Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Tường Vi Đêm Đầu Tiên 2 – Chương 16 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 16

“Anh nói gì?”

Trong phòng luật sư, sắc mặt Sâm Minh Mỹ trắng bệch, sợ hãi nhìn luật sư trước mặt, cô không thể tin vào tai mình!

“Bố tôi…” Cả người run lên, giọng nói như vỡ ra thành từng mảnh. “…khi du thuyền ra biển, đã rơi xuống nước sao?”

Không thể như vậy!

Bố của cô…

Bậc thầy thời trang kiệt xuất nhất châu Á được vô số người ca tụng, bố của cô, Sâm Lạc Lãng.

“Anh lừa tôi!”

Sâm Minh Mỹ túm chặt phần ngực chiếc áo sơ mi của luật sư, sắc mặt cô nhợt nhạt, nhìn rất hung tợn, cô khàn giọng nói:

“Sao bố tôi có thể chết được? Ông chỉ đang đi du lịch nước ngoài thôi! Ông chỉ đang quá vui vẻ nên quên gọi điện về thôi! Tôi ra lệnh cho anh bây giờ phải đi Ý ngay lập tức, điều tra kỹ càng cho tôi xem ai dám vẽ ra chuyện vô trách nhiệm thế này! Tôi muốn nói với người đó rằng tôi sẽ đưa chuyện này ra pháp luật!”

Cô đang đợi bố trở về.

Cô vẫn luôn chịu khổ đợi bố cô về nước!

Vì bố mình, nhiều năm qua cô đã nỗ lực chuẩn bị, xây dựng thương hiệu thời trang cao cấp SÂM! Vì bố, cô đã quyết tâm trở thành nhà thiết kế ưu tú nhất trong lớp nhà thiết kế trẻ! Vì bố, cô muốn đánh bại Diệp Anh, gạt bỏ hết những cản trở trước mắt!

Bố của cô!

Bậc thầy Sâm Lạc Lãng!

Tuyệt đối không thể chết!

Tuyệt đối không thể!

*****

“Không thể như vậy…”

Trên mấy tờ báo Ý, ở đầu phần tin tức xã hội đều đăng một bức ảnh của một thi thể được người dân địa phương vớt từ biển lên. Diệp Anh cứng đờ người nhìn những dòng chữ trên đó, tuy vừa nãy cô đã biết tin Sâm Lạc Lãng chết, nhưng cô vẫn có một chút mơ hồ.

“… Thi thể bước đầu đã được xác nhận là bậc thầy thiết kế thời trang châu Á – Sâm Lạc Lãng…”

Diệp Anh ngơ ngác nhìn, trong lòng có cảm giác khó nói lên lời. Kẻ thù đã chết, lẽ ra cô phải cảm thấy vui mừng. Nhưng cô đã chuẩn bị lâu như vậy, quyết tâm lấy đi từng thứ một của Sâm Lạc Lãng, khiến ông ta phải bước trên con đường bị hủy diệt. Cô muốn Sâm Lạc Lãng phải từ từ nếm thử hương vị của tuyệt vọng và đau khổ, khiến ông ta phải nếm trải tất cả những gì cô từng trải qua gấp ngàn vạn lần!

Sao có thể…

Chết nhẹ nhàng như vậy, chết dễ dàng như thế sao?

Sức lực toàn thân như bị rút hết.

Thất thần ngã xuống sô pha, Diệp Anh nhắm mắt lại, hai bên thái dương giật mạnh từng cơn. Căn phòng cá nhân mang phong cách Địa Trung Hải, thanh lịch mỹ lệ, bên ngoài chiếc cửa sổ với rèm cửa màu trắng, cây xanh tỏa bóng mát, hoa nở rực rỡ, bể phun nước bắn tóe, con nai nhỏ khoan thai. Nhưng tất cả những cảnh vật này dường như lại quá xa cách với cô. Cô khổ công sắp đặt, nhưng hiện giờ tất cả đều trở nên vô nghĩa.

