Trang chủ » Thế giới truyện » Sách khác

Tuyết rơi mùa hè – Chap 26 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Cố nhân

<Cốc cốc>

“Ai?” Tiếng Nhật Long từ trong phòng vọng ra.

“Em. Vy” Vy đứng trước cửa phòng Nhật Long hớn ha hớn hở. khỏi cần nhìn mặt cũng thấy được biểu cảm tươi như hoa hướng dương ấy.

“Vào đi….mà khoan” Vy đang định đẩy cửa bước vào, bỗng khựng lại “Có mang theo hai đứa con của em không đấy?”

“Con? À…” Vy gãi tai “Không….em mang đến, nhưng mà cô Di giữ lại rồi.”

“Rồi, vào đi”

Cánh cửa mở ra, hiện diện đằng sau là vẻ mặt dài thườn thượt của Vy.

“Sao thế?” Long đang ngồi trên chiếc ghế lắc lư đọc sách, thấy Vy với bộ mặt như đưa đám thì nhướn mày hỏi.

“Anh hay thật…Tiểu Bảo với Sô cô la thì có gì mà sợ, còn dặn cô Di giữ lại nữa chứ” Vy phụng phịu.

Long thở khì, lườm Vy một cái rồi dán mắt vào cuốn sách. Chả là từ khi biết Long sợ mèo đến giờ, hôm nào đến đây Bảo Vy cũng mang theo hai con mèo một trắng một vàng mà cô ấy tự nhận là con mình, rồi dí vào mặt Long để “luyện tập” cho anh hết sợ. hết sợ thì chẳng biết có hết được không, nhưng mới luyện tập được có mấy ngày thì Long đã cảm thấy lạnh hết cả sống lưng mỗi khi Vy đến, rồi chẳng dám tới gần cô, vì cứ những lúc ấy thì cô lại mang mèo ra hù anh. thế là anh đành dùng đến biện pháp cuối cùng, đó là nhờ cô Di mỗi khi Vi đến mà mang theo mèo là bằng mọi giá, dùng mọi thủ đoạn giữ mèo lại. và thành quả là được một ngày thoải mái cho Long hôm hay, anh thầm nhủ phải tăng thêm tiền lương cho cô Di. [ Sher: chẹp chẹp….nhát mèo thế thì sau này làm sao iêu được Vy nhà ta đây ==”]

“Long!” Vy bất ngờ gọi khi thấy anh cứ ngồi rồi cười hí hửng một mình.

“Nè….gọi cẩn thận lại coi, em học ở đâu cái kiểu gọi trống không ấy hả?” Long nhíu mày không hài lòng. Hình như làm oan gia với nhau lâu quá, nên Vy đã quên mất cách tôn trọng anh, mặc dù anh lớn hơn cô một tuổi.

“Anhhhh….Nhật…..Longgggg” Vy toe toét cười, kéo dài từng chữ ra khiến Long tóc gày dựng hết cả lên, người chuẩn bị chảy nước ra. Còn ghê hơn cả lúc nghe mấy tiếng “meo meo” của hai cái vật thể lông xù xì kia.

“Thôi…ngừng ngay. Thà em cứ gọi anh là biến thái như trước còn đỡ hơn”

“Ê, không được, nếu anh là biến thái, thế em yêu anh thì em cũng là biến thái à? Không được, không được” Vy xua tay rối rít, nhăn mặt.

Long muốn phì cười ra mất, cái lý lẽ ấy đúng là chỉ có Thiều Bảo Vy mới nghĩ được ra.

“Này, đi chơi không, nhóc?”

“Em không phải là nhóc” Vy cau mày.

“Anh thích gọi như thế” Long đắc thắng tỏ vẻ bề trên.

“Nhưng em không thích”

“Kệ em chứ, anh gọi là quyền của anh, em không thích là quyền của em”

“Long!”

