Trang chủ » Thế giới truyện » Sách khác

Tuyết rơi mùa hè – Chap 35 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

“Nhật Long…”

Bảo Vy nhìn Long với khuôn mặt thất thần, những giọt nước mắt đã bị cô bỏ quên trên rèm mi. Cô nắm lấy tay anh, gương mặt trắng bệch.

“Nhật Long…sợi dây chuyền của em đâu?…Nó ở đâu…? Anh đã cất ở đâu…?”

“Anh…”
Long ngập ngừng nhìn vào ngăn kéo trống trơn, nơi mà ngày bình thường thì sợi dây nó phải nằm trong đó. Anh cũng hơi mất bình tĩnh, anh hiểu sợi dây đó quan trọng như thế nào với Vy, và để làm mất nó thì anh sẽ không thể tha thứ cho bản thân mình.

“Vy…em bình tĩnh…”

Ánh sáng lóe lên trong đôi mắt đen màu café của Long, anh vội vàng gỡ tay Vy ra, mở cửa và chạy thật nhanh xuống bên dưới. Bàn tay Vy lơ lửng giữa không trung rồi khẽ hạ xuống. 

Nước mắt đáng ghét….lại tìm đến cô nữa…

“Đình…Lam Đình!!”

Tiếng gọi giục giã của Long vừa cất lên, Lam Đình từ dưới bếp đã vội ra, một tay bưng một chiếc bát to đựng hỗn hợp bột mỳ và trứng, tay còn lại dùng muỗng nguấy đều, gương mặt rạng rỡ, trên mũi còn dính một chút bột mì. Trông cô gái bé nhỏ trong chiếc tạp dề in hình vịt Donaln thật vô tư và đáng yêu.

“Anh gọi em?”

Đình chạy đến, tay mau lẹ nguấy hỗn hợp đặc quánh.

“Em đang làm gì?” – Long hỏi, khuôn mặt gần như tối sầm lại.

“Em đang làm bánh bột mì” – Đình cười tươi – “Cô Di dạy em đấy”

“Sợi dây chuyền của Bảo Vy là em lấy đúng không?” – Long không quan tâm đến niềm vui của Đình, anh xẵng giọng, ánh mắt vẫn xoáy vào người cô.

“Ơ…sợi dây nào?” – Đình ngơ ngác.

“Sợi dây hôm trước em lấy trong ngăn kéo của anh, anh đã nói em không được đụng đến cơ mà, trả anh ngay!” 

Long quát lên với âm lượng không nhỏ, Lam Đình giật mình, vội hoảng sợ lùi ra sau, gương mặt xanh mét.

“Anh sao vậy….sợi dây….sao em lại giữ…?” – Đình nhìn anh, đôi mắt đã chực trào nước, đáy mắt ánh lên vẻ oan ức đến xót lòng.

“Em đừng tỏ cái thái độ khiến người ta thương hại vậy nữa, ok?” – Long gằn giọng – “Anh không đùa với em, trả ngay sợi dây ấy đây!”

“Em không biết…” – Đình lắc đầu nguầy nguậy, đôi mắt cay xè.

“Sợi dây đó chỉ có em và anh biết, còn nói em không lấy sao?”

Bảo Vy vừa bước từ trên cầu thang xuống, vội vàng chạy đến chắn giữa Long và Đình.

“Long…anh đừng như thế…anh làm Đình sợ đấy, có thể cô bé không biết thật…”

“Em tránh ra!” – Long quát.

Vy bị Long đẩy sang một bên, cô sững người khi thấy đôi mắt anh hằn lên những tia máu đỏ, ánh mắt mà anh dùng để nhìn cô vào lần cô đã tự tiện xâm nhập và đánh thức ký ức giữa anh và Lam Đình. Cái cảm giác hiện hữu trong Đình bây giờ, chắc cũng rất hoảng sợ giống cô khi ấy. Việc để ánh mắt mình tiếp nhận hình ảnh của người mình yêu thương nổi giận như muốn ăn tươi nuốt sống mình, thực sự là điều không hề dễ dàng. Nước mắt đã nhanh chóng xuất hiện nơi khóe mắt Đình để làm nhòe đi cái hình ảnh nó không muốn tiếp nhận vào trái tim.

