Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới- Quất Hoa Tán Lý- Chương 15 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 15: Chiến tranh tâm lý

Trăng sáng từ từ lặn xuống, mặt trời mọc lên từ phía đông, tiếng ca hát trên Tần Hà ngừng dần, đoàn người từng đám từng đám lục tục trở về nhà.

Hạ Ngọc Cẩn chơi bời cả đêm chẳng thấy vui vẻ gì, bị mấy chục gã nam nhân vây quanh chòng ghẹo nhầm hắn với đám tiểu đạo cô là đại sỉ nhục lớn thứ hai trong đời hắn, dù được đám tiểu đạo cô dịu dàng và đám trư bằng cẩu hữu khuyên giải an ủi nhưng cũng không thể làm giảm đi nỗi phẫn nộ trong lòng, mà nữ nhân gây cho hắn sự sỉ nhục to lớn ấy còn nghênh ngang chạy về tiếp tục tầm hoan tác nhạc, hận không thể làm hắn tức hộc máu chết tại chỗ!

Nhưng hắn có thể làm gì đây?

Đánh nữ nhân là chuyện hắn khinh thường, hơn nữa có đánh cũng không động đến được một ngón tay của người ta…

Hắn không sợ gây ầm ĩ trên phố, nhưng nghĩ kỹ lại, mặc kệ là mắng nàng không ra dáng nữ nhân hay là mắng nàng ức hiếp nam nhân đi nữa, thì cuối cùng đều là nhà mình mất mặt.

Định dùng mẫu thân áp chế đối phương, lại sợ mẫu thân nhà mình tức hộc máu chết tại trận.

Thiếp thất thông phòng lại càng không thể trông cậy, đã sớm tranh trước đấu sau thông địch phản quốc, bị dụ dỗ đi hết rồi.

Tiên nhân nhảy? Nàng là nữ nhân, nhảy cái rắm!

Lập mưu? Nàng cũng không sống phóng túng, hàng ngày không lo quân vụ thì cũng luyện võ, không tìm được nhược điểm!

Bắt cóc đòi tiền chuộc? Thôi miễn bàn đi…

Dùng thân nhân của nàng uy hiếp? Tuy rằng hắn rất súc sinh… Nhưng còn chưa súc sinh đến bậc này!

Luận võ lực, so quyền thế, đọ độ vô lại, đo độ lưu manh, cái gì cũng kém một bậc.

Hạ Ngọc Cẩn bị vây trong thành, lương thảo hao hết, viện binh bị chặt đứt. Nếu mở cổng đầu hàng, sẽ thật sự trắng tay, từ nay về sau cả đời sẽ phải chịu sỉ nhục dưới quyền nữ nhân ngửa tay xin cơm, từ nay về sau thay đổi cuộc sống của bản thân, sống một cuộc sống bất lực hèn nhát như trai đi ở rể, ngày nào cũng ngoan ngoãn làm dâu hiền dâu thảo.

Không! Đại trượng phu thà chết chứ không chịu khuất phục, cho dù tứ cố vô thân, hắn cũng phải kiên cường chống cự, quyết không để nữ nhân kia biến mình thành trai ở rể mà bao nuôi!

Hạ Ngọc Cẩn nghĩ đến mức phấn khích, mở con mắt lờ đờ say dày đặc tơ máu, đỏ như mắt con thỏ, ra, cầm chén rượu, chỉ trời mà gào: “Ta là nhi tử của An Thân Vương*, là Nam Bình Quận Vương, không phải là trai bao mặt trắng! Lão tử về phải hưu cô ta! Cho dù bị thánh thượng lôi ra ngọ môn xử trảm cũng phải hưu!”

(*: An Thân Vương là vương vị thế tập, truyền cho con cả. Thế tập = truyền cho con cháu, còn phong vương mà không thế tập thì chết là hết. An Thân Vương mà Hạ Ngọc Cẩn nói ở đây là cha của mình, không phải An Thân Vương Hạ Ngọc Khuyết)
Đám đạo cô liền tiến lên ngăn lại: “Quận vương, xin đừng xin đừng!”

Hạ Ngọc Cẩn cả giận nói: “Đừng ngăn cản ta! Chẳng lẽ các ngươi nghĩ lão tử sợ chết? ! Nói cho các ngươi biết! Từ sau khi rời bụng mẹ đến giờ! Thứ ông đây không sợ nhất chính là chết!”

