Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện Áo Trắng

Tuyển tập truyện ngắn của Minh Nhật – Mỹ Tâm ở Bắc Kinh 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Mỹ Tâm ở Bắc Kinh 

Tặng OLYMPIANS 

Thức dậy khi đã rất
muộn, Khoa vẫn thấy âm hưởng của chuyến bay đêm qua vọng ào ào vào từng tế bào
buồn ngủ, và nếu không nhớ ra mình đang ở Trung Quốc chứ không phải Việt Nam
thì hẳn là nó đã chui tịt vào chăn chiến đấu tiếp. Chả là mẹ nó được cử đi họp
vào và triển lãm ở Trung Quốc trong 4 ngày, thói quen là lôi thằng con trai
theo cho đỡ buồn. Một tia nắng chui qua tấm rèm cửa màu trắng đục hắt vào phòng
rực rỡ. 5 phút loay hoay trong phòng tắm xong, Khoa hít một hơi dài, kháoc
balô, xỏ chân vào đôi giày lười, không quên rút chìa khoá toảoif đi ra khỏi
phòng. Hành lang khách sạn vang lên tiếng huýt sáo khe khẽ… 

Phố xá tấp nập và nhộn
nhịp, mọi thứ đều được dập mác Trung Quốc. Khoa quay trái, quay phải, thấy phía
nào cũng dễ lạc như nhau. Góc phố hiện ra hiệu ăn, quầy tạp chí, vài cửa hàng
đĩa, shop quần áo… Đĩa! Khoa dừng lại, nó khoái chí chui tọt vào, lọ mọ giữa
nhưũng hàng đĩa trải dài tít tắp…Mất nửa tiếng, Khoa vẫn không sao tìm ra
được album của Sting, nó hoa cả mắt, đành túm 1 nhân viên để hỏi. rắc rối 1
điều là anh chàng này không biết tý tiếng Anh nào. Đột ngột từ phía sau vang
lên một câu nói rắn rỏi: 

– Cậu muốn hỏi gì? 

Thứ ngôn ngữ quen thuộc
ở nơi xứ lạ khiến Khoa tự nhiên thấy tim mình ấm áp. Một cô bé trạc tuổi nó,
nhỏ nhắn, ánh mắt lạnh, buộc tóc cao, mang trên vai chiếc balô to màu xanh dịu.
Khoa lúng búng: 

-Mình…muốn tìm…đĩa
của Sting! 

Cô bé nheo mắt: 

-Album thứ mấy? Sting có
nhiều đĩa lắm. 

Khoa rụt rè: 

– Có cái nào tuyển
“great hits” thì tốt… 

Cô bé gật đầu, qauy sang
người nhân viên, nói một vài câu tiếng Hoa rành rọt. Anh nhân viên cười, nói
lại gì đó rồi bước đi. Cô bé ra lệnh cho Khoa: 

– Cậu đứng chờ ở đây ,
anh ấy đi lấy đĩa. 

Khoa gãi gãi đầu: 

– Cảm ơn! Bạn cũng sang
đây du lịch à, tên bạn là gì vậy? 

Cô bé nói thản
nhiên: 

– Tôi không rảnh rỗ mà
đi du lịch, tên tôi là …Mỹ Tâm! 

– Nói rồi cô bé mang cái
tên gây xúc động ấy rảo bước ra khỏi cửa hàng. 

– * 

3 ngày qua buồn tẻ càng
làm Khoa thấy nhớtiếc cuộc gặp mặt tình cờ ở cửa hàng đĩa… 

Tối khuya. Chỉ còn những
quầy bán đồ ăn lưu động tảo khói nghi ngút chạy dọc các con đường ẩm ướt. Mẹ
cương quyết ngồi lỳ trong phòng xem tờ đặc san thưòi trang cùng chiếc TV đang
phát 1 bộ phim hành động bắn tỉa ầm ĩ. Khoa lò dò “xuống phố cho đỡ
ngố”. Mưa to dần, rồi ào ào trắng xoá đột ngột! Khoa chạy nép vào một vỉa
hè. Chợt, trong làn mưa xuất hiện lên bóng một cô bé mảnh dẻ với chiếc balô to
xụ quen quen, nó bắc tay làm loa, gọi to: 

– Tâm! 

Và quyết định bắt lấy cơ
hội của mình, nó hít một hơi dài, kéo áo lên rồi chạy vụt qua đường, bắt kịp cô
bé ở dãy bên kia. Khoa thở hổn hển nhưng cười rạng rỡ: 

– Chào bạn, lại gặp bạn
rồi! 

Cô bé quay lại, vuốt mái
tóc đen nhánh đang bết nước: 

– Thì ra là cậu. Khi nãy
cậu gọi tôi là gì? 

Khoa mỉm cười: 

– Tâm. Mỹ Tâm! Không
phải vậy sao? 

Cô bé phá lên
cười: 

– Ha…ha…cậu tin tôi
mang cái tên của một ca sĩ nổi tiếng thế sao? Cậu thật thà quá đấy! 

Cô bé gạt bụi nước ở một
bậc cửa rồi ngồi xuống, Khoa lúng túng làm theo. Khi nó ngồi xuống, cô bé vừa
buộc lại tóc vừa nói: 

– Lần trước tôi đã giúp
cậu, bây giờ cậu có muốn giúp lại tôi không? 

Khoa gật nhanh: 

– Có! 

Cô bé lơ đãng: 

– Góc phải gần chân siêu
thị Hale ở cách đây 2 dãy phố về phí ngược chiều con đường này có một máy bán
nước tự động. Tôi đang khát, cậu hãy mua café về đây! 

Khoa đứng ngay
dậy: 

– Được! Mình đi mua
đây! 

