Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Từng có một người yêu tôi như sinh mệnh – Chương 09 – Part 1 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Một tình yêu ở bên bờ vực rạn nứt
Bởi vì dừng bước chân nên mới sụp đổ
Hãy quen người ấy đi, nước mắt chỉ làm ướt đôi cánh.
Chỉ cần linh hồn đủ rộng lớn, lúc nào cũng có thể sải cánh bay.
Cho dù trái tim này đã bị tổn thương sâu sắc từ lâu.
(Tận cùng của tình yêu- Puskin)

Sau một trận sốt cao, nguyên khí trong người Tôn Gia Ngộ bị tổn thương nghiêm trọng. Anh giống như bị người rút đi chân khí, dù vẫn luôn miệng nói cười nhưng trông anh lúc nào cũng mệt mỏi, khiến tôi vừa xót xa vừa bất lực. Dưới sự đe dọa và ép buộc của tôi, anh mới miễn cưỡng đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe toàn thân.

Tôi muốn nhờ mẹ tôi chỉ cho một số món ăn bổ dưỡng nhưng vẫn không thể liên lạc được với mẹ. Vì vậy tôi đành làm phiền Valeria và Nina.

Việc xin nhập học ở bên Áo tạm thời chưa có tin tức, tôi buộc phải chuẩn bị cả hai bên. Với thành tích học tập sáu trên bảy môn đạt điểm năm của tôi, vào khoa piano không thành vấn đề, nhưng tôi lại đối mặt với thử thách mới.

Khoa piano của Học viện âm nhạc quốc lập Odessa có không ít môn được giảng dạy bằng tiếng Ukraine, đây là điều khiến tôi hết sức đau đầu. Đến Ukraine hơn tám tháng, tuy tiếng Nga của tôi tiến bộ không ít nhưng chỉ đủ giao tiếp trong cuộc sống thường ngày. Còn về ngôn ngữ Ukraine tôi chỉ nghe hiểu mấy câu đơn giản, trình độ kém đến mức tôi buộc phải bổ túc thêm.

Ngoài ra, học viện bắt đầu nghỉ hè vào trung tuần tháng bảy. Trước khi kết thúc khoa dự bị, tôi còn rất nhiều chuyện vụn vặt cần giải quyết. Do đó, mỗi ngày tôi phải đi đi về về giữa nhà và trường học.

Một hôm rời khỏi trường học, trên đường về nhà tôi tranh thủ rẽ vào ngôi chợ gần đó mua ít cá biển tươi và rau củ. Sau trận ốm, khẩu vị của Tôn Gia Ngộ thay đổi không ít. Anh thích ăn những thứ mềm mềm nong nóng giống như bà già. Tôi chỉ có thể tận dụng số gia vị ít ỏi hấp món cá và món trứng ngô không ra ngô, khoai không ra khoai cho anh ăn.

Khi tôi mở cửa vào nhà, trong nhà vắng lặng như tờ. Tầng một và tầng hai không có một tiếng động. Lão Tiền và Khâu Vĩ đều không ở nhà, tôi cũng chẳng tìm thấy bóng dáng Tôn Gia Ngộ.

Bởi vì lô hàng bị tịch thu vẫn nằm trong tay cảnh sát, cảnh sát chưa đi đến kết luận cuối cùng nên công việc của Tôn Gia Ngộ và Lão Tiền buộc phải tạm ngừng. Nghe nói La Tây đang tìm cách làm trung gian hòa giải, chị ta dự tính dàn xếp để các bên có liên quan ngồi lại cùng nhau rồi đưa ra một giải pháp tối ưu nhất.

Lão Tiền không chịu nổi khi suốt ngày ở nhà nhàn rỗi, anh ta kêu ra ngoài đi tìm cơ hội làm ăn khác. Tôi cảm thấy lạ ở chỗ, vết thương của Tôn Gia Ngộ mới cắt chỉ, không biết anh chạy đi đâu trong lúc hình tượng còn xấu xí thế này?