Đám đạo cô liều mạng lắc đầu: “Ngài mà còn bước thêm một bước sẽ rơi xuống nước đó!”

“A —– Người đâu —– Quận vương rơi xuống nước —- “

“Cứu mạng —-”

Nhờ tiết trời đầu xuân, nước Tần Hà cũng khá là ấm áp…

Đám công tử ăn chơi trác táng đều xắn tay áo đi về nhà.

Hạ Ngọc Cẩn ăn mặc kín mít, tay ôm một chiếc lò sưởi nhỏ, để tùy tùng cầm chiếc áo lông bạch hồ ướt sũng của hắn, hùng dũng oai vệ khí phách hiên ngang đi về phủ An Thân Vương.

An Thái Phi sớm biết con trai mình thường xuyên ra ngoài quậy phá, nên để cổng mở, cũng bảo đại nha hoàn bên người nghiêm khắc mắng hắn vài câu, còn lệnh khóa hết các cổng khác lại, không cho hắn chạy lung tung.

Hạ Ngọc Cẩn hùng hổ đẩy người cản hắn ra, cố lấy toàn bộ dũng khí, xắn tay áo lên, chạy tới phòng Diệp Chiêu, chuẩn bị dùng văn chương lai láng, tiền trảm hậu tấu viết một phong thư hưu, tống cô ả đểu cáng chẳng những không chăm sóc mà còn hùa với thủ hạ chòng ghẹo tướng công ra khỏi cửa!

Gã tùy tùng hầu hạ vẫn theo sát sau lưng kéo hắn lại: “Quận vương, ngài nhanh tỉnh rượu đi, chống đối tướng quân sẽ không còn mạng đâu! Nàng giết người nhiều rồi, chẳng ngại giết thêm một người, ngài thương cho tiểu nhân đi…”

Không ngờ, chủ tớ hai người lại tốn công toi, trong phòng trống không, chỉ có Thu Hoa Thu Thủy ngủ gà ngủ gật cạnh lò sưởi.

Hạ Ngọc cẩn đánh thức hai người hỏi: “Tướng quân đâu?”

Thu Hoa nhìn thấy hắn cười âm hiểm, thật giống như bà chủ tiệm bánh bao thịt người.

Thu Thủy có vẻ tốt bụng, chỉ cho hắn một con đường.

Hạ Ngọc Cẩn nhìn theo hướng ngón tay của nàng, đúng là thư phòng của mình, da gà da cóc nổi hết cả lên.

Trong thư phòng, một ngọn đèn thủy tinh đang được thắp lên, tướng quân nằm nghiêng trên sạp quý phi, bảo kiếm đặt cạnh người, tay cầm sách, lật lật xem, không khí quái dị không nói lên lời.

Hạ Ngọc Cẩn đá cửa xông vào, ngẩng đầu hỏi: “Cô tới đây làm cái gì?”

Diệp Chiêu dương giơ giơ cuốn [Bắc Hiệp Ký] trong tay lên, cười nói: “Cuốn sách này của ngươi rất thú vị.”

Hạ Ngọc Cẩn chộp lấy quyển sách, cả giận nói: “Ai cho cô lục lọi trong này? !”

Diệp Chiêu: “Xem một chút thôi, không được sao?”

“Đương nhiên không được!” Hạ Ngọc Cẩn nhớ tới nỗi uất ức tối qua, nổi giận đùng đùng xả hết ra, “Cô cướp nhà của ta, chiếm phòng ngủ của ta, tước cuộc sống của ta, thậm chí còn cướp cả tiểu thiếp! Bây giờ còn ở trong này làm gì? ! Ngay cả nơi thanh tịnh cuối cùng của ta cũng muốn chiếm nốt sao? ! Nếu cô định bức chết lão tử, lão tử liều mạng với cô trước!”

“Bình tĩnh bình tĩnh,” Diệp Chiêu trấn an con mèo đang xù lông này, “Ta tới là để mang cho ngươi một thứ tốt lành.”

Hạ Ngọc Cẩn khinh thường nói: “Cô có thể cho ta cái gì tốt đây? !”

Diệp Chiêu đứng dậy, cầm một tờ giấy trên bàn lên, đưa ra trước mặt hắn.

