Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Vẫn mơ về em _ Chương 05 – 06 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

05. Muốn chia tay anh

Thường
thì khi trải qua đau khổ, con người đều muốn kiếm tìm một ai đó để tâm sự. Tôi
bắt đầu kể câu chuyện của mình với Ninh Hiên: “Khi tôi vừa học lên năm thứ tư,
một ông sếp của bố mẹ bảo có quen một anh chàng trẻ trung triển vọng, sự nghiệp
thành công, biết đối nhân xử thế, lại đẹp trai sáng sủa nên muốn giới thiệu cho
tôi. Ban đầu tôi kiên quyết không đồng ý chuyện này. Tôi mới là sinh viên năm
tư mà đã phải tính chuyện gặp mặt làm gì, đồng ý để người ta cười cho chết à.
Nhưng mẹ tôi không bằng lòng, bà đã gặp người này một lần rồi, vừa gặp bà ưng ý
ngay nên hết lời thuyết phục tôi đi gặp thử một lần.”

 

Tôi
hít một hơi dài, uống một ngụm bia, kể tiếp: “Tôi không thể cãi lời mẹ, đành miễn
cưỡng đi gặp. Kết quả là vừa gặp anh ta, tôi đã đổ luôn. Cậu không biết đâu,
khi bước vào căn phòng đó trong đầu tôi vẫn khăng khăng ý nghĩ không bao giờ
khuất phục, không bao giờ đồng ý. Nhưng xuất hiện trước mặt tôi là một anh
chàng quá đỗi đẹp trai. Anh ta đứng đó mỉm cười nhìn tôi, nụ cười ấm áp hương
xuân của những bông hoa anh đào đang đua nở. Nỗi ấm ức trong lòng tôi lập tức
tan biến. Và rồi khi anh ta lên tiếng, toàn thân tôi chỉ còn biết tê dại.”

 

“Anh
ta bảo: “Em là Tô Nhã phải không? Một tháng trước anh đã được chủ nhiệm Tôn kể
về em, một cô bé xinh đẹp, đáng yêu. Anh những muốn được gặp em nhưng tiếc là
mãi vẫn chưa có cơ hội. Cuối cùng hôm nay cũng gặp được em rồi, quả nhiên danh
bất hư truyền, em rất đẹp, rất dễ thương!”

 

“Ninh
Hiên, cậu nói xem, một người ưu tú như vậy, lại nói ra những lới lẽ rung động
lòng người như thế, cậu nói xem với một đứa con gái còn chưa tốt nghiệp đại học
như tôi, dựa vào đâu mà từ chối anh ta được chứ! Tôi, tôi đã tự đào hố chôn
mình rồi.”

 

Ninh
Hiên nhìn tôi, cười nhạt: “Trông chị kìa! Đúng là đồ háo sắc!”

 

Tôi
lườm hắn một cái, đồ trẻ ranh thì hiểu gì chứ!

 

Ninh
Hiên bỗng đưa mặt sát lại gần tôi hỏi: “Tôi thấy mình còn đẹp trai hơn anh người
yêu của chị đấy chứ, chị háo sắc như vậy, sao lúc gặp tôi lại không đổ nhỉ?”

 

Khuôn
mặt hắn bỗng chốc to dần rồi chình ình ngay sát mắt tôi, làm tôi choáng váng.
Tôi vội vàng đẩy sang một bên, bực mình nói: “Ờ, tôi háo sắc đấy, nhưng là đứa
háo sắc có phẩm hạnh! Đã có bạn trai rồi, giai đẹp có ngắm thì cũng chỉ là phù
du thôi!”Ninh Hiên bĩu môi nói kháy: “Phẩm hạnh! Chưa nghe nói háo sắc mà còn
có phẩm hạnh đấy!”

 

Tôi
không thèm để tâm, tiếp tục kể câu chuyện của mình: “Sau đó, tôi và Trác Hạo bắt
đầu chính thức hẹn hò. Tôi đã hỏi anh, người tài giỏi, đẹp trai ngời ngời như
anh, chắc chắn có hàng bầy ong bướm vây quanh, anh muốn tìm bạn gái thế nào mà
chả có, tại sao lại chọn em? Trác Hạo nói với tôi rằng: “Nhã Nhã à, bởi vì em rất
đặc biệt, là độc nhất vô nhị!” Mẹ kiếp! Lúc đó tôi thật sự mê muội, những muốn
lập tức theo anh ta cả đời luôn!”

 

Ninh
Hiên tỏ thái độ khinh thường ra mặt. “Những lời thế này mà chị cũng nói trước mặt
tôi được?”

