Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Từ khi có em (Util you) – Judith MacNaught – Chương 37+38 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương
37

Cầm tờ Bưu điện buổi sáng trong tay, Thomas Morrison bước đi
trong căn phòng ăn ấm cúng của mình và cẩn thận nhìn người vợ mới của mình đang
đùa bỡn với bữa sáng của cô, nhìn ra của sổ vào đường phố London ồn ào. “Charise, chuyện gì đang làm em
lo lắng mấy ngày nay vậy?”

Charise nhìn lên khuôn mặt mà cô ta đã nghĩ là quá đẹp trai lúc ở trên tàu và
sau đó nhìn tới cái phòng ăn bé nhỏ trong căn nhà bé nhỏ của anh ta, và cô quá
tức giận với anh, với bản thân mình đến nỗi cô ta không thèm trả lời. Trên tàu,
anh ta có vẻ như rất bảnh bao và lãng mạn trong bộ đồng phục, và anh ta nói
chuyện với cô quá dịu dàng, nhưng tất cả đã thay đổi ngay khi cô tuyên bố những
lời thề. Sau đó, anh ta đã muốn cô làm những điều thật kinh tởm trên giường với
anh ta, và khi cô nói cô ghét nó, anh ta đã cáu gắt với cô ngay lần đầu tiên.
Một khi cô làm anh ta hiểu rằng cô sẽ không chịu đựng anh ta hay là cả điều đó,
tuần trăng mật ngắn ngủi của họ ở Devon thế là
đã đủ làm cô hài lòng. Nhưng khi anh ta mang cô trở về London và cô nhìn thấy căn nhà của anh ta, cô
đã chết lặng đi. Anh ta đã lừa dối cô, làm cho cô mê muội trong niềm tin là anh
ta có một căn nhà đẹp, một thu nhập rất tốt, nhưng với những tiêu chuẩn của cô
ta, đó gần như là nghèo khổ, và cô coi thường nó, và cả anh ta.

Nếu cưới Burleton, cô ta đã có thể trở thành bà nam tước; cô có thể mua sắm ở
những cửa hàng đắt giá mà cô đã nhìn thấy trên phố Bond và Piccadilli. Ngay lúc
này, ngay giây phút này, cô ta đáng lẽ đang mặc một bộ váy đăng ten buổi sáng
tuyệt đẹp và tiếp nhận một cuộc viếng thăm buổi sáng của một trong những người
bạn thời thượng mới của cô, những người sống trong những lâu đài tráng lệ dọc
phố Brook và Pall Mall. Trong hoàn cảnh hiện tại,
cô ta đã chi hết tất cả số tiền mình có chỉ vào một chiếc váy, và rồi đi dạo
trong Green Park, nơi mà những kẻ quý tộc đi dạo vào buổi chiều, và họ đã lờ cô
ta đi như thể cô ta không hề tồn tại! Cô ta đã không nhận ra sự cần thiết của
một tước vị quý tộc như thế nào cho đến khi cô ta đi dạo trong công viên chiều
hôm qua và chứng kiến một kiểu liên kết chặt chẽ và một xã hội khép kín tồn tại
ở đây.

Không chỉ có vậy, khi ông chồng đáng ghét của cô hỏi giá của chiếc váy, cô trả
lời anh ta, người đàn ông ấy trông như thể là anh ta sắp khóc! Thay vì ngưỡng
mộ và ca tụng thẩm mỹ tuyệt vời và thân hình đáng yêu của cô, tất cả những gì
anh ta nghĩ đều về tiền bạc.

Cô ta mới là người đáng ra phải khóc, cô tức giận nghĩ, nhìn khinh khỉnh vào
anh ta khi anh ta đang đọc báo. Ở nhà tại Richmond,
cô ta là người để người ta phải thèm muốn và bắt chước. Bây giờ cô ta chả là gì
cả – còn tệ hơn không là gì cả – và cô ta đang bị thiêu đốt hàng ngày bởi sự đố
kị khi cô ta đi tới công viên và nhìn đám người đi dạo và lờ cô ta.

Vấn đề với Thomas Morrison là anh ta không nhận ra là cô đặc biệt. Mọi người ở Richmond đều biết điều
đó, thậm chí là cha của cô, nhưng cái kẻ quê mùa cao ráo, đẹp trai mà cô lấy
làm chồng lại không thấu hiểu được nó. Cô đã cố giải thích điều đó cho anh ta,
nhưng anh ta đã sỉ nhục cô bằng cách nói rằng cô không nên xử sự như thể cô là
người đặc biệt!

Tức giận, cô đã cho anh ta biết là “người ta cư xử như cách người ta được đối
xử!”. Lời nhận xét đó quá thông minh đến nỗi như thể nó được chính cô Bromleigh
đưa ra, và thế là anh ta không đáp lại khi anh ta đáng lẽ phải làm vậy.

Nhưng rồi, cô có thể trông chờ gì từ một người đàn ông thiếu tinh tế và phẩm vị
đến nỗi anh ta không biết sự khác nhau trong việc đáng được khao khát giữa một
người đi kèm được trả tiền với một Nữ bá tước?

Đầu tiên, anh ta chú ý tới cái người phụ nữ Bromleigh đó hơn là bản thân
Charise, và không nghi ngờ gì – Sheridan Bromleigh không biết tí gì về vị trí
của cô nàng. Cô nàng đọc các tiểu thuyết lãng mạn về những cô giáo kết hôn với
những ông chủ nhà, và khi Charise chế nhạo ý tưởng buồn cười đó, cô nàng đã
nhấn mạnh là cô không nghĩ đến những tước hiệu hay sự giàu có sẽ hoặc nên là
vấn đề giữa hai người thực sự yêu nhau.

Trên thực tế, Charise nghĩ một cách cay đắng khi cô ta đâm con dao ăn vào miếng
thịt nguội thái mỏng, nếu không phải là vì Sheridan Bromleigh, cô ta đã không ở
trong cái đống hỗn độn đau lòng này. Cô ta đáng nhẽ đã không bao giờ bị ép buộc
phải lôi cuốn sự chú ý của Morrison ra khỏi người đi kèm được trả tiền thấp kém
của mình khi cả hai người họ có vẻ thích nhau, đáng nhẽ sẽ không bao giờ trốn
đi với anh ta để cho tất cả mọi người trên tàu, đặc biệt là cô Bromleigh thấy,
rằng Charise Lancaster có thể có bất kì người đàn ông nào mà cô ta muốn. Cuộc
đời kinh khủng của cô là lỗi lầm của con phù thủy tóc đỏ đó, kẻ đã đặt tất cả
những thứ lãng mạn vô nghĩa vào đầu cô về tình yêu và những cuộc hôn nhân thần
kỳ nơi mà tiền và tước hiệu chẳng có ý nghĩa gì!.

“Charise?”

Cô ta đã không nói chuyện với anh ta hai ngày nay nhưng điều gì đó cỏ vẻ lạ
lùng trong giọng nói của anh ta làm cô nhìn lên đáp lại, và khi cô nhìn thấy vẻ
mặt hoài nghi của anh ta, cô hầu như hỏi anh về thứ mà anh ta đang đọc khiến
anh ta trông thật ngớ ngẩn.

“Có ai khác trên chuyến tàu với chúng ta lại tình cờ tên là Charise Lancaster
không? Ý anh là đó thật không phải là một cái tên đặc biệt thông thường, đúng
không?”

