Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Vài lần hồn mộng – Chap 09 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 5…

Trong quân doanh của yêu tộc.
Tử Đàn giúp đỡ Thương Tiêu vào chủ doanh.
 
        Ánh sáng trong doanh trướng hơi tối, Tử Đàn lập tức đỡ Thương Tiêu nằm trên chiếc giường nhỏ, lúc này Nhược Nhất mới thấy rõ Thương Tiêu nhắm chặt hai mắt và sắc mặt tái nhợt như tờ giấy. Yêu văn trên mặt hắn từ từ mất đi. Mồ hôi lạnh từ trán của hắn không ngừng chảy xuống, làm ướt mái tóc mai màu bạc của hắn, hô hấp của hắn hỗn loạn, ngực không có phập phồng theo quy luật.
            Nhược Nhất đau lòng, làm sao vậy? Vừa rồi không phải còn tốt lắm sao? Trước kia bị lại trọng thương cũng không thấy qua hắn yếu ớt như thế. Nàng không nhịn được nâng tay, nghĩ muốn lau đi mồ hôi lạnh trên mặt hắn, Tử Đàn lại sớm hơn một bước dùng khăn thấm hết mồ hôi trên mặt hắn.
            Tay của Nhược Nhất dừng giữa không trung lại yên lặng rút trở về. Mà bàn tay khác bị Thương Tiêu cầm tựa như bị hỏa thiêu rất khó chịu.
            Đôi mắt Tử Đàn hơi hơi xoay chuyển, thoáng nhìn động tĩnh rất nhỏ này của Nhược Nhất, khóe miệng gợi lên một độ cung khó hiểu  .”Vừa mới tỉnh liền gây ra chuyện ầm ĩ, nên ngươi khó chịu.”
            Tử Đàn dùng sức nhéo cái mũi của Thương Tiêu. Sau khi lau xong, nàng ném khăn tay vào cái chậu bên cạnh, đưa tay lên trong hư không, một cây kim nhỏ như lông tơ xuất hiện trong tay nàng, mắt cũng chưa nháy liền đem này kim đâm vào đỉnh đầu của Thương Tiêu . Cứ như vậy trong nháy mắt đã châm mấy chục cây kim, trên đầu Thương Tiêu dựng đầy cây kim nhỏ trong suốt.
            Giống một con nhím, con nhím xinh đẹp.
            Nhược Nhất vẫn chỉ ngây ngốc đứng nơi đó, không có cách nào trốn đành cố gắng hết sức giảm bớt cảm giác có sự tồn tại của mình, cho nên nàng nhìn thấy Tử Đàn đối với hắn vô cùng thân thiết, châm cứu cho hắn, đắp chăn cho hắn, ngay cả ho khan nàng cũng chưa dám.
            “Nhược Nhất cô nương đừng để trong lòng. Hắn có lẽ là mới tỉnh, trí nhớ có chút hỗn loạn, cũng không phải quên đi mọi chuyện. Ta châm cho hắn vài mũi kim, lúc sau hắn tỉnh sẽ nhớ lại chuyện trước kia.”Trước khi rời đi, Tử Đàn giống như mới nhớ tới còn có nàng, mỉm cười nói: “Nhược Nhất cô nương, ta đây có việc, ngươi có thể giúp ta trông chừng hắn không? Nếu băng châm này đều tan biến hết, hắn còn chưa tỉnh. Vậy phiền ngươi giúp ta đánh hắn mấy bạt tay.” Không cho Nhược Nhất cơ hội cự tuyệt, nàng vén mành bằng vải bố lên liền đi ra ngoài.
            Giúp ngươi đánh hắn? Ta có tư cách gì? Nhược Nhất cười tự giễu. Lại nhìn chằm chằm Thương Tiêu ngây ngốc một hồi, mới ngồi xuống bên giường, ánh mắt không thể khống chế lại chuyển qua bàn tay vẫn nắm chặt như trước.
