Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Vài lần hồn mộng – Chap 52 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 47….

Thời gian trôi nhanh như bóng câu qua cửa sổ, trong nháy mắt lại qua hai năm.

            Không Tang Sơn vẫn xanh miết như trước, kết giới Thượng Cổ trên bầu trời vẫn theo số mệnh của thiên địa ngày đêm bảo hộ Không Tang.

            Mà Huân Trì lại biết, yên bình chỉ là biểu hiện bên ngoài, ngoài kết giới ma khí tràn lan, mỗi lần ra khỏi Không Tang đều có thể cảm thấy không khí càng ngày càng vẩn đục xốc nổi của Cửu Châu. Mấy năm chiến loạn liên tục sớm đã làm dân chúng lầm than, ma khí tràn ra khiến nạn đói, ôn dịch lại càng làm người dân khổ không nói nổi. 

            Chư hầu các nơi chỉ có thể nỗ lực bảo vệ cho chủ thành của mình, những thành trấn bị vây ở biên cảnh hoặc là cách chủ thành tương đối xa đã là một bộ thảm cảnh thi thể vương vãi khắp nơi.

            Chắc là không bao lâu nữa, một trận bạo loạn sẽ bắt đầu. Phẫn nộ cùng không cam lòng của mọi người cũng sẽ trở thành lực lượng dung dưỡng cho ma khí, lúc đó, tình huống càng khó khống chế nổi.

            Có lẽ đã đến lúc thu hồi kết giới của Không Tang.

            Huân Trì nghĩ: để linh lực của Không Tang lộ ra ngoài, tạm thời áp ma khí xuống, mặc dù không thể hoàn toàn ức chế hết ma khí, nhưng có thể kéo dài thời gian, để bọn họ tìm ra và giết chết kẻ đứng phía sau. Không có mưu đồ của kẻ đó, ma khí không thể ngưng kết rất nhanh sẽ tiêu tan trong thiên địa.

            Huân Trì đứng yên trên hòn đá giữa sông, thần sắc trầm tĩnh nhìn người đứng trên mặt nước phía xa.

            Nơi này vốn là một vách núi có thác nước, nhưng từ hai năm trước sau khi bị thiên lôi bổ ra liền biến thành một núi đá cùng con sông nhỏ uốn quanh, hồ sâu dưới vách núi trước kia cũng biến thành một hồ nước có diện tích hơi lớn.

            Lúc này trên mặt hồ tựa gương kia có một nữ tử với y phục màu vàng nhạt đang đứng, nàng đứng trên mặt hồ, nhưng vớ giày lại không ướt một chút nào, thần sắc nàng trầm tĩnh, ánh mắt không hiện một tia nông nỗi.

            Huân Trì nhìn sắc trời, đã nhanh đến chính ngọ (giữa trưa).

            Hắn thản nhiên cười nói: “Ừm, đã qua ba canh giờ rồi.” Hắn nói lời này rất nhẹ, nữ tử bên kia đúng lúc hắn vừa dứt lời thì chậm rãi mở mắt. Nàng ngưng thần tĩnh khí, chân không dính nước từng bước một đi về hướng bờ.

            Bỗng nhiên, bụi cỏ phía trước vang lên tiếng xột xoạt loạn xạ, một thân mình tròn trịa từ trong bụi cỏ vọt ra, vừa chạy miệng vừa kêu to: “Nhược Nhất mẫu thân, phụ thân đói đến nổi giận, lửa bộc phát rất to, đập nát hết đồ vật trong phòng, gọi người về gấp.”

            Lời này vừa nói ra, Nhược Nhất động tinh thần, tõm một tiếng ngã vào trong hồ.

            Huân Trì không khỏi lắc đầu: Vẫn là chưa một lần đi vào đến bờ.

            Nhược Nhất từ trong hồ thổi bọt khí bò lên bờ, ho ra mấy ngụm nước rồi bất lực nhìn cậu bé đến tìm mình.

            Mạc Mặc cùng Mạc Tầm, mẫu tử cả hai đều kỳ ba [1].

            Mạc Mặc tất nhiên là không cần phải nói.

            Mạc Tầm tiểu tử này sinh trưởng còn nhanh hơn người thường, dựa vào lời giải thích của thiên thư, thứ nhất Mạc Tầm tiểu tử này vốn là thông minh. Thứ hai Không Tang chính là nơi linh khí tụ tập, mà Cửu Vĩ Bạch Hồ sống nhờ vào ăn linh khí, từ nhỏ đã ở Không Tang Sơn, mới khiến Tầm Tầm lớn nhanh hơn. Mới hơn hai năm, hắn đã có thể chạy có thể nhảy, còn biết một ít năng lực tương đối đặc biệt, tỷ như là ——

            “Nhược Nhất mẫu thân, cái gì là kỳ ba?”