“Cậu chủ, cô Đình, chuyện gì vậy???” – Cô Di từ trong bếp chạy ra, nhìn thấy mọi chuyện trước mắt thì gương mặt vội tái đi.

“Hoàng Lam Đình, anh không muốn nói nhiều, em thôi ngay cái trò trẻ con ấy đi, trả lại anh ngay sợi dây đó!” – Long nắm lấy vai Đình siết mạnh, ánh mắt đỏ rực màu của tia máu. Nhật Long khi nổi giận lên cực kỳ đáng sợ, chính Vy cũng đã từng trải qua, và nước mắt trong thời khắc đó cũng giống như Đình, không thể không rơi.

“Em không biết thật mà…” – Đình òa khóc, cô bé rất hoảng sợ.

Vy vội gỡ tay Long đang siết lấy Đình ra “Long, anh đừng như vậy mà…”

Nhưng Vy không hề biết, chính những giọt nước mắt vương trên mi cô còn chưa kịp khô lại là điều Long muốn giết chết Lam Đình ngay tức khắc. Đương nhiên là khi còn đang trong cơn nóng giận.

“Cậu chủ!” – Cô Di hoảng sợ chạy đến giữ tay Nhật Long – “Xin cậu chủ bớt giận, có gì từ từ nói…”

“Long, em không có lấy sợi dây…” – Lam Đình vẫn lắc đầu oan ức, nước mắt chảy dài. 

Long thở mạnh, anh buông vai Đình ra, đưa tay lên ôm trán, cố điều hòa cho cái hơi thở gấp gáp. Một số người giúp việc đã đứng sau lưng anh từ bao giờ, mặt mày ai nấy đều tái mét. Long khi tức giận thì không phải là họ chưa thấy, nhưng tức giận với Lam Đình thì quả là chưa thấy thật.

“Long, em không có lấy sợi dây của chị Bảo Vy đâu….em thề đấy….em sẵn sàng chết ở đây ngay tức khắc. Anh có thể tin em chứ?” – Đình đưa tay chùi nước mắt, cô Di khẽ tiến lên nắm lấy tay Đình. Người lớn tuổi vốn dĩ rất nhạy cảm với những câu thề độc do người trẻ thốt ra một cách vô tội vạ.

Đình quay sang nhìn Vy, đôi mắt to sau làn nước mắt oan ức như trợn lên kiên quyết.

“Chị Vy, sợi dây của chị, em không hề đụng đến….chị làm ơn đi mà….em không có lấy, chị đừng vu oan cho em…có được không?”

“Đình, chị không…” – Vy hoảng, vội phân trần.

Cô Di một tay vén tóc Đình, một tay nắm lấy vai cô bé. Bà lãnh đạm nói, ngữ điệu như đang khiển trách.

“Bảo Vy, có chuyện gì thì có thể từ từ nói không? Cô Đình trước giờ không bao giờ lấy cắp của ai thứ gì cả, cô và cậu chủ làm ơn hãy bình tĩnh suy xét…”

“Cô Di, cô không biết thì đừng tham gia” – Long lừ mắt, đôi mắt vẫn chưa biến mất những tia máu – “Sợi dây ấy ở đâu, chỉ có mình tôi và Đình biết, giờ sợi dây ấy mất, cô bảo tôi phải suy xét ư? Còn gì mà suy xét chứ?”

“Long…em không…” 

“Em im đi!” 

Long quát, anh nhìn sang Bảo Vy đang hướng ánh mắt xót xa về phía Lam Đình, giọng nói sắc bén.

“Vy, em yên tâm, sợi dây ấy anh sẽ tìm lại cho em. Trong căn nhà này không thể tồn tại kẻ ăn cắp, có gan tự làm tự chịu, ai lấy cắp sợi dây ấy mà còn quanh co chối tội, anh sẽ không để yên!”

“Long…!”

Vy chưa kịp nói hết câu, Long đã quay người bước lên cầu thang.

Ai không hiểu chuyện cũng biết rằng câu nói đó là ám chỉ Lam Đình.

Mà trong căn nhà này, những người giúp việc đang đứng khép nép ở kia, có ai là không hiểu chuyện chứ?

