Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Tử Khúc – Chương 44:Chung Chăn Gối (Phần 1) 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Trời về khuya.

Làn bụi phấn rũ mềm kết quyện thành muôn vạn tinh linh, đua nhau giáng thế.

Màn mưa tuyết nhuộm trắng cả khoảng đen óng ả, nương theo cái lạnh đông đặc, quện đầy trong từng lọn sương mờ.

Đêm sâu thăm thẳm.

Tử Yên lặng lẽ thu mình trong chăn, dè dặt lắng nghe tiếng gió khua se sắt, rơi từng nhịp hanh khô trên khung cửa khép chặt.

Viễn Kỳ bước vào phòng.

Chàng nhanh tay cởi bỏ áo khoác, rồi móc gọn lên giàn giá treo.

Động tác thành thục.

Thái độ không chút ngượng ngùng.

Cảm giác ấy sao quen thuộc quá đỗi.

Căn phòng lạnh lẽo bao ngày, bỗng chốc như lại được sưởi ấm.

Tử Yên trùm chăn phủ kín mặt, để lộ đôi mắt tròn to lanh lợi.

Nàng rụt rè nhìn Viễn Kỳ.

Bối rối.

Vài sợi tóc ướt bết lại, vô tình bám vào vòm cổ, điểm tô cho khung xương chàng thêm phần hoàn hảo.

Toàn thân toát lên vẻ thư thái khác lạ do người vừa tắm xong.

Duy chỉ có gương mặt vẫn phảng phất nét không vui khó hiểu.

Nhìn đống chăn đệm được trải sẵn ngay ngắn dưới đất, đôi mắt Viễn Kỳ
bất chợt tối sầm. Nếu như là ngày thường, chàng ắt hẳn sẽ vì nghĩa cử
này của Tử Yên mà vô cùng cảm động. Bởi mọi khi đều do chàng tự biên tự
diễn, nàng chẳng bao giờ để tâm hay đá động đến việc ngơi nghỉ của
chàng. Nhưng hôm nay thì khác…

-Này! – Viễn Kỳ lạnh lùng lên tiếng, tóm gọn ánh nhìn lén lút dưới tấm chăn vẩn màu anh đào.

-Hửm? – Tử Yên thuận miệng đáp lời, đôi đồng tử trong veo phảng phất nét hoảng hốt.

Chàng kìm giọng, cố nén sự bất mãn:

-Tuyết rơi rồi.

Tử Yên tròn mắt ngạc nhiên, bất giác ừ khan mơ hồ. Đó không giống một
lời thông báo, cũng không phải là câu cảm thán, càng không có vẻ  muốn
gây gổ, kiếm chuyện. Vậy hà cớ gì mà Viễn Kỳ cứ mang vẻ mặt như thể nàng
đang thiếu nợ chàng đến mấy vạn lượng bạc?

Tử Yên rốt cuộc lại làm sai chuyện gì nữa rồi?

Viễn Kỳ tiếp lời:

-Cô không thấy lạnh sao?

-Lạnh chứ, rất lạnh là đằng khác. – Tử Yên hồn nhiên đáp.

Nhìn đôi mắt tròn xoe ngây ngô ấy, Viễn Kỳ lúc này chỉ muốn túm lấyTử
Yên, quát thẳng vào mặt nàng rằng: “Chẳng lẽ cô muốn tôi nói trắng ra
là, tôi muốn được lên giường ngủ, cô mới vừa lòng à?” Chàng hít một hơi
sâu. Cuối cùng lí trí đã chiến thắng. Viễn Kỳ nén giận, chỉ hậm hực bảo:

-Trời lạnh như thế, để ta ngủ dưới đất. Cô nhẫn tâm sao?

Tử Yên ồ lên như vỡ lẽ. Nàng cuối cùng đã hiểu được ý chàng. Tử Yên vô tư hỏi:

-Thế huynh muốn ngủ ở đâu?

Cơ mặt Viễn Kỳ lúc này mới giãn ra, môi chàng khẽ nhếch lên:

-Cô thử nghĩ xem.

Đọc thấu suy nghĩ của Viễn Kỳ, Tử Yên đột nhiên nhảy dựng lên như đĩa phải vôi:

-Không được, tuyệt đối không được. Huynh ngủ trên giường thì tôi biết ngủ đâu.

-Cô khẳng định là… không được?

Tử Yên gật đầu ngay tắp lự.

