Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Từ Bỏ Em, Kiếp Sau Nhé – Chương 06 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Tán gái chiêu thứ ba: Tuyệt đối không bỏ cuộc

Anh ta lắc lắc cửa xe rồi nói: “Em coi anh ngốc thật à? Anh cần diễn kịch cho cô ta xem sao? Chẳng qua anh muốn nói với em, nguyên nhân rất đơn giản, là anh thích em, thế thôi. Vì em mà anh trở mặt với anh em sống chết có nhau, anh đối với em sâu nặng như thế cơ mà, em làm bạn gái anh tốt biết bao!”

Lần đầu tiên đi xem mặt đã gặp phải chuyện này khiến tôi vô cùng kinh ngạc. Chắc là do trước giờ tôi sống cuộc sống quá bình thường, quá đơn giản nên chuyện này mới khiến tôi có cảm giác là lạ, cuộc sống tự nhiên có thêm một tên lưu manh trở nên đầy kịch tính.

Hạ Trường Ninh vẫn rất kiên cường, rất chủ động, rất mặt dày, tuy nhiên sau đó khi anh ta nói sẽ cho tôi biết nguyên nhân vì sao, nghe giọng anh ta qua điện thoại lại khiến tôi không thể quên được.

Giọng nói ấy khác hoàn toàn với giọng điệu cao ngạo bình thường của anh ta. Giống như một người đi một con đường dài, mệt mỏi, bất lực, tổn thương, dường như có nhiều thứ cảm xúc pha trộn với nhau. Điều này càng khiến tôi tò mò về nguyên nhân mà anh ta định nói.

“Phúc Sinh, sao vui thế, vì được gặp anh à?”. Ngay cả khóe mắt của Hạ Trường Ninh cũng đang vui cười.

“Mặt dày vô liêm sỉ”. Tôi hậm hực làu bàu mắng một câu, nể tình anh ta có thể cho tôi biết nguyên nhân nên tôi kiềm chế!

“Anh biết, em chỉ muốn biết nguyên nhân, sau đó… không cần làm bạn gái của anh nữa, phải không?”.

Hạ Trường Ninh nói mà mặt càng lúc càng tươi cười hớn hở

Tôi nén cơn giận vào lòng bảo anh ta: “Anh nói đúng rồi, tôi chỉ tò mò muốn biết nguyên nhân mà thôi. Nhưng dù là nguyên nhân gì đi nữa, tôi cũng không làm bạn gái anh, anh thích nói hay không thì tùy”.

Hạ Trường Ninh đẩy cửa ô tô ra rồi thu lại nụ cười đểu giả của mình, nghiêm túc nói với tôi: “Lên xe, chúng ta tìm chỗ nào đó ăn cơm, vừa ăn vừa nói”.

“Không cần đâu. Nói nguyên nhân chắc chỉ năm phút là đủ, anh không nói thì tôi đi”. Tôi phải cứng rắn mới được, đêm hôm nọ bị anh ta chơi cho thảm quá, bố mẹ tôi càu nhàu suốt hai hôm liền. Tôi đã quyết định rồi, con người này càng tránh xa càng tốt, có cơ hội một cái là anh ta túm chặt không buông.

“Dù sao cũng là một lần xem mặt, coi như ăn bữa cơm chia tay, được không? Anh đảm bảo không ép em làm bạn gái anh nữa ”.

“Anh nói lời mà cũng giữ lời sao? Ở trường bắn anh đã nói một lần rồi”.

Sắc mặt Hạ Trường Ninh sầm lại: “Ninh Phúc Sinh, em đã chọc giận anh, ngày mai anh đến trường em cầu hôn! Không, không chỉ là đến trường em mà anh còn đến cả trường bố mẹ em”.

Tôi há hốc miệng sững sờ! Trời ạ, tôi đấu không lại anh ta! Có câu nói thế này: Đi chân đất sợ gì thằng đi giày, gặp lưu manh chỉ có thể không sợ chết mà xông lên. Nhưng tôi không sợ chết mà chỉ sợ những lời đồn thổi lung tung, vớ vẩn bao lấy mình. Không chỉ tôi, mà còn bố mẹ tôi nữa. Tôi tức đỏ bừng cả mặt mà không thể chửi được câu nào ra miệng.

Hạ Trường Ninh hạ giọng nói: “Lên xe!”