 

Tôi
không quan tâm, “Có sao đâu! Dù sao chúng ta cũng chỉ biết nhau sơ sơ, hôm nay
gặp nhau xong ngày mai ai biết ai ở đâu mà lo. Bạn bè người thân của tôi cậu
cũng chẳng biết, tôi còn sợ cậu làm gì được chứ? Thỉnh thoảng cũng nên dốc bầu
tâm sự hết những chuyện thầm kín cho kiểu bạn bè nửa quen nửa lạ như cậu!”

 

Kể
chuyện với bạn bè hay người xa lạ đều không phải là lựa chọn tốt nhất!

 

Ninh
Hiên nhướn mày nhếch mép, lạnh nhạt nói: “Chị duyên quá đấy! Chị với tôi chỉ là
hai kẻ qua đường xa lạ thôi, còn lâu mới đạt đến mức quen biết sơ sơ!”

 

Tôi
không chịu: “Vậy được, này người qua đường, tôi hỏi cậu, nếu hai chúng ta là
hai người xa lạ thì tại sao lần trước cậu còn hỏi số điện thoại của tôi?”

 

Ninh
Hiên quay đi, hết sức thản nhiên nói: “Do thói quen.”

 

Tôi
đã bảo tên nhóc này quen nói năng tùy tiện mà!

 

Tôi
không muốn tiếp tục tranh cãi về chuyện quen biết sơ sơ hay xa lạ nữa, câu chuyện
của tôi còn chưa kể xong.

 

Tôi
tiếp tục: “Cậu đừng có ngắt lời tôi luôn thế, nghe tôi kể hết trước đã! Đây là
cơ hội hiếm có đấy, thử hỏi cậu tìm nghe đâu được một câu chuyện chân thực, dốc
hết mề gan thế này mà không phải trả tiền hả?”

 

Tôi
nói: “Tôi vẫn tưởng anh ta rất yêu mình, vì khi chúng tôi ở bên nhau, anh rất
ra dáng một người bạn trai. Nhưng dạo gần đây, khi tôi tìm đến, anh đều nói bận,
rất bận nên không thể đi đâu với tôi. Vì sợ tôi không vui, anh nói đang bận kiếm
tiền cho mái nhà tương lai của hai đứa. Tôi nghe anh ta nói vậy thì chẳng oán
trách gì nữa. Tôi cứ ngỡ anh ta bận thật. Nhưng hôm nay, khi tôi rủ anh đi chơi
phố thì anh nói phải gặp một khách hàng quan trọng, không có thời gian đi cùng
tôi. Thế nên tôi đi một mình. Sau đó, khi tới trước một tiệm trang sức, tôi
trông thấy anh ta đang đi cùng một cô gái, hai người họ vai kề vai ngồi bên
nhau trong tiệm cùng chọn đồ! AAA! Tôi điên mất! Anh ta bận rộn thế này đây!
Cái gọi là gặp khách hàng của anh ta hóa ra chính là đi cùng gái đến tiệm trang
sức tình tình tứ tứ chọn nữ trang thế kia đấy. Vậy còn tôi? Tôi là cái gì? Thứ
cặn bã ngốc nghếch ù ù cạc cạc chẳng biết gì ngoài cười hềnh hệch một mình?” Cuối
cùng tôi cũng không kiềm chế nổi, nước mắt bắt đầu thi nhau tuôn rơi.

 

Ninh
Hiên hỏi cậu nhân viên quầy bar lấy khăn giấy đưa cho tôi: “Tôi chẳng đã nói với
chị từ lâu rồi còn gì, tình trường của bạn trai chị không đơn giản, phong lưu
đào hoa, chị phải lưu tâm rồi mà lại!”

 

Tôi
vừa thút thít đưa tay nhận lấy mấy tờ khăn giấy vừa thanh minh: “Đấy là tôi nói
cậu chứ!”

 

Ninh
Hiên nói: “Nhưng câu đấy phải dành cho bạn trai chị mới thích hợp!”

 

Tôi
bực mình nói: “Sao cậu siêu thế! Đến tôi còn không nhận ra tình trường anh ta
thế nào, làm sao cậu nhìn ra được! Vốn dĩ cậu còn không biết anh ta là ai! Có
mà trong lòng cậu không phục, ghen ghét vì anh ấy hơn cậu!”

 

Ninh
Hiên lập tức đổi sắc mặt, lạnh tanh nói: “Tôi không phục và ghen ghét với anh
ta? Anh ta hơn tôi? Ha! Buồn cười thật! Chị đang bênh vực anh ta một cách mù
quáng đấy! Sao tôi có thể biết được hả? Vì tôi tận mắt nhìn thấy!”