            Nàng bỗng nhiên nhớ tới trước kia những ngày tháng bọn họ đi cùng nhau, hai người bọn họ. . . . . .
            “Tiêu hồ ly. . . . . . Này! Thương Tiêu! Từ từ, Thương đại hiệp. Chờ một chút a!” Nhan Nhược Nhất thất tha thất thểu chạy đến trước mặt Thương Tiêu một phen túm lấy áo hắn , dừng một chút, suy nghĩ chính mình hoàn toàn không có ưu thế  về chiều cao lại phẫn nộ buông tay, ngược lại kéo chặt lấy ống tay áo của hắn, bĩu môi ai oán nói: “Ngươi không cần ta sao? Vết thương của ngươi tốt rồi sẽ vứt bỏ thê tử bã cám này sao?”
            Thương Tiêu nhíu mày, tay áo dài vung ra, trực tiếp vung rơi móng tay của Nhược Nhất. Rất có hứng thú nói: “Ta bị thương, nhưng không mù mắt. Bã cám thì thấy rồi, thê tử, ở đâu ra?”
            Nhược Nhất cắn răng nhẫn nhịn xuống xúc động đầy người, hít sâu một hơi làm cho thái dương đột giật giật không ngừng,  gân xanh tạm thời an tĩnh lại, lập tức oán thầm nói, đây là hồ ly sao? Đây là hồ ly biến chủng tới trình độ nào a! đầu lưỡi độc này trở thành vũ khí cũng đành phải chịu thua với hắn!
(NV: anh là một con hồ ly bị khuyết tật đó tỷ! ^.^)
            Ổn định tốt cảm xúc, Nhược Nhất dựa vào tiêu chuẩn câu “Người không biết xấu hổ thiên hạ vô địch”, lại dùng sức bắt lấy bàn tay của Thương Tiêu  : “Mặc kệ! Tóm lại ngươi phải chịu trách nhiệm đối với ta. Lúc trước ta cứu ngươi bị đánh quay về nguyên hình  . . . . . .”
            “Sau đó nàng không phải vẫn muốn chạy trốn hay sao” yêu quái nào đó nhướng mày.
            “Ta hầu hạ ngươi, giúp ngươi nấu thuốc, bó thuốc, chảy lông tắm rửa cho ngươi. . . . . .” Nữ nhân nào đó bắt đầu kéo đầu ngón tay.
            “Bao gồm hạ độc trong thuốc, muối ăn trong nước?” Yêu quái nào đó tức giận cười.
            “. . . . . . Đó là vì chất khử trùng. . . . . .Đây không phải là điều quan trọng, điều quan trọng là, ngươi, ngươi còn thấy qua cảnh tượng phù dung xuất thủy (hoa sen nở trên mặt nước-ý chỉ sự trang nhã duyên dáng) … của ta.” Nữ nhân nào đó nghiến răng nghiến lợi sau đó làm dáng vẻ thẹn thùng.
            “Hoa sen . . . . .” Yêu quái nào đó khóe miệng hơi run rẩy.
            “Hơn nữa, ngươi không phải cũng cả ngày không quần áo che thân ở trước mặt ta lúc ẩn lúc hiện sao? Đừng không thừa nhận! Lúc ngươi là hồ ly kia nhưng bộ quần áo cũng không có mặc.”
            “. . . . . .” .
            “Cho nên, chúng ta đã ở cùng nhau lâu như vậy, cũng cùng chung hoạn nạn, còn ‘ hết sức chân thành gặp lại ’ dù sao, ngươi đừng nghĩ muốn bỏ rơi ta, ta đã định phải đi cùng ngươi !”
            Một trận im lặng, Thương Tiêu nhìn chằm chằm thẳng vào Nhược Nhất, ánh mắt trong đôi mắt màu tím khó thấy rõ. Trái tim của Nhược Nhất nhảy thình thịch, chỉ sợ hắn vung tay đẩy nàng ra bỏ chạy, lại dùng sức cầm lấy tay hắn.
