Trang chủ » Thế giới truyện » Sách khác

Tuyết rơi mùa hè – Chap 23 – Phần 1 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Âm mưu.

Có mù cũng thấy được,
mối quan hệ giữa Thiếu gia và Băng Hạ càng ngày càng không bình thường.

Các học viên của Thánh
Huy bắt đầu bắt gặp cảnh Thiếu gia và Băng Hạ đi với nhau ngày một nhiều, tuy
không dính lấy nhau như sam, nhưng thỉnh thoảng họ vẫn gặp hai người đứng nói
chuyện ở sân thượng, lan can, hay ở nơi quen thuộc là gốc cây Bằng lăng sau
trường.

Những cái lườm nguýt,
những lời nói móc, nói mát đã giảm đi đáng kể, các nàng tiểu thư đỏng đảnh
chảnh chọe đã an phận thủ thường hơn, đương nhiên, chúng đâu có ngu để không
hiểu được rằng, nếu Băng Hạ trở thành “người của Thiếu gia” thật, thì chúng
nịnh bợ còn không kịp, huống hồ là đối đầu.

Trong nhật ký của Tiểu
Vy, cô ghi đây là những ngày an lành nhất của mình.

Nhưng….

Thường thì trong lúc yên
bình, tưởng như không có chuyện gì, thì sóng gió lại bắt đầu nổi lên.

Cậu định để yên đấy à?

Mai Đông dùng thìa chọc
mạnh vào cốc hoa quả dầm, khuôn mặt hơi bực tức nhìn Phù Dung đối diện đang
ngồi gục xuống bàn.

Chuyện gì? – Dung lơ
đễnh hỏi.

Còn chuyện gì nữa, vị
hôn phu của cậu ấy.

…..

Sáng Chủ nhật, Mai Đông
qua đón Phù Dung đi shopping, tiện thể ghé qua quán café quen thuộc của hai
người, bất chợt nhận ra cô bạn thân tâm trạng đang xám xịt như trời mưa, và cô
cũng đoán được phần nào lý do.

Mình cũng chẳng biết
nữa, mệt lắm.

Hôm nay Phù Dung mặc
chiếc váy quây, chít eo, bên dưới phồng ra trông như công chúa, nhưng màu thiên
thanh lại mang cho người ta cảm giác héo úa, mờ nhạt.

Nói thật – Mai Đông thở
dài – Đầu tiên mình không thích cậu cứ yêu Thiếu gia nhiều như vậy, vì cái vẻ
lạnh lùng vô tâm ấy của anh ta sẽ khiến cậu bị tổn thương nhiều lắm. nhưng…

Đông vươn tay ra, nắm
lấy bờ vai trẳng trẻo mịn màng của Phù Dung, đôi mắt buồn buồn.

Nhìn cậu như thế này,
mình không đành lòng…

Phù Dung đờ đẫn khuấy
cốc cam vắt, đôi mắt nâu trầm cụp xuống, như chú thỏ con đáng thương tội nghiệp
bị người ta bỏ rơi.

Hôn ước giữa hai bên gia
đình đã được quyết định rất lâu, chúng mình đã từng là một cặp đôi rất đẹp, tại
sao….????

Ở đời sao có thể đoán
được chữ ngờ, Thiếu gia lúc ấy không thay đổi, nhưng không có nghĩa là mãi mãi
sẽ không thay đổi.

Bây giờ mình phải làm
sao? – Dung ngước lên nhìn Đông với đôi mắt hơi ướt nước – Mình thực sự rất yêu
Hạo Thiên, dù có phải dùng thủ đoạn gì, mình cũng phải có được anh ấy. mình đã
yêu anh ấy rất lâu, tình cảm rất sâu đậm. Dương Băng Hạ mới xuất hiện, sao có
thể ngang nhiên cướp anh ấy đi khỏi mình như vậy, thật là vô lý, vô lý hết sức….
– Phù Dung lắc mạnh đầu, khuôn mặt xinh đẹp không có chỗ nào là nước mắt không
chảy tới.

Mai Đông nhìn cô bạn
thân với ánh mắt thương cảm, muốn khóc nhưng không khóc được, muốn cất tiếng an
ủi nhưng không biết phải nói gì, muốn làm gì đó cho bạn nhưng không biết phải
làm như thế nào mới đúng.

