Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Tử Khúc – Chương 01:Ngày Kinh Hoàng 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Từng giọt nắng ùa vào kẽ lá, sưởi ấm buổi chiều vàng
yên ả. Cơn gió thu bất chợt thoảng qua, vân vê tà áo trắng thướt tha
đang lặng người mong ngóng một bóng dáng thân quen.

Giờ tan học.

Trước cổng đại học X.

Tử Yên vẫn đứng đấy đợi ai, khi từng dòng người đã bắt đầu thưa thớt.

Bỗng…

Chung quanh Tử Yên đột ngột tối sầm. Cảm giác ấm nóng bao quanh đôi
mắt khiến nàng giật mình toan hét lên. Nhưng đúng lúc ấy, một giọng nói
khàn trầm đã kịp thời cướp lời nàng:

– Đoán xem là ai này.

Tâm tình Tử Yên đang hỗn loạn, nhưng rất nhanh đã trở nên bình lặng.
Tiếng nói ấy đối với nàng đã quá đỗi quen thuộc. Dù có lẫn trong đám
đông, hay vang lên chỉ trong phút chốc, Tử Yên lập tức vẫn có thể nhận
ra. Nàng hờn dỗi đáp:

– Không thích!

Người ấy kiên nhẫn hỏi Tử Yên. Ngữ điệu vẫn vô cùng từ tốn:

– Sao lại không thích?

– Giận rồi.

Nghe đến đấy, thủ phạm bịt mắt Tử Yên liền buông tay, vội vàng bước
đến trước mặt nàng. Đôi mắt nâu đầy lo lắng nhìn Tử Yên, Vĩnh Huy hỏi:

– Sao lại giận?

– Dám để em đợi lâu.

Lần nào cũng vậy, hễ được tan học sớm, Tử Yên lại đến đây chờ Vĩnh
Huy. Bạn bè thường bảo nàng ngốc nghếch, kẻ thích tự ngược đãi bản thân.
Cũng có thể lắm chứ? Nàng có phủ nhận điều đó đâu. Tử Yên thích nhìn
thấy gương mặt ngạc nhiên nhưng không giấu được vẻ hạnh phúc của Huy.
Nàng thích nghe những câu hỏi quan tâm, lo lắng khi chàng biết mình đã
đợi thật lâu. Và quan trọng hơn hết, Tử Yên muốn Vĩnh Huy biết rằng,
trong khi chàng đang cực khổ nghiên cứu để hoàn thành luận án, vẫn có
nàng kiên nhẫn đứng chờ, sẵn sàng cùng chàng chia sẻ mọi khó khăn.

Vĩnh Huy thoáng bất ngờ. Chàng khẩn trương hỏi:

– Em đứng đây bao lâu rồi?

– Hơn một tiếng rồi. – Giọng Tử Yên líu ríu.

Trước kia, khi cả hai hẹn nhau đi chơi, lỡ đến trễ để Tử Yên phải chờ
dù chỉ một chút, Vĩnh Huy còn cảm thấy không nỡ. Huống hồ dạo này hôm
nào chàng cũng ở miết trong trường, mà Tử Yên hễ tan sớm lại mò đến
“trồng si. Trời thì nắng nóng, nàng một thân một mình đứng
ngốc nghếch ở đây, bảo Vĩnh Huy không xót thế nào được. Chàng cau mày
trách móc:

– Anh đã nói với em hôm nay anh phải ở lại trường làm bài luận đến
năm giờ cơ mà. Em tan học thì cứ về trước. Đến đợi anh làm gì?

– Em thích vậy đấy, không được à?

Vẻ mặt phụng phịu của Tử Yên khiến đôi mày kiếm phút chốc giãn ra.
Môi Vĩnh Huy nhếch khẽ. Cõi lòng chàng tựa hồ một khối hơi đang phình to
bỗng nhiên xẹp xuống. Bao mệt nhọc, căng thẳng đều bị bộ dạng ấy đánh
tan.

– Được rồi. Vậy chúng ta… – Vĩnh Huy chợt vươn vai, hếch cằm ra hiệu. – …về thôi!