Tôi vào bếp cất đồ ăn rồi đi lên gác tìm Tôn Gia Ngộ. Tôi phát hiện anh nằm trên ghế gấp trong phòng sách, anh đặt tay lên mắt che ánh sáng mặt trời.

Tôi tiến lại gần chạm nhẹ vào mu bàn tay anh: “Anh ngủ rồi à? Sao không lên giường ngủ? Nằm ở đây dễ bị cảm lắm đấy”.

“Anh không ngủ.” Tôn Gia Ngộ lên tiếng, mắt vẫn nhắm nghiền: “Em về rồi à?”

“Ừ, anh hỏi câu thừa quá.”

“Sao hôm nay em về sớm vậy?”

Tôi ngồi xuống bên cạnh Tôn Gia Ngộ, đưa tay vuốt nhẹ nếp nhăn trên mi tâm của anh rồi mỉm cười: “Ý anh là gì? Anh chán em, không muốn nhìn thấy em phải không?”

Tôn Gia Ngộ không bận tâm đến câu nói châm biếm của tôi, anh cầm tay tôi giơ vào đúng chỗ có ánh nắng rồi nheo mắt ngắm nghía. Ngón tay của tôi thon dài, các khớp xương không nổi rõ, năm ngón tay hồng hào dưới ánh mặt trời.

“Kрасивый”. Tôn Gia Ngộ đặt tay tôi lên má anh rồi nói tiếp: “Thật kỳ lạ, sao cứ phải dùng ngôn ngữ khác khen ngợi mới không cảm thấy ngượng mồm”. (красивый trong tiếng Nga có nghĩa là “đẹp”).

Hai người cùng ngồi chung một chiếc ghế quả thực rất khó chịu, tôi muốn ngồi lên đùi anh nhưng nhìn vết thương còn sưng tấy trên trán anh, tôi lại không nỡ lòng nào. Tôi gãi nhẹ vào vành tai anh: “Đó là do anh biến thái”.

Tôn Gia Ngộ trầm mặc một lát, sau đó anh đột nhiên ngồi thẳng người, thần sắc vô cùng nghiêm túc: “Em ngồi nghiêm chỉnh đi, anh có chuyện muốn nói với em”.

Tôi giật mình: “Anh làm sao thế? Đừng có dọa người như vậy?”

“Mai Mai”. Tôn Gia Ngộ nói chậm rãi từng từ một: “Lúc em đến trường, bố em gọi điện về đây?”

“Hả?” Tôi lập tức ngồi thẳng dậy: “Chuyện gì vậy? Tại sao bố em không gọi vào máy di động của em?”

“Bố em nói di động gọi mãi không được…Đừng bàn đến chuyện này nữa, Mai Mai, anh muốn báo cho em biết, mẹ em bị bệnh suy thận cấp tính. Hôm nay bệnh viện thông báo tình hình rất nguy kịch, bố em muốn em về nước ngay lập tức”.

Tôi giống như bị sét đánh ngang tai, ngây người nhìn anh: “Tình hình nguy kịch? Mẹ em ư?”

“Đúng vậy”. Tôn Gia Ngộ gật đầu, anh nắm chặt tay tôi: “Em đừng sốt ruột, anh đã nhờ người đặt vé máy bay rồi. Tối nay, em có thể lên đường…”

Tôi ra sức đẩy tay anh, tôi chỉ cảm thấy chân tay lạnh buốt, ngực như bị đâm một nhát khiến hơi thở tắc nghẽn.

“Mẹ em đang đi công tác cơ mà?” Thanh âm của tôi run run: “Sao có thể bị bệnh? Anh lừa em, em không tin. Em phải gọi điện về nhà hỏi bố…”

Tôn Gia Ngộ mím môi nhìn tôi, phảng phất như anh sợ mở miệng là nói những câu không thích hợp.