 

Tôi
ngẩn người ra, đờ đẫn hỏi: “Cậu nói cậu tận mắt nhìn thấy? Làm sao cậu có thể
thấy được? Nói linh tinh, cậu quen anh ấy bao giờ?”

 

Không
bị kích động như tôi, Ninh Hiên nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Hắn ta nhìn tôi
với bộ mặt vô cảm nói: “Hôm đi hát karaoke đó, phòng hát của tôi nằm ở giữa, một
bên là phòng các chị, bên còn lại là của một đôi nam nữ. Hai người đó quấn quýt
rất buồn nôn, lại còn cứ phơi ra, để cửa toang hoác không biết khép. Phải đến
lúc tôi từ nhà vệ sinh quay ra mới thấy cánh cửa ấy đóng lại. Sau đó chúng ta gặp
nhau hôm đi xem phim, chị nói người con trai đi cùng hôm đó là bạn trai của chị;
bây giờ tôi nói cho chị biết, người con trai trong phòng hát đó chính là bạn
trai chị!”

 

Tôi
cảm giác như vừa bị giáng cho một cái bạt tai! Mọi việc đã phơi bày rành rành
trước mắt, chẳng hề che giấu!

 

Tôi
lắc đầu quầy quậy, kích động quát: “Cậu nói láo!”

 

Ninh
Hiên vẫn ngồi bên, lãnh đạm nói: “Tôi không nói láo, chị nên tự mình hiểu ra vấn
đề đi!”

 

Đầu
óc tôi bắt đầu rối lên như một mớ bong bong. Đau buồn, phẫn uất, ô nhục, tất cả
những gì tôi cảm thấy lúc này trong chớp mắt đồng loạt dội thẳng lên đỉnh đầu.
Tôi càng lúc càng thấy khó chịu, còn ngồi ở đây nữa chắc tôi chết ngạt mất. Vội
vàng quờ lấy túi xách, tôi loạng choạng tụt xuống ghế rồi nhằm hướng cửa mà chạy.
Hình như có tiếng ai gọi tôi từ phía sau, người đó còn đuổi theo kéo tôi lại,
nhưng tôi dùng hết sức vùng thoát khỏi hắn, cuống cuồng leo lên một chiếc taxi
đỗ trước cửa.

 

Tôi
biết, Ninh Hiên chính là người đã gọi và kéo tôi lại. Có lẽ hắn không yên tâm để
tôi rời khỏi đây một mình trong trạng thái khủng hoảng này. Nhưng chuyện khó xử
như vậy lại bị chính hắn vạch trần rõ mồn một trước mắt tôi… Lúc này đây, thực
sự tôi không thể ngồi trước mặt Ninh Hiên một phút một giây nào nữa!

 

Thật
không ngờ câu chuyện ngu ngốc dại dột của chính tôi lại bị phơi bày chẳng chút
giấu giếm trước một kẻ quen biết qua loa như vậy!

 

Tôi
cố an ủi bản thân: Cũng không sao, hắn chỉ là kẻ qua đường quen biết sơ sơ, có
khi sau này cũng chẳng còn cơ hội gặp lại nữa. Không sao, không sao cả, cũng
không bẽ mặt lắm, nếu có thì bạn bè tôi cũng chẳng ai biết được.

 

Tôi
xuống taxi trước cổng một công viên, lặng lẽ ngồi khóc một lúc trên băng ghế
dài. Sau đó, tôi bắt đầu lờ mờ nhớ lại một vài sự việc. Hôm ở Golden Melody đó,
Trác Hạo đã gọi cho tôi, câu đầu tiên anh hỏi: “Em đang ở quán karaoke à?”

 

Tôi
đã tưởng do anh nghe được tiếng nhạc ồn ào xung quanh mà đoán ra tôi đang đi
hát karaoke. Nhưng giờ nhớ lại, khi đó tôi đang ở ngoài hành lang tìm nhà vệ
sinh, vốn dĩ ở đấy chẳng có âm thanh to tát nào lọt ra cả, nhưng trong điện thoại
vẫn thấy thấp thoáng tiếng hát tiếng nhạc. Nghĩ lại thì những âm thanh hỗn độn
đó là từ bên phía Trác Hạo lẫn vào mới đúng.

 

Sau
đó, Tiêu Tiêu đi vệ sinh, khi quay lại thần sắc nó thay đổi hoàn toàn, hỏi tôi
có phải vừa cãi nhau với Trác Hạo không. Hôm sau Trác Hạo đến trường đón tôi,
thái độ của nó với Trác Hạo cũng rất lạ.