            Đọc Tâm thuật.

            Đứa nhỏ này cư nhiên trời sinh biết Đọc Tâm thuật, lúc trước sau khi Mạc Mặc biết hài tử có năng lực này không nói gì mà nhìn trời rất lâu. Cuối cùng sống chết cũng bắt hài tử gọi nàng là phụ thân, gọi Nhược Nhất là mẫu thân.

            Thật ra, từ lúc Mạc Mặc đến Không Tang đã không còn hóa thành thân nam nhi. Nàng sở dĩ yêu cầu như vậy, Nhược Nhất nghĩ, có lẽ là bởi vì trong tim Mạc Mặc sẽ ngẫu nhiên tưởng niệm đến cha thật của đứa nhỏ này.

            Nhược Nhất suy nghĩ một phen ý nghĩa của kỳ ba, vừa định giải thích, Tầm Tầm đã gật đầu nói: “Thì ra là thế.” Nhược Nhất hơi hơi xấu hổ, nếu đứa nhỏ nào cũng biết Đọc Tâm thuật, vậy cha mẹ là nên vui mừng hay là khổ sở đây…

            Huân Trì mang theo nụ cười yếu ớt đi tới, hắn sờ sờ đầu Mạc Tầm nói: “Mặc kệ là năng lực gì, cũng cần phải học cách khống chế, không thể tùy ý mặc nó chạy loạn, nếu không cuối cùng người bị thương vẫn là bản thân.”

            Tiểu Tầm Tầm như hiểu như không mà gật đầu.

            Huân Trì vui mừng cười: “Đứa trẻ ngoan.”

            Khi trở lại nhà trúc Nhược Nhất chỉ thấy trong viện loạn thành một đống, nàng nhìn chằm chằm này một đống hỗn độn hỏi: “Tầm Tầm, phụ thân nhà ngươi rốt cuộc là đói đến độ nóng nãy…” Nàng còn chưa nói xong, bỗng nhiên Huân Trì nhíu mày.

            “Không ổn.”

            Tiếng quát khẽ vừa rời miệng, hậu viện sau nhà đột nhiên lủi ra một bóng đen, phóng qua nóc nhà trúc thẳng tắp chạy trốn. Huân Trì động thân muốn đuổi theo, lại đột nhiên như nghĩ tới cái gì đó, ngừng lại: “Nhược Nhất!”

            Còn đợi hắn gọi sao, kim quang trên đầu ngón tay Nhược Nhất liền đuổi theo bóng đen kia. Kim quang cuốn lấy bóng đen, cái thứ kia rít lên một tiếng rồi giãy dụa một cách mãnh liệt.

            Nhược Nhất đối với thanh âm này cũng không xa lạ, đây là tiếng kêu của yêu vật do ma khí hóa thành.

            Ma khí cư nhiên có thể không một tiếng động xâm nhập đến Không Tang Sơn!

            Bóng đen kia không ngừng hí lên, thanh âm chói tai làm ngọn núi vắng vẻ nhất thời có chút xao động.

            Thần sắc Huân Trì nghiêm lại, quyết đoán nói: “Giết.”

            Nhược Nhất siết tay lại sắp xuống tay, thế nhưng chợt thấy một cỗ lực phản kháng từ giữa hai tay truyền đến, giống như nàng đang cầm một con chuột hoang mang lộn xộn muốn chạy trốn vậy. Nhược Nhất hơi kinh hãi, tinh thần bị loạn, ma khí kia bắt lấy cơ hội, chốc lát liền từ trong kim quang chạy thoát thân.

            Huân Trì sớm đã có chuẩn bị, hắn vung tay áo lên, một tia khí ấm áp đảo qua, Nhược Nhất không nghe thấy tiếng gì trên không, chỉ thấy thân hình ma vật kia cứng đờ, nháy mắt liền hóa thành bụi mà phiêu tán.

            Nhược Nhất nhìn đến thất thần.

