Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện Áo Trắng

Tuyển tập truyện ngắn của Minh Nhật – Thư ngăn bàn 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Thư ngăn bàn 

Tiết 5, Thảo chống tay
lên trán và… đăm chiêu đọc sách (!) như phần lớn bàn dân thiên hạ trong lớp.
Cái ly cà phê “…cao thủ Trung Nguyên” mà nó thửa lúc sáng để chống
chọi với cái xe đạp suốt 6 cây số đến trường ko tai nạn giờ đang làm nó tỉnh
táo một cách ko cần thiết. Không thể buôn dưa lê với ai, ko thể giải quyết đống
thực phẩm tàng trữ ở ngăn bàn, ko thể “Let’s the music heal the… sleep
(!)”, tất cả chỉ vì những “lá chắn sống” trước mặt đều đã gục
hết. Thảo nhận ra phải dập tắt tình trạng “nhàn cư vi bất thiện” này
bằng cách cho bộ óc ranh mãnh hoạt động. Nó vơ lấy thước kẻ xoẹt một tờ giấy.
Hý hoáy viết, miệt mài viết. Để 15 phút sau có thể tự hào đưa tờ giấy cho con
bạn bên cạnh, Phương gật gù trước thành quả lao động đáng nể của đứa bạn đang
từ từ gục xuống ngủ bù:

“Để mở đầu bức tình
thư này, mình sẽ phải kể cái này trước. Cách đây 3 hôm, mình đã… đi bói. Thầy
đã phán rằng: “Ba hôm nữa sẽ là ngày tình duyên của con nở rộ! Con sẽ tìm
được chàng hoàng tử của đời con”. Mình hỏi: “Dạ, thế con phải làm thế
nào để gặp được chàng ạ?”. Thầy rung đùi phán tiếp: “Chàng của con chẳng
ở đâu xa mà ở chính… chỗ con ngồi”.

Hm… hm… mình ngồi
suy nghĩ một hồi thì quyết định làm theo lời của thầy: tức là viết một lá thư
và cho vào ngăn bàn. Lay tất cả những vị nào ở trên trời, mong rằng bạn hãy là
một may ô quần đùi, còn nếu “chẳng may” bạn đã lỡ là áo hai dây chính
hiệu, thì mong bạn chuyển lá thư này cho gã nào đó… đẹp zai nhất lớp. Ký tên:
Phan Trần Linh Thảo. Mở ngoặc: bốn chữ này đã được sắp xếp đúng chỗ, cấm thay
đổi. Chân thành cảm ơn quí khách đã lắng nghe… Tít… tít…

Và đúng là có lắm bất
ngờ không ai lường trước được! Ví dụ như:

“Chào cô em yêu quí
hơi điêu một tí! 

Không hiểu khi viết bức
thư trước cô em đang quá buồn ngủ mà quên mất, cái biển lớp vinh dự được đứng
cạnh biển lớp em là số 12, chứ không phải 11 như bọn em, nhóc ạ! Khi em nhắc tớ
2 từ “đi bói”, anh đã hiểu ngay là “Ôi trời! Cái duyên cái số nó
quàng lấy nhau”. Bởi vì một vài lý do ngoại cảnh và nội quan nên anh đã
quyết định phải tìm hiểu về loài động vật hoang dã và kì dị mang tên con gái.
May thay, vào lúc cấp thiết này thì con trâu, nhầm, con bồ câu bé bỏng của anh
xuất hiện. Vậy nếu không quá muộn màng, anh xin được hỏi: Bao giờ thì cưới đây?
Ký tên: Chậu quần áo phải giặt to thế hả em? (!)

Cả hai đứa lăn đùng ra
ghế, nhưng trước khi một trong 2 đứa… giãy chết thì đứa còn lại đã bật dậy:

Đã là một đứa con gái A1
thì chỉ được quyền kiêu và vênh, không thể chấp nhận thua cuộc trước bất cứ kẻ
nào! 

Và Phường giữ cái tay
còn run cầm cập vì choáng của Thảo để con bạn có thể bình tâm mà soạn 1 cái
reply ra hồn:

“Cái máy giúp việc
dazinăng của em!

Em đã thật hạnh phục
(như vừa uống bò húc được một lúc) khi nhận thư trả lời kiểu Úc của anh. Thực
ra thì em cũng đã có người để í í ì ì. Nhưng nếu anh nói rõ tuổi vàng cái nhẫn
anh sắp tặng em là 23 hay 24 cara, cũng như tiệc cưới ở Melia sẽ là mấy trăm
mâm, tất nhiên đừng quên trả lời em tuần trăng mật của chúng mình ở nước nào,
thì em sẽ vui lòng ỉ I í ì theo anh ngay. Ký tên: Em phải lau tới 5 tần nhà
thật hả anh? (!)

Ặc ặc! Không đến nỗi
tồi…

…nhưng là quá tầm
thường trước một tờ giấy tuy nham nhở rõ ràng được xé từ vở, nhưng vẫn như toả
hào quang nhờ những dóng bút ngọc:

“Chậu nước và giẻ
lau yêu dấu!