 

Tôi
lấy điện thoại nhắn cho Tiêu Tiêu hỏi xem nó phỏng vấn xong chưa, tin nhắn trả
lời lại rất nhanh, đã OK rồi. Tôi gọi ngay cho nó hỏi, giọng hơi run run: “Tiêu
Tiêu, hôm bọn mình đi hát karaoke chia tay, có phải cậu đã gặp Trác Hạo ở quán
Golden Melody không?”

 

Tiêu
Tiêu lặng đi giây lát rồi mới trả lời tôi: “Tô Nhã, cậu đang ở đâu? Tớ xong việc
rồi, nói cho tớ biết cậu đang ở đâu, tớ sẽ đến ngay!”

 

Tôi
bảo nó: “Không sao, cậu không phải đến, tớ muốn yên tĩnh một mình.” Sau đó cúp
máy luôn.

 

Mọi
việc thế là đã rõ.

 

Câu
chuyện hôm đó có lẽ là thế này: trong quán Golden Melody, Trác Hạo ngồi cách
chúng tôi một phòng, ôm ấp một cô gái xinh đẹp, hát hò tình tứ. Còn tôi ngồi
cách đó hai bức tường lại không hề hay biết, vẫn vui vẻ uống rượu! Nghĩ lại thật
đúng là chuyện nực cười!

 

Tiêu
Tiêu ơi là Tiêu Tiêu, cậu đã trông thấy hết cả sao vẫn úp úp mở mở không nói thẳng
cho tớ biết đi! Sợ làm tớ tổn thương? Nhưng chịu đau đớn khi đó so với tình cảnh
làm tớ cảm thấy mình như một con ngốc bây giờ còn tốt hơn vạn lần!

 

Quả
thật! Người cuối cùng trên đời biết câu chuyện một kẻ bắt cá hai tay luôn chính
là một trong hai con cá đó!

 

Tôi
ở nhà mấy hôm, lặng lẽ. Mẹ thấy tôi có gì đó khác thường nên hỏi có phải cãi
nhau với Trác Hạo không. Tôi đặc biệt bái phục khả năng ứng phó của mình, trong
nghịch cảnh vẫn rất thản nhiên nói với mẹ: “Không ạ, anh ấy bận thôi.” Mẹ nghe
rồi tin ngay, từ đó không hỏi thêm gì nữa.

 

Cuối
cùng Tiêu Tiêu cũng tìm được việc, gọi điện dè dặt rủ tôi đi ăn mừng. Tôi bảo,
không đi. Nó hỏi tại sao. Tôi đáp, đang bực mình.

 

Tiêu
Tiêu chẳng nói chẳng rằng, liền đến nhà tôi ngay tối hôm đó. Hai đứa ngồi trong
phòng tôi, mặt đối mặt. Tôi làm mặt lạnh, nó cố gượng cười. Tôi hỏi: “Sao cậu
không nói cho tớ biết? Để tớ cảm thấy mình như một con ngốc thế này.”

 


nói như sắp khóc đến nơi: “Tô Nhã à, tớ sai rồi! Cậu đừng giận tớ nữa, tớ chỉ sợ
cậu buồn thôi! Tớ cũng phân vân lắm chứ, cũng đã định nói với cậu, nhưng nhìn về
mặt cậu hạnh phúc khi nói về Trác Hạo, lại nghĩ rằng mấy anh công tử nhà giàu
ai chẳng có cái tính ấy. Sau đó thấy trước mặt cậu, Trác Hạo thực sự cũng đối xử
tốt với cậu, vì thế tớ nghĩ anh ta chỉ chơi bời bông đùa bên ngoài chốc lát
thôi còn trong lòng vẫn có cậu. Tớ suy nghĩ mãi, nếu nói ra cậu chắc chắn sẽ buồn,
chi bằng cứ để cậu ngây thơ tận hưởng hạnh phúc ấy. Miễn sao Trác Hạo biết phân
rõ nặng nhẹ, vẫn đối xử tốt với cậu là được rồi. Nhưng giờ cậu tức giận thế
này, tớ, tớ biết lỗi rồi! Cậu đừng làm mặt lạnh với tớ nữa có được không?”

 


lẽ của Tiêu Tiêu cũng hay lắm, nó nói xong tôi chẳng có thái độ gì, còn nó đã nức
nở, nước mắt giàn giụa rồi.

 

Nhìn
nó khóc thực lòng như vậy, tôi bỗng thấy cảm động, tức giận trong lòng cũng
tiêu tan chừng bảy tám phần. Tôi thở dài đặt tay lên vai nó nói: “Ừm, thôi bỏ
qua đi, cậu cũng chỉ vì nghĩ tốt cho tớ thôi mà, mặc dù cách nghĩ hơi ngốc
nhưng động cơ không xấu! Lần này cứ vậy đi, nhưng lần sau biết mà không nói nhất
định tớ không thèm nhìn mặt cậu nữa!”

