Trang chủ » Thế giới truyện » Sách khác

Tuyết rơi mùa hè – Chap 24 – Phần 3 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

3. Tỏ tình.
Nhật Long bước vào nhà, tay kéo theo chiếc va ly đựng quần áo. sau mấy tiếng đồng hồ lái xe từ núi Mã Vỹ về, trông anh mệt mỏi thấy rõ.

– Cô Di!

Anh gọi lớn, khi ngoài phòng khách nhà mình vắng tanh như chùa bà đanh.

– Meo!!!!

Một vật thể…..sau khi nhìn kỹ, Long đã nhận ra đó là một con mèo….một con mèo trắng, tròn ung ủng như cục bông gòn, lao từ trong ra. Và còn tệ hơn nữa là nó nhảy phốc một cái lên người Long như chào mừng, khiến mặt nhanh chóng anh xanh mét, khua khoắng tay chân đẩy con mèo ra, miệng không ngừng hét toáng.

-Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaa…….mèo…..mèo ở đâu thế này????……..Cô Trường Di!!!! Ai cho phép cô nuôi mèo trong nhà thế hả?????????????????

Cô Di tay xách giỏ quần áo vừa thu vào từ ngoài sân thượng, bước xuống cầu thang, nhìn thấy Long thì mặt mày cũng xanh chẳng kém anh.

– Cậu chủ về rồi ạ? – Cô vội vã chạy xuống, nhanh tay ôm lấy con mèo, đề phòng nó không nhảy lên người anh lần nữa.

– Mèo ở đâu thế hả???? cô biết tôi ghét mèo, còn mang về nuôi là sao????

Long nhìn cô Di, quát. Có vẻ tức giận như vậy, nhưng thấy Tiểu Bảo nằm gọn trong tay cô Di, anh cũng phải lùi ra đằng sau mấy bước. Vật thể trắng hếu ấy mà phi lên người anh lần nữa, khả năng anh lăn ra đất bất tỉnh nhân sự là dám lắm.

– Cậu chủ quên rồi à? Đây là mèo của Tiểu Vy, trước khi đi cắm trại, cô bé mang sang nhà mình gửi đó. – Cô Di nhìn bộ dạng thủ thế của Long với con mèo thì phải cố gắng nín cười, tay vuốt đầu Tiểu Bảo.

– Con mèo….Tiểu Vy….??? Ây da, con nhóc này đúng là phiền phức… – Long phẩy tay – Cô mang nó ra xa xa tôi một chút, để tôi gọi con nhóc đó đến đón nó về.

Nhật Long cầm chiếc va li, kéo lên cầu thang, trước khi đi còn nguýt Tiểu Bảo một cái. Đúng là chủ nào tớ nấy, vừa mới gặp đã mang cho người ta ấn tượng chả hay ho gì rồi.

Cánh cửa phòng nhẹ nhàng mở ra, căn phòng của anh vẫn sạch trơn không một hạt bụi, rèm cửa sổ được mở ra, ánh nắng vàng rực chiếu nghiêng nghiêng xuống nền đá hoa cương màu kem lấp lánh. Đẩy chiếc vali vào một góc, anh cởi phăng chiếc áo khoác ra, nằm phịch xuống giường.

Mí mắt nặng trĩu đang định khép vào, bỗng Long cảm thấy có cái gì đó…..mềm mềm ở tay. Lại còn mịn mịn, xốp xốp. hơi tròn tròn nữa, cái quái gì vậy nhỉ?

Long quay sang, trước mặt anh là một con mèo màu vàng, nhỏ hơn con hồi nãy, đang tựa mình lên chiếc gối của anh, đôi mắt trong veo màu nâu vàng cứ nhìn chòng chọc vào anh như vật thể lạ.

– Lại thêm con mèo nữa, lắm mèo thế nhỉ???? – Anh chau mày lẩm bẩm, liếc con mèo một cái, sau đó nhắm mắt lại ngủ tiếp.

– Hả??? cái gì???? Mèo?????