Tình yêu không phải thứ
để nhường nhịn, Thiếu gia là của cậu, nếu đã yêu anh ấy nhiều như vậy, cần thủ
đoạn thì nên tàn độc một chút. – Đông cắn môi.

Phải làm như thế nào?
Hành hạ cô ta, rồi Hạo Thiên cũng lại căm ghét mình thêm, như vậy chẳng phải
mình sẽ càng ngày càng xa cách anh ấy hay sao? – Phù Dung giọng trầm xuống.

Chẳng phải cậu là Công
chúa của Thánh Huy sao? Trong trường này thiếu gì người về phe cậu? Chỉ cần
mượn sức mạnh của họ là đủ.

Mình không hiểu.

Mai Đông hơi ghé đến gần
tai Phù Dung nói nhỏ gì đó, chỉ thấy khuôn mặt Dung thay đổi theo từng lời nói
của bạn. Đầu tiên hơi ngờ nghệch, sau đó nhíu mày đăm chiêu, rồi khuôn mặt giãn
ra, và cuối cùng là kết thúc bằng một nụ cười….

Nham hiểm….

Phù Dung gật đầu, Mai
Đông cũng cười.

Đã đến lúc chứng minh
cho người khác thấy, ai mới thực sự là vị hôn thê của Thiếu gia Trịnh Hạo
Thiên.

o0o

Sáng thứ Hai.

Tiểu Vy ngồi đùa nghịch
với Tiểu Bảo, trong khi đợi Băng Hạ ăn sáng. Tiểu Bảo ăn thức ăn dành riêng cho
mèo do Vy mua về, dưới sự chăm chút từng ly từng tý của mẹ Vy, nó càng ngày
càng béo tròn mập mạp, nhưng vẻ cao quý sang trọng thì vẫn không hề mất đi.

Bồi bổ ít thôi, càng
ngày càng mập ú, trông xấu hoắc.

Băng Hạ trước khi đưa
sữa lên miệng cũng kịp buông một câu chọc ghẹo. Tiểu Bảo đang ngồi ăn cũng
ngước lên kêu meo một tiếng tỏ ý không đồng tình.

Gì mà béo? Gì mà xấu
hoắc? Nè, từ khi Tiểu Bảo về nhà mình cậu chưa từng đi mua thức ăn cho nó lần
nào đấy nhá, ngồi đó mà nhiều lời. – Tiểu Vy quay lại quắc mắt nhìn Băng Hạ, cô
vẫn thản nhiên uống sữa.

Có cậu rồi còn gì.

Sao lại có mình là được,
cậu cũng là mẹ nó.

Mình chưa từng nhận là
mẹ Tiểu Bảo.

Cậu cũng rất thích mèo.

Không bằng cậu.

Tiểu Vy xì một tiếng,
quay lại vuốt vuốt bộ lông trắng muốt như bông của Tiểu Bảo, không thừa hơi mà
tiếp tục đôi co với người cầm tinh con cua như Băng Hạ.

………….

Lớp 10A3. Giờ giải lao.

Chiếc điện thoại nằm
trong túi Băng Hạ bất chợt rung lên bần bật. cô nhíu mày mở máy ra xem. Một
message ngắn gọn vài chữ từ một số lạ hươ lạ hoắc.

“Ra cầu thang khối I”

Khuôn mặt lạnh tanh, cô
khóa máy, tiếp tục ngủ. Hôm nay cô không có hứng lang thang nữa. Dù chủ nhân
của số điện thoại này có là Thiếu gia hay nhân nào quan trọng cũng mặc.

Thiếp đi được một lúc,
chiếc điện thoại lại rung lên, vẫn là số điện thoại đó, nhưng khẩu khí thì đã
khiếm nhã hơn rất nhiều.

“Hèn thế, Dương Băng
Hạ?”

Cô tháo tai nghe, đứng
dậy bước ra khỏi lớp. cô đương nhiên không phải là người dễ bị kích động bởi
mấy câu nói khích tướng như thế này. Mà cô muốn biết người đó là ai. Số điện
thoại của cô người trong học viện này ngoài Thiếu gia ra không phải ai muốn
biết là cũng biết được.