Tử Yên vốn không hay hờn dỗi. Nàng bao giờ cũng hòa nhã và biết cách
làm người khác yêu quí. Nhưng chẳng hiểu sao trước mặt Vĩnh Huy, Tử Yên
thỉnh thoảng lại vô thức trưng ra bộ dạng nũng nịu này. Ngay cả với bố
mẹ nàng cũng rất ít như thế. Có lẽ Tử Yên muốn được Vĩnh Huy dỗ dành,
muốn được chàng chiều chuộng. Khi bên cạnh Vĩnh Huy, đây chẳng phải là
đặc quyền duy nhất của nàng sao? Tử Yên vội vã quay đi. Nàng bướng bỉnh
nói:

– Ai cho anh nói chuyện với em. Em đang giận anh mà.

Vĩnh Huy chăm chú ngắm Tử Yên. Chàng thật sự thích những lúc cả hai
như thế. Vài câu nói không đầu không đuôi, chẳng có nội dung gì rõ ràng,
nhưng vui vẻ, tự nhiên. Chỉ cần nhìn Tử Yên, đơn giản vậy thôi, trong
lòng chàng cũng thấy bình yên lạ.

Vĩnh Huy vỗ về:

– Ngoan, đừng giận nữa, anh mua kem cho ăn.

Tử Yên nghe đến đấy, dở khóc dở cười nói:

– Này!  Em đâu phải con nít. Muốn dỗ ngọt em sao? Nếu vậy, ít ra anh
cũng nên chọn thứ gì đắt đắt một chút. Thật là…chẳng có thành ý gì cả.

Người tung ắt phải có kẻ hứng. Vĩnh Huy là người khơi mào, chàng hiển
nhiên phải tiếp tục trò đùa con trẻ này. Vĩnh Huy nheo nheo đuôi mắt,
ra vẻ đăm chiêu:

– Em muốn thứ đắt đắt một chút? Được rồi, để anh xem. Son phấn, nước
hoa, quần áo, giày dép… –Chàng nhìn Tử Yên từ trên xuống dưới, chán nản
lắc đầu. – Những thứ này đâu hợp với em. Em không phải con nít, cũng
chẳng phải người lớn. Mà chỉ là… –Vĩnh Huy ra chiều đăm chiêu. Trước ánh
nhìn tò mò của Tử Yên, chàng chợt cười gian. – …một đứa trẻ to xác.

Vừa dứt lời, Vĩnh Huy liền co cẳng bỏ chạy. Niềm hứng khởi lạ kì bỗng
vô tư ùa đến, tưới mát tâm hồn chàng. Vĩnh Huy cười giòn tan, mặc những
vạt nắng vàng ươm đang trườn dài trên áo.

Tử Yên cắn môi, trợn mắt, tức tốc đuổi theo Vĩnh Huy.

– Dám chọc em à? Anh chán sống rồi đúng không? Có giỏi thì đứng lại cho em. Đứng lại ngay!

Vĩnh Huy bật cười lớn. Chưa bao giờ chàng cảm thấy sảng khoái như lúc
này. Gió thổi bay mái tóc dày đen nhánh, gột bỏ mọi lo toan đang đè
nặng lòng chàng. Vĩnh Huy ngoái đầu lại, thích thú bông đùa:

– Dại gì, đứng lại rồi anh chết có toàn thây không?

Guồng chân Vĩnh Huy đã bắt đầu chậm lại. Đến ngã ba vắng người phía
trước, chàng phanh gấp, mua một que kem dâu và kiên nhẫn đứng chờ.

Hì hục đuổi theo đến vã mồ hôi hột, nhác thấy dáng người nhong nhỏng cao của Huy, Tử Yên lấy hai tay làm loa, lớn tiếng gọi:

– Đến đây đi, em chạy hết nổi rồi.

– Rồi rồi, anh đến ngay.

Vĩnh Huy vui vẻ chìa que kem cho Tử Yên, khuyến mãi thêm nụ cười rạng rỡ, khiến Tử Yên dù không muốn cũng chẳng thể chối từ.

– Lần này, tạm tha cho anh. –Nàng vừa nói vừa nhanh nhẹn giật lấy que kem, bóc vỏ ra rồi mút ngon lành.