Cô ta nhìn anh khinh khỉnh. Câu hỏi ngu ngốc. Người đàn ông ngu ngốc. Tên của
cô chẳng thông thường tí nào, bao gồm cả việc tên của cô là duy nhất.

“Theo như bài báo”, anh ta nói bằng giọng sửng sốt, nhìn cô ta “Charise
Lancaster tới London
vào ba tuần trước trên con tàu Morning Star, vừa mới hứa hôn với bá tước
Langford .”

“Tôi không tin anh!” Charise nói với sự tức giận rõ ràng, giật lấy tờ báo ra
khỏi tay anh ta để cô ta có thể tự đọc lời thông báo. “Không có một Charise
Lancaster nào khác trên tàu.

“Hãy tự đọc nó đi,” anh ta nói một cách vô ích, bởi vì cô ta đã giật tờ báo từ
anh ta.

Một lát sau, cô ta quẳng tờ báo xuống bàn, khuôn mặt hằn lên sự giận dữ. “Kẻ
nào đó đã mạo danh tôi với ngài bá tước. Kẻ nào đó có mưu đồ, hèn hạ, xấu xa…”

“Em định đến chỗ quỷ nào thế?”

“Đi nhận lại ‘vị hôn phu mới’ của tôi”.

Chương
38

Khe khẽ hát cho chính mình nghe, Sherry cởi bộ váy mà nàng
sẽ mặc cho đám cưới trong vòng một giờ tới và đặt nó trên giường. Vẫn còn quá
sớm để thay bộ váy mặc hàng ngày của nàng bằng bộ váy màu xanh dương lộng lẫy
mà nàng sẽ mặc lát nữa, và những chiếc kim đồng hồ phía trên bệ lò sưởi dường
như chỉ chạy bằng một nửa tốc độ của chúng.

Vì họ không thể nào chỉ mời vài người bạn và bỏ qua một số người khác, nên mọi
người đã quyết định sẽ giới hạn số khách mời dự đám cưới chỉ trong vòng gia
đình thân thiết, để tránh làm tổn thương đến sự nhạy cảm của những người bạn mà
họ không mời và cũng là để giữ bí mật cho câu chuyện, điều khiến Sheridan thích
hơn. Việc này cũng cho phép gia đình chờ thêm một vài tuần trước khi thông báo
tin tức đám cưới để khiến nó không có vẻ quá vội vàng.

Tối hôm qua, theo lời bà nữ công tước quả phụ, người gần đây đã yêu cầu Sherry
gọi bà bằng “Mẹ,” thì những đám cưới vội vàng chắc chắn sẽ mang tới một trận
bão những câu chuyện đồn thổi và phỏng đoán về những lí do cho sự vội vàng đó.
Bà Charity được mời bởi vì không ai nỡ lòng nào không mời bà, và bà sẽ đến
trong vài phút nữa. Bác sĩ Whitticomb là thành viên ngoài-gia đình khác duy
nhất được mời tham dự, nhưng ông đã gửi lời nhắn đến sáng nay là một bệnh nhân
của ông đang rất cần ông, và rằng ông sẽ đến muộn một chút để uống một li sâm-panh.

Theo kế hoạch, Công tước Claymore sẽ hộ tống mẹ anh và Whitney đến đây trong
vòng một giờ nữa, và Stephen sẽ đến trong vòng nửa giờ sau đó, chính xác vào
lúc 11 giờ sáng, lúc đó đám cưới sẽ diễn ra. Những đám cưới kiểu Anh mà nàng
được biết, thường được tổ chức vào khoảng 8 giờ sáng tới trưa, để cho cặp tân
lang tân nương sẽ được hưởng ánh sáng rực rỡ ban ngày và có một đêm dài ngon
giấc để suy ngẫm lần cuối cùng về tầm quan trọng của bước ngoặt mà họ sẽ thực
hiện. Vị cha xứ rõ ràng đã ý thức được vai trò quan trọng của chính ông ta
trong việc kết hôn của Bá tước Langford, bởi vì ông ta đã đến từ một giờ trước
để chắc chắn là ông đến đúng giờ – một sự cẩn trọng rõ ràng đã khiến Colfax
thấy hơi buồn cười khi ông ta chuyển thông tin đó đến cho Sherry. Mặc một bộ
chế phục nghiêm chỉnh dành cho dịp này, cũng giống như tất cả những người hầu
mà nàng nhìn thấy dưới lầu khi nãy, Colfax cũng thông báo rằng những người làm
trong nhà mong được hát mừng nàng, trong dịp đặc biệt quan trọng này, một bài
hát cũ và truyền thống mà họ đã tập đi tập lại trong bếp. Cảm động vì sự chu
đáo của họ, Sherry đã vui vẻ đồng ý ngay lập tức.

Dựa vào những gì mà Sherry đã chứng kiến cho đến giờ, có vẻ như chỉ có người
quản gia và cô dâu là có thể dễ dàng xử lí mọi chuyện. Người hầu của nàng lo
lắng tới mức cô ta nhặng xị suốt cả nửa buổi sáng về việc tắm táp và đầu tóc
của Sherry, làm rơi ghim cài và đặt nhầm khăn tắm ở khắp mọi nơi, cho đến khi
cuối cùng Sherry cũng bảo cô ta đi ra để tận hưởng khoảnh khắc yên tĩnh của mình.

Đi tới bên chiếc bàn trang điểm, Sherry nhìn xuống chiếc vòng cổ nạm kim cương
và đá quý đang nằm trong một chiếc hộp đựng đồ trang sức lớn, viền nhung trắng
mà Stephen đã gửi đến cho nàng sáng nay. Mỉm cười, nàng chạm vào chiếc vòng cổ,
và ba vòng kim cương và đá quý dường như lấp lánh hạnh phúc cười lại với nàng,
phù hợp với tâm trạng nàng. Món đồ trang sức xa xỉ này có vẻ như trang trọng
hơn là bộ váy của nàng cần đến, nhưng Sherry định sẽ mang nó bất kể thế nào bởi
vì đó là món quà từ Stephen.

Stephen… Chàng sẽ trở thành chồng nàng, và những ý nghĩ của nàng tự ý quay trở
lại với những giây phút nàng đã trải qua trong phòng khách tối cùng chàng sau
vở nhạc kịch. Chàng đã hôn nàng đến khi nàng không còn biết gì nữa, cơ thể cứng
rắn của chàng ép chặt vào nàng, và những cơn sóng cảm xúc choáng váng chạy qua
nàng với mỗi một chuyển động áp sát của hông chàng, mỗi một yêu cầu sâu thẳm
của lưỡi chàng, mỗi một cái vuốt ve chiếm hữu, thân mật của bàn tay chàng trên
ngực nàng. Đến khi chàng lùi ra xa một chút, hơi thở của chàng nghe hổn hển một
cách lạ lùng, và Sherry bám lấy chàng trong sự buông thả vô vọng. “Nàng có
biết,” chàng thì thầm bằng giọng thô ráp, “nàng nồng nhiệt và đặc biệt đến thế
nào không?”

Không chắc phải trả lời ra sao, nàng tìm trong trí nhớ trống rỗng của mình một
vài nguyên nhân cụ thể cho cảm giác tội lỗi khó chịu mà nàng cảm thấy vì đã cho
phép chàng hôn nàng và chạm vào nàng. Chẳng tìm thấy gì đặc biệt, nàng đã trượt
bàn tay vòng quanh cổ chàng và ấn má nàng vào khuôn ngực cứng rắn của chàng. Nửa
cười, nửa rên rỉ, chàng khẽ kéo tay nàng xuống và bước lùi lại. “Đủ rồi. Trừ
khi nàng muốn tuần trăng mặt của chúng ta đến trước đám cưới, cô gái trẻ à,
nàng sẽ phải tạm bằng lòng với vài nụ hôn trong trắng mà thôi…” Trông nàng chắc
hẳn là rất thất vọng, bởi vì, chàng đã khẽ cười và cúi xuống để hôn nàng lần
nữa.