Từ đằng xa đã lờ mờ nhận
ra một cô gái mái tóc nâu trầm, uốn xoăn lọn to với thân hình tuyệt mỹ đang
đứng ở lan can, ánh mắt nhìn xuống sân trường. vài học viên nam đi qua, dán vào
cô gái ấy ánh mắt đắm đuối mê dại.

Băng Hạ uể oải bước đến,
bộ dạng dửng dưng.

Tôi tưởng cô không dám
ra?

Tôi chỉ tiếc thời gian
của mình khi phải ra ngoài này gặp mấy kẻ chân dài não ngắn.

Cô…..! – Phù Dung trợn
mắt – Cô càng ngày càng không coi ai ra gì nhỉ? tưởng có Thiếu gia đỡ lưng là
hay lắm sao?

Băng Hạ đưa tay vuốt
tóc, lạnh nhạt nói.

Vốn dĩ cô không xứng
đáng để tôi “coi ra gì”. Có chuyện gì, phiền nói nhanh giùm.

Phù Dung hít một hơi, cố
ép cơn thịnh nộ trong người xuống. cô tự nhắc mình, nóng nảy là hỏng việc.

Cô yêu Hạo Thiên?

Không. – Không cần một
tích tắc suy nghĩ, Băng Hạ trả lời ngay lập tức, nhưng ánh mắt của cô lại đưa
ra khoảng trời bên ngoài, chứng tỏ đứng trước câu hỏi này của Phù Dung, con
người lạnh lùng đó không phải hoàn toàn không bối rối.

Vậy tại sao lúc nào cũng
bám theo anh ấy? cô không có lòng tự trọng à?

Đôi mắt xám tro lạnh lùng
của Băng Hạ khẽ lướt qua người Phù Dung.

Thứ nhất, tôi không bám
theo anh ta. Thứ hai, cô nghĩ mình đủ tư cách để phán xét lòng tự trọng của
tôi?

Có thể tôi không đủ tư
cách phán xét lòng tự trọng ít ỏi của cô – Đáy mắt Phù Dung ánh lên vẻ tự mãn –
Nhưng tôi đủ tư cách để cảnh cáo cô… – Cô ta bất ngờ gằn giọng – Tránh xa Hạo
Thiên ra!

Nếu tôi không nghe? –
Băng Hạ nheo mắt.

Phù Dung không trả lời,
nhưng khóe môi thanh tú của cô ta hơi nhếch lên, lại cái nụ cười nham hiểm ấy.

Ánh mắt vẫn dán chặt vào
Băng Hạ, nhưng Phù Dung từ từ đi lùi ra sau.

Một bước…

Hai bước….

Ba bước….

Đằng sau là lan can tầng
3….

Băng Hạ đã biết cô ta
định làm gì…

Ngu ngốc!

………….

Băng Hạ! tôi xin cô!
Đừng đến đây! Làm ơn đi, có ai không, cứu tôi với!!!!

Tiếng hét thảm thiết của
Công chúa ở lan can khối I đã lôi kéo hàng trăm ánh mắt của các học viên học
viện Thánh Huy, từ các phòng, canteen, và các học viên đang tụ tập dưới sân
trường, ai cũng đổ xô về khoảng sân bên dưới chỗ của Công chúa và Băng Hạ đang
đứng, mặt ai cũng lo lắng và hoảng sợ, có nhiều nữ sinh đưa tay bịt cái miệng
đang há hốc vì kinh ngạc.

Nguy hiểm quá!

Dương Băng Hạ, cô ta
định làm trò gì thế?

Đang uy hiếp Công chúa
à?

Cô ta ăn nhầm phải cái
gì vậy?

Gan to bằng trời rồi, ai
mau chạy lên cứu Công chúa đi!

Tiểu Vy đang trong lớp
nghe thấy tiếng ồn ào của các học viên cũng vội vã chạy ra, hành lang khối I
chật kín người, phải vất vả lắm cô mới chen chân được đến tít đầu hành lang bên
kia. Và khi nhìn thấy Băng Hạ đứng đó, Vy cũng rất kinh ngạc.

Đôi lông mày thanh tú
của Băng Hạ khẽ nhíu lại, cô tiến đến gần định giơ tay ra kéo Phù Dung lại. với
con người ngu ngốc và ấu trĩ này, cô chẳng muốn thương tiếc làm gì, nếu không
có người khác ở đây, cô đã để mặc cho cô ta muốn làm gì thì làm rồi.