Long mở bừng mắt, bật dậy nhanh hơn tên lửa, nhìn con mèo vẫn bình thản nằm trên giường. anh hét toáng lên, khắp căn biệt thự vắng chủ hai ngày, khi chủ về lại vang vọng tiếng hét thất thanh, khiến con chim sẻ đậu ở cái cây bên cạnh nhà cũng giật mình mà vỗ cánh bay đi.

– Cô Trường Di!!!!!! Lên đây ngay!!!!!!

Bên ngoài vọng vào tiếng bước chân dồn dập từ cầu thang đi lên. Cánh cửa phòng mở ra vội vã khi tiếng bước chân kết thúc. 

– Cô Di!!! Đây là cái thứ gì???? Sao nó lại nằm lên giường của tôi???????

Cô Di liếc nhìn Sô cô la đang cuộn tròn trên giường, hoảng hốt chạy lại bế nó lên. Làm việc cho cậu chủ bao nhiêu năm, làm sao mà bà quên được Nhật Long sợ mèo còn hơn cả Doraemon sợ chuột.

– Mèo…của con nhóc đó nữa à????

– Dạ.

– Mang….mang nó đi ngay lập tức. – Long chỉ chỉ vào Sô cô la đang nằm trong tay cô Di mà tóc gáy như muốn dựng hết cả lên – Để tôi thấy nó lần nữa thì vứt nó đi đấy, cho con nhóc đó tha hồ ngồi khóc.

Cô Di gật đầu, ôm Sô cô la ra ngoài. Cánh cửa đóng sầm lại. long thở phào, nhưng tim vẫn đập bình bịch. anh rón rén bước đến chiếc giường, vén tấm ga lên, nhòm xuống gầm xem còn con mèo nào nữa không, sau khi đã chắc chắn loài động vật đáng ghét ấy không còn sót một “mống” nào, anh mới nhẹ nhõm thả mình lên chiếc giường.

– Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa, cô Di………lông mèo……..thay ga giường cho tôi!!!!!!!!!!!!!!!!!!

……………………..

– Alo, Vy xinh nghe? – Tiểu Vy từ trong nhà tắm bước ra, áp điện thoại lên tai sau khi nó đã ngân một hồi chuồng dài dằng dặc.

– Oẹ, buồn nôn. – Long ở đầu dây bên kia mỉa mai – Nói là Vy tinh tinh nghe cũng còn là sỉ nhục loài tinh tinh, huồng hồ là “Vy xinh”, cô có biết định nghĩa từ “xinh” không? Có biết mình đang sỉ nhục cái đẹp không hả?

– Lắm lời – Vy cau mày – Tôi nói gì mặc xác tôi, có chuyện gì?

– Đến nhà tôi mang ngay hai cái con mèo này về.

– Mèo? À, Tiểu Bảo và Sô cô la – Vy vui vẻ – Đợi chút, tôi ăn cái đã rồi tới liền.

– LUÔN VÀ NGAY!!! – Long hét tướng lên, một phút sống chung nhà với hai vật thể kinh khủng này anh còn không chịu được, huống hồ còn đợi Vy ăn xong. Khi cô ta tới nới chắc anh cũng bị chúng dọa cho chết cứng rồi.

– Tôi bảo tôi ăn xong đã. Lát tôi đến.

– Nhanh lên đi! Đón nó rồi về ăn cũng được.

– Tôi đói! Phải ăn xong đã.

– Này nhá, cô có đến đón nó không?

– Lát nữa.

– Có hay không?

– Lát.

– Có không?

– Không! – Vy bực mình hét ầm lên vào ống nghe.

– ….Meo………….!!!!

– Aaaaa…..anh….anh làm gì thế?????

– Cô có đến đón không???? Tôi vứt chúng nó ra đường bây giờ!!!

– Ok ok – Vy cuống quýt – Tôi tới liền, dừng lại ngay, đừng đụng đến con tôi!!!