Tôi lập cập bấm số điện thoại, bấm mấy lần đều không đúng. Tôi tuyệt vọng đập mạnh vào bàn phím điện thoại: “Đây là điện thoại thối tha gì vậy…”.

Tôn Gia Ngộ giật điện thoại của tôi rồi bấm số, sau đó anh đưa điện thoại cho tôi.

Điện thoại kết nối, vừa nghe tiếng “alo” của bố tôi ở đầu bên kia, tôi lập tức suy sụp đồng thời cất cao giọng: “Tại sao bố nói dối con? Tại sao bố không cho con về nước sớm hơn, con hận bố…”.

Tôi còn chưa nói hết câu, miệng tôi bị bịt chặt, Tôn Gia Ngộ cướp điện thoại từ tay tôi rồi lên tiếng: “Cháu chào chú, cháu là bạn của Triệu Mai…Đúng ạ, sáng nay chú mới gọi điện cho cháu, cô ấy vừa biết tin, tâm trạng không được ổn định, chú đừng lo, cháu sẽ an ủi cô ấy. Vâng ạ, cô ấy sẽ đi chuyến bay tối nay, xuất phát từ sân bay Kyiv, mười giờ rưỡi sáng mai sẽ về đến sân bay Bắc Kinh…”

Tôi vùng vẫy muốn nói tiếp nhưng Tôn Gia Ngộ không chịu buông tay, anh kẹp chặt người tôi và quay đầu nói chuyện với bố tôi: “Cháu sẽ tiễn cô ấy lên máy bay, chú yên tâm đi ạ…Vâng, ở Bắc Kinh cũng sẽ có người ra đón, chú cứ tập trung chăm sóc cô nhà là được ạ. Chú đừng khách sáo, chào chú”.

Sau khi tắt điện thoại, Tôn Gia Ngộ đẩy người tôi và trừng mắt trách mắng tôi: “Triệu Mai, bao giờ em mới trưởng thành hơn một chút? Bố mẹ em sợ làm nhỡ việc học hành của em nên mới không chịu nói cho em biết, trong lòng bố em chắc chắn còn buồn hơn em, sao em còn hò hét với bố em, rốt cuộc em muốn làm gì hả?”

“Em…em chẳng muốn làm gì cả”. Tôi vội vàng túm tay áo anh, giống như túm mảnh gỗ cuối cùng nổi trên mặt nước. Không có mẹ, tất cả những việc tôi làm đều không có ý nghĩa. Mẹ tôi thậm chí không biết, tôi nỗ lực đạt điểm tối đa sáu môn học là vì muốn bù đắp nỗi thất vọng và buồn rầu của mẹ khi tôi thi trượt đại học.

Tôi ngẩng mặt, cố gắng không để nước mắt rơi xuống. Đôi chân tôi mất hết sức lực, tôi không đứng vững nên từ từ ngồi xổm xuống.

“Mai Mai, nghe lời anh, đừng khóc. Bây giờ không phải lúc khóc than”. Tôn Gia Ngộ cũng ngồi xổm bên cạnh tôi, tay anh nắm chặt tay tôi.

Ngón tay anh thô ráp, lòng bàn tay đã khôi phục sự ấm áp như trước khi bị ốm. Cảm giác ấm áp này giống như đốm lửa lúc hai chúng tôi nương tựa vào nhau ở trong cơn bão tuyết. Trong đêm tối giá lạnh, anh đã truyền sự ấm áp vô tận cho tôi.

Tôi cố gắng kìm nén, nói nhỏ với anh: “Em muốn về nhà”.

“Anh biết”. Tôn Gia Ngỗ vẫn nắm chặt tay tôi: “Anh kiểm tra rồi, chuyến bay từ Kyiv đi Bắc Kinh tối nay vẫn còn chỗ trống. Bạn anh đã giúp em đặt vé, lát nữa Khâu Vĩ sẽ chở em ra sân bay”.

“Trong lòng em rất buồn, vừa rồi thật sự xin lỗi anh.”

