Trang chủ » Thế giới truyện » Văn hóa - Xã hội

Tự Thú Của Một Tín Đồ Shopping – Sophie Kinella – Chương 6.2 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 6 (tiếp)

Tôi lưỡng lự một chút, rồi đành mở cửa đi ra.

“Chào cậu, Bex!” Suze nói, ngước nhìn với ánh mắt long lanh. Cô ấy
đang ngồi khoanh chân trên sàn hành lang bóc quà, còn Fenella và Tarquin đang
đứng bên cạnh, ngắm nhìn. Họ không có cái áo chui đầu giống nhau hôm nay, ơn
Chúa. Nhưng Fenella lại mặc một cái váy đỏ kỳ cục may bằng vải tuýt lông, còn
Tarquin thì mặc một bộ vest trông như thể được may từ thời Thế Chiến I.

“Xin chào!” tôi nói rồi hôn từng người một cách lịch sự.

“Ôi, trời!” Suze hét lên, lôi ra một bức tranh có khung cổ mạ vàng.
“Em không thể tin được! Em không thể tin được!” Cô ấy nhìn hết
Tarquin đến Fenela với đôi mắt lấp lánh, và tôi liếc nhìn bức tranh qua vai của
Suze. Thành thật mà nói, tôi chẳng thể thấy ấn tượng nổi. Nhìn thoáng qua,
trông nó thật bẩn thỉu – màu xanh, màu nâu lem nhem bao phủ – và hơn thế nữa, chỉ
là một con ngựa đang đứng yên trên cánh đồng. Ý tôi là lẽ ra nó phải đang nhảy
qua hàng rào hay chồm lên hay đại loại thế chứ? Hoặc là nó đang phi nước kiệu trong
Hyde Park, trên lưng là một quý cô mặc bộ váy dễ thương như trong Kiêu hãnh và
Định kiến chứ.

“Chúc Mừng Ngày Tồi Tệ!” Tarquin và Fenella nói đồng thanh (Đây lại
là một chuyện nữa. Họ gọi sinh nhật là ngày tồi tệ, kể từ khi… Ôi Chúa ơi.
Thật quá nhạt nhẽo để giải thích.)

“Nó quả là lộng lẫy,” tôi nhiệt tình nói. “Quả là rất đẹp!”

“Đẹp quá phải không?” Tarquin nói một cách tha thiết. “Hãy
nhìn các sắc màu mà xem.”

“Ừm, rất dễ thương,” tôi nói, gật đầu.

“Và cả những nét vẽ nữa. Thật tinh tế. Bọn anh đã ngỡ ngàng khi nhìn thấy
nó.”

“Quả là một bức tranh tuyệt đẹp,” tôi nói. “Khiến bạn chỉ muốn…
phi nước kiệu xuống vùng quê thôn dã!”

Tôi đang nói điều vớ vẩn gì thế này? Tại sao tôi không thể trung thực mà nói
rằng tôi không thích nó?

“Em có hay cưỡi ngựa không?” Tarquin nói, nhìn tôi với một thoáng bất
ngờ.

Tôi đã cưỡi ngựa một lần. Con ngựa của anh họ tôi. Tôi đã ngã lần đó và thề
rằng sẽ không bao giờ trèo lên lưng ngựa nữa. Nhưng mà tôi không định sẽ thú
nhận điều đó vời Ngài Ngựa của Năm.

“Trước em cũng thường cưỡi,” tôi trả lời, khe khẽ mỉm cười khiêm tốn.
“Nhưng không giỏi lắm.”

“Anh chắc là em sẽ lấy lại phong độ thôi,” Tarquin nói, nhìn tôi chằm
chằm. “Thế em đã đi săn bao giờ chưa?”

Đi săn? Những con cáo nhỏ lông dày á? Anh ta có đùa không đấy?

“Này,” Suze nói, thích thú treo bức tranh lên tường. “Chúng ta
làm một chút titchy trước khi đi đã chứ?”

“Tất nhiên rồi!” tôi nói, quay lưng lại với Tarquin. ” Ý kiến
hay đấy.”

“Ồ, phải” Fenella nói. “Em có sâm panh không?”

“Chắc là có đấy” Suze nói, và chạy vào bếp. Đúng lúc đó điện thoại
reo, và tôi tới nghe.

“Xin chào”

“Xin chào, làm ơn cho tôi nói chuyện với cô Rebecca Bloomwood?” Một
giọng phụ nữ lạ cất lên.

