang thai rất nghiêm trọng, trời vừa sẩm tối là cô buồn ngủ, ngủ suốt 12 tiếng đồng hồ vẫn không đủ. Ban ngày hầu như ăn gì nôn ra thứ đó, cùng lắm chỉ có thể nuốt trôi ít hoa quả.

Mộ Thiện không muốn Trần Bắc Nghiêu phân tâm nên cố gắng ăn nhiều trước mặt anh. Thế nhưng cô có lòng mà không đủ sức, vừa ăn vài hột cơm cô đã buồn nôn, sữa tươi và trứng gà càng không buồn động đến. Tình trạng của Mộ Thiện làm sao thoát khỏi cặp mắt của Trần Bắc Nghiêu? Anh liền nghỉ mấy ngày không đi làm, ở bên cô suốt 24 tiếng đồng hồ.

Bảy tám giờ tối Mộ Thiện buồn ngủ, Trần Bắc Nghiêu ôm cô cho đến khi cô ngủ say mới dậy làm việc. Mười giờ sáng, cô vừa mở mắt liền nhìn thấy Trần Bắc Nghiêu, anh đưa cô đi rửa mặt mũi chân tay, quan sát tỉ mỉ xem có gì bất thường. Cô không muốn ăn đồ, anh liền mời chuyên gia dinh dưỡng và đầu bếp giỏi đến chế biến các món ăn bổ dưỡng hợp khẩu vị. Mộ Thiện vẫn nuốt không trôi, anh liền cầm đũa hoặc thìa, dỗ cô như dỗ trẻ nhỏ, đút cho cô từng tý một. Cứ như vậy, dưới sự chăm sóc chu đáo của Trần Bắc Nghiêu, sắc mặt Mộ Thiện cuối cùng cũng khôi phục một chút hồng hào. Còn Trần Bắc Nghiêu vừa bận công việc, vừa lo kế hoạch lật đổ Trương Ngân Thiên, lại vừa phải chăm sóc Mộ Thiện, anh ngày càng gầy rộc.

Hôm nay Mộ Thiện đi ngủ sớm, Trần Bắc Nghiêu vẫn ôm cô như thường lệ. Mộ Thiện nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, có lẽ do ban ngày đọc nhiều sách liên quan đến luật hình sự nên cô mơ thấy ác mộng.

Trong giấc mơ, Trần Bắc Nghiêu đứng sau vành móng ngựa làm bằng kim loại cũ kỹ. Anh mặc bộ quần áo tù nhân sọc trắng xanh. Còn cô ôm con, đứng ngây ngốc nhìn anh từ phía xa xa…

Mộ Thiện giật mình tỉnh giấc, lưng toát mồ hôi lạnh.

“Ông xã…” Mộ Thiện vô ý thức tìm Trần Bắc Nghiêu, nhưng khi cô giơ tay sờ soạng bên cạnh, trên giường không một bóng người. Cô vặn hết cỡ đèn ngủ ở đầu giường, chỉ thấy một mình cô trong căn phòng trống, Trần Bắc Nghiêu không thấy bóng dáng.

Trên thực tế, vào lúc hai giờ sáng, Trần Bắc Nghiêu có mặt ở một khu hoang vắng cách thành phố Lâm hơn một trăm cây số.

Nơi này là vùng núi ít nhà dân nên hai bên đường không có đèn điện, chỉ có ánh trăng mờ mờ chiếu xuống đường quốc lộ. Trần Bắc Nghiêu và Châu Á Trạch ngồi trong xe ô tô, lặng lẽ theo dõi động tĩnh phía trước mặt.

Lưu Minh Dương dẫn theo mười mấy người, đi cùng bảy tám chiếc xe đỗ ở một đầu đường quốc lộ, cách chỗ của Trần Bắc Nghiêu vài trăm mét. Giọng nói anh ta vang lên từ máy bộ đàm: “Lão đại, bọn họ tới rồi.”

Trần Bắc Nghiêu tập trung quan sát, chỉ thấy phía xa xuất hiện mấy chiếc xe tải cỡ lớn đang tiến về phía anh.

Những ngày vừa qua, bên công an âm thầm tăng thêm áp lực cho Trương Ngân Thiên trong việc vận chuyển vũ khí ở miền bắc. Trương Ngân Thiên hết cách, đành phải chuyển lô vũ khí xuống khu vực Tây Nam và sẽ đưa ra nước ngoài từ nơi này. Người của ông ta giao hàng cho Trần Bắc Nghiêu ở giáp ranh thành phố Lâm. Nghe nói ông ta cũng sẽ giao một lô hàng khác cho Đinh Hành trong một hai ngày tới.

Bề ngoài, Trần Bắc Nghiêu là lão đại đích thân ra mặt giám sát cuộc giao dịch đầu tiên của hai người cũng là hợp tình hợp lý. Trên thực tế, có lẽ đây là cơ hội duy nhất có thể lần ra đường dây của Trương Ngân Thiên.

Rất nhanh, mấy chiếc xe tải dừng lại cách đội xe của Lưu Minh Dương mấy chục mét. Trong đêm tối, Trần Bắc Nghiêu dường như nhìn thấy mấy chiếc xe ủi đất, xe đào đất đi theo những chiếc xe tải đó.

“Ông già Trương Ngân Thiên lắm trò thật đấy.” Châu Á Trạch phì cười.

Trần Bắc Nghiêu cũng mỉm cười. Thảo nào cảnh sát điều tra lâu như vậy cũng không tìm ra manh mối, ai mà nghĩ ra vũ khí được dấu trong mấy xe đào đất?

Tai nghe nhanh chóng truyền đến cuộc đối thoại giữa Lưu Minh Dương và đối phương.

“Chào anh, tôi là trợ lý của Trần tổng.”

“Trần tổng đâu rồi?”

“Ở đằng kia.” Nói xong, cả hai đều ngoảnh đầu về phía Trần Bắc Nghiêu. Trần Bắc Nghiêu rút một điếu thuốc, để Châu Á Trạch châm lửa. Đốm thuốc đỏ hồng nổi bật trong đêm tối. Đối phương lúc này mới yên tâm, hắn nói tiếp: “Đây là danh mục, anh hãy kiểm tra kỹ lưỡng.”

Tai nghe vọng đến giọng nói của Lưu Minh Dương: “Chim sẻ 100, mèo Garfield 5…” Tất nhiên đây là ký hiệu vũ khí của chúng.

Vũ khí nhanh chóng được dỡ từ mấy chiếc xe đào đất, xếp thành từng hòm và được chuyển lên xe tải Lưu Minh Dương vừa lái đến. Sau đó đối phương giao chìa khóa mấy chiếc xe đào đất, xe ủi đất cho Lưu Minh Dương rồi nhanh chóng lên xe biến mất khỏi đường quốc lộ.