“Sao nhóc” Long nhướn nhướn mày. Bây giờ trở thành người yêu của nhau, anh lại càng có nhiều thuận lợi hơn để bắt bạt cô. Lẽ hiển nhiên, là con gái, đối với người yêu mình không thể tỏ thái độ không – nữ – tính. 

“Anh có muốn chết không?” Vy gằn tiếng.

“Không em, anh vẫn còn yêu đời và yêu em lắm” Long cười nhăn nhở.

Thấy Vy đã không nói được lại tiếng nào, Long toe toét cười, anh xoa xoa đầu Vy, kéo cô dậy khỏi ghế.

“Thôi nào, đi chơi!”

Thành phố này rộng lớn, nhưng chỉ có một khu vui chơi lớn nhất ở chính giữa trung tâm thành phố. Khu vui chơi Ura Park. [nơi Hạ và Thiên đã từng đi áh ^^]

Tuy không quá cầu kỳ về trang phục và phụ kiện, nhưng Nhật Long và Bảo Vy vẫn tỏa sáng một cách tự nhiên giữa một rừng người ở khu vui chơi, dẫn rằng họ chỉ mặc quần jean áo thun đơn giản. một vài cặp mắt ngưỡng mộ chiếu về hai người, Vy không quá xinh như hoa hậu, Long không quá đẹp trai như diễn viên, nhưng đi chung với nhau thực sự khiến cho mọi người không thể rời mắt. 

Mở màn buổi đi chơi hôm nay, Nhật Long kéo Vy vào ngôi nhà ma, mặc dù cô nàng lắc đầu nguầy nguậy.

Vy không yếu bóng vía, nhưng cứ tưởng tượng đến cảnh mấy con người giả ma giả quỷ nhảy ra hù mình, là gai ốc cô cứ nổi từ đầu đến gót chân, đành nắm chặt áo của Long, rồi nhằm tịt mắt lại, đến đâu thì đến.

Hai người, và một vài người nữa trong đoàn, cùng nhau đi vào ngôi nhà ma, Long đi đầu tiên, xung quanh tối om, chỉ có mấy ngọn nến trên giá lập lòe như lửa ma trơi, nơi đâu đây văng vẳng tiếng khóc ai oán và tiếng cười âm u như từ cõi xa xôi nào đó vọng về.

Vy cảm thấy như tóc gáy mình kéo nhau dựng hết lên, cô dần dần đi sát vào Long, vòng luôn tay ôm anh.

Khuất sau hành lang tối đen, ẩm mốc, một bóng trắng mờ mờ ảo ảo hiện ra, mái tóc đen dài xõa xuống che bớt đi khuôn mặt trắng bệch, mắt mũi chẳng thấy đâu, nhưng lại thấy hai dòng máu đỏ đặc quánh chảy xuống. bóng trắng như không có chân, lả lướt trên nền đất, tiếng hét rú lên chói tai đằng sau Long, anh nhíu mày nhìn ra sau khi Vy đang nhắm mắt lại, không nhìn thấy gì nhưng vẫn tham gia hét cùng.

Anh lắc đầu, tiếp tục đi về phía trước, khi đi qua bóng trắng còn liếc nó một cái.

– Xưa rồi “bé” ơi.

Đi tiếp thêm mấy quãng đường nữa, cả người Long đã bị Vy ôm chặt cừng sau mỗi lần ma xuất hiện, và dù mắt cô vẫn chẳng chịu mở ra, nhưng thấy người ta hét cũng không thể nào im lặng. anh mỉm cười, vẫn dẫn đầu đoàn người, từ khi bước vào đến nay chưa có cái gì khiến anh thực sự sợ hãi, đám người tổ chức ngôi nhà ma này, quả thực chỉ ngồi mà nhàn nhã thu tiền những kẻ yếu bóng vía.