Hạ Ngọc Cẩn nhìn dáng vẻ của nàng nghiêm túc, rốt cuộc cũng đưa mắt nhìn xuống tờ giấy, chất giấy là loại giấy Thục Tuyên tốt nhất, bên trên viết mấy hàng chữ nhỏ cứng cáp mạnh mẽ, mở đầu là: Nam Bình Quận Vương Hạ Ngọc Cẩn lập thư phóng thê. Đầu tiên là ngắn gọn cảm tạ hoàng ân, sau đó thành khẩn bày tỏ tính cách hai người không hợp, bằng mặt mà không bằng lòng, ghét bỏ lẫn nhau, nay cam nguyện ly hôn, từ nay về sau nam cưới nữ gả, không liên quan gì đến nhau, phần ký tên ghi là Diệp Chiêu.

“Thật… Thật sao?” Hạ Ngọc Cẩn cầm tờ giấy này lật đi lật lại nhìn kỹ vài lần, xác nhận không có đọc nhầm, nhất thời trợn tròn mắt, cục tức to đùng như đánh nhầm cái trống thủng, bao nhiêu suy tính hưu thê bị tắc nghẹn phải chui ngược vào trong bụng, chỉ lắp bắp hỏi: “Cô… Cô thật sự đồng ý?”

Diệp Chiêu nhẹ nhàng thở dài, “Bò không muốn uống nước thì đừng ghì đầu nó xuống, đòn roi không làm ra được một nam nhân chân tình, đạo lý ấy ta biết. Nguyên bản ta còn ôm tâm lý may mắn, hy vọng tính tình hai người hợp nhau, kết quả vẫn là như chó với mèo, vốn đã không nên tiếp tục. Sớm ly hôn còn có thể giữ lại một chút giao tình, gặp nhau trên đường cũng dễ nói chuyện. Nếu cũng rắn cố tiếp, cuối cùng chỉ là lưỡng bại cầu thương.”

Trước kia sao lại không phát hiện ra cô ta hiểu lý lẽ như vậy nhỉ?

Chuyện vẫn mong mỏi bỗng nhiên được như ý nguyện, Hạ Ngọc Cẩn cảm động đến xuýt rơi nước mắt.

“Nhưng mà…” Diệp Chiêu dừng một chút, khó xử nói, “Hôn nhân của chúng ta là thái hậu tứ hôn, đến giờ chưa nổi ba bốn tháng, nếu ly hôn nhanh quá, sẽ phụ tấm lòng từ ái của thánh thượng và thái hậu, ta đặt thời hạn ly hôn của chúng ta là ba năm sau, đến lúc đó ta sẽ tự mình lên điện, tấu việc này cho thánh thượng, ngươi xem thế nào?”

Hạ Ngọc Cẩn lại nhìn tờ thư ly hôn, năm nay là năm Đức Tông thứ chín, thời gian ở chỗ ký tên là năm Đức Tông thứ mười hai.

Diệp Chiêu lại nói: “Thư ly hôn giao cho anh, chỉ cần anh ký tên một cái, ba năm sau đưa cho quan phủ lập hồ sơ là xong. Tôi và anh làm vợ chồng một thời gian, cho dù là nghiệt duyên cũng là duyên, tốt xấu cũng phải để cho thánh thượng, thái hậu, An Thân Vương phủ và Trấn Quốc Công phủ vài phần mặt mũi.”

Thời gian ba năm sẽ trôi qua rất nhanh.

Có tờ thư ly hôn đầy đủ chữ ký này trong tay, cô ta tuyệt đối không thể bày được trò gì.

Tảng đá trong lòng Hạ Ngọc Cẩn rơi xuống đất, cả người thoải mái hẳn ra, nhìn Diệp Chiêu cũng thấy vừa mắt hơn rất nhiều, nửa đùa nửa thật nói: “Như vậy cũng tốt, dù sao cô cũng không thích ta, ly hôn rồi ít nhất cũng không cần mang binh khí đi ngủ nhỉ? Đừng nhìn ta, tốt xấu gì phủ An Thân Vương cũng là nhà của ta, người làm cũng là người của ta, chút trò ấy của cô không thể gạt được ta.”

Diệp Chiêu giương mắt kỳ lạ nhìn hắn: “Đối phó với ngươi cũng cần vũ khí sao?”