 

Tiêu
Tiêu gật đầu chắc chắn, trên mặt còn vương hai giọt nước mắt, ngơ ngác hỏi tôi:
“Lần sau? Tô Nhã, cậu tha thứ cho Trác Hạo nhanh như vậy à? Khoan dung quá, còn
biết trước khả năng có lần sau nữa chứ!”

 

Tôi…
thực sự không còn gì để nói! Chỉ là buột miệng nói ra vậy thôi, cảnh cáo nó sau
này không được tái phạm, thế mà nó có thể nghĩ xa được như vậy, phục nó quá
thôi!

 

Tôi
im lặng một lúc, nói với Tiêu Tiêu: “Tiêu Tiêu, tớ định… tớ định chia tay Trác
Hạo!”

06. Gặp Ninh Hiên trong bữa
tiệc

Tính
ra đã mấy ngày rồi tôi không thèm chủ động liên lạc với Trác Hạo. Nhưng anh ta
xem như vẫn còn chút tự giác, dù rất đỗi bận bịu bên mỹ nhân song vẫn tìm được
lúc rảnh rỗi để nhớ ra mình còn có một cô người yêu là tôi đây. Sáng hôm đó,
tôi đang ngồi nhà chẳng biết làm gì thì anh ta gọi điện đến:

 

“Tô
Nhã, mình cùng đi ăn đi.”

 

Tôi
không ý kiến gì, cứ theo hẹn mà đi.

 

Trong
cả bữa ăn, tôi chẳng nói một lời, chỉ cúi đầu lặng lẽ ăn. Trước đây tôi luôn cố
gắng tỏ ra là một cô gái thanh lịch, nói khẽ cười duyên, tự nhiên tao nhã, lời
lẽ ngắn gọn dễ nghe không lan man trước mặt anh ta, sao cho toát lên vẻ điềm đạm
ít lời, nhưng dẫu sao cũng không hề giống bây giờ, từ đầu chí cuối tôi im lìm
không lên tiếng.

 

Trác
Hạo dường như cũng nhận ra sự khác thường ở tôi, vừa ân cần gắp thức ăn cho
tôi, vừa dịu dàng nói: “Tô Nhã, gần đây anh bận quá, không có nhiều thời gian
bên em! Đừng giận nhé, cả ngày hôm nay anh giao mình cho em, không làm gì cả,
chỉ ở bên em thôi!”

 

Tim
tôi thắt lại, anh đã sớm làm những trò gì rồi, bây giờ mới thèm nhớ đến tôi!
Anh bận ư? E là chẳng phải bận chuyện công việc!

 

Tôi
đáp lại bằng ánh mắt chua chát: “Anh bận thì đi đi, đừng vì em mà ảnh hưởng đến
hứng thú hăng say của anh.” Trác Hạo ngẩn người trước câu trả lời úp mở kỳ quặc
của tôi, rồi lập tức tự kiểm điểm: “Nhã Nhã, thời gian vừa rồi không quan tâm đến
em, anh cũng ân hận lắm, sau này nhất định không thế nữa. Em đừng buồn nhé, được
không?”

 

Anh
ta càng dịu giọng dỗ dành, cơn giận trong tôi càng bùng cháy.

 

Nghĩ
đến những lời lẽ dịu dàng nhẹ nhàng này chẳng qua xuất phát từ thứ tình cảm giả
tạo xấu xa của anh ta, lòng tôi không khỏi đau đớn như bị dao cứa!

 

Trác
Hạo thấy tôi vẫn không vui, bèn cười dỗ ngọt: “Nhã Nhã, lát nữa mình cùng đi dạo
phố nhé. Nghe mấy người trong công ty nói Thúy Bảo Trai mới có một sợi dây chuyền
độc đáo, do nghệ nhân có tiếng thiết kế, số lượng có hạn thôi. Lát nữa anh đưa
em đi xem, nếu em thấy thích anh sẽ mua tặng em!” Anh ta dừng lại quan sát nét
mặt tôi rồi tiếp tục: “Kể ra anh vẫn chưa tặng được cho em cái gì, đúng là chưa
làm tròn bổn phận của một người bạn trai.”

 

Mắt
tôi rưng rưng như sắp khóc, sợ anh ta phát hiện ra nỗi xót xa trong lòng, tôi
đành đánh lạc hướng, vờ như mình vui quá phát khóc. Tôi cố nở một nụ cười thật
ngọt với anh ta, nhưng trong lòng thì giá lạnh như đã chết.