Viễn Kỳ bất giác thở dài, an phận bảo:

-Thôi được. Cô đã nói thế, ta cũng không miễn cưỡng. Nhưng ngộ nhỡ
sáng mai thức dậy, ta không may bị cảm… Cô cũng đâu còn lạ gì tính khí
mẫu thân ta.Tới chừng ấy, chuyện gì sẽ xảy ra. Haiz, ta thật chẳng dám
nói trước.

Lúc nãy trời rét như vậy, mà Tử Yên còn đùa dai tạt nước lạnh vào
Viễn Kỳ. Dù chàng có mình đồng da sắt đi chăng nữa, ai dám đảm bảo chàng
sẽ không hề gì sau một đêm lăn lê dưới đất trong tiết trời khắc nghiệt
thế này. Nếu như Viễn Kỳ bị cảm, Dương phu nhân chắc chắn sẽ hỏi tội Tử
Yên. Bà nhất định sẽ trách nàng phận thê tử mà không thể chăm sóc cho
tướng công chu đáo. Rồi chẳng biết người mẹ chồng nghiêm khắc này sẽ
nghĩ ra cách gì để trừng phạt nàng đây? Nghĩ đến đấy Tử Yên không khỏi
thấy lo lắng. Thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện. Nàng vỗ ngực nhủ
thầm. Nhưng…

-Huynh ngủ trên giường, còn tôi…ngủ đâu bây giờ?

Viễn Kỳ sờ cằm, ra chiều đăm chiêu:

-Cô ngủ dưới đất được không?

-Tất nhiên là không. – Tử Yên trả lời cương quyết, đôi gò má phồng lên giận dỗi.

Viễn Kỳ tiếp tục đề nghị:

-Vậy…tìm phòng khác mà ngủ.

-Đừng xúi bậy, lỡ mẹ huynh biết được thì sao?

Viễn Kỳ bỗng dưng mỉm cười thật rạng rỡ:

-Thế thì chẳng còn cách nào khác.

Dứt lời, chàng lập tức thu dọn “chiến địa” rồi bước đến cạnh Tử Yên,
thản nhiên “bày binh bố trận” trong ánh nhìn ngỡ ngàng của nàng.

-Huynh… – Nhất thời Tử Yên không biết nói gì cho phải. Nàng chẳng có
lí do gì để tống khứ Viễn Kỳ, mặc dù không hề muốn cùng chàng sẻ chia
chung một tấm chăn, mảnh đệm.

Tử Yên chỉ có thể bất lực nép sát vào vách tường, lặng lẽ nhìn Viễn Kỳ bây giờ đã choán hết hơn cả nửa chiếc giường rộng lớn.

Tử Yên nãy giờ cứ lăn qua lộn lại mà chẳng thể nào chợp mắt. Nàng bực
bội nhìn Viễn Kỳ đang say sưa chu du đến tận chốn bồng lai, chỉ hận
mình không thể một phát đạp chàng xuống đất cho rộng chỗ. Bình thường
một mình một giường, tha hồ duỗi cẳng xuôi tay, muốn ngủ thế nào thì
ngủ, thoải mái dần cũng đã thành thói quen. Nay phải ép mình gò bó thế
này, đúng thật là không hề dễ chịu.

Tử Yên lại đảo người xoay vào vách tường. Bất chợt cảm thấy luồng hơi
ấm men vòng quanh eo, kéo nàng lùi ngược về sau. Tử Yên cả kinh toang
hét lên thì Viễn Kỳ đã kịp thời cướp lời.

-Nằm yên! Cô cứ nhúc nhích như vậy, bổn công tử không thể ngủ được.

Tử Yên thoáng đờ đẫn một hồi, đến lúc trấn tĩnh lại, gương mặt không
biết từ lúc nào đã rũ màu hồng phấn, tay chân kịch liệt giãy giụa hòng
thoát khỏi vòng ôm rắn chắc ấy.

-Huynh có bệnh à? Mau thả tôi ra! Này! Này! Mau thả tôi ra! Tên háo sắc này!

Viễn Kỳ vẫn thản nhiên giả vờ khép chặt hai mi mắt, cơ hồ không nghe thấy gì cả.

Nhận thấy lời mình nói chẳng khác nào “đàn gảy tai trâu”, Tử Yên liền
điên tiết sử dụng ngón công phu cuối cùng: cửu âm bạch cốt trảo.

-A!

Viễn Kỳ thốt lên khe khẽ, lập tức rút tay về như vừa phải bỏng. Chàng
nhìn cánh tay rắn rỏi hiện in hằn năm dấu cào thẳng tắp, giở giọng trào
phúng:

-Tiểu nha đầu, cô có cần ra tay độc ác vậy không?