Lưu Minh Dương tuy nhận được nhiệm vụ đón hàng nhưng anh ta không biết rõ nội tình. Sau khi hoàn tất mọi công việc, anh ta đưa mắt về phía Trần Bắc Nghiêu rồi dẫn cả đội xe chở hàng tới nhà kho quy định.

Trần Bắc Nghiêu và Châu Á Trạch lặng lẽ lái xe đi theo, trên đường không hề xảy ra bất trắc. Vũ khí được cất dấu trong một kho hàng ở ngoại ô phía nam thành phố Lâm. Hàng vào kho, đám Lưu Minh Dương vừa đi khỏi, người của Lý Thành lập tức tới kiểm tra.

Trần Bắc Nghiêu về đến nhà đã là sáu giờ sáng. Anh nghĩ lúc này chắc Mộ Thiện chưa tỉnh giấc nên anh không mấy lo lắng.

Trải qua một đêm căng thẳng, Trần Bắc Nghiêu hơi mệt mỏi. Anh đi vào phòng khách ở tầng một, ngồi xuống ghế salon và nhắm mắt nghỉ ngơi.

Đến lúc Trần Bắc Nghiêu mở mắt, đồng hồ chỉ hơn bảy giờ. Tuy rất buồn ngủ nhưng nghĩ đến cảnh Mộ Thiện đang say sưa trong giấc nồng ở trên gác, tự nhiên anh cảm thấy tinh thần sảng khoái. Trần Bắc Nghiêu bóp bóp mi tâm, đang định đứng dậy đi lên gác, anh đột nhiên nhìn thấy Mộ Thiện cuộn người ngủ trên một đầu ghế salon, cách anh chưa đến một thước.

Bây giờ anh mới phát hiện, trên người anh không biết được đắp một tấm thảm từ lúc nào. Mộ Thiện cũng nằm dưới tấm thảm rộng này, sắc mặt cô nhợt nhạt, hai mắt nhắm nghiền, cô ngủ rất say.

Tim Trần Bắc Nghiêu đập nhanh một nhịp, anh gần như giơ tay định bế Mộ Thiện lên gác theo bản năng, nhưng anh sợ đánh thức cô. Ánh nắng ban mai chiếu vào làm gương mặt cô trở nên rõ ràng, hơi thở cô đều đặn nhưng cặp chân mày hơi nhíu lại, chứng tỏ việc anh rời khỏi nhà đêm qua khiến cô lo lắng. 

Trần Bắc Nghiêu ngẫm nghĩ rồi vẫn quyết định nhẹ nhàng bế cô lên. Mộ Thiện mơ mơ màng màng mở mắt, nhìn thấy anh, đáy mắt cô lóe một tia xúc động. Nhưng có lẽ do quá buồn ngủ, cô lại cụp mi mắt.

“Anh về rồi à?” Mộ Thiện lẩm bẩm.

“Ừ!”

“Ông xã…đừng đi…em nhớ anh…Nửa đêm, em rất nhớ anh…”Mộ Thiện thì thầm.

Tim Trần Bắc nhói đau, anh hạ giọng hỏi: “Bà xã, lần trước mang thai cũng khó chịu như thế này phải không?”

“…Ừm.” Mộ Thiện trả lời, hơi thở cô dần đều đều, cho thấy cô đã ngủ say. Trần Bắc Nghiêu đứng bất động ngắm Mộ Thiện một lúc, sau đó anh cúi xuống hôn lên trán cô rồi mới bế cô lên tầng hai.

Mãi đến 12 giờ trưa Mộ Thiện mới tỉnh dậy. Cô nhớ đêm qua cô đắp tấm thảm lên người Trần Bắc Nghiêu rồi nằm ngủ bên cạnh anh trên ghế salon, bây giờ đã ở trên giường. Trần Bắc Nghiêu đang nằm ngủ bên cạnh cô, tay anh nắm chặt tay cô. Mộ Thiện nghịch đầu ngón tay của anh, anh lập tức mở mắt, lặng lẽ nhìn cô.

“Đêm qua anh đi đâu vậy?” Mộ Thiện hỏi.

“Đi giao dịch.” Trần Bắc Nghiêu trả lời vắn tắt.

Mộ Thiện quay sang nhìn anh: “Nói cho em biết đi.”

Bắt gặp ánh mắt kiên định của cô, Trần Bắc Nghiêu gật đầu.

Mộ Thiện gần đây sức khỏe không tốt nên Trần Bắc Nghiêu không muốn cho cô biết nhiều chuyện liên quan đến Trương Ngân Thiên, vì vậy anh ít khi đề cập đến vụ đó. Mộ Thiện vốn không nghĩ ngợi nhiều, cô chỉ cần biết đại khái kế hoạch tiến triển đến đâu là được. Thế nhưng đêm qua đột nhiên tỉnh giấc, không nhìn thấy Trần Bắc Nghiêu, một nỗi sợ hãi bao trùm lên người cô.

Mộ Thiện không dám nghĩ, nhưng cô thật sự lo sợ, sợ một ngày nào đó khi cô tỉnh giấc, Trần Bắc Nghiêu không bao giờ trở về bên cô.

Vì vậy cô cần biết rõ mọi chuyện, dù không thể giúp được gì, nhưng ít nhất có sự chuẩn bị tinh thần từ trước. Trần Bắc Nghiêu kể cho Mộ Thiện nghe mọi chuyện xảy ra đêm hôm qua. Nghe nói Trương Ngân Thiên dùng máy đào đất vận chuyển vũ khí, Mộ Thiện phì cười: “Ông ta lắm trò thật đấy. Vậy anh có cử người đi theo đám thuộc hạ của ông ta để tìm hang ổ khác hay không?”

Trần Bắc Nghiêu nhìn cô bằng ánh mắt tán thưởng: “Không, người của Lý Thành đi.”

Mộ Thiện mừng rỡ: “Đúng, chúng ta không làm những việc nguy hiểm như vậy.”

“Tầm cũng đi.”

Nghe Trần Bắc Nghiêu nói vậy, dù biết Tầm là người tốt nhất trong việc lần theo dấu vết, nhưng Mộ Thiện cũng cảm thấy hơi lo lắng cho sự an toàn của Tầm.

May mà hai ngày sau, Tầm trở về bình an.