Bệnh thời tiết của Tử Yên trước giờ vốn mau đến, nhưng cũng rất chóng
đi. Lúc nãy nàng hãy còn hờn dỗi, la hét inh ỏi, quát tháo rầm trời,
thế mà bây giờ dường như đã quên mất mình còn giận Huy. Bằng chứng là
hiện tại nàng đang đứng đấy, say sưa mút kem như trẻ nhỏ khiến chàng
thấy buồn cười quá đỗi.

– Yên ơi!

– Hở?

– Yên à!

– Hở?

– Yên!

Cô gái nhỏ bất giác chau mày. Tử Yên không hề thích cái tên của mình.
Nó lạ lùng, vô nghĩa, lại đậm chất kiếm hiệp. Tới nỗi nàng từ nhỏ đến
lớn đi học toàn bị bạn bè trêu. Lại hay bị thầy cô nhắm đến mỗi lúc trả
bài. Một ngày đẹp trời nọ, Tử Yên mạo muội hỏi mẹ mình vì sao đặt tên
này cho nàng. Câu trả lời khiến Tử Yên khóc không ra nước mắt. Phương
Ngọc – mẹ nàng bảo thời trẻ bà thường thích xem phim võ hiệp. Khi Phương
Ngọc mang thai Tử Yên thì vô tình xem được “Long Hổ Phá Thiên Môn”.
Thấy cô nữ chính xinh đẹp, hoạt bát, cái tên lại lạ lạ hay hay, bà vội
vã viết hai chữ “Tử Yên” vào sổ tay, để dành sau này đặt tên cho con
gái. Cũng vì chuyện này mà cha mẹ nàng cãi nhau kịch liệt. Chí Hải – cha
nàng thích một cái tên thuần Việt, dịu dàng, nữ tính. Còn Phương Ngọc
cũng nhất quyết bảo vệ suy nghĩ của mình. Không ai nhường ai, cuộc chiến
vẫn chưa ngã ngũ, thì đến ngày mẹ Tử Yên trở dạ. Lúc Phương Ngọc đau
bụng dữ dội, Chí Hải liền cầm tay bà luôn miệng hứa, chỉ cần cả hai mẹ
tròn con vuông, Phương Ngọc muốn gì, ông đều không phản đối. Thế nên mới
có Tử Yên ngày hôm nay. Lúc nghe xong lời mẹ, nàng không khỏi hụt hẫng.
Tử Yên những tưởng nhà nàng gốc Hoa, hay cái tên của mình có ý nghĩa
“kinh thiên động địa” lắm, nào ngờ đó chỉ là tên nhân vật trong một bộ
phim. Thử hỏi có oan uổng không? Đáng giậnkhông? Lúc đấy nàng thấy tên
mình rất chướng tai. Tuy bây giờ cảm giác ấy đã phần nào thuyên giảm,
nhưng khi nghe ai gọi đến hai chữ “Tử Yên”, lòng nàng tự dưng cảm thấy
thật quái đản. Ví như Vĩnh Huy lúc này, biết nàng không thích bị gọi
tên, chàng rốt cuộc muốn chọc giận nàng à? Tử Yên cau có hỏi:

– Anh bị sao vậy?

– Anh thích em! – Vĩnh Huy bình thản nói, vẻ mặt chàng vẫn không hề biến sắc.

Tử Yên hơi sững người. Nàng đang nghĩ trong đầu câu công kích tiếp
theo để đáp trả Vĩnh Huy. Nào ngờ chàng tự dưng lại tỏ tình như thế,
khiến nàng không kịp trở tay. Chiêu này của chàng thật vô cùng cao thâm.

– Biết mà.

Tử Yên nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Đáp lại lời bộc bạch dở người
kia, gương mặt nàng cũng chẳng chút ngượng ngùng. Đây đâu phải lần đầu
Tử Yên nghe thấy câu này từ Vĩnh Huy. Bao giờ cũng cái điệu bộ ấy, nửa
đùa nửa thật. Nàng thà dành tâm trí, tập trung ăn kem còn ý nghĩa hơn.

Trông dáng vẻ tảng lờ của Tử Yên, Vĩnh Huy vẫn không chịu yên phận. Chàng tiếp lời châm chọc:

– Em ngốc lắm. Anh không nói, làm sao em biết được.

