Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Từ Sao Hỏa đến La Mã – Chương 21 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 21: Em muốn li hôn! Li hôn, li hôn!

“Cô à, cô cần giúp gì không?” Cô y
tá gọi Mộ Lạc Lạc mấy tiếng liền, nhưng cô vẫn không trả lời, nhón chân đi theo
sau hai người kia, trong lòng thấy đau nhói.

 
        Địch Nam theo Phương Dung bước vào
phòng bệnh của bố Phương Dung. Anh đã đồng ý giúp Phương Dung diễn vở kịch này
thì sẽ cố hết sức có thể.

 
        “Bố, Tiểu Nam tới thăm bố này.”
Phương Dung khoác lấy tay Địch Nam ra vẻ thân mật.

 
        Ông Phương nhìn thấy Địch Nam liền
từ từ nở nụ cười: “Tiểu Nam đến rồi đấy à, mau, mau ngồi xuống!” Ngày kia ông
phải làm phẫu thuật tim, sợ vào phòng phẫu thuật rồi sẽ không ra được nữa, điều
ông không yên tâm nhất chính là cô con gái.

 
        “Chào chú Phương.” Địch Nam cúi
đầu chào, đặt giỏ quà lên chiếc tủ đầu giường.

 
        Bệnh tình của ông Phương rất
nghiêm trọng, không được tự do di chuyển, vì vậy ông với tay tìm tay Địch Nam
trong không khí. Địch Nam bước lên trước, nắm lấy bàn tay già nua, xanh xao của
ông Phương, trên mu bàn tay đầy vết kim tiêm.

 
        “Tiểu Nam à, thời gian của chú
không còn nhiều nữa, chúng ta không nói những lời khách sáo dài dòng nữa, cứ đi
thẳng vào vấn đề chính, được không?”

 
        “Xin chú cứ nói.”

 
        “Dung Dung, con đi ra ngoài trước
đi, bố có lời muốn nói riêng với Địch Nam.” Giọng của ông Phương không dễ gì
phản bác lại.

 
        Phương Dung lo lắng nhìn Địch Nam,
thần sắc anh vẫn bình tĩnh, có thể thấy anh đã quyết định toàn lực phối hợp.
Phương Dung nhìn Địch Nam bằng ánh mắt cảm kích, sau đó ra khỏi phòng bệnh.

 
        Mộ Lạc Lạc nấp sau một chậu cây,
đến khi Phương Dung đi xa, cô mới cẩn thận bước về cạnh cửa phòng nghe trộm.

 
        “Tiểu Nam, các con yêu nhau cũng
đã bốn, năm năm rồi, hai đứa định khi nào mới kết hôn? Chú thực sự không còn
sống được bao lâu nữa.”

 
        “Trong vòng hai năm nữa chú
ạ.” Địch Nam
dường như không chút do dự đưa ra câu trả lời.

          “Phải hai năm nữa sao? Vậy tới khi nào ta mới được bế cháu
ngoại đây?” Ông Phương cau mày.

          Địch Nam cười: “Việc này vội cũng không được, hơn nữa năm nay
Dung Dung mới hai mươi tư tuổi, cho dù có kết hôn bây giờ thì cô ấy cũng chưa
đồng ý sinh con luôn đâu ạ.”

          Tiếng “Dung Dung” nghe thật dịu dàng, nội dung cuộc trò
chuyện đã khiến Mộ Lạc Lạc hiểu lầm.

          Ông Phương thở dài: “Haizz, con gái bây giờ không biết nghĩ
gì nữa, gầy như que củi mà vẫn còn muốn giảm béo.” Ông vỗ vai Địch Nam: “Nhưng
nghe câu nói này của cháu thì chú yên tâm rồi, Dung Dung có thể lấy được cháu
là diễm phúc lớn nhất của nó.”

          “Chú Phương, chú cứ yên tâm, chỉ cần Dung Dung không thay
lòng, đồng ý chờ đợi thì cháu tuyệt đối không rời xa cô ấy.” Câu trả lời của
Địch Nam
có phần hơi châm biếm, vì thực ra anh không chủ động đề nghị chia tay, người
thay lòng đổi dạ không phải là anh.

          Ông Phương tự tin cười lớn: “Con gái chú yêu cháu vô cùng,
thay lòng ư? Không thể nào, ha ha.”

          Địch Nam
cay đắng khẽ cười: “Thời gian sẽ thay đổi rất nhiều thứ, cháu cũng hi vọng tình
cảm của chúng cháu sẽ không trôi đi như thời gian.”

          “Năm năm rồi, nếu thay đổi thì sớm đã thay đổi rồi, cháu phải
có niềm tin vào tương lai chứ.” Ông Phương vô cùng hài lòng về chàng rể tương
lai này, chững chạc, có sự nghiệp, là chỗ dựa tốt nhất của con gái ông.