Đầu dây bên kia ngắt đi, chỉ còn lại tiếng tút…tút ngân dài. Long cười thỏa mãn nằm kềnh xuống giường. anh còn chẳng dám đến gần chúng nó ấy chứ, huống hồ là vứt ra ngoài. Tiếng kêu hồi nãy chỉ là tiếng trong…..TV mà thôi. Cô ta ngốc như thế đương nhiên là bị lừa rồi. mà….cô ta vừa nói gì thế nhỉ???? “Đừng đụng đến….con tôi”???? cô nàng này trở thành mẹ của mèo từ bao giờ thế??? đúng là dưa chuột, não càng ngày càng phẳng lì như tờ giấy.

Tiểu Vy lao từ bên ngoài vào phòng khách nhà Nhật Long với tốc độ còn nhanh hơn cả tên lửa hạt nhân. Chẳng thèm liếc Long lấy một cái, Vy vừa vào đã nhìn dáo dác khắp nơi tìm hai bóng dáng thân yêu đã hai ngày không gặp:

– Sô cô la, Tiểu Bảo….! Các con đâu rồi!

Không một tiếng mèo kêu, Long đang ngồi trên ghế sopha nhàn nhã xem TV cũng không buồn đáp lại. Vy lượn đi lượn lại trong phòng xem xét 1 hồi rồi dừng lại hỏi Long.

– Này, con tôi đâu?

Đôi mắt Long bấy giờ mới từ từ, chậm rãi chuyển từ màn hình huỳnh quang sang cô gái đang đứng trước mặt.

– Con cô? Đứa nào? Trai hay gái?

– Ơ hay! Tiểu Bảo và Sô cô la của tôi!

– À, chúng nó á? Thấy cứ kêu meo meo điếc cả tai quá, tôi vứt ra ngoài rồi. Ai bảo cô không đến sớm – Long lại nhìn vào màn hình TV, buông 1 câu với thái độ không thể thản nhiên hơn.

– What????? Vứt ra ngoài??? Phùng Biến Thái, anh có bị điên không? 2 đứa con dễ thương của tôi, anh nói vứt là vứt ngay được hả?

Vy hét toáng lên, tiếng hét “lảnh lót” vang vọng khắp căn nhà khiến trên cái cây bên cạnh nhà, con chim sẻ vừa đậu xuống lại giật mình, vội vã bay đi.

– Con? Cô sinh ra mèo chắc? Trông thế này mà sinh con ngoài giá thú.

Chẳng thèm đôi co với Long, Vy mặt ám nặng sát khí, lao đến dùng remote tắt phụt đi chiếc TV đang hát nhí nhố mấy bài nhạc trẻ sáo rỗng, sau đó dùng chiếc gối tựa lăn lóc trên ghế, không chút thương hoa tiếc ngọc phang thẳng vào đầu Nhật Long.

Chiếc gối mềm tuy không phải là thứ vũ khí lý tưởng, nhưng dưới sức đập của Vy, được chi phối bởi nỗi đau “mất con” nó cũng đủ khiến Nhật Long chỉ biết ôm đầu kêu ầm lên mà không tài nào chống trả nổi. Vy cứ thế phang lên tới tấp, hắn càng kêu, cô càng điên, hậu quả là chiếc gối chuẩn bị “tan nát đời hoa”.

– Meo…….!!! 

Nhật Long từ nhỏ đến giờ vô cùng sợ và ghét mèo, anh thề sẽ không đội trời chung với con vật lông lá ấy, thế nhưng giờ phút này, thề có chúa, anh thực sự cảm thấy biết ơn tiếng kêu mà con mèo đáng yêu nào vừa thốt ra, vì nó khiến cho Vy dừng ngay công việc đang hành hung anh lại mà dỏng tai lên nghe.

– Ôi!!! Tiểu Bảo!!!!!!!!!

Chiếc gối vừa cầm trong tay đánh rơi cái phịch xuống ghế, Vy lao đến bên con mèo trắng muốt vừa “lăn” xuống cầu thang. Cô ôm nó vào lòng, hôn nhẹ lên chiếc mũi nhỏ hồng hơi ươt ướt.

Long thở phào nhẹ nhõm, vuốt lên khuôn mặt bị Vy đánh cho đến gần tan nát, đùa với con nhóc này quả thật là một việc làm dại dột.