“Thảo nào lâu như vậy không có tin tức gì của Sâm Lạc Lãng.” Ngồi đối diện trên chiếc sô pha hoa văn trắng lam, Việt Xán cầm tờ báo, cúi đầu chăm chú nhìn trang báo, nói: “Dựa vào mức độ phân hủy của thi thể thì ít nhất ông ta đã chết hơn hai tháng.”

Liếc nhìn Diệp Anh đang hoảng hốt thất thần, Việt Xán do dự một lúc rồi nói:

“Em yên tâm, ông ta chết không thoải mái đâu.”

Diệp Anh từ từ mở mắt:

“…?”

“Theo tin tức anh nhận được ở đây, bên Ý đã khám nghiệm tử thi, trước khi Sâm Minh Mỹ rơi xuống biển đã bị giam giữ và hành hạ hơn một tháng, chết ở biển cũng không phải chuyện vô ý, mà là có người có dã tâm.” Việt Xán kể lể sự tình cho cô: “Nhưng vì liên quan đến chuyện điều tra án nên những tình tiết này không được công khai.”

“Sao anh biết nhiều như vậy?” Diệp Anh hoài nghi hỏi.

“Anh đã từng ở Ý hai năm nên có quen biết một số người ở đây.” Đáy mắt anh hiện lên vẻ phức tạp, Việt Xán bước tới ngồi xuống cạnh cô: “Sâm Lạc Lãng chắc chắn đã đắc tội với tên trùm của băng đảng Ý nào đó mới có thể bị như vậy.”

“Vì chuyện gì?” Diệp Anh hỏi lại.

“Cụ thể thì anh cũng không rõ,” Việt Xán mỉm cười an ủi cô: “Bất kể thế nào, Sâm Lạc Lãng cũng đã chết rất đau đớn, ông ta đáng tội như thế, ác giả ác báo. Tuy không phải tận tay em báo thù, nhưng ông trời đã thay em trừng phạt ông ta rồi.”

Diệp Anh ngơ ngẩn nhìn ánh mặt trời sáng chói bên ngoài cửa sổ.

Bể nước phun với những tia bọt nước trong suốt, những chiếc lá rung lên xào xạc, từng khóm hoa thơm ngát xinh đẹp, vài con nai nhỏ đang nhàn nhã ăn cỏ.

Cô im lặng rất lâu.

“Tôi về đây.”

Cầm chiếc túi bên cạnh, Diệp Anh nói bằng vẻ mặt vô cảm. Vừa định đứng dậy, cánh tay cô đã bị Việt Xán giữ chặt, giữ cô lại trên ghế sô pha!

“Vội như vậy sao?”

Liếc mắt nhìn chiếc đồng hồ trên tường, Việt Xán như cười như không, nói:

“Tổng cộng thời gian em ở đây còn chưa đến hai mươi phút, lẽ nào em có hẹn với Việt Tuyên? Vậy nên mới vội vã đi như vậy.”

Trốn xa Việt Xán một khoảng, Diệp Anh lạnh lùng nói:

“Bỏ tôi ra! Tôi có hẹn với Việt Tuyên hay không thì anh cũng không quản nổi đâu.”

“Haha!”

Nghe vậy, Việt Xán tức giận đến mức phá ra cười, kề sát vào cô, nói:

“Chỉ một cuộc điện thoại của em, anh liền bỏ hết mọi việc, chạy nhanh tới đây. Kết quả chỉ mới vài câu, em đã muốn quẳng anh đi, trở về bên cạnh Việt Tuyên. Rốt cuộc em coi anh là cái gì? Gọi thì tới ngay, còn không cần thì lập tức ném đi phải không?”

Diệp Anh quay đầu nhìn Việt Xán, đáy mắt cô lạnh lùng:

“Vậy lần sau tôi gọi điện cho anh, anh đừng tới là được.”