Rồi nó kéo mũ đằng sau
áo lên, chuẩn bị chạy băng qua làn mưa nù mịt, thì cô bé gọi giật: 

– Này! Ngồi xuống
đây! 

Khoa ngạc nhiên, nhưng
nó làm theo. Cô bé khịt khịt mũi, rồi lôi trong balô ra 2 lon café âm ấm và
nói: 

– Cậu thật quá tin người
đấy! Người ta bảo gì cũng nghe sao, thế chả tốt đâu! Cái tư tưỏng ấy có lẽ
không được nên thơ lắm, nhưng cuộc sống vốn không ưa những gì nên thơ quá! Cậu
cứ thế chẳng chóng thì chầy cũng bị người ta xỏ mũi! 

Khoa cầm lấy lon cafe,
cười 

– Đâu phải ai mình gặp
cũng là người xấu, mà những người xấu không phải bao giờ cũng có hứng thú lừa
mình. Cuối cùng, dẫu có muốn lừa mình thật sự thì họ cũng chưa chắc thành công.
Như vậy tội gì phải vừa sống vừa nghi ngờ cho khổ! 

Cô bé bật lon
nước: 

– Cậu kì cục thật đấy.
Tôi thì luôn sống dè chừng, tốt phải chăng, ích kỉ đúng lúc, và tôi cho rằng
nên thế! 

Khoa nhún vai: 

-Thế thì Tâm mới kì
cục! 

Cô bé mím môi, nhăn
mặt: 

– Đừng gọi thế nữa. Tên
của tôi là Quỳnh Nga. 

– Còn mình là Khoa! Cảm
ơn lần trước đã giúp mình. 

Nga nhếnh mép: 

– Lúc ấy trông cậu thật
tội nghiệp, mà cũng hơi giông giống tôi hồi mới sang đây, nên tôi giúp. Thế
thôi! đừng ơn huệ mãi thế đau tai lắm. 

Khoa gật đầu, nó
hỏi: 

– Cậu là du học sinh
à? 

Nga uống một ngụm café,
đáp: 

– Vâng, thưa cậu! 

Khoa xoay xoay cổ tay,
bâng quơ: 

– Với 1 du học sinh, thì
ra đường với 1 chiếc balô to vào giừo khuya thế này hẳn không phải bình
thường. 

Lần đầu tiên, Khoa thấy
Nga ngập ngừng, nhưng rồi cũng nói ra. Có lẽ mưa khiến người ta dễ thổ lộ. Đại
loại rằng là du học sinh chưa thành niên nên Nga phải sống homestay với 1 gia
đình Trung Quốc, và đóng tiền sinh hoạt. Có 2 học sinh khác người Thái cũng ở
chung nha, chúng tiêu pha rất hoang phí và cô biết chắc chính là chúng nó đã ăn
cắp tiền và lục lọi đồ đạc của cô. Khi cô kiến nghị với chủ nhà, họ đã không
tin mà còn tỏ ra khinh bỉ Nga như thể cô đang bôi nhọ danh dự bạn bè. Bất bình
vì cảm thấy bị xúc phạm, Nga bỏ đi… 

– … được gần 1 tuần
rồi!- Nga tỉnh bơ. 

Im lặng một lúc lâu, rồi
Khoa nói chậm: 

– Mình không biết câu chuyện
là sao. Nhưng mình nghĩ, bạn hãy thẳng thắn nói chuyện với nhà trường. Mà nếu
không thì chúng nó vẫn cứ bị vạch mặt thôi, “cái kim trong bọc cũng có
ngày lòi ra” mà! Còn bạn, chẳng việc gì bạn phải tự làm khổ bản thân bằng
những phản ứng tiêu cực thế này! 

Nga ngắt lời: 

– Cậu thì biết cái quái
gì chứ! Cậu có hiểu người ta soi mói mình thế nào không?! 

Khoa bình thản: 

– Không. Đúng là mình
không biết! Nhưng có điều này mình biết: bạn là người tốt! Mà người tốt thì
không có gì phải ngại, bạn cứ sống đường hoàng, rồi người ta sẽ hiểu bạn! 

Nga bấm chặt hai bàn tay
vào nhau. Một lúc nó buông thõng: 

– Đã quá muộn màng
rồi! 

Nga quăng lon café đã
rỗng vào thùng rác trước mặt, lon nước đập vào cạnh rồi rơi ra ngoài. Khoa đứng
dậy, thong thả đi ra nhặt chiếc lon bỏ vào thùng rác. Từ phía mưa, nó quay lại
mỉm cười với Nga: 

– Bạn thấy đó, không có
gì là quá trễ! Mọi thứ đều có cách giải quyết của nó! 

Nga đột nhiên thấy mi
mắt ươn ướt, nước mắt hay mưa? Đã lâu lăm rồi, nó mới thấy những giọt nước mưa
mặn mà đến thế, được nghe rõ nhịp đập của 1 trái tim Việt trẻ đến thế! Nó đã xa
quê hương bao lâu, hay nó đã tự biến mình thành một con ốc ngu ngốc?! 

“.. Bây giờ hẳn bạn
đã về tới nhà. Bạn nói đúng, người chủ nhà đã tận mắt chứng kiến 2 đứa kia ăn
cắp đồ trong nhà, và chúng nó đã bị đuổi khỏi trường không thương tiếc. Mình đã
trở về nhà, để nhận từ họ lời xin lỗi, để bắt đầu làm những việc mình chưa
từng, để sống bớt nghi ngờ hơn, và để hiểu chẳng bao giờ là muộn khi trái tim
đập ý nghĩ hơn!MyTa ở Bắc Kinh” 

Hà Nội 25/8/K4 

Lê Minh 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+