Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Từ Bỏ Em, Kiếp Sau Nhé – Chương 07 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 7: Quyết đấu với tình địch, hồi thứ nhất: Kẻ chen ngang

 

Không có gì tốt hơn thế này nữa. Đinh Việt là người tôi thích, những lời anh ấy nói khiến tôi vô cùng tự tin về anh ấy. Cho dù Hạ Trường Ninh có phá hoại, cướp điện thoại của tôi và ăn nói linh tinh thì chí ít Đinh Việt cũng không bị những lời của anh ta đánh gục, vẫn gọi điện thoại tới như bình thường.


Mấy hôm trôi qua trong tâm trạng thấp thỏm không yên, không thấy bóng dáng Hạ Trường Ninh đâu, bước ra khỏi cổng trường, bước chân chầm chậm cẩn thận của tôi đã dần dần trở nên thoải mái hơn.

 

Anh ta không xuất hiện thì tôi phải vui mới đúng chứ? Bởi vì anh ta đã từng biến mất một tuần rồi lại xuất hiện nên tôi không muốn đoán xem anh ta đang nghĩ gì và đang có âm mưu gì nữa.

 

Nhưng bố mẹ tôi lại liên tục hỏi tôi. Trước đây hầu như tôi không giấu họ chuyện gì cả, nhưng bây giờ có nhiều chuyện tôi không muốn nói. Cũng không hẳn là muốn giấu họ, chỉ là không thích nói ra, những lời nói ra đều trở nên chống đối cho xong chuyện. Mẹ tôi hỏi thêm vài lần nữa khiến tôi phát cáu, trong đầu tôi liền có ý nghĩ chuyển ra khỏi nhà.

 

Từ nhỏ hầu như tôi không có không gian độc lập, riêng tư. Cho dù là phòng riêng thì cũng không có lấy một cái ngăn kéo có khóa. Tôi không có nơi cất giữ bí mật của mình, cho đến khi có mạng.

 

Những lúc tâm trạng phiền não tôi thường hay tới blog của tôi: Phúc Lâm Khách Sạn. Trong đó có những bức ảnh mà tôi giấu bố mẹ cùng bạn học đi du lịch từ hồi đại học. Những tấm ảnh bố mẹ tôi nhìn thấy đều là ảnh chụp chung với bạn nữ hoặc một mình tôi, đều là những tấm đúng quy tắc; trong blog là những tấm nô đùa nghịch ngợm với bạn nam. Đều là những tấm chụp với bè bạn bình thường, mấy người bạn hẹn nhau đi chơi, chỉ là tôi chán chả muốn giải thích.

 

Trong mắt mẹ tôi, con gái ngoan là người học xong thì làm việc chăm chỉ rồi lấy chồng, cả đời sống bình an, vui vẻ. Cho dù họ có dạy học nhiều hơn nữa thì cũng không thể nào hiểu được suy nghĩ của lớp trẻ chúng tôi bây giờ.

 

“Phúc Sinh này, con với Hạ Trường Ninh rốt cuộc thế nào rồi hả?”.

 

“Cái đứa này, đi làm rồi sao quái tính quái nết thế? Có chuyện gì không thể nói với mẹ được?”.

 

Tiếp đó là giọng nói đã trở nên đầy vẻ trách móc của mẹ: “Haizz, con lớn rồi, mẹ cũng già, không còn quản được con nữa”.

 

Tôi chán nản đến muốn chết.

 

Không phải tôi chưa giải thích, mà tôi đã nói tôi với Hạ Trường Ninh không có quan hệ gì, nhưng mẹ tôi không tin đấy chứ!

 

Cuối tuần tôi hẹn Mai Tử đi chơi phố, mục đích chính là kể cho cô ấy nghe về tình hình công việc, suy nghĩ và cuộc sống trong thời gian qua.

 

Mai Tử cười suýt té ghế, cô ấy gọi một ly kem cốc tên là “Băng hỏa lưỡng trùng thiên”. Hành động của cô ấy khác hẳn với tâm trạng chán nản của tôi, quá rõ ràng. Tôi nói: “Người ta đã chán lắm rồi cậu còn ngồi đó mà ung dung được”.

 

“Phúc Sinh, cậu đợi tớ đắc ý xong đã rồi hãy nói”. Mai Tử lại ăn tiếp một thìa nữa.

 

“Đắc ý xong? Cậu đắc ý cái gì chứ?”.

 

Mai Tử cười hi hi và nói: “Thực ra con người Hạ Trường Ninh cũng được đấy chứ, cậu và anh ta hẹn hò cũng không sao”.

 

Sao lại không sao chứ? Tôi thở dài! Nếu như đổi lại là người như Hà Cổ, hẹn hò vài ngày nếu không thành đôi thì chia tay, không sao cả. Nhưng kiểu người như Hạ Trường Ninh không phải tôi muốn chia tay là chia tay được. Nhất là sau này còn cáu giận nữa, tôi thà không tiếp xúc còn hơn.

 

“Tớ đắc ý vì tớ chắc chắn Hạ Trường Ninh tìm cậu là có nguyên nhân của nó, nguyên nhân này thì cậu biết rồi”.

 

Mặt tôi bỗng ửng đỏ, nhớ lại nguyên nhân mà anh ta nói với tôi, tự nhiên có cảm giác không thoải mái. Trong chốc lát cảm giác ngại ngùng của tôi bị những lời của Mai Tử đập tan: “Tớ nghĩ Hạ Trường Ninh đúng là muốn trêu tức chiến hữu của anh ta đấy, chỉ là, xấu hổ không nói mà thôi, vì thế nên anh ta mới ngọt nhạt mà trêu cậu. Tớ đảm bảo anh ta sẽ không đến tìm cậu nữa”.

 

Tôi không biết nói gì.

 

Mai Tử gõ gõ cái cốc của tôi rồi nói: “Phúc Sinh, cậu thất vọng lắm à?”.

 

“Ai bảo thế? Nếu thực là như thế thì tớ cầu trời cầu Phật còn không kịp nữa là!”. Nói xong tôi nhìn Mai Tử, đôi mắt long lanh của cô ấy đang nhìn chằm chằm vào tôi, tôi chỉ còn cách đầu hàng: “Được rồi, làm bia bắn không công cho người ta, lại còn bị chơi cho chóng mặt, tớ cảm thấy không thoải mái lắm. Dù sao… tớ lớn thế này rồi mới có người theo đuổi, cậu để tớ có tí cảm giác thành công không được à?”.

 

Mai Tử vỗ vỗ vai tôi đồng tình: “Không sao, chỉ cần anh ta không đến tìm cậu nữa, không chơi đểu cậu nữa thì tự tôn và thể diện cứ ném sang một bên đi. Cậu cũng có phải là gái già không ai lấy đâu. Tớ giới thiệu cho cậu một anh bạn, là bạn thân của Mai Sơn”.

 

Tôi đã chẳng còn tí hứng thú nào với việc xem mặt nữa. Mai Tử càng nói càng hăng, thế là cô ấy gọi điện thoại cho Mai Sơn – bạn trai cô ấy, để anh ấy hẹn bạn cùng đi ăn cơm.

 

Tôi không ngăn được cô ấy, trong lòng thầm nghĩ thôi thì cứ ăn cơm với nhau như bạn bè vậy.

 

Không thể ngờ được lần xem mặt này lại khiến tôi cảm thấy quá tuyệt vời.

 

Bạn trai của Mai Tử làm việc bên Cục Thương mại, bạn tốt của anh ấy làm bên Cục Ngoại thương, hai người trước đây là bạn học với nhau.

 

Khi Đinh Việt bước vào, đúng hướng nhìn của tôi. Anh ấy mặc áo jacket, dáng rất đẹp, mày rộng, mắt sáng, mắt ra mắt, mũi ra mũi, đẹp trai chết đi được. Tôi vô cùng yêu thích nụ cười trên gương mặt của anh ấy, giống như được tắm trong gió xuân ấy. Khi anh ấy bước lại gần trái tim tôi bắt đầu đập thình thịch, từng nhịp từng nhịp, vang tới mức tôi có thể nghe thấy được.