-Ai bảo huynh dám trêu tôi? – Tử Yên lạnh lùng lườm chàng một cái.

Viễn Kỳ đột nhiên nâng cằm Tử Yên lên, ánh mắt thẳm sâu, tràn đầy mị ý. Bờ môi chàng khẽ mở hờ, để lộ nụ cười bỡn cợt.

-Tiểu nương tử, ta trêu ghẹo nàng lúc nào?

Tử Yên cảm thấy một luồng khí nóng đang chạy dọc sóng lưng, rồi lan khắp cơ thể, khiến khuôn mặt nõn nà lại phút chốc đỏ bừng.

-Huynh… –  Nàng tức tối ném phăng chiếc gối bên cạnh vào Viễn Kỳ – …đi chết đi!

Viễn Kỳ bất chợt cười lớn:

-Thôi được rồi! Không đùa nữa, không đùa nữa!

-Ai thèm đùa với huynh! – Tử Yên cáu kỉnh đáp.

Ngữ điệu Viễn Kỳ vẫn hết sức ôn hòa:

-Ta mệt rồi, đã ngủ được chưa?

-Thì huynh…

Tử Yên tính quay sang quát cho Viễn Kỳ một trận. Nhưng nhận thấy hai
mắt chàng đã nhắm nghiền cương quyết, hơi thở buông từng nhịp đều đặn,
vẻ mặt phảng phất nét mệt mỏi, bao câu từ trong đầu Tử Yên cũng phút
chốc bốc hơi. Nàng chỉ còn biết nén tiếng thở dài.

Chần chừ hồi lâu, Tử Yên rốt cuộc cũng lẳng lặng nằm xuống.

…….

Đêm lởn vởn giữa những bức màn che, giữa muôn vàn trướng gấm.

Từng bông tuyết neo đậu vào khung bến vô hình, nửa gửi gắm, nửa buông xuôi.

Sắc đen sóng sánh như lòng sông chảy ngược, âm thầm vùi chặt sự bình dịu lặng sâu trong tận đáy mê cung.

Tử Yên đột ngột vùi đầu vào ngực Viễn Kỳ tìm hơi ấm. Toàn thân rúc lại như một chú thỏ con, an phận và hiền lành.

Thì ra chiếc chăn bông đã bị nàng nàng đạp ra từ lúc nào chẳng rõ.

Viễn Kỳ bất giác mỉm cười.

Chàng dịu dàng choàng Tử Yên vào lòng.

Tựa một liều tiên dược hết sức thần kì.

Đánh tan mọi nhọc nhằn đang âm thầm quấy nhiễu.

Đây đâu phải lần đầu tiên chàng ôm nàng như thế. Nhưng cảm giác lúc này sao vô cùng khác lạ.

Nàng…

Nhỏ bé.

Mềm mại.

Vô tư nép vào người chàng mà chẳng hề phòng bị.

Chỉ một hành động vô thức của nàng…

Chàng nhếch hờ khóe miệng, niềm vui đong đầy trong đáy mắt.

Viễn Kỳ lặng lẽ ngắm Tử Yên.

Đêm vẫn chậm chạp trôi qua.

…………

“Cơn mưa dữ dội vọng vào khung cửa
Trong khi nàng đang ngủ thật yên bình
Nàng không thể nghe thấy tiếng gió lạnh

Nàng đã say giấc nồng

Ngoài bóng đêm, ánh trăng đang ẩn mình
Ánh sao chỉ có ta nhìn thấy
Chủ nhân của những cơn ác mộng đang hiện hữu
Nhưng nàng sẽ bình an, bên ta

Trong khi thế giới ngoài kia đang say ngủ
Và mọi người đều cuộn trong chăn ấm
Ta là kẻ thức đêm canh cho đêm bão bùng
Ta hứa là sẽ luôn yêu nàng
Cho dù trời nắng hay mưa
Ta chỉ mong sẽ luôn được bên nàng

Đôi khi chúng ta tựa hồ như thời tiết
Thay đổi xoành xoạch theo tháng ngày
Miễn là hai ta ở cùng nhau
Mọi  bão giông rồi cũng sẽ tan biến

Ta nói rằng ta sẽ bảo vệ nàng
Tránh khỏi mọi tổn thương
Và nếu như cuộc đời hắt hủi nàng
Tình yêu ta sẽ xua đi tất cả.”

(Phỏng theo “Bài Hát Đêm Bão Giông”)

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+