Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Từ Sao Hỏa đến La Mã – Chương 17 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 17: Không được động đậy – Cướp! (4)

Thời gian cứ trôi qua dần, Mộ Lạc
Lạc ngồi ở góc phòng, tay cầm cốc nước, nắm chặt đến nỗi chiếc cốc gần như bị
biến dạng.

 
        Tên cướp tựa vào ghế sofa, trước
ngực ôm khẩu súng bán tự động, nòng súng hướng lên trần nhà, độ cao đó cũng
không cao hơn Mộ Lạc Lạc là mấy.

 
        Cô không muốn thầy Địch thất vọng,
nhưng làm thế nào để đổ nước vào nòng súng đây? Lẽ nào nói với tên cướp là khẩu
súng khát nước rồi?

 
        “Lại đây!” Tên cướp nhìn cô gian
xảo.

 
        “Có chuyện gì vậy, chú muốn uống
nước à?…” Cầm cốc nước mà hai tay cô cứ run lên cầm cập.

 
        Tên cướp đeo mặt nạ, chỉ để lộ ra
hai con mắt lạnh lùng. Hắn hơi ngẩng đầu, ánh mắt dán vào hai má Mộ Lạc Lạc.

 
        “Ngồi xuống!” Hắn vỗ vào đùi mình.

 
        “?!” Mộ Lạc Lạc hít một hơi, đang
định nói gì đó thì họng súng đã chĩa trước ngực.

 
        Có súng chính là đại ca, cô nào
dám không nghe, Lạc Lạc run rẩy ngồi lên đùi tên cướp, nhưng cô không dám ngồi
sát xuống, vẫn giữ một khoảng trống.

 
        Tên cướp thứ ba là một gã háo sắc,
trước mặt hai đại ca, hắn không dám tuỳ tiện, nhưng bây giờ chỉ có một mình
hắn, tiểu nha đầu kia lại rất xinh, hắn đang suy nghĩ có nên tốc chiến tốc
thắng một lát không.

 
        “Ông, ông, ông làm gì vậy?” Mộ Lạc
Lạc cảm thấy một bàn tay thô kệch đang sờ mông mình, cô sợ đến mức toàn thân
run rẩy.

 
        Tên cướp cười nhăn nhở, ngón tay
bắt đầu hoạt động, một tiếng ‘xoạt” nhẹ vang lên, phần khoá quần yếm ở trước
ngực bị giật tung ra. Mộ Lạc Lạc đứng phắt dậy định chạy, nhưng tên cướp dễ
dàng kéo cô lên ghế sofa. Một tay hắn giữ chặt hai tay cô, một tay tháo mặt nạ,
lập tức lộ ra bộ mặt gớm ghiếc đầy sẹo.

 
        “Á aaaa…cứu tôi với…” Mộ Lạc Lạc
sợ hãi khóc thét.

 
        “Các người cướp thì cướp, sao lại
đi ức hiếp một cô gái yếu ớt?!” Một người đàn ông trung niên không kìm được lên
tiếng.

 
        Tên cướp cười lạnh lùng, “pằng”,
viên đạn trúng bắp chân người đàn ông. Ông ta ôm lấy vết thương kêu lớn, những
người khác vô cùng sợ hãi, không ai dám nhiều lời nữa.

 
        Mộ Lạc Lạc mặt cắt không còn giọt
máu, nằm trên ghế sofa không dám động đậy. Bây giờ cô mới tỉnh ngộ, đây không
phải một trò chơi mạo hiểm, bọn chúng có thể giết chết tất cả mọi người ở đây
bất cứ lúc nào.

 
        Tên cướp nuốt nước bọt, đặt súng
lên bàn, bắt đầu tháo thắt lưng.

 
        Mộ Lạc Lạc nhìn vị trí khẩu súng,
và mấy cốc nước trên bàn, cơ hội tốt đây rồi.

 
        Cô cố giữ bình tĩnh, cô rất sợ, sợ
đến nỗi sắp tè cả ra quần, nhưng trước tính mạng và sự trong trắng, cô không
còn sự lựa chọn nào khác. Không chỉ tính mạng của cô mà tính mạng của thầy Địch
và Hàn Tư Viễn đều ở trong tay cô.