 

Mai Tử huých tay tôi rồi thì thầm: “Chính là anh ấy”.

 

Tôi đá cho cô ấy một phát dưới gầm bàn, đầu cúi gằm xuống.

 

Đinh Việt ngồi xuống cạnh tôi, tôi liếc trộm anh ấy một cái, nhìn thấy khuôn mặt nghiêng nghiêng của anh, trời ơi, tôi hoàn toàn bị các đường nét hoàn hảo trên gương mặt của anh ấy đánh gục.

 

Trái tim đập càng lúc càng dữ dội hơn, tôi cúi mặt xuống ăn và muốn cười. Tôi thực sự muốn cười nhưng cố gắng hết sức để nín nhịn. Mai Tử đúng là tốt bụng, giới thiệu cho tôi một anh chàng đẹp trai. Nếu như anh ta mà mời tôi đi ăn côn trùng thì biết đâu tôi lại có chút dũng khí ăn một con châu chấu mà không hề do dự.

 

Anh ấy bị Mai Tử giục thể hiện phong độ bằng cách gắp thức ăn cho tôi. Đinh Việt rất tự nhiên, không hề có chút ngại ngùng khi đi xem mặt. Hành động cũng như nụ cười của anh ấy đều khiến người khác cảm thấy vô cùng êm dịu như gió xuân thổi tới.

 

Mỗi lần anh ấy gắp thức ăn cho tôi là trái tim tôi lại đập mạnh hơn. Ngoài “cảm ơn” ra tôi chẳng nói thêm câu gì nữa. Đột nhiên tôi cảm thấy mình thật ngốc nghếch, vô cùng ngốc nghếch. Thậm chí tôi còn ghen tị với sự cởi mở của Mai Tử, cô ấy có rất nhiều đề tài để nói, có thể cười nói một cách thoải mái và tự nhiên. Còn tôi, ngoài trái tim đập loạn xạ, ngoài gương mặt nóng bừng ra, ngay cả nói chuyện cũng lí nhí hơn bình thường rất nhiều.

 

Đinh Việt không thể hiện quá nhiệt tình với tôi, cũng không quá lạnh nhạt, thỉnh thoảng nghe Mai Tử nói về những chuyện vui vẻ thời đi học thì anh lại ngoảnh đầu sang hỏi tôi: “Phúc Sinh, sao em nghĩ ra thế?”.

 

Tôi biết Mai Tử sợ không khí trầm xuống, tôi biết Mai Tử sợ tôi ít nói khi tiếp xúc với người lạ, nên đã tìm những chủ đề thoải mái để kéo tôi vào. Dần dần, tôi tự nhiên hẳn, thỉnh thoảng cũng chêm vào một hai câu. Không khí buổi tối nay rất vui vẻ.

 

Mai Tử lấy cớ không cho chúng tôi làm bóng đèn cản trở hai người ấy hẹn hò nên bảo Đinh Việt đưa tôi về nhà.

 

Chỗ ăn cơm cách nhà tôi không xa nên chúng tôi chầm chậm thả bước đi về. Gió thu nhè nhẹ thổi qua, tuy có hơi lạnh nhưng cảm thấy rất dễ chịu. Aaaaaaaaa… Ninh Phúc Sinh tôi cuối cùng cũng đã có thể đi bộ cùng với một người bình thường rồi!

 

Trước đây ở trường, thấy người ta thành đôi, tôi không biết cảm giác ấy như thế nào. Bây giờ tôi biết rồi, đó là cứ hy vọng con đường này dài thêm dài thêm nữa, có thể cứ mãi nói cười thế này. Từ thời thơ ấu cho tới đại học, từ Mai Sơn tới chuyện Mai Tử, những chuyện cười do “Nhị Mai” gây ra trở thành đề tài chung vui của tôi và Đinh Việt.

 

“Phúc Sinh, sao em lại tên Phúc Sinh?”.

 

Tôi vừa cười vừa kể chuyện cho Đinh Việt nghe, từ việc mẹ tôi nhận được thông báo chuyển công tác rồi ba người nhà tôi được đoàn viên từ đó.

 

Đinh Việt lẩm bẩm đọc mấy lần tên “Phúc Sinh”, giọng anh ấy cũng giống như gió đêm, dịu dàng và mát lạnh. Gương mặt tôi ửng hồng, trái tim cũng rộn rã.

 

Về nhà chưa tới nửa tiếng, nhìn thấy ngôi nhà màu nâu của mình tôi có chút tiếc nuối, nhanh thế mà đã về tới nhà. Người ta đều nói xem mặt có thành công hay không thì phải xem đối phương có xin số điện thoại của mình hay không đã.

 

Đi tới cửa nhà, Đinh Việt vẫn không có ý hỏi số điện thoại của tôi, trái tim đập rộn rã nãy giờ của tôi đang dần dần xẹp xuống. Anh ấy rất đẹp trai, điều kiện cũng ok, nói chung là không để ý đến tôi. Tôi lí nhí nói: “Cảm ơn anh đưa em về nhà, tạm biệt”.

 

“Tạm biệt Phúc Sinh”.

 

Đi được vài bước tôi ngoái lại nhìn theo bóng anh ấy, cứ nhìn theo mãi cho tới khi anh khuất sau chỗ rẽ. Tôi đưa tay lên sờ mặt mình, nóng ran. Đáng tiếc, anh ấy không để ý đến tôi.

 

Về tới nhà thì Mai Tử gọi điện thoại cho tôi. Cô ấy hào hứng hỏi: “Thế nào”.

 

“Cũng được”.

 

“Haizz, người ta muốn hỏi cậu một mình ở bên anh ấy thấy thế nào? Đinh Việt có điều kiện, sau khi chia tay với bạn gái thì không yêu ai, tớ nghĩ ngay tới cậu, nước phù sa không chảy ruộng ngoài mà. Tớ với cậu là bạn tốt, chồng tớ với anh ấy cũng là bạn tốt, sau này bốn chúng ta ở bên nhau chắc vui lắm đấy!”. Mai Tử càng nói càng hưng phấn.

 

Tôi không nén được liền giội cho cô ấy một gáo nước lạnh: “Anh ấy hình như không để ý đến tớ”.

 

“Thật á?”.

 

“Anh ấy chỉ đưa tớ về nhà, chẳng có biểu hiện gì nữa cả. Tớ, có phải là tớ chán quá không?”. Tôi thất vọng, gặp hai tên quái vật vận may quá kém, hôm nay vận may tốt thì người ta lại không để ý tới tôi.

 

Mai Tử cười ha ha và nói: “Phúc Sinh à, sao cậu lại thiếu tự tin thế chứ? Chí ít cậu cũng là tiểu giai nhân thanh tú có vòng eo rắn nước mà”.

 

Tôi bị cô ấy trêu mà phì cười. Tôi gầy, nên tất nhiên là eo thon, Mai Tử cười nhạo tôi không có nét đặc trưng nữ tính nhưng lại rất ngưỡng mộ cái eo của tôi. Khi tắm cô ấy thường dùng tay đo đo eo tôi xem thế nào.

 

Tôi sợ bị buồn nên nói với cô ấy: “Nếu như cậu có cái eo như thế này của tớ… cậu ăn xúc xích chưa? Từ giữa mà xoắn, xoắn chặt hai đầu, sau đó đứt phựt một cái, như cây côn nhị khúc ấy”.

 

Cô ấy nhìn lại mình rồi lại nhìn tôi, đúng lúc đó đang xem bộ phim Thanh xà, thế là từ đó cô ấy ác độc gọi tôi là eo rắn.