– Con yêu…..Mẹ nhớ các con quá, ở nhà có ngoan không vậy?

Nhật Long bỗng dưng cảm thấy da gà của mình nổi hết cả lên, “con yêu”? Đến mẹ anh cũng chưa bao giờ gọi anh bằng cái danh từ kinh dị đến thế.

Tiểu Bảo kêu meo lên một tiếng, dụi cái đầu tròn tròn vào người Vy, cô mỉm cười hôn nhẹ lên bộ lông trắng, sợi lông xốp mềm khẽ cọ vào đôi má phúng phính. Lâu không được nếm cảm giác này, Vy chỉ thiếu một điều là …..cắn Tiểu Bảo nữa thôi.

– Gớm quá….!!!!!

Nhật Long nhăn mặt, Vy tay đang ôm Tiểu Bảo cũng không thể không quay lại quắc mắt nhìn Long. Bỗng cô sực nhớ ra, hình như con mình, còn thiếu một đứa.

– Ê, đây có Tiểu Bảo, thế Sô cô la đâu?

– Sô cô la? Sô cô la nào? – Long nhíu mày.

– Con tôi. Màu vàng.

– Thì hỏi con trắng ấy.

– Nó biết nói chắc? – Vy trừng mắt.

– Tìm đâu đó đi. Đứa con bẩn thỉu của cô có khi đang chui trong bồn cầu cũng nên.

– Cái gì? Bẩn thỉu? mau đi tìm Sô cô la với tôi – Vy đứng phắt dậy, lôi Nhật Long ra khỏi ghế sopha.

– Sao lại là tôi? Con cô, cô tự đi mà tìm.

– Anh có đi không? – Vy trừng mắt nhìn anh, tay vẫn ôm khư khư Tiểu Bảo. tiểu Bảo nhào về phía trước, kêu lên mấy tiếng “ngoao ngoao”, khiến Long mặt mày tái mét, anh thụt lùi ra sau, chỉ vào Tiểu Bảo.

– Cách xa tôi 5 m, đừng cho nó đến gần tôi.

– Sao thế? – Vy ngớ người.

– Chả sao cả, thích thì tôi tìm cùng cô, mang nó ra xa một chút. – Long lớn tiếng.

Nói rồi anh quay người định bước lên cầu thang, nhưng không dám đi qua Vy đang bế Tiểu Bảo, đành đi đường vòng qua chiếc bàn.

Vy tủm tỉm cười gian xảo, cuối cùng thì cô đã biết điểm yếu của tên biến thái này rồi, để xem cô xử lý hắn thế nào. 

– Ê mèo, mày rúc ở xó xỉnh nào rồi, nghe thấy tao gọi sao không lên tiếng? tao mà tìm thấy mày thì tao….sẽ cho người phanh xác mày ra….. – Long đi trên hành lang, đưa tay lên miệng, bắc loa gọi, nhưng bộ dạng thì vô cùng dửng dưng, anh còn cầu mong cho nó biến mất luôn đi ấy chứ.

– Anh gọi thế thì còn lâu nó mới ra.

– Á, tôi bảo cô tránh xa tôi ra một chút cơ mà….!!! – Long quay sang và giật mình khi Vy đang đứng sát sàn sạt mình, và sẽ không có gì nguy hiểm nếu trên tay cô ta không bế cái vật thể trắng hếu ấy – Tiểu Bảo.

Vy tủm tỉm cười với bộ dạng không thể gian hơn.

– Trông anh thế này mà sợ mèo, mất hình tượng quá! – Cô lắc đầu tỏ vẻ tiếc nuối với một con người không sợ trời, không sợ đất mà lại đi sợ…..mèo.

– Ai bảo cô là tôi sợ nó??? – Long vênh mặt lên, nhìn rất đáng để trao tặng một cái tát. 

Vy đang định nói lại, bỗng Sô cô la từ góc khuất của hành lang trước mặt lao ra, phóng vụt vào phòng của anh. hai người vội vàng chạy vào.

– Con cô nghịch ngợm quá đấy!!!