“Năm đó anh cũng từng trải qua chuyện tương tự nên anh hiểu. Em đừng sợ, mẹ em nhất định sẽ không sao đâu. Khi nào lên máy bay em hãy ngủ một giấc, tỉnh dậy là đến Bắc Kinh ngay thôi”.

Tôi tựa đầu vào vai anh, hít một hơi sâu rồi nói nhỏ: “Cám ơn anh!”

Tôn Gia Ngộ vỗ lưng tôi: “Em nói mấy lời khách sáo đó. Anh đang bị quản thúc, thời gian này không được phép rời khỏi Odessa nên không thể về nước cùng em. Ngày mai bạn anh sẽ đón em ở sân bay Bắc Kinh, anh đã dặn cậu ấy rồi, nếu ở bệnh viện có khó khăn gì, em hãy đi tìm cậu ấy”.

“Vâng ạ”. Tôi cắn môi gật đầu.

“Mau đi thu dọn hành lý, em chỉ còn bảy tiếng đồng hồ thôi”.

“Vâng”.

Tôn Gia Ngộ buông người tôi, anh bám vào cạnh bàn đứng dậy. Nhưng người anh lảo đảo, tay trượt xuống khiến anh mất thăng bằng ngã quỳ xuống nền nhà.

“Gia Ngộ, anh làm sao vậy?” Tôi hốt hoảng đỡ anh dậy.

Tôi đỡ anh ngồi lên ghế sofa, nhìn vào đôi môi không chút sắc đỏ của anh, tôi cảm nhận sâu sắc nỗi đau khi trái tim bị xé thành hai mảnh.

Vào lúc hai giờ chiều tôi xách một túi hành lý nhỏ, bên trong chỉ có mấy bộ quần áo và giấy tờ tùy thân.

Tôn Gia Ngộ đưa cho tôi một cái phong bì hình chữ nhật khá lớn, tôi sờ qua là biết bên trong đựng thứ gì nên kiên quyết không nhận: “Em vẫn còn khá nhiều tiền”.

“Em chẳng hiểu gì cả, về nước sẽ có nhiều việc em cần phải dùng đến tiền”. Anh nhét phong bì vào túi xách của tôi và nói bằng một giọng mất kiên nhẫn: “Đừng lằng nhằng nữa, mau lên xe đi”.

Tôi nở nụ cười miễn cưỡng: “Vậy anh phải biểu hiện tốt một chút, ăn cơm đúng bữa, đừng có ra ngoài lăng nhăng, em sẽ kiểm tra đột xuất đấy”.

“Biết rồi, biết rồi, anh sẽ kính cẩn chờ đợi em bất cứ lúc nào”. Tôn Gia Ngộ vỗ nhẹ lên đầu tôi.

“À, kết quả khám sức khỏe chắc cũng có rồi, anh nhớ đi lấy nhé!”

“Anh biết rồi, em lằng nhằng thật đấy, đến lúc này rồi vẫn nhớ chuyện đó”.

“Vậy em đi đây!”.

“Ừ, về nhà nhớ chăm sóc bố mẹ em thật tốt, xảy ra chuyện gì thì gọi điện cho anh”.

Tôi đi xuống bậc cầu thang, Khâu Vĩ đã mở sẵn cửa xe chờ tôi.

Nhưng tôi không kiềm chế nổi lại quay đầu. Tôn Gia Ngộ đứng tựa người vào cánh cửa, mỉm cười nhìn tôi. Sau trận ốm anh gầy đi nhiều, cằm nhọn hẳn ra, hai mắt trũng sâu.

Tôi dừng bước, trong lòng đột nhiên cảm thấy một nỗi buồn không nói thành lời, trái tim tôi hoảng loạn.

Khâu Vĩ tiến lên đỡ túi hành lý trong tay tôi, anh nói nhỏ: “Chúng ta phải đi nhanh lên mới được, nếu không sẽ không kịp chuyến bay”.