Ngay khi Tầm về tới ngôi biệt thự, Lý Thành, Châu Á Trạch và Đinh Hành cũng xuất hiện. Lúc đó, Trần Bắc Nghiêu đang cùng Mộ Thiện xem tivi. Bọn họ đến nơi, anh cũng không bảo cô lên gác. Đám đàn ông toàn là người thông minh, thấy Mộ Thiện không tránh mặt như mọi ngày, bọn họ không hỏi nhiều, chỉ chào một tiếng “chị dâu” rồi cùng ngồi xuống. Đinh Hành không gọi Mộ Thiện là chị dâu, anh hơi sững sờ khi thấy bộ dạng gầy gò nhợt nhạt của cô. Mộ Thiện đỏ mặt, vờ như không biết. Trần Bắc Nghiêu và Đinh Hành chạm mắt nhau rồi cùng trầm lặng.

Lý Thành là người mở miệng trước tiên: “Người của tôi bám theo mấy tên vận chuyển vũ khí, chúng ta có chút manh mối rồi.”

Anh ta bỏ mấy tấm ảnh lên bàn, Mộ Thiện cúi xuống nhìn, chỉ thấy trong ảnh là một tòa kiến trúc lớn, ngoài cổng có biển hiệu rõ ràng. Mấy tấm ảnh đều lặp đi lặp lại hai dòng chữ: “Công ty khoáng sản Cửu Châu” và “Thực phẩm Hoa Lai”.

Mộ Thiện từng nghe nói đến hai công ty này, đều là doanh nghiệp có lịch sử lâu đời và là doanh nghiệp mạnh trong ngành khoáng sản cũng như thực phẩm. Tại sao đầu mối Lý Thành lần ra lại có liên quan đến bọn họ?

Mấy người đàn ông cầm ảnh lên xem, tất cả đều im lặng.

Lý Thành nói tiếp: “Người của tôi theo dõi thấy bọn chúng vào công ty con của hai doanh nghiệp này ở khu vực Hoa Trung. Rốt cuộc chúng là người của hai doanh nghiệp, hay chỉ mượn hai doanh nghiệp để che đậy thân phận thật sự, hiện chúng tôi vẫn chưa thể xác nhận.”

Lý Thành nói vậy, manh mối lại trở nên mờ mịt.

Trong đầu Mộ Thiện lóe lên một ý nghĩ, cô chưa kịp mở miệng, Trần Bắc Nghiêu ở bên cạnh cất giọng trầm trầm: “Chủ tịch của cả hai doanh nghiệp này là một người, tên Lam Vũ.”

Những người khác đều quay sang Trần Bắc Nghiêu, anh nói tiếp: “Lam Vũ mười năm trước là nhân viên công ty của Trương Ngân Thiên. Do lạm dụng công quỹ nên ông ta bị đuổi việc, suýt nữa còn bị khởi tố. Nghe nói ông ta căm thù Trương Ngân Thiên, đến bây giờ vẫn còn bất hòa. Nếu hỏi ở Trung Quốc Trương Ngân Thiên có những kẻ đối đầu nào, thì người đầu tiên chính là Lam Vũ.”

Châu Á Trạch sờ cằm: “Lão đại, sao anh biết rõ thế? Em nghi Lam Vũ chính là người của Trương Ngân Thiên!”

Mọi người đều cảm thấy nhận định của Châu Á Trạch rất có lý. Lý Thành không khỏi vui mừng, anh ta có linh cảm đây chính là sự thật. Thảo nào bên công an theo dõi Trương Ngân Thiên bao nhiêu năm cũng không tìm ra manh mối. Nếu ông ta cất giấu hàng cấm ở chỗ của “kẻ thù”, cảnh sát tất nhiên không ngờ tới.

Mộ Thiện rất tự hào, Trần Bắc Nghiêu tâm tư cẩn thận, tỉ mỉ. Một khi muốn đối phó người nào, anh sẽ đào tận gốc rễ kẻ đó. Có khi anh nắm rõ cả tám đời liệt tổ liệt tông nhà Trương Ngân Thiên, huống hồ một Lam Vũ?

Tầm đột ngột mở miệng: “Bọn chúng đúng là người của hai doanh nghiệp này.” Nói xong hắn rút một quyển sổ ném cho Trần Bắc Nghiêu. Trần Bắc Nghiêu nhận lấy, cúi xuống xem, là danh sách ghi chép thông tin của Công ty khoáng sản Cửu Châu.

Trần Bắc Nghiêu mở ra xem, thấy bên trong cách vài trang lại có một hai cái tên, dưới chân gạch bút đỏ. Tầm từ tốn giải thích: “Tôi theo bọn chúng vào tận bên trong công ty con, rồi theo chúng về tổng bộ ở Bắc Kinh. Tổng cộng có 25 người tham gia vào chuyến vận chuyển vũ khí giao cho Trần tổng buổi tối hôm đó, tôi đã tìm ra tên của bọn chúng.”

Mọi người vô cùng kinh ngạc.

Tầm cười cười, không lên tiếng. Mộ Thiện quay sang nhìn hắn, Tầm gần như bắt được ánh mắt của cô ngay lập tức, hắn nhếch mép cười, bộ dạng có phần đắc ý. Mộ Thiện trừng mắt với Tầm, nhưng trong lòng cô rất vui mừng. Nếu nói phán đoán của Trần Bắc Nghiêu là trực giác mách bảo thì thứ Tầm lấy được chính là chứng cứ trực tiếp. Chỉ cần lần theo dấu vết đó, thành công không còn xa xôi.

Mộ Thiện ngẫm nghĩ một lát rồi lên tiếng: “Tôi nhớ hai doanh nghiệp này hay làm từ thiện. Đặc biệt, họ thường quyên góp từ thiện ở nước ngoài, lần nào cũng quyên tặng máy móc và thực phẩm. Bọn họ dám dùng máy đào đất để vận chuyển vũ khí, hoạt động từ thiện cũng có khi chỉ là một vỏ bọc.”

Cô vừa nói xong, đám đàn ông đều quay sang nhìn cô. Lý Thành cười: “Lời của chị dâu là một đầu mối rất quan trọng.” Châu Á Trạch hết nhìn Mộ Thiện lại nhìn Trần Bắc Nghiêu cười cười.

Đinh Hành trầm mặc, nhưng khóe mắt cũng lộ ý cười.

Trần Bắc Nghiêu đặt tay lên vai Mộ Thiện, ánh mắt anh vô cùng dịu dàng.

Mấy người đàn ông lại trò chuyện một lúc, đồng hồ đã chỉ đến số mười hai giờ đêm. Thật ra lúc bọn họ đến đây, Mộ Thiện đã bắt đầu buồn ngủ, bây giờ cô càng díp mắt. Cảm thấy không thể gắng gượng, cô liền ngả đầu vào vai Trần Bắc Nghiêu, giọng nói của mấy người đàn ông ở bên tai mỗi lúc một xa dần.

