Trang chủ » Thế giới truyện » Văn hóa - Xã hội

Tự Thú Của Một Tín Đồ Shopping – Sophie Kinella – Chương 23 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 23

 

Tôi tra chìa vào ổ khoá từ từ mở cửa căn hộ. Cứ
như cả triệu năm rồi từ lần cuối tôi ở đây, và tôi thấy mình như đã trở thành một
người hoàn toàn khác. Tôi đã trưởng thành lên. Hoặc thay đổi. Hoặc gì đó.

“Xin chào,” tôi nói chầm chậm trong sự im lặng và để túi xuống sàn.
“Có ai…”

“Bex!” Suze há hốc miệng, xuất hiện ở cửa phòng khách. Cô đang mặc quần
đen bó, tay cầm một chiếc khung ảnh làm từ vải bò. “Ôi Chúa ơi! Cậu đã ở
đâu vậy? Cậu đã làm gì? Tớ thấy cậu trên chương trình Morning Coffee và tớ
không thể tin nổi vào mắt mình! Tớ cố gọi điện để gặp cậu, nhưng họ nói tớ phải
gặp rắc rối về tài chính cơ. Nên tớ nói, được rồi, tôi nên đầu tư nửa triệu như
thế nào? Nhưng họ nói nó không có thật…” Cô dừng lại. “Bex, chuyện
gì xảy ra vậy?”

Tôi không trả lời vội. Tôi đang chú ý tới chồng thư đề tên tôi trên bàn. Những
chiếc phong bì trắng, trông rất trịnh trọng, những chiếc phong bì có cửa sổ màu
nâu, những chiếc phong bỉ cảnh báo “Nhắc nhở lần cuối cùng”. Chồng
thư đáng sợ nhất mà bạn từng thấy.

Không biết sao… chúng dường như không còn đáng sợ nữa.

“Tớ ở nhà bố mẹ,” tôi nhìn lên. “Và rồi tớ lên truyền
hình.”

“Nhưng tớ đã gọi cho bố mẹ cậu! Họ nói họ không biết cậu ở đâu!”

“Tớ biết,” tôi nói, hơi đỏ mặt. “Họ đang… bảo vệ tớ khỏi một
người lén theo dõi đấy mà.” Tôi nhìn sang, thấy Suze đang nhìn tôi với vẻ
không hiểu gì hết. Đúng như tôi dự đoán. “Dù sao đi nữa,” tôi cố lờ
đi, “tớ đã để lại lời nhắn trong máy, nói cậu đừng lo, tớ vẫn ổn.”

“Tớ biết,” Suze rên rỉ, “nhưng đó là những gì họ luôn làm trên
phim ảnh. Và điều đó có nghĩa là những kẻ xấu đã bắt cậu và cậu đang bị một khẩu
súng gí vào đầu. Thực tình, tớ nghĩ là cậu đã chết! Tớ nghĩ có lẽ cậu đã bị băm
thành trăm mảnh ở đâu đó.”

Tôi nhìn mặt Suze. Cô ấy đang không đùa, cô ấy đã thực sự lo lắng. Tôi thấy
mình thật tồi tệ. Lẽ ra tôi không bao giờ nên biến mất như thế. Thật là trẻ
con, vô trách nhiệm và ích kỷ.

“Ôi, Suze.” Bị thôi thúc, tôi vội bước đến và ôm cô thật chặt.
“Tớ thực sự xin lỗi. Tớ không bao giờ định làm cậu lo lắng.”

“Được rồi mà,” Suze nói, ôm lại tôi. “Tớ đã hơi lo – nhưng tớ biết
cậu vẫn ổn khi thấy cậu trên truyền hình. Cậu rất tuyệt.”

“Thật không?” tôi nói, cười nhếch mép. “Cậu thực sự nghĩ vậy
à?”

“Đúng vậy!” Suze nói. “Hơn hẳn cái gã gì nhỉ. Luke Brandon. Trời,
anh ta thật là ngạo mạn.”