Long đứng im một chỗ nhìn Vy đang lục khắp các ngõ ngách, miệng gọi “con yêu” để tìm Sô cô la. Rõ ràng lúc nãy thấy nó phi như bay vào đây, thế mà bây giờ lại chẳng thấy đâu, Vy không thể không bực bội.

– Anh rảnh thì vào tìm giùm đi, nói nhiều quá.

Long không nói gì thêm nữa. Vy tuy khiêu khích như thế, nhưng đương nhiên là biết anh không dám tìm.

Anh bắt đầu yên tâm hơn khi Vy tìm mãi mà không thấy đứa con màu vàng của cô ta, liếc qua chiếc cửa sổ đang mở toang, ý nghĩ duy nhất trong đầu Long tồn tại là con mèo đã nhảy qua cửa sổ. nhưng Vy không hề nghĩ như thế, vì Sô cô la rất thông minh, cô biết.

Long mỉm cười nhàn nhã tựa vào chiếc tủ sau lưng. Tình hình này thì cho cô tìm đến mai.

Anh không biết, trên nóc tủ, con Sô cô la đang ở trên đó, và cũng đang ngó xuống.

– A, Sô cô la kìa!!!! – Vy nhìn lên phía nóc tủ, cười toe. Sô cô la cũng kêu lên một tiếng, rồi lao xuống. Long giật mình ngước lên, nhưng chưa kịp kêu lên tiếng nào thì Sô cô la….đã chọn người anh làm điểm hạ cánh.

– Aaaaaaaaaaaaaa!!! – Cảm thấy tay mình chạm vào đống lông xốp xốp mềm mềm của Sô cô la, Long lùi ra sau, thả tay cho nó rơi phịch xuống đất.

Vy thì còn chưa kịp xử Long vì tội dám vứt con của cô xuống như thế, thì hắn đã dẵm cả vào chân cô. Hai người mất thăng bằng ngã nhào ra đất.

Và không còn có gì có thể tệ hơn nữa….

Tên biến thái ấy….

Đang nằm đè lên người cô!!!!!

Khoảng cách giữa hai người rất gần, hơi thở ấm nóng của Long phả vào mặt cô.

1s

2s

3s

Một viễn cảnh màu hồng….kinh dị

Một cảnh tượng “romantic” đến bất ngờ.

“Meo……..”

– Aaaaaaaaaaaaaaaaaa, mèo!!!!!!!

……………….

8h40.

Vy và Long ngồi ngoài ban công ngắm sao. Nổi bật rõ ràng trên bầu trời đen kịt là những vì sao sáng lấp lánh, long lanh. Vy ôm trong tay Tiểu Bảo và Sô cô la, mỉm cưởi nhìn những vì sao nhấp nháy một cách tinh nghịch.

– Này….! – Long quay sang, thấy hai con mèo nằm trong lòng Vy thì nuốt nước bọt, ngồi xích ra một chút.

– Gì? – Vy hất mặt, ánh mắt vẫn không rời bầu trời đêm kia.

– Ba mẹ cô đâu? Chưa bao giờ tôi nghe cô kể nhỉ?

– Mẹ tôi bỏ đi năm tôi 2 tuổi, tôi chỉ có ba thôi – Vy thản nhiên nói.

– Bỏ đi?

– Ừ, theo vật chất và xa hoa phù phiếm. ba tôi nghèo.

– Cô không ghét bà ấy à?

– Ghét à? – Vy bật cười, quay sang nhìn Long. Trong lòng anh nổi lên một nỗi thương cảm khi thấy mắt cô long lanh.

– Vốn dĩ chúng ta đâu có tư cách căm hận cha mẹ chứ? cả cuộc đời này, có khi tôi còn chưa báo đáp được cho bà ấy công ơn sinh thành nữa.

– Nhưng….hạnh phúc gia đình đâu thể so đo với tiền tài và địa vị cơ chứ? 