Mộ Thiện dường như nghe thấy tiếng Tầm: “Các vị lão đại, tôi còn có một phát hiện nữa…”, ngay sau đó cô chìm vào giấc ngủ.

Trần Bắc Nghiêu bận tập trung nghe Tầm báo cáo. Đột nhiên Tầm ngừng lại nhìn anh, anh mới phát hiện Mộ Thiện ngả đầu vào vai mình. Trần Bắc Nghiêu cúi xuống, chỉ thấy bờ mi dài của cô khép lại, hơi thở đều đều, guơng mặt vô cùng bình thản.

Tầm vẫn không lên tiếng, những người đàn ông khác đều dõi theo ánh mắt Tầm, bắt gặp cảnh Mộ Thiện ngủ ngon lành trên vai Trần Bắc Nghiêu.

“Có cần bế chị dâu lên gác không?” Lý Thành hỏi.

Trần Bắc Nghiêu muốn đợi Mộ Thiện ngủ sâu hơn, anh hạ giọng nói khẽ: “Không sao, cứ tiếp tục đi.”

Tầm lên tiếng: “Trương Ngân Thiên hình như có một xưởng sản xuất vũ khí bí mật”.

Mọi người sững sờ.

Thì ra Tầm nghe được cuộc điện thoại của mấy tên hắn đang theo dõi, thấy chúng nhắc đến một nơi gọi là “Kho lạnh”. Từ nội dung cuộc trò chuyện, Tầm suy đoán, đó có thể là xưởng sản xuất vũ khí ngầm của Trương Ngân Thiên ở Trung Quốc. Phát hiện này khiến đám đàn ông há hốc miệng. Phải tìm bằng được xưởng sản xuất vũ khí bí mật mới coi như nhổ tận gốc hoạt động phạm tội của Trương Ngân Thiên.

Mấy đàn ông bàn bạc thêm nửa tiếng đồng hồ, Châu Á Trạch kêu nhà bếp chuẩn bị mấy món ăn đêm. Bốn người đàn ông đều đói bụng, ai nấy đều không làm khách, ngồi vào bàn ăn ngon lành.

Trần Bắc Nghiêu lặng lẽ di chuyển người Mộ Thiện rồi bế cô lên. Vừa đứng dậy, anh nghe thấy cô lẩm bẩm câu gì đó, mắt cô đột nhiên mở ra rồi lại nhắm nghiền.

Trần Bắc Nghiêu lập tức đứng yên. Động tác cứng nhắc của anh thu hút sự chú ý của bốn người đàn ông đang cắm cúi ăn đồ. Mọi người quay lại liền nghe thấy giọng nói ngọt ngào có phần nũng nịu của Mộ Thiện: “Ông xã…đừng đi…”

Thanh âm của cô không to không nhỏ, mọi người đều nghe thấy rõ ràng. Tầm bật cười ra tiếng, Châu Á Trạch tuy không cười nhưng vẻ mặt không khác gì Tầm. Ánh mắt của Lý Thành ôn hòa đi nhiều, chỉ có Đinh Hành là thẫn thờ.

Người phụ nữ đang ở trong lòng Trần Bắc Nghiêu, tay trái buông thõng xuống, tay phải vô ý thức túm áo anh. Sự ỷ lại của cô khiến tim anh rộn ràng, anh chỉ muốn nhanh chóng bế cô lên gác, không cho đám đàn ông nhìn thấy bộ dạng của cô trong giấc mộng.

Nào ngờ Trần Bắc Nghiêu vừa đi hai bước, Mộ Thiện đột nhiên mở mắt nói: “Đinh Hành…Thật ra Đinh Hành rất đáng thương…Em và anh ấy không có gì…”

Trần Bắc Nghiêu không biết, Mộ Thiện tuy ngủ say nhưng từ trong tiềm thức, cô vẫn lo sợ khi cô mở mắt ra không nhìn thấy anh như hôm nọ, vì vậy cô mới kêu anh đừng đi.

Về phần Đinh Hành, lần đầu tiên đến nhà, anh nói thời hạn ngồi tù của anh không ít hơn Trần Bắc Nghiêu. Trong lòng cô vẫn canh cánh điều này nên lúc mơ mơ màng màng, cô nói ra những lời tự đáy lòng. Mộ Thiện không ý thức được xung quanh còn có người khác, cô buông một câu không đầu không cuối rồi lại vùi vào lòng Trần Bắc Nghiêu ngủ tiếp.

Câu nói của cô khiến Trần Bắc Nghiêu cứng đờ, thần sắc của bốn người đàn ông cũng thay đổi.

Đinh Hành ngẩng đầu nhìn chằm chằm về phía trước. Nhưng từ góc độ của anh chỉ thấy bóng lưng cao lớn của Trần Bắc Nghiêu bế Mộ Thiện đi lên cầu thang.

Về phòng ngủ, Trần Bắc Nghiêu nhẹ nhàng đặt Mộ Thiện lên giường, lặng lẽ ngắm cô một lúc rồi cầm tay cô đưa lên môi hôn. Sau đó anh mới đứng dậy đi vào nhà vệ sinh.

Trần Bắc Nghiêu mở vòi nước, tạt nước lạnh lên mặt. Anh ngẩng đầu, bắt gặp gương mặt băng giá, ánh mắt mắt u ám vằn tia máu của mình ở trong gương.

Có lẽ những ngày qua mệt mỏi quá độ, có lẽ sự dịu dàng của Mộ Thiện quá rung động lòng người, cũng có lẽ do thái độ thương xót Đinh Hành của cô vừa rồi, trong lòng anh có một con sóng dâng trào, giống như những buổi tối bị dục vọng giày vò trước đây. Anh chỉ thấy một cảm xúc mãnh liệt cuồn cuộn nhấn chìm bản thân. Lúc này anh không muốn bận tâm bất cứ điều gì, không muốn ngồi tù, không muốn chuộc tội. Anh chỉ muốn lập tức ra đi, muốn ôm cô, hôn cô hơn lúc nào hết.

Nghĩ đến đây, Trần Bắc Nghiêu liền mở cửa nhà tắm đi ra ngoài. Vừa ngẩng đầu, toàn thân anh hóa đá.

Dưới ánh đèn vàng mát dịu, Đinh Hành không biết vào phòng từ bao giờ. Anh ngồi ở đầu giường, cúi xuống nhìn Mộ Thiện ngủ say, dáng vẻ của anh như bức tượng điêu khắc im lìm ngàn năm.