Cánh tay Băng Hạ vươn
ra, nhưng chưa kịp chạm đến người Phù Dung thì ở đằng sau, từ cầu thang của
khối II, Hạo Thiên và Nhật Long bước xuống.

Băng Hạ không biết rằng
Phù Dung chỉ chờ có hai người đó xuất hiện mà thôi…

Một lần nữa, khóe môi
lại nhếch lên, rất khẽ. Phù Dung đẩy người ra sau, vượt khỏi lan can, tránh
cánh tay của Băng Hạ đang chuẩn bị chạm vào mình…..

Aaaaaaaaaaaaaaaaaa, Băng
Hạ!!!!! Đừng làm thế! Ai cứu tôi với!!!!!!

Đôi mắt Băng Hạ mở ra
rất lớn. cánh tay còn lơ lửng nơi không trung.

Tiểu Vy bịt chặt miệng.

Đáy mắt Hạo Thiên lóe
lên sáng rực, rồi nhanh chóng tối đen…

Nhật Long hoảng hốt….

Các học viên bên dưới
kêu thét lên, một số khác nhắm chặt mắt lại chờ đợi thảm cảnh sắp diễn ra….

Ở góc độ của những người
vừa chứng kiến, thì kẻ vừa giơ tay đẩy chứ không phải muốn kéo Phù Dung lại….

Là Băng Hạ….

Phù Dung ngã từ tầng 3
xuống, với cái độ cao này, thì dù là trường hợp hoang đường nhất cũng không có
chuyện toàn mạng.

Nhưng khi đóng một vở
kịch, thì chẳng ai lại để diễn viên bị tổn hại cả, và đương nhiên, bên dưới,
Diệp Mai Đông đã đứng chờ sẵn.

Phù Dung ngã vào vòng
tay đỡ của các học viên, tuy không bị gì nhưng vì hoảng sợ quá nên ngất lịm.

Hạo Thiên vội vàng chạy
đến lan can, nhìn xuống bên dưới, sau khi đã chắc Phù Dung không bị làm sao,
anh quay người, chạy xuống cầu thang. Từ đầu đến cuối khuôn mặt không có bất kỳ
biểu cảm gì…

Và…không hề liếc nhìn
Băng Hạ lấy một cái….

Băng Hạ cũng tới gần,
nhìn xuống dưới sân trường, cô nhìn thấy Hạo Thiên chạy xuống, lay gọi Phù Dung
đang nhắm nghiền mắt, rồi bế xốc cô ta lên, đưa vào phòng y tế, các học viên lo
lắng chạy theo. Đôi mắt màu tro khẽ cụp xuống, tối sầm.

Cô thở dài, quay người
lại định bước về lớp, bỗng nhận ra vẫn còn đám học viên đứng trên hành lang
khối I. Chúng tiến đến gần với khuôn mặt hung hãn, như chuẩn bị ăn tươi nuốt
sống Băng Hạ.

Con điên này, mày vừa
làm gì Công chúa đấy? mày chán sống rồi à?

Không. Tránh ra cho tao
đi.

Băng Hạ nhìn con nhỏ tóc
vàng chóe vừa nói với ánh mắt sắc lạnh. giọng cô không lớn nhưng lạnh băng
khiến con bé kia bỗng khựng lại vì sống lưng ớn lạnh. Nhưng nó lấy lại vẻ ngang
ngược trong phút chốc, nó tiến đến, giơ tay thô lỗ đẩy mạnh Băng Hạ ra sau.

Mày tưởng thế là xong
sao? Muốn đi là đi được à? Người của Thánh Huy lại nhu nhược đến mức muốn để
mày làm gì cũng được sao?

Đám tiểu thư đứng đằng
sau cũng nhất loạt ném cho Băng Hạ cái nhìn khinh bỉ, ghen ghét. Thời gian qua
chúng đã nín nhịn cô rất nhiều, nhưng không có nghĩa là chúng không ghét cô nữa,
bây giờ với cái hành động tày trời của cô vừa rồi là thời điểm tốt để chúng
thừa nước đục thả câu. Bởi lẽ đã động vào Công chúa, thì….

Tao động vào Niệm Phù
Dung đấy? thì sao?

Băng Hạ nhìn thẳng vào
mắt con nhỏ tóc vàng, giọng nói đủ lớn để những kẻ đứng sau nghe thấy hết.