Bỗng từ đằng sau đám người đang dính chặt lấy Long, một con ma xuất hiện, con ma này xanh lè xanh lét, đôi mắt trắng dã trợn trừng, nó vươn cánh tay xương xẩu về phía họ. những người đi sau hầu hết toàn là nữ, nên nhìn thấy cảnh đó chỉ biết hét rú lên kinh hoàng, họ cuống cuồng xô đẩy nhau về phía trước. Long còn chưa kịp nhìn thấy thứ gì đằng sau thì đã bị họ xô đi. Từ bốn phía, mấy con ma khác y hệt cũng tiến đến, cánh tay xanh xao chĩa về phía bọn họ. đám người chen lấn nhau như chạy giặc, đến Long cũng suýt nữa thì bị ngã.

Cuối cùng thì cũng thoát thân đến một hành lang khác, người nào người nấy thở dồn dập, tay ôm ngực, có vài cô bé nữ sinh thì vừa cười vừa lau mấy dòng nước mắt vì quá hoảng sợ mà bật ra. Long lắc nhẹ đầu, đúng là toàn mấy con người yếu bóng vía mà cứ thích thử thách bản thân. Bỗng cảm thấy người mình nhẹ đi, anh nhíu mày rồi chợt hoảng hốt nhận ra…

Bảo Vy đâu rồi????

………………..

– Long….cứu em…..!!! – Vy hét ầm lên, lùi ra đằng sau trước mấy cánh tay xương xẩu vươn về phía cô. Hồi nãy do bị lôi kéo kinh quá, cô bất giác buông tay ra khỏi áo Long từ khi nào, và khi cô mở mắt ra cũng là lúc ba, bốn con ma xác sống đang quây lấy cô.

Quanh Long tối om, anh cứ chạy mải miết về phía tiếng khóc của Vy đang ngày một rõ dần. cứ tưởng tượng ra bộ mặt hoảng sợ tái mét của Vy, anh không khỏi cảm thấy bực mình, thật là….sao anh có thể bất cẩn để lạc mất cô như thế?

“Vy!”

Long gọi khi đã quay trở lại chỗ cũ, và trước mắt anh bây giờ là Vy đang ngồi sụp xuống nền nhà khóc nức nở, bốn con ma kia chẳng thấy đâu. Anh thở phào, chắc có lẽ chúng thấy Vy nhát quá nên không dám trêu, sợ cô lại lăn ra bất tỉnh nhân sự.

“Nín đi nào….” Long ôm lấy Vy, xoa nhẹ đầu cô.

Vy áp mặt vào người anh, vẫn khóc.

“Thôi nào…anh xin lỗi….hết ma rồi….”

“Em sợ người ta bắt đền em…”

“Gì?”

Vy run run chỉ sang bên cạnh. Long nheo mắt lại. Vì trong này quá tối nên anh đã không nhìn thấy….bốn con ma xác sống hồi nãy dọa anh và đoàn người kia đang nằm chồng chất trên đất, chiếc mặt nạ xanh lè đã bị rơi ra khỏi mặt.

“Em…?”

Long ngờ nghệch không hiểu gì, sau đó ôm bụng cười ngặt nghẽo. hóa ra Bảo Vy vì quá sợ hãi nên đã nhắm mắt, tung cho mỗi con ma xác sống đó một đòn karate, khiến con nào con nấy bất tỉnh nhân sự. Vậy mà anh đã lo lắng cho Vy cơ đấy, giờ mới thấy thật là tội nghiệp mấy người đóng giả ma….

Chả trách sao đến lúc bước ra khỏi nhà ma, Long vẫn không nín nổi cười, còn Vy thì xấu hổ im thin thít. Suốt con đường từ Ura Park về đến nhà, cô không hé răng nói câu nào.
…………………

Đằng sau cánh cổng sắt vừa mở ra là khuôn mặt thất thần, vẫn còn hằn nguyên nét kinh ngạc của cô Di. Nhìn thấy Long và Vy, cô Di miệng lắp bắp đến độ không nói được nên lời. Vy bỏ cây kẹo mút trong miệng ra, tròn mắt hỏi.

