Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Từ khi có em (Util you) – Judith MacNaught – Chương 1 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

 

Chương
1

Tựa lên chồng gối satanh giữa chiếc giường vải lanh nhàu
nhĩ, Helene Devernay ngắm nhìn thân hình cơ bắp màu đồng với nụ cười tán thưởng
khi Stephen David Elliott Westmoreland, Bá tước Langford, Nam tước Ellingwood,
Tử tước thứ năm Hargrove, Tử tước Ashbourne, lồng vai vào chiếc áo sơ mi có
viền mà chàng đã hất qua chân giường từ đêm qua.

“Chúng ta vẫn định đến rạp hát tuần tới chứ?” Cô hỏi.

Stephen liếc nhìn cô với vẻ ngạc nhiên khi chàng nhặt cái ca vát lên. “Dĩ
nhiên”. Quay lại chiếc gương ở trên lò sưởi, chàng bắt gặp cái nhìn của cô
trong khi chàng khéo léo luồn dải lụa trắng vào những nếp gấp rắc rối quanh cổ.

“Sao em còn phải hỏi vậy?”.

“Vì Mùa lễ hội bắt đầu vào tuần tới, và Monica Fitzwaring sẽ tới thành phố. Em
biết được từ thợ may của em – cũng là của cô ấy”.

“Và?” chàng nói, điềm tĩnh nhìn vào cô trong gương, chàng thậm chí còn không
biểu hiện lấy một phản ứng nhỏ nhất. Thở dài, Helene cuộn người về chỗ của cô
và chống lên bằng một khuỷu tay, giọng cô hối tiếc nhưng thành thật.

“Và tin đồn cho là chàng cuối cùng cũng sẽ cho cô ta lời cầu hôn mà cô ta và bố
cô ta đã chờ từ ba năm trước.”

“Đó là điều mà người ta đồn đại sao?” Chàng hỏi một cách bình thường, nhưng hơi
nhướn lông mày lên, một cử chỉ yên lặng, và rất có hiệu quả để xoay sở truyền
đạt sự không hài lòng của chàng với Helene vì đã gợi lên một đề tài mà chàng rõ
ràng cảm thấy là chẳng liên quan gì tới cô ta cả.

Helene đã chú ý tới lời khiển trách không lời và kèm theo sự cảnh cáo ấy, nhưng
cô đã nắm lấy lợi thế của cái mối quan hệ cởi mở – và rất hứng khởi – giữa họ
mấy năm nay. “Trong quá khứ, có hàng tá lời đồn đại rằng chàng đã gần như sẽ
cầu hôn một trong đám phụ nữ khao khát chàng”, cô chỉ ra một cách bình thản,
“và, tới giờ, em chưa bao giờ yêu cầu chàng xác minh hay phủ nhận bất kỳ cái
nào trong số đó cả.”

Không trả lời, Stephen quay lại cái gương và nhặt áo choàng buổi tối của chàng
từ cái ghế dài thêu hoa lên. Chàng nhét cánh tay mình vào những chiếc tay áo,
rồi bước tới cạnh giường và cuối cùng cũng chịu chú ý vào người phụ nữ nằm trên
đó. Đứng đó, nhìn vào cô, chàng cảm thấy sự khó chịu của chàng đang giảm xuống
đáng kể. Chống lên bằng một khuỷu tay, với mái tóc vàng trải dài qua tấm lưng
và bộ ngực trần, Helene Devernay trông thật ngon mắt. Cô cũng thông minh, thẳng
thắn, và thạo đời không kém, tất cả khiến cô trở thành một cô nhân tình đáng
yêu cả trong lẫn ngoài phòng ngủ. Chàng đã biết là cô quá thực tế để không nuôi
dưỡng bất kì hi vọng bí mật nào rằng chàng sẽ cầu hôn, điều mà tuyệt đối không
nên nhắc tới với một phụ nữ trong hoàn cảnh của cô, và cô cũng quá độc lập để
không có mong muốn thực sự nào trong việc trói buộc cả đời mình với một người
khác – những điều này cho phép củng cố chắc chắn mối quan hệ của họ. Hoặc chỉ
là chàng nghĩ vậy.

“Nhưng giờ em lại yêu cầu tôi xác định hay phủ nhận rằng tôi có dự định sẽ cầu
hôn Monica Fitzwaring hay không chứ gì?” Chàng hỏi một cách bình thản.

Helene tặng chàng một nụ cười ấm áp, quyến rũ mà thường thì khiến cả cơ thể
chàng muốn đáp lại. “Phải”.