 

Tôi soi gương, hai má vẫn đỏ hồng, một gương mặt sạch sẽ, không có đến một nốt tàn nhang nào, trong đầu hiện lên vẻ đẹp của Ngũ Nguyệt Vy. Tôi phải tự động viên mình, dù sao mình cũng là tiểu giai nhân thanh tú có eo mềm như eo rắn. Mai Tử nói, cô ấy sẽ đi thăm dò tình hình, chỉ cần Phúc Sinh tôi để ý thì có ép chết Mai Sơn thì Mai Tử cũng phải bắt anh ấy giải quyết xong Đinh Việt! Tôi không kiềm chế sự sung sướng này được.

 

Sáng hôm sau tôi nhận được tin nhắn của Đinh Việt: “Phúc Sinh, tối đi ăn cơm nhé?”.

 

Tôi gọi điện cho Mai Tử ngay lập tức: “Cậu hỏi Đinh Việt rồi à?”.

 

Mai Tử thở dài: “Tớ định tối nay cùng với Mai Sơn hẹn anh ấy đi ăn cơm rồi hỏi, bây giờ còn sớm, đại tiểu thư ạ!”.

 

Tôi hạnh phúc đến choáng váng, Mai Tử còn chưa hỏi Đinh Việt gì cả vậy mà anh ấy đã hẹn tôi rồi. Điều này chứng minh gì nhỉ? Tôi kiềm chế niềm vui mà nói với Mai Tử: “Tối nay cậu đừng hẹn anh ấy nữa, anh ấy hẹn tớ đi ăn cơm rồi, ha ha”.

 

Mai Tử cũng vui lắm, cô ấy nói một tràng “chúc mừng”, tiếp đó chưa gì đã đòi uống rượu cảm ơn mai mối. Tôi ghìm cô ấy lại và xấu hổ nói: “Ai biết được chứ, còn sớm mà. Mai Tử, cậu nói xem, Đinh Việt đẹp trai như thế, liệu anh ấy thực sự có cảm xúc với tớ không?”.

 

“Chắc chắn, trong mắt tớ cậu đáng yêu nhất”.

 

Được Mai Tử cổ vũ, tan ca một cái tôi về nhà ngay, tắm gội, lựa quần áo, tôi vật vã lựa chọn chán chê rồi mới ra khỏi nhà đi hẹn hò. Tâm trạng tôi rất tốt, cảm giác đang vùng vẫy trong bong bóng hạnh phúc.

 

Đinh Việt dẫn tôi đi ăn món canh đệ nhất thiên hạ, nghe nói đây là canh gà được hầm từ ngân hạnh trăm năm và gà ta. Anh ấy tỉ mỉ lấy canh cho tôi rồi kể cho tôi nghe câu chuyện về cây ngân hạnh trăm năm mọc trong sân của cửa hàng. Đại loại là câu chuyện tình yêu của hai cây ngân hạnh. Tôi nghe tới mức mà tâm hồn bay bay, đang ngậm ngân hạnh trắng trắng trong miệng mà có cảm giác như mình đang ăn đậu tương tư. Không biết vì sao đột nhiên tôi lại nhớ tới Hà Cổ, thật là không thể so sánh được.

 

Khi mời tôi uống canh, Đinh Việt nói: “Phúc Sinh, em phải béo lên mấy cân nữa mới đẹp”.

 

Hà Cổ chỉ biết nói: “Anh còn nhớ là em bẻ càng châu chấu ăn giống như ăn chân gà chọi ấy, ăn vô cùng nhẹ nhàng…”.

 

Trong mắt tôi Đinh Việt là người đẹp trai, dễ gần, học rộng hiểu sâu, quan tâm, dịu dàng, không có khuyết điểm.

 

Đinh Việt cười và nhìn tôi: “Nghĩ gì mà nghệt mặt ra thế?”.

 

Tôi lập tức bán đứng Hà Cổ, Đinh Việt cười ngặt nghẽo, đột nhiên lại thở dài nói: “Một người con gái dịu dàng đáng yêu như em thế này sao cậu ấy lại nỡ để em chạm vào mấy loại côn trùng ghê sợ ấy chứ?”.

 

A…

 

Anh ấy nói tôi dịu dàng, đáng yêu? Tôi chớp chớp mắt, trong lòng có cảm giác trái tim đang đập rộn rã. Ý Đinh Việt là anh ấy có ý với tôi?

Về nhà, con đường càng trở nên ngắn hơn, đi taxi một lúc đã về tới nhà. Tôi cười và nói tạm biệt Đinh Việt. Nhưng anh ấy bước xuống xe đi đến trước mặt tôi, nhìn tôi một lát rồi nói: “Phúc Sinh, mai chúng ta đi ăn cơm với nhau được không?”.

 

Tôi gật đầu, cảm thấy vô cùng ấm áp khi anh ấy xuống xe tiễn tôi.

 

“Anh nhìn em đi vào”.

 

Tôi nói “Cảm ơn” rồi đi vào trong khu nhà, cuối cùng tôi cũng có thể cười một cách sảng khoái rồi. Hôm qua tôi còn đứng nhìn theo bóng anh ấy. Ha ha!

 

Sáng hôm sau, tôi hỏi mẹ: “Con kẻ mắt có phải nhìn đẹp hơn không mẹ?”.

 

Mẹ nghi ngờ nhìn tôi: “Hôm nay con hẹn hò với Hạ Trường Ninh à?”.

 

“Không ạ!”.

 

“Vậy với ai chứ?”.

 

Tôi sững người lại, tôi và Đinh Việt còn chưa chắc chắn điều gì cả, tôi không thể để bố mẹ can thiệp được. Tôi lắc đầu và nói dối: “Nhà trường nói giáo viên phải chú ý tới hình thức bên ngoài”.

 

Sau khi rời khỏi nhà, tôi cười tủm tỉm.

 

Hôm nay tôi vào nhà vệ sinh rất nhiều lần, nhốt mình trong một góc nhỏ và soi gương.

 

Nhìn ánh dương ngày thu càng lúc càng dịu dàng, tôi ngồi đếm thời gian đợi đến khi tan ca.

 

Cười vui hớn hở ra ngoài cổng trường, tôi đã nhìn thấy xe của Hạ Trường Ninh, trong lòng bỗng chốc như một phiến lá rụng dưới chân người, lặng lẽ lăn tròn trong cơn gió lạnh.

 

Dưới ánh tịch dương vàng xuộm, chiếc xe màu đen của Hạ Trường Ninh giống như con bọ xít bị nướng cứng đét, khiến người ta vừa sợ vừa ghét. Tôi muốn học cách bò ngang của con cua, dán chặt lấy bờ tường của nhà trường mà thoát khỏi tầm nhìn của anh ta.

 

Chân tôi có hiện tượng bị chuột rút, cứng đơ lại, không chịu nghe theo sự điều khiển của tôi mà cứ ngoan ngoãn đứng yên trên mặt đất, không động đậy được nữa.

 

Cửa xe mở, một đôi chân dài mặc quần bó kết hợp với đôi bốt dài xuất hiện. Tôi thở phào, không phải là Hạ Trường Ninh, mà người đang giẫm đạp ánh tịch dương và đi về phía tôi là Ngũ Nguyệt Vy.

 

Thay đổi phong cách trang điểm và ăn mặc nên dáng Ngũ Nguyệt Vy nhìn cao hơn, khi cô ấy đi về phía tôi, tôi khẽ mấp máy môi. Ông trời bất công quá đi mất. Cô ấy xinh đẹp hơn tôi, nhiều tiền hơn tôi, có khí thế hơn tôi, lại còn cao hơn tôi nữa chứ! Chùm chìa khóa trong tay cô ấy cứ hất lên hất xuống, cảm giác giống như cô ấy đang cất cao đôi bốt đi về phía tôi.

 

Ngũ Nguyệt Vy liếc nhìn tôi, cằm hếch lên, khí thế ấy… lẽ nào là do tôi vay tiền cô ấy mà lại không trả?

 

“Có việc gì không?”. Cũng được, câu này từ cổ họng chui lên vẫn còn bình tĩnh chán.