Làm sao à? Đẩy mày xuống
dưới đó giống như hồi nãy mày làm nhé?

Con bé tóc vàng trợn
mắt, hất hàm về phía sau Băng Hạ. Khuôn mặt vẫn lạnh băng, Băng Hạ dửng dưng.

Mày làm nổi không?

Câu nói thách thức của
Băng Hạ làm con nhỏ và mấy đứa đằng sau tức sôi máu. Đám nam sinh đều lũ lượt
kéo nhau xuống phòng y tế thăm Công chúa hết rồi, ở đây chỉ còn lại toàn đám
tiểu thư kênh kiệu ngứa mắt Băng Hạ đã lâu, nói chúng không dám thì thật là
không phải.

Sao không dám? Mày nghĩ
Thiếu gia sẽ bênh vực mày chắc, con nhỏ ngạo mạn, để tao giúp mày tỉnh ra nhá.

Con bé kia vừa nói, vừa
nắm lấy vai Băng Hạ, dúi mạnh ra đằng sau, cô đưa tay giật phắt tay nó ra, đồng
thời đá mạnh vào chân nó. Con bé bị đau chưa kịp lùi ra sau đã ngay lập tức bị
một người nào đó ở đằng sau túm tóc giật ngược lại. Con bé đau điếng buông một
câu c-h-ử-i thề.

Tiểu Vy chạy ra đằng
trước đỡ lấy Băng Hạ đang mất thăng bằng, cô tức giận chỉ tay vào đám con gái
kia hét lớn.

Chúng mày dám động vào
Băng Hạ, coi chừng chúng mày cũng không toàn mạng đâu! Đẩy Niệm Phù Dung thì
sao? Chắc chắn cô ta cũng phải làm gì quá đáng lắm Băng Hạ mới làm thế!

Con bé tóc vàng bị Vy
giật tóc, mái tóc nó rối tung, trông rất buồn cười. Nó cười khẩy:

Lại thêm con điên chán
sống, trường Thánh Huy có hai học viên nữ như thế này chết vì nhảy lầu cũng
đáng.

Rồi nó tiến đến gần, mấy
đứa tiểu thư đằng sau cũng tiến lên trước, xem ra hôm nay nhất định chúng muốn
xử Băng Hạ bằng được.

Nhân vật chính mặt vẫn
lạnh như tiền. Tiểu Vy trợn mắt nhìn lại bọn chúng, trong lòng cô đã có chút
hoảng sợ, vì đằng sau, lan can đang ở sát sàn sạt, chỉ một cú đẩy không mạnh
cũng đủ để hai người rơi xuống dưới. Rất nguy hiểm.

Con bé chầm chậm đưa tay
lên, miệng nở một nụ cười ma mị.

Tiện nhân, xuống địa
ngục đi.

Bàn tay đến gần…. chuẩn
bị chạm vào Băng Hạ…cô vẫn dùng ánh mắt lạnh băng ấy…nhìn chăm chăm vào nó mà
không có bất cứ một hành động chống cự nào….

Chạm vào vai Băng Hạ…
Tiểu Vy đang định đẩy con bé ra….

Bỗng nhiên…..

Một bàn tay đưa đến, giữ
lấy tay con bé, siết lại rất chặt….

Sa Diễm, em tự cho phép
mình cái quyền quyết định sự sống chết của người khác sao????

Con bé tóc vàng Sa Diễm
chợt sững lại, nó quay lại, mắt trợn trừng.

Đám con gái kia cũng
giật mình kinh ngạc…

– Anh Hàn Phong????

Hàn Phong lạnh lùng nhìn
bọn chúng, anh siết mạnh lấy tay Sa Diễm khiến nó kêu lên đau đớn.

A…a….a….anh Phong…anh
làm gì thế?…đau em….

Phong buông mạnh cánh
tay Diễm ra, nó vội đưa lên xuýt xoa, mắt ngân ngấn nước, Hàn Phong lần này
thật sự rất mạnh tay.

Khi Tiểu Vy còn đang ngơ
ngác không hiểu gì và Băng Hạ thì đang nhìn Phong trân trân, thì anh ta đã lao
đến nắm tay Băng Hạ, lôi đi. Vy, Diễm và mấy đứa con gái kia được thể miệng há
hốc. Băng Hạ xem ra rất cao số, hết lần này đến lần khác thoát khỏi nanh vuốt
của chúng, mà toàn được cứu bởi những nhân không – hề – tầm – thường.