 

Trước
kia anh ta từng bảo tôi là cô gái đặc biệt, độc nhất vô nhị trên cõi đời này,
không giống các cô gái tầm thường chỉ tham lam vòi vĩnh bạn trai hết thứ này đến
thứ khác. Cho nên để giữ gìn khí chất độc nhất vô nhị ngớ ngẩn đó của mình, mỗi
khi anh ta tỏ ý muốn tặng tôi thứ gì, tôi đều ngờ nghệch ra chiều đứng đắn kiên
quyết từ chối.

 

Nhưng
Trác Hạo ơi, bây giờ em cũng muốn được tham lam như những cô gái khác, muốn được
đòi anh cái này cái nọ. Đợi đến khi anh biết, kỳ thực em cũng tầm thường như vậy
thôi, đến khi anh chán ngấy em, đến khi anh không chịu được nữa mà nói rằng: “Tô
Nhã, chúng mình chia tay đi.”

 

Đúng
thế, tôi đang đợi, đợi hai tiếng “chia tay” từ Trác Hạo.

 

Hôm
đó, Tiêu Tiêu đã hỏi tôi: “Các cậu sẽ chia tay thật à?”

 

Tôi
nói: “Chẳng nhẽ lại không? Rồi ngồi đấy chờ ngày thằng cha công tử đa tình này
tùy ý vứt mình đi như vứt manh áo cũ? Bây giờ tớ vẫn còn trẻ, làm lại từ đầu
cũng chẳng sao, cùng lắm coi đây như lần đầu nếm trải mùi vị cay đắng của tình
yêu, chứ chờ đến lúc hoa tàn nhị héo rồi mà bị vứt bỏ, sợ rằng có muốn khóc
cũng chẳng thành tiếng được nữa!”

 

Tiêu
Tiêu nói: “Nhưng mà, cậu định nói với Trác Hạo thế nào?”

 

Tôi
thở dài: “Tớ không nói mà đợi anh ta nói trước.”

 

Tôi
rất hiểu Trác Hạo. Mặc dù kém anh ta nhiều tuổi, chỉ mới tốt nghiệp đại học,
nhưng tôi thực sự hiểu rõ con người anh ta.

 

Anh
ta ôn hòa, lịch thiệp. Nhưng đó chỉ là vẻ bề ngoài. Núp dưới bề ngoài ấy là bản
tính kiêu ngạo và không chịu khuất phục đã ăn sâu vào tận xương tủy. Bản tính
kiêu ngạo đó nhất định không cho phép anh ta để một đứa con gái non nớt như tôi
đá. Vì không đời nào chịu thất bại, nhất định anh ta sẽ đối xử ngày càng tốt
hơn với kẻ đang muốn đá anh ta, tốt đến nỗi cô nàng sẽ hoàn toàn mất hết sức chống
cự, tiếp tục rơi vào bẫy tình của anh ta, lần này còn sâu hơn. Sau đó, anh ta
chỉ việc ung dung mà đá tung cô nàng đi.

 

Tiêu
Tiêu nghe những phân tích của tôi xong, hoang mang hỏi: “Lòng dạ con người thật
đáng sợ! Cậu đã biết rõ anh ta như vậy rồi mà lúc đầu còn nhận lời yêu làm gì?”
Tôi chỉ biết cười gượng.

 

Người
ta khi đã sập bẫy tình rồi liệu lý trí còn đủ minh mẫn không? Chẳng phải đều tự
lừa mình lừa người, mắt nhắm mắt mở sống cho qua ngày sao. Hạnh phúc ngọt ngào
chẳng qua chỉ là chìm đắm trong thế giới hư ảo mà sự chiều chuộng của anh ta tạo
ra cho cô mà thôi, sau đó chính sự ngu ngốc điên cuồng của cô sẽ từng bước giúp
anh ta che mắt cô lại.

 

Tôi
trịnh trọng tuyên bố với Tiêu Tiêu: “Tiêu Tiêu, cậu thấy đấy, sau lần va vấp
này, về sau tớ nhất định không bao giờ để tình cảm điều khiển và chi phối bản
thân mù quáng như vậy nữa. Tớ sẽ không để trò chơi ái tình dắt mũi thêm lần nào
nữa đâu!”

 

Quan
điểm cấp tiến của tôi hoàn hảo là vậy, nhưng tôi đã quên mất một điều, đó là chẳng
ai có thể đạo diễn nổi trò chơi ái tình.