Những ý nghĩ của Sherry bị gián đoạn bởi một tiếng gõ cửa và nàng nói người
đứng ở ngoài cứ vào. “Xin lỗi, thưa tiểu thư,” Hodgkin nói, khuôn mặt nhỏ của
ông ta nhăn nhó và xanh xao, như thể ông ta đang bị đau. “Có một người phụ nữ
trẻ – tôi ngại phải dùng từ “quý cô” bởi cái kiểu ngôn từ mà cô ta sử dụng – ở
dưới lầu đòi phải được gặp cô.”

Sherry nhìn vào ông ta trong chiếc gương phía trên bàn trang điểm. “Cô ấy là
ai?” Người quản gia phụ già giơ hai bàn tay ra và chúng run run trước phản ứng
của ông ta. “Cô ta nói cô ta là cô, thưa tiểu thư.”

“Ông nói gì cơ?”

“Cô ta nói cô ta là Cô Charise Lancaster.”

“Thật là…” trái tim Sherry bắt đầu đập thình thịch chẳng vì lí do rõ ràng nào
cả, và giọng nàng bị nghẹn lại ở chỗ từ “kì lạ”.

Nghe như thể ông ta đang xin nàng hãy buộc tội người đàn bà kia là một kẻ bí ẩn
hay một kẻ lừa đảo, ông ta nói thêm, “Cô ta có… có rất nhiều sự thật dường như
có thể chứng minh lời nói của cô ta. Tôi – tôi biết chúng là sự thật, thưa cô,
bởi vì tôi đã từng là người làm của Nam tước Burleton.”

Burleton… Burleton… Burleton… Burleton. Cái tên bắt đầu gào thét như một
nữ thần báo tử trong óc nàng.

“Cô ta – cô ta đòi được gặp bá tước, nhưng cô đã rất tốt với tôi… với tất cả
chúng tôi, và tôi hi vọng rằng nếu mà địa vị của chúng ta có bị thay đổi, tất
nhiên chuyện đó là không thể có, thì ít nhất cô cũng đến nói thẳng với tôi nếu
có bất kì điều dối trá nào, thay vì mang câu chuyện đến nói với bá tước… nói với
ai đó khác. Tất nhiên, tôi sẽ phải nói với ngài ấy về mong muốn của người phụ
nữ kia muốn gặp ngài khi ngài đến đây làm lễ cưới, nhưng có lẽ nếu cô có một cơ
hội gặp cô ta trước và cô ta bình tĩnh hơn…”

Sherry chống tay vào bàn trang điểm tìm chỗ dựa, gật đầu đồng ý để ông ta chỉ
cho người phụ nữ tự nhận là nàng lên lầu, và nàng nhắm chặt mắt lại, tập trung.

Burleton…BURLETON…BURLETON.

Những hình ảnh và giọng nói bắt đầu lướt qua trí óc nàng, tăng tốc nhanh hơn và
nhanh hơn, quay nhanh đến nỗi cái sau xuất hiện trước khi cái trước kịp mất đi.

… Một con tàu, một buồng tàu, một cô hầu sợ hãi. “Sẽ thế nào nếu vị hôn phu
của Cô Charise nghĩ chúng ta đã giết cô ấy, hoặc bán cô ấy, hoặc điều gì đó tệ
hại như thế? Ngài Nam tước sẽ kiện chị, và chị chẳng là ai cả,vì thế luật pháp
sẽ ở về phía ông ta. Đây là nước Anh không phải nước Mỹ…

… Ánh đuốc, những công nhân bốcvác, một người đàn ông cao, hung dữ đứng ở cuối
ván cầu. “Tiểu thư Lancaster, tôi e là đã có một vụ tai nạn. Nam tước
Burleton đã bị giết ngày hôm qua
.”

… Những cánh đồng bông, những đồng cỏ, một xe chở đầy hàng hóa, một cô gái nhỏ
tóc đỏ… “Cha cháu gọi cháu là ‘cà rốt’ bởi vì tóc cháu, nhưng cháu tên là
Sheridan. Có một loại hoa hồng – một loài hoa – tên là Sheridan, và mẹ cháu đặt
tên cháu theo nó
.”

… Một con ngựa chạy không nghỉ, một khuôn mặt Ang-điêng nghiêm nghị, mùi của
mùa hè. “Người da trắng không giỏi đặt tên như người da đỏ. Không phải là
hoa, cháu ấy. Lửa, cháu ấy. Ngọn lửa. Cháy rực
.”

… Những ngọn lửa trại, ánh trăng, một chàng trai Tây Ban Nha đẹp trai với đôi
mắt biết cười và một chiếc ghi-ta trên tay, âm nhạc vang khắp trong đêm. “Hát
với anh, cô bé
.”

… Một ngôi nhà nhỏ, gọn ghẽ, một cô gái nhỏ nổi loạn, một người phụ nữ tức
giận. “Patrick Bromleigh, anh đáng bị đánh bằng roi ngựa vì cái cách đã nuôi
dậy đứa trẻ ấy. Nó không biết đọc, và không biết viết, cách hành xử của nó tệ
hại, và mái tóc nó thì phóng đãng, nó đã tuyên bố với tôi, chắc như đinh đóng
cột, rằng nó ‘mơ tưởng’ gã nào đó tên là Raphael Benavente và nó có lẽ sẽ hỏi
cưới hắn một ngày nào đó. Nó thực sự định tự cầu hôn và với một gã Tây Ban Nha
lông bông cờ gian bạc lận. Và tôi còn chưa nói đến người đồng hành ưa thích kia
của nó – một gã đàn ông da đỏ ngủ với chó! Nếu anh còn có một chút lương tâm,
một chút tình yêu nào dành cho nó, anh phải để nó ở lại đây với tôi
.”

… Hai người đàn ông trang nghiêm đứng ở trong sân, người thứ ba trên ngưỡng
cửa, khuôn mặt ông căng thẳng. “Con để ý dì Cornelia nhé, con yêu. Cha sẽ về
với con trước khi con biết cha đi ấy – một hoặccùng lắm là hai năm thôi
.”

… Một đứa trẻ ra sức phản đối bám lấy ông. “Không, Cha ơi, đừng mà! Đừng bỏ
con lại đây! Xin cha! Con xin, con sẽ mặc váy và sửa sang lại đầu tóc phóng
đãng của con, chỉ xin cha đừng bỏ con lại. Con muốn đi với cha và Rafe và Chó
nằm ngủ! Đó là chỗ của con, bất kể bà ấy nói gì! Cha ơi, Cha ơi, đợi đã
-”

… Một khuôn mặt phụ nữ nghiêm khắc với mái tóc bac, một đứa trẻ phải gọi bà là
“bác Cornelia.” “Đừng có thử lườm để khiến ta bối rối với cái biểu hiện đó,
cô nhóc. Ta đã hoàn thiện cái nhìn đó từ rất lâu rồi ở nước nước Anh, và ta khá
là miễn dịch với nó. Ở nước Anh, nó có thể có ích cho cháu, nếu cháu là đứa
cháu ngoại được thừa nhận của Địa chủ Faraday, nhưng đây là nước Mỹ. Ở đây, ta
phải dạy ứng xử cho con cái của những người đã từng được coi là có địa vị thấp
hèn hơn ta, và ta phải may lắm mới kiếm được việc làm ấy
.”