Tôi gần như không nghe thấy lời anh nói, tay vừa rời khỏi túi hành lý, tôi lập tức quay lại, chạy nhanh đến ôm chầm Tôn Gia Ngộ.

Anh giật mình bởi động tác của tôi, đồng thời anh nghiêng đầu né tránh nụ hôn của tôi: “Này, này, em không thấy Khâu Vĩ đứng dưới sao? Em phải chú ý hình tượng một chút chứ?”

Tôi mặc kệ sự phản kháng của anh, ra sức tìm kiếm đôi môi anh. Sau khi tìm đúng chỗ, tôi dùng lực ấn chặt môi mình vào môi anh và tách hàm răng của anh.

Tôi có thể cảm nhận được sự do dự và kháng cự của Tôn Gia Ngộ, nhưng anh đáp trả rất nhanh, giống như đốm lửa nhỏ bắt đầu bùng cháy dữ dội.

Nhiều năm sau, khi hồi tưởng lại cảnh này, và những khi tôi được làm khán giả bình thản thưởng thức nụ hôn từ biệt của người khác, tôi mới cảm nhận sâu sắc trong nụ hôn đó có bao nhiêu sự lưu luyến và không nỡ rời xa. Tôi chỉ hận bản thân, tại sao từ đầu đến cuối tôi không nói cho anh hay, tôi yêu anh biết nhường nào.

Tôi không rõ quá khứ cũng không thể nắm bắt tương lai của anh, nhưng vào giây phút này, tôi biết rõ tôi yêu người đàn ông ở trước mặt.

Bất luận anh là ai, từng làm gì?

Số mệnh đã cho tôi vô số cơ hội, nhưng lần nào tôi cũng buông tay để nó trôi đi, bởi vì tôi nghĩ sau này vẫn còn nhiều thời gian.

Nhưng tôi không ngờ sẽ có một ngày tôi tình nguyện bỏ ra bất cứ giá nào, chỉ một mục đích muốn quay về thời khắc chia ly này.

Có điều, thời gian trôi qua sẽ không bao giờ trở lại…không bao giờ có thể quay đầu.

——————

Bắc Kinh và Kyiv chênh lệch sáu tiếng đồng hồ, chuyến bay của tôi xuất phát từ Ukraine lúc bốn giờ rưỡi sáng và hạ cánh ở sân bay quốc tế Bắc Kinh lúc mười giờ rưỡi sáng.

Bảy tiếng đồng hồ trên máy bay, tôi gần như không được nghỉ ngơi tử tế, tiếp viên hàng không liên tục phát đồ ăn và nước uống nhưng tôi không nuốt trôi một thứ gì. Sau vài cơn mê mê tỉnh tỉnh, chuyến bay đã kết thúc.

Vừa ra khỏi máy bay, ánh nắng gay gắt của Bắc Kinh đầu hạ khiến tôi ngơ ngẩn trong giây lát.

Đi qua phòng chờ sân bay, quả nhiên có người cầm tấm biển trên viết hai chữ rõ to: “Triệu Mai”.

Tôi tiến lại gần chào hỏi, người đó bỏ tấm biển xuống nhìn tôi mỉm cười và giơ tay phải: “Chào cô Triệu Mai, tôi là Trình Duệ Mẫn, bạn của Tôn Gia Ngộ”.

Tôi gần như kiệt sức nên không muốn mở miệng. Nhưng vì phép lịch sự khi lần đầu tiên gặp mặt, tôi chạm nhẹ vào ngón tay anh: “Mới sáng sớm đã làm phiền anh, thật ngại quá”.

“Cô đừng khách sáo”. Trình Duệ Mẫn vẫn mỉm cười, anh giơ tay đỡ túi hành lý của tôi, vẻ mặt anh hơi ngạc nhiên: “Chỉ có một cái túi thôi sao?”

Tôi gật đầu.

Anh không nói thêm câu nào, cầm túi xách của tôi đi ra bãi đỗ xe, vừa đi anh vừa hỏi: “Cô muốn về nhà hay đến bệnh viện trước?”