Sắc mặt Trần Bắc Nghiêu trở nên lạnh lẽo.

“Ra ngoài.”

Đinh Hành từ từ ngẩng đầu, đối diện với Trần Bắc Nghiêu: “Không ngờ cũng có lúc tôi không muốn giết chú.”

Trần Bắc Nghiêu nhíu mày, nhưng Đinh Hành không có phản ứng khác, lại cúi xuống tiếp tục ngắm Mộ Thiện. Sau đó Đinh Hành cất giọng hết sức dịu dàng: “Thiện Thiện, em cảm thấy tôi đáng thương lắm sao?”

Mộ Thiện đang trong giấc mộng nên không nghe thấy những điều anh nói. Nếu cô mở mắt vào lúc này, cô sẽ thấy đôi mắt của người đàn ông trước mặt lấp lánh ý cười và sáng ngời như lần đầu tiên cô gặp anh.

Sau đó Đinh Hành đứng dậy, anh bỏ hai tay vào túi quần, gương mặt anh khôi phục vẻ thư thái tùy ý như thường ngày. Anh thản nhiên đi ra khỏi phòng ngủ mà không nhìn Trần Bắc Nghiêu thêm một lần.

Trần Bắc Nghiêu dõi theo bóng Đinh Hành, cuối cùng anh quay lại nhìn người phụ nữ ở trên giường, trầm mặc hồi lâu.

 

 

 

Chương 62: Hành động

Tuy nói quyết tâm tìm xưởng vũ khí của Trương Ngân Thiên, nhưng đây không phải là vấn đề đơn giản. Trong suốt hai tháng liền, Trần Bắc Nghiêu, Đinh Hành và Lý Thành phải thông qua nhiều con đường, từ hắc đạo đến bạch đạo, cuối cùng mới tìm ra nơi đặt xưởng vũ khí bí mật. Bây giờ chỉ còn thiếu chứng cứ là Lý Thành có thể xin lệnh khám xét xưởng vũ khí.

Trong khoảng thời gian có vẻ bình lặng đó, bụng Mộ Thiện cuối cùng cũng hơi nhô lên. Phản ứng nôn nghén hoàn toàn biến mất, cô bắt đầu ăn được mọi thứ, sắc mặt ngày càng hồng hào. Khi bào thai gần năm tháng, Mộ Thiện lần đầu tiên cảm nhận thấy thai máy. Trần Bắc Nghiêu rất thích thú nhưng anh sờ tay lên bụng Mộ Thiện kiểu gì, thai nhi cũng không hề động đậy.

Vỏ bọc yên bình cuối cùng bị phá vỡ vào một buổi đêm.

Tối hôm đó, Mộ Thiện đi ngủ sớm, nửa đêm  theo thói quen, cô giật mình tỉnh giấc. Khi cô quay sang bên cạnh, Trần Bắc Nghiêu đã không thấy bóng dáng. Bây giờ là đầu mùa đông, thời tiết ban đêm hơi lạnh, Mộ Thiện mặc áo khoác đi ra ngoài, vừa đến cửa phòng ngủ bên cạnh, cô liền nhìn thấy Trần Bắc Nghiêu đang đứng ở đầu giường, quay lưng về phía cô.

Tầm mặc áo khoác đen đứng bên cạnh anh, đầu hắn có vẻ ướt đẫm, tóc bết dính vào trán. Mặt Tầm…đầy vết máu.

Mộ Thiện sợ hãi vội vàng đi vào phòng. Trên giường có một người nằm, tấm ga trải giường loang lổ vệt máu đỏ. Người đó nhắm nghiền hai mắt, hơi thở yếu ớt, đó chính là Châu Á Trạch.

“Xảy ra chuyện gì?” Trần Bắc Nghiêu cất giọng nghiêm nghị.

Thanh âm của Tầm vô cùng bình tĩnh: “Có kẻ phát hiện và nổ súng vào chúng tôi.”

Nghe đến đây, Mộ Thiện mới có phản ứng. Nhất định là Tầm và Châu Á Trạch đã đột nhập vào xưởng vũ khí. Trong đám thuộc hạ và tâm phúc của Trần Bắc Nghiêu, bọn họ là người có thân thủ tốt nhất, đương nhiên phải đảm nhận công việc nguy hiểm này. Hóa ra máu trên người Tầm là của Châu Á Trạch. Anh ta có sao không? Mộ Thiện căn thẳng nhìn Châu Á Trạch, tim cô như nhảy ra khỏi lồng ngực. Tuy cô và Châu Á Trạch tiếp xúc không nhiều, cô không thích dạng người thuần xã hội đen như anh ta. Nhưng lúc này nhìn anh ta thiêm thiếp trên giường, cô cảm thấy vô cùng lo lắng.

Sắc mặt Trần Bắc Nghiêu hết sức u ám, anh quay sang nói với Mộ Thiện: “Gọi bác sỹ.” Sau đó anh lập tức quay về phía  Châu Á Trạch, gương mặt anh trầm mặc đến mức đáng sợ.

Mộ Thiện đi ra ngoài kêu vệ sỹ gọi điện cho bác sỹ. Tầm tự rót cho mình một cốc nước, đồng thời ngồi xuống ghế sofa: “Tôi đã giải quyết hai tên phát hiện ra chúng tôi và sắp xếp lại hiện trường. Chúng ta có thể che mắt Trương Ngân Thiên hay không, phải chờ xem chúng ta liệu có gặp may? Trên đường về đây, tôi cũng đã tìm người xử lý qua vết thương của Châu.” Tầm nói tìm người xử lý vết thương của Châu Á Trạch, là hắn tìm đến một phòng khám tư, uy hiếp bác sỹ ở đó. Sau khi xong việc, hắn giải quyết luôn người của phòng khám. Những chuyện này Tầm không nhắc đến, Trần Bắc Nghiêu tự nhiên hiểu rõ, không cần kể chi tiết.

Trần Bắc Nghiêu vỗ vai Tầm rồi quay người đi ra khỏi phòng.

Về thư phòng, Trần Bắc Nghiêu gọi điện cho Lý Thành: “Chúng tôi đã chụp được ảnh xưởng vũ khí và lấy được một cuốn sổ kế toán. Á Trạch bị trúng đạn rồi.”

Lý Thành trầm ngâm vài giây mới trả lời: “Tôi sẽ cử người đến lấy, không có gì thay đổi tôi sẽ xin lệnh khám xét ngay.” Anh ta ngừng lại: “Á Trạch thế nào rồi?”

“Không chết được đâu.”

