Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Vài lần hồn mộng – Chap 64 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 59….

Thương Tiêu cũng không ôm lấy nàng, cũng không có đẩy nàng ra. Lúc này tuy rằng dựa lẫn vào nhau, nhưng mà lại càng như xa xôi hơn so với trước. Trong lòng Nhược Nhất tuyệt vọng càng sâu, bàn tay nắm lấy vạt áo Thương Tiêu chậm rãi buông ra.

Đầu ngón tay Thương Tiêu giật giật, mà thần ấn ở mi tâm chợt loé, cuối cùng hắn cũng thờ ơ tuỳ ý để nước mắt Nhược Nhất thấm ướt ngực áo của hắn.

Lạnh lẽo thấm vào trong lòng.

Hắn nhìn một lúc phong tuyết cuồng bạo ở bên ngoài kết giới, đột nhiên nói : “Năng lượng của nàng tăng cường không ít .” Cả người Nhược Nhất cứng đờ, nhớ lại Huân Trì đã từng nói qua, nàng cắn môi im lặng.

Thương Tiêu nói : “Nhưng để đối phó với yêu ma ngươi còn thiếu vài phần kinh nghiệm. Từ nay về sau, sự tình ở nơi đây, ngươi liền không cần hỏi đến.”

Rõ ràng đã muốn bạc lạnh vô tình, mà khi nói ra trong lời nói lại ý tứ hàm súc như thế. Nhược Nhất ngừng khóc, bắt buộc chính mình phải kiên cường, nàng đẩy Thương Tiêu ra, sau đó lui lại hai bước, đứng vững, thanh âm còn mang theo một chút khàn khàn mất tiếng, nàng nói : “Ta sợ là muốn trốn cũng trốn không khỏi. Thương Tiêu, chàng cũng biết mấy năm nay ta có một giấc mộng như thế mà phải không ?”

Thương Tiêu nhíu mày.

Nhược Nhất nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, không hề nhìn tro tàn còn nằm trên mặt đất. Thong thả đem chính mình trong mộng Hồng Liên tự thuật đi ra. Cuối cùng nói : “Hắn bảo ta cứu hắn, lúc đó Huân Trì không cho ta đi, nói thời cơ chưa tới, mà hiện tại, cuối cùng ta có thể đi. Có một người thê thảm như vậy hướng ta cầu cứu ba năm rồi, hiện tại chàng không muốn ta hỏi đến, làm sao mà ta yên tâm được ?”

“Chuyện xảy ra khi nào ?”

“Lần đầu tiên…….” Nhược Nhất nhớ lại cảnh tượng lúc đó cười khổ một tiếng, ” Ở Anh Lương, lần đầu tiên chúng ta nhìn thấy Hồng Liên,  lúc chúng ta tiến vào đoạn trí nhớ đó.” Chính là ở nơi đó, chàng nói về sau chàng sẽ luôn luôn ở bên cạnh ta.

Đương nhiên lời này Nhược Nhất cũng không nói ra miệng.

Thương Tiêu hạ ánh mắt trầm tư trong chốc lát: “Người nọ có thể bị nhốt ở chỗ nào đó dưới lòng đất?”

Nhược Nhất lắc đầu.

Đúng lúc này, khoé mắt Nhược Nhất chợt thấy có ánh sáng nhạt chợt loé, nàng tập trung nhìn vào, đúng là mới vừa rồi đích thực Huân Trì hoá thành bột phấn chậm rãi trôi đi. Nhược Nhất còn không kịp cảm thấy bi thương, chợt thấy dưới tro tàn có vật gì đó khiến nàng chấn động ngây người.

“Đây là cái gì ?” Thanh âm Nhược Nhất có chút run rẩy.

Thương Tiêu ngưng thần thì nhìn thấy, chỉ thấy dưới bột phấn chậm rãi tản ra, có nét phác họa càng trở nên loé sáng rõ ràng, hào quang ngưng tụ, cuối cùng mơ hồ hiện ra chữ viết mơ hồ.