 

Cô ấy ung dung nhìn tôi, khóe miệng khẽ mấp máy, sau đó thốt ra một câu đầy coi thường: “Xem ra tôi muốn cướp bạn trai của cô thì cũng rất dễ dàng”.

 

Tôi sững lại, cô ấy có ý gì? Tôi không kiềm chế được mà nhìn ra xe.

 

Ngũ Nguyệt Vy chơi đùa với chùm chìa khóa trong tay, cô ấy xoay tròn nó vài vòng rồi cười và nói: “A Ninh không ở đây, tôi mượn xe của anh ấy. Thật là ngạc nhiên, anh ấy cũng có lúc không cướp được của người khác. Có điều, Đinh Việt đúng là đẹp trai hơn anh ấy nhiều”.

 

Trái tim tôi thắt lại, bên tai vang lên lời nói của Hạ Trường Ninh: “Phúc Sinh, em không hiểu cô ta…”.

 

Ngũ Nguyệt Vy đến từ đâu? Cô ấy rõ ràng không phải người thành phố này, nhưng chỉ có vài ngày ngắn ngủi mà ngay cả việc tôi và Đinh Việt hẹn hò cô ấy cũng biết!

 

Nụ cười mềm mại như gió xuân của Đinh Việt hiện ra trước mắt tôi. Cô ấy dựa vào cái gì chứ? Hạ Trường Ninh không thích cô ấy liên quan gì đến tôi! Tôi đứng thẳng lưng, khóe miệng nhếch lên, học điệu cười lạnh tanh của cô ấy: “Người cô nên tìm là Hạ Trường Ninh ”.

 

Nói xong câu này hình ảnh Ngũ Nguyệt Vy trở nên ngắn hơn trước mặt tôi. Tôi thực sự khinh miệt cô ta nói: “Cô cướp bạn trai của tôi thì có ích gì chứ?”.

 

“Tôi ghét nhất là loại con gái như cô, nhìn thì ngây thơ lắm mà âm thầm bắt cá hai tay. Xem ra cô và Đinh Việt cũng chưa xác định quan hệ gì nhỉ? Cũng mập mờ như với Hạ Trường Ninh à?”.

 

Những lời nói của cô ta thật độc địa, đúng là tôi và Đinh Việt chưa xác định quan hệ yêu đương gì. Nhưng tôi với Đinh Việt mới gặp nhau có hai lần! Tôi tức điên người đáp lại: “Hạ Trường Ninh là lưu manh, cô là nữ lưu manh! Cả hai đều là loại mặt dày!”.

 

“Ha ha, nói đúng quá đi mất!”.

 

Tiếng cười của cô ta khiến tôi phải quay đầu lại, thẳng lưng, cảm giác vô cùng oan ức.

 

Khi vào quán ăn gặp Đinh Việt, nụ cười ấm áp trên gương mặt anh ấy bỗng chốc xoa dịu nỗi oan ức trong lòng tôi. Tôi cố gắng nở nụ cười, chắc là vô cùng khó coi.

 

“Phúc Sinh, sao thế? Tâm trạng không vui à?”.

 

Tôi chớp chớp mắt, chắc chắn hỏi một câu: “Đinh Việt, anh hẹn hò với em thế này là thực sự muốn làm bạn trai em à?”.

 

Đinh Việt bị hỏi bất ngờ nên hơi khựng lại, im lặng một lát mới nói: “Phúc Sinh, nếu anh nói yêu em từ cái nhìn đầu tiên, e rằng em sẽ không tin”.

 

Tôi cúi đầu, cảm thấy vô cùng buồn. Tôi biết, yêu từ cái nhìn đầu tiên là không thể có, Hạ Trường Ninh cũng đã nói rồi, nhưng bây giờ nghe thấy câu này sao lại buồn thế chứ!

 

“Nhưng Phúc Sinh này, anh cảm thấy ở bên em rất vui. Chúng ta thử tìm hiểu nhau, được không?”.

 

Giọng Đinh Việt rất dịu dàng và ấm áp, giống như một đôi tay mềm mại xoa dịu mọi nỗi buồn trong lòng tôi bấy giờ.

 

Tôi ngẩng đầu nhìn đôi mắt chân thành của anh ấy, tự dưng thấy vô cùng cảm động. Những lời anh ấy nói rất thực lòng, có lẽ sự chân thành càng khiến tôi cảm động hơn.

 

Đinh Việt mỉm cười rồi hỏi: “Nói cho anh biết, hôm nay gặp phải chuyện gì không vui?”.

 

Tôi mím chặt môi, trong phút chốc không biết có nên kể lại chuyện về Hạ Trường Ninh cho anh ấy nghe không.

 

“Được rồi, để anh thành thật trước nhé! Trước khi quen em anh có một cô bạn gái, nhưng cô ấy đã rời xa anh rồi”.

 

“Bởi vì thất tình nên anh mới tìm đến em đúng không?”.

 

Đinh Việt cười nhiều hơn, anh gắp thức ăn cho tôi và nói: “Mau ăn đi, anh sẽ từ từ kể cho em nghe”.

 

Đây là một câu chuyện rất lãng mạn, rất “ngôn tình”.

 

Năm ngoái do Đinh Việt phải xuất cảnh để làm ăn với một doanh nghiệp nhỏ của Myanmar, khi trở về nhập cảnh từ Muse qua Thư Cáo.

 

Thư Cáo là cửa khẩu buôn bán lớn nhất vùng Vân Nam, nằm cách khoảng bốn kilômet về phía nam thành phố Thụy Lệ. Là giao điểm của quốc lộ 320, cách thành phố Thụy Lệ chỉ một con sông Thụy Lệ.

 

Trên sông có một trạm kiểm tra biên phòng liên hợp, bên ngoài trạm kiểm tra là bãi cỏ lau rộng rãi.

 

Từ Muse tới Thư Cáo phải ngồi thuyền. Trước khi lên thuyền, Đinh Việt đi bộ ra phía ngoài, đứng trước bờ sông nhìn lại Myanmar một lần nữa, rồi chụp ảnh làm kỷ niệm.

 

Đinh Việt là người thích nhiếp ảnh, anh ấy không chụp người mà đi xa một chút để chụp phong cảnh. Lúc đó, có một cô gái từ phía bãi lau đi lên.

 

“Cô ấy rất xinh đẹp và đáng thương, cô ấy ra hiệu cho anh, núp sau một phiến đá và thì thầm nói, có thể đưa cô ấy qua sông không?”. Khóe môi Đinh Việt hé cười, ánh mắt đầy vẻ cảm khái.

 

“Cô ấy muốn vượt sông chui?”.

 

“Không, không phải thế. Phúc Sinh này, ở vùng giáp ranh có thể làm giấy thông hành tạm thời, trong thời gian một ngày có thể đi qua đi lại hai bên thoải mái. Ý cô ấy là muốn cùng anh về Thụy Lệ”.

 

Tôi không hiểu.

 

Đinh Việt thở dài và nói: “Cô ấy nói, cô ấy bị lạc với đoàn du lịch, lại bị mất túi, cô ấy muốn trà trộn cùng bọn anh để về nước”.

 

“Không phải có trạm điều tra biên phòng sao?”.

 

“Người đông, kể rõ tình hình ra thì cũng không khó khăn, dù sao cũng là công dân của nước mình. Lúc đó vẫn chưa qua sông mà vẫn ở trong biên giới Myanmar. Cô ấy mất túi nên không có tiền, không có chứng minh thư, không thể tự thuê thuyền qua sông được. Cô ấy lại là một cô gái trẻ nữa nên anh đã đồng ý. Bạn đi cùng anh không phải cùng cơ quan, lại có một đoàn du lịch khác ngồi thuyền trở về. Người đông, anh và cô ấy nói cười vui vẻ nên dẫn cô ấy lên được thuyền”.

 

“Sau đó thì sao?”.

