Trang chủ » Thế giới truyện » Sách khác

Tuyết rơi mùa hè – Chap 33 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Quả cầu lửa kiêu hãnh nhô lên từ phía chân trời xa, ánh nắng tràn vào phòng, chim chóc hát ca vui vẻ. 

Nhật Long mệt mỏi mở mắt ra, đã đến giờ đi học. anh dùng lòng bàn tay đập mấy cái vào trán cho đầu óc tỉnh táo lại, Long bước ra khỏi giường, vào phòng vệ sinh. Và công việc đầu tiên là dùng ánh mắt lướt qua bãi chiến trường của mình tối hôm qua. Giữa đống mảnh vỡ thủy tinh văng tung tóe có lẫn vài giọt máu tươi đã đông đặc.

Anh để chế độ lạnh, bật vòi nước, hất lên mặt. nước buổi sáng dù có mát lạnh thế nào nhưng cũng vẫn không thể làm Long tỉnh hơn, mọi thứ trước mắt anh vẫn mù mờ.

Nước xối xuống vết thương trên tay anh. Xót. Nhưng nhiệt độ thấp của nước đã khiến anh chẳng còn cảm giác gì nữa.

Cánh cửa lặng lẽ mở ra, Long bước ra ngoài. Bước chân bỗng đông cứng lại khi ở căn phòng số 3 bên cạnh, Lam Đình cũng bước ra với khuôn mặt nhợt nhạt không kém, và trên người vẫn mặc bộ váy trong suốt tối qua.

“Anh ngủ ngon chứ?” – Đình hỏi, nụ cười nhạt mệt mỏi.

Long không đáp, anh lãnh đạm bước về phòng. tối hôm qua anh không ngủ ở phòng mình, và sáng nay phải về để thay đồng phục. may sao tối qua Lam Đình đã trở về phòng cô ấy, nếu không sáng nay về phòng, anh không biết sẽ phải nhìn cô với ánh mắt thế nào và vẻ mặt ra sao.

Thế mà cô lại có thể hỏi anh một cách thản nhiên như vậy. có phải là trong đầu cô, chuyện hôm qua chỉ như một giấc mơ không?

Được thế thì tốt quá.

Long chỉn chu trong bộ đồng phục trường Thánh Huy, sau khi hờ hững nhìn mình trong gương, anh quay người bước ra ngoài. Ánh mắt bỗng dừng lại trên khung ảnh đặt trên bàn.

Bức ảnh chụp anh và Lam Đình.

Vẻ mặt hạnh phúc cùng nụ cười rạng ngời.

Đôi mắt u ám và tối đi, anh đưa tay, phũ phàng đặt úp khung ảnh xuống.

Nụ cười đó khiến anh cảm thấy đau lòng và nuối tiếc về một quá khứ nhạt nhòa.

Cánh cửa mở ra, và khép lại sau tiếng “rầm”.

“Cậu chủ không ăn sáng sao ạ?” – Cô Di hỏi khi thấy Long bước ra ngoài.

“Không. Tôi không đói.” – Anh trả lời mà không quay đầu lại.

“Nhưng cậu chủ sẽ kiệt sức mất…” – Cô Di lo ngại.

Long không nói gì nữa, anh vơ lấy chiếc chìa khóa trên bàn, bước ra ngoài cửa. chưa đầy một phút sau, cô Di nghe thấy tiếng xe phóng vèo qua chiếc cổng đen

Lam Đình đặt chiếc dĩa còn chưa kịp quấn sợi mì nào xuống bàn. Cô đứng dậy, lặng lẽ bước lên phòng. Cô Di thắc mắc nhìn theo Đình, trong lòng mịt mờ không hiểu giữa hai người này rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

“Cô Đình…!”

oOo


Chiếc xe taxi dừng lại trong một con phố nhỏ. cánh cửa bật mở, cô gái trong xe hất nhẹ lọn tóc đen nhánh ra sau, vẻ mặt bình thản bước vào salon Angela.

“Chị Zu…”

Băng Hạ bước vào, chưa kịp kết thúc tiếng gọi thì hơi khựng lại, nhíu mày.

Khánh Du ngồi tựa vào lưng ghế sofa, tay cầm một tấm ảnh nhỏ, đôi mắt ầng ậc nước dán chặt vào nó. Ánh nắng từ bên ngoài không thể len được vào bên trong vì Du vẫn đóng chặt các cánh cửa. vẻ mặt cô bé hệt như bông hoa đã sắp héo tàn.

“Zu…” – Băng Hạ nhẹ nhàng tiến đến, gọi lại lần nữa.

Lần này Khánh Du đã giật mình ngẩng lên, cô hơi nheo mắt nhìn Băng Hạ vì cô đứng khuất bóng ánh nắng mặt trời.