Gió thổi qua, tại chỗ đó đã không còn dấu vết.

Nhược Nhất ngẩng đầu ngây ngốc nhìn Thương Tiêu, Thương Tiêu như trước nhìn chằm chằm dưới đất, chậm rãi phun ra hai chữ.

“Thanh Khâu .”

Từ xưa đến nay Thanh Khâu là lãnh địa của yêu tộc, trấn thủ yêu quái Thanh Khâu là Cửu Vĩ Hồng Hồ họ hàng gần với Cửu Vĩ Bạch Hồ. Vũ La, Cửu Diễm đều là bộ tộc hồng hồ. Yêu lực của bọn họ không mạnh mẽ bằng Cửu Vĩ Bạch Hồ, mà tương ứng bọn họ cũng không có vừa sinh ra liền bị tai kiếp thiên lôi, cho nên chủng tộc phồn thịnh, thành viên gia tộc có rất đông.

Lúc Thương Tiêu đến Thanh Khâu, không có nói cho bất cứ ai biết, chỉ có Tử Đàn.

Nhưng trừ bỏ Nhan Nhược Nhất.

Hiện tại Nhược Nhất tuy rằng không bằng Thương Tiêu có thể đem thần lực khống chế được  tự nhiên, nhưng tốt xấu cũng có thể nỗ lực gom mây đằng vân. Nếu nàng hợp toàn lực lại, cũng có thể theo đằng sau Thương Tiêu ở một khoảng cách xa xa. Nhưng nàng biết, Thương Tiêu cũng không phải nhẫn tâm muốn ném nàng rơi xuống, nếu không, kiểu đáp mây bay sứt sẹo  như thế, đã sớm bị hắn quăng lại cách xa vạn dặm.

Đợi đến khi tới Thanh Khâu, Nhược Nhất ở trên đám mây thấy cảnh tượng phía dưới Thanh Khâu nhất thời sửng sốt.

Hai trăm năm trước, nàng có cơ duyên cùng Thương Tiêu đi đến Thanh Khâu. Bây giờ trong đầu nàng hiện lên hình ảnh non xanh nước biếc nên thơ, mà hiện tại, như thế nào Thanh Khâu lại biến thành bộ dáng này.

Một ngọn linh Sơn nghiễm nhiên biến thành một toà tử sơn. Dưới đất nơi nơi đều tối như mực, không còn thấy cỏ cây thanh tú xuyên qua núi, không thấy dòng suối xinh đẹp lấp lánh phản chiếu ánh nắng.

Nàng ngây người đứng trên không trung, một thanh âm vui mừng từ ở dưới truyền tới. Trong chớp mắt, một nữ tử mặc quần áo màu đỏ sậm liền bay lên cạnh nàng, giữ chặt tay nàng vui vẻ nói : “A Nhan, không nghĩ tới ngươi thật sự đã mang biểu ca đến đây. Hắn thật sự đã tỉnh táo lại ! Biểu ca đã qua cơn khổ ải của kiếp nạn ! Hắn đã trở thành vị thần linh đầu tiên từ sau thời Thần Diệt!”

Nghe xong lời này, bên môi Nhược Nhất nhếch lên một tia cười khổ : “Ừ, ta biết .”

Thấy thần sắc Nhược Nhất gượng gạo, Vũ La như chợt nhớ ra cái gì, phút chốc ngậm miệng lại. Nàng gãi gãi đầu, có vẻ như không biết làm sao. Cuối cùng cũng là Nhược Nhất kéo tay nàng nói : “Tại sao ngươi ở chỗ này ?”

Vũ La nghe xong lời này, mặt hơi đỏ lên: “Mấy năm nay, ngươi không có ở đây nên không biết, ta đã đến Thanh Khâu được một thời gian. Gả cho Cửu Diễm.”