          “Chú nói đúng, hôm khác cháu sẽ tới thăm chú, phẫu thuật nhất
định sẽ thành công, chú đừng lo.” Địch Nam dùng những lời nói dối để làm yên
lòng ông Phương, nhưng anh không hề cảm thấy thoải mái.

          Mộ Lạc Lạc đi trước khi Địch Nam bước ra khỏi phòng, chạy như
điên trong hành lang yên tĩnh, nước mắt thi nhau tuôn xối xả… Bên tai cô vẫn
còn văng vẳng câu: “Đồng ý đợi, đồng ý đợi…”, đợi cô đề nghị li hôn sao? Thì ra
thầy Địch lúc nào cũng chỉ yêu cô gái xinh đẹp đó, thì ra họ đã yêu nhau năm
năm, vậy sao còn kết hôn với cô, tên khốn, đồ lừa đảo!

          Cô lao như điên trên đường, dép không biết đã bay đi đâu rồi.
Mộ Lạc Lạc chạy một mạch về phòng bệnh, nằm vật ra giường khóc to, trong lòng
rất khó chịu.

          Hai mươi phút sau, Địch Nam đi đến trước phòng Mộ Lạc Lạc,
còn chưa bước vào đã nghe thấy tiếng ồn ào hỗn loạn trong phòng.

          “Tôi muốn xuất viện, hãy để tôi ra viện, tôi không có bệnh gì
hết!” Mộ Lạc Lạc nổi giận, cô đã thay đồ từ trước, cầm lấy vali, nhưng y tá
nhất định không cho cô đi.

          “Cô Mộ Lạc Lạc, xin cô hãy bình tĩnh lại, cho dù xuất viện
cũng phải làm thủ tục xuất viện trước đã.” Cô y tá lúng túng.

          Địch Nam vẫn đứng ngoài cửa, lần đầu tiên trông thấy khuôn
mặt tức giận như vậy của Mộ Lạc Lạc, anh gõ cửa lấy lệ.

          “Ông Địch, ông đến thì tốt rồi, vợ ông…”

          “Tôi không phải vợ anh ta! Tôi muốn xuất viện! Tôi sẽ không
thiếu của các người một xu nào đâu, đây là chứng minh thư của tôi.” Cô nhét vào
tay cô y tá.

          Mộ Lạc Lạc không thể nào chịu nổi tên lừa đảo này xuất hiện
trước mắt cô, vali hành lý cũng không cần nữa, cô chen qua vai y tá, giận dữ
bước đi.

          Địch Nam kéo tay cô lại: “Quậy thế đã đủ chưa?”

          Mộ Lạc Lạc giận dữ gạt tay anh ra, phủi tay: “Đừng cản tôi,
là tôi ngu ngốc nên mới bị anh lừa gạt! Từ nhỏ tới lớn tôi chưa từng hận ai,
hôm nay! Địch Nam, anh là người đầu tiên!”

          Địch Nam bình tĩnh nhìn cô, ra hiệu cho y tá ra khỏi phòng.

          “Rầm!” Anh đóng sập cửa lại, ánh mắt giận dữ.

          Mộ Lạc Lạc chạy đến bên cửa sổ, tránh anh như tránh dịch
hạch, tức đến nỗi mặt đỏ bừng lên.

          Để đối phó với người đang tức giận, kích động, Địch Nam quen
dùng một cách – không gian yên tĩnh và thời gian dư dả.

          Thời gian cứ thế trôi đi, giống như lưỡi cưa giằng xé, giày
vò lòng người.

          “Li hôn là được rồi, anh không cần phải đợi hai năm làm gì.”

          Mộ Lạc Lạc nghi hoặc nhìn ra ngoài cửa sổ, không kìm được
giọt nước mắt lăn xuống. Cô luôn nghĩ rằng mình không hiểu tình yêu là gì, xem
ra chỉ có chịu đau khổ mới hiểu được thứ tình cảm là ngọn nguồn của đau khổ
nhưng lại không thể dứt bỏ được đó. Không thể dùng thời gian để tính toán những
thứ đáng sợ, nếu đây chính là tình yêu, trong sự chua xót có nỗi đau, trong nỗi
đau lại pha lẫn sự ấm ức vô hạn, như vậy thì hãy quên đi, hãy dừng lại.

          Địch Nam trầm tư không nói gì, có lẽ anh đã hiểu hàm ý trong
lời nói của cô. Anh hơi giận dữ, Mộ Lạc Lạc thậm chí không hỏi nguyên nhân đã
vội vàng đề nghị li hôn lần thứ hai.

          “Được!” Anh nói, mặc dù hiểu lầm, nhưng anh không muốn giải
thích.