“Em đến trả chị bộ đồ tối qua.” – Băng Hạ mỉm cười, giơ lên chiếc túi, trong đó đựng bộ váy trắng hôm qua Du đã diện cho cô.

Du cười một cách vội vàng, bàn tay giấu vội tấm ảnh ra sau, tay kia quệt nhanh giọt nước vương trên mắt.

“Cô bé xinh đẹp” – Du đón lấy chiếc túi, cười tươi – “Buổi tiệc tối qua thế nào?”

“Ổn ạ” 

Hạ ngồi xuống bên cạnh Khánh Du, khóe môi nhếch nhẹ tạo thành nụ cười, ánh mắt nhẹ nhàng dò xét Du, trong lòng thắc mắc không biết cô gái ngồi đây hai phút trước có phải là cô hay không. 

Khánh Du trước mặt cô luôn cười hớn hở và nghịch ngợm, biểu cảm buồn rười rượi đó với Hạ mà nói vô cùng lạ lẫm.

“Em uống gì, nhóc?” – Du hất mặt.

“Em về bây giờ, không uống đâu ạ” – Hạ lắc đầu

“Thế để chị lấy cho cưng bộ đồ của cưng tối qua nhá?” – Du cười, cầm cái túi đứng dậy và bước vào gian trong.

Một lát sau Du bước ra, trên tay là chiếc túi khác.

“Này” – Du đưa cho Hạ, nụ cười vẫn dán trên môi tự nhiên hết sức.

Hạ đón lấy chiếc túi. Như sực nhớ ra điều gì, cô vội tháo chiếc lắc bạc trên tay xuống. chiếc lắc sáng rực, mỏng manh và nhỏ nhắn, lấp lánh ánh sáng bạc chói mắt.

“Trả chị này” 

Du nghiêng đầu nhìn chiếc lắc đong đưa giữa những ngón tay thon dài của Hạ. một cách kín đáo, đôi mắt hơi tối sầm xuống một màu buồn bã.

“Tặng em đấy” – Cô cười, đẩy chiếc lắc về phía Hạ.

Thấy Băng Hạ nhìn cô với vẻ thắc mắc, Du cười, nụ cười tươi nhưng xen lẫn vẻ buồn trong đôi mắt to tròn.

“Chiếc lắc này là của một người rất quan trọng tặng chị. bây giờ chị tặng em.” – Du nhẹ nhàng giải thích

“Một người rất quan trọng? sao chị lại tặng lại cho em?”

Du cười, nụ cười vẫn buồn.

“Lúc tặng chị, người đó nói, đã cầu Chúa ban hạnh phúc cho nó. Ai đeo nó sẽ luôn được hạnh phúc.”

Du đưa chiếc lắc lên ngang mặt, đong đưa nó, ánh mắt dõi theo từng tia sáng lấp lánh phát ra.

“Bây giờ chị chẳng cần hạnh phúc nữa. tặng em.”

Hạ nhìn Du

“Chị không tiếc chứ?”

“Không” – Du trả lời ngay không do dự. ánh mắt đan xen vô số cảm xúc phức tạp.

Du đặt nó vào tay Hạ, nhẹ nhàng như sợ nó sẽ vỡ tan mất.

“Hạnh phúc nhé, nhóc?”

“Em có thể hạnh phúc thay phần của chị chứ?”

“Cảm ơn em” – Du nhéo nhẹ vào má Hạ, ánh mắt nhanh chóng trở về cái vẻ tinh nghịch quen thuộc – “Làm cho thằng nhóc kia hạnh phúc nữa nhá”

Hạ không đáp, cô đứng dậy “Em về đây”

Băng Hạ tiến ra ngoài cửa, ánh nắng vội vã tràn vào bên trong khi cô mở cánh cửa ra. Trước khi nhòa đi trong ánh nắng chiều thu, cô ngoảnh lại nhìn Du, đôi mắt trong suốt.

“Người quan trọng của chị….muốn chị hãy quên người ấy đi”

Không nhìn phản ứng của Du, cô nhanh nhẹn bước ra ngoài.

Một giọt nước mắt lăn dài trên má Khánh Du khi bóng Hạ vừa biến mất.

“Có phải không, anh?”

Chiều, con phố trở nên ồn ã và đông nghẹt người, từng chiếc xe đi qua là mang theo một làn bụi phả vào mặt người đi đường.

Hạ xách chiếc túi, bước qua đường. bỗng một chiếc xe hơi sang trọng trờ tới, phanh kít một tiếng rõ kêu, tiếng phanh xe chìm nghỉm giữa một mớ những tiếng động ồn ào nơi con phố.

Cô ngoảnh lại.