“Vâng,” tôi đáp bâng quơ. Tôi đang lắng nghe tiếng mở và đóng tủ bếp
và tự hỏi không biết chúng tôi còn ít sâm panh nào không trừ nửa chai chúng tôi
đã uống trong bữa sáng… “Tôi nghe.”

“Chào cô Bloomwood, tôi là Erica Parnell ở ngân hàng Endwich,” đầu
kia nói và tôi như tê liệt.

Khốn thật. Ngân hàng gọi. Chúa ơi, họ đã gửi cho tôi lá thư đó đúng không và
tôi chưa hề làm điều gì đáp lại.

Tôi phải nói gì bây giờ? Nhanh lên, tôi phải nói gì?

“Cô Bloomwood?” Erica Parnell nói.

Được rồi, tôi sẽ nói rằng tôi hoàn toàn nhận thức được là số tiền chi trội của
tôi có hơi vượt quá giới hạn, và tôi sẽ có những biện pháp khắc khục trong vài
ngày tới. Đúng rồi, nghe ổn đấy. “Biện pháp khắc phục” nghe rất xuôi
tai. Được rồi – nói đi.

Tôi cương quyết tự nhủ không được hoảng hốt – những kẻ đó cũng là người – và hít
một hơi thật sâu. Và rồi, bất chợt và không định trước, tay tôi đặt ống nghe
xuống.

Tôi nhìn chằm chằm vào cái điện thoại yên lặng trong vài giây, gần như không
thể tin được điều tôi vừa làm. Tôi làm thế để làm gì? Erica Parnell biết đó là
tôi mà, đúng không? Cô ta sẽ gọi lại bất cứ lúc nào. Có thể bây giờ cô ta đang
nhấn nút gọi lại cũng nên, và cô ta sẽ rất tức giận.

Tôi vội rút dây điện thoại ra và nhét nó dưới ghế sa lông. Bây giờ cô ta không
thể gọi cho mình được nữa. Mình an toàn rồi.

“Ai gọi thế?” Suze hỏi trước khi bước vào phòng.

“Có ai đâu,” tôi đáp, cố nặn ra một nụ cười rạng rỡ. Tôi chỉ không
muốn làm hỏng ngày sinh nhật của Suze với những vấn đề ngớ ngẩn của mình.
“Nhầm số thôi mà. Nghe ngày, đừng uống ở đây. Ra ngoài uống đi!”

” Ừ,” Suze nói,” được thôi!”

“Sẽ vui hơn nhiều,” tôi lắp bắp, cố gắng để cô không nhìn cái điện
thoại. “Chúng ta sẽ đến những quán bar thật đẹp, uống cốc-tai, rồi đi đến
tiệm Terrazza.”

Tôi nghĩ trước mắt tôi sẽ cài hiện số tất cả các cuộc gọi. Hoặc trả lời điện
thoại bằng giọng nước ngoài. Hoặc, thậm chí tốt hơn là đổi số. Biến khỏi danh
bạ điện thoại.

“Có chuyện gì thế?” Fenella xuất hiện ở cửa và hỏi.

“Có gì đâu,” tôi nghe thấy mình nói. “Chúng ta sẽ ra ngoài kiếm
titchy, rồi đi ăn tối.”

Ôi tôi không thể tin được. Tôi đang biến mình thành một trong số họ.

Khi đến tiệm Terrazza, tôi đã thấy bình tĩnh hơn nhiều. Đương nhiên, Erica
Parnell sẽ nghĩ là chúng tôi bị mất liên lạc do lỗi đường truyền hay gì đó. Cô
ta sẽ không bao giờ nghĩ là tôi đã cúp máy. Ý tôi là cả hai chúng tôi đều là
những trí thức trưởng thành, đúng không? Những trí thức trưởng thành thì không
làm những việc như thế.

Và nếu tôi gặp cô ta, cầu Chúa điều này không xảy ra, tôi sẽ tỏ ra rất bình
tĩnh và nói rằng “Chuyện thật lạ phải không, lúc trước cô gọi cho tôi ấy
mà?” Hay còn hơn thế nữa, tôi sẽ trách móc cô ấy đã dập máy. (Tất nhiên là
theo kiểu nửa đùa nửa thật.)