          Trái tim Mộ Lạc Lạc đau đớn, anh trả lời dứt khoát như vậy,
dường như sợ không đợi được, chỉ muốn li hôn.

          Cô gạt những giọt nước mắt không đáng giá ấy, quay người lại,
bước thẳng ra cửa phòng, không thèm nhìn Địch Nam lấy một cái.

          “Đi thôi, bây giờ chúng ta đi làm thủ tục li hôn luôn.”

          Sắc mặt Địch Nam rất tệ, anh bặm Mội, từ từ đứng dậy, đi qua
chỗ Mộ Lạc Lạc khẽ nói: “Đợi tôi ở đây, tôi giúp em làm thủ tục xuất viện trước
đã.”

          Mộ Lạc Lạc chăm chú nhìn theo bóng dáng lạnh lùng của anh, nước
mắt lại nhòe nhoẹt. Cô thở dài, cố gắng hít thở… Cô có hơi ngốc nghếch, nhưng
ít ra tình cảm của cô dành cho anh chưa bao giờ là giả dối, vậy mà chỉ trong
mấy phút ngắn ngủi, tại sao người con trai này lại vừa có thể lạ lẫm, vừa xa
cách đến như vậy.

          Sau khi làm xong thủ tục xuất viện cho Mộ Lạc Lạc, trên đường
quay lại phòng bệnh, Địch Nam đã suy nghĩ rất nhiều, anh đã lấy cô một cách vô
trách nhiệm, nếu kết thúc như thế này… có lẽ rất bất công với Mộ Lạc Lạc.

          Vì vậy anh quyết định sẽ giải thích rõ chuyện này, nếu cô vẫn
nhất định không chịu hiểu và tha thứ, vậy thì không còn gì để nói.

          Mộ Lạc Lạc vẫn đứng nguyên chỗ cũ, trong tay cầm chiếc vali
da, sắc mặt xanh xao, mắt đỏ hoe, sưng mọng.

          Địch Nam cầm lấy vali hành lý từ tay cô, Mộ Lạc Lạc vẫn không
nói một lời, tay nắm chặt lại, dùng cách im lặng để từ chối.

          Địch Nam thở dài, ra cầu thang máy trước, Mộ Lạc Lạc lơ đãng
theo sau, giữ khoảng cách hai mét.

          Nhưng không gian trong thang máy chật hẹp, Mộ Lạc Lạc chỉ còn
cách quay lưng lại, không muốn nhìn anh, nhìn nhiều chỉ cảm thấy khó chịu mà
thôi.

          Địch Nam liếc về phía cô, bất giác khẽ cười, anh luôn cho
rằng Mộ Lạc Lạc thuộc tuýp con gái vô ưu vô lo, tinh nghịch, khác xa với các cô
gái khác, nhưng rõ ràng anh đã lầm, khi cô tức giận cũng rất đáng sợ.

          Đi đến bãi đỗ xe, Mộ Lạc Lạc miễn cưỡng ngồi lên xe Địch Nam,
thứ nhất là vì không có tiền, thứ hai là vì không biết đường.

          Chiếc xe chậm chạp khởi động, Địch Nam nhìn sang hai bên
đường, đi chưa được một cây số, anh dừng xe trước một cửa hàng bán đồ uống.

          “Có muốn ăn kem không?”

          Mộ Lạc Lạc trừng mắt nhìn anh: “Đây là bữa tiệc chúc mừng
việc li hôn phải không?! Tôi – không – muốn – ăn! Rất – buồn – nôn!” Cô tàn
nhẫn nhấn từng câu, từng chữ.

          Hôm nay coi như Địch Nam đã được thấy rõ tính cách thực sự
của Mộ Lạc Lạc, bình thường đáng yêu, nhưng thực ra lại rất nóng nảy.

          Anh rút chìa khóa ra, một mình xuống xe, đi về phía cửa hàng
bán đồ uống…

          “Tôi ít nhất phải ngồi một tiếng đồng hồ, đi hay không tùy
em.”

          Mộ Lạc Lạc tức điên lên, hai tay khoanh trước ngực không thèm
trả lời, đợi cả nửa tiếng vẫn không thấy Địch Nam ra.

          Mãi đến khi cô muốn ra ngoài mới phát hiện ra cửa xe đã khóa,
may mà là xe mui trần, vì vậy đành vụng về leo ra, không kìm được lẩm bẩm trong
miệng.

          Địch Nam nhìn qua cửa sổ, đúng lúc cô đang tức tối đá vào
bánh xe, không nhịn được cười.

          Mộ Lạc Lạc hùng hổ đi vào cửa hàng đồ uống, tâm trạng đã khá
hơn một chút, có điều hòa sẽ mát mẻ hơn, cứ ở ngoài cô sẽ bị cháy đen mất.