… Một người phụ nữ khác, to khỏe, vui vẻ, quả quyết. “Chúng tôi có thể có
một vị trí cho cô ở trường của chúng tôi. Tôi đã nghe bác cô nói vài điều tốt
đẹp về cô, cô Bromleigh.

… Giọng nói của các cô gái trẻ. “Chào buổi sáng, Cô Bromleigh.” Những cô tiểu
thư tí hon trong những chiếc tất dài và ruy-băng màu trắng thực tập điệu nhún
mìn trong khi Sheridan làm mẫu.

Hai bàn tay nàng toát mồ hôi trên mặt bàn trang điểm, hai đầu gối bắt đầu nhũn
ra.Phía sau nàng, cánh cửa chợt mở và một cô gái tóc vàng bước vào, giọng cô ta
la lên giận dữ. “Đồ lừa đảo không thể tưởng nổi!”

Quay cuồng trong những hình ảnh múa may trong đầu, Sherry ép buộc mắt nàng phải
mở ra, ngẩng đầu lên, và nhìn chằm chằm vào chiếc gương trên bàn trang điểm.
Trong gương ngoài khuôn mặt nàng còn một khuôn mặt khác, một KHUÔN MẶT THÂN
THUỘC. “Ôi, lạy Chúa tôi!” nàng rên lên khi hai cánh tay bắt đầu run rẩy và
trượt đi, buộc nàng hoặc phải đứng thẳng dậy từ vị trí gập người hoặc sẽ ngã
xuống sàn. Chậm rãi, nàng nhấc hai bàn tay khỏi bàn trang điểm, và rất từ từ,
nàng quay người lại, trong khi cơn kinh hoảng bắt đầu đập vào người nàng, xua
đuổi sự yếu đuối và trạng thái u mê. Toàn bộ cơ thể nàng run lên vì sợ, nàng
đối mặt với Charise Lancaster, và cảm thấy mỗi một từ giận dữ của cô ta như một
nắm đấm vào đầu nàng :

“Con điếm quỷ quyệt, ti tiện, xảo trá này! Nhìn vào nơi này xem. Nhìn
vào mày xem!” Đôi mắt cô ta trở nên hoang dại khi cô ta nhìn xung quanh căn
phòng màu xanh và vàng xa hoa. “Mày thực sự đã chiếm chỗ của tao.”

“Không!” Sheridan bật ra, nhưng giọng nàng khó mà nhận ra được, vỡ vụn và điên
cuồng. “Không, không phải cố tình. Lạy Chúa, đừng –”

“Mày cần nhiều hơn lời cầu nguyện để tránh khỏi nhà tù đấy,” học sinh cũ của
nàng quát nàng, khuôn mặt cô ta méo mó đi vì giận dữ. “Mày đã chiếm chỗ CỦA
TAO… Mày đã lừa tao cưới Morrison với tất cả những câu chuyện lãng mạn của mày,
và rồi MÀY CHIẾM CHỖ CỦA TAO. Mày thực sự đã định CƯỚI MỘT VỊ BÁ TƯỚC!”

“Không, xin cô, xin nghe tôi nói. Đó là một tai nạn. Tôi đã mất trí nhớ.”

Câu nói đó chỉ làm cô ta thêm điên cuồng. “Mất trí nhớ!” cô ta hét lên khinh
bỉ. “Chà, mày biết tao là ai cơ mà!” Không nói thêm lời nào, cô ta quay người.
“Tao sẽ quay lại cùng với nhà chức trách trong vài phút nữa, và chúng ta sẽ xem
họ cảm thấy sao về trí nhớ bị mất của mày, đồ con quỷ -!”

Sherry chạy mà không hề nhận ra nàng đang di chuyển, bám chặt lấy vai của cô
gái kia, cô làm cho cô ta lắng nghe trước khi cô ta làm điều gì đó thiếu suy
nghĩ, những lời lẽ của cô ta lơ lửng trên đầu họ. “Charise, xin cô, hãy lắng
nghe. Tôi đã bị thương ở đầu – một tai nạn – và tôi không biết tôi là ai. Xin
hãy chờ – xin hãy nghe tôi – Cô không biết, cô không hiểu điều gì sẽ xảy ra cho
họ với vụ tai tiếng này đâu.”

“Tao sẽ cho mày vào tù trước khi đêm xuống!” cô ta gào lên, giật bàn tay
Sheridan ra. “Tao sẽ làm cho ngài bá tước quý hóa của mày biết được ông ta là
một thằng ngốc như thế nào –”

Bóng tối trùm lên trước mặt Sheridan. Chữ đen trên nền trắng. Những dòng tít
gào thét. Tai tiếng. Nhà tù. “Đây là nước Anh, và chị chẳng là ai cả, vì thế
luật pháp đứng về phía ông ta
.”

“Tôi sẽ đi!” nàng khóc, giọng nàng ai oán và rối loạn và hoang mang khi nàng
bắt đầu lùi về phía cửa. “Tôi sẽ không trở lại. Tôi sẽ không gây rắc rối. Đừng
mang nhà chức trách đến. Tai tiếng sẽ giết chết họ. Nhìn tôi này – Tôi đang đi
đây.” Sherry quay người và bỏ chạy. Nàng lao xuống dưới cầu thang, gần đâm sầm
vào người giữ cửa. Một cục uất nghẹn dâng lên cổ họng nàng khi nhận ra rằng
Stephen sẽ đi qua sảnh này trong vòng một giờ nữa, tưởng rằng mình chuẩn bị làm
đám cưới, nhưng lại chỉ phát hiện ra cô dâu của chàng đã bỏ trốn. Tim nàng đập
thình thịch, nàng chạy vào trong thư viện, viết nghuệch ngoạc một bức thư, và
dúi nó vào bàn tay cứng đơ của người quản gia già, rồi nàng mở toang cửa, và
chạy xuống những bậc cửa, xuống con phố, vòng ở lối rẽ.

Nàng chạy và chạy cho đến khi không thể chạy nổi nữa, rồi nàng dựa vào tường
của một tòa nhà, lắng nghe một giọng nói trong quá khứ gần đây của nàng – một
giọng nói yêu thương – một giọng nói yêu thương giải thích những việc chưa bao
giờ xảy ra với một người phụ nữ mà chàng chưa bao giờ gặp mặt: “Lần cuối
cùng chúng ta ở với nhau bên Mỹ, chúng ta đã cãi nhau. Ta đã không nghĩ nhiều
về trận cãi vã đó trong khi nàng bị ốm, nhưng khi nàng bắt đầu hồi phục vào đêm
hôm trước, ta nhận ra nó vẫn còn trong đầu ta.”

“Chúng ta đã cãi nhau về việc gì?”

“Ta đã nghĩ là nàng chú ý quá nhiều tới một người đàn ông khác. Ta đã ghen.”

Chao đảo bởi một cơn choáng váng khác, Sherry nhìn vô hồn vào những chiếc xe
ngựa phóng qua khi nàng chầm chậm đi xuống phố. Nhưng chàng đã không ghen. Thái
độ của chàng đã trở nên cứng rắn kể từ giây phút nàng hỏi chàng liệu họ có “yêu
nhau rất nhiều” hay không.

Bởi vì họ đã chưa bao giờ yêu nhau.

Trí óc nàng bị tê liệt vì hoang mang và kinh hoàng.