            Huân Trì quay đầu nhìn nàng nói: “Đối chiến không giống luyện tập thường ngày, đối thủ là vật sống, tất nhiên sẽ phản kháng, khi tất yếu nhất định phải học chút ít quyết đoán quyết tuyệt. Bất cứ do dự, cũng có thể cho bọn chúng cơ hội để lợi dụng.” Hắn lại ôn hòa nói, “Nhược Nhất bây giờ mặc dù nàng đã có thể mượn được cỗ lực lượng trong thân thể, nhưng kinh nghiệm đối chiến vẫn còn rất ít. Nếu còn có thời gian, ta chắc chắn sẽ thường xuyên cùng đấu vào trận, chỉ tiếc…”

            “Phụ thân!”

            Mạc Tầm một tiếng kêu hướng buồng trong chạy vào.

            Nhược Nhất lúc này mới nhớ ma khí nếu là tìm được tới nơi này, dựa vào tính tình của Mạc Mặc làm sao để nó dễ dàng đào tẩu, như vậy trừ phi nàng ngay cả bản thân của bảo vệ không được.

            Sắc mặt Nhược Nhất trầm xuống vội vàng đi theo sau Mạc Tầm chạy vào.

            Trong phòng không có ai, hậu viện lại mơ hồ truyền đến một mùi máu tanh, Nhược Nhất thầm nghĩ không ổn.

            Một chân bước vào hậu viện, Nhược Nhất nhất thời cả kinh.

            Một mảnh đất đầy máu, chung quanh tản mát ra ma khí, hiển nhiên là bị cưỡng ép đánh tan còn chưa tới kịp ngưng tụ lại. Mạc Mặc suy sụp ngã bên hồ nước, quanh thân đều bị ma khí bao trùm.

            Tầm Tầm gọi một tiếng phụ thân liền muốn xông vào, Nhược Nhất vội giữ chặt hắn, niệm Tĩnh Tâm quyết, hai tay đẩy ra, gạt hết ma khí trong viện. Mới ôm Tầm Tầm chạy vội tới bên người Mạc Mặc.

            “Mạc Mặc!”

            Nàng còn chưa hoàn toàn mất đi thần chí, mạnh mẽ chống đỡ, nói đứt quãng:

            “Bọn họ… Bọn họ nói… Thương Tiêu đã nhập ma, mà nay… giết Không Tang chủ.”

            Nhược Nhất cả người run lên: “Cái… Cái gì gọi là nhập ma…”

            Mạc Mặc lúc này đã nghe không rõ câu hỏi của Nhược Nhất, nàng mơ hồ quét mắt thấy thân ảnh Huân Trì, nhất thời an tâm, nhắm mắt bất tỉnh.

            “Phụ thân!” Mạc Tầm một tiếng thét kinh hãi nhào vào người Mạc Mặc.

            Lúc này trong đầu Nhược Nhất rối tung không thôi, hai chữ nhập ma này như cổ trùng chui vào trong đầu nàng, càng chui càng sâu.

            Huân Trì đến gần kéo Mạc Tầm ra khỏi người Mạc Mặc, bế Mạc Mặc lên nói: “Vào nhà trước, ta trị liệu cho nàng ta một chút, đợi sau khi nàng ta tỉnh lại, chúng ta hỏi rõ ràng sự tình rồi mới tính tiếp.”

            Nhược Nhất lại không phản ứng, Huân Trì đều đã mang Mạc Mặc vào nhà an trí xong xuôi, Nhược Nhất còn ngơ ngác ngồi trên mặt đất.

            “Nhược Nhất, đến giúp một tay.” Huân Trì ở phòng trong cao giọng gọi, Nhược Nhất lúc này mới phục hồi tinh thần lại, hoảng hốt đáp tiếng “Ừ”

            Khi Mạc Mặc tỉnh lại đã là buổi tối. Song nguyệt treo cao, hồng nguyệt cùng lam nguyệt đều thiếu một góc, qua thêm mấy ngày nữa lại đến ngày hỉ nguyệt rồi.

            Mạc Mặc chuyển mắt đã thấy Nhược Nhất ngồi trước cửa sổ ngây ngốc nhìn mặt trăng trên trời.

            “Đang nhớ Thương Tiêu?” Mạc Mặc khàn giọng hỏi.

            Nhược Nhất quay đầu, nhìn chằm chằm Mạc Mặc mà bất lực cười: “Muốn ăn canh suông mì sợi, cho dù nó thật sự là đảo bôi bất tán [2], ta cũng phải nếm trước rồi nói sau.”

            Mạc Mặc yên lặng sau một lúc lâu mới nói: “Tiểu tử Mạc Tầm kia đâu?”

            “Canh bên cạnh ngươi một ngày, cực mệt mỏi gục ngủ bên giường, vừa rồi Huân Trì mới đưa hắn về phòng nghỉ ngơi.”