Do sợ Trương Ngân Thiên biết được sự thật nên bọn họ không thể đưa Châu Á Trạch đi bệnh viện mà mời bác sỹ đến nhà chữa trị. Lúc bác sỹ làm phẫu thuật, Trần Bắc Nghiêu đứng bất động ở bên cạnh theo dõi, Mộ Thiện nắm chặt tay anh. Tầm cả đêm vất vả đưa Châu Á Trạch trốn thoát nên vô cùng mệt mỏi, hắn ngủ gục trên ghế sofa.

Đợi đến khi hoàn tất mọi việc, ngoài trời đã sáng hẳn. Trần Bắc Nghiêu tiễn bác sỹ, rồi mới cùng Mộ Thiện về phòng. Mộ Thiện chợt nhớ đến một hoạt động Trần Bắc Nghiêu từng nói với cô, cô vội hỏi: “Ngày kia là lễ động thổ, anh có đi dự không?”

Đó là khu nghỉ mát quy mô lớn ở thành phố Lâm do Trần Bắc Nghiêu, Đinh Hành và Trương Ngân Thiên cùng bỏ vốn đầu tư. Theo kế hoạch, ngày kia cả ba sẽ cùng tham dự buổi lễ khởi công, nhiều quan chức của thành phố Lâm cũng được mời. Không biết chuyện xảy ra buổi tối hôm nay có khiến Trương Ngân Thiên nghi ngờ? Mộ Thiện đột nhiên cảm thấy hơi lo lắng.

“Đi chứ!” Trần Bắc Nghiêu xoa đầu cô: “Trước khi Lý Thành tóm gọn xưởng vũ khí, chúng ta không thể đánh rắn động cỏ.” Anh cười: “Chủ tịch Tuần cũng có mặt, sẽ không xảy ra chuyện gì đâu, em đừng lo.”

Mộ Thiện nghĩ cũng phải, nhưng cô vẫn bổ sung thêm một câu: “Hôm đó để Tầm đi bảo vệ anh.”

Trần Bắc Nghiêu gật đầu.

“Á Trạch…không sao đấy chứ?” Mộ Thiện cất giọng đầy lo lắng.

Trần Bắc Nghiêu trả lời ngay: “Cậu ta mạng lớn giống anh, không dễ dàng chết đâu.”

Thật ra điều Mộ Thiện muốn hỏi là, nếu biết cái giá phải trả khi hợp tác với Lý Thành là Châu Á Trạch bị trọng thương, liệu Trần Bắc Nghiêu còn kiên trì không? 

Dù không hỏi ra miệng nhưng Mộ Thiện tự có câu trả lời. Nếu biết trước Châu Á Trạch bị thương, Trần Bắc Nghiêu có lẽ sẽ do dự trước khi quyết định. Nhưng hiện tại Châu Á Trạch đã bị thương nặng, anh tuyệt đối không bỏ qua cho Trương Ngân Thiên. Bây giờ cô càng không thể khuyên anh dừng tay, cùng cô trốn ra nước ngoài.

Trong lúc vợ chồng Mộ Thiện lo lắng sốt ruột thì Trương Ngân Thiên và Bạch An An có một đêm bình thường nhất kể từ mấy tháng trở lại đây.

Trước khi nhận được tin từ xưởng vũ khí, Trương Ngân Thiên nằm sấp trên giường hôn khắp mặt Bạch An An. Ông ta là người đàn ông có tinh lực vô cùng dồi dào. Mười hai giờ đêm, ông ta mới kết thúc công việc của một ngày và lên giường nhưng vẫn không hề tỏ ra mệt mỏi.

Bạch An An đã ngủ say, cô bị đánh thức bởi những nụ hôn tới tấp của Trương Ngân Thiên. Vừa mở mắt liền chạm phải đôi mắt thâm trầm ẩn hiện ý cười của ông ta, trong lòng cô rất phiền muộn.

“Tôi không muốn, tôi không được khỏe.” Bạch An An từ chối thẳng thừng.

Đáp lại, Trương Ngân Thiên lập tức tụt quần ngủ của cô.

Bạch An An không dưới một lần tự nhủ, cô không thể ra đi, bởi vì người nhà và con trai cô còn nằm trong tay Trương Ngân Thiên. Cô biết rõ hơn ai hết, nếu cô làm ông ta tức giận, ông ta sẽ lột da róc thịt người nhà của cô mà không hề do dự. Cô cũng không thể liên lạc với tổng bộ Interpol khu vực Châu Á Thái Bình Dương, vì Trương Ngân Thiên đã chặn mọi ngả đường của cô.

Ban đầu, cô mang theo chứng cứ phạm tội của ông ta bỏ trốn nhưng cùng đường bí lối, bởi vì không rõ ông ta dùng thủ đoạn nào đổi người cảnh sát tiếp xúc với cô. Nếu cô không kịp thời trốn thoát, cô đã bị ông ta bắt về từ trước lúc gặp lại Lý Thành.

Bây giờ cô đã sinh con, trên danh nghĩa là vợ của ông ta. Trương Ngân Thiên từng ám chỉ, trong nội bộ công an cũng có người của ông ta, ông ta có trong tay chứng cứ phạm tội của cô. Nếu cô dám rời khỏi ông ta, cô không chỉ mất đi tự do mà còn bị truy bắt như một kẻ tội phạm. Cô hiểu rõ Trương Ngân Thiên, nhìn vào mắt ông ta, cô biết cuộc đời này cô đã bị ông ta kéo xuống địa ngục.

“Em có phản ứng rồi!” Giọng nói khàn khàn của Trương Ngân Thiên cắt đứt dòng suy nghĩ của Bạch An An. Cô mở to mắt nhìn ông ta, trái tim vừa hận vừa đau. Ông ta cúi đầu cắn mút núm vú của cô, ở bên dưới ông ta ra vào vừa nhanh vừa mạnh, làm cô dù  đau đớn nhưng vẫn cảm nhận được khoái lạc rõ ràng. Bạch An An nhanh chóng rơi vào trạng thái ý loạn tình mê.

Lúc hai người gần lên “đỉnh”, Trương Ngân Thiên thì thầm bên tai cô: “An An, cuộc đời này tôi chỉ cần một người phụ nữ là em.”

Tim Bạch An An đập mạnh, đây là lời Trương Ngân Thiên từng nói khi hai người trải qua đêm đầu tiên vào mấy năm trước. Cô ngoảnh đi chỗ khác không nhìn ông ta, nước mắt tràn khỏi bờ mi. Thân hình tráng kiện của Trương Ngân Thiên càng luật động mạnh hơn, cuối cùng nghe tiếng rên mê người của cô, ông ta mới hài lòng giảm nhẹ động tác.