– Cô Di, trông cô lạ thế? Có chuyện gì vậy?

– Cậu chủ…

Cô Di không đáp, chỉ nhìn Vy ái ngại, sau đó quay sang Long, miệng run run lắp bắp.

-Sao? – Long hỏi, thái độ của cô Di, thực sự khiến anh lo lắng.

-Có khách…

-Khách? Khách nào? – Long hỏi lại, anh vẫn mù mờ không hiểu vị khách nào mà khiến cô Di thất thần như vừa gặp ma vậy. Chẳng lẽ là ba mẹ anh? Mà là họ thì cũng có sao?

– Cậu nên vào xem….

Cô Di kéo cánh cửa sắt ra cho Long và Vy bước vào. Nhật Long vội vàng lao vào trong nhà, Vy cũng ngây người không hiểu gì đi theo anh.

Trên chiếc sô pha trong phòng khách, có một cô gái đang yên vị trên đó. Cô gái mặc một chiếc váy jean ngắn đến đùi, chiếc áo ống màu trắng sữa, trên đầu gài một chiếc kính đen bản to. Bên cạnh cô có một chiếc va ly kéo. 

Vy nhíu mày cảm thấy ở cô gái này có cái gì đó rất quen. Cô gái quay lại nhìn hai người, cô ấy rất xinh đẹp, làn da trắng, chiếc mũi cao thẳng tắp, và thứ nổi bật nhất trên mặt là đôi mắt, đôi mắt màu đen sẫm giống Nhật Long, nhưng to đến kỳ dị.

Cô gái xinh đẹp này, có gì để khiến cô Di hoảng sợ như vậy?

Nhưng rồi…

Vy mở tròn mắt khi nhận ra, cô ấy rất giống….rất giống….

Cô gái….

Trong căn phòng số 3….

Vy ngay lập tức quay qua nhìn Long, anh cũng chết lặng đi, đôi mắt sáng rực kinh ngạc. Đôi môi mấp máy hồi lâu mới phát ra tiếng, giọng khàn đặc.

– ….Lam Đình?

Hình ảnh Nhật Long với khuôn mặt kinh ngạc đến đờ đẫn in trên võng mạc Lam Đình, đôi mắt sáng rỡ, cô đứng dậy lao như bay đến ôm Nhật Long.

– Anh Long!

Cô ôm chặt lấy anh, vùi mặt vào bờ ngực của anh, bờ ngực mà đã bao nhiêu năm rồi, cô không được ôm lấy. Ngón tay Vy run lên nhưng hơi thở vẫn cố làm ra vẻ bình thường.

– Đình Đình, sao em….chẳng phải em đã….

Nhật Long khuôn mặt trắng bệch, anh để yên cho Lam Đình ôm, khuôn mặt thất thần, miệng lắp bắp không hoàn thành nốt câu nói.

Lam Đình lắc mạnh đầu, khuôn mặt vùi vào ngực anh đẫm nước mắt. Những giọt nước nóng hổi loang lổ khắp ngực áo mình, Long có thể cảm nhận rất rõ.

– Em xin lỗi….là em sai….em sai….chính em đã bảo ba mẹ không nói cho anh…..

– Tại sao??? – Long cúi xuống nhìn cô, vòng tay cô ôm anh vẫn không nơi lỏng.

– Em…..bác sĩ nói…..bệnh của em phải phẫu thuật, nhưng tỉ lệ thành công chỉ có 10% thôi……còn nếu không làm phẫu thuật….chỉ còn sống được 1 tháng….em đã chấp nhận làm phẫu thuật…..nhưng di chứng……

Khẽ nghẹn ngào, cô nói tiếp.

– Giữ được tính mạng….nhưng em đã bị bại liệt…..chân em….không còn có thể đi được nữa…..

Một giọt nước mắt lăn xuống, nghĩ lại thời điểm cô phải đau đớn chống chọi với bệnh tật ác nghiệt, còn anh thì vẫn sống thảnh thơi, an bình, bỗng dưng trái tim anh quặn lại, đau buốt.