“Em…”

Gắng kìm chế cơn giận dữ, Việt Xán tới gần cô, ấn đầu mình xuống giữ chặt đầu cô, lửa giận hừng hực trong mắt, hơi thở nóng rực:

“Em cố ý giày vò anh đúng không? Lúc đầu chủ động hẹn anh, khiến anh mừng rỡ phát điên, nực cười như một cậu bé vừa mới biết yêu. Sau đó lại lạnh lùng với anh, khiến anh không biết làm sao.”

Bị bức nằm ngửa trên chiếc sô pha vân trắng lam, bị chiếc trán của Việt Xán giữ chặt, Diệp Anh có chút sợ hãi nhìn khuôn mặt kề sát tận hàng lông mi.

Dày, đẹp và hung hăng.

Hơi thở nam tính tản ra mùi hoang dã nguy hiểm.

Tuy lúc này anh ta đã nói những lời phẫn nộ yếu đuối, nhưng cô biết rõ nếu cô cũng phản ứng lại bằng cách giận dữ với anh ta thì có thể anh ta sẽ làm ra những chuyện khiến cô khó chấp nhận được!

“Em chỉ cảm thấy thứ tình cảm như thế này thật không đúng.”

Né tránh ánh mắt hừng hực của Việt Xán, Diệp Anh cố gắng nghiêng đầu, hàng lông mi trên khuôn mặt trắng noãn khẽ cụp xuống, cô nói:

“Giống như yêu đương vụng trộm, giống như…”

Việt Xán nhíu mày, chăm chú nhìn cô.

Gượng cười, Diệp Anh tiếp tục nói:

“Như thể em và anh là một đôi… gian phu dâm phụ vụng trộm lén…”

“Đủ rồi!”

Không thể nghe tiếp nữa, Việt Xán lớn tiếng cắt ngang cô. Khoảng giữa hai hàng lông mày nhíu chặt lại, anh buông cô ra, nghiên cứu từng nét nhỏ trên khuôn mặt cô, anh nói:

“Chỉ vì như vậy sao?”

“Ừm.”

Đầu ngón tay vuốt ve nét hoa văn lam trắng của sô pha, cô trả lời thản nhiên.

“Vậy anh và em cùng nhau đi nói với Việt Tuyên,” Việt Xán nhìn cô chằm chằm: “Người em yêu không phải là cậu ấy, em muốn rời xa cậu ấy, chúng ta muốn ở bên nhau.”

Hai hàng lông mi run lên.

Đôi mắt Diệp Anh đen láy nhìn về phía Việt Xán:

“Không.”

“Em…”

Trong lòng Việt Xán phẫn nộ, Diệp Anh chặn anh lại, thản nhiên nói:

“Việt Tuyên còn hữu dụng, tuy Sâm Lạc Lãng đã chết, nhưng JUNGLE bị ông ta lấy đi nhất định phải lấy lại. Còn Sâm Minh Mỹ…”

Ánh mắt cô trở nên âm u lạnh lùng.

Nhếch khóe môi, Diệp Anh giễu cợt Việt Xán:

“Hiện nay, Việt Tuyên đáng tin hơn anh, ít nhất anh ấy cũng chưa từng phản bội em. Em thà bỏ qua anh chứ không thể từ bỏ anh ấy.”

Câu nói tàn nhẫn này như một cây kim sắc nhọn!

Việt Xán đau thắt tim lại, mùi tanh cuồn cuộn trong ngực anh, một ngụm máu suýt chút phun trào ra. Từ đôi mắt lạnh lùng âm u kia, anh hiểu rõ cô đang cố ý, cô chưa từng tha thứ cho anh, cái gọi là hợp tác này thực chất chỉ là cô đang ác ý lợi dụng và giày vò anh.

“Đã hiểu.”