Normal
0

false
false
false

MicrosoftInternetExplorer4

Chương
37

Cầm tờ Bưu điện buổi sáng trong tay, Thomas Morrison bước đi
trong căn phòng ăn ấm cúng của mình và cẩn thận nhìn người vợ mới của mình đang
đùa bỡn với bữa sáng của cô, nhìn ra của sổ vào đường phố London ồn ào. “Charise, chuyện gì đang làm em
lo lắng mấy ngày nay vậy?”

Charise nhìn lên khuôn mặt mà cô ta đã nghĩ là quá đẹp trai lúc ở trên tàu và
sau đó nhìn tới cái phòng ăn bé nhỏ trong căn nhà bé nhỏ của anh ta, và cô quá
tức giận với anh, với bản thân mình đến nỗi cô ta không thèm trả lời. Trên tàu,
anh ta có vẻ như rất bảnh bao và lãng mạn trong bộ đồng phục, và anh ta nói
chuyện với cô quá dịu dàng, nhưng tất cả đã thay đổi ngay khi cô tuyên bố những
lời thề. Sau đó, anh ta đã muốn cô làm những điều thật kinh tởm trên giường với
anh ta, và khi cô nói cô ghét nó, anh ta đã cáu gắt với cô ngay lần đầu tiên.
Một khi cô làm anh ta hiểu rằng cô sẽ không chịu đựng anh ta hay là cả điều đó,
tuần trăng mật ngắn ngủi của họ ở Devon thế là
đã đủ làm cô hài lòng. Nhưng khi anh ta mang cô trở về London và cô nhìn thấy căn nhà của anh ta, cô
đã chết lặng đi. Anh ta đã lừa dối cô, làm cho cô mê muội trong niềm tin là anh
ta có một căn nhà đẹp, một thu nhập rất tốt, nhưng với những tiêu chuẩn của cô
ta, đó gần như là nghèo khổ, và cô coi thường nó, và cả anh ta.

Nếu cưới Burleton, cô ta đã có thể trở thành bà nam tước; cô có thể mua sắm ở
những cửa hàng đắt giá mà cô đã nhìn thấy trên phố Bond và Piccadilli. Ngay lúc
này, ngay giây phút này, cô ta đáng lẽ đang mặc một bộ váy đăng ten buổi sáng
tuyệt đẹp và tiếp nhận một cuộc viếng thăm buổi sáng của một trong những người
bạn thời thượng mới của cô, những người sống trong những lâu đài tráng lệ dọc
phố Brook và Pall Mall. Trong hoàn cảnh hiện tại,
cô ta đã chi hết tất cả số tiền mình có chỉ vào một chiếc váy, và rồi đi dạo
trong Green Park, nơi mà những kẻ quý tộc đi dạo vào buổi chiều, và họ đã lờ cô
ta đi như thể cô ta không hề tồn tại! Cô ta đã không nhận ra sự cần thiết của
một tước vị quý tộc như thế nào cho đến khi cô ta đi dạo trong công viên chiều
hôm qua và chứng kiến một kiểu liên kết chặt chẽ và một xã hội khép kín tồn tại
ở đây.

Không chỉ có vậy, khi ông chồng đáng ghét của cô hỏi giá của chiếc váy, cô trả
lời anh ta, người đàn ông ấy trông như thể là anh ta sắp khóc! Thay vì ngưỡng
mộ và ca tụng thẩm mỹ tuyệt vời và thân hình đáng yêu của cô, tất cả những gì
anh ta nghĩ đều về tiền bạc.

Cô ta mới là người đáng ra phải khóc, cô tức giận nghĩ, nhìn khinh khỉnh vào
anh ta khi anh ta đang đọc báo. Ở nhà tại Richmond,
cô ta là người để người ta phải thèm muốn và bắt chước. Bây giờ cô ta chả là gì
cả – còn tệ hơn không là gì cả – và cô ta đang bị thiêu đốt hàng ngày bởi sự đố
kị khi cô ta đi tới công viên và nhìn đám người đi dạo và lờ cô ta.

Vấn đề với Thomas Morrison là anh ta không nhận ra là cô đặc biệt. Mọi người ở Richmond đều biết điều
đó, thậm chí là cha của cô, nhưng cái kẻ quê mùa cao ráo, đẹp trai mà cô lấy
làm chồng lại không thấu hiểu được nó. Cô đã cố giải thích điều đó cho anh ta,
nhưng anh ta đã sỉ nhục cô bằng cách nói rằng cô không nên xử sự như thể cô là
người đặc biệt!

Tức giận, cô đã cho anh ta biết là “người ta cư xử như cách người ta được đối
xử!”. Lời nhận xét đó quá thông minh đến nỗi như thể nó được chính cô Bromleigh
đưa ra, và thế là anh ta không đáp lại khi anh ta đáng lẽ phải làm vậy.

Nhưng rồi, cô có thể trông chờ gì từ một người đàn ông thiếu tinh tế và phẩm vị
đến nỗi anh ta không biết sự khác nhau trong việc đáng được khao khát giữa một
người đi kèm được trả tiền với một Nữ bá tước?

Đầu tiên, anh ta chú ý tới cái người phụ nữ Bromleigh đó hơn là bản thân
Charise, và không nghi ngờ gì – Sheridan Bromleigh không biết tí gì về vị trí
của cô nàng. Cô nàng đọc các tiểu thuyết lãng mạn về những cô giáo kết hôn với
những ông chủ nhà, và khi Charise chế nhạo ý tưởng buồn cười đó, cô nàng đã
nhấn mạnh là cô không nghĩ đến những tước hiệu hay sự giàu có sẽ hoặc nên là
vấn đề giữa hai người thực sự yêu nhau.

Trên thực tế, Charise nghĩ một cách cay đắng khi cô ta đâm con dao ăn vào miếng
thịt nguội thái mỏng, nếu không phải là vì Sheridan Bromleigh, cô ta đã không ở
trong cái đống hỗn độn đau lòng này. Cô ta đáng nhẽ đã không bao giờ bị ép buộc
phải lôi cuốn sự chú ý của Morrison ra khỏi người đi kèm được trả tiền thấp kém
của mình khi cả hai người họ có vẻ thích nhau, đáng nhẽ sẽ không bao giờ trốn
đi với anh ta để cho tất cả mọi người trên tàu, đặc biệt là cô Bromleigh thấy,
rằng Charise Lancaster có thể có bất kì người đàn ông nào mà cô ta muốn. Cuộc
đời kinh khủng của cô là lỗi lầm của con phù thủy tóc đỏ đó, kẻ đã đặt tất cả
những thứ lãng mạn vô nghĩa vào đầu cô về tình yêu và những cuộc hôn nhân thần
kỳ nơi mà tiền và tước hiệu chẳng có ý nghĩa gì!.

“Charise?”

Cô ta đã không nói chuyện với anh ta hai ngày nay nhưng điều gì đó cỏ vẻ lạ
lùng trong giọng nói của anh ta làm cô nhìn lên đáp lại, và khi cô nhìn thấy vẻ
mặt hoài nghi của anh ta, cô hầu như hỏi anh về thứ mà anh ta đang đọc khiến
anh ta trông thật ngớ ngẩn.

“Có ai khác trên chuyến tàu với chúng ta lại tình cờ tên là Charise Lancaster
không? Ý anh là đó thật không phải là một cái tên đặc biệt thông thường, đúng
không?”

Cô ta nhìn anh khinh khỉnh. Câu hỏi ngu ngốc. Người đàn ông ngu ngốc. Tên của
cô chẳng thông thường tí nào, bao gồm cả việc tên của cô là duy nhất.