            Mười ngón đan chặt vào nhau. Mà lần này, Thương Tiêu không bỏ ra.
            Hắn nhìn chằm chằm nàng, trong đôi mắt màu tím lưu chuyển dòng ánh sáng: “Vì sao muốn đi cùng ta?”
            Nhược Nhất trừng mắt nhìn hắn, có chút phấn khích: “Đương nhiên đi cùng!” Ngón trỏ của nàng chỉ về phía trước, “Một rừng cây rộng lớn bát ngát như vậy, ngươi muốn ta một nữ tử yếu ớt trói gà không chặt đi một mình hay sao? Ngươi là muốn nhìn ‘bạch cốt của người ta ra sức chống chọi với cả một biển thụ yêu mà đi ra khỏi rừng’  làm chuyện được ghi vào sử sách sao?”
            “A. . . . . .”
            Cho tới bây giờ Nhược Nhất cũng nhớ rõ ràng khi đó Thương Tiêu cười khanh khách  , trong sự bất đắc dĩ lại ẩn chứa sự cô độc, làm cho nàng mềm lòng dường như muốn nói với hắn: là tỷ tỷ ta xem trọng ngươi rồi.
            Nhưng cuối cùng nàng chưa nói, từ đó về sau cũng chưa nói.
            Nếu có, là trên đường đi lên đỉnh U Đô Sơn rét lạnh đến thấu xương, là trong hàn động từng giọt từng giọt máu tươi rơi trong im lặng, là lúc chờ đợi gần như tuyệt vọng trước khi rơi xuống vực, là hai năm đã qua, dường như ngày đêm tra tấn nàng.
            Còn có lúc rơi xuống vực kia, bàn tay nàng tuyệt vọng giẫy khỏi hắn.
            Thương Tiêu ngươi thiếu ta nhiều như vậy.
            Nhưng tại sao ta không có cách nào hận ngươi?
            Thu hồi suy nghĩ, Nhược Nhất dời ánh mắt, xem xét ngân châm trên đỉnh đầu Thương Tiêu, lại phát hiện ngân châm này đang từ từ biến mất. Mà Thương Tiêu một chút xu hướng tỉnh lại cũng không có.
            Nhược Nhất nhớ tới lời của Tử Đàn trước khi rời đi, trong lòng cả kinh, vội vàng gọi: “Tử Đàn tiểu thư! Tử Đàn tiểu thư! Này! Bên ngoài có người không?”
            Một mảnh yên tĩnh.
            Nhược Nhất gấp đến độ nghĩ muốn trực tiếp lao ra, nhưngThương Tiêu túm tay nàng không có một chút thả lỏng.
            Mày của nàng nhíu lại, hung hăng trừng mắt Thương Tiêu, người đang nằm này luôn tùy hứng như thế, dựa vào bản thân mạnh mẽ, bốc đồng làm cho thế giới đều xoay tròn quanh hắn, nghiêng ngã.
            Thấy ngân châm từ từ biến mất không còn dấu vết, Nhược Nhất hận đến nhếch khóe môi lên.
            Thật sự là, thật sự là. . . . . .
            Tức chết người đi được!
            Nàng nâng tay “Ba!” cho Thương Tiêu một bạt tai. Âm thanh vang đến ngay cả chính nàng ta cũng hoảng sợ.
            Nhưng, rất thích!
            Hai năm trước, ở ngoài hàn động, nếu hắn đi ra, nếu là nàng không nhảy xuống. Có lẽ nàng sẽ làm như vậy. Mạnh mẽ cho hắn một cái tát, lại mắng chửi hắn.
            Dựa vào cái gì muốn nàng trả giá, dựa vào cái gì làm cho nàng đau lòng, dựa vào cái gì làm nàng đau khổ như thế, dựa vào cái gì nàng đối với hắn vĩnh viễn cũng kìm nén không thể hạ lòng.