Cả người tôi run rẩy, tôi khịt mũi rồi ngoan ngoãn nghe lời.

“Nhẫn đâu?”

Tôi vội lấy trong túi ra đưa cho anh ta.

Anh ta không nhận, mà còn liếc nhìn tôi:”Đeo vào!”

Tôi tức run người. Lắc đầu: “Hạ Trường Ninh, anh đừng có được nước mà lấn tới. Anh dừng xe lại cho tôi!”

Tôi chẳng thèm quan tâm gì nữa, mặc kệ anh ta.

“Ồ ồ , giận thật rồi à? Sao cứ trêu một tí là em lại giận nhỉ? Nhỏ nhen thế! Không đeo thì thôi, trả anh đây!”

Thái độ Hạ Trường Ninh quay ngoắt một trăm tám mươi độ, tôi ngạc nhiên tột độ, không biết lúc nào anh ta lại giở chiêu mới ra chơi tôi nữa.

Khóe miệng Hạ Trường Ninh từ từ nhếch lên, càng cười càng tươi. Anh ta bật cười thành tiếng: “”Khà khà, tối nay ăn với anh bữa cơm, ăn xong em muốn về thì về.

Thật á?

Anh ta dừng xe, ngước mắt nhìn trời với quán rượu rồi ngây người một lúc, lát sau mới dịu dàng nói với tôi: “Đừng sợ, Phúc Sinh à, chỉ là ăn một bữa cơm mà thôi”.

Lòng hiếu kỳ của tôi lại một lần nữa bị đánh động.

Lần trước vào quán Hàn Quốc trong khách sạn bảy tầng, Hạ Trường Ninh dường như muốn nói điều gì đó với tôi, nhưng rồi lại thôi.

Tầm này người vào dùng cơm rất ít, trong đại sảnh hầu như không có ai. Khi mở cửa phòng tiếng cười đã vọng ra ngoài. Tôi nhìn thấy  A Mẫn và Trần Thụ, còn có cả một cô gái mặc váy nhung mỏng màu trắng nữa.

Cô gái tầm hai mươi sáu, hai mươi bảy tuổi, đề tóc dài chấm vai, mặt rất nhỏ, màu váy trắng hắt lên khiến gương mặt cô gái nhìn rất xinh đẹp và tươi tắn. Chị Trần gợi cảm tôi đã gặp hôm đi uống trà, A Mẫn gặp hôm đi bắn ăn mặc rất mốt, cô gái này … rất cổ điển, giống như những cô gái trong tranh vậy.

“Trần Thụ, A Mẫn, Vy Tử, đến sớm thế?”. Hạ Trường Ninh lanh lợi chào hỏi, thuận tay kéo ghế cho tôi ngồi rồi anh ta ngồi xuống cạnh tôi.

Từ lúc tôi bước vào, cô gái tên Vy Tử luôn đưa mắt nhìn tôi và Hạ Trường Ninh. Trong lòng tôi cũng lờ mờ đoán ra điều gì đó nhưng cảm giác đoán không đúng lắm.

Nhưng chắc chắn một điều rằng, Hạ Trường Ninh có mục đích, mục đích chính là ở chỗ cô gái tên Vy Tử. Anh ta để tôi ngồi cạnh Vy Tử, tôi kẹp giữa Vy Tử và anh ta, Trần Thụ và A Mẫn ngồi đối diện.

“Tôi giới thiệu chút nhé, đây là Phúc Sinh, Ninh Phúc Sinh. Đây là chiến hữu của anh, Ngũ Nguyệt Vy, anh thường gọi cô ấy là Vy Tử. Vy Tử hôm nay mới đến đây, nên làm bữa cơm đón cô ấy”. Hạ Trường Ninh giới thiệu xong liền nói chuyện với A Mẫn và Trần Thụ: “Đều là người quen, khách sáo gì chứ, tôi đói lằm rồi”.

Trần Thụ cười hì hì nói: “Ai khách sáo với anh chứ, em đợi Phúc Sinh đến rồi mới động đũa đấy! Phúc Sinh này, A Mẫn vẫn không chịu khuất phục, cô ấy vẫn muốn chơi tiếp với chị, hôm nào chị có thời gian?”