“Ừ,” tôi dừng một lúc rồi nói. “Đúng, tớ cứ nghĩ anh ta như vậy.
Nhưng về sau anh ta khá tốt với tớ.”

“Thật không?” Suze thờ ơ nói. “Dù sao thì cậu cũng rất tuyệt. Cậu
muốn uống chút cà phê không?”

“Ừ, cho tớ một ít thôi,” tôi nói, rồi cô ấy biến vào trong bếp.

Tôi cầm thư và hoá đơn lên rồi bắt đầu từ từ xem lướt qua. Ngày xa xưa, đống giấy
này sẽ khiến tôi hoảng loạn bế tắc đây. Thực tế thì chúng sẽ bay thẳng đến
thùng rác mà không được đọc. Nhưng bạn biết gì không? Hôm nay tôi không thấy sợ
chút nào. Thực sự mà nói, sao tôi lại có thể ngờ nghệch về vấn đề tài chính của
mình thế nhỉ? Sao tôi lại có thể nhát như vậy? Lần này, tôi sẽ đối mặt với
chúng. Tôi sẽ ngồi xuống với sổ séc cùng những thong báo gần đây nhất của ngân
hàng, để giải quyết cẩn thận tất cả mớ hỗn độn.

Nhìn đống thư trong tay, tôi bỗng thấy mình trưởng thành và có trách nhiệm. Biết
nhìn xa và có óc quan sát. Tôi sẽ sắp xếp lại cuộc sống và giữ tài chính của
tôi quy củ từ bây giờ. Tôi đã hoàn toàn thay đổi thái độ với tiền bạc.

Hơn nữa…

Được rồi, thực ra tôi không định nói điều này. NhưngMorning Coffee đã trả tôi rất
nhiều. Rất nhiều. Bạn sẽ không tin đâu, nhưng với mỗi cuộc điện thoại gọi đến
cho tôi, tôi được…

Ôi, giờ tôi thấy thật xấu hổ. Hãy chỉ biết là nó… nó rất nhiều!

Tôi cười không ngậm nổi mồm lại. Tôi đã ngất ngây kể từ khi họ bảo tôi. Nên vấn
đề là bây giờ tôi sẽ dễ dàng trả hết tất cả những hoá đơn này. Hoá đơn VISA,
hoá đơn Octagon, tiền tôi nợ Suze – và mọi thứ! Cuối cùng, cuối cùng thì cuộc sống
của tôi cũng được sắp xếp lại!

“Vậy, sao cậu lại biến mất như thế?” Suze hỏi, trở ra từ bếo và khiến
tôi giật mình. “CHuyện gì vậy?”

“Tớ thực sự không biết,” tôi thở dài nói, đặt lại những lá thư trên
chiếc bàn ở lối ra vào. “Tớ chỉ muốn bỏ đi đâu đó và suy nghĩ. Tớ đã rối
tung cả lên.”

“Vì Tarquin?” Suze hỏi ngay và làm tôi thấy bứt rứt.

“Một phần thôi,” tôi ngừng lại rồi nói. “Sao? Có phải anh ấy…”

“Tớ biết cậu không thích Tarkie,” Suze nuối tiếc nói, “nhưng tớ
nghĩ anh ấy vẫn rất thích cậu. Anh ấy có đến cách đây vài tối và gửi cho cậu bức
thư này.”

Cô ấy chỉ vào một chiếc phong bì màu kem kẹp ở gương. Tôi cầm nó, tay hơi run
run. Ôi Chúa ơi, anh ta sẽ nói gì đây? Tôi do dự rồi mở nó ra, và một tấm vé
rơi xuống sàn.

“Nhạc kịch!” Suze nhặt nó lên. “Ngày kia,” cô nhìn lên.
“Chúa ơi, thật là may vì cậu đã trở về, Bex.”

Rebecca thân yêu, tôi đọc đầy vẻ hoài nghi.