 

Tới
Thúy Bảo Trai, tôi khoác lên mặt nụ cười rạng rỡ hạnh phúc, tỏ vẻ vô cùng đắm
đuối, si mê sợi dây chuyền kim cương mới được bày bán với số lượng hạn chế mà
Trác Hạo đã nhắc tới. Không biết Trác Hạo có vung tay mạnh thế này khi mua đồ tặng
cô nàng hồng nhan tri kỷ kia không. Liệu có phải xét về giá tiền các món nữ
trang, tôi vẫn được coi là người nặng ký hơn cả?

 

Từ
Thúy Bảo Trai đi ra, tôi nghĩ, dù sao dây chuyền cũng đã lấy rồi, đóng kịch
cũng nên đóng cho tròn vai, tầm thường thì cứ tầm thường hết cỡ đi. Thế là cả
ngày hôm đó, tôi kéo Trác Hạo vào hết tiệm này đến hiệu nọ. Hàng đẹp hàng tốt
la liệt trước mắt nhưng tôi chỉ chọn đồ đắt tiền, không cần biết có hợp hay có
dùng đến hay không. Mỗi khi chọn xong đồ, đứng bên cạnh nhìn Trác Hạo thanh
toán, gương mặt tôi vẫn tươi cười rạng rỡ nhưng trong lòng thì oán hận vô cùng.
Anh ta rút ví trả tiền mua đồ cho gái quả là tự nhiên phóng khoáng. Nhưng anh
ta càng tự nhiên tôi lại càng khó chịu, động tác thành thục như vậy mà đến tận
hôm nay tôi mới có cơ hội chứng kiến, để đạt đên trình độ này trước đây anh ta
đã phải luyện tập bên bao người con gái khác rồi.

 

Mang
trong mình nỗi uất hận chua xót, trọn ngày hôm đó tôi quả thực đã khiến anh ta
bỏ ra không ít tiền. Buổi tối anh ta đưa tôi về nhà, trước khi xuống xe hình
như còn định hôn tạm biệt nhưng tôi lập tức giơ phắt hai nắm tay đang cầm đủ loại
túi to túi nhỏ, nở một nụ cười hồn nhiên – rạng rỡ – hạnh phúc – thỏa mãn nói với
anh: “Hôm nay anh thật tốt! Tặng em bao nhiêu đồ đẹp thế này! Về sau nếu ngày
nào cũng như hôm nay chắc em chết vì đẹp quá!”

 

Khóe
mắt Trác Hạo giật giật. Tôi cười gằn trong bụng, thầm nghĩ tốt nhất cái miệng
anh cũng nên mấp máy đi, rồi nói với tôi: Tô Nhã, chúng mình chia tay thôi!

 

Nói
tạm biệt xong tôi vội vàng quay người bước xuống xe.

 

Nghĩ
về những nụ hôn giữa tôi và Trác Hạo, nhất định sau này không được để chúng xảy
ra thêm một lần nào nữa.

 

Về
đến nhà, cả bố và mẹ đều có nhà. Trông thấy đống túi to túi nhỏ trong tay tôi,
vẻ mặt bỗng rạng rỡ hẳn lên, mẹ gật gù nói: “Trác Hạo quả là đứa không tệ! Trác
Hạo quả là không tệ với con! Sau này Trác Hạo nhất định cũng sẽ không tệ với bố
mẹ đâu!”

 

Tôi
nói qua quýt mấy câu rồi trở về phòng mình.

 

Không
tệ! Không tệ chỗ nào? Cứ chịu chi tiền ra là không tệ ư? Nhưng không biết còn
là người thứ bao nhiêu trong số những cô gái anh ta chịu chi tiền cho đây?

 

Mấy
ngày sau tôi lại tiếp tục nằm chết gí ở nhà. Đống đồ Trác Hạo mua cho hôm đó bị
tới vứt vào một góc phòng ngay lúc mới về, còn chẳng buồn mở ra ngắm nghía. Vốn
dĩ chỉ vì muốn Trác Hạo tiêu tiền nên tôi mới mua những thứ này, chứ thực ra chẳng
thích thú gì, đến nỗi rốt cuộc hôm đó mua được những gì tôi cũng đã quên sạch.

 


thế khi Trác Hạo gọi điện đến bảo tôi đeo sợi dây chuyền kim cương mới mua cùng
anh đến một bữa tiệc của giới doanh nhân vào tối nay, tôi nghĩ mãi mới nhớ ra sợi
dây chuyền kim cương anh nhắc đến là cái gì.

 

Món
đồ chơi giá trị đó đã bị tôi gạt khỏi trí nhớ từ lâu rồi!

 

Dập
máy xong tôi chạy đến góc phòng lật tung đống đồ lên tìm kiếm. Bới ra bới vào
nhưng vẫn chẳng thấy sợi dây chuyền đó đâu cả. Khắp người tôi vã mồ hôi lạnh.