Căn nhà bỗng rơi vào trạng thái trầm mặc, đến thở cũng không ai dám thở mạnh, Lam Đình dựa vào vai cô Di khóc nấc oan ức, những người giúp việc nhìn nhau ái ngại. Còn Vy, một mình cô trơ trọi giữa phòng khách. Tiếng nấc của Đình cứ như cào xé lòng cô. 

Vy…mày đã làm cái quái gì thế này?

……………..

“Khanh, để tôi giúp cô!”

“Thôi không cần, cô tránh ra đi”

“Mai, An, để tôi bê giúp chậu nước cho nhé!”

“Khỏi, cô đứng lui ra đi không ướt người bây giờ”

“Hương, để chị giúp em…”

“Thôi không cần ạ, em tự làm được.”

Rốt cuôc thì giữa căn bếp rộng rãi đông người, Vy vẫn như người thừa, cô đứng lặng lẽ một mình. Nếu như trước đây họ hành hạ cô bằng cách bắt cô làm việc, thì giờ lại không cho cô mó tay vào việc gì, giúp đỡ người khác cũng không. Cũng phải, cô là người khiến Nhật Long quát mắng cả Lam Đình, thì việc họ không dám dây dưa đến cũng là chuyện không lạ. Có điều…Vy cảm thấy thực sự chán nản.

Tiểu Yên bưng một xô nước đi ngang qua, ánh mắt rơi trên người Vy đang đứng nép sát vào cửa cho người khác qua lại. Nhỏ nguýt cô một cái không dài không ngắn, giơ xô nước lên cao.

<Ào>

Vy giật mình vì nước lạnh, mắt đăm đăm nhìn Yên, ánh mắt không cảm xúc như người mất hết tri giác.

Yên thản nhiên “Lần sau đứng gọn vào, đang định đổ nước đi thì có người gánh hộ”

Cuối cùng thì cũng chỉ còn lại mình Yên là còn gây sự với Vy, chỉ còn mình Yên là cho Vy biết mùi nước bẩn, và cũng chỉ còn mình Yên là cho cô cảm giác thoải mái như thế này.

Thiều Bảo Vy, cô ấy đang cần một xô nước để tỉnh lại, và dẫu đó có là xô nước sạch hay bẩn cũng không quan trọng.

Nước nhỏ tóc tóc xuống sàn nhà, quanh chân Vy, nước nhỏ từ trán xuống cằm, Vy không buồn gạt đi. Nước nhỏ vào làm cay xè đôi mắt, Vy không buồn lau. Cô cứ đứng mãi như thế giữa căn bếp có không ít người, nhưng đối với cô lại như chỉ một mình.

<Keng….>

Hình như vừa có thứ gì rơi xuống sàn nhà, cô không buồn cúi xuống nhìn, đôi mắt vẫn thản nhiên đến đờ đẫn.

“Ơ…cái này là…!!!”

Tiếng Tiểu Hương thảng thốt không làm Vy giật mình, con bé với gương mặt kinh ngạc cúi xuống nhặt cái vật vừa rơi xuống đất lên. Hình như là dưới chân Vy thì phải.

“Mọi người ơi….!” – Hương hoảng hốt gọi, tay cầm lủng lẳng một thứ, ánh mắt nhìn chòng chọc vào Vy ngay lập tức.

Vy nhìn xuống thứ Hương đang cầm.

Tim đập mạnh….

Mắt mở to…

Tay run….

Miệng mấp máy như muốn nói điều gì đó….

Còn gì ngạc nhiên nữa không? Sợi dây đó, sợi dây sinh mạng của Vy, nó đang NẰM TRONG TAY HƯƠNG.

Ngạc nhiên hơn nữa, nó rơi ra từ người của cô?

Chuyện ngược đời gì thế này?

Quái quỷ gì thế này?

…………….

“Cậu chủ, rõ là cô Đình bị oan, chính mắt chúng tôi thấy sợi dây này rơi ra từ người Vy, cô ta đã đổ oan cho cô Đình…”

Long ngồi trầm ngâm trên ghế, im lặng như tượng, tiếng nói của Tiểu Hương như không lọt vào tai anh. ánh mắt ngưng đọng trên sợi dây lấp lánh nằm yên lặng trên bàn. 