Đúng lúc đó, điện thoại của Trương Ngân Thiên đổ chuông. Ông ta nhìn lên đồng hồ, bây giờ là ba giờ sáng. Chắc chắn xảy ra chuyện nghiêm trọng, người trợ lý của ông ta mới gọi điện vào giờ này.

Trương Ngân Thiên một tay với điện thoại, Bạch An An thở phào nhẹ nhõm. Thần sắc của cô khiến ông ta không vui, ông ta không rút khỏi người cô, thậm chí bàn tay còn lại vuốt ve nơi nhạy cảm nhất của cô.

“Ông chủ, kho lạnh xảy ra chuyện, có hai bảo vệ ẩu đả và chết rồi.”

Trương Ngân Thiêu nhíu mày: “Ẩu đả?” Trước đó ông ta có lệnh, xưởng vũ khí bất kể xảy ra chuyện gì, dù lớn hay nhỏ cũng đều phải báo cáo trực tiếp với ông ta. Vì vậy người trợ lý mới gọi điện thoại, bất kể là lúc nửa đêm.

“Đúng vậy.” Người trợ lý báo cáo: “Tôi đã kiểm tra vết thương, bọn họ bị trúng đạn từ súng của đối phương. Hiện trường cũng có dấu vết ẩu đả, tôi đã xử lý xác chết rồi, chắc không sao đâu.”

Trương Ngân Thiên nói bình thản: “Được, giải quyết gọn gàng vào, những ngày này tăng cường cảnh giác.” Ông ta cúp điện thoại, ném máy di động sang một bên, cúi xuống nhìn người phụ nữ ở dưới thân.

“Xảy ra chuyện gì vậy?” Bạch An An thờ ơ hỏi.

Trương Ngân Thiên không trả lời, ông ta tăng tốc độ ngón tay khiến Bạch An An đỏ mặt, cô khép chặt hai đùi, buộc phải quấn lấy thắt lưng ông ta. Lúc này ông ta mới mỉm cười: “Chuyện nhỏ.”

Đợi đến khi Bạch An An cong người thở hổn hển, Trương Ngân Thiên đột nhiên dừng lại. Cô mím chặt môi không chịu khẩn cầu ông ta tiếp tục, ông ta cũng không bận tâm, bế cô đứng dậy đè vào tường. Dường như đêm nay Trương Ngân Thiên cố ý giày vò cô, ông ta liên tục làm hết lần này đến lần khác, thái độ đặc biệt nóng nảy. Bạch An An từ đầu đến cuối trầm mặc.

Sau khi Bạch An An mệt nhoài chìm vào giấc ngủ, Trương Ngân Thiên ngồi dậy mặc quần áo đi sang thư phòng. Khoảng nửa tiếng sau, đám tâm phúc có mặt đầy đủ. Bọn họ đều nghe nói đến vụ đánh nhau gây chết người ở nhà xưởng nhưng không mấy bận tâm.

Trương Ngân Thiên ngồi tựa trên ghế sofa, thần sắc của ông ta có vẻ thoải mái hơn đám tâm phúc. Ông ta cười nói: “Mấy hôm trước, tôi nhận được tin Lý Thành vẫn chưa chết, bên công an đang để ý đến tôi, vụ kho lạnh có vẻ không bình thường.” Trương Ngân Thiên thông báo tin tức một cách nhẹ nhàng nhưng nguồn tin này tốn của ông ta một khoản tiền không nhỏ.

Đám tâm phúc nhìn nhau, một người lên tiếng: “Người của công an đột nhập vào kho lạnh? Nhưng chúng ta bí mật như vậy? Sao công an biết được?”

Mặt Trương Ngân Thiên tối sầm, ông ta nói lạnh lùng: “Nhiều khả năng bên cạnh tôi có nội gián.” Ông ta quay sang một tâm phúc: “Chú đi điều tra kỹ lưỡng cho tôi. Kẻ nào dám bán đứng tôi, tôi sẽ lột da nó.”

Mọi người toát mồ hôi lạnh. Trương Ngân Thiên cười nhạt: “Nếu Lý Thành vẫn chưa chết thì hãy điều tra Trần Bắc Nghiêu trước.”

Buổi chiều ngày hôm sau, Trương Ngân Thiên càng điên tiết khi biết tin xưởng sản xuất vũ khí phát hiện mất một quyển sổ kế toán của nhiều năm trước. Nếu không phải là người phụ trách dây chuyền sản xuất đặc biệt cẩn thận, sẽ không ai phát hiện ra thiếu mất một quyển sổ. Sau khi nghe tin, Trương Ngân Thiên lập tức ra lệnh một thuộc hạ lái chiếc ô tô ông ta thường dùng đi đi sân bay. Trên đường quả nhiên xảy ra chuyện cảnh sát chặn xe kiểm tra. Không còn nghi ngờ gì nữa, bên công an đang theo dõi ông ta, đề phòng ông ta trốn ra nước ngoài.

Khi nghe tin này, Trương Ngân Thiên chỉ cười lạnh lùng, ông ta bảo người giúp việc chuẩn bị mấy bộ comple, để ngày hôm sau tham gia lễ khởi công. Lúc Trương Ngân Thiên mặc comple sang trọng đứng trầm tư trước cửa sổ, Bạch An An đẩy cửa đi vào.

“Hôm sau có cần tôi đi cùng không?” Cô hỏi.

“Không, em ở nhà.” Trương Ngân Thiên nhếch miệng cười: “Nhỡ em cùng thằng cảnh sát bỏ trốn thì sao?”

Bạch An An biến sắc mặt, cô lập tức quay người đi ra khỏi phòng.

Đêm trước hôm diễn ra lễ khởi công xây dựng khu nghỉ mát, tại một ngôi biệt thự ở thành nam, Mộ Thiện ngồi im lặng trên ghế sofa. Đối diện cô là Lâm Ngư, đại ca xã hội đen có tiếng ở thành nam. Ông ta cười vui vẻ: “Bắc Nghiêu lão đệ, chú yên tâm đi. Em dâu ở chỗ tôi sẽ không có chuyện gì đâu.”

Trần Bắc Nghiêu ngồi bên cạnh Mộ Thiện, anh nắm tay cô gật đầu: “Tôi sẽ để lại mười người.”

Nhìn sắc mặt của Mộ Thiện, Lâm Ngư biết hai vợ chồng cô có vấn đề, ông ta biết ý đứng dậy: “Hai người nghỉ ngơi một lát đi, tôi đi xem Á Trạch thế nào.”