 
        Hai tay tên cướp sờ soạng cơ thể
cô, thô bạo xé cổ áo, cặp mắt háo sắc nhìn chằm chằm vào làn da trắng mịn của
cô, không kìm được cơn dục vọng trỗi dậy, hắn hôn lên cổ và vành tai cô, tay sờ
mó trên cơ thể cô… Nhưng Mộ Lạc Lạc không giãy giụa chống cự, cô ghê sợ buồn
nôn, nhưng vẫn nắm chặt tay lại, cố chịu đựng.

 
        Tên cướp không chờ nổi, nhưng cởi
chiếc quần yếm thật là phiền phức, khi hắn định lật người Mộ Lạc Lạc lại, cô
đột ngột dùng một tay ôm lấy cổ tên cướp, giọng run rẩy nói: “Đây là lần đầu
tiên của tôi, xin hãy nhẹ nhàng một chút…”

 
        Mộ Lạc Lạc cắn chặt môi, có trời
biết là cô đã hạ quyết tâm như thế nào để cho mình trấn tĩnh một chút, nhưng cô
phải giữ tư thế nằm ngửa thì cánh tay mới với tới được chỗ chiếc cốc.

 
        Hai tay cô vòng lại, kéo người tên
cướp xuống, cố hết sức làm cho hắn giữ nguyên tư thế mặt quay vào phần tựa ghế
sofa.

 
        Những con tin còn lại không chịu
đựng nổi, không hẹn mà đều cúi mặt xuống, không nén nổi tiếng thở dài.

 
        Mộ Lạc Lạc thì thầm vào tai tên
cướp, nói những câu kiểu như phụ nữ đều cảm thấy rất xấu hổ: Cô cần có phần dạo
đầu.

 
        “Không phải ngực, tai mẫn cảm
hơn…”  Mộ Lạc Lạc giữ chặt ngực, chỉ vào vị trí tai phải.

 
        Tên cướp răm rắp nghe theo, hai
tay hắn chuyển lên phía tai cô. Mộ Lạc Lạc khó chịu nheo mắt lại, ở tư thế này,
tên cướp không thể nhìn thấy những cử động tay phải của cô.

 
        Nhưng sự tiếp xúc của môi và răng
vẫn mang một số phản ứng bản năng, cái cảm giác vừa khó chịu vừa buồn khiến cô
chỉ muốn chết.

 
        Cô co vai lại, run rẩy với tay ra,
cố ý phát ra những tiếng rên, đồng thời cầm cốc nước trên bàn – từ từ đổ tràn
vào nòng súng.

 
        Cô thở phào, cuối cùng đã hoàn
thành nhiệm vụ thầy Địch giao phó rồi, còn sau đó như thế nào thì cô không dám
nghĩ nữa.

 
        Tên cướp sờ tay lên đùi cô, Mộ Lạc
Lạc theo phản xạ khép chặt hai chân lại, bây giờ đã đại công cáo thành, cô bắt
đầu liều mạng giãy giụa, dù chết cũng không chịu khuất phục. Tên cướp có cảm
giác bị Mộ Lạc Lạc đùa giỡn, hắn trợn mắt, giáng cái tát như trời giáng vào mặt
khiến mắt cô hoa lên.

 
        Mộ Lạc Lạc cảm thấy có vị máu
trong miệng, từ khoé miệng, máu tươi chảy ra, nhưng vì quá kinh hãi, cô đã quên
cả khóc.

 
        Khi tên cướp định xé quần Mộ Lạc
Lạc thì bỗng bị một chậu cây đập vào lưng.

 
        Đất bụi bay khắp nơi, rơi cả trên mặt
Mộ Lạc Lạc, lúc đó cô mới phát hiện ra Hàn Tư Viễn đã cứu mình.

 
        Tên cướp kêu lên một tiếng rồi
đứng phắt dậy, nắm lấy khẩu súng nhằm đúng vào tim Hàn Tư Viễn!