Ánh mắt buồn bã, một lúc sau, Việt Xán đưa tay khẽ xoa vết sẹo nhỏ dài trên thái dương của cô, che giấu vết thương đang cuồn cuộn chảy máu trong tim, anh nói với cô:

“Trước kia là anh không tốt.”

Diệp Anh tức thời cảnh giác, cẩn thận quan sát anh:

“Anh không sao đấy chứ?”

“Nói cho anh biết kế hoạch của em đi…”

Không có câu trả lời của cô, ánh mắt Việt Xán chậm rãi rời khỏi trán cô, rơi xuống chiếc nhẫn kim cương lấp lánh như sao trên tay cô, nói:

“… Anh sẽ giúp em.”

Trên chiếc bàn tròn nhỏ bên cạnh, một hộp giấy carô trắng hồng, trên nắp mở có một bông tường vi hồng phấn, dường như nó đã bị lãng quên, hòa vào những hạt bụi bay nhẹ trong ánh trời chiều.

*****

Vì cái chết ngoài ý muốn của Sâm Lạc Lãng, con gái độc nhất của ông là Sâm Minh Mỹ sẽ kế thừa toàn bộ tài sản của ông, bao gồm thương hiệu thời trang quốc tế hợp tác với tập đoàn Tạ thị – JUNGLE.

Điều này đã khiến giới thời trang được một trận xôn xao!

Đối với sự kế tục thương hiệu thời trang, sự thay đổi của người đứng đầu hoặc nhà thiết kế chính có ảnh hưởng rất lớn tới thương hiệu. Người sáng lập hoặc nhà thiết kế chính xuất sắc thì thương hiệu mới có thể có chỗ đứng trong giới thời trang. Còn nhà thiết kế chính tiếp nhận sau đó sẽ quyết định thương hiệu này có thể tiếp tục tỏa sáng hay dần dần bị người đời lãng quên.

JUNGLE do nhà thiết kế tài năng châu Á, được vinh danh là nhà thiết kế thiên tài – Mạc Côn sáng lập. Mạc Côn thích cây cối và thám hiểm, nhiều năm sinh sống trong rừng nhiệt đới ở châu Phi, những sản phẩm thiết kế của ông tràn ngập hơi thở nhiệt huyết hoang dã, phong cách mạnh dạn, có sức tưởng tượng vượt trội.

Sau khi Mạc Côn qua đời.

JUNGLE do Sâm Lạc Lãng kế thừa.

Sâm Lạc Lãng là trợ lý thiết kế và là đệ tử truyền thân đã theo Mạc Côn nhiều năm. Tuy không có phong cách cá nhân đặc sắc nhưng phong cách thiết kế của Sâm Lạc Lãng lại đạt được sự tinh túy của Mạc Côn, quan điểm thiết kế cũng rất tương đồng, nhiều tác phẩm thiết kế làm ra như thể do Mạc Côn tái thế hoàn thành.

“Nhưng mấy năm gần đây, hàng loạt các thiết kế của JUNGLE đều hiện rõ vẻ cũ kỹ, không đổi mới.” George vừa vẽ bản thiết kế, vừa nhai kẹo cao su, vừa nói chuyện với Tracy đang chăm chú vùi đầu vào bản thiết kế: “Tôi còn nghe nói, đại sư Sâm Lạc Lãng không thực sự tài hoa, chẳng qua trong tay còn giữ lại nhiều bản thiết kế của đại sư Mạc Côn nên mới có thể chống đỡ.”

“Sao có thể…”

Tracy ngạc nhiên, không tin lắc đầu.

“Hừ, tôi lại cảm thấy rất đúng.” Chiếc bút vẽ trong tay George lướt nhanh: “Không tin cô cứ xem sau khi Sâm Lạc Lãng tiếp nhận, thiết mấy năm nay đều rất giống những tác phẩm đại sư Mạc Côn từng phát biểu, những thiết kế sau đó cũng chỉ là chỉnh sửa lại thôi.”