“Theo như bài báo”, anh ta nói bằng giọng sửng sốt, nhìn cô ta “Charise
Lancaster tới London
vào ba tuần trước trên con tàu Morning Star, vừa mới hứa hôn với bá tước
Langford .”

“Tôi không tin anh!” Charise nói với sự tức giận rõ ràng, giật lấy tờ báo ra
khỏi tay anh ta để cô ta có thể tự đọc lời thông báo. “Không có một Charise
Lancaster nào khác trên tàu.

“Hãy tự đọc nó đi,” anh ta nói một cách vô ích, bởi vì cô ta đã giật tờ báo từ
anh ta.

Một lát sau, cô ta quẳng tờ báo xuống bàn, khuôn mặt hằn lên sự giận dữ. “Kẻ
nào đó đã mạo danh tôi với ngài bá tước. Kẻ nào đó có mưu đồ, hèn hạ, xấu xa…”

“Em định đến chỗ quỷ nào thế?”

“Đi nhận lại ‘vị hôn phu mới’ của tôi”.

Chương
38

Khe khẽ hát cho chính mình nghe, Sherry cởi bộ váy mà nàng
sẽ mặc cho đám cưới trong vòng một giờ tới và đặt nó trên giường. Vẫn còn quá
sớm để thay bộ váy mặc hàng ngày của nàng bằng bộ váy màu xanh dương lộng lẫy
mà nàng sẽ mặc lát nữa, và những chiếc kim đồng hồ phía trên bệ lò sưởi dường
như chỉ chạy bằng một nửa tốc độ của chúng.

Vì họ không thể nào chỉ mời vài người bạn và bỏ qua một số người khác, nên mọi
người đã quyết định sẽ giới hạn số khách mời dự đám cưới chỉ trong vòng gia
đình thân thiết, để tránh làm tổn thương đến sự nhạy cảm của những người bạn mà
họ không mời và cũng là để giữ bí mật cho câu chuyện, điều khiến Sheridan thích
hơn. Việc này cũng cho phép gia đình chờ thêm một vài tuần trước khi thông báo
tin tức đám cưới để khiến nó không có vẻ quá vội vàng.

Tối hôm qua, theo lời bà nữ công tước quả phụ, người gần đây đã yêu cầu Sherry
gọi bà bằng “Mẹ,” thì những đám cưới vội vàng chắc chắn sẽ mang tới một trận
bão những câu chuyện đồn thổi và phỏng đoán về những lí do cho sự vội vàng đó.
Bà Charity được mời bởi vì không ai nỡ lòng nào không mời bà, và bà sẽ đến
trong vài phút nữa. Bác sĩ Whitticomb là thành viên ngoài-gia đình khác duy
nhất được mời tham dự, nhưng ông đã gửi lời nhắn đến sáng nay là một bệnh nhân
của ông đang rất cần ông, và rằng ông sẽ đến muộn một chút để uống một li sâm-panh.

Theo kế hoạch, Công tước Claymore sẽ hộ tống mẹ anh và Whitney đến đây trong
vòng một giờ nữa, và Stephen sẽ đến trong vòng nửa giờ sau đó, chính xác vào
lúc 11 giờ sáng, lúc đó đám cưới sẽ diễn ra. Những đám cưới kiểu Anh mà nàng
được biết, thường được tổ chức vào khoảng 8 giờ sáng tới trưa, để cho cặp tân
lang tân nương sẽ được hưởng ánh sáng rực rỡ ban ngày và có một đêm dài ngon
giấc để suy ngẫm lần cuối cùng về tầm quan trọng của bước ngoặt mà họ sẽ thực
hiện. Vị cha xứ rõ ràng đã ý thức được vai trò quan trọng của chính ông ta
trong việc kết hôn của Bá tước Langford, bởi vì ông ta đã đến từ một giờ trước
để chắc chắn là ông đến đúng giờ – một sự cẩn trọng rõ ràng đã khiến Colfax
thấy hơi buồn cười khi ông ta chuyển thông tin đó đến cho Sherry. Mặc một bộ
chế phục nghiêm chỉnh dành cho dịp này, cũng giống như tất cả những người hầu
mà nàng nhìn thấy dưới lầu khi nãy, Colfax cũng thông báo rằng những người làm
trong nhà mong được hát mừng nàng, trong dịp đặc biệt quan trọng này, một bài
hát cũ và truyền thống mà họ đã tập đi tập lại trong bếp. Cảm động vì sự chu
đáo của họ, Sherry đã vui vẻ đồng ý ngay lập tức.

Dựa vào những gì mà Sherry đã chứng kiến cho đến giờ, có vẻ như chỉ có người
quản gia và cô dâu là có thể dễ dàng xử lí mọi chuyện. Người hầu của nàng lo
lắng tới mức cô ta nhặng xị suốt cả nửa buổi sáng về việc tắm táp và đầu tóc
của Sherry, làm rơi ghim cài và đặt nhầm khăn tắm ở khắp mọi nơi, cho đến khi
cuối cùng Sherry cũng bảo cô ta đi ra để tận hưởng khoảnh khắc yên tĩnh của mình.

Đi tới bên chiếc bàn trang điểm, Sherry nhìn xuống chiếc vòng cổ nạm kim cương
và đá quý đang nằm trong một chiếc hộp đựng đồ trang sức lớn, viền nhung trắng
mà Stephen đã gửi đến cho nàng sáng nay. Mỉm cười, nàng chạm vào chiếc vòng cổ,
và ba vòng kim cương và đá quý dường như lấp lánh hạnh phúc cười lại với nàng,
phù hợp với tâm trạng nàng. Món đồ trang sức xa xỉ này có vẻ như trang trọng
hơn là bộ váy của nàng cần đến, nhưng Sherry định sẽ mang nó bất kể thế nào bởi
vì đó là món quà từ Stephen.

Stephen… Chàng sẽ trở thành chồng nàng, và những ý nghĩ của nàng tự ý quay trở
lại với những giây phút nàng đã trải qua trong phòng khách tối cùng chàng sau
vở nhạc kịch. Chàng đã hôn nàng đến khi nàng không còn biết gì nữa, cơ thể cứng
rắn của chàng ép chặt vào nàng, và những cơn sóng cảm xúc choáng váng chạy qua
nàng với mỗi một chuyển động áp sát của hông chàng, mỗi một yêu cầu sâu thẳm
của lưỡi chàng, mỗi một cái vuốt ve chiếm hữu, thân mật của bàn tay chàng trên
ngực nàng. Đến khi chàng lùi ra xa một chút, hơi thở của chàng nghe hổn hển một
cách lạ lùng, và Sherry bám lấy chàng trong sự buông thả vô vọng. “Nàng có
biết,” chàng thì thầm bằng giọng thô ráp, “nàng nồng nhiệt và đặc biệt đến thế
nào không?”

Không chắc phải trả lời ra sao, nàng tìm trong trí nhớ trống rỗng của mình một
vài nguyên nhân cụ thể cho cảm giác tội lỗi khó chịu mà nàng cảm thấy vì đã cho
phép chàng hôn nàng và chạm vào nàng. Chẳng tìm thấy gì đặc biệt, nàng đã trượt
bàn tay vòng quanh cổ chàng và ấn má nàng vào khuôn ngực cứng rắn của chàng. Nửa
cười, nửa rên rỉ, chàng khẽ kéo tay nàng xuống và bước lùi lại. “Đủ rồi. Trừ
khi nàng muốn tuần trăng mặt của chúng ta đến trước đám cưới, cô gái trẻ à,
nàng sẽ phải tạm bằng lòng với vài nụ hôn trong trắng mà thôi…” Trông nàng chắc
hẳn là rất thất vọng, bởi vì, chàng đã khẽ cười và cúi xuống để hôn nàng lần
nữa.