Anh đã sung sướng đến
nỗi thằng bạn anh nhận ra và trầm trồ “Thần kinh dẫm phải đinh!”, khi
được toét mắt dịch những dòng Việt Nam pha Ả Rập trộn Thái Lan hoà Trung Quốc
của lá thư em gửi. Và nếu không vì lễ cưới tương lai gần của chúng mình thì anh
đã kiêu hãnh mà kiện em ra toà vì tội phá huỷ chữ Việt cũng như gián tiếp hỗ
trợ cho một tổ chức buôn kính cận và tiếp tay với một bệnh viện chuyên xử lý
những ca đau mắt.

Anh đã xem xét qua những
điều kiện của em và anh tự thấy mình có thể đáp ứng được những nhu cầu nhỏ như
con voi ấy, nhất là với mức lương ổn định 2000đ/ngày (tiền mẹ cho anh ăn xôi
mỗi sáng!). Nhẫn của em sẽ được làm bằng 1 loại cỏ tốt và đính dòng chữ 24
cara. Anh có 1 ông anh họ con bà dì của bạn thằng hàng xón, đang làm quét dọn ở
Melia, và anh ấy hứa nếu có bữa tiệc cưới nào khoải vài trăm mâm thì gọi chúng
mình tới dự, tuy có thể sẽ phải ăn trong bếp và rửa bát dĩa cho mười mâm. Còn
về tuần trăng mật thì em hoàn toàn có thể lựa chọn một vài nơi để đi: Thái
(Nguyên), Lào (Cai) hoặc nếu thích thì hẳn Nhật (Tân), hay Mỹ (Tho) cũng không
vấn đề! Em còn gì phải phàn nàn không nhỉ? Ký tên: Sao bài toán của con khó thế
em?!

Ngay lập tức Thảo –
Phương vừa cố ổn định lại những nơron thần kinh đang chạy nhảy loạn xạ, vừa gầm
gừ, bắt tay vào viết tiếp…

“Chào ông bố khó
tính của một vài đứa con sẽ gọi em bằng mẹ!

Em thật xúc động với
tính hào phóng được thể hiện qua việc mua rơm tết nhẫn cho em, dù biết nó quá
phí phạm! Ôi, anh thật xứng đáng là ngươi bạn đời 50 năm vẫn chạy tốt của em.
Và nếu anh đồng ý thì em hy vọng sẽ nhận được nhẫn đính hôn vào ngày 32/7 tới
để có thể vững tâm chờ tới ngày cưới của chúng mình vào ngày ¼ năm sau! Anh
thích ăn món nào nhất nhỉ, để em còn biết mà nhờ bố mẹ dạy!”. Ký tên: Thôi
chết, cơm khê!

Cái thư khứ hồi lại làm
hai đứa phải tự hỏi câu đã bao lần bật lên trong óc: “Có thật cái gã Toán
– Tin ấy chưa từng học qua chuyên Văn không?”:

“Con châu chấu yêu
dấu hơi xấu của anh!

Trước hết, anh xin trả
lời ngay: anh thích ăn giá vì mẹ anh bảo ăn cho nó có giá! Xin kèm theo luôn là
anh ghét ăn lưỡi vì người ta nói ăn gì bổ nấy, mà lưỡi anh đã đủ dài (và đủ
dẻo) rồi. Về ngày cưới thì anh không phản đối nhưng ngày đính hôn thì liệu em
có thể chuyển sang 23/11 đc ko? Anh vốn thích ngày thành lập Hội chữu thập đỏ
hơn là ngày vô vọng.

Ký tên: Tiền điện thoại
tháng này cao khiếp…!!!

Đã 1 tháng kể từ ngày…
đi bói. Thảo và Phương quyết định lên ca sáng để ngó qua bản mặt của kẻ
“có những áng văn như hàng vạn binh mã” đang đánh chiếm trái tim…
cả hai! 12A1 đây rồi. Cả bốn con mắt cùng chăm chú, hai cái mũi cùng nín thở,
cùng hai cái tai vểng lên, tất cả hướng về phía bàn Thảo – Phương vẫn ngồi và
hai đứa đều tự đưa tay bịt miệng lẫn nhau để khỏi kêu lên trước khuôn mặt quá
đỗi đẹp trai. Hai đứa vừa chạy vừa thét lên mãn nguyện, vang vọng cả hành lang
đầy giấy gói kẹo và những mẩu thư gấp ba gấp tư…

Hết tiết. Chuông kêu.
Thầy xách cặp. Học sinh đuổi nhau loạn xạ. Quỳnh Như vừa đưa tay che miệng ngáp
vừa bước vào chỗ, hét ầm lên:

– Ai cho ông ngồi đây,
té!!!

“Anh chàng đẹp
trai” ngồi dịch sang bên cạnh, càu nhau:

– Thì tại bà vào muộn
còn kêu ai. Xì, đồ khó tính chóng già!

Quỳnh
Như lè lưỡi, ngồi phịch vàao chỗ, ném cặp sang một bên, thò tay vào ngăn bàn,
lục lục, lôi ra cái gì đó, như là một cái… thư… 

Minh Nhật

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+