“Có lẽ là…” Tracy cố gắng nghĩ, nói: “Đại sư Sâm Lạc Lãng là đệ tử của Mạc Côn, có thể vì tôn trọng quan điểm thiết kế của đại sư Mạc Côn nên mới làm như vậy.”

“Cũng có thể.”

George khinh thường nói.

“Hiện giờ JUNGLE do Sâm Minh Mỹ tiếp nhận rồi,” chiếc bút trong tay vô tình dừng lại, Tracy thở dài: “Phong cách thiết kế của cô Sâm và phòng cách của JUNGLE rất khác xa nhau.”

Không biết điều này đối với JUNGLE là họa hay phúc.

Cô Sâm chắc sẽ phải phân vân đây.

Nghĩ ngợi vô cớ một hồi, Tracy lắc đầu, tiếp tục hoàn thành công việc Diệp Anh giao. Ở điểm này, cô và George rất cảm kích Diệp Anh, Diệp Anh không những buông tay cho họ cơ hội thiết kế, mà còn tận tay sửa đổi giúp họ hoàn thành thiết kế, thường chỉ là lược bỏ bớt hai điểm nào đó, nhưng có thể khiến thiết kế hoàn thiện hơn, khiến nó tỏa sáng.

Kể từ khi theo Diệp Anh, năng lực thiết kế của George và cô đều phát triển vô cùng nhanh chóng.

*****

Nhà họ Tạ.

Bầu trời đêm sâu thẳm.

Những vì sao sáng lấp lánh.

Đứng trước cửa sổ sát đất, Diệp Anh lặng lẽ lật những thiết kế George và Tracy gửi tới, chúng đều là những thiết kế may sẵn của tập đoàn Tạ thị. Tay lật từng tờ một, Diệp Anh thấy những thiết kế của George mang hơi thở của những kim loại nặng đung đưa, còn thiết kế của Tracy lại thanh nhã, tinh xảo.

“Mỗi một nhà thiết kế đều có khí chất và phong cách độc đáo riêng của mình, nếu chỉ cố chấp hướng vào mình sẽ bị hạn chế, quá đơn độc.” Trong rừng rậm nhiệt đới, khuôn mặt đầy râu, bố vừa ngắm nhìn cô phác thảo một loại cây răng cưa mà cô chưa từng thấy trước kia, vừa nói với cô: “Nhất là thiết kế may sẵn, sản xuất với số lượng lớn, có thể hấp thụ những ưu điểm của các nhà thiết kế khác, nắm lấy một điểm tinh túy mới mẻ độc đáo thuộc về mình, tạo thành một thể thống nhất, biến hóa mới mẻ.”

“Thế nên bố đã làm như vậy sao?”

Cô gái nhỏ hoài nghi ngẩng đầu, nhưng cô chưa từng thấy bố mình cho người khác xem những bản thiết kế, ngoại trừ chú Sâm Lạc Lãng, trong công ty của bố cũng không có nhóm thiết kế.

“Ha ha ha ha!”

Tiếng cười của bố vang dội trong rừng rậm nhiệt đới.

“Vì bố không làm được nên mới hi vọng Tường Vi nhỏ bé của bố có thể làm được! Mỗi một thương hiệu có thể chân chính đứng đầu trên thương trường quốc tế đều phải có đội ngũ thiết kế trưởng thành của mình. Bố quá cô độc, lại thích cuộc sống trong rừng, thế nên tất cả những bản thiết kế đều do một mình bố vẽ. Nữ vương Veka từng phê bình bố rằng phong cách thiết kế quá kén người, tuy được giới thời trang tôn sùng nhưng lượng tiêu thụ trang phục may sẵn thực sự lại không bằng những thương hiệu có địa vị thấp hơn.”

“Bố hi vọng lượng tiêu thụ sẽ tốt ạ?”