Tôi sững lại rồi cười với A Mẫn. Cô ấy nháy mắt và nói: “Lần trước em sợ anh Trần uống nhiều quá nên không thể hiện hết khả năng, chúng ta tỉ thí một lần nữa, được không Phúc Sinh?”

Tôi vui vẻ đồng ý. Tôi có ấn tượng khá tốt về Trần Thụ và A Mẫn. A Mẫn đáng yêu nhưng không hề mất đi sự chân thành, khi tôi thua phát súng đầu tiên Trần Thụ không hề tức giận, ngược lại cậu ấy còn nhìn tôi với ánh mắt ấm áp và cổ vũ tôi, khiến tôi vô cùng cảm động. hai người họ đối với tôi rất tốt.

Vy Tử hình như cũng rất thân với hai người họ, nghe chúng tôi nói thế liền lên tiếng: “Tôi được tham gia cùng không đấy?”

“Em thì nghỉ đi, hai cô gái này là nghiệp dư, em được huấn luyện hẳn hoi, thi thố với họ không sợ mất mặt sao?”, Hạ Trường Ninh cười và từ chối.

Vy Tử liếc nhìn anh ta một cái rồi đáp: “Em đi chơi, đâu có thi thố với họ chứ”.

Hạ Trường Ninh gắp một miếng đậu phụ đặt vào bát tôi dịu dàng nói: “Không phải đói rồi sao? Mau ăn đi”.

Tôi chớp chớp mắt rồi quyết định cuối đầu ăn, không thèm để ý gì nữa.

Hạ Trường Ninh, Trần Thụ và Vy Tử uống rượu, tôi và A Mẫn uống trà. Hạ Trường Ninh không quên gắp thức ăn cho tôi, chỉ cần tôi ăn hết là anh ta lại gắp đầy. Trần Thụ và A Mẫn thì ngược lại, chỉ cần bát Trần Thụ hết là A Mẫn lại gắp đầy cho cậu ta.

Tôi đang cặm cụi ăn thì nghe Vy Tử hỏi Hạ Trường Ninh: “Nghe nói anh và Phúc Sinh quen nhau qua xem mặt?”.

Chiến tranh bắt đầu rồi. Tôi ăn chậm lại, hai tay chuẩn bị sẵn sàng đáp ứng nhu cầu tò mò của bản thân.

Hạ Trường Ninh thở dài một cái rồi nói: “Cô ấy chưa đồng ý làm bạn gái anh! Đúng không, Phúc Sinh?”.

Tôi nghiêng mặt nhìn anh ta. Trên môi Hạ Trường Ninh vẫn nở nụ cười, nhưng ánh mắt rất sâu, thăm thẳm tực đêm đen, dường như ánh mắt ấy đang nhìn tôi đầy cảm xúc, lại giống như đang che dấu chuyện trong lòng.

Đây là nguyên nhân sao?

Cô ấy là đóa lan trên núi cao còn tôi giỏi lắm là bông hoa cúc dại trên sườn núi. Dùng tôi để trêu tức cô ấy sao? Tôi không thể tin nổi. Hơn nữa, Hạ Trường Ninh muốn tìm bạn gái, muốn tìm người yêu, chả nhẽ không tìm được? Mà chỉ có tôi là phù hợp?

Dựa vào sự nhạy bén của phụ nữ, tôi cảm thấy giữa Hạ Trường Ninh và Ngũ Nguyệt Vy có chuyện.

Lẽ nào Hạ Trường Ninh vội vàng tìm bạn gái thực sự là vì cô ấy? Tôi nhớ có lần Hạ Trường Ninh nói, người đến xem mặt là tôi. Thực sự anh ta không tìm được ai nên người nào đến xem mặt thì chọn người đó?

Tôi thở dài trong lòng, cho dù tôi không muốn làm bạn gái của Hạ Trường Ninh nhưng vẫn không tránh khỏi cảm giác tổn thương. Bị người ta coi như bia đỡ đạn, đã vậy còn bị bắn cho tơi tả, đau đớn.

Sau khi quen Hạ Trường Ninh, nếu anh ta nhờ tôi giúp việc này thì chắc tôi sẽ giúp. Làm sao anh ta phải vất vả bày trò này cơ chứ?

Tôi nhìn cô ấy và cười, coi như chào hỏi rồi.