Stephen vuốt lại phần sau của chiếc áo vét, chàng đặt tay lên hông và nhìn cô
lạnh lùng. “Và nếu tôi nói đúng là như vậy…?”

“Vậy thì, thưa ngài, tôi phải nói rằng ngài sẽ mắc một sai lầm lớn. Ngài có
thích cô ta thật, nhưng đó không phải là tình yêu lớn, thậm chí cũng chẳng phải
niềm đam mê gì lớn lao. Tất cả những gì cô ta có thể cho ngài chỉ là vẻ đẹp bên
ngoài, dòng dõi huyết thống của cô ta, và viễn cảnh về một người thừa kế. Cô ta
không có sức mạnh ý chí của ngài, không có trí tuệ của ngài, và mặc dù cô ta có
thể quan tâm tới ngài, cô ta sẽ không bao giờ hiểu ngài. Cô ta sẽ khiến ngài
chán ngắt cả trong lẫn ngoài phòng ngủ, và ngài sẽ dọa dẫm, xúc phạm và chọc
giận cô ta.”

“Cám ơn, Helene. Tôi phải cho là mình thật có phúc khi được em quan tâm như vậy
tới cuộc sống riêng của tôi, và em đã có thiện ý chia sẻ sự am hiểu của em
trong việc tôi phải sống như thế nào.”

Cách lảng chuyện đầy châm chọc khiến nụ cười của cô giảm đi nhưng không hề biến
mất. “Đó, chàng thấy không”. Cô hỏi êm ái. “Em chỉ bị cảnh báo và uốn nắn nghiêm
túc bởi giọng nói của chàng, nhưng Monica Fitzwaring sẽ hoặc là bị giày vò hoặc
là bị xúc phạm ghê gớm”.

Cô nhìn thấy vẻ mặt chàng cứng đanh lại cùng lúc với giọng nói chàng trở nên
lịch sự và vô cùng lạnh lùng, “Tôi xin lỗi, thưa bà,” chàng nói, có vẻ như cúi
đầu chế nhạo, “nếu tôi có lỡ dùng một giọng kém lịch sự với bà.”

Helene vươn dậy và lôi mạnh chiếc áo vét của chàng với nỗ lực kéo chàng ngồi
xuống giường cạnh cô. Khi đã thất bại, cô buông tay xuống, nhưng không buông
vấn đề đó, và nụ cười của cô mở rộng để làm dịu đi tâm trạng của chàng. “Chàng
không bao giờ nói với ai bằng cái giọng không lịch sự, Stephen. Thực ra, chàng
càng khó chịu bao nhiêu thì lại càng trở nên ‘lễ độ’
bấy nhiêu – cho tới khi chàng quá lịch sự, quá tỉ mỉ rành rọt, tới mức ảnh
hưởng của nó thực sự là rất đáng sợ. Thậm chí có thể nói là… khủng khiếp.”

Cô run rẩy minh họa, và Stephen toét miệng cười không kìm được.

“Đó chính là điều em muốn nói đấy,” cô mỉm cười lại với chàng. “Khi chàng trở
nên lạnh lùng và tức giận, em biết làm thế nào…” Hơi thở của cô ngừng lại vì
bàn tay to lớn của chàng đã trượt xuống dưới tấm ga trải giường và phủ lên ngực
cô, những ngón tay của chàng như trêu ngươi cô.

“Tôi chỉ muốn sưởi ấm cho em thôi”, chàng nói, bởi cô đã vươn tay quanh cổ
chàng và kéo chàng xuống giường.

“Và làm em mất tập trung ư?”

“Tôi nghĩ một bộ lông thú có thể làm việc đó tốt hơn nhiều”.

“Sưởi ấm cho em ư?”

“Không, làm em mất tập trung”, chàng nói khi môi chàng phủ lên môi cô, và chàng
tiếp tục công việc đầy hứng khởi là sưởi ấm, và đánh lạc hướng cả hai bọn họ.

Đã gần năm giờ sáng khi chàng bắt đầu mặc lại quần áo lần nữa.

“Stephen?” cô thì thào giọng buồn ngủ khi chàng cúi xuống và ấn một nụ hôn tạm
biệt lên trán cô.

“Mmmm?”

“Em có một lời thú tội.”

“Không thú tội gì cả”, chàng nhắc nhở cô. “Chúng ta đã thỏa thuận ngay từ đầu
rồi. Không thú tội, không buộc tội, và không hứa hẹn. Đó là cách mà cả hai ta
đều muốn.”