Xe màu vàng.

Ferarri thể thao.

Hạ nheo mắt nhìn người con trai ngồi trong xe, anh ta mặc một chiếc áo sơ mi trắng, bung hờ hững hai cúc áo trên, tay trái nằm hờ chiếc vô lăng, tay phải khoác qua vai một cô gái mắt xanh mở đỏ và thân hình rực lửa.

Đèn chuyển sang màu xanh, chàng trai thấy Hạ cứ đứng trước mũi xe anh ta mà nhìn chăm chăm, liền hơi khó chịu mà ấn nhẹ vào nút còi. Hạ không hề giật mình, cô chậm rãi bước lên vỉa hè để nhường đường cho đôi nam nữ kia.

Chiếc xe phóng vụt qua, lao vào màn bụi mịt mù trên đường. Hạ nhìn theo, đôi mắt lạnh tanh. 

Trong cái thành phố này, đi Ferrari đâu chỉ có một người? 

Vậy mà cô đã mặc định chiếc xe thể thao ấy cho ai thế kia?

Cười khẩy chính bản thân mình, cô quay lưng bước đi. Bóng dáng mảnh mai của Hạ chợt trở nên vô cùng bé nhỏ và đơn độc giữa phố phường đông đúc, từng làn xe cộ đan vào nhau một cách vội vàng.

………

<Bịch!>

“Quản gia Thẩm!”

Từ phía bên trong của cánh cửa gỗ màu nâu sậm nằm yên lặng, vang lên một giọng nói đã không còn nhiều kiên nhẫn. Những người giúp việc đang lau chùi xung quanh hành lang đều giật mình mà nhìn về phía căn phòng nằm tách biệt riêng trên một tầng lầu. ai ai cũng quay lại nhìn nhau, rồi không hẹn, họ lại tiếp tục tập trung vào công việc của mình.

Một ông già tầm khoảng 40 – 50 tuổi, mặc bộ áo vest nhưng gương mặt khắc khổ, đi như chạy về phía căn phòng, vẻ mặt không giấu nổi sự lo lắng. 

“Lão gia gọi tôi?”

Người đàn ông dừng trước cửa căn phòng, và mặc dù không trực tiếp đối diện với người bên trong, nhưng ông ta vẫn cúi đầu tỏ vẻ thành kính.

“Hạo Thiên đâu?”

“Dạ…Thiếu gia đang trong phòng…”

“Gọi nó sang đây!”

“Vâng”

Ông quản gia họ Thẩm vội vàng tuân lệnh, rồi sau đó quay người bước nhanh xuống cầu thang. Mỗi chỉ thị của Lão gia dù ông không nói thì cũng đều không được phép chậm trễ.

Nhưng quản gia còn chưa kịp bước hết bậc cầu thang đã phải khựng lại. Hạo Thiên đang từ dưới bước lên, tay xỏ túi quần vẻ nhàn nhã, đôi mắt xanh nhàn nhạt nhìn ông.

“Thiếu gia…Lão gia…”

“Gọi tôi?” – Một bên lông mày hơi nhướn lên, Thiên không tỏ vẻ ngạc nhiên hay thắc mắc.

“Vâng”

Thiên lẳng lặng không nói gì, anh bước lên hành lang và tiến về căn phòng có cánh cửa gỗ xa lạ cách biệt. căn phòng này rất đáng sợ, và người ngồi trong đó cả ngày lẫn đêm cũng vô cùng đáng sợ. Đương nhiên là không đối với anh.

Không gõ cửa, Thiên bước vào, đôi mắt lạnh tanh nhìn người đàn ông đang bệ vệ ngồi trên chiếc ghế xoay của bàn làm việc. đèn trong phòng không được thắp sáng hoàn toàn, bóng ông Trịnh Hùng chiếu xuống nền đá hoa cương tạo nên vẻ hắc ám đáng sợ.

“Ba gọi con?” – Hạo Thiên đứng tựa vào bức tường cạnh cửa, tay vẫn đút túi, giọng nói trầm trầm.

“Hôm qua đến lễ kỷ niệm thành lập Trường Thịnh, con đi với ai?” – Trịnh Hùng lạnh lùng hỏi, chất giọng trầm khàn như đang tra khảo phạm nhân.

“Một mình”

“Con chắc chứ?” – Trịnh Hùng nhướn đôi lông mày rậm, ngữ điệu giống như đang khẳng định, còn ánh mắt thì như xoáy vào người Thiên.

“Ý ba là sao?” – Thiên cũng không vừa, anh nhướn mày, không chút sợ hãi mà nhìn thẳng vào mắt ba mình. đôi mắt mà đến mẹ anh còn phải thừa nhận là nó vô cùng đáng sợ, và khi ông tức giận lên, có cảm giác ông sẵn sàng giết người bằng ánh mắt đó.