 


lẽ nào, ngày hôm đó, trong lúc dạo phố tôi lại tiện tay vứt luôn sợi dây chuyền
đi đâu mất rồi?

 


khổ, mặc dù tôi đã có dự định chia tay với Trác Hạo, mất thì cũng mất rồi, cũng
coi như báo được thù, nhưng trước mắt, với bữa tiệc tối nay phải làm thế nào
đây?

 

Chợt
nhớ ra Trác Hạo từng nói, sợi dây chuyền này do một nghệ nhân nổi tiếng thiết kế,
số lượng bán ra có hạn. Tôi chạy ngay đến bên bàn máy vi tính, lên mạng tìm kiếm
xem sao, quả nhiên sợi dây chuyên cao cấp vừa tung ra thị trường, hàng nhái
ngay sau đó cũng được bày bán đầy rẫy khắp phố lớn ngõ nhỏ.

 

Tôi
đặt mua trực tuyến một sợi dây chuyền nhái cao cấp tại một cửa hàng gia công đồ
trang sức nhỏ trong vùng, trả thêm một chút phí bưu điện, hai tiếng sau hàng đã
được giao đến tận cửa. Nhìn sợi dây chuyền kim cương giả có vẻ đủ tiêu chuẩn sắm
vai món hàng thật, tôi như trút được bao nhiêu gánh nặng.

 

Học
hành bao nhiêu năm trời xem ra cũng không vô ích. Ngoài thành tích thì cứ hơi xấu
một chút ra, tôi cũng được coi là đứa có trình độ ứng biến trong môn “trộm long
tráo phụng”. Nhớ lại bốn năm trời đại học oanh liệt, đúng là hằng ngày chúng
tôi đều rất chăm chỉ luyện tập kỹ thuật làm sao tươi cười hớn hở đem đôi tay
không chịu hoàn thành bài tập đúng thời hạn che đôi mắt sáng quắc tinh tường của
giáo viên.

 

Buổi
tối khi đến đón tôi, Trác Hạo nhìn chằm chằm sợi dây chuyền trên cổ tôi hồi lâu.
Thấy vậy tôi hơi chột dạ, bèn hỏi: “Đẹp không?” Trác Hạo đưa mắt nhìn tôi, mỉm
cười gật đầu, “Đẹp lắm! Rất đẹp!”

 

Tôi
thở phào, thầm nghĩ lẽ nào phản ứng vừa rồi của anh ta lại là giật mình trước
cái đẹp như người ta vẫn hay nói.

 

Trác
Hạo đưa tôi đến buổi tiệc. Nghe nói đây là bữa tiệc cao cấp trong giới thượng
lưu, đến dự đều là những người có địa vị xã hội, không thị trưởng thì cũng là
chánh thư ký, không chủ tịch hội đồng quản trị thì cũng là tổng giám đốc. Vừa
bước chân vào đại sảnh, nhìn cảnh người cụng ly khắp căn phòng, trong đầu tôi bỗng
nảy ra mấy từ. Xiêm áo thơm lừng, rượu hương ngào ngạt, đèn đuốc sáng trưng, xa
hoa trụy lạc. Tôi thầm nghĩ, nếu tính theo đầu người ở đây, hóa ra có nhiều tổng
giám đốc đến vậy, chủ tịch hội đồng quản trị cũng chẳng hiếm, Trung Quốc quả là
nước nhà nhà làm quan, người người làm sếp.

 

Vừa
bước vào, Trác Hạo đã trông thấy người quen cần ra chào hỏi. Tôi rất ngại phải
đối đáp với họ nên để anh đi một mình, còn mình trốn trong góc khuất uống trà lạnh.

 

Bữa
tiệc này đâu đâu cũng đầy rẫy sự giả tạo tinh tế. Đàn ông, đàn bà ăn vận chỉn
chu sang trọng, đi lướt qua nhau trao đổi những nụ cười mờ ám, các chính khách
và doanh nhân mặt mày hân hoan phấn khởi, bắt tay nhau mà bụng rõ mười mươi
tình hư ý giả. Khắp gian phòng chỗ nào cũng thấy gọi tên hết ông tổng này đến
ông chủ tịch kia, hàn huyên nào là lâu lắm rồi không gặp, nhất định phải cạn
hai ly thế này thế khác; và cả, sao lại gặp cậu ở đây?

 

Sao
lại gặp chị ở đây?

 

Tôi
sững người. Quay đầu lại, tim đập thình thịch, mắt tôi lóa đi, người chết lặng.

 

Lại
là Ninh Hiên!

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+