Băng Hạ dĩ nhiên không
thể ngoan ngoãn như thế, cô giãy dụa vùng vẫy khỏi Hàn Phong, nhưng bàn tay anh
vẫn như gọng kìm, giữ tay cô rất chặt, khuôn mặt vẫn nhìn về phía trước.

Bảo Yến từ xa bước đến,
dạo này nhỏ không hay tham gia vào chuyện thị phi của Băng Hạ bởi anh của nhỏ
đã lên tiếng cảnh cáo. Nhỏ mở to mắt nhìn Hàn Phong đang nắm tay kéo Băng Hạ
đi, ánh mắt cực kỳ đáng sợ.

…………

Đến một góc khuất của
hành lang, Băng Hạ vội giật tay về. Khuôn mặt vẫn chẳng biểu lộ cảm xúc gì
ngoài đôi mắt đẹp mở trừng trừng và dán vào Phong.

Tôi đã cứu em đấy!

Có mù đâu mà không biết.

Em nói chuyện với người
đã cứu mình vậy ư?

Phải.

Hàn Phong hít một hơi,
có vẻ anh đã cố gắng lắm để kìm nén cơn tức giận không bùng phát khi nói chuyện
với cô gái này.

Em cũng giỏi thật đấy,
đe dọa được Niệm Phù Dung khiến cô ta mặt mũi tái mét, rồi đẩy xuống dưới.

Hàn Phong nhìn Băng Hạ,
mỉa mai. Cô cũng nhìn thẳng lại Phong, nhưng trong lòng hơi chùng xuống, màn
kịch của Phù Dung đã thành công mỹ mãn.

Nhưng tôi vẫn thắc mắc
tại sao em lại làm thế? cô bé lầm lỳ như em cũng ghê gớm phết đấy nhỉ?

Đó là chuyện của tôi.
Biết như vậy rồi thì tránh xa tôi ra.

Băng Hạ quay gót bước
đi, nhưng Hàn Phong đã giữ lại, đôi mắt xanh da trời thoảng qua tia hối lỗi.

Xin lỗi. Đã làm em không
vui rồi.

Tôi chỉ không vui khi
nhìn thấy anh.

Băng Hạ quay lại, đôi
mắt vẫn lạnh. Phong nhìn cô, nhướn máy.

Ghét tôi lắm sao?

Đúng.

Lý do?

Không có.

Vô duyên vô cớ ghét một
người chẳng phải oan ức lắm sao?

Người oan ức là anh chứ
không phải tôi.

Hàn Phong nhìn ra bên
ngoài, đôi mắt xanh hơi trầm xuống.

Thôi được, ghét tôi cũng
không sao. – Anh quay lại nhìn Băng Hạ, mỉm cười. – Từ nay, chúng ta là bạn
nhé? Đừng ghét tôi nữa.

Tại sao tôi phải nghe
theo anh?

Nghe hay không tùy em.
Chỉ là thêm bạn thì bớt thù, chân lý đó chắc em cũng biết.

Băng Hạ nhìn anh lạnh
lùng, hình như cô không để tâm lắm lời anh vừa nói. Cô quay lưng, bước xuống
cầu thang. Hàn Phong bất chợt nói lớn.

Băng Hạ, tôi tin em!

Bước chân chợt khựng
lại. Băng Hạ lại bước tiếp.

Hàn Phong tựa người vào
bức tường nhìn theo bóng cô, mỉm cười ma quái. Đây là thời cơ tốt để rút ngắn
khoảng cách, màn kịch của Phù Dung xem ra lại giúp anh không ít.

Bước ra ngoài sân
trường, Băng Hạ định sẽ về ký túc xá ngủ một giấc. Ngoài trời vẫn trong xanh
mát mẻ, không một gợn mây, nhưng lòng người thì lại nổi cơn giông bão. Liếc
nhìn về phía phòng y tế bu kín người, Băng Hạ thầm mong họ đừng nhìn thấy cô,
nếu không sẽ xảy ra thêm nhiều chuyện phiền phức. Ngày hôm nay nhiêu đó là quá
đủ.

2. Nỗi oan của kẻ kiêu
ngạo.

Phòng y tế.