          Khoảng hai, ba giờ chiều, khách trong cửa hàng không đông, vì
vậy những đồ uống đặt trước mặt Địch Nam trông rất bắt mắt, đủ các loại kem và
đồ uống đầy màu sắc. Nhưng anh không hề đụng đến, chỉ cúi đầu đọc tạp chí.

          Mộ Lạc Lạc lau mồ hôi, mặt không chút biểu cảm gì, ngồi xuống
đối diện anh, không dửng dưng nổi trước một bàn đầy đồ ngon, cô gõ gõ xuống mặt
bàn một cách thiếu kiên nhẫn: “Thời gian của tôi rất quý giá, thầy Địch!”

          “Tôi gọi cho em đấy.” Địch Nam thong thả nói, nhưng vẫn không
ngẩng đầu lên.

          Mộ Lạc Lạc nuốt nước bọt, lấy một chiếc thìa to, mỗi loại thử
một miếng.

          “Trước khi li hôn, em còn có vấn đề gì muốn hỏi tôi không?”
Địch Nam làm như vô tình hỏi.

          Có, có, có! Anh là kẻ lừa đảo tình cảm! Cứ đợi đấy, tôi phải
đặt đinh trong giày của anh, đặt bọ xít trong cặp anh! Tôi sẽ nuôi chuột trong
phòng ngủ của anh!

          “Không có.” Mộ Lạc Lạc cắm cúi ăn.

          “Ồ, xem ra em rất vội vã muốn li hôn, như thế cũng tốt, coi
như tôi có thể ăn nói trước mặt bố mẹ em. Vậy là tôi yên tâm rồi.” Anh lật tờ
tạp chí, dường như xem rất chăm chú.

          Mộ Lạc Lạc sửng sốt, thầy Địch thực sự đang đổ lỗi cho cô,
thật là vô liêm sỉ.

          “Anh… anh… anh, tôi khinh thường anh, căm ghét anh!” Cô tức
đến nỗi không biết dùng từ gì để nói.

          “Ồ? Không phải là tôi đề nghị li hôn. Hoàn thành tâm nguyện
của em là không đúng sao?” Địch Nam giả vờ nghi hoặc ngước mắt lên.

          “Anh… anh… anh! Tôi vô cùng khinh thường anh, căm ghét anh!”

          Địch Nam từ từ gấp cuốn tạp chí lại, hớp một ngụm cà phê, mặt
hướng ra ngoài, buồn bã nói một mình: “Làm người tốt thật khó…”

          “Anh… anh… anh!” Mộ Lạc Lạc vuốt vuốt ngực cho xuôi tức, chỉ
kẻ trơ tráo Địch Nam: “Người anh muốn lấy là Phương Dung, đồ xấu xa! Lừa đảo!
Anh lừa dối tình cảm của tôi, tôi khinh thường anh, căm hận anh!”

          Địch Nam mím Mội cố nhịn cười: “Em thực sự đã nghe trộm cuộc
trò chuyện của người khác? Hành vi này mới đáng khinh thường đấy.”

          Mộ Lạc Lạc chăm chú quan sát biểu hiện của Địch Nam, anh ngay
lập tức phát huy tối đa sự uy nghiêm của một thầy giáo, còn cô thấy tội lỗi cụp
mắt xuống: “Em nghe lén là em không đúng, xin lỗi, nhưng…”

          “Điều làm tôi thấy nực cười là chỉ dựa vào những lời chắp vá
mà em nghe lén được, em đã vội khẳng định là tôi muốn lấy Phương Dung, điều này
có gì khác so với lên lớp không chăm chú nghe giảng không? Trả lời đi.”

          Mộ Lạc Lạc ngẩn người ra, cố suy nghĩ: “Khác biệt là… nếu
không chăm chú nghe giảng sẽ không hiểu được nội dung bài học…”

          “Điểm tương đồng giữa hai chuyện này là gì?”

          “Điểm tương đồng?” Cô cảm thấy bị lừa, nhưng thực sự càng lúc
càng hồ đồ. Cô thận trọng dò hỏi: “Không nghe rõ?”

          Địch Nam từ từ gật đầu: “Trả lời rất tốt. Giờ thì em đã biết
bản thân mình chỉ nghe một phần câu chuyện mà đã vội vàng kết luận. Câu hỏi
tiếp theo, lí do em muốn li hôn là gì?”

          Mộ Lạc Lạc ngẩn người ra.

          “Bây giờ đi đâu?”

          “Em nghe theo thầy…” Cô tiếp tục như bị thôi miên.

          “Về trường hay về nhà bố mẹ em?”

          “Em nghe theo thầy…” Cô vẫn trong trạng thái cũ.

          “Nghe theo tôi? Không li hôn nữa sao?”

          “Bây giờ không đi nữa, để em suy nghĩ đã…”

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+