 

Đinh Việt gắp thức ăn cho tôi và nói tiếp: “Sau đó thì về nước, kết quả là đến trạm biên phòng Thư Cáo thì không thấy cô ấy đâu nữa”.

 

Câu chuyện của Đinh Việt chưa kể hết. Cô gái ấy thì mất tăm, nhưng khi Đinh Việt định mua sắm đồ ở con phố buôn bán Trung – Myanmar thì anh ấy lại nhìn thấy cô ấy.

 

“Cô ấy nhìn thấy anh là cười, nụ cười rất đẹp, rất ngọt ngào. Bọn anh cùng đi dạo phố, ăn cơm, mua sắm, chơi ở Thụy Lệ ba ngày. Sau đó cô ấy lại không thấy đâu nữa”. Nụ cười của Đinh Việt có phần chua xót.

 

“Sau đó thì sao nữa?”.

 

“Khà khà, sau đó anh trầm lặng một năm trời. Mai Tử luôn giới thiệu bạn gái cho anh, nhưng anh không quên được cô ấy, cho đến khi gặp em. Phúc Sinh này, trong một năm anh đi xem mặt không biết bao nhiêu lần, nhưng khi gặp em anh đột nhiên cảm thấy mình rất bình tĩnh. Anh nghĩ, ba ngày đó chỉ là sự gặp gỡ diệu kỳ, không phải là cuộc sống”.

 

Đinh Việt dịu dàng nhìn tôi. Ba ngày, chắc họ thực sự rất thân mật, rất lãng mạn, rất tuyệt vời, tôi vô cùng ngưỡng mộ cảm giác này. Tình yêu chẳng phải nên cuồng nhiệt, mãnh liệt sao?

 

Không biết là cô gái thế nào mới có thể trong ba ngày ngắn ngủi khiến một người ưu tú như anh ấy phải nhớ mãi không quên? Tôi có thể so sánh được với địa vị của cô ấy trong lòng Đinh Việt không? Bất giác tôi có cảm giác buồn bã khôn cùng.

 

“Phúc Sinh, anh không giấu em chuyện này. Trong lòng mỗi người đều có một thời đã qua, em nên nhớ, đó là đã qua rồi. Em có thể hiểu được không? Anh nghĩ, chúng ta có thể thử tìm hiểu nhau, thế nào?”. Đinh Việt nhẹ nhàng hỏi tôi, ánh mắt anh tỏ rõ vẻ chờ đợi.

 

Tôi mỉm cười. Tại sao lại không chứ? Đó đều là quá khứ, là quá khứ, là một mối tình lãng mạn và cũng đầy ngạc nhiên. Ba ngày, có lẽ là kích động, cũng có thể là người bạn gái cũ thần bí của anh ấy khiến anh trầm lắng hơn. Nhưng Đinh Việt đã thẳng thắn với tôi, lẽ nào vì ba ngày đó mà tôi phủ định anh ấy sao? Anh ấy có thể si tình tới một năm ròng để quên đi ba ngày, vậy thì anh ấy cũng là một người chung tình.

 

“Đinh Việt, sao anh lại có số điện thoại của em?”. Tôi hỏi.

 

Đinh Việt cười thoải mái và đáp: “Tối hôm đó Mai Sơn gọi điện hỏi anh, nên anh hỏi cậu ấy! Khà khà, Mai Tử còn chưa nói mà anh đã gửi tin nhắn cho em rồi, vì thế trong lòng chắc là đoán ra rồi hả?”.

 

Tôi xấu hổ cúi mặt ăn, cảm giác vui vẻ trong lòng càng lúc càng rõ hơn. Tôi ngước mắt nhìn trộm anh đúng lúc anh đang nhìn tôi, nụ cười cũng lấp lánh trong mắt anh.

 

Có người nói, khi một người nhìn bạn mà đôi mắt họ cũng cười thì chắc chắn anh ta thích bạn.

 

Tôi quyết định kể cho Đinh Việt nghe chuyện về Hạ Trường Ninh, tôi nghĩ giữa tôi và anh ấy chẳng có điều gì là không nói được cả.

 

“Đinh Việt, hôm nay em không vui lắm vì có một cô gái tới tìm em…”.

 

“Nguyệt Nhi”. Tôi nghe thấy Đinh Việt hét lên một tiếng rồi đứng bật dậy.

 

Sắc mặt anh ấy vô cùng kỳ lạ, đôi môi mấp máy, ngay cả hai bàn tay cũng nắm chặt lại.

 

Tôi nhìn theo ánh mắt của anh, thấy bóng Ngũ Nguyệt Vy xuất hiện ngay ở cửa nhà hàng.

 

Tôi trân trân nhìn Ngũ Nguyệt Vy, gương mặt xinh đẹp cổ điển ấy đang che giấu một nụ cười, ánh mắt tỏ ra thấu hiểu mọi chuyện. Bên tai tôi lại văng vẳng lời cô ta: “Xem ra tôi muốn cướp bạn trai của cô thì cũng rất dễ dàng”.

 

Nguyệt Nhi của Đinh Việt thực sự là Ngũ Nguyệt Vy sao? Cô ta không cần cướp Đinh Việt, cô ta chỉ cần là Nguyệt Nhi đã đủ rồi.

 

Ngũ Nguyệt Vy bước lại gần, sắc mặt không đổi. Cô ta càng lại gần, tôi càng lo sợ, bất giác đứng dậy từ lúc nào.

 

“Đinh Việt, anh vẫn khỏe chứ? Tên thật của em là Ngũ Nguyệt Vy, không phải Long Nguyệt Nhi. Có điều, em thích làm Long Nguyệt Nhi chứ không phải là Ngũ Nguyệt Vy”. Đôi mắt sáng tựa pha lê của Ngũ Nguyệt Vy nhìn không xuyên, coi không thấu, nó lấp lánh sắc màu rực rỡ của đá quý. Cô ta đứng trước mặt Đinh Việt, rất bình tĩnh tự tin, cô ta cố ý. Cô ta biết hành tung của Đinh Việt nên cố ý xuất hiện.

 

Đinh Việt sững sờ vì sự xuất hiện của cô ta, anh ấy chỉ chằm chằm nhìn cô ta.

 

Tôi thấy bàn tay anh ấy nắm càng lúc càng chặt giống như đang bóp nghẹt trái tim tôi. Tôi tức ngực tới mức sắp không thở được nữa, đau không thở được. Không phải vì Đinh Việt, mà vì sự khinh miệt và khoa trương của Ngũ Nguyệt Vy.

 

Cô ta nói được làm được, cô ta thực sự rất dễ dàng cướp đi người con trai mà tôi mới thích.

 

Tôi hy vọng biết bao Đinh Việt – người vừa mới thẳng thắn với lòng mình, vừa mới nghiêm túc muốn hẹn hò với tôi sẽ thản nhiên chào hỏi Ngũ Nguyệt Vy, sau đó nói với cô ta: “Phúc Sinh là bạn gái của anh”.

 

Đinh Việt không làm thế, anh ấy hoàn toàn bị sự xuất hiện của Ngũ Nguyệt Vy hút hết thần trí, ánh mắt dán chặt lên người cô ta, tham lam ngắm dung nhan lộng lẫy của cô ta, cả người bất động.

 

Tôi thua thảm tới mức ngay cả nước mắt cũng không có mà khóc. Số tôi thật là đen đủi.

 

Cầm túi, tôi cắm đầu chạy ra ngoài cửa nhà hàng. Chạy hơn một trăm mét tôi quay lại nhìn, Đinh Việt không đuổi theo tôi.

 

Tôi không nên có tên là Phúc Sinh. Mọi nỗi hận của tôi đều dồn lên người Hạ Trường Ninh, mọi ác mộng của tôi đều do anh ta mang tới. Không có anh ta tôi sẽ không quen Ngũ Nguyệt Vy. Không có anh ta thì sau khi câu chuyện tình lãng mạn ba ngày giữa Ngũ Nguyệt Vy và Đinh Việt kết thúc, cô ta sẽ không xuất hiện trước mặt Đinh Việt nữa. Không có anh ta, tôi sẽ không bị Ngũ Nguyệt Vy coi thường, khinh miệt từ trong xương tủy.