Quán Terrezza đầy người, nhộn nhịp, khói thuốc lá và tiếng chuyện trò, và khi
chúng tôi ngồi xuống với quyển menu màu bạc to đùng, tôi cảm thấy còn thư giãn
hơn nữa. Tôi thích đi ăn ở ngoài. Và tôi cho là mình xứng đáng có một bữa thực
sự, sau mấy ngày chắt bóp vừa rồi. Thật không dễ dàng chút nào để thực hiện
được chế độ nghiêm ngặt đó, nhưng dù sao, tôi đã xoay sở được. Tôi vẫn thực
hiện rất tốt! Thứ Bảy, tôi sẽ kiểm tra thói quen chi tiêu của mình, và tôi chắc
chắn là nó phải giảm xuống ít nhất là 70% rồi.

“Ta uống gì bây giờ?” Suze nói. “Tarquin, anh chọn đi.”

“Ôi nhìn kìa!” Fenella hét lên. “Eddie Lazenby kìa! Chị phải ra
chào mới được.” Cô ta chạy đến chỗ một người đàn ông hói đầu mặc áo sặc sỡ
cách chừng mười bàn. Làm thế nào mà cô ấy có thể nhận ra ông ta giữa đám đông,
tôi chịu thôi.

“Suze!” một giọng khác thét lên, và chúng tôi cùng ngước lên. Một cô
gái tóc vàng trong bộ cánh màu hồng phấn nhỏ xíu đang tiến về phía chúng tôi,
hai tay dang rộng chuẩn bị cho một cái ôm. “Cả Tarkie nữa!”

“Chào Tory,” Tarquin nói, đứng lên. “Thế Mungo đâu?”

“Anh ấy ngồi đằng kia!” Tory nói, “Cậu nhất định phải ra chào
anh ấy mới được”

Sao Fenella và Tarquin lúc nào cũng ở vùng trung Perthshire, vậy mà vừa mới đến
London, họ đã bị những người bạn lâu ngày không gặp vây lấy nhỉ?

“Eddie gửi lời chào,” Fenella thông báo sau lúc quay trở lại bàn.
“Tory! Cậu thế nào? Mungo sao rồi?”

“Ồ, anh ấy rất ổn,” Tory nói. ” Nhưng nghe này, cậu có nghe thấy
gì chưa? Caspar vừa mới về!”

“Không thể nào!” mọi người đều hét lên, và tôi suýt nữa thì cũng làm
như họ. Chẳng ai bận tâm giới thiệu tôi với Tory, nhưng kiểu nó phải thế. Bạn
tham gia vào hội bằng cách thẩm thấu. Một phút trước bạn là một người hoàn toàn
xa lạ, phút sau bạn đã phát cuồng lên với cả hội, rồi tham gia “Các cậu
có nghe về Venetia và Sebastian chưa?”

“Xem nào, chúng ta phải gọi đồ đã,” Suze nói. “Tory ơi, một chốc
nữa bọn tớ sẽ ghé thăm bàn cậu nhé.”

“Được rồi, chào,” Tory nói rồi khệnh khạng đi mất.

“Suze!” lại một giọng khác thét lên, và một cô gái mặc váy đen xinh
xắn chạy tới. “Cả Fenny nữa!”

“Milla!” cả hai gào lên. “Cậu thế nào? Benjy thế nào rồi?”

Ôi Chúa ơi, cái sự này không thể nào dừng lại được. Tôi cứ ngồi trơ trơ ra đó,
nhìn chằm chằm vào cái menu, giả vờ đang rất chăm chú chọn món khai vị nhưng
tôi cảm thấy mình như là một kẻ bị lãng quên không ai thèm đếm xỉa. Thật không
công bằng. Tôi cũng muốn nhảy từ bàn này sang bàn khác gặp gỡ bạn bè. Tôi muốn
tình cờ gặp lại những người bạn thời thơ ấu. (Mặc dầu nói thật là, người duy
nhất tôi biết lâu đến thế là Tom, cậu bạn hàng xóm, và bây giờ cậu ta đang ở
trong căn bếp gỗ sồi ngâm vôi ở Reigate.)

Nhưng để phòng khi, tôi hạ thấp tờ menu xuống, và nhìn quanh đầy hy vọng. Làm
ơn, Chúa ơi, chỉ một lần này thôi, hãy để ai đó nhận ra con. Không cần là ai đó
con thích, chẳng cần là ai đó con thân – chỉ cần một ai đó mà con có thể chạy
ra hôn má chụt, chụt và hét lên, “Chúng ta nhất định phải đi ăn
trưa!” Ai cũng được mà… Ai cũng được…

Và rồi thật bất ngờ, tôi nhận ra một khuôn mặt quen quen, chỉ ngồi cách có mấy
bàn! Đó là Luke Brandon, ngồi chung bàn với một người đàn ông và một người đàn
bà đứng tuổi ăn mặc rất sang trọng.