“Đọc đi” 

Trịnh Hùng vơ lấy một tờ báo nãy giờ nằm yên lặng bên cạnh tay phải mình, quăng nó xuống đất. từng tờ vung v-ã-i trên nền đất. Thiên vẫn đứng im như pho tượng, anh biết trên mặt báo đó viết gì và in hình của ai.

“Thiếu gia của Trịnh Âu đưa bạn gái đến dự lễ kỷ niệm thành lập Trường Thịnh! hay quá nhỉ! Bạn gái? Bạn gái của con không phải Phù Dung, vậy là đứa nào???” – Chủ tịch Trịnh đứng phắt dậy, tiếng quát vang ầm lên trong căn phòng vốn đã đậm mùi u ám.

“Con có nói bạn gái con là Phù Dung sao?” – Hạo Thiên vẫn điềm tĩnh lạnh lùng nhìn Trịnh Hùng.

“Nó là đứa nào?” – Ông quát

“Ba không cần biết. và con cũng không yêu Phù Dung, ba nhớ cho!”

“Con im miệng đi! Chuyện hôn nhân của con và Phù Dung đã do ta và cha mẹ nó đồng thuận. Con nghĩ một câu nói của con có thể phủ nhận tất cả sao?”

“Chuyện hôn nhân của con cần ba đồng ý giúp sao?” – Thiên nhìn ba mình, đôi mắt màu xanh sáng rực, băng lãnh.

“Con nói cái gì? Chuyện đó đã quyết định xong từ rất lâu rồi, bây giờ mày quay lại nói câu ấy, mày coi ba ****** là cái gì hả?” 

Trịnh Hùng đập bàn, vài tập hồ sơ rơi loạt xoạt xuống đất. ông tức giận nhìn Thiên. Còn anh, vẫn dùng cái đôi mắt lạnh tanh ấy nhìn lại ông. Có thể nói cha con Hạo Thiên như hai thái cực đối nhau, người thì điềm tĩnh, người thì nóng nảy. hai cha con đều là những thiên tài hiếm thấy, nhưng căn bản là quá khác nhau về tính cách nên giữa họ thường xảy ra những mâu thuẫn khó giải quyết.

“Mày thử nghĩ xem bên nhà Chim Ưng mà đọc được tờ báo này, họ sẽ nghĩ gì??? Cái hành động của mày, cùng với con bé bạn gái mày đã gây hậu quả đấy!”

“Vậy thì để mình con giải quyết đi, ba không cần lo”

“Tự mình mày có thể giải quyết được sao? thằng nhóc ngu ngốc này, mày nghĩ chuyện gì cũng có thể dễ dàng như cái suy nghĩ bồng bột của mày à?”

“Ba ngừng lời được rồi đấy” – Thiên quét qua người ba mình ánh mắt lạnh như băng tuyết, giọng nói khô khan không có lấy một chút tình cảm “Con đã nói con sẽ giải quyết, ba không yên tâm thì cứ chống mắt lên xem. Còn nữa, con ngu ngốc, nhưng thiếu thằng nhóc ngu ngốc này, con không tin ba có thể đứng vững.”

Sợ câu cuối của mình còn chưa đủ để đe dọa ba mình, Hạo Thiên còn lướt qua ông bằng ánh mắt sắc lạnh trước khi mở cửa và bước về phòng. 

Cánh cửa khép lại một cách bình thản như chính tâm trạng Thiên lúc này, khác hẳn với Trịnh Hùng, ba anh ở bên trong. Tờ giấy đặt dưới tay ông đã bị vò nát thảm hại, ông nghiến răng gườm gườm nhìn về phía cánh cửa mặc dù nó đã đóng lại, và người đứng đó 2 giây trước bây giờ đã không còn ở đó nữa. Hơn ai hết, ông hiểu rõ, con trai ông đủ điều kiện để kiêu ngạo như thế, nó hiểu tầm quan trọng của bản thân đối với ông và công ty thế nào. Và, con trai ông, còn là 1 người không biết dọa.

___Thằng con bất trị, nó dám nói cái giọng ấy với cả ba nó?__

Ông nhấc ống nghe điện thoại lên, tay nắm chặt như muốn bóp vụn nó ra.

“Lemon, điều tra về con bé ấy, ngay – lập – tức! cho cậu 24 giờ. Không hoàn thành thì chuẩn bị tinh thần”

Vừa dứt lời, chiếc ống nghe bị ném một cách thô bạo xuống bàn

___Hạo Thiên, đã đến lúc dạy dỗ lại con rồi. hãy để xem, con thắng hay ta thắng___

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+