Tuy ngày đó cô còn nhỏ nhưng cô hiểu rõ lượng tiêu thụ tốt mới có thể kiếm được nhiều tiền, để mẹ mua nhiều đồ trang sức đẹp, mua cho mẹ một du thuyền xa hoa như du thuyền nhà họ Tạ mà mẹ vẫn luôn ao ước.

“Đúng vậy.” Bố lấy bút giúp cô sửa chi tiết bức phác họa, mỉm cười: “Đợi đến khi con lớn rồi sẽ giúp chú Sâm, làm tốt công việc sản xuất trang phục may sẵn và phát triển thương hiệu nữ trang cao cấp JUNGLE, truyền đạt lại cho sau này, biến JUNGLE thành đế quốc thời trang, được không?”

“Vâng.”

Cô bé gật đầu mạnh, nói:

“Lúc đó, bố muốn đi đâu chơi thì đi, mẹ và JUNGLE có thể giao cho con và chú Sâm được rồi!”

“Ngoan, đúng là Tường Vi bé nhỏ mà bố yêu nhất!”

Vui vẻ cười lớn tiếng, trong rừng rậm nhiệt đới, bố ôm lấy cô, hôn cô một cái!

…..

Bên ngoài cửa sổ, những vì sao sáng lung linh, từng phiến lá tường vi xanh lục đang rung rinh rì rào, Diệp Anh lặng lẽ nhìn những bản thiết kế trong tay, lòng vẫn trống rỗng.

“Gió rồi.”

Không biết từ khi nào, Việt Tuyên ngồi trong xe lăn đã đến cạnh cô. Anh lặng lẽ nói, choàng áo khoác lên vai cô, rồi kéo cửa xuống cho cô.

“Anh hết bận rồi à?”

Đặt những bản thiết kế lên trên mặt bàn bên cạnh, Diệp Anh rót nước cho anh. Hôm nay Tạ Phố tới, báo cáo với Việt Tuyên một số chuyện ở phòng sách bên cạnh. Cô cho rằng Việt Tuyên sẽ bận đến khuya muộn như mấy ngày trước, không ngờ hơn một giờ đã kết thúc.

“Ừ.”

Việt Tuyên lặng lẽ uống hết nửa cốc nước, nói:

“Ngủ sớm đi.”

Nhìn những bản thiết kế chồng chất, Diệp Anh do dự một chút, gật đầu nói:

“Vâng.”

Cùng rửa mặt với Việt Tuyên xong, tắt đèn, nằm trong màn rộng mềm mại, ngoài trời bắt đầu mưa bụi nhỏ, Diệp Anh nhắm mắt, như một cô gái nhỏ ôm lấy cánh tay của Việt Tuyên, cố gắng ngủ.

“A Anh, em muốn đi đâu chơi không?” Trong bóng tối, Việt Tuyên bỗng dưng lên tiếng, “Hay là mấy ngày nữa em và anh đi xem phim.”

Hai gò má cọ cọ vào cánh tay Việt Tuyên, Diệp Anh ngáp một cái, nhắm mắt cười:

“Anh đang hẹn hò với em sao?”

“… Gần đây bận quá, không có thời gian ở cạnh em.” Ngừng lại một chút, Việt Tuyên bỗng lên tiếng, “Chuyện của Sâm Lạc Lãng…”

“Được rồi, em muốn đi xem phim!”

Giọng nói tràn đầy hứng thú, cô xuống giường chạy đi lấy Ipad, kiểm tra những phim chiếu gần đây. Cô ngồi khoanh chân, nghiên cứu phần giới thiệu của từng phim, cuối cùng cũng đưa ra quyết định, vui vẻ nói với anh:

“Chúng ta xem “The Avengers” được không? Phim có Iron Man, Hulk và Captain America, tuy Iron Man tàn bạo nhất nhưng em lại thích Hulk nhất! Khi anh ta phẫn nộ sẽ trở thành một quái vật xanh khổng lồ, có sức mạnh to lớn…”

Nghe giọng nói thích thú của cô, Việt Tuyên mỉm cười nói:

“Cuối tuần chúng ta đi nhé?”