Sẵn que kem vừa mới đánh chén xong, Tử Yên nhắm thẳng vào Vĩnh Huy mà
ném. Điệu bộ chú tâm như xạ thủ chuyên nghiệp. Nàng lườm mắt đe dọa:

– Dám bảo em ngốc này!

Cả hai cùng nhau rảo bước trên con đường quen thuộc. Bóng họ đan vào
nhau quấn quýt, đổ dài lên nền xi măng láng mịn. Tiếng trò chuyện ríu
rít, tiếng cãi nhau rôm rả, hồn nhiên tan vào gió.

Vĩnh Huy nhìn Tử Yên.

Tay chàng khẽ giơ cao, âu yếm đón lấy chiếc lá vàng lạc lối, vô tình
vương trên mái tóc đen mượt mà. Tử Yên bối rối cúi gằm mặt, hai má nàng
bất giác ửng hồng.

Vĩnh Huy chẳng nói gì.

Chàng chỉ khẽ mỉm cười.

Hạnh phúc đôi khi chỉ giản đơn như thế.

“Em cạnh bên mỗi khi anh lạc lõng.

Em đáp lời mỗi lúc anh gọi tên.

Em ở đó mỗi khi anh tìm kiếm.

Vĩnh viễn chẳng bao giờ rời xa.”

 

Vĩnh Huy những tưởng, khoảnh khắc kì diệu này sẽ kéo dài mãi mãi…

Từ ngày quen Tử Yên, chàng cảm thấy cuộc đời sao bỗng đẹp lạ kì. Nó
đáng sống, và cũng thật đáng yêu. Bất ngờ. Đột ngột. Sự xuất hiện của
nàng khiến Vĩnh Huy choáng váng. Vòng xoay nhàm chán hằng ngày bỗng vì
nàng mà trở nên xáo trộn. Ban đầu là một chút khó chịu, kèm theo những
phiền toái gay gắt Nhưng dần dà, cái cảm giác nhớ nhung, mong chờ xen
lẫn những ngọt ngào, trìu mến cứ đan cài vào từng mạch sống, từng nhịp
thở khiến Vĩnh Huy không cách nào cưỡng lại. Tử Yên nghiễm nhiên bước
vào lòng chàng, choáng hết tâm trí chàng, rồi ngang ngạnh trở thành
người quan trọng nhất đời chàng.

Nhưng điều đó lại làm chàng hài lòng.

Chàng hạnh phúc. Rất hạnh phúc. Mà không hề mảy may hay biết rằng…

Đây có lẽ sẽ là lần cuối cùng, Vĩnh Huy được về cùng Tử Yên trên con đường kỉ niệm này.

……………………

Tối hôm ấy.

Vừa trông thấy Vĩnh Huy đỗ xe trước nhà mình, Tử Yên liền tất tả chạy
xuống. Chàng nhíu mày nhìn nàng, môi bật ra một câu hỏi bông đùa:

– Nhóc con, sao mặt mày sưng lên thế kia? Lại mới ngủ dậy à?

Suốt cả ngày học hành mệt lã. Buổi trưa cũng chẳng ngủ được một giấc
tử tế. Tử Yên lúc này phải tranh thủ nghỉ ngơi, tối mới có sức lao vào
đống bài vở, tiếp tục tác chiến. Chẳng biết kẻ nào không biết điều,
ngang nhiên gọi đến phá đám. Bây giờ còn đứng đây nhe nhởn, chọc ghẹo
nàng. Tử Yên mặt mày nhăn nhó, vờ trách cứ:

– Anh còn nói vậy nữa à? Em đến ngủ mà cũng chẳng yên thân với anh.

– Thôi đi tiểu thư ơi! Có ai như em không? Vừa đi học về, ăn cơm xong
là bò lăn ra ngủ, không khéo em béo lên mất. Anh sẽ phá tới khi nào em
bỏ được thói xấu này mới thôi.

Tử Yên chau mày hết cỡ, ngang ngạnh đáp:

– Em có béo lên thì cũng là việc của em. Liên quan gì đến anh.