Thật ra hắn không phải là một người bạn cũ – nhưng tôi biết hắn mà, đúng không?
Và tôi rất muốn nhảy từ bàn này sang bàn nọ như mọi người.

“Ôi Luke kìa!” tôi reo lên (nhỏ tiếng để Luke không nghe thấy).
“Tớ phải ra chào mới được!”

Khi mà mọi người vẫn còn đang ngỡ ngàng thì tôi đã chỉnh lại tóc, đứng dậy rồi
bước vội, tràn đầy hạnh phúc bất ngờ. Tôi cũng có thể làm thế! Tôi đang nhảy từ
bàn này sang bàn khác ở quán Terrezza. Tôi là một cô gái Thời thượng!

Tới khi chỉ còn cách bàn họ vài bước, tôi đi chậm dần và tự hỏi thực sự thì
mình sẽ nói điều gì với hắn.

Được rồi… Tôi sẽ phải lịch sự. Chào và – a, đúng rồi! Tôi có thể cảm ơn hắn
lần nữa vì đã tử tế cho tôi vay hai mươi bảng.

Khốn thật. Tôi đã trả hắn rồi, đúng thế không?

Rồi. Rồi mà. Tôi đã gửi cho hắn một tấm thiệp xinh xắn có hình những bông hoa
anh túc làm bằng giấy tái chế và một tấm séc rồi mà. Đúng rồi. Giờ thì đừng có
hoảng, hãy bình tĩnh và Thời thượng.

“Xin chào!” tôi nói ngay khi đến tầm nghe của bàn hắn, nhưng tiếng ồn
ào xung quanh quá to, nên hắn không nghe thấy tôi. Khỏi phải nghi ngờ, tất cả
đám bạn của Fenella đều có giọng choe chóe.

Bạn chỉ cần có sáu mươi lăm decibel để được nghe thấy. “Xin chào!”
tôi thử lại lần nữa, to hơn, nhưng vẫn không có đáp trả. Luke đang nói chuyện
say sưa với người đàn ông đứng tuổi còn người đàn bà thì đang lắng nghe chăm
chú. Không ai trong số họ buồn liếc mắt lên.

Thế này thì hơi xấu hổ thật. Tôi đang đứng đó, như trời trồng, hoàn toàn bị kẻ
mà mình muốn chào phớt lảng. Dường như chưa một ai khác từng mắc vào rắc rối
này. Tại sao anh ta không chồm dậy, hét lên “Mọi người đã nghe về Quỹ đầu
tư Vùng đất mũi chưa?” Thật không công bằng. Tôi nên làm gì bây giờ? Tôi
có nên chuồn đi không? Tôi có nên vờ như đang đi về phía toa lét nữ không?

Một người bồi bàn đang bưng khay xô vào tôi, và tôi bị đẩy về phía trước, phía
bàn của Luke – và đúng lúc đó, hắn ngước lên. Hắn nhìn tôi chằm chằm ngây ngô
như thể chẳng biết tôi là ai, và tôi thấy dạ dày mình khẽ quặn lên hốt hoảng. Nhưng
giờ thì tôi phải tiến lên thôi.

“Xin chào, Luke!” Tôi hào hứng nói. “Tôi chỉ nghĩ là nên… ra
chào một tiếng.”

“Chà, xin chào,” cuối cùng hắn cũng đáp lại. “Bố, mẹ, đây là
Rebecca Bloomwood. Rebecca, đây là bố mẹ tôi.”

Ôi, Chúa ơi. Tôi vừa làm gì thế này? Tôi đã nhảy vào một cuộc sum họp gia đình
đầm ấm sao. Ra khỏi đây, nhanh lên.

“Cháu chào hai bác,” tôi nói, cố nặn ra một nụ cười yếu ớt.” Dạ,
cháu không muốn làm phiền mọi người…”

“Cháu quen Luke thế nào nhỉ?” bà Brandon hỏi.

“Rebecca là một phóng viên tài chính hàng đầu ạ,” Luke nói, nhấp một
chút rượu. Có thực là hắn nghĩ thế không? Trời ơi, tôi phải kể chuyện này với
Clare Edwards. (Và Philip, cả ông ta nữa.)