 

Đầu tôi nóng bừng, trong tình trạng điên cuồng đến cực độ, tôi gọi điện thoại cho Hạ Trường Ninh: “Hạ Trường Ninh, anh muốn tôi làm bạn gái anh đúng không?”.

 

Hạ Trường Ninh sững lại vài giây, hỏi tôi: “Phúc Sinh, em sao thế?”.

 

Trong lòng tôi xót xa, Hạ Trường Ninh chỉ trêu đùa tôi, anh ta không phải thực sự thích tôi. Khi anh ta nói tôi làm bạn gái của anh ta tôi tức tới mức nhảy cả lên khiến anh ta cảm thấy rất buồn cười, rất vui.

 

Gió thu thổi tới, tôi khẽ run rẩy.

 

Tôi đang làm gì thế này?

 

Đinh Việt gặp lại Long Nguyệt Nhi của chuyện tình ba ngày lãng mạn, xuất hiện trước mặt anh ấy, cô ta nói với anh, cô ta tên Ngũ Nguyệt Vy. Anh không sai!

 

Ngũ Nguyệt Vy yêu Hạ Trường Ninh, bị anh ta từ chối trước mặt mọi người khiến cô ta bẽ mặt. Cô ta cũng không sai.

 

Người sai là tôi, tên gọi Phúc Sinh nhưng vận may quá kém. Không hơn không kém mà trước sau lại đi xem mặt với hai người bạn trai scandal của cô ta.

 

Vậy được thôi, tôi cũng không nên nhớ Đinh Việt làm gì nữa, cũng chẳng có quan hệ gì với Hạ Trường Ninh. Chỉ là người có duyên với tôi vẫn chưa xuất hiện mà thôi.

 

Tôi hít một hơi dài rồi bình thản nói với anh ta: “Ý tôi là, tôi mãi mãi không bao giờ làm bạn gái của anh! Anh không cần tìm tôi nữa, người anh thích thực ra là Ngũ Nguyệt Vy, đừng coi tôi là con ngốc dễ bị bắt nạt”.

 

“Đợi đã Phúc Sinh, đã xảy ra chuyện gì?”.

 

Anh ta thực sự rất thông minh, rất thông minh.

 

Tôi cười và nói: “Nhà tôi giới thiệu bạn trai cho tôi rồi, tôi hy vọng anh đừng đùa cợt với tôi nữa. Giám đốc Hạ, nhà tôi chỉ là gia đình bình thường, sợ anh mệt mỏi”.

 

Hạ Trường Ninh cười: “Vy Tử đến tìm em à?”.

 

Con bà nó, sao anh ta thông minh thế chứ?

 

“Cô ta tìm tôi làm gì? Tôi và cô ta chẳng liên quan gì”.

 

“Thế à? Thế em cứ nhìn cái xe của anh làm gì?”.

 

“A…”. Tôi thốt lên ngạc nhiên, điện thoại tuột tay rơi xuống đất. Tôi vội quay đầu lại, Hạ Trường Ninh đứng cách đó không xa đang cười nhìn tôi.

 

Tôi run rẩy cúi nhặt điện thoại. Sao anh ta lại xuất hiện ở ngoài nhà hàng thế này?

 

Hạ Trường Ninh bước nhanh về phía tôi, tôi sợ hãi mà co cẳng chạy. Tôi không muốn Ngũ Nguyệt Vy và Đinh Việt bước ra thấy cảnh này, tôi không muốn thấy cảnh bốn người nhìn nhau. Tôi không muốn.

 

Bước chân anh ta càng lúc càng gần, tôi chỉ muốn rời xa nhà hàng càng xa càng tốt. Chạy ra ngoài phố, chân díu cả lại, tôi đâm sầm vào lòng Hạ Trường Ninh, mạnh đến mức suýt nữa thì tắc thở.

 

“Em chạy cái gì chứ”. Hạ Trường Ninh có vẻ bực bội.

 

Mới hơn tám giờ tối, người đi lại trên phố khá đông, trên khu phố náo nhiệt xuất hiện cảnh một chàng trai đuổi theo một cô gái nên thu hút sự chú ý của mọi người. Hạ Trường Ninh lạnh lùng lườm một cái rồi chau mày hỏi tôi: “Có chuyện gì?”.

 

Tôi đẩy anh ta ra rồi hổn hển nói: “Không có gì, tôi phải về nhà rồi”.

 

Anh ta quay lại nhìn vào nhà hàng rồi hỏi tôi: “Em gặp Vy Tử à? Cô ta nói đến đây ăn tối”.

 

Tôi không đáp.

 

Hạ Trường Ninh cầm tay tôi và nói: “Vy Tử khá ghê gớm. Nếu em có gì ấm ức với cô ta thì em có hết tức không? Quay lại, có anh ở đây, sợ gì cô ta”.

 

Tôi sống chết cũng không đi.

 

“Anh giúp em trút giận”. Hạ Trường Ninh nhìn tôi nói.

 

Tôi lắc đầu, không dám mở miệng ra nói, mở miệng ra tôi sợ mình sẽ òa khóc.

 

Hạ Trường Ninh chau mày, đột nhiên anh ta không kéo tay tôi nữa mà cúi thấp đầu nhìn tôi một hồi lâu, rồi hỏi: “Phúc Sinh, em bị Vy Tử chọc tức đến phát khóc?”.

 

Tôi mím chặt môi, nước mắt không nghe lời cứ thế tuôn rơi.

 

Hạ Trường Ninh có phần lo lắng, anh ta đưa tay lau nước mắt cho tôi và dỗ dành: “Con người cô ta như thế đấy, đừng nghe cô ta nói linh tinh”.

 

Tôi ngẩng đầu hất tay anh ta ra, quay đầu bước đi. Tôi lớn thế này mà chưa bị ai bắt nạt tới mức này. Tôi chẳng nói gì cả, chỉ muốn mau chóng về nhà tránh xa cái nơi ôn dịch này ra một chút.

 

Eo tôi bị túm chặt, Hạ Trường Ninh ôm eo tôi, kéo ngược tôi lại. Anh ta ôm tôi đi về phía nhà hàng, vừa đi vừa nói: “Gặp cô ta bắt cô ta xin lỗi em. Phúc Sinh, em đừng như con chuột con, phải dũng cảm lên chứ, muốn chửi cô ta thì cứ chửi, muốn đánh thì em cứ ra tay, không đánh được cô ta thì anh cũng đảm bảo cô ta không làm bị thương em được”.

 

Tôi bị anh ta kéo đi vài bước trong vô thức, tôi giằng co rồi gào lên: “Tôi ghét nhìn thấy anh, anh buông tôi ra”.

 

Hạ Trường Ninh không hiểu gì: “Ghét anh sao em còn gọi điện cho anh làm gì?”.

 

Tôi tức quá liền phì cười. Đây là hai việc khác nhau hoàn toàn!

 

Chớp mắt đã gần tới nhà hàng. Tôi sợ quá liền hạ giọng van lơn: “Hạ Trường Ninh, tôi không vào đâu, xin anh được không? Được không?”.

 

Tôi khóc rồi.

 

Cuối cùng Hạ Trường Ninh cũng dừng lại: “Nói thật với anh đi, anh sẽ không kéo em vào nữa”.

 

Tôi gật đầu. Chỉ cần không vào trong nhìn thấy Ngũ Nguyệt Vy và Đinh Việt, chỉ cần không để Đinh Việt biết mối quan hệ trong đó thì tôi có thể nói hết cho anh ta nghe.