Trông điệu bộ giận lẫy quen thuộc của Tử Yên, Vĩnh Huy thôi không trêu chọc nữa. Chàng dịu giọng, đoạn xuýt xoa:

– Kìa kìa, em lại cáu nữa rồi. Sao mà không liên quan đến anh cho
được. Anh chỉ đùa thôi. Em tròn lên một tí dễ thương hơn chứ sao.  –
Vĩnh Huy hất hàm ra hiệu. – Lên xe đi! Anh đèo đến chỗ này, hay lắm!

Dừng giữa cầu Phú Tây, Vĩnh Huy bất ngờ phóng xuống xe, mặc Tử Yên cứ ngơ ngác nhìn quanh.

Cầu hôm nay khá vắng. Thấp thoáng vài đôi tình nhân đang sóng bước
bên nhau. Một người đàn ông vừa nhìn xuống lòng sông, vừa thong thả hút
thuốc. Từng đợt khói trắng chao lượn, rồi mất hút vào bầu không gian đen
thẫm. Vài chiếc xe chốc chốc vụt qua, nhanh nhẹn và thanh thoát như
những cái bóng dưới ánh đèn huyền ảo. Tử Yên bất giác hỏi:

– Đến đây chi vậy anh?

– Ngắm trăng. – Vĩnh Huy chỉ tay lên trời, mỉm cười hài hước.

Tử Yên ngước nhìn theo, giọng thảng thốt:

-Trời! Bây giờ em mới biết anh “sến” dữ vậy đó.

– Bậy. Cái này không phải “sến” mà là… rồ-mén-tịc.  – Vĩnh Huy lên
tiếng phản bác, rồi vẫy tay thích thú. – Đến đây với anh nào! Lâu lâu
cũng phải cho anh “nghệ sĩ” tí chứ.

Trăng sáng quá!

Tròn trịa, nõn nà như thiếu nữ dịu dàng vừa chớm xuân xanh.

Tử Yên say sưa ngắm nghía những dải mây lảng bảng, khẽ vắt hờ qua
khuôn trăng đẫy đà, rồi bất giác thổi vào đó luồng sinh khí trong trẻo,
làm bầu không gian bỗng xa hơn, cao hơn. Gió vờn tóc nàng như nhắc nhở,
có một người nãy giờ vẫn chăm chú nhìn nàng. Ánh mắt vừa ấm áp dịu dàng,
vừa đằm thắm yêu thương.

Mãi một lúc sau, Tử Yên mới phát hiện ra Vĩnh Huy không hề có ý
thưởng ngoạn cảnh đẹp, mà chỉ một mực… chú mục đến mình. Nàng vội vàng
quay đi, đôi gò má ửng hồng, bối rối:

– Sao anh lại nhìn em?

Vĩnh Huy vờ ngạc nhiên:

– Không nhìn em thì nhìn ai bây giờ?

Thấy Tử Yên lặng im không đáp, chàng tiếp lời:

– Sao? Em không thích à?

– …

-Có bạn gái mà không được ngắm. Có ai thê thảm như anh không? Không
được, thiệt thòi như vậy, anh không thể chịu được. Đành tạm biệt em. Anh
phải đi tìm một bóng hồng khác thôi. – Vĩnh Huy ngó nghiêng xem xét. –
Chà! Bên kia có vài cô. Hay là anh đi qua đó…

– KHÔNG ĐƯỢC!  – Tử Yên đột ngột quát lớn.

– …

Một giây.

 

Hai giây.

 

Ba giây.

Mặc kệ Vĩnh Huy cứ không ngừng huyên thuyên, biết chàng đang cố tình
trêu mình, Tử Yên liền lặng im giả chết. Nhưng khi nghe Vĩnh Huy muốn
tìm cô gái khác. Tình cảm trong nàng bỗng chốc phình to, đè bẹp lí trí.
Chẳng cần biết lời chàng thật hay giả, Tử Yên lập tức đã phản ứng dữ
dội. Thấy Vĩnh Huy “mắt sững miệng đơ”, biết mình vừa rồi có phần hơi
thái quá, Tử Yên liền luống cuống biện minh:

– À không. Không…không phải. Ý…ý em là. Mà anh…anh không được phép…

“Không được!”

“Không được!”

“Không được!”