Tôi mỉm cười tự tin với ông Brandon, cảm giác như thể kẻ tung người hứng. Tôi
là một phóng viên tài chính hàng đầu, tán gẫu với một doanh nhân hàng đầu trong
một tiệm ăn hàng đầu ở London. Không tuyệt lắm sao?

“Phóng viên tài chính ư?” Ông Brandon lẩm bẩm và trễ cặp kính lão
xuống để nhìn cho rõ tôi hơn. “Thế cháu đánh giá thế nào về tuyên bố mới
của ngài thủ tướng?”

Tôi sẽ không bao giờ bắt chuyện trong quán ăn nữa. Không bao giờ.

“Dạ,” tôi lấy lại bình tĩnh, tự nghĩ giá mà tôi có thể giả vờ như vừa
nhìn thấy một người bạn cũ nơi cuối phòng.

“Bố, con chắc là Rebecca không muốn nói chuyện công việc đâu,” Luke
nói, môi hơi mím lại.

“Đúng đấy!” bà Brandon nói, mỉm cười với tôi. “Cái khăn đẹp quá,
Rebecca. Có phải của hiệu Denny and George không cháu?”

“Dạ, vâng ạ!” tôi nói, thở phào nhẹ nhõm. “Cháu đã gặp may, cháu
mua nó trong đợt giảm giá tuần trước!”

Từ khóe mắt, tôi có thể nhận thấy Luke đang nhìn tôi chằm chằm với một thái độ
rất lạ. Tại sao nhỉ? Tại sao anh ta trông như là…

Ôi khỉ thật. Làm sao mà tôi ngu thế nhỉ?

“Cháu mua… cho bác cháu”, tôi tiếp tục, cố gắng nghĩ nhanh nhất có
thể. “Cháu mua tặng cho bác cháu. Nhưng mà bác ấy đã… qua đời rồi
ạ.”

Mọi người đều im lặng choáng váng còn tôi thì cúi gằm mặt. Tôi không thể tin
được điều tôi vừa nói.

“Ôi trời,” ông Brandon thốt lên.

“Bác Ermintrude mất rồi?” Luke hỏi bằng một giọng rất lạ.

“Vâng” tôi đáp, cố ép mình ngước lên. “Điều đó thật rất tệ”

“Khủng khiếp quá!” bà Brandon nói đầy thương cảm.

“Bác ấy đã nằm viện đúng không?” Luke nói, tự rót cho hắn một cốc
nước. “Có chuyện gì xảy ra với bác ấy thế?”

Trong một khoảnh khắc, tôi im lặng.

“Là do… chân của bác ấy,” tôi nghe mình nói thế.

“Chân bà ấy?” bà Brandon nhìn tôi đầy băn khoăn. “Chân bà ấy bị
làm sao?”

“Nó… sưng vù lên và bị nhiễm trùng,” tôi nói sau một hồi im lặng.
“Và họ phải cưa nó đi nhưng rồi bác ấy đã không qua khỏi.”

“Chúa ơi,’ ông Brandon nói, lắc đầu. “Bọn bác sĩ khốn kiếp.” Ông
bất chợt đưa mắt nhìn tôi một cách dữ dằn. “Bà ấy đến bệnh viện tư
à?”

“Dạ… cháu không chắc lắm,” tôi nói, bắt đầu lùi lại. Tại sao tôi
lại không nói là bác ấy đã đưa cho tôi cái khăn điên rồ này? “Dù sao cũng
rất vui khi được gặp anh, Luke. Tôi phải đi đây, chắc các bạn tôi đang
chờ.”

Tôi vội vã vẫy chào, không dám nhìn thẳng vào mắt Luke rồi nhanh chóng quay lại
chỗ Suze, chân tôi bủn rủn và những ngón tay tôi vặn vẹo hai bên. Chúa ơi, một
thất bại ê chề.

Tôi đã lấy lại bình tĩnh ngay khi đồ ăn tới. Đồ ăn! Tôi đã gọi món sò nướng và
lúc ăn miếng đầu tiên, tôi suýt khóc. Sau quá nhiều ngày ăn uống khổ sở, đối
phó, thì đây quả thực như ở thiên đường. Tôi thấy vui, phát khóc – như là một
tù nhân khi mãn hạn, như một đứa trẻ sau chiến tranh. Sau món sò, tôi dùng bít
tết besarnaise với khoai tây chiên – và khi tất cả mọi người đều nói không, cảm
ơn với món tráng miệng thì tôi gọi một cái kem socola. Vì ai mà biết đến bao
giờ tôi mới lại đi ăn tiệm như thế này? Mấy tháng tới sẽ tiếp tục là bánh
sandwich pho mát và cà phê tự làm đựng trong bình, chẳng có gì khác ngoài sự
đơn điệu đó.