 
        Hàn Tư Viễn dường như đã dùng toàn
bộ sức lực mới lê được mấy mét, rõ ràng là lực tay không đủ mạnh, tên cướp vẫn
không hề hấn.

 
        Anh ngã xuống đất, một tay cố
chống người dậy, một tay cầm nòng súng gí vào ngực mình, giận dữ hét lên:

 
        “Đồ súc sinh! Nổ súng đi!”

 
        “Được! Tao sẽ cho mày thoả
nguyện!” Khi tên cướp vừa định bóp cò thì Mộ Lạc Lạc hét lên thất thanh, cô lăn
khỏi ghế sofa, quỳ xuống dưới chân tên cướp, ôm chặt chân hắn cầu khẩn:

 
        “Tôi không giãy giụa chống cự nữa,
thế vẫn không được sao? Tùy ông muốn thế nào cũng được, đừng nổ súng, cầu xin
ông…”

 
        Cô không thể để Hàn Tư Viễn chết.

 
        “Mộ Lạc Lạc, em đứng dậy cho anh!”

 
        Hàn Tư Viễn thấy cô không ngừng
cầu xin tên cướp, còn má thì sưng tấy, anh tức đến nỗi toàn thân run bắn.

 
        Mộ Lạc Lạc không trả lời, cô kéo
tay tên cướp, tính mạng là đáng giá nhất, chỉ cần sống sót thì không gì là
không thể vượt qua được.

 
        Tên cướp ôm lấy eo cô, lôi đi như
di chuyển một con búp bê, đặt lên sofa, hắn chỉ về phía Hàn Tư Viễn cười thâm
hiểm:

 
        “Tao nhất định giết mày! Nhưng
trước khi giết mày, tao cho mày xem phim miễn phí đã. Ha ha…”

 
        Cùng lúc đó.

 
        Địch Nam đã lợi dụng kỹ thuật điện
tử nhốt hai tên cướp vào kho chứa tiền dưới lòng đất, tiện thể thông qua mạng
hỗ trợ liên lạc để thông báo cảnh sát động thái mới nhất và vị trí chính xác
của các con tin. Lúc đó, kho chứa tiền chính là hòm bảo hiểm cách ly tuyệt đối
với thế giới bên ngoài, hai tên cướp dù có mọc cánh cũng không thể bay ra nổi.

 
        Địch Nam không hi vọng Mộ Lạc Lạc
có thể làm được gì. Anh chuẩn bị gọi tên cướp ở trên sảnh xuống giúp chuyển
tiền. Đợi sau khi dụ được tên thứ ba vào kho chứa tiền, anh sẽ nghĩ cách giải
quyết hắn. Mặc dù trong tay tên cướp có súng, nhưng dù sao một tên sẽ dễ đối
phó hơn.

 
        Nghĩ đến đây, anh bước nhanh về
phía đại sảnh, vừa bước đến cửa đại sảnh đã nghe thấy tiếng khóc vọng ra.

 
        Địch Nam đá mạnh cửa, kinh ngạc
nhìn thấy tên cướp đang có ý đồ xâm phạm Mộ Lạc Lạc, Hàn Tư Viễn lại hôn mê,
khắp mặt toàn máu, rõ ràng là bị đánh đập dã man. Địch Nam tức giận bừng bừng,
vớ lấy một chiếc ghế, dốc hết sức ném vào tên cướp:

 
        “Buông cô ấy ra!”

 
        Tên cướp rất nhanh, né người
tránh. Hắn thở mạnh, khi nãy vừa mới bị một cú choáng váng, giờ lại thêm cú
nữa, trong lòng càng bực bội, hơn nữa, đến tận lúc này hắn vẫn chưa làm gì được
cô gái kia.

 
        Mộ Lạc Lạc cuộn người trên ghế
sofa run rẩy, ôm đầu kêu thất thanh, cô xác định mình sắp sụp đổ, không chịu
nổi rồi.

 
        Địch Nam lại lấy một chiếc ghế ở
gần, tên cướp giận dữ nắm lấy khẩu súng kéo cò:

 
        “Chết!”