Helene không phủ nhận điều đó, nhưng sáng nay cô không thể khiến bản thân mình
tuân theo. “Lời thú nhận của em là em đã phát hiện ra mình hầu như ghen tị
khủng khiếp với Monica Fitzwaring”.

Stephen đứng thẳng lên với một tiếng thở dài thiếu kiên nhẫn, và chờ đợi, chàng
biết cô ta nhất quyết phải nói ra, nhưng chàng không giúp cô ta việc đó. Chàng
chỉ đơn giản là nhướn lông mày lên nhìn cô.

“Em biết là chàng cần có người thừa kế”, cô bắt đầu, đôi môi đầy đặn của cô
cong lên với nụ cười bối rối, “nhưng chàng có thể không cưới một phụ nữ trông
xanh xao nhợt nhạt khi so sánh với em được không? Một người độc miệng nữa. Một
phụ nữ đanh đá với một cái mũi hơi cong hay đôi mắt nhỏ tí sẽ rất hợp với em”.

Stephen cười khúc khích trước sự hài hước của cô, nhưng chàng muốn đề tài này
được đóng lại vĩnh viễn nên chàng nói:
“Monica Fitzwaring không phải mối đe dọa với em, Helene. Tôi không nghi ngờ gì
về việc cô ấy biết mối quan hệ của chúng ta và cô ấy sẽ không định xen vào, kể
cả khi cô ta nghĩ mình có thể làm điều đó”.

“Điều gì khiến chàng chắc chắn thế?”

“Cô ấy đã tự nói ra điều đó”, chàng nói dứt khoát, và Helene vẫn có vẻ không
tin nên chàng thêm vào, “Với lợi ích là chấm dứt cả sự lo ngại của em lẫn chủ
đề này, tôi nói thêm rằng tôi thực sự đã có một người thừa kế hoàn toàn được
chấp nhận là con trai của anh trai tôi. Hơn nữa, tôi không có dự định phải giữ
vững phong tục, bây giờ hay tương lai cũng vậy, bằng việc tự cùm mình lại với
một người vợ cho mục đích duy nhất là sinh ra một đứa trẻ thừa kế hợp pháp.”

Khi Stephen kết thúc những lời nói thẳng thừng đó, chàng quan sát biểu hiện của
cô thay đổi từ ngạc nhiên thành sự thất vọng một cách thú vị. Câu nói tiếp theo
giải thích rõ sự bối rối rõ rệt của cô: “Nếu không phải để có một người thừa
kế, thì có lý do khả dĩ nào khác để một người đàn ông như chàng cuối cùng có
thể kết hôn?”

Nụ cười ngắn ngủi và cái nhún vai hờ hững của chàng đã khiến cho tất cả những
lý do thông thường của hôn nhân bị gạt đi vì chúng thật tầm thường, ngớ ngẩn,
hoặc ảo tưởng. “Với một người đàn ông như tôi”, chàng trả lời với vẻ thích thú
nhẹ nhàng không thể ngụy trang nổi sự khinh bỉ thật sự đối với hai trò hề song
song với nhau: niềm hạnh phúc khi kết hôn và tính thiêng liêng của hôn nhân,
hai ảo tưởng được nuôi dưỡng thậm chí ngay trong cái xã hội đầy mong manh và
thạo đời mà chàng sống, “Có vẻ như chẳng có đến một lý do thuyết phục nào để
kết hôn cả”.

Helene chăm chú quan sát chàng, khuôn mặt cô ánh lên vẻ hiếu kỳ nhưng cẩn
trọng, và dần dần hiểu ra. “Em luôn tự hỏi rằng tại sao chàng không cưới Emili
Lathrop. Ngoài khuôn mặt và thân hình rất đáng ngưỡng mộ, cô ta cũng là một
trong số ít những phụ nữ Anh thật sự đáp ứng đủ các điều kiện về tên tuổi và
dòng dõi để xứng đáng được kết hôn với người nhà Westmoreland cũng như được
sinh cho chàng một người thừa kế. Mọi người đều biết rằng chàng đã đấu súng với
chồng cô ta vì cô ta, nhưng chàng đã không giết ông ấy, mà cũng chẳng kết hôn
với cô ta một năm sau, khi Ngài Lathrop già cả cuối cùng cũng ngã lăn quay và
nằm chơi với giun dưới lỗ.”