– Em cảm thấy mình không còn xứng với anh nữa….em đã bị liệt….một con người tật nguyền như em….thực sự không còn xứng với anh….nên…em đã nói với ba mẹ…..nói với anh rằng em đã chết….3 năm qua….em rất nhớ anh…..em rất cô đơn……Nhật Long…. 

Khung cảnh trước mắt nhòe đi, Bảo Vy im lặng nhìn Long và Đình, khuôn mặt vẫn bình thản. nhưng trái tim cô đang hoảng loạn đập dồn dập….nó còn rất đau nữa. Thiều Bảo Vy…mày đang đứng đây để làm cái gì?

Ngoài cửa, cô Trường Di khẽ bịt chặt miệng, nước mắt cũng cứ thế trào ra.một mối tình đẹp như mộng tưởng như đã cắt đứt, nào ai có ngờ, nó lại trở về đột ngột như thế, bất ngờ như thế, và trong hoàn cảnh tró trêu đến thế.

– Vậy tại sao bây giờ……??? – Im lặng một lúc, Nhật Long mới cất lên tiếng nói.

– Suốt 3 năm qua, ba mẹ em đã đưa em đi khắp nơi chữa trị….suốt 3 năm…..em nhớ anh da diết…..đã cố gắng chữa trị…..và bây giờ….

Vòng tay buông lơi, Lam Đình ngước khuôn mặt đẫm nước lên nhìn Nhật Long, khuôn mặt đã 3 năm rồi, cô không được nhìn. Khuôn mặt ấy đã khác xưa, nam tính hơn, chững chạc và lạnh lùng hơn, đã không còn nét tinh nghịch trẻ con như cái ngày của năm ấy, anh ngỏ lời yêu với cô nữa. Ngay cả đôi mắt của anh,đôi mắt màu café đen, nhưng đã u uất và ảm đạm hơn rất nhiều.

– Anh ….em xin lỗi…..3 năm qua….có phải anh đã rất đau khổ không????

Nhật Long nhìn Lam Đình

Trước mặt anh là mối tình đầu của anh đấy

Cô ấy là người luôn ở trong tim anh đấy

Là người anh rất yêu, vô cùng yêu..

Cô ấy đã cào xé trái tim anh suốt 3 năm qua, và bây giờ, đã trở về, bằng xương bằng thịt hiển hiện trước mắt anh

Vậy mà…

Sao trái tim của anh…nó lại đau thế này?

Buốt thế này?

“À, có lẽ…em nên để sự riêng tư cho hai người”

Vy cười, nụ cười bán nguyệt ngọt ngào và tươi rói, đôi mắt híp lại thành một đường chỉ mảnh, khiến Long không thể nhìn thấy được, trong đôi mắt màu nâu sữa ấy có nước hay không, có buồn hay đau khổ….

Cô quay lưng, đi xuống bếp, dáng đi bình thản….đôi vai gầy mỏng manh…người con gái đó, anh đã nói yêu….vậy mà bây giờ, lại để cô ấy quay lưng bước đi một cách cô độc như vậy…

Trái tim cô có đau, như trái tim anh lúc này không?

Thấm đẫm ngực áo anh, vẫn là những giọt nước mắt nóng hổi của Lam Đình, và thấm đẫm trái tim anh…là những giọt nước mắt của cô…

Rốt cuộc thì anh yêu ai? Trái tim anh có hình ảnh của ai?

Định mệnh thật biết trêu đùa, một tình yêu đẹp, Người đang tâm phá nát, để lại những giọt nước mắt nuối tiếc và đau thương…để rồi khi trái tim tập làm quen với một hình bóng mới, một cảm giác mới, rung động bởi một nụ cười và giọng nói khác, thì cố nhân lại trở về…

Phá nát thêm một tình yêu nữa?

Và rồi những giọt nước mắt để lại….sẽ là huyết lệ…

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+