 
        Nhưng sự việc bất ngờ ngoài ý muốn
đã xảy ra, súng bị ẩm nên không hoạt động được, thành đồ bỏ đi.

 
        Địch Nam chú ý đến mấy cốc nước
nằm nghiêng ngả trên bàn, và nhìn Mộ Lạc Lạc đang run lẩy bẩy. Không có thời
gian để suy nghĩ, anh tiếp tục đối đầu với tên cướp.

 
        “Bà xã, hãy kiên cường lên, mau mở
cửa điện tử ra!”

 
        Tiếng “bà xã” giúp Mộ Lạc Lạc lấy
lại một chút ý thức, cuống cuồng mặc lại quần, cố lăn đến cánh cửa, ấn nút. Khi
cánh cửa điện tử từ từ mở ra, cô không còn chút sức lực nào, lập tức ngã xuống.

 
        Ác mộng, ác mộng cuối cùng đã kết
thúc rồi…

 
        Đội cảnh sát vũ trang tiến vào
trong, khống chế bọn cướp, ba tên cướp lọt lưới, tất cả con tin đều được giải
thoát.

 
        Xe cứu hộ, xe cảnh sát inh ỏi dẹp
đường, nhanh chóng cấp cứu người bị nạn.

 
        Và tai họa đã được giải quyết như
thế.

 
        Cục trưởng Cục Cảnh sát cầm tay
Địch Nam cảm kích nói không nên lời, chàng thanh niên này xứng đáng là một đại
anh hùng trí dũng song toàn.

 
        Địch Nam không nói gì, lau vết máu
ở khoé miệng, thất thần nhảy lên xe cứu thương đi cùng Mộ Lạc Lạc.

 
        Trong xe cứu thương, các bác sĩ đã
chẩn đoán cho Mộ Lạc Lạc, cô rơi vào trạng thái hôn mê tạm thời. Địch Nam nắm
lấy tay Mộ Lạc Lạc, chăm chú nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn còn in vết máu của cô,
nhíu mày đau khổ.

 
        “Thầy Địch, thầy Địch…” Cô thút
thít.

 
        “Anh đây.” Địch Nam nhẹ nhàng đáp
lại.

 
        “Em không bị kẻ xấu xâm hại, không
bị, em vẫn trong trắng…” Cô lo lắng đính chính chính chuyện này. Quả thực cô
rất lo sợ.

 
        Địch Nam hơi ngập ngừng, xoa lên
trán cô: “Lạc Lạc rất dũng cảm, em đã cứu tất cả mọi người.”

 
        Mộ Lạc Lạc cảm thấy khóe mắt cay
cay, nước mắt lã chã rơi: “Em rất sợ phải chết như thế, rất sợ, rất sợ…”

 
        “Mọi chuyện đều đã qua rồi, đừng
nghĩ đến nữa…”

 
        Địch Nam thấy trong mắt cô đầy sợ
hãi, không biết nên an ủi thế nào, liền cúi người hôn lên trán cô.

 
        Nụ hôn này rất hiệu nghiệm, Mộ Lạc
Lạc dần dần thoát khỏi khủng hoảng, nhưng…

 
        “Tại sao anh không hôn lên môi…”

 
        “Hi hi”, nhân biên cấp cứu cười
thành tiếng không đúng lúc, sau đó vội vàng nói: “Tôi xin lỗi…”

 
        Địch Nam trả lời: “Đợi đến khi môi
em hết sưng đã.”

 
        Mộ Lạc Lạc đưa tay sờ lên môi,
không thấy đường viền môi đâu, môi cô giờ giống như hai cái xúc xích treo trên
mặt vậy.

 
        “Hàn Tư Viễn, anh ấy không sao
chứ?” Mộ Lạc Lạc rất lo lắng, Hàn Tư Viễn đã vì bảo vệ cô mà phải chịu khổ.

 
        Địch Nam cười trả lời cô.

 
        Khi đó, Mộ Lạc Lạc mới yên tâm
nhắm hai mắt lại, chìm vào giấc ngủ.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+