Bảo Vy đứng lặng lẽ, hàng mi đen rậm phủ xuống che đi đôi mắt phức tạp cảm xúc. Đôi bàn tay buông thõng, nhịp thở đều đều, đầu óc rỗng không. Bây giờ cô chẳng muốn nghĩ gì, cũng chẳng muốn quan tâm gì nữa. cô để mặc cho anh muốn nghĩ và phán xét cô ra sao cũng được.

“Cậu chủ, chẳng phải cô Đình đã bị oan sao?”

“Cậu chủ, cậu làm thế…”

“Cậu chủ…”

Trước sự im lặng của Long, đám người làm bắt đầu nhao nhao lên, tất cả đều chỉ mong Nhật Long sẽ nói gì đó để trừng phạt Bảo Vy, ít nhất thì cũng phải giống như Lam Đình.

“Tôi mệt” – Long đứng dậy – “Mọi người nghỉ hết đi”

“Cậu chủ…” – Yên, Hương và một số người nữa không đồng tình, ai nấy nhốn nháo như ong vỡ tổ khi Long đang định bước đến cầu thang.

“Mấy người ít lời đi một chút.” 

Long nhìn đám người giúp việc bằng ánh mắt chán nản, bước qua họ và trở về phòng. Mấy người giúp việc đưa nhau ánh mắt kinh ngạc đến phẫn nộ, thái độ thiên vị của Nhật Long được thể hiện không còn có thể rõ nét hơn. Vy vẫn đứng đó, nhịp tim, biểu cảm vẫn không có gì thay đổi. cô biết Nhật Long cũng giống như cô, đang rất mệt mỏi, và để tức giận thì cũng không còn đủ sức.

Điện thoại rung. Là Nhật Long.

“Lên phòng anh”

Tim Bảo Vy bắt đầu đập mạnh, và bất an.

…………….

Cánh cửa nhẹ nhàng mở ra. Tiếng “kẹt…ttt” của cánh cửa gỗ cộng thêm tấm lưng lặng lẽ của Nhật Long vừa xuất hiện trước mắt Vy khi cánh cửa vừa mở, bỗng dâng lên cho cô một cảm giác ngột ngạt và khó thở.

“Chuyện gì thế?” – Cô hỏi.

Long xoay người lại, ánh mắt mệt mỏi mờ đục nhìn cô “Anh không mắng em”

Vy nhìn anh, cảm giác cay xè lại xộc lên tận sống mũi.

“Nhưng không có nghĩa là anh không tức giận”

Vy khẽ nhắm mắt lại “Em xin lỗi”

“Em xin lỗi về điều gì?”

“….”

“Khi em chưa thấy được mình đã mắc lỗi gì, thì đừng nên xin lỗi.” – Long nhìn cô, vẻ mặt mệt mỏi vẫn không thay đổi, nhưng bây giờ nó lại được thêm một chút của sự bất cần “Làm người khác thấy, câu xin lỗi của em thật rẻ mạt” 

Vy ngước lên nhìn anh, vật thể trong lồng ngực trái của cô đang se lại tàn nhẫn. “Anh nói gì..?”

“Em không cần hiểu.” – Anh đưa tay, vuốt mái tóc hơi rối của cô ra sau, hành động của anh làm cô cảm thấy, Phùng Nhật Long trước mắt cô, vừa xa lạ vừa gần gũi, vừa nhạt nhòa lại vừa rõ nét – “Sợi dây chuyền ấy tìm thấy rồi, em có thể đi, mai không cần đến đây nữa”

“Nhật Long…? Anh….ngay cả anh cũng không tin em?”

Vy kinh ngạc.

Rồi. Giờ thì hoàn cảnh thật là tốt đẹp biết bao.

Cô cứ nghĩ Nhật Long dù thế nào cũng sẽ tin cô, vì anh hiểu cô. Và anh yêu cô vì chính cái mà anh đã hiểu.

Thế là cô đã nhầm à? Anh không hề tin cô? Không hề tin con người anh yêu? 

Thật là nực cười. mọi thứ cứ như đang trêu đùa cô ấy nhỉ. cả tình cảm, cả niềm tin, niềm hy vọng, niềm hạnh phúc cứ như gió, chạy đến rồi chạy đi. Phũ phàng như chính cái bản chất.

Tại sao nước mắt cô cứ phải rơi ra mới chịu an phận? tại sao nó không ngoan ngoãn đừng rơi, để cô có thể giữ cái hình ảnh mạnh mẽ trước mắt anh chứ. 