Hai từ ấy cứ vang vọng trong đầu Vĩnh Huy. Chàng lặng người nhìn Tử
Yên, nhìn vẻ lúng túng, gương mặt phiếm hồng của nàng, lòng cứ lâng lâng
một cảm giác ngọt ngào, ngây ngất. Mãi một lúc sau, Vĩnh Huy mới vẫy
vùng thoát khỏi dư vị ấy. Chàng cười cười hỏi:

– Nhóc con! Em đang ghen đấy à?

– Không đời nào, ai thèm ghen chứ! – Tử Yên quay phắt đi như vừa bị bắt thóp. Gương mặt nàng lại đỏ bừng hờn dỗi.

Ngắm mái tóc đen mượt chấm hờ bờ vai thon, cùng vóc dáng thanh mảnh
nhỏ nhắn, Vĩnh Huy phải cố lắm mới kìm được ý muốn ôm chầm nàng vào
lòng. Cả hai quen nhau đã lâu, nhưng chưa bao giờ có những hành động
thật sự thân thiết. Bản thân Vĩnh Huy hiểu, Tử Yên chỉ là một nữ sinh
trung học. Nàng trong sáng và thuần khiết hơn bất cứ ai. Cũng chính vì
thế mà chàng luôn nhất mực trân trọng, hết lòng nâng niu. Vĩnh Huy đâu
cần những cử chỉ thân mật để thỏa mãn bao xúc cảm cá nhân. Đôi khi chỉ
một cái nắm tay, một câu ghen tuông ngô nghê của nàng cũng đã đủ làm
chàng vô cùng thỏa mãn. Điều đó cho thấy tình cảm sâu sắc này, ít nhiều
gì… cũng được nàng hồi đáp.

Giá như mà…

Giá như…

Em luôn bên anh…

Thật gần thế này…

Mãi mãi…

Anh chỉ cần vậy thôi…

Chỉ cần có thế…

Anh có tham lam quá không em?

Vĩnh Huy trấn tỉnh mình, rồi nhẹ nhàng xoa đầu Tử Yên.

– Em đừng lo! Chỉ có mỗi mình em, anh đã đủ chết lên chết xuống, làm gì còn tâm trí để ý tới người khác.

Tử Yên lặng thinh không đáp. Đôi mắt nâu bỗng thấp thoáng những tia sáng long lanh.

Cả hai tựa người vào lan can.

Lòng sông sâu thẳm bao trọn trong tầm mắt.

Không gian giờ đây sao bình yên quá đỗi.

Chỉ có tiếng xe cộ thi thoảng ùa đến rồi nhanh chóng vơi đi. Vội vã
đan xen vào khoảng lặng vô thường, rồi lạnh lùng bỏ quên những dư âm
hoài niệm.

Một dự cảm chẳng lành đột ngột len lỏi vào tâm khảm, làm Vĩnh Huy giật mình.

Mơ hồ.

Vô định.

Cảm giác ấy khiến chàng sợ hãi. Chàng cần một hơi ấm, cần một nguồn sưởi để làm mình dịu lại.

Trong khoảnh khắc này …

Chàng thật sự rất cần.

Vĩnh Huy bất giác nắm lấy tay Tử Yên. Nhẹ nhàng, nâng niu.

Bàn tay nhỏ bé nằm gọn trong lòng tay Vĩnh Huy sao ấm áp vô cùng.
Dường như ngay lập tức, cảm giác hoang mang đã hoàn toàn biến mất,
nhường chỗ cho một xúc cảm ngọt ngào đang tìm đến bên chàng.

Vĩnh Huy nhìn sâu vào mắt Tử Yên, hùng hồn tuyên bố:

– Này nhóc! Anh đây đã dành chỗ trước. Em mà dám để ý đến ai khác ngoài anh, anh nhất định không tha cho em!

Tử Yên hếch hàm bướng bỉnh đáp:

– Còn chưa thèm hỏi ý em. Ai cho anh dành chỗ?

– Mẹ em chứ ai, cách đây… –Vĩnh Huy xoa cằm, ra chiều suy nghĩ -…hình như cũng lâu rồi.

– Mẹ em… – Tử Yên mơ hồ lặp lại, rồi bất chợt hét lên. – Sao!?! Ai? Mẹ em?