“Vậy sao ?” Nhược Nhất không nghĩ tới khi quay về thì có câu trả lời này. Ngơ ngác đem Vũ La đánh giá một lần nữa, lúc này mới phát hiện nàng quả nhiên đã ăn mặc theo kiểu phụ nữ có chồng, Nhược Nhất hoang mang “Lần trước ta còn gặp ngươi ở U Đô mà.”

” Lần trước là bởi vì biểu ca gặp chuyện không may nên ta trở về xem sao, rồi cùng trò chuyện với Tử Đàn tỷ cho tỷ ấy khuây khỏa .”

Nhược Nhất lúc này mới mang theo một chút ngẩn ngơ gật gật đầu, có chút cảm khái nói :” Nháy mắt, không ngờ Vũ La đã là phụ nữ có chồng rồi .”

Vũ La cúi đầu, ngượng ngùng cười, đôi mắt lộ ra vẻ mặt của người vợ hạnh phúc : “Chúng ta đi xuống dưới rồi nói.”

Thanh Khâu từ trên nhìn xuống mặc dù đã biến thành dáng dấp như vậy, thế nhưng cung điện của hắn vẫn hùng vĩ hoa lệ như hồi đó, không thấy nửa điểm dấu vết của sự điêu linh.

Nhược Nhất cùng Vũ La đi vào đại điện, vừa vặn bắt gặp Cửu Diễm đang cười cười nhìn Thương Tiêu, trùng hợp nói ra : “Đi một chuyến ra hải ngoại, thấy Thương huynh mặt càng thêm lạnh đến tê liệt. Mỗi ngày nhìn biểu tình của ngươi như vậy, phu nhân của ngươi làm sao chịu đựng được a !”

Ngẩng đầu lên vừa thấy, Nhược Nhất đã đứng ở cửa. Vũ La thì hung tợn trừng hắn. Cửu Diễm sờ sờ mũi, ngồi thẳng dậy, chuyển hướng đề tài : “Nói đến, Thương huynh mới nhập thần không lâu, không ở U Đô bế quan tu luyện cho tốt, đến vùng khỉ ho cò gáy Thanh Khâu này của ta làm cái gì ?”

Thương Tiêu không nháy mắt nói : “Đêm đêm xem tinh tượng, thấy mấy ngày gần đây sẽ có đại sự ở Thanh Khâu. Nên đặc biệt đến xem .”

Ánh mắt Cửu Diễm hơi chuyển cực kỳ mị hoặc, đôi môi vén lên một nụ cười đẹp đẽ : “Ủa ? Không biết hạng đại sự như thế nào mà đáng giá ngài tự mình đi một chuyến?”

” Thiên cơ .” Lạnh nhạt bỏ lại hai chữ, Thương Tiêu không hề nhìn bất luận kẻ nào trong đại điện, xoay người liền đi. Ngựa quen đường cũ tự tại như nhà của mình vậy.

Đợi thân ảnh của hắn hoàn toàn biến mất, sau đó Cửu Diễm thở dài, nhìn Nhược Nhất nửa lên án, nửa uỷ khuất nói : “Ngươi nhìn phu quân của ngươi đi, thành thần, có thể xem trước được thiên cơ, lực lượng hùng mạnh, bất tử bất diệt, liền tuỳ ý ức hiếp loại tiểu yêu ta. Tuy hắn là yêu tộc vương, nhưng hôm nay tốt xấu gì cũng là ở trên lãnh địa của ta. Cứ tuỳ tiện như thế, thật đúng là xem chỗ này như U Đô thứ hai sao ? Thật sự là không có thiên lý, không có thiên lý a!”

Nhược Nhất ngây người một lúc lâu, sau đó mới lắc lắc đầu nói : “Chúng ta không phải là vợ chồng .”

Cửu Diễm còn muốn mở miệng, Vũ La liền đoạt chén trà của gã sai vặt bưng lên hung hăng đập vào chân của Cửu Diễm, nhướng mi nói : “Ai nha, trượt tay.” Quay đầu liền nắm cánh tay Nhược Nhất, hoà nhã nói, “Ta thấy ngươi hiện tại chắc là rất mệt rồi, trước tiên là đi nghỉ ngơi một chút đi .”