Đôi lông mày của chàng khẽ nhếch lên một cách thú vị khi cô sử dụng những từ
lóng thiếu tôn kính với cái chết của Lathrop, nhưng thái độ của chàng đối với
cuộc quyết đấu thì cũng hờ hững và bình thường như cô. “Lathrop có một vài ý
nghĩ rất kì cục và ngông cuồng về việc bảo vệ danh dự cho Emili và chấm dứt hết
mọi lời đồn về cô ta, bằng cách chọn một trong số những kẻ được coi như là tình
nhân của cô ta để thách đấu. Tôi sẽ chẳng bao giờ hiểu được tại sao lão già tội
nghiệp ấy lại chọn tôi giữa cả một đống những ứng cử viên có thể sống sót
được”.

“Bất kể ông ta dùng cách nào, thì hiển nhiên là tuổi tác đã làm rối trí ông ta
rồi”.

Stephen nhìn cô tò mò. “Tại sao em nói vậy?”

“Bởi vì cả kĩ năng dùng súng của chàng lẫn kĩ năng trên đấu trường đều gần như
là huyền thoại rồi còn gì.”

“Bất kỳ đứa trẻ mười tuổi nào cũng có thể thắng nếu đọ súng với Lathrop,”
Stephen nói, phớt lờ lời tâng bốc của cô về tài năng của chàng. “Ông ta quá già
và yếu đuối, đến nỗi còn không thể giữ cho vững được khẩu súng của mình hoặc là
cầm nó cho thẳng. Ông ta đã phải dùng cả hai tay kia mà”.

“Và vì vậy chàng đã để ông ta rời khỏi Rockham Green bình an vô sự?”

Stephen gật đầu. “Tôi cảm thấy sẽ thật bất lịch sự khi giết ông ta trong hoàn
cảnh đó”.

“Nếu xem xét việc ông ta cố tình thách đấu với chàng trước bằng việc gọi thẳng
chàng ra trước mặt rất nhiều nhân chứng, thì rõ ràng chàng đã thật tử tế khi
giả vờ bắn trượt với mục đích tha cho niềm kiêu hãnh của ông ta.”

“Tôi không giả vờ bắn trượt, Helene”, chàng cho cô biết, rồi Stephen nhấn mạnh
thêm, “Tôi đã bắn lên trời”.

Hành động bắn chỉ thiên vốn ám chỉ lời xin lỗi và do đó cũng ám chỉ một sự thừa
nhận về tội lỗi của người bắn. Nghĩ rằng chàng có thể có một vài cách giải
thích khác cho việc đứng cách đối thủ hai mươi bước chân và cố ý bắn lên trời
thay vì nhắm vào Ngài Lathrop, cô nói chậm rãi, “Ý chàng nói là chàng đã
thực sự là người tình của Emili Lathrop ư? Chàng đã thực sự cảm thấy có lỗi
ư?”

“Như phạm tội ác ấy”, Stephen xác nhận dứt khoát.

“Liệu em có thể hỏi thêm một câu nữa không, thưa ngài?”

“Em cứ việc hỏi,” chàng nhấn rõ ràng, cố gắng để che giấu sự khó chịu đang gia
tăng vì mối bận tâm chưa từng có và không hề được chào đón của cô ta đối với
cuộc sống riêng tư của chàng.

Trong dịp bày tỏ sự không chắc chắn đầy nữ tính rất hiếm hoi, cô thoáng nhìn đi
chỗ khác như để lấy lại hết dũng khí, rồi cô quay lại nhìn thẳng vào chàng với
nụ cười quyến rũ, bối rối mà chàng đáng ra đã không thể cưỡng lại nổi nếu như
nó không kèm theo ngay một câu hỏi quá đáng tới nỗi xâm phạm vào những tiêu
chuẩn thậm chí vốn rất dễ dãi của riêng chàng về sự đúng mực khả dĩ giữa hai
giới với nhau. “Ở Emili Lathrop có cái gì có thể khiến chàng lên giường với cô
ta vậy?”

Mối ác cảm tức thời của chàng đối với câu hỏi đã hoàn toàn bị lu mờ khi so với
phản ứng tiêu cực của chàng đối với câu tiếp theo của cô. “Ý em là, có điều gì
cô ấy đã làm cùng với chàng – hoặc làm cho chàng – mà em không làm khi
chúng ta ở trên giường không?”

“Thực ra thì”, chàng trả lời, kéo dài giọng một cách lười biếng, “Có một việc
mà Emili đã làm khiến tôi đặc biệt thích.”