Hạ Trường Ninh vội vàng tìm bạn gái chắc chắn là do cô ấy sắp tới, anh ta loan tin ra ngoài là muốn những người bạn bè thân quen của Ngũ Nguyệt Vy nắm chắc thông tin. Ăn xong bữa cơm này, tiễn Ngũ Nguyệt Vy đi, chắc anh ta không đến tìm tôi nữa nhỉ? Tôi cảm thấy thoải mái hơn, phối hợp với anh ta, không lật mặt anh ta làm gì.

“Mới mẻ đấy”. Vy Tử cười rồi nói với Trần Thụ: “Trần Thụ có tin không?”

Trần Thụ ôm eo A Mẫn và cười hi hi lắc đầu: “Em không tin”.

Hạ Trường Ninh lại thở dài, lấy chiếc nhẫn ra rồi thong thả nói: “”Trần Thụ này, nếu cậu khuyên được Phúc Sinh đeo chiếc nhẫn ày thì tiệc rượu hôn lễ của cậu và A Mẫn anh lo hết”

Thấy chiếc nhẫn sắc mặt Ngũ Nguyệt Vy liền thay đổi, cô ấy lạnh mặt nói: “Hóa ra anh nghiêm túc à?”.

“Tất nhiên anh rất nghiêm túc, nếu không anh dẫn cô ấy đến gặp em làm gì? Em là anh em sống chết có nhau của anh cơ mà”.

Cánh tay Hạ Trường Ninh đặt lên thành ghế của tôi một cách tự nhiên, anh ta nhìn tôi và thở dài: “Phúc Sinh, anh thực sự rất có thành ý mà. Điều kiện của anh cũng không tồi, nuôi vợ không vấn đề gì, em làm bạn gái anh thì có gì không tốt chứ?”.

Tôi thực sự muốn cười quá đi, Hạ Trường Ninh căn bản không sợ tôi nói không muốn làm bạn gái anh ta. Anh ta đã sớm biết thái độ của tôi, có lẽ thứ anh ta muốn chính là thái độ này.

Một người xinh đẹp theo kiểu cổ điển, là chiến hữu sống chết có nhau, luôn nặng tình với anh ta thế mà anh ta không muốn, lại cứ theo đuổi một người con gái bình thường không thích mình.

Tôi thực sự không thể tán thành cách làm của anh ta. Không tính tới những rắc rối mà anh ta mang tới cho tôi trong một tháng qua, chỉ nói tới việc anh ta dung cách này để trêu tức người khác là không được. Không thích Vy Tử thì nói thẳng ra là được.

Tôi nghĩ vở kịch đến đây cũng là lúc tôi nên rút lui.

Tôi cầm túi và nói: “Mấy người cứ chơi vui vẻ nhé, tô về nhà đây”.

Hạ Trường Ninh muốn tiễn tôi nhưng tôi cười từ chối.

Anh ta đương nhiên là nhất quyết muốn đưa tôi về. anh ta quay lại nhìn Ngũ Nguyệt Vy, Trần Thụ và A Mẫn và nói: “các cậu cứ ăn đi, tôi đưa Phúc Sinh về rồi quay lại ngay”.

Mới mở cửa chưa kịp đi thì Vy Tử phát điên, cô ấy cầm cốc ném mạnh xuống đất, vỡ tan tành, tức giận nói: “Anh chấp nhận đối xử tốt với một cô gái không thích anh, không muốn làm bạn gái anh chứ không muốn đối tốt với em một chút sao? Cô ấy hơn em ở chỗ nào? Sao anh cứ phải thích một cô gái chẳng có chỗ nào hơn em cả?”.

Nhìn ánh mắt cô ấy bất giác trong lòng tôi cảm thấy thương hại. Người đẹp ngay cả khi ngấn lệ cũng tuyệt đẹp, giống như đóa hoa ngậm sương vào sáng sớm, khiến người ta không nỡ làm tổn thương.

Hạ Trường Ninh chắn trước mặt tôi, anh ta cũng gào lên: “Cô ấy có nhiều điểm mạnh hơn em nhiều! Em nghĩ rằng phụ nữ chỉ cần xinh đẹp là được sao?”

Ngũ Nguyệt Vy tức đến run nguời: “Em đã nói sẽ chuyển hết tài sản sang tên anh rồi chúng ta kết hôn mà”.