Tha lỗi cho anh vì đã không nói ra khi gặp em lần trước. Nhưng càng nghĩ về nó,
anh càng nhận ra anh thích buổi tối chúng ta bên nhau biết bao nhiêu và anh muốn
làm lại việc đó biết bao.

Anh có gửi kèm một tấm vé Die Meistersinger tại nhà hát nhạc kịch. Anh chắc chắn
sẽ đến đó, nếu em có thể đi cùng, anh sẽ rất vui.

Thân yêu.

Tarquin Cleath-Stuard.

“Ôi, Bex, cậu phải đi thôi!” Suze nói, đọc trộm nó từ sau lưng tôi.
“Cậu phải đi. Anh ấy sẽ thất vọng lắm nếu cậu không đi. Tớ thực sự nghĩ
anh ấy thích cậu.”

Tôi nhìn vào tấm vé, vé cho hai đêm. “Gala Performance,” tôi thấy khá
hào hứng. Tôi chưa bao giờ đến một đêm hội nhạc kịch! Tôi có thể mặc chiếc váy
Ghost tuyệt vời mà tôi chưa từng có cơ hội mặc. Rồi tôi có thể búi tóc lên, và
gặp rất nhiều người đặc biệt…

Sau đó, đột nhiên, tôi ngừng lại. Dù nó vui đến mấy – nó thật không công bằng
và chân thành, nếu đi. Tôi đã làm tổn thương Tarquin đủ rồi.

“Tớ không thề đi, Suze,” tôi nói, đặt bức thư xuống. “Tớ… tớ
đã có kế hoạch cho hôm đấy.”

“Nhưng thế còn Tarkie đáng thương thì sao?” Suze nói, thất vọng.
“Anh ấy rất thích cậu…”

“Tớ biết,” tôi nói, và thở sâu. “Nhưng tớ không thích anh ấy. Tớ
thực sự rất tiếc, Suze… nhưng đó là sự thực. Nếu như tớ có thể thay đổi điều
tớ cảm nhận…”

Một sự im lặng trôi qua.

“Ừ thôi,” cuối cùng Suze cũng nói. “Đừng bận tâm. Cậu không thể
làm gì được đâu.” Cô biến mất vào trong bếp và xuất hiện một phút sau với
hai tách đầy cà phê. “Thế,” cô ấy nói và đưa tôi một tách, “tối
nay cậu định làm gì? Chúng mình đi chơi cùng nhau nhé?”

“Xin lỗi, tớ không thể,” tôi nói, và hắng giọng. “Tớ có một cuộc
gặp gỡ làm ăn.”

“Thật sao?” Suze xị mặt. “Thật là chán!” Cô nhấp một ngụm
cà phê rồi tựa vào khung cửa. “Ai lại có những cuộc gặp gỡ làm ăn vào buổi
tối như vậy?”

“Là… là với Luke Brandon,” tôi nói, cố tỏ vẻ thờ ơ. Nhưng chẳng
iách gì, tôi có thể cảm thấy mình bắt đầu đỏ mặt.

“Luke Brandon?” Suze hỏi đầy vẻ khó hiểu. “Nhưng nếu…” cô
nhìn tôi, nét mặt dần thay đổi. “Ôi không, Bex! Đừng nói với tớ…”

“Đó chỉ là một cuộc gặp gỡ làm ăn thôi,” tôi nói, tránh nhìn cô ấy.
“Chỉ vậy thôi. Hai người làm ăn gặp nhau và bàn về chuyện làm ăn. Trong một…
trong một hoàn cảnh làm ăn. Chỉ vậy thôi.”

Rồi tôi vội về phòng mình.

Cuộc gặp gỡ làm ăn. Quần áo cho một cuộc gặp gỡ làm ăn. Được rồi, để xem nào.

Tôi lôi hết tất cả quần áo ra khỏi tủ và để chúng lên giường. Bộ vest màu xanh,
bộ màu đen, bộ màu hồng. Vô vọng. Bộ có sọc nhỏ? Ừm. Có thể bỏ qua. Bộ màu
kem… cứ như đi dự đám cưới. Bộ màu xanh lá cây… chẳng phải đen đủi hay gì
đó sao?