Phù Dung nằm im lìm trên
chiếc giường trắng tinh, đôi mắt nhắm nghiền, lọn tóc nâu bết vào khuôn mặt
xinh đẹp. Bên ngoài cánh cửa đã đóng bu kín các học viên mà phần lớn là nam
sinh, họ đều muốn xem Công chúa ra sao.

Hạo Thiên ngồi trên ghế,
bất động như một pho tượng tuấn mỹ. Cơ thể tỏa ra hơi lạnh, chiếc khuyên tai
bạc lấp ló sau mái tóc màu hạt dẻ lòa xòa. Anh đã từng ngồi đây, ngắm nhìn một
cô gái đang bất tỉnh…là Băng Hạ. Do Phù Dung đánh. Còn bây giờ là Phù Dung, có
phải do Băng Hạ làm hay không?

Chính mắt anh đã nhìn
thấy Băng Hạ đưa tay về phía Phù Dung, và sau đó cô ta ngã xuống với tiếng kêu
thảm thiết. nhưng trong lòng anh vẫn dấy lên một nỗi băn khoăn mơ hồ. con người
thánh thiện đó, tuy không phải là cô gái hiền lành dễ bắt nạt, nhưng cũng không
phải loại người độc ác dồn người khác đến chân tường, có lẽ nào lại…..???

Nhật Long bước đến: –
Thiếu gia!

Sao chuông vẫn chưa reo
vậy?

Còn hai phút nữa, thưa
Thiếu gia.

Đám người ngoài kia ồn
ào quá.

Thiếu gia….anh nghĩ sao
về chuyện này….??

Nhật Long dè dặt hỏi Hạo
Thiên, anh biết rằng Hạo Thiên cũng đang đau đầu lắm.

Vậy….cậu nghĩ sao?

Không có chuyện gì là
không thể – Anh ngước lên nhìn Hạo Thiên – Nhưng cái em băn khoăn là, Dương
Băng Hạ đã làm gì để khiến Công chúa hoảng sợ như thế. thực ra thì, suy cho
cùng, Công chúa cũng không phải dễ bắt nạt, cô ấy cũng rất ghê gớm đó chứ. Và
còn một điều nữa, hẹn gặp và nói chuyện ở giữa hành lang khối I, chẳng phải là
rất liều lĩnh sao? Lại còn ngang nhiên đẩy Công chúa trước bao nhiêu ánh mắt
của các học viên như thế, Dương Băng Hạ không phải là không biết điều bất lợi
sẽ về mình. Em cảm thấy có gì đó không thật, và không ổn.

Hạo Thiên im lặng. Băng
Hạ là một người rất thông minh, nếu làm vậy thật thì quả là thất sách.

A….a….

Tiếng kêu ú ớ của Phù
Dung khiến Hạo Thiên và Nhật Long lập tức quay lại nhìn, cô đã tỉnh.

Phù Dung, không sao chứ?
– Hạo Thiên hỏi.

Em không sao….đây là đâu
thế này? Em đau đầu quá. – Phù Dung đưa tay ôm đầu, biểu cảm đau y như thật.

Phòng y tế, Công chúa
không sao là tốt rồi. – Nhật Long cười nhẹ trấn an. Các học viên bên ngoài phát
hiện Công chúa đã tỉnh, xôn xao hết cả lên, xem ra còn ồn ào hơn hồi nãy.

Phù Dung bỗng nhiên
khuôn mặt thất sắc, cô ngước nhìn Hạo Thiên với đôi mắt ngân ngấn nước, hoảng
sợ.

Dương Băng Hạ, cô ta đâu
rồi??? cô ta đòi giết em….cô ta đẩy em xuống dưới….em….em sợ lắm….Hạo Thiên…..

Cô vùi đầu vào chăn, bật
khóc nức nở, tiếng nấc nghẹn tức tưởi vang lên khiến Mai Đông vừa từ ngoài bước
vào, nhìn thấy, không khỏi xót xa.

Dung, cậu sao thế? bình
tĩnh lại nào, mình Mai Đông đây, đừng khóc nữa….

Cô vội để cặp lồng cháo
lên bàn, chạy lại ôm lấy Phù Dung dỗ dành:

Nhất định mình sẽ xử con
bé họ Dương đó, cậu cứ an tâm.