            Đang nói, cửa “két” một tiếng vang lên, Huân Trì đẩy cửa vào, thấy Mạc Mặc mở mắt, thản nhiên cười nói: “Tỉnh dậy thì tốt, ngươi âm thầm vận khí, có cảm thấy chỗ nào không ổn không?”

            Mạc Mặc lắc lắc đầu, trong thân thể trống rỗng làm cho nàng không cách nào cảm giác được hướng đi của linh lực trong cơ thể. Nàng chống thân mình, tựa vào đầu giường nói: “Không Tang sợ là ở không được rồi.”

            Lời vừa ra trong phòng lặng im trong chốc lát, làm nổi bật tiếng kêu vang rất rõ ràng của côn trùng ngoài phòng.

            Nhược Nhất nói: “Hôm nay rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Kết giới của Không Tang rõ ràng vẫn còn, vì sao ma khí cũng vào được, ngươi lại là như thế nào nghe được… những lời này.”

            Mạc Mặc lắc lắc đầu: “Ta cũng không biết bọn chúng vào bằng cách nào. Những lời này ta nghe thấy bọn họ ngâm hát.”

            “Ngâm hát?”

            “Ừm, thanh âm rất lớn, ta vốn tưởng rằng các ngươi sau khi nghe thấy thì rất nhanh sẽ trở lại.”

            Nhược Nhất cùng Huân Trì nhìn nhau, nói một cách kỳ quái: “Chúng ta hoàn toàn không nghe được ngâm hát gì cả.”

            Mạc Mặc sợ run một phen, trong lòng suy nghĩ tán loạn, cuối cùng kéo kéo khóe miệng nói: “Có lẽ bởi vì ta là Mạc Mặc cùng các ngươi không quá giống nhau chăng.”

            Vu nữ dị thế…

            Nhược Nhất nghe xong lời này chỉ cho là nàng đang nói đùa, thở dài bất lực nói: “Đúng, đúng, Mạc Mặc là rất không giống người thường nhất.”

            Mạc Mặc lặng lẽ sờ sờ lòng bàn tay trong ổ chăn, nói: “Bọn chúng một lần lại một lần hát Thương Tiêu đã nhập ma, muốn giết Không Tang chủ, giống quân đội đã tiếp nhận nhiệm vụ vậy. Hiện giờ chúng ta đợi trong sơn cốc này, kết giới xem như đã không còn tác dụng, tin tức lại tắt nghẽn, chỉ có thể thủ không thể công, thật sự là bị động.”

            Huân Trì nói: “Ý kiến của Nhược Nhất thế nào?”

            Nhược Nhất nhìn song nguyệt nói một cách quyết đoán: “Ra ngoài.”

            Huân Trì cười nhạt: “Như thế, ngày mai ta liền triệt kết giới của Không Tang, để linh khí trong núi tràn ra ngoài tạm thời áp xuống khí tức vẩn đục. Đợi thương thế của Mạc Mặc ngươi hồi phục, chúng ta liền lên đường.”

            Mạc Mặc giật giật cánh tay, hào hùng nói: “Thuận gia môn [3] không cần dưỡng thương, ta chẳng qua là bị ma khí kia nuốt vài ngụm, huyết mạch không thông, ngủ một giấc là khỏe rồi. Ngày mai ngươi triệt kết giới xong chúng ta liền lên đường.” Đồng tử nàng chuyển động, lại hỏi, “Thế nhưng, đi đâu?”

            Huân Trì suy nghĩ, quay đầu nhìn Nhược Nhất.

            Nhược Nhất trầm tư trong chốc lát, chỉ vào phương hướng giữa song nguyệt, nghiêm túc nói: “U Đô Sơn.”

            Ước hẹn ba năm, cũng sắp đến rồi.

________

 

[1] Kỳ ba: tuyệt thế, hiếm thấy.

 

            [2] Đảo bôi bất tán: dịch nôm na là đảo ngược bát lại vẫn ko rơi. Từ này hay dùng cho một trong các loại kem của tập đoàn DQ (Dairy Queen) ở TQ, khi quay ngược ly lại, kem vẫn ko tan ra, cứng lại như xi măng vậy. Nhưng ko bik khi ăn vào sẽ ra sao. Dùng từ này với mì chắc là để hình dung mì dở tệ nhỉ…(muốn biết mì này như thế nào xem lại Phần 43.Chương 39)

 

            [3] Thuận gia môn (纯爷们): đàn ông đích thực…

Edit: Bùm Bùm

Beta: Nguyệt Viên

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+