Nhìn Tử Yên mặt mày nghiêm trọng, Vĩnh Huy nói tiếp:

– Mẹ em gật đầu ngay tức khắc. Biết sao không? … Vì chỉ có anh dại
dột, khờ khạo nên mới cam tâm tình nguyện lao đầu vô, chứ làm gì còn
chàng nào can đảm xớ rớ vào.

Chưa dứt câu thì Vĩnh Huy bật cười, làm Tử Yên biết ngay mình đang bị
trêu chọc. Nàng toan túm áo kẻ lừa gạt “nửa mùa”, nhưng rất may chàng
đã kịp… bỏ chạy.

Thế là cuộc rượt đuổi lại diễn ra trên cầu Phú Tây.

Mọi ánh mắt tò mò đều đổ dồn về họ.

Nhưng điều đó nào có là gì, vì bây giờ cả Vĩnh Huy lẫn Tử Yên đều đang say sưa tận hưởng những khoảnh khắc bên nhau.

Những khoảnh khắc cuối cùng…

– Yên! Lên trước ngồi đi em.

Nhìn Vĩnh Huy mỉm cười lém lỉnh, tuy chẳng hiểu chàng có ý đồ gì, nhưng Tử Yên cũng ngoan ngoãn làm theo.

Con Martin đang từ từ lăn bánh, từng vòng quay nhanh dần rồi đều đặn
vỗ xuống lòng đường. Những ngọn đèn rực rỡ. Những ngôi nhà cao lớn.
Những hàng cây nấp mình trong góc tối, chốc chốc bị bỏ lại sau lưng.
Hình ảnh nhộn nhịp về đêm đổ ra trước mắt. Sôi động nhưng mềm mại.

Tử Yên bất giác hỏi:

– Anh có xe máy mà. Sao lúc nào đi chơi với em cũng toàn bằng xe đạp không vậy?

– Không cho em biết. Khi nào…

Vĩnh Huy chưa kịp nói hết câu thì bỗng dưng im bặt. Đồng tử chàng đột
ngột mở lớn, nuốt gọn hình ảnh một chiếc ô tô đang điên cuồng lao tới.

Trong phút chốc, đèn pha chợt lóe lên. Ánh sáng sắc nhọn như đâm thẳng vào mắt.

Kétttt…………..

RẦM!!!

Tiếng phanh xe chát chúa.

Tiếng va chạm nảy lửa.

Tất cả diễn ra trong tích tắc.

Người ta chỉ còn kịp trông thấy một chiếc xe đạp méo mó nằm giữa đường. Tên tài xế sau khi gây tai nạn đã phóng ga bỏ trốn.

Vĩnh Huy ngồi dậy sau cơn choáng váng. Đầu chàng hiện đau như búa bổ, còn cả người thì ê ẩm rã rời.

Tử Yên!

Tử Yên đâu?  

Vĩnh Huy gượng đứng lên, quanh quất nhìn khắp nơi. Chàng vội vàng chen vào đám đông cách đó không xa.

Một cảnh tượng kinh hoàng ồ ạt đập vào mắt.

Máu.

Có rất nhiều máu.

Lênh láng.

Đỏ thẫm.

Và…

Một dáng người đổ gục trên lòng đường.

Mái tóc chấm vai…

Thân hình mảnh mai…nhỏ nhắn…

Vĩnh Huy chẳng nghĩ được gì nữa. Chỉ biết con tim chàng đang gào thét
thảm thiết. Chỉ biết bản năng đang ra lệnh đôi chân phải đến đó, bên
người con gái ấy.

Ngay! Lập! Tức!

Ôm xiết vóc dáng bê bết máu của Yên.

Chàng đau quá!

Rất đau.

Không phải vì những xây xát ngoài da thịt, mà có gì đó đang oằn nặng lên lồng ngực, đến ngay cả thở cũng khiến chàng nhức nhối:

– Yê…n…Yên, Yên à! Yên! Tỉnh dậy đi em. Anh đây… Hu..uy đây. Em sao rồi? Tỉnh dậy em ơi!

Vĩnh Huy lay người nàng, vỗ vỗ vào má nàng, không ngừng gọi tên nàng. Mong chờ kỳ tích sẽ xuất hiện.