“Thế cậu định mặc gì?” Suze hỏi, nhìn vào qua cửa phòng ngủ đang mở của
tôi. “Cậu có định đi mua cái gì mới không?” Mặt cô tươi tỉnh.
“Ê, chúng mình đi mua sắm không?”

“Mua sắm?” tôi bị phân tâm. “Ừm… có thể.”

Chẳng hiểu sao hôm nay… Ôi, tôi không biết nữa. Tôi cơ hồ thấy căng thẳng đến
nỗi chả thiết mua sắm. Quá hồi hộp. Tôi không nghĩ là Tôi có thể toàn tâm toàn
ý để mua sắm.

“Bex, cậu có nghe tớ không đấy?” Suze ngạc nhiên hỏi. “Tớ nói
là, chúng mình đi mua sắm chứ?”

“Ừ, tớ biết.” Tôi nhìn cô, rồi với một chiếc áo đen và nhìn nó vẻ đăm
chiêu. “Thực sự là, tớ nghĩ tớ sẽ để dịp khác.”

“Ý cậu là…” Suze ngừng lại. “Ý cậu là cậu không muốn đi mua sắm?”

“Đúng vậy.”

Cô im lặng, và tôi nhìn lên, thấy Suze đang nhìn chằm chằm vào tôi.

“Tớ không hiểu,” cô nói, nghe có vẻ rất buồn. “Sao cậu lại cư xử
lạ lùng vậy?”

“Tớ không cư xử lạ lùng!” Tôi nhún vai. “Tớ chỉ thấy không có hứng
đi mua sắm.”

“Ôi Chúa ơi, có chuyện không ổn rồi, đúng không?” Suze hét lên.
“Tớ biết rồi. Có thể cậu đã bị ốm.” Cô vội đi vào phòng và sờ lên
trán tôi. “Cậu cặp nhiệt độ chưa? Cậu có đau ở đâu không?”

“Không!” tôi cười, nói. “Dĩ nhiên là không!”

“Cậu bị va đầu vào đâu à?” Cô giơ bàn tay trước mặt tôi. “Mấy
ngón đây?”

“Suze, tớ ổn mà,” tôi nói, gạt tay cô ấy. “Thực tình là, tớ chỉ…
không có tâm trạng mua sắm thôi.” Tôi cầm một bộ màu xám lên ướm. “Cậu
nghĩ bộ này thế nào?”

“Thực sự, Bex, tớ lo cho cậu đấy,” Suze nói, lắc đầu. “Tớ nghĩ cậu
nên đi khám. Cậu rất… khác. Cậu làm tớ sợ.”

“Ừ, thì.” Tôi lấy một chiếc áo trắng và cười với cô ấy. “Có thể
tớ đã thay đổi.”

Tôi mất cả buổi chiều để quyết định mặc gì. Tôi đã thử rất nhiều, trộn lẫn, kết
hợp, rồi bỗng nhiên nhớ ra mấy thứ ở dưới đáy tủ. (Thỉnh thoảng, tôi phải mặc mấy
cái quần jeans màu tím đó.) Nhưng cuối cùng tôi lại mặc rất đơn giản và không
rườm rà. Bộ màu đen đẹp nhất của tôi (chỗ hạ giá Jigsaw, cách đây hai năm), một
chiếc áo phông trắng (M&S), và đôi bốt da lộn cao đến đầu gối màu đen
(Dolce & Gabbana, nhưng tôi bảo với mẹ là chúng của BHS. Thành ra thật là
tai hại, vì sau đó bà cũng muốn có vài đôi, và tôi phải giả vờ là họ đã bán hết
chúng). Tôi mặc tất cả vào, buộc tóc lên, và ngắm mình trong gương.

“Rất đẹp,” Suze trầm trồ khen từ phía cửa. “Rất quyến rũ.”