– Mỗi người có một cách nhìn khác nhau, nếu sống trong vinh hoa phú quý mà bà ấy hạnh phúc, thì có gì là sai nào? Ba tôi không đem được cho bà ấy sự sung túc đủ đầy, vậy không có tư cách oán trách bà ấy khi kiếm tìm cho mình sự sung sướng, ở đời, ai không có quyền được mưu cầu hạnh phúc? – Vy nói, điệu bộ thản nhiên nhưng giọng nói thì có cái gì đó nghẹn lại.

– Cô làm như vậy không thấy bất công với ba mình sao?

– Bất công gì chứ? – Vy cười, nụ cười còn tươi hơn lúc nãy. – Bênh vực ba mà oán trách mẹ, tôi không làm được.

– Vậy….theo cô….. – Long nhìn lên bầu trời, càng muộn, sao lại càng dày hơn. – Tôi có nên kiếm tìm một hạnh phúc khác không? Một hanh phúc không mang tên Lam Đình.

Vy quay lại nhìn Long, đôi mắt nâu sữa mở to. Cô mỉm cười.

– Chẳng có gì là không ổn cả, Lam Đình trên trời, chắc chắn sẽ không oán hận anh, giống như ba tôi đã không oán hận mẹ tôi vậy.

– Tiểu Vy này…. – Long quay lại, nhìn Vy bằng một ánh mắt ấm áp. – Cô có thích tôi không???

Vy lại thêm một lần sửng sốt, ngón tay đặt trên Tiểu Bảo khẽ run lên.

– Anh đùa à??? – Vy bật cười vung vẩy tay, cố gắng nặn ra một tràng cười chế giễu nhưng lại gượng gạo vô cùng, như thể Long vừa kể một câu chuyện cười không hề đáng cười.

– Không, tôi hỏi thật, cô có thích tôi không???

– Anh lại giống lần ở quán kem chứ gì? Bỏ đi, tôi về đây, không nghe nữa đâu. – Vy lại tiếp tục cười, cô bế hai con mèo, đứng dậy đi vào trong phòng nhưng đôi chân gần như nhũn ra bởi nhịp tim đập quá nhanh.

– Triệu Vy. Tôi yêu em.

“Thịch”

– Ây da, đã bảo đừng nói nữa mà. – Vy không quay lại, xiêu xiêu vẹo vẹo bước ra khỏi phòng. Nụ cười trên môi ngày càng khó coi. Cô muốn tin là sự thật lắm, nhưng anh ta ghét cô như vậy, sao có thể nói yêu cô đột ngột như thế. chắc chắn đây lại là một trò đùa độc ác của anh ta, và khi cô tin thì anh ta lại phá lên cười, khiến tim cô đau. Nhất định là như thế!!!

– Triệu Vy. Anh yêu em.

Tiếng nói dứt khoát của Long vẫn vang lên đằng sau, rõ ràng từng chữ. Vy cố gắng không để rơi Tiểu Bảo và Sô cô la trên tay.

– Thật chứ??? – Vy quay lại, đôi mắt chớp chớp long lanh đầy u uất. tim cô sẽ siết lại, sẽ đau lắm, khi trên môi người con trai trước mặt nở một nụ cười chế giểu.

– Thật. Anh yêu em. Rất nhiều.

Sự u uất trong mắt Vy vỡ òa thành những giọt nước mắt. cô mỉm cười qua làn nước mắt hạnh phúc. Bàn tay ôm chặt thêm hai con mèo. 

– Em cũng yêu anh. Rất nhiều.

Long cười, anh tiến đến gần cô. Xoa nhẹ lên đầu Vy.

– Cô bé ngốc của anh, sao lại khóc?

Hình ảnh Long in trong đôi mắt trong suốt của Tiểu Vy, anh quên mất rằng hai con mèo đang nằm trong vòng tay cô. Tiểu Bảo và Sô cô la không ngủ, nhưng chúng im lặng để một tình yêu bắt đầu. 

Từ xa, trên chiếc bàn, vẫn để trên đó khung ảnh của Lam Đình và Nhật Long, trên môi Lam Đình, nụ cười vẫn tươi như thế, cô như đang nhìn đôi nam nữ trước mắt bằng ánh mắt hạnh phúc.

“Đình Đình, hãy để cho anh đến với cô ấy, được không?”

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+