Tôi trả lời ngay: “Bệnh viện”.

Trình Duệ Mẫn dừng bước, anh do dự một lát rồi mở miệng: “Sáng sớm hôm nay tôi đã đến bệnh viện gặp bác sỹ chủ trị của mẹ cô”.

Tim tôi như ngừng đập: “Mẹ tôi sao rồi? Bác sỹ nói gì ạ?”

“Lời của bác sỹ luôn theo kiểu công thức nhất, ông ta không bao giờ cho cô một câu trả lời chắc chắn. Nhưng nghe qua, tôi thấy tình hình không đến nỗi nào”.

“Thật sao?”

“Thật đấy”. Anh quay sang nở nụ cười khích lệ với tôi: “Sáng sớm hôm nay mẹ cô đã có thể đi tiểu, nghĩa là về cơ bản mẹ cô đã vượt qua thời kỳ nguy hiểm không thể bài tiết nước tiểu”.

Tôi cúi đầu, phản ứng đầu tiên là muốn gọi điện thoại cho bố, nhưng sờ đến di động tôi mới chợt nhớ ra mình không có thẻ điện thoại của Bắc Kinh.

Trình Duệ Mẫn đoán ra suy nghĩ của tôi, anh cười dịu dàng: “Lên xe rồi cô dùng điện thoại của tôi mà gọi”.

Tôi cảm kích gật đầu, tâm trạng căng thẳng mới thả lỏng một chút. Đến lúc này, tôi mới có tâm tư quan sát Trình Duệ Mẫn.

Anh là người đàn ông thanh tú lịch lãm, tầm tuổi Tôn Gia Ngộ. Trong bộ trang phục công sở gọn gàng và thời trang, từ người anh toát ra khí chất nho nhã. Khi anh cười, ánh mắt của anh dịu dàng như dòng nước, có thể chảy thẳng vào trái tim con người. “Ôn hòa như ngọc” là cách ví von rất thích hợp với anh.

Sau khi lên xe, Trình Duệ Mẫn dặn tôi thắt dây an toàn và rút điện thoại đưa cho tôi. Tôi còn chưa kịp bấm số điện thoại, chuông di động đột ngột reo vang, tôi đành trả lại máy cho anh.

Trình Duệ Mẫn liếc qua màn hình rồi bắt máy: “Lão nhị, bên đó bây giờ mấy giờ rồi mà cậu còn gọi điện thoại? Cả đêm không ngủ được sao? Ừ…đã đón rồi…Ừ, xinh lắm, nhưng nhìn chẳng giống bạn gái cậu mà giống con gái cậu hơn…Cám ơn, tớ là người bình thường, không mắc bệnh yêu trẻ con, tớ chỉ thích các cô gái trưởng thành chín chắn thôi…Được, cậu chờ một lát…”

Trình Duệ Mẫn nói xong lập tức đưa điện thoại cho tôi: “Là Gia Ngộ, cậu ấy muốn nói chuyện với cô”.

“Mai Mai”. Giọng nói của Tôn Gia Ngộ ở đầu bên kia truyền tới: “Em vẫn ổn đấy chứ?”

“Em vẫn ổn, nhưng sao giờ này anh vẫn chưa ngủ? Bên đó là bốn năm giờ sáng, anh đã không khỏe còn chẳng chịu nghỉ ngơi tử tế”. Tôi hơi tức giận.

“Đừng lo cho anh, lát nữa anh sẽ ngủ bù. Nghe bạn anh nói, mẹ đỡ nhiều rồi, em hãy yên tâm ở lại chăm sóc bố mẹ em vài ngày, đừng giở trò con nít, nghe rõ chưa?”

“Em…nghe…rõ rồi”. Tôi bất mãn kéo dài giọng nói.

“Được rồi, anh không làm phiền em nữa. À đúng rồi, em thử đánh giá xem, người anh em của anh và anh, ai đẹp trai hơn?”