“Quyến rũ?” Tôi hơi ngạc nhiên. “Tớ không định mặc quyến rũ! Tớ
định mặc đồ mang phong cách đi làm ăn.”

“Thế cả hai không được sao?” Suze đề nghị. “Làm ăn và quyến
rũ?”

“Tớ… không,” tôi ngừng lại một lát rồi nói, và quay đi.
“Không, tớ không muốn.”

Tôi không muốn Luke Brandon nghĩ là tôi ăn diện vì anh, là tôi cố ý mặc như vậy.
Tôi không muốn anh nghĩ là tôi hiểu sai ý nghĩa buổi gặp gỡ mày chút nào. Không
giống như lần trước.

Không hề biết trước, người tôi bỗng trào dâng cái cảm giác xấu hổ còn y nguyên
khi tôi nhớ lại giây phút tồi tệ đó ở Harvey Nichols. Tôi lắc đầu quầy quậy, cố
quên nó đi, cố bình tâm lại. Dù sao đi nữa, thế quái nào mà tôi lại đồng ý đên
cuộc hẹn chết tiệt này nhỉ?

“Tớ chỉ muốn trông càng nghiêm túc và giống kiểu làm ăn càng tốt,”
tôi nói, nhăn mặt nghiêm nghị nhìn mình trong gương.

“Tớ biết mà, Suze nói. “Cậu cần vài thứ đồ đi kèm nữa. Vài phụ kiện
giống của những nữ doanh nhân.”

“Chẳng hạn cái gì? Một chiếc Filofax à?”

“CHẳng hạn…” Suze ngừng một lát nghĩ. “Được rồi, đợi ở
đây…”

Buổi tối tôi tới Ritz muộn hơn năm phút so với giờ hẹn là bảy rưỡi, và khi tôi
đến chỗ cửa ra vào của nhà hàng, tôi thấy Luke đã ở đó, ngồi quay lưng lại,
trông rất thoải mái và đang nhấp thứ gì đó trông giống gin&tonic. Anh mặc một
bộ comlê khác với bộ sáng nay, tôi không thể không để ý. Anh mặc một chiếc áo
xanh lá cây tối màu mới tinh. Anh trông thật… Xem nào. Khá đẹp. Khá bảnh bao.

Thực ra là, không giống kiểu làm ăn lắm.

À mà thử xem nào, cái nhà hàng này cũng đâu giống một nơi bàn chuyện làm ăn.
Toàn đèn treo với những vòm hoa màu vàng và những chiếc ghế mềm màu hồng, trần
nhà được vẽ kiểu đẹp nhất, đầy mây và hoa. Cả nơi đây lung linh ánh đèn, và
trông nó…

Thực sự, tôi chỉ có thể nghĩ được một từ là lãng mạn.

Ôi Chúa ơi. Tim tôi bắt đầu đập thình thịch. Tôi liếc nhìn mình trong một chiếc
gương mạ vàng. Tôi đang mặc bộ Jigsaw màu đen và chiếc áo phông trắng với đôi bốt
da lộn màu đen vẫn theo như kế hoạch ban đầu. Nhưng bây giờ tôi có thêm một tờ
Financial Times mới cứng kẹp dưới cánh tay, một đôi kính gọng đồi mồi (với mắt
kính trong) cài trên đầu, một tay xách chiếc cặp đựng tài liệu nặng trĩu và –
món đồ chủ lực của Suze – một chiếc máy tính xách tay hiệu AppleMac ở tay kia.

Có thể tôi đã hơi quá.

Tôi định quay lại xem liệu có thể gửi chiếc cặp tài liệu ở chỗ giữ hành lý
không (hoặc, thực ra, chỉ cần đặt nó lên một cái ghế và bỏ đi), thì Luke quay
ra, thấy tôi và cười. Chết tiệt. Nên tôi buộc phải đi về phía chiếc thảm sang
trọng, cố tỏ ra càng thoải mái càng tốt, dù một tay tôi đang kẹp chặt vào người,
để giữ tờ FT khỏi rơi xuống sàn.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+