Không! – Phù Dung vội vã
ngẩng lên, gương mặt giàn dụa nước mắt hoảng loạn – Đừng làm thế, cô ta sẽ giết
mình….Đông…xin cậu…

Ừ, thôi bình tĩnh lại,
sẽ không sao đâu, có mình ở đây nhất định con bé ấy sẽ không làm gì cậu đâu….

Đáy mắt Hạo Thiên chợt
lóe sáng, cô Công chúa bình thường kiêu kỳ, luôn ngẩng cao đầu, không cúi trước
bất kỳ ai, bây giờ lại hoảng sợ vì một cô gái bình thường như thế, có phải là
vô lý quá không?

Hoặc…là Băng Hạ đã làm
gì rất kinh khủng….

Hoặc….là Phù Dung đã
diễn kịch một cách thái quá….

Diệp Mai Đông, hồi nãy
khi xảy ra chuyện…cô đang ở đâu? Cô lúc nào cũng đi bên cạnh Công chúa, Băng Hạ
và Công chúa hẹn gặp nhau, không lý nào cô lại không biết. – Nhật Long nhìn
xoáy vào Đông, cao giọng chất vấn, hình như anh cũng nhận ra điều không bình
thường.

Ờ….tôi…. – Mai Đông ấp
úng – Đương nhiên là tôi biết….nhưng lúc ấy có việc nên bảo Phù Dung đi gặp con
bé ấy trước…tôi nghĩ họ chỉ nói chuyện vài câu thôi, ai ngờ con điên thâm độc
ấy lại làm Dung như vậy….con bé đó….

Đừng gọi người khác là
con bé này, con bé kia chứ? Còn chưa biết rõ tường tận mọi chuyện kia mà?

A…xin lỗi Thiếu gia –
Mai Đông thấy đôi mắt xanh của Hạo Thiên nhìn xoáy vào mình tia nhìn không mấy
thiện cảm thì hơi hoảng sợ – Nhưng mọi chuyện đã rõ ràng rồi mà…Dương Băng
Hạ…cô ta….

Không có chuyện gì là
không có lý do.

Ngắt lời Mai Đông, Hạo
Thiên dán vào Phù Dung cái nhìn lạnh lẽo, sau đó quay người bước ra cửa, Nhật
Long sau khi nói Phù Dung hãy nghỉ ngơi đi, thì cũng nối gót theo Thiếu gia ra
ngoài.

Chỉ còn lại Phù Dung và
Mai Đông bên trong, các nam sinh kia sau đó cũng đã bị Nhật Long đuổi đi hết.

……..

-Cậu giỏi thật đấy, lúc
cậu rơi xuống, mình hoảng muốn chết, chỉ sợ cậu bị làm sao. – Đợi cho Nhật Long
và Hạo Thiên đi khỏi, chắc chắn rằng trong phòng y tế chẳng còn ai, Mai Đông
mới nằm phịch xuống giường, giọng nói mệt mỏi.

Mình chẳng hiểu sao lúc
ấy lại dũng cảm đến vậy nữa – Phù Dung thản nhiên lau hết những giọt nước mắt
vừa chảy ra từ mắt mình – Tầng 3 cao như thế, rơi xuống dưới nếu không có các
học viên đứng bên dưới sân trường, chắc giờ mình đã nằm trong bệnh viện rồi.

Mai Đông nhe răng cười
tinh nghịch:

Cậu yêu Thiếu gia đến
mức quên cả mạng sống của mình rồi, cậu mà bị làm sao, cá chắc rằng mình sẽ
không sống nổi. Lần này con bé Dương Băng Hạ hết sống, chưa cần đến Thiếu gia,
cả cái học viện này cũng không để cho cô ta sống yên ổn.

Nhưng…. – Phù Dung băn
khoăn – Hạo Thiên có vẻ không tin mình cho lắm, ánh mắt anh ấy nhìn mình như
ánh mắt nhìn kẻ nói dối vậy.

Kệ anh ấy – Mai Đông hất
hàm – Chuyện này cả trường đều chứng kiến, muốn không tin cũng không được.

Lần này mình phải cảm ơn
cậu nhiều lắm đấy, kịch bản hoàn hảo thật!

Cũng một phần nhờ cái
tài diễn xuất của cậu nữa!

Phòng y tế rộn lên tiếng
cười hả hê của hai con người thâm độc.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+