 

Hạ Trường Ninh dẫn tôi vòng qua bên kia nhà hàng, chiếc xe Harley phát ra âm thanh trầm đục đưa tôi rời khỏi đây. Tôi ôm eo Hạ Trường Ninh, gục đầu vào lưng anh ta, ánh đèn trên phố lướt qua mặt tôi, tôi có cảm giác mình đang bay lên.

 

“Muốn đi đâu?”. Hạ Trường Ninh lớn tiếng hỏi tôi.

 

“Đâu cũng được”.

 

Bất cứ nơi nào, chỉ cần có thể quên Đinh Việt.

 

Bất cứ nơi nào, chỉ cần có thể khiến tôi rời xa nỗi đau.

 

Hạ Trường Ninh đưa tôi tới một nhà hàng đồ Tây, gọi hai suất ăn, còn gọi trước hai cốc cà phê nóng nữa.

 

“Trời lạnh chút nữa là không đi xe máy được rồi, lạnh quá, uống chút cà phê cho nóng”.

 

Ngụm cà phê ấm nóng trôi xuống bụng, vị thơm còn đọng trong miệng. Tôi cảm thấy vô cùng dễ chịu.

 

“Nói đi, hôm nay Vy Tử đã làm gì?”.

 

Tôi cúi đầu nghĩ một lát rồi nói: “Không có gì, cô ta chỉ đả kích tôi không bằng cô ta mà thôi”.

 

“Khà khà”. Hạ Trường Ninh cười lớn, dưới ánh đèn mờ ảo nụ cười của anh ta trở nên vô cùng rạng rỡ. Ánh mắt anh ta sáng rực, đầu cúi lại gần hơn và nói: “Phúc Sinh, em bị cô ta đả kích, là vì em thích anh rồi, sợ không xứng với anh đúng không?”.

 

Ngụm cà phê trong miệng tôi phun bắn ra ngoài. Da mặt anh ta không phải dày mức bình thường! Tôi lấy khăn giấy lau miệng, ức chế nói: “Anh là lưu manh, cô ta là nữ lưu manh, hai người đều là một giuộc với nhau, thực sự tương xứng”.

 

“Thế nhưng, em là giáo viên, em không muốn giáo dục một tên lưu manh thành người tốt sao?”.

 

Tôi thở dài lần nữa, và nói với anh ta: “Hạ Trường Ninh, anh đừng đùa tôi nữa. Tôi hiểu tất cả, anh không thể nào yêu tôi từ cái nhìn đầu tiên được, đừng trêu đùa tôi nữa. Tôi muốn tìm một người bạn trai bình thường, sống cuộc sống bình thường. Những thứ tạp nham kia tôi không chơi được”.

 

Hạ Trường Ninh rút lại nụ cười và nghiêm túc nói: “Anh không nói là yêu em từ cái nhìn đầu tiên. Anh vốn định chơi cho Vy Tử một vố đau, con người cô ta ngay từ nhỏ đã rất bạo gan, những gì trải qua cũng rất đặc biệt. Anh và cô ta là anh em tốt, là chiến hữu nhiều năm rồi. Cô ta thật lòng với anh, chỉ là, nếu là anh em thì được, muốn lấy mạng anh cũng được, nếu lấy về làm vợ thì không được. Nhưng cô ta lại ra tay với mẹ anh nên anh chỉ còn cách ra chiêu này. Phúc Sinh, em thực sự không đối phó được. Nhìn em hiền lành thế này chắc chắn không phải là người nhỏ nhen. Anh xin lỗi em, được không?”.

 

Trong lòng tôi nói chung cũng cảm thấy thoải mái hơn một chút. Đương nhiên tôi không phải là người nhỏ nhen, nụ cười trên mặt tôi cũng thoải mái hơn, mọi nỗi sợ hãi và nghi ngờ trong lòng cũng bị những lời của anh ta xóa sạch sẽ.

 

“Anh cứ nói thẳng ra là được rồi, không chừng tôi lại giúp anh việc này. Hôm đó chết khiếp đi được”.

 

Hạ Trường Ninh cười khà khà và nói: “Vậy thì đừng mắng anh là lưu manh nữa nhé!”.

 

“Chỉ cần anh đừng như trước đây nữa, cứ nói thật là được rồi, đừng đùa với tôi nữa”. Tôi ăn một miếng salad to, cảm giác ngon vô cùng. Sau này tôi không qua lại với Đinh Việt nữa.

 

Hạ Trường Ninh đã nói thật rồi, anh ta cũng không quấn lấy tôi nữa.

 

Việc trên đời này thiên biến vạn hóa. Đang đau lòng vì chuyện tình khó quên của Đinh Việt và Ngũ Nguyệt Vy thì nháy mắt một cái Hạ Trường Ninh lại biến thành người bình thường an ủi, bồi thường cho tôi. Đúng là do bàn tay của thượng đế, khi ông đóng một cánh cửa thì đồng thời cũng sẽ mở cho bạn một cánh cửa khác.

 

Vui vẻ ăn đồ Tây, tôi nghĩ ăn xong về nhà tắm rửa một cái rồi đi ngủ. Sáng mai tỉnh dậy sẽ là một ngày mới.

 

Đúng lúc này thì Đinh Việt gọi điện tới: “Phúc Sinh, em đang ở đâu?”.

 

Bây giờ tìm tôi làm gì? Tại sao lúc đó anh không đuổi theo tôi? Tôi bình tĩnh đáp lại: “Đang ăn đồ Tây với bạn, bây giờ chuẩn bị về nhà. Chúc anh và bạn gái cũ của anh quay lại vui vẻ”.

 

Hạ Trường Ninh chau mày, nhìn tôi không nói gì.

 

Tôi nhìn anh ta cười một cái, bây giờ chẳng có gì phải giấu anh ta cả. Tôi thoải mái nói chuyện với Đinh Việt.

 

“Phúc Sinh, em đừng hiểu nhầm, anh và cô ấy kết thúc rồi. Chỉ là anh quá bất ngờ khi gặp lại cô ấy. Anh đang định chạy đi tìm em thì Nguyệt Nhi giải thích nguyên do khi đó cô ấy ra đi. Anh nghĩ, anh không thể để câu hỏi này cứ bám theo anh mãi. Cô ấy nói xong thì anh gọi điện cho em. Phúc Sinh, em có thể hiểu được không?”.

 

Tôi ngây người ra mà nghe, anh ấy nói cũng không phải không có lý. Ở lập trường của anh ấy thì anh ấy làm thế này cũng chẳng có gì sai, chỉ là tôi nhìn thấy Ngũ Nguyệt Vy nên mất hết lý trí và cắm cổ chạy.

 

“Phúc Sinh, nếu anh còn nhớ cô ấy, còn không buông tay được thì anh sẽ không nói với em chuyện này, còn muốn hẹn hò với em”. Đinh Việt nói chắc nịch.

 

Bỗng chốc tôi không biết phải nói cái gì. Cầm điện thoại mà người cứ đơ ra. Hạnh phúc lại đến rồi sao?

 

Hạ Trường Ninh đột nhiên cướp điện thoại của tôi và nói với Đinh Việt: “Anh là ai? Đã nói gì với bạn gái tôi?”.

 

Sợi dây trong đầu tôi đứt phựt, mất hai giây sau mới phản ứng lại và giằng lấy điện thoại, miệng làu bàu: “Hạ Trường Ninh, anh nói linh tinh gì thế? Trả lại cho tôi”.

 

Anh ta nói xong lập tức tắt máy, nhìn tôi cười: “Anh còn chưa nói xong, Phúc Sinh. Ban đầu anh chỉ định đối phó với Vy Tử, nhưng khi tiếp xúc với em, anh thực sự thích em. Làm bạn gái anh nhé!”.

 

Tôi há hốc miệng, sững người. Điện thoại lại đổ chuông, giọng Đinh Việt gấp gáp nói: “Phúc Sinh, em đừng tức giận, anh đang đợi em ở cổng nhà em, nghe anh giải thích được không?”.

 

“Được”.