            Nhược Nhất nhìn thấy hắn, mặc cho nước mắt tàn sát bừa bãi ở trên mặt, nhìn thấy Thương Tiêu từ từ mở mắt ra, nhìn thấy Thương Tiêu từ từ di chuyển tầm mắt về phía nàng, nhìn thấy con ngươi thủy tinh màu tím sáng ngời của hắn, sau đó hơi hơi lộ ra một chút ánh sáng.
            Nhược Nhất kéo khóe miệng lên, gương mặt tươi cười khẽ động: “Tỉnh?” Không thể che dấu giọng mũi khàn khàn, “Đúng lúc cho ngươi nhìn rõ ràng, lại có cảm giác tinh tế một chút.”
            “Ba!”
            Nàng không có giải thích gì hết, mặc cho nước mắt giống như thác nước chảy xuống. Mặt của Thương Tiêu bị đánh lệch sang một bên, lại quay đầu lại, ấn bóng dáng của nàng vào trong đôi mắt màu tím từ từ tích tụ gió lốc.
            Hai người im lặng nhìn nhau vài giây.
            Không biết là cảm thấy được mình khóc rất tổn hại sĩ khí, hay là vì đánh lén người bệnh mà cảm thấy hổ thẹn, ánh mắt của Nhược Nhất chợt lóe, đứng dậy định trốn. Lại không nghĩ tới tay của mình còn bị Thương Tiêu cầm lấy, trong lúc chạy trốn, Nhan Nhược Nhất chật vật vấp ngã trên mặt đất. Đồng thời, Thương Tiêu thấy Nhan Nhược Nhất muốn chạy, vội vàng đứng dậy muốn ngăn đường chạy của nàng, cũng đã quên mình còn kéo tay nàng, trong lúc đó Nhược Nhất lôi kéo mà té ngã Thương Tiêu cũng bị ngã xuống theo.
            Lưng của Nhược Nhất nện xuống mặt đất, bên trong phổi một trận rung động, khiến cho cổ họng khó chịu, nàng nhịn không được ho ra một tiếng. Thương Tiêu té nằm trên người nàng, tóc dài màu bạc chảy xuống ở bên tai của nàng, giống một lá chắn, ngăn cách  hai người với thế giới bên ngoài.
            Hắn nghe thấy nàng ho khan, màu đôi mắt điềm tĩnh, đưa tay xoa nhẹ trên cổ họng của nàng, đầu ngón tay ngưng tụ lại luồng khí lạnh lẽo, từ từ đưa vào trong cơ thể nàng.Trong chốc lát sau, Nhược Nhất liền cảm thấy ngọn lửa khó chịu thiêu cháy trong cổ họng đã ngừng hẳn.
            Nàng chăm chú si ngốc nhìn chằm chằm mặt của Thương Tiêu, trong lòng đã cảm động, lại là buồn bã đau thương.
            Thương Tiêu, ngươi cũng biết, sự dịu dàng của ngươi đối với ta mà nói là kẻ sát thủ hoàn mỹ nhất .
            Hơi thở phả vào mặt đối phường, ám muội cùng xấu hổ đồng thời tràn ngập cả quân trướng.
            Bầu không khí như vậy vẫn duy trì đến khi Thương Tiêu thu hồi tay về phía sau. Nhược Nhất nghiêng đầu dời ánh mắt, “Tránh ra.” Nàng hít thở phập phồng cánh mũi, ngữ khí rất là buồn bực.
            Yêu quái nào đó ở trên người nàng không nói được một lời.
            Nhược Nhất khó thở: “Ta bảo ngươi tránh ra! Tai ngươi điếc rồi à!”
            “Hừ.” Yêu quái nào đó cười lạnh một tiếng.
            Nhược Nhất cả giận nói: “Ngươi không cho ta xì nước mũi, ta liền đem nó bôi lên mặt ngươi!”
            “. . . . . .” Yêu quái nào đó im lặng một chút, hừ lạnh một tiếng: “Nhan Nhược Nhất, nếu nàng có cái lá gan đó.”

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+