Nhược Nhất gật gật đầu.

Vũ La đem phòng của nàng an bài chung sân với phòng của Thương Tiêu. Ra cửa phòng, ngẩng đầu là có thể nhìn thấy phòng đối diện.

Lúc Nhược Nhất đi nghỉ ngơi thì Thương Tiêu cũng không ở trong phòng, nàng thầm nghĩ chắc Thương Tiêu đang đi điều tra bốn phía xem có gì nghi ngờ không.

Vũ La đưa chén trà cho Nhược Nhất : “Làm ấm bàn tay đi. Hai tay ngươi lạnh quá làm cho ta không dám nắm.” Nhược Nhất nhẹ nhàng nói cám ơn, tiếp nhận chén trà, Vũ La lại nói, “Tại sao sắc mặt của ngươi lại xanh xao thế này ? Lúc ngươi đi hải ngoại tìm biểu ca đã xảy ra chuyện gì ? Biểu ca lịch kiếp phi thăng thành thần, có đả kích đối với ngươi nhiều không ? Ngươi cũng biết hiện tại hai người các ngươi đứng cùng một chỗ. Hơi thở trên người có bao nhiêu cổ quái thì có bấy nhiêu cổ quái. Các ngươi rốt cuộc làm sao vậy ?”

Nghe mấy câu hỏi liên tiếp như thế này, Nhược Nhất chỉ biết lắc đầu cười khổ, nàng so với bất luận kẻ nào thì càng muốn biết giữa bọn họ đã xảy ra chuyện gì. Trầm mặc một lúc lâu, Nhược Nhất mở miệng chuyển đề tài : “Vũ La, ngươi đến Thanh Khâu tù khi nào?”

Vũ La vò đầu nhếch miệng cười nói : “Đã là hai năm rồi, Tử Đàn chê ta lớn tuổi, cả ngày giống như nam nhân, vừa vặn gặp phải đám dám rước ta, liền vội vàng đem ta gả .”

Mà Nhược Nhất lại biết, nếu Vũ La không thích Cửu Diễm, dù Tử Đàn có ép buộc như nào thì Vũ La cũng sẽ không đồng ý. Nhược Nhất nói : “Cửu Diễm đối với ngươi có tốt không ?”

Vũ La cười gật gật đầu.

Nghĩ đến nhất định là vô cùng tốt, nếu không mới vừa rồi ở trên đại điện, Vũ La đem chén trà nện ở dưới chân hắn, mà Cửu Diễm chỉ uỷ khuất nhìn nàng, nửa tia tức giận cũng không có. Đối với thống lĩnh Thanh Khâu lĩnh chủ mà nói, đó là sự sủng nịnh hết mức rồi.

Nhược Nhất lại hỏi : “Thanh Khâu tại sao lại biến thành như bây giờ ?”

Vũ La thở dài một tiếng nói : “Nhược Nhất không biết, ba năm trước Toan Dữ Điểu phá ấn mà ra, lúc đó biểu ca ở Thanh Khâu cùng hắn đấu mấy tháng. Cuối cùng Toan Dữ Điểu nuốt ăn thiên lôi, mạnh mẽ làm cho Thanh Khâu trở thành như vậy .”

Ba năm trước đây…….Thiên lôi……

Nhược Nhất bừng tỉnh đại ngộ, khi đó thiên lôi đột nhiên biến mất dĩ nhiên là bị nơi này kéo tới ! Là do Thương Tiêu…….Nhược Nhất nắm chặt chăn kịch liệt run rẩy.

Khi đó, thì ra khi đó Thương Tiêu vì nàng làm nhiều như vậy, nhưng mà nàng nửa điểm cũng không phát hiện ra.

Mà hiện tại càng là biết lúc trước Thương Tiêu đối với nàng có bao nhiêu ôn nhu cùng bao dung, liền càng cảm thấy được thế sự trêu ngươi buồn cười.