Và điều kì diệu cuối cùng đã xảy đến.

Mi mắt nhắm nghiền của Tử Yên thoáng động, mất một lúc mới có thể mở
toang. Ngay lập tức, gương mặt nhòe nhoẹt, trầy xước ùa tới trước mắt
nàng sao quá đỗi thân thương.

Vĩnh Huy! Là anh sao? Nàng thảng thốt nhủ thầm.

Anh đang bị thương.

Và…

Sao anh lại nhìn mình như thế?

Ánh mắt đau đớn đó của Huy khiến lòng nàng xót xa, trái tim như nghẹn
lại, khó thở vô cùng. Tử Yên đưa tay chạm nhẹ vào những vết xước tứa
máu trên mặt chàng. Bàn tay mỏng manh, run rẩy, khẽ ve vuốt như sợ rằng,
hình bóng nhạt nhòa ấy có thể biến mất trước mặt nàng  – ngay – tức –
 khắc.

Nàng muốn cựa quậy, muốn ngồi dậy, muốn lau vết thương cho Huy, muốn
hỏi han xem chàng có sao không, muốn muốn nhiều thứ lắm. Nhưng… không
thể được. Đầu nàng đau quá, cả thân người rã rời, đau đớn như hàng vạn
kim tiêm đang đâm xuyên da thịt, dần dần bòn rút sinh khí trong người
nàng.

Tử Yên gọi tên chàng, khó nhọc:

– Hu..u..y…

Vĩnh Huy liền nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng, áp chặt vào môi, vào
má đầy nâng niu. Cả người chàng đang run, dù đã cố tỏ ra bình tĩnh.
Miệng Vĩnh Huy mấp máy từng lời thật khổ sở:

– Anh đây! Anh… đây em! Đừng lo, anh sẽ gọi cấp cứu ngay, anh sẽ gọi
cấp cứu ngay mà!  –Chàng gào lên như con thú bị thương, đôi mắt nâu sâu
thẳm đang chất chứa nỗi sợ hãi tột cùng. – Cấp cứu, làm ơn gọi cấp cứu
giùm, ai đó…làm ơn…!!!

Dứt lời, Vĩnh Huy cúi xuống nhìn Tử Yên, cố gắng nghĩ ra vài lời trấn an để nàng không lịm đi trong lúc chờ xe tới.

– Em à, không sao…không sao đâu em, sẽ đến…họ sẽ đến ngay thôi!

Nhìn gương mặt bợt bạt của Tử Yên, đôi môi nàng tím tái cùng những
luồng hơi gấp gáp, rời rạc. Vĩnh Huy hoảng loạn thật sự. Chàng cố ghì
thật chặt vóc dáng mong manh ấy vào người. Phải chăng… chỉ cần nới lỏng
tay một chút, cũng đủ khiến chàng mất nàng vĩnh viễn.

– Anh… Em… có một điều… muốn nói… với anh, điều… mà… trước đây, em… chưa bao giờ… nói.

Nỗi sợ hãi càng lúc càng lớn dần, như muốn nghiền nát người Vĩnh
Huy, khiến thân thể chàng chỉ chực chờ vỡ tung. Tận đáy lòng có gì đó
đang nứt toạc… rỉ máu.

– Anh đang nghe…đang nghe đây, nói đi em…

– Em…em…thích anh, rất thích…Chưa bao giờ… em thích ai… nhiều đến
vậy… Chưa… bao giờ…nghĩ đến… ai… nhiều như… vậy. Chưa bao… giờ…

Tiếng nói yếu ớt nhỏ dần, nhỏ dần rồi im bặt. Tay Tử Yên đột ngột
buông thỏng, rèm mi đóng sầm, kẹp vỡ giọt nước mắt tròn đầy, mặn đắng.

Mọi người chung quanh lặng người đi.

Khắp nơi chỉ còn vang vọng tiếng Vĩnh Huy đang gào lên tuyệt vọng:

–  Đừng mà em! Đừng! Mở mắt ra nhìn anh đi em! Anh xin em mở mắt ra đi!   Nhìn anh này!   ANH XIN EM…!!!

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+