“Vâng ạ!”

Diệp Anh gật đầu mạnh, nằm trên gối, mỉm cười tủm tỉm, một lần nữa ôm chặt cánh tay anh:

“Lúc đó em còn muốn mua hai túi bỏng ngô nữa!”

“Ừ.”

Trong lòng Việt Tuyên bắt đầu mong đợi.

Thật ra anh chưa bao giờ đến rạp chiếu phim, cũng không biết Iron Man, Hulk, hay Captain America là ai. Nghĩ đến những điều này, nụ cười nơi khóe môi khiến khuôn mặt lạnh lùng của anh trở nên dịu dàng ấm áp, đợi đến khi xem phim xong, anh sẽ biết hết các nhân vật.

“Hình như Tạ Phố biết chuyện giữa anh và em.”

Mỉm cười, Diệp Anh liếc nhìn Việt Tuyên nói:

“Ánh mắt anh ấy nhìn em không giống như trước kia, tối qua anh ấy còn nói với em vài câu, ám chỉ là em phải đối tốt với anh. Có phải anh nói với anh ấy không?”

“Không.”

Việt Tuyên ngẩn ra, sau đó chầm chậm lắc đầu:

“Hình như cậu ấy tự nhìn ra hay sao ấy, cậu ấy còn hỏi anh…”

“Hỏi gì anh?”

“…”

Nhận ra mình đã lỡ lời, Việt Tuyên buồn chán ngậm chặt miệng lại.

“Lẽ nào là…” Nghĩ một hồi, Diệp Anh đột nhiên cười ha ha, ghé vào bên tai Việt Tuyên, thấp giọng nói: “Anh ấy nhìn ra anh đã…”

Trong bóng tối, Việt Tuyên ngượng ngùng quay lưng về phía cô.

“Ngay cả chuyện này mà anh ấy cũng nhìn ra.”

Kinh ngạc mỉm cười, Diệp Anh dựa sát vào người Việt Tuyên, cô đặt tay lên thắt lưng anh, gò má kề sát vào da thịt sau lưng Việt Tuyên, có thể nghe thấy nhịp đập trái tim anh.

“Anh thích không?”

Diệp Anh ríu rít hỏi, bờ môi kề sát vuốt ve qua lại trên da thịt lưng anh.

“Gì cơ?”

“Cái kia…”

“Cái gì?”

“Cái mà Tạ Phố hỏi…”

Diệp Anh khẽ mỉm cười, ngón tay đặt trên thắt lưng anh chầm chầm di chuyển xuống dưới theo một đường, cơ thể anh run rẩy như bị điện giật, chưa kịp ngăn cản cô, một tiếng rên rỉ đã thoát ra từ môi anh.

Mưa phùn bên ngoài cửa sổ vẫn rơi không ngừng.

Không biết bao lâu sau, mưa dần ngừng lại, mây tan ra, những vì sao lại sáng lấp lánh, phiến lá tường vi bên cửa sổ mang hơi ẩm ướt.

Trên chiếc gối trắng như tuyết, sắc mặt Việt Tuyên ửng đỏ, hơi thở dồn dập, những hạt mồ hôi lấp lánh trên cơ thể, Diệp Anh dùng chiếc khăn sạch lau người cho anh, anh cố gắng lấy lại tinh thần, vội vàng ngăn cản cô, nói:

“Để anh tự làm.”

Không khăng khăng giữ, Diệp Anh đưa khăn cho anh, miễn cưỡng nằm xuống bên cạnh anh, thời khắc đó cơ thể cô ngập tràn sự sảng khoái như trên thiên đường.

“Tuyên, em thích.”