Hạ Trường Ninh cười nhạt: “Ông đây có tiền, cần tiền của cô làm đếch gì?”

Nước mắt Ngũ Nguyệt Vy rơi rồi, thật đúng là hoa lê trong mưa. Cô ấy vừa khóc vừa nói: “Chẳng qua là em muốn anh biết em không phải là người hám tiền”.

“Chẳng qua là tôi chỉ muốn cô biết rằng, Hạ Trường Ninh tôi không thích cô, cho dù cô là tiên nữ cũng thế, tôi vẫn không thích cô!”.

Chết tiệt! Sớm đã định nói với cô ấy thế này thì lôi tôi vào làm gì chứ?

Trần Thụ và A Mẫn vội đứng dậy can ngăn, tôi nghe thấy Trần Thụ nói: “Hạ Trường Ninh có mắt như mù, Vy Tử, chị đừng hồ đồ như anh ấy”

Trong lòng tôi thực sự thấy khó chịu. Tôi không so được với Vy Tử, nhưng cũng khôndg được nói Hạ Trường Ninh có mắt như mù chứ, ấn tượng tốt của tôi đối với Trần Thụ bỗng chốc tiêu tan. Cố gắng đợi mấy người họ cãi nhau xong là tôi sẽ sống cuộc sống bình thường của tôi.

Hạ Trường Ninh cáu lên, anh ta quát Trần Thụ: “Con mẹ cậu nói vớ vẩn gì thế hả? Để tôi nghe thấy cậu nói xấu Phúc Sinh một câu nữa thì tôi với cậu không anh em gì hết”.

Lúc này Trần Thụ mới ý thức được mình nói sai điều gì, cậu ấy xấu hổ đưa mắt nhìn tôi, điệu bộ muốn giải thích nhưng lại không biết giải thích thế nào. Tôi nhìn cậu ấy và cười đáp lại.

Hạ Trường Ninh mặc kệ Vy Tử, anh ta kéo tay tôi đi ra ngoài.

Phía sau vọng ra tiếng khóc của Vy Tử: “Em không tin…”.

Tôi cũng không tin. Tôi không tin Hạ Trường Ninh thực sự tuyệt tình với Vy Tử. Anh ta giương cao cờ làm bao nhiêu việc như thế không phải vì muốn diễn vở kịch này sao?

Về đến nhà, Hạ Trường Ninh chợt cười lớn: “Giờ em biết nguyên nhân rồi, vừa ý chứ?”.

“Anh làm thế này không hay đâu, cứ từ từ nói với cô ấy là được mà”.

“Hê hê”. Hạ Trường Ninh cười nhạt, thở dài một cái rồi nói tiếp: “Phúc Sinh, em không hiểu cô ấy đâu… thôi, em cũng không cần để ý đến cô ấy. Nghỉ sớm đi, mai anh đến đón em lúc tan trường”.

Cái gì? Không phải xong rồi sao?

Anh ta nổ máy xe rồi.

Tôi vội đập cửa xe và nói: “Không phải anh diễn kịch cho Vy Tử xem sao? Anh có ý gì hả?”

Anh ta lắc lắc cửa xe rồi nói: “Em coi anh ngốc thật à? Anh cần diễn kịch cho cô ta xem sao? Chẳng qua anh muốn nói với em, nguyên nhân rất đơn giản, là anh thích em, thế thôi. Vì em mà anh trở mặt với an  em sống chết có nhau, anh đối với em sâu nặng như thế cơ mà, em làm bạn gái anh tốt biết bao!”

“Thế nhưng anh nói ăn cơm xong là tôi có thể đi cơ mà”.

Hạ Trường Ninh cười ngặt nghẽo, dựa vào vô lăng nghiêng nghiêng đầu nhìn tôi và nói: “Em đi rồi đấy thôi, anh vẫn đưa em về nhà còn gì, hơn nữa chưa vượt quá chin giờ ba mươi phút’.

‘“Tôi không làm bạn gái anh!” Tôi tức quá gào lên.

“Không làm thì thôi, nếu em thấy từ bạn gái nhạy cảm quá thì chúng ta làm bạn bè đi. Bye bye”.’

Nói một thôi một hồi, ăn cơm rồi, xem một vở kịch rồi, làm sao mà tôi vẫn chưa thể thoát khỏi anh ta? 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+