Sau khi Lâm Ngư đi khỏi, phòng khách trên tầng hai chỉ còn lại Trần Bắc Nghiêu và Mộ Thiện. Trần Bắc Nghiêu vòng tay ôm cô, cúi đầu dỗ dành: “Em đừng lo lắng.”

“Ai lo chứ?” Trần Bắc Nghiêu giấu Mộ Thiện và Châu Á Trạch ở nơi này, chứng tỏ vài ngày tới sẽ có nguy hiểm.

Trần Bắc Nghiêu mỉm cười: “Em nghĩ đi đâu thế. Cảnh sát sắp hành động rồi, em ở đây sẽ càng an toàn hơn.”

“Anh thì sao?” Mộ Thiện hỏi.

“Anh sẽ không sao đâu. Em để Tầm đi theo bảo vệ anh rồi còn gì?” Anh cất giọng dịu dàng.

“Tại sao cảnh sát vẫn chưa bắt Trương Ngân Thiên?” Mộ Thiện tỏ ra sốt ruột.

“Một quyển sổ với mấy tấm ảnh chưa thể khép ông ta vào tội chết. Hơn nữa ông ta có ảnh hưởng lớn ở Bắc Kinh, bên Lý Thành gặp trở ngại trong việc điều tra.”

“Ngày mai anh vẫn quyết định tham gia lễ khởi công à?” Mộ Thiện hỏi.

Trần Bắc Nghiêu gật đầu.

Mộ Thiện không biết nói gì hơn. Buổi lễ ngày mai rõ ràng chỉ là lễ động thổ bình thường, thậm chí thị trưởng Tuần cũng có mặt. Hơn nữa mấy ngày này Trương Ngân Thiên không có động thái bất thường. Cô biết Trần Bắc Nghiêu và Lý Thành không muốn đánh rắn động cỏ, nhưng không hiểu tại sao cô có một cảm giác chẳng lành.

Nếu xảy ra tình huống nguy hiểm, các quan chức làm sao có thể tham gia? Chắc không có chuyện gì đâu, Mộ Thiện động viên bản thân.

Mộ Thiện đang mải ngẫm nghĩ, Trần Bắc Nghiêu cúi xuống hôn cô. Bàn tay lạnh lẽo của anh cũng bắt đầu cởi cúc áo cô. Nhìn vào đôi mắt thẫm lại của anh, cô biết anh muốn gì, hai má cô nóng ran.

Kể từ lúc Mộ Thiện có thai, hai người không làm chuyện đó. Bây giờ bào thai đã năm tháng, bác sỹ nói có thể động phòng. Thậm chí bác sỹ còn khuyên Trần Bắc Nghiêu, sinh hoạt vợ chồng thích đáng có lợi cho em bé ở trong bụng. Tuy không biết ý kiến của bác sỹ từ đâu ra nhưng trên thực tế, Mộ Thiện cũng muốn Trần Bắc Nghiêu như anh muốn cô.

“Anh sẽ rất nhẹ nhàng.” Trần Bắc Nghiêu cất giọng khàn khàn. Anh không rời mắt khỏi Mộ Thiện, làn da cô vẫn láng mượt như trước, bụng nhỏ hơi nhô lên, gương mặt cô sau khi mang thai có sự thay đổi nhỏ, còn quyến rũ mê người hơn, khiến cổ họng Trần Bắc Nghiêu khô rát.

Dưới nụ hôn nồng nàn của Trần Bắc Nghiêu, Mộ Thiện nhanh chóng chìm đắm không còn lý trí. Trần Bắc Nghiêu bế cô đi vào phòng ngủ.

Đêm hôm đó, Trần Bắc Nghiêu sợ ảnh hưởng đến em bé trong bụng Mộ Thiện nên vô cùng dịu dàng và nhẫn nại, khiến cô hết sức dễ chịu. Đến khi cô thở hổn hển mềm nhũn người dưới thân anh, anh mới cho phép giải phóng bản thân. 

Trời tờ mờ sáng, Mộ Thiện vẫn đang ngủ say sưa, Trần Bắc Nghiêu mặc comple chỉnh tề, anh ngồi cạnh giường ngắm cô nửa tiếng đồng hồ mới đứng dậy đi sang phòng kế bên.

Châu Á Trạch đã tỉnh, do vết thương khá nặng nên anh ta vẫn chưa thể động đậy, sắc mặt anh ta trắng bệch. Châu Á Trạch nở nụ cười yếu ớt với Trần Bắc Nghiêu: “Động tĩnh đêm qua…không nhỏ…”. Câu anh ta không dám nói ra là: không ngờ chị dâu kêu lớn tiếng như vậy.

Trần Bắc Nghiêu mỉm cười, vỗ vai Châu Á Trạch: “Chú ở đây dưỡng thương. Đợi vết thương lành hẳn tôi sẽ đưa chú đi, Sweet đang ở Panama đợi chú.”

Châu Á Trạch hơi gật đầu: “Bọn họ…bao giờ mới ra tay?”

Trần Bắc Nghiêu nói nhỏ: “Trong mấy ngày này.”

Châu Á Trạch im lặng vài giây rồi cười bất lực: “Lần này…lần này em mất mặt quá…” Anh ta thấy xấu hổ khi nhớ đến chuyện xảy ra ở xưởng vũ khí đêm hôm đó. Bởi vì thân thủ của anh ta không bằng Tầm, động tác chậm chạp nên mới bị đối phương phát hiện. Châu Á Trạch tuy là người phóng đãng bất cần nhưng anh ta làm việc tương đối cẩn mật. Bây giờ nghĩ lại, anh ta cảm thấy Trương Ngân Thiên nhiều khả năng phát giác ra vấn đề. Anh ta nói mất mặt, có nghĩa anh ta cho rằng bản thân làm liên lụy đến Trần Bắc Nghiêu. Một khi bị Trương Ngân Thiên phát hiện, Trần Bắc Nghiêu sẽ gặp nguy hiểm.

Trần Bắc Nghiêu không biết tâm tư của Châu Á Trạch, anh mỉm cười nói: “Chị dâu chú ở phòng bên cạnh. Có gì chú thay tôi bảo vệ cô ấy.”

Châu Á Trạch cười hì hì, ngay sau đó anh ta ho một tràng dài. Trần Bắc Nghiêu rót cốc nước cho anh ta rồi mới đi xuống tầng một. Tầm hôm nay là tài xế của anh, hắn huýt sáo khi nhìn thấy anh rồi đưa Trần Bắc Nghiêu quay về ngôi biệt thự của anh.

Đến khi trời sáng hẳn, Trần Bắc Nghiêu dẫn theo mười mấy người, ngồi đầy ba chiếc xe ô tô đi thẳng đến khu nghỉ mát ở ngoại ô.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+