Những ý nghĩ của Sherry bị gián đoạn bởi một tiếng gõ cửa và nàng nói người
đứng ở ngoài cứ vào. “Xin lỗi, thưa tiểu thư,” Hodgkin nói, khuôn mặt nhỏ của
ông ta nhăn nhó và xanh xao, như thể ông ta đang bị đau. “Có một người phụ nữ
trẻ – tôi ngại phải dùng từ “quý cô” bởi cái kiểu ngôn từ mà cô ta sử dụng – ở
dưới lầu đòi phải được gặp cô.”

Sherry nhìn vào ông ta trong chiếc gương phía trên bàn trang điểm. “Cô ấy là
ai?” Người quản gia phụ già giơ hai bàn tay ra và chúng run run trước phản ứng
của ông ta. “Cô ta nói cô ta là cô, thưa tiểu thư.”

“Ông nói gì cơ?”

“Cô ta nói cô ta là Cô Charise Lancaster.”

“Thật là…” trái tim Sherry bắt đầu đập thình thịch chẳng vì lí do rõ ràng nào
cả, và giọng nàng bị nghẹn lại ở chỗ từ “kì lạ”.

Nghe như thể ông ta đang xin nàng hãy buộc tội người đàn bà kia là một kẻ bí ẩn
hay một kẻ lừa đảo, ông ta nói thêm, “Cô ta có… có rất nhiều sự thật dường như
có thể chứng minh lời nói của cô ta. Tôi – tôi biết chúng là sự thật, thưa cô,
bởi vì tôi đã từng là người làm của Nam tước Burleton.”

Burleton… Burleton… Burleton… Burleton. Cái tên bắt đầu gào thét như một
nữ thần báo tử trong óc nàng.

“Cô ta – cô ta đòi được gặp bá tước, nhưng cô đã rất tốt với tôi… với tất cả
chúng tôi, và tôi hi vọng rằng nếu mà địa vị của chúng ta có bị thay đổi, tất
nhiên chuyện đó là không thể có, thì ít nhất cô cũng đến nói thẳng với tôi nếu
có bất kì điều dối trá nào, thay vì mang câu chuyện đến nói với bá tước… nói với
ai đó khác. Tất nhiên, tôi sẽ phải nói với ngài ấy về mong muốn của người phụ
nữ kia muốn gặp ngài khi ngài đến đây làm lễ cưới, nhưng có lẽ nếu cô có một cơ
hội gặp cô ta trước và cô ta bình tĩnh hơn…”

Sherry chống tay vào bàn trang điểm tìm chỗ dựa, gật đầu đồng ý để ông ta chỉ
cho người phụ nữ tự nhận là nàng lên lầu, và nàng nhắm chặt mắt lại, tập trung.

Burleton…BURLETON…BURLETON.

Những hình ảnh và giọng nói bắt đầu lướt qua trí óc nàng, tăng tốc nhanh hơn và
nhanh hơn, quay nhanh đến nỗi cái sau xuất hiện trước khi cái trước kịp mất đi.

… Một con tàu, một buồng tàu, một cô hầu sợ hãi. “Sẽ thế nào nếu vị hôn phu
của Cô Charise nghĩ chúng ta đã giết cô ấy, hoặc bán cô ấy, hoặc điều gì đó tệ
hại như thế? Ngài Nam tước sẽ kiện chị, và chị chẳng là ai cả,vì thế luật pháp
sẽ ở về phía ông ta. Đây là nước Anh không phải nước Mỹ…

… Ánh đuốc, những công nhân bốcvác, một người đàn ông cao, hung dữ đứng ở cuối
ván cầu. “Tiểu thư Lancaster, tôi e là đã có một vụ tai nạn. Nam tước
Burleton đã bị giết ngày hôm qua
.”

… Những cánh đồng bông, những đồng cỏ, một xe chở đầy hàng hóa, một cô gái nhỏ
tóc đỏ… “Cha cháu gọi cháu là ‘cà rốt’ bởi vì tóc cháu, nhưng cháu tên là
Sheridan. Có một loại hoa hồng – một loài hoa – tên là Sheridan, và mẹ cháu đặt
tên cháu theo nó
.”

… Một con ngựa chạy không nghỉ, một khuôn mặt Ang-điêng nghiêm nghị, mùi của
mùa hè. “Người da trắng không giỏi đặt tên như người da đỏ. Không phải là
hoa, cháu ấy. Lửa, cháu ấy. Ngọn lửa. Cháy rực
.”

… Những ngọn lửa trại, ánh trăng, một chàng trai Tây Ban Nha đẹp trai với đôi
mắt biết cười và một chiếc ghi-ta trên tay, âm nhạc vang khắp trong đêm. “Hát
với anh, cô bé
.”

… Một ngôi nhà nhỏ, gọn ghẽ, một cô gái nhỏ nổi loạn, một người phụ nữ tức
giận. “Patrick Bromleigh, anh đáng bị đánh bằng roi ngựa vì cái cách đã nuôi
dậy đứa trẻ ấy. Nó không biết đọc, và không biết viết, cách hành xử của nó tệ
hại, và mái tóc nó thì phóng đãng, nó đã tuyên bố với tôi, chắc như đinh đóng
cột, rằng nó ‘mơ tưởng’ gã nào đó tên là Raphael Benavente và nó có lẽ sẽ hỏi
cưới hắn một ngày nào đó. Nó thực sự định tự cầu hôn và với một gã Tây Ban Nha
lông bông cờ gian bạc lận. Và tôi còn chưa nói đến người đồng hành ưa thích kia
của nó – một gã đàn ông da đỏ ngủ với chó! Nếu anh còn có một chút lương tâm,
một chút tình yêu nào dành cho nó, anh phải để nó ở lại đây với tôi
.”

… Hai người đàn ông trang nghiêm đứng ở trong sân, người thứ ba trên ngưỡng
cửa, khuôn mặt ông căng thẳng. “Con để ý dì Cornelia nhé, con yêu. Cha sẽ về
với con trước khi con biết cha đi ấy – một hoặccùng lắm là hai năm thôi
.”

… Một đứa trẻ ra sức phản đối bám lấy ông. “Không, Cha ơi, đừng mà! Đừng bỏ
con lại đây! Xin cha! Con xin, con sẽ mặc váy và sửa sang lại đầu tóc phóng
đãng của con, chỉ xin cha đừng bỏ con lại. Con muốn đi với cha và Rafe và Chó
nằm ngủ! Đó là chỗ của con, bất kể bà ấy nói gì! Cha ơi, Cha ơi, đợi đã
-”

… Một khuôn mặt phụ nữ nghiêm khắc với mái tóc bac, một đứa trẻ phải gọi bà là
“bác Cornelia.” “Đừng có thử lườm để khiến ta bối rối với cái biểu hiện đó,
cô nhóc. Ta đã hoàn thiện cái nhìn đó từ rất lâu rồi ở nước nước Anh, và ta khá
là miễn dịch với nó. Ở nước Anh, nó có thể có ích cho cháu, nếu cháu là đứa
cháu ngoại được thừa nhận của Địa chủ Faraday, nhưng đây là nước Mỹ. Ở đây, ta
phải dạy ứng xử cho con cái của những người đã từng được coi là có địa vị thấp
hèn hơn ta, và ta phải may lắm mới kiếm được việc làm ấy
.”