Như thể làm nũng, cô cười ngọt nói. Cô thích nhìn khuôn mặt thanh khiết của anh biến thành ngọn lửa không tàn giữa nhân gian, như thể sa đọa cùng cô. Nhưng anh thì rơi xuống hồng trần, còn cô lại rơi vào động sâu không thấy đáy.

Thở dài một cái, Việt Tuyên khẽ hôn lên đôi môi cong cong đang mỉm cười của cô:

“… Anh cũng thích.”

“A,” Đôi môi anh như nước suối ngọt ngào thanh mát, Diệp Anh không nhịn được bèn hôn lại anh, hôn thật sâu, xúc động cảm thán, “Anh thế này… em sẽ muốn… thích anh một lần nữa…”

“Vậy thì…”

Hơi thở anh thêm hổn hển vì nụ hôn này.

“Nhưng cơ thể anh…”

Cô cũng thở hổn hển, nội tâm đấu tranh mạnh mẽ, nhưng lại không muốn rời xa cơ thể đẹp không gì sánh nổi của anh.

“Anh có thể.”

Đáy mắt nhuốm nỗi buồn, Việt Tuyên hôn lên hai má đỏ hồng như lửa của cô, cơ thể yếu ớt bao chặt lấy cô…

Ngoài cửa sổ…

Những hạt nước trên lá tường vi rơi xuống từng giọt.

Việt Tuyên trầm lắng chìm vào giấc ngủ.

Thân thể vô cùng mệt mỏi, như thể mỗi chiếc xương đều rời ra nhưng Diệp Anh lại không buồn ngủ. Cô vô cùng tỉnh táo, vô cùng thỏa mãn, như thể sau khi tiêu hao sinh lực chỉ còn lại những gì tốt đẹp nhất. Cô im lặng nhìn dáng vẻ thanh tịnh khi ngủ của Việt Tuyên, bỗng dưng bất động, trong lòng hiện lên một khuôn mặt đẹp đẽ cuồng dã khác.

Lặng lẽ ngồi dậy.

Chắc là cảm giác tội lỗi chăng?

Cô hờ hững nghĩ.

Đúng vậy, nó mạnh mẽ đến mức khiến cô cảm thấy sắp nghẹt thở, có thể đó chính là cảm giác tội lỗi. Nhưng như vậy thì sao? Dù sao sớm muộn rồi cũng sẽ mất tất cả, tất cả đều không thuộc về cô, tất cả mọi thứ cô đều không xứng.

Việt Tuyên tựa như thuốc phiện.

Lúc đầu hút, sẽ không cảm thấy gì. Nhưng sau đó, lại càng ngày càng mãnh liệt, ngấm sâu, ăn mòn tận xương tủy. Đến khi mất đi, sẽ có cảm giác đau đớn như bị tróc xương móc tim sao?

Tuy vậy…

Dù mất đi, cũng phải chính tay cô hủy diệt.

Cho dù chủ động hủy diệt.

Cũng không muốn phản kháng lại.

Cô lạnh lùng nghĩ, quả nhiên mẹ cô đã đúng, cô là Dạ Anh, là đứa trẻ được sinh trong bóng tối tràn ngập tội ác nhất. Cô là thứ độc ác, là ngọn nguồn của tất cả tai họa.

Bước xuống giường, Diệp Anh lại ngắm nhìn Việt Tuyên đang lặng lẽ ngủ. Dáng vẻ anh ngủ rất thanh tịnh, bờ môi thả lỏng, cánh tay vẫn ở tư thế để cô gối lên.

Kéo tay anh vào trong tấm chăn mỏng.

Đắp lại chăn cho anh.

Cô lặng lẽ ngắm nhìn anh một lúc.

Trở lại bên cửa sổ, cầm tập bản vẽ thiết kế, nhìn một lúc lâu, cô nhíu mày, rồi lấy một tờ giấy trắng, dùng bút bắt đầu vẽ.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+