Hạ Ngọc Cẩn đỏ mặt lên: “Vậy đêm tân hôn cô mang vũ khí làm gì? Dọa ta sao?”

Diệp Chiêu yên lặng một lát, rồi nói: “Sợ là anh hiểu nhầm rồi, chẳng qua là thói quen khi đánh giặc, để tiện lúc nào cũng có thể bật dậy xung phong hoặc rút lui, có lúc đang ngủ mơ mơ màng màng còn thiếu chút nữa bị thích khách ám sát, cho nên không để vũ khí dưới gối, ta ngủ không yên. Thế nên mới khiến ngươi sợ, lại quên chưa giải thích, là ta không đúng.”

Hạ Ngọc Cẩn ngây ngẩn cả người.

Lời tự thuật nhẹ nhàng bâng quơ của nàng, khiến cho những lời đồn đại thảm thiết về chiến sự Mạc Bắc lại hiện lên trong đầu hắn.

Diệp Gia diệt môn, Mạc Bắc đồ thành, ba ngàn thiết huyết dũng sĩ, máu chảy thành sông, xương chất thành núi.

Đằng sau danh hiệu “Hoạt Diêm Vương” là niềm tin và sự kiên cường như gang thép.

Dưới sự rèn giũa của mưa tên đao kiếm, có thể biến nàng thành một vị tướng quân giỏi, nhưng không thể nào khiến nàng trở thành một thê tử bình thường.

Khắp kinh thành có rất nhiều nam nhân tình nguyện làm thủ hạ của nàng, nhưng nam nhân nguyện ý cưới nàng lại không có mấy, nàng lại cao ngạo như vậy, làm sao có thể cam tâm ở nhà chăm chồng dạy con? Sống cả đời như những nữ nhân bình thường? Nếu ly hôn rồi, bất kể lý do là vì sao, sợ là cả đời này nàng cũng không thể gả cho ai nữa.

Nhưng nàng vẫn đồng ý buông tha mình, lựa chọn ly hôn.

Hắn… Có phải hơi quá đáng rồi không?

Sau khi định thần trở lại, Hạ Ngọc Cẩn bắt đầu cảm thấy một chút thiết tự tin trong lòng.

“Không cần lo lắng nhiều, đây là con đường mà ta đã chọn, không liên quan đến ngươi,” Diệp Chiêu nhìn thấu tâm sự của hắn, khóe miệng lộ ra một nụ cười như có như không, “Nếu nguoiw cảm thấy xấu hổ, mời ta uống rượu đi. Để chúng ta cùng nhau chúc mừng việc ly hôn thành công, tốt xấu gì cũng từng là vợ chồng, hết tình còn nghĩa, sau này cũng có thể trở thành huynh đệ bằng hữu!”

Hạ Ngọc Cẩn cố gắng không suy nghĩ nữa, cứng cỏi cười nói: “Cũng đúng, bớt đi một kẻ thù, nhiều hơn một huynh đệ.”
h
“Hạ Quận Vương rộng rãi lắm!” Diệp Chiêu hào phóng vỗ tay nói, “Ngươi được xưng là kẻ phóng túng nhất kinh thành, mời khách không thể keo kiệt, nhất định phải mời ta uống thứ rượu tốt nhất, ăn đồ ăn ngon nhất!”

Hạ Ngọc Cẩn vỗ ngực cam đoan, “Yên tâm! Sau này cô muốn cái gì, cứ việc mở miệng! Hạ Ngọc Cẩn ta dù lên núi đao xuống biển lửa cũng sẽ giúp cô một tay!” Sau đó hắn xoay người chạy ra cửa, vừa chạy vừa kêu, “Rượu Hạnh Hoa Lâu là ngon nhất, thịt dê Lão Cao là đỉnh nhất, thích hợp trừ lạnh mùa đông, cô uống rượu trên thuyền hoa cả đêm, người cũng lạnh rồi, ta đi mua mấy cân về nhắm rượu với cô.”

Diệp Chiêu nhìn hắn rời đi, một mặt vẽ vẽ lên mặt bàn, một mặt lẩm bẩm: “Đạo dùng binh, đánh vào tâm lý là thượng sách. Để kẻ thủ thành tự hủy tường thành, có thể tấn công.”

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+