Với niềm háo hức khám phá ra bí mật của một người phụ nữ khác, Helene đã bỏ qua
sự mỉa mai trong giọng nói của chàng. “Điều gì cô ấy làm khiến chàng đặc biệt
thích vậy?”

Ánh mắt chăm chú của chàng lướt xuống môi cô đầy gợi ý. “Tôi có nên chỉ cho em
thấy không?” chàng hỏi, và khi cô gật đầu, chàng cúi xuống cô, chống tay chàng
lên cả hai bên gối để cho thắt lưng và hông chàng chỉ cách vài inch trên đầu
cô. “Em hoàn toàn chắc là muốn tham gia vào cuộc trình diễn này chứ?” chàng
hỏi, cố ý thì thầm một cách quyến rũ.

Cái gật đầu dứt khoát của cô đã đủ sự khôi hài và mời gọi để khiến chàng bớt
khó chịu, để chàng ở đâu đó giữa sự tức cười và bực bội. “Cho em thấy điều cô
ta làm khiến chàng đặc biệt thích đi”, cô thì thầm, trượt hai tay mình lên cánh
tay chàng.

Stephen chỉ cho cô bằng cách đặt bàn tay phải lên miệng cô một cách dứt khoát,
khiến cô giật mình với “cuộc trình diễn” rất phù hợp với lời giải thích hớn hở
của chàng: “Cô ấy đã kiềm chế không hỏi tôi những câu hỏi giống như của em về em
hay bất kì người phụ nữ nào khác, và đó là cái điều mà tôi đặc biệt
thích.”

Cô quay lại nhìn chằm chằm vào chàng, đôi mắt xanh của cô mở rộng với sự chán
nản thất vọng, nhưng lần này cô đã không quên chú ý tới sự cảnh báo không chút
khoan nhượng trong giọng nói êm dịu rất dễ hiểu lầm của chàng.

“Chúng ta hiểu ý nhau rồi chứ, hả người đẹp tò mò của tôi?”

Cô gật đầu, rồi lại liều lĩnh cố gắng đẩy cán cân sức mạnh nghiêng về phía có
lợi cho cô bằng cách lướt lưỡi trên lòng bàn tay chàng một cách tinh tế.

Stephen cười khoái trá trước mánh khóe của cô và bỏ tay ra, nhưng chàng chẳng
còn tâm trạng cho trò chơi ái tình hay cuộc trò chuyện nào nữa,vì vậy chàng ấn
một nụ hôn lướt qua trên trán cô và bỏ đi.

Bên ngoài, sương mù xám xịt và ẩm ướt che phủ cả màn đêm, chỉ có làn ánh sáng
huyền bí yếu ớt từ những ngọn đèn dọc theo con phố là có thể xuyên qua nó.
Stephen cầm lấy dây cương từ gã người hầu vừa thở phào và dịu dàng nói với cặp
ngựa màu hạt dẻ đang giậm chân và lắc lắc đôi bờm. Đây là lần đầu tiên chúng
chạy trong thành phố, và khi Stephen nới lỏng dây cương để cho chúng chuyển
sang phi nước kiệu, chàng đã để ý thấy con ngựa đeo cương đang trở nên vô cùng
bất kham trong sương mù. Tất cả mọi thứ đều làm con vật tức tối, từ âm thanh
lóc cóc của chính chân nó trên con đường rải sỏi tới các bóng đèn bên dưới
những ngọn đèn đường. Khi một cánh cửa đập mạnh ra phía bên trái, nó lồng tránh
sang một bên, rồi cố gắng tháo chạy. Stephen tự động xiết
chặt dây cương, và quay cỗ xe ngựa lại đường Middleberry. Những con ngựa phi
nước kiệu nhanh và dường như đã bình tĩnh hơn một chút. Bất ngờ một con mèo
hoang gào lên và lao ra khỏi chiếc xe bò chở trái cây khiến một núi táo đổ ầm
ầm ra phố. Cùng lúc đó, cánh cửa của một quán rượu mở ra, khiến ánh sáng ùa ra
ngoài đường. Sự hỗn loạn như tuôn trào: lũ chó hú lên, những con ngựa trượt
chân và lao điên cuồng, và một bóng đen lảo đảo bước khỏi quán rượu, hắn biến
mất giữa hai cỗ xe ngựa đang cố gắng kìm lại… rồi ngay lập tức hiện ra trước cỗ
xe của Stephen. Tiếng hét cảnh báo của Stephen đã tới quá trễ.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+