“Em nghĩ anh tin gì?” – Long hơi nhướn mày – “Lúc đưa em đến đây, anh có nói là sẽ trả lại sợi dây cho em khi anh đã hài lòng đúng không?” – Khóe môi Long hơi nhếch lên. Anh cười, nụ cười buồn và chua xót.

“Giờ thì anh hài lòng rồi. Trả em”

Yêu…là chết ở trong lòng một ít….

Hài lòng sao? thời gian cô ở bên anh, anh cũng hài lòng sao? Từ “hài lòng”, cô phải hiểu theo nghĩa nào đây?

“Xin lỗi vì đã giữ sợi dây này quá lâu.”

__Nếu anh trả em sớm hơn, liệu chúng ta có đi xa đến thế này? Có đau khổ đến thế này?__

Yêu…là chết ở trong lòng một ít….

“Nhật Long”

“Anh có yêu em chứ?” – Với đôi mắt nhạt nhòa vì nước mắt cay, Vy hỏi anh.

“Có”

“Sẽ nhớ đến em chứ?’

“Ừ”

“Nhớ nhé?”

Một nụ cười buồn, nở ra giữa những giọt nước mắt….

“Ừ”

“Em đi đây”

Vy từ từ quay người, bước ra khỏi căn phòng. Cho dù có chết đi ngay lúc này, thì mãi mãi, hình ảnh Bảo Vy quay lưng đi, âm thầm sánh bước cùng những giọt nước mắt, sẽ in trong tim Nhật Long, sẽ dằn vặt và làm trái tim anh đau đớn biết nhường nào.

Cô có biết rằng ở bên trong, có một người cũng đang khóc? Lệ nhòa đi đôi mắt đen sẫm ngang tàng và nóng nảy. mang tình yêu trôi đi theo những giọt nước mắt.

Cánh cổng sắt đen mở ra, gió thu se se lạnh phả vào mặt, cuốn bay đi những giọt nước mắt. Vy lắng nghe và cảm nhận một thứ gì đó trong tim mình, đang vỡ tan ra, phũ phàng và tàn nhẫn.

Vỡ rồi sẽ chẳng thế gắn lại…

Và cô giương mắt lên nhìn tình yêu ấy vỡ đi.

Quay mặt lại nhìn vào căn nhà lần cuối, trước khi tầm nhìn bị che khuất bởi cánh cổng đang nặng nề đóng lại.

___Biến thái! Anh là đồ biến thái!!__

___Tôi mà ngủ thì sao có thể bảo vệ mình trước con cáo háo sắc như cô chứ?__

___Bảo Vy, cô có nghĩ rằng tôi nên kiếm tìm một niềm hạnh phúc mới, một niềm hạnh phúc không mang tên Lam Đình?__

___Thiều Bảo Vy…anh yêu em____

Nhật Long từ trên cửa sổ nhìn xuống, trái tim bỗng đau thắt lại. Anh hét lên, bằng tất cả sức lực mà hiện tại trong người còn sót lại.

“Thiều Bảo Vy….anh yêu em”

Vy giật mình ngước lên, nước mắt vẫn chưa khô.

Một khắc, rất nhanh, Long nhìn thấy khóe môi Vy hơi nhếch lên, tạo thành một nụ cười…ngay trước khi cánh cổng đóng lại.

Nước mắt rơi…

Bảo Vy, tạm biệt em!

<Kẹt..ttttt…>

Hai cánh cổng đã gắn vào nhau, như ngăn đôi thế giới của hai con người. một người trong, một người ngoài. Trái tim chia xa. Tình yêu đứt lìa.

Yêu…là chết ở trong lòng một ít
Thi nhân xưa cũng phải thốt lên lời….
Mưa….

Từng hạt mưa buốt lạnh trút xuống nhân gian như nước mắt của thiên sứ.

Giữa màn mưa trắng xóa, một cô gái chậm rãi bước đi, cứ như những giọt nước đang quất vào mặt và người mình chẳng là gì. Vì cái đau trong tim đã lấp đi cả cảm giác bên ngoài.

Nước không ngừng rơi…nhưng đó là nước mưa hay nước mắt??

Có ai hiểu? 

Có ai hay?

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+