Khi tôi đang đợi món kem socola của mình, Suze và Fenella quyết định họ phải
đến nói chuyện với Benjy, ở phía bên kia của quán. Thế là họ đứng lên, cùng
châm thuốc lá như thường lệ, rồi đi mất. Còn Tarquin thì ở lại cùng tôi. Anh ta
có vẻ không thích gặp gỡ chuyện trò như hai người kia. Thực ra cả buổi tối anh
ta khá ít lời. Tôi cũng để ý thấy là anh ta uống nhiều hơn tất cả bọn tôi. Tôi
nghĩ là anh ta có thể gục xuống bàn bất cứ lúc nào.

Chúng tôi im lặng một lúc. Thật lòng mà nói tôi nghĩ Tarquin khá khác thường.
Tôi không biết nên nói chuyện gì với anh ta. Rồi bỗng nhiên anh ta nói “Em
có thích Wagner không?”

“Ồ có chứ,” tôi trả lời ngay. Tôi không chắc đã nghe thấy cái tên
Wagner lần nào chưa, nhưng mà tôi không muốn tỏ ra thiếu hiểu biết văn hóa. Với
lại tôi cũng đã từng đi xem Opera, mặc dù tôi nghĩ đấy là Mozart.

“Bản ‘Liebestod’ trong vở Tristan” anh ta nói, lúc lắc đầu.
“Liebestod.”

“Ừm,” tôi nói, và gật đầu với hy vọng đó là một hành động sáng suốt.
Tôi rót cho mình một chút rượu và rồi cũng rót đầy cốc anh ta, và nhìn quanh
xem Suze đâu. Cô biến mất, bỏ mặc tôi với gã anh họ say xỉn.

“Dah-dah-dah-dah, daaaah dah dah…”

Ôi Chúa ơi, giờ thì anh ta bắt đầu hát. Không to nhưng đầy sôi nổi. Rồi anh ta
nhìn chằm chằm vào mắt tôi như thể chờ đợi tôi cùng hát.

“Dah-dah-dah-dah…”

Bây giờ thì anh ta đã nhắm mắt lại và bắt đầu đung đưa. Thật xấu hổ quá đi mất.

“Da diddle-idy da-a-da-a daaah da…”

“Hay lắm, tôi nhiệt tình nói. “Anh không thể bắt nhịp được Wagner,
đúng không?”

“Tristan,” anh ta nói. “Un Isolde.” Anh ta mở mắt ra.
“Em sẽ là một Isolde tuyệt đẹp.”

Tôi sẽ là một cái gì? Trong khi tôi vẫn đang nhìn anh ta, anh ta đã bắt đầu
nâng hai tay tôi lên môi và bắt đầu hôn chúng. Trong một khoảnh khắc, tôi sốc
đến nỗi không thể cử động được.

“Tarquin,” tôi nói dứt khoát hết mức, cố gắng giật tay lại.
“Tarquin, làm ơn…” Tôi nhìn lên, cố gắng tìm Suze khắp nơi – và,
khi tôi làm thế, tôi thấy ánh mắt Luke Brandon, đang rời khỏi nhà hàng. Anh ta
hơi nhíu mày, giơ tay lên chào tạm biệt, rồi biến mất sau cánh cửa.

“Da em thơm như hoa hồng vậy,” Tarquin rên rỉ vào tay tôi.

“Thôi, im đi!” tôi gắt lên, và giật mạnh tay ra khỏi tay anh ta, mạnh
đến nỗi răng của anh ta hằn một vệt dài trên da tôi. “Để tôi yên!”

Tôi sẽ tát anh ta nhưng mà anh ta có thể sẽ coi nó như là một sự khuyến khích.

Ngay lúc đó, Suze và Fenella quay lại bàn với đống tin tức về Binky và Minky –
còn Tarquin trở nên im lặng như trước. Và cả tối đó, ngay cả lúc chúng tôi giải
tán, anh ta không còn nhìn tôi. Ơn Chúa. Chắc chắn anh ta đã hiểu.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+