 

Không có gì tốt hơn thế này nữa. Đinh Việt là người tôi thích, những lời anh ấy nói khiến tôi vô cùng tự tin về anh ấy. Cho dù Hạ Trường Ninh có phá hoại, cướp điện thoại của tôi và ăn nói linh tinh thì chí ít Đinh Việt cũng không bị những lời của anh ta đánh gục, vẫn gọi điện thoại tới như bình thường.

 

Tôi nhìn Hạ Trường Ninh và mỉm cười: “Anh thích tôi là việc của anh, còn tôi có bạn trai rồi”.

 

Hạ Trường Ninh nhìn tôi, không tức giận mà ngược lại còn thản nhiên nói: “Phúc Sinh, ý em là anh có thể cạnh tranh với bạn trai em?”.

 

Tôi thực sự nghi ngờ giữa tôi và Hạ Trường Ninh rốt cuộc ai giỏi tiếng Trung hơn. Khả năng ngắt câu ngắt chữ của anh ta quá giỏi. Hoặc là tư duy logic của anh ta không phải của người bình thường.

 

“Hạ Trường Ninh, lý thuyết “có thể mập mờ với nhiều người đàn ông, hoặc chưa kết hôn thì ai ai cũng có thể theo đuổi được” không sử dụng với tôi được. Tôi sẽ nói cho Đinh Việt hết mọi chuyện. Tôi tin, anh ấy sẽ chẳng để ý đến hành động vô lại của anh đâu, càng không thể…”.

 

Hạ Trường Ninh ngắt lời tôi: “Nếu đã như thế thì em lo cái gì chứ?”.

 

Đương nhiên là tôi sợ anh ta phá hoại, sợ anh ta to mồm gây sự phá hỏng tất cả. Tôi thực sự đã hết cách, giọng nói cũng đã mềm mỏng lắm rồi. Tôi thở dài, nói: “Hạ Trường Ninh, tôi chỉ là một người bình thường. Tôi thích Đinh Việt, thích anh ấy làm bạn trai tôi. Nếu anh muốn bám lấy tôi thì tôi cũng đành chịu, tôi không muốn có hiểu nhầm giữa anh và Đinh Việt. Vì thế mong anh đừng đến tìm tôi nữa, được không?”.

 

Bị người ta từ chối đến mức này, tôi cũng đã công nhận Đinh Việt là bạn trai mình, không thể hiểu được tại sao Hạ Trường Ninh vẫn bám lấy tôi như thế, anh ta thực sự không có mặt, không có da sao?

 

“Đi đi, anh đưa em về nhà”. Hạ Trường Ninh không trả lời câu hỏi của tôi, ngay cả sắc mặt cũng không hề thay đổi.

 

Tôi đứng im bất động, hôm nay mà không nhận được câu trả lời rõ ràng từ anh ta, không giải quyết rõ việc này thì sau này hối hận cũng không kịp.

 

“Không muốn đi? Được, hôm nay em không đồng ý làm bạn gái anh thì đừng đi nữa”. Anh ta ngồi xuống, châm một điếu thuốc và liếc mắt nhìn tôi.

 

Tôi mím chặt môi không nói gì cả, cầm túi và đi ra ngoài, mặc kệ anh ta. Tôi chỉ chắc chắn một điều rằng, chỉ cần Đinh Việt có thể kiên cường thì cho dù Hạ Trường Ninh có làm gì đi nữa thì chỉ cần coi anh ta như một thằng hề, không quan tâm là được rồi. Lâu dần anh ta cảm thấy chán ngắt là sẽ từ bỏ thôi.

 

“A Thất, đóng cửa hàng”. Hạ Trường Ninh hét lên một tiếng.

 

Tôi thấy có một người đi ra từ sau quầy, là cậu thanh niên tên A Thất ở quán trà mà tôi đã gặp. Lúc này tôi mới để ý cả quán ăn đồ Tây chỉ có một bàn của chúng tôi. A Thất khoát tay một cái là tất cả phục vụ trong quán lùi hết ra ngoài cửa, kéo hết rèm cửa xuống. Động tác rất nhanh, rất đều, giống như đã được huấn luyện trong thời gian lâu dài.

 

Tôi đi chưa được mười bước thì cả quán chỉ còn tôi và Hạ Trường Ninh. Tôi sợ quá nói không thành câu, những cảnh tượng hãi hùng trong phim ảnh lần lượt hiện lên trong đầu tôi.

 

Tôi lắp bắp nói: “Có nhiều người đã nhìn thấy… cảnh sát sẽ bắt anh”.

 

Hạ Trường Ninh sầm mặt lại, lạnh lùng nhìn tôi: “Anh sẽ hủy xác bịt đầu mối”.

 

Đầu óc tôi bây giờ trống rỗng.

 

Hạ Trường Ninh bật cười, cười nghiêng ngả trên ghế: “Haizz, Phúc Sinh à, biểu cảm của em thật phong phú đấy!”.

 

Đột nhiên máu dồn lên não, tôi cầm lấy đèn bàn, gạt tàn thuốc lá, bảng menu trên bàn ném về phía anh ta, không nói một lời, chỉ biết đỏ mắt nhằm hướng anh ta mà ném.

 

Hạ Trường Ninh nhảy lên tránh như một con báo, tôi hét lên rồi chạy tới quầy bar. Lần này thì có nhiều đồ để ném hơn, chai rượu, cốc rượu, cứ thế ném liên tục như đạn bay.

 

Động tác của anh ta quá nhanh, chớp mắt một cái anh ta đã túm lấy tay tôi, dùng sức ôm chặt tôi vào lòng, chẳng nói gì cả mà cứ thế ôm tôi.

 

Tôi bật khóc. Giằng co một hồi, khóc cũng mệt rồi, anh ta mới hạ giọng nói: “Phúc Sinh, anh đưa em về nhà, sau này không đùa với em nữa”.

 

Tôi vẫn đang nấc, anh ta vỗ vỗ vai tôi rồi đưa tôi vào một căn phòng sau quầy. Trong phòng có một cánh cửa, anh ta mở cửa ra là thấy con phố. Chiếc xe Harley của anh ta đỗ ở bên ngoài, Hạ Trường Ninh không lái xe mà vẫy một chiếc taxi, ấn tôi vào trong và nói với lái xe: “Số 67 đường Đại Học”.

 

Tôi lau nước mắt và chưa kịp phản ứng gì thì anh ta đã đóng cửa xe lại rồi dịu dàng nói với tôi: “Về nhà ngủ một giấc là không sao đâu”.

 

Taxi đưa tôi về nhà, xa xa tôi nhìn thấy anh ta cưỡi chiếc xe Harley đi theo phía sau. Tôi chẳng có tâm trí đâu mà đi suy nghĩ về hành động của anh ta nữa.

 

Lau nước mắt và nhìn ra ngoài cửa xe, tôi cũng chẳng có tâm trạng nào mà gặp Đinh Việt nữa.

 

Về tới nhà, xuống xe, Đinh Việt đợi ở ngoài đầu khu. Tôi nhìn anh ấy mà không biết phải nói gì. Đang định quay đầu lại nhìn, thấy xe Hạ Trường Ninh lướt qua chúng tôi.

 

Đinh Việt nhìn chiếc xe mô tô đó rồi nhẹ nhàng đến bên tôi nói: “Phúc Sinh, anh thật lòng với em”.

 

Tôi không nói gì cả.

 

“Hôm nay thực sự xin lỗi”.

 

“Ngày mai chúng ta nói chuyện được không? Em mệt rồi”.

 

Đinh Việt quan tâm nói: “Ừ, mai anh tới đón em tan ca, rồi chúng ta nói chuyện. Em về nghỉ sớm đi”.

 

Tôi gật đầu và về nhà.

 

“Phúc Sinh”.

 

Tôi quay lại.

 

Đinh Việt cười nói: “Chúc ngủ ngon”.

 

Cảm giác ấm áp lại một lần nữa lan tỏa trong lòng, tôi mỉm cười với anh ấy.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+