… Một người phụ nữ khác, to khỏe, vui vẻ, quả quyết. “Chúng tôi có thể có
một vị trí cho cô ở trường của chúng tôi. Tôi đã nghe bác cô nói vài điều tốt
đẹp về cô, cô Bromleigh.

… Giọng nói của các cô gái trẻ. “Chào buổi sáng, Cô Bromleigh.” Những cô tiểu
thư tí hon trong những chiếc tất dài và ruy-băng màu trắng thực tập điệu nhún
mìn trong khi Sheridan làm mẫu.

Hai bàn tay nàng toát mồ hôi trên mặt bàn trang điểm, hai đầu gối bắt đầu nhũn
ra.Phía sau nàng, cánh cửa chợt mở và một cô gái tóc vàng bước vào, giọng cô ta
la lên giận dữ. “Đồ lừa đảo không thể tưởng nổi!”

Quay cuồng trong những hình ảnh múa may trong đầu, Sherry ép buộc mắt nàng phải
mở ra, ngẩng đầu lên, và nhìn chằm chằm vào chiếc gương trên bàn trang điểm.
Trong gương ngoài khuôn mặt nàng còn một khuôn mặt khác, một KHUÔN MẶT THÂN
THUỘC. “Ôi, lạy Chúa tôi!” nàng rên lên khi hai cánh tay bắt đầu run rẩy và
trượt đi, buộc nàng hoặc phải đứng thẳng dậy từ vị trí gập người hoặc sẽ ngã
xuống sàn. Chậm rãi, nàng nhấc hai bàn tay khỏi bàn trang điểm, và rất từ từ,
nàng quay người lại, trong khi cơn kinh hoảng bắt đầu đập vào người nàng, xua
đuổi sự yếu đuối và trạng thái u mê. Toàn bộ cơ thể nàng run lên vì sợ, nàng
đối mặt với Charise Lancaster, và cảm thấy mỗi một từ giận dữ của cô ta như một
nắm đấm vào đầu nàng :

“Con điếm quỷ quyệt, ti tiện, xảo trá này! Nhìn vào nơi này xem. Nhìn
vào mày xem!” Đôi mắt cô ta trở nên hoang dại khi cô ta nhìn xung quanh căn
phòng màu xanh và vàng xa hoa. “Mày thực sự đã chiếm chỗ của tao.”

“Không!” Sheridan bật ra, nhưng giọng nàng khó mà nhận ra được, vỡ vụn và điên
cuồng. “Không, không phải cố tình. Lạy Chúa, đừng –”

“Mày cần nhiều hơn lời cầu nguyện để tránh khỏi nhà tù đấy,” học sinh cũ của
nàng quát nàng, khuôn mặt cô ta méo mó đi vì giận dữ. “Mày đã chiếm chỗ CỦA
TAO… Mày đã lừa tao cưới Morrison với tất cả những câu chuyện lãng mạn của mày,
và rồi MÀY CHIẾM CHỖ CỦA TAO. Mày thực sự đã định CƯỚI MỘT VỊ BÁ TƯỚC!”

“Không, xin cô, xin nghe tôi nói. Đó là một tai nạn. Tôi đã mất trí nhớ.”

Câu nói đó chỉ làm cô ta thêm điên cuồng. “Mất trí nhớ!” cô ta hét lên khinh
bỉ. “Chà, mày biết tao là ai cơ mà!” Không nói thêm lời nào, cô ta quay người.
“Tao sẽ quay lại cùng với nhà chức trách trong vài phút nữa, và chúng ta sẽ xem
họ cảm thấy sao về trí nhớ bị mất của mày, đồ con quỷ -!”

Sherry chạy mà không hề nhận ra nàng đang di chuyển, bám chặt lấy vai của cô
gái kia, cô làm cho cô ta lắng nghe trước khi cô ta làm điều gì đó thiếu suy
nghĩ, những lời lẽ của cô ta lơ lửng trên đầu họ. “Charise, xin cô, hãy lắng
nghe. Tôi đã bị thương ở đầu – một tai nạn – và tôi không biết tôi là ai. Xin
hãy chờ – xin hãy nghe tôi – Cô không biết, cô không hiểu điều gì sẽ xảy ra cho
họ với vụ tai tiếng này đâu.”

“Tao sẽ cho mày vào tù trước khi đêm xuống!” cô ta gào lên, giật bàn tay
Sheridan ra. “Tao sẽ làm cho ngài bá tước quý hóa của mày biết được ông ta là
một thằng ngốc như thế nào –”

Bóng tối trùm lên trước mặt Sheridan. Chữ đen trên nền trắng. Những dòng tít
gào thét. Tai tiếng. Nhà tù. “Đây là nước Anh, và chị chẳng là ai cả, vì thế
luật pháp đứng về phía ông ta
.”

“Tôi sẽ đi!” nàng khóc, giọng nàng ai oán và rối loạn và hoang mang khi nàng
bắt đầu lùi về phía cửa. “Tôi sẽ không trở lại. Tôi sẽ không gây rắc rối. Đừng
mang nhà chức trách đến. Tai tiếng sẽ giết chết họ. Nhìn tôi này – Tôi đang đi
đây.” Sherry quay người và bỏ chạy. Nàng lao xuống dưới cầu thang, gần đâm sầm
vào người giữ cửa. Một cục uất nghẹn dâng lên cổ họng nàng khi nhận ra rằng
Stephen sẽ đi qua sảnh này trong vòng một giờ nữa, tưởng rằng mình chuẩn bị làm
đám cưới, nhưng lại chỉ phát hiện ra cô dâu của chàng đã bỏ trốn. Tim nàng đập
thình thịch, nàng chạy vào trong thư viện, viết nghuệch ngoạc một bức thư, và
dúi nó vào bàn tay cứng đơ của người quản gia già, rồi nàng mở toang cửa, và
chạy xuống những bậc cửa, xuống con phố, vòng ở lối rẽ.

Nàng chạy và chạy cho đến khi không thể chạy nổi nữa, rồi nàng dựa vào tường
của một tòa nhà, lắng nghe một giọng nói trong quá khứ gần đây của nàng – một
giọng nói yêu thương – một giọng nói yêu thương giải thích những việc chưa bao
giờ xảy ra với một người phụ nữ mà chàng chưa bao giờ gặp mặt: “Lần cuối
cùng chúng ta ở với nhau bên Mỹ, chúng ta đã cãi nhau. Ta đã không nghĩ nhiều
về trận cãi vã đó trong khi nàng bị ốm, nhưng khi nàng bắt đầu hồi phục vào đêm
hôm trước, ta nhận ra nó vẫn còn trong đầu ta.”

“Chúng ta đã cãi nhau về việc gì?”

“Ta đã nghĩ là nàng chú ý quá nhiều tới một người đàn ông khác. Ta đã ghen.”

Chao đảo bởi một cơn choáng váng khác, Sherry nhìn vô hồn vào những chiếc xe
ngựa phóng qua khi nàng chầm chậm đi xuống phố. Nhưng chàng đã không ghen. Thái
độ của chàng đã trở nên cứng rắn kể từ giây phút nàng hỏi chàng liệu họ có “yêu
nhau rất nhiều” hay không.

Bởi vì họ đã chưa bao giờ yêu nhau.

Trí óc nàng bị tê liệt vì hoang mang và kinh hoàng.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+