“Nhược Nhất ?” Thanh âm lo lắng của Vũ La vang lên đánh gãy suy nghĩ của nàng. Nhược Nhất ngẩng đầu nhìn Vũ La, khoé môi tái nhợt run rẩy cong môi : “Không có việc gì, chỉ là nghĩ đến thiên mệnh này nọ thôi, thật sao thấy cuộc đời như trò chơi .”

Vũ La đau lòng vỗ vỗ mu bàn tay Nhược Nhất nói : “Vậy lần này ngươi cùng biểu ca đến Thanh Khâu có chuyện gì ?”

Hít một hơi thật sâu áp chế suy nghĩ trong lòng, Nhược Nhất nghiêm mặt nói : “Vũ La, từ đó tới giờ ngươi ở đây, thấy Thanh Khâu có hiện tượng gì kỳ quái không ?”

“Hiện tượng kỳ quái ?” Vũ La chống cằm cân nhắc trong chốc lát nói: “Tuy rằng từ nhỏ đến lớn ta đã ở Thanh Khâu, đối với sông núi nước non ở đây cực kỳ quen thuộc, nhưng mà ngươi muốn ta nói, ta còn tìm không ra có nơi nào bình thường ở đây .”

Không nghĩ tới lại nhận được đáp án như vậy. Nhược Nhất sợ run một hồi lâu mới chần chờ hỏi : “Không có nơi nào bình thường ?”

Vũ La thở dài nêu ví dụ : “Từ lĩnh chủ, cho tới gã sai vặt không một ai là không phong lưu thành tánh. Rõ ràng có một ngọn núi cao thông thiên, nhưng lại không tích luỹ một tí tuyết trắng nào. Ở trong cung điện Thanh Khâu cho tới bây giờ không thấy song nguyệt, nhưng mỗi đêm song nguyệt đồng thời đều sáng tròn liền có thể nghe chim chóc đồng thanh kêu. Ngẫu nhiên khi ngủ say còn có thể nghe tiếng dòng nước róc rách bên tai, nhưng khi tỉnh lại thì một giọt nước cũng không thấy. Phía sau núi có cấm địa, tuỳ tiện ai cũng có thể đi gọi là hồ mộ, nhưng mà kỳ lạ là ở đó không có hồ, cũng không có mộ………”

Nhược Nhất không khỏi dựng tóc gáy ngắt lời Vũ La : “Chuyện xưa quỷ dị ?”

“Ngoại trừ đêm song nguyệt sáng tròn chim chóc đồng thanh kêu, chuyện khác ta đều gặp qua hoặc đã thể nghiệm qua. Ta nghe nói Nhược Nhất đã từng tới Thanh Khâu đúng không ? Chưa từng nghe ngươi kể ?”

“Lần trước ta tới chỉ biết bộ tộc Cửu Vĩ Hồng Hồ trời sinh tính phong lưu, còn ngọn núi thông thiên kia từ xưa đến nay không có tuyết đọng, ở trong cung điện Thanh Khâu từ xưa đến nay đều không thấy song nguyệt, còn cái hồ mộ kia…….. Thế nhưng còn những chuyện khác xác thực không có nghe nói qua .”

Vũ La gật gật đầu : “Lúc chim chóc đồng thanh kêu cùng dòng nước róc rách bên tai, ta cũng không nhớ rõ, nếu như vậy thì trước kia đã có chuyện lạ rồi.” Vũ La nhìn Nhược Nhất, “Từ khi nào ngươi đối với những chuyện này có hứng thú ?”

Mà lúc này Nhược Nhất đã không có tâm tình phản ứng với nghi vấn của Vũ La.

Việc này không phải đã có từ trước, hai trăm năm trước khi nàng đến Thanh Khâu cũng không có. Nói cách khác, lời đồn đãi là ở trong hai trăm năm này mới phát sinh.

Trong hai trăm năm này……..

________

Edit: Yên Vũ Phi Phi

Beta: Nguyệt Viên

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+