Tôi lén đưa mắt nhìn Trình Duệ Mẫn: “Anh đẹp trai hơn”.

Tôn Gia Ngộ cười lớn ở đầu kia điện thoại: “Nghe câu này của em, anh chết cũng yên lòng. Nói cho em biết, tên đó từ nhỏ đến lớn thiếu nợ anh rất nhiều, em nhất định phải thay anh đòi lại, có chuyện gì cứ túm chặt lấy cậu ta, đừng có khách sáo”.

“Em biết rồi”. Tôi đáp lời anh.

“Vậy anh cúp máy đây, em nhớ phải thường xuyên báo cáo với Đảng, cẩn thận đừng để bị người anh em của anh quyến rũ, cậu ta đối xử với con gái lúc nào cũng dịu dàng như nước, không cô nào kháng cự nổi đâu”.

Tôi lại đưa mắt liếc người ở bên cạnh rồi hạ thấp giọng: “Vâng”.

Trình Duệ Mận lặng lẽ lái xe. Anh bặm môi cố gắng nén nụ cười, có thể thấy anh nghe gần hết nội dung cuộc trò chuyện của chúng tôi.

Tôi đưa máy di động cho anh.

“Cô không gọi điện thoại à?” Anh hỏi.

Tôi chợt nhớ đến chuyện trước mắt nên gọi vào máy di động của bố tôi. Bố tôi cất giọng mệt mỏi pha lẫn vui mừng: “Con về là tốt rồi, mẹ con rất nhớ con”.

Đến cổng bệnh viện, Trình Duệ Mẫn rút từ trong túi áo complet tấm danh thiếp đưa cho tôi, anh chỉ vào tên và số điện thoại viết tay trên danh thiếp: “Người này là chủ nhiệm khoa tiết niệu, có chuyện gì cô hãy cầm danh thiếp của tôi đi tìm ông ấy. Nếu không xong, cô hãy gọi cho tôi theo số điện thoại ở trên danh thiếp”.

Tôi gật đầu, nhận tấm danh thiếp rồi xuống xe. Tôi xách túi hành lý đi vài bước, nghĩ ngợi thế nào lại quay lại.

Trình Duệ Mẫn kéo cửa xe xuống: “Còn quên thứ gì sao?”

“Không có, em…em muốn nói, cám ơn anh!” Tôi thật sự cảm kích sự quan tâm và thái độ dịu dàng của anh.

Trình Duệ Mẫn mỉm cười: “Em nói gì thế? Gia Ngộ là bạn thân nhất của anh. Chuyện của cậu ấy cũng chính là chuyện của anh, nếu em muốn cám ơn thì sau này hãy cám ơn cậu ấy”.

Tôi mỉm cười giơ lùi lại vài bước rồi vẫy tay chào anh.

Tôn Gia Ngộ và Trình Duệ Mẫn là hai người ở hai thái cực trái ngược nhau, nhưng họ có một đặc điểm chung là khi cười, đuôi mắt họ cong cong giống hình trăng lưỡi liềm.

Trải qua mười mấy tiếng đồng hồ dằn vặt, cuối cùng tôi cũng được gặp mẹ. Mẹ tôi đã thoát khỏi thời kỳ nguy hiểm, khi từ phòng ICU chuyển ra ngoài, bà vẫn có thể mỉm cười và trò chuyện với tôi vài câu. Do liên tục bị rửa thận nên làn da mẹ tôi vừa khô vừa đen, làm tôi khó có thể tin rằng đây là người mẹ thanh tú và tao nhã của tôi. (ICU là phòng bệnh chăm sóc đặc biệt dành cho những ca nguy kịch)

Ba tôi tất bật đi đi về về giữa nhà và bệnh viện, ông mệt mỏi đến mức sụt năm ký lô, nếp nhăn trên trán ông càng sâu hơn và tóc bạc thêm mấy phần.

Tôi gục xuống người mẹ khóc nức nở, chỉ hận bản thân bất hiếu.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+