Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Vẫn mơ về em _ Chương 11 – 12 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

11. Câu nói ám chỉ

Bỗng
phía sau có mấy người đẩy cửa quán rượu bước ra. Tôi nhìn kỹ lại, thì ra những
học sinh cùng lớp Ninh Hiên, mấy cậu con trai cùng một cô gái. Đám con trai vẫn
là bè lũ vây cánh của Ninh Hiên trong lớp, còn nàng duy nhất trong hội chính là
cô em xinh đẹp chuyên đi toilet quên giấy lớp bên, Điền Uyển Nhi.

 

Sự
xuất hiện đột ngột của nhóm này làm tôi lúng túng vô cùng, như thể vừa bị bắt
quả tang ăn vụng.

 

Tôi
đang luống cuống không biết phải bao biện làm sao để che đậy mối tình “vụng trộm”
khó hiểu như những cơn sóng ngầm vẫn gào thét mãnh liệt giữa mình và Ninh Hiên,
thì lũ con trai gần như đã đến vây quanh. Chúng thi nhau cười phớ lớ, một đứa
lên tiếng, hỏi: “Ơ, cô Tô! Không ngờ lại gặp cô ở đây, cô cũng thích trò này ạ?”

 

Tôi
vã mồ hôi, trò này là trò nào, nói rõ ra xem nào, sao tôi cảm giác không phải
mình đến quán rượu mà là động trai bao thế này…

 

Lập
cập tỏ ra chút khí phách ngang tàng, tôi cười đáp lại: “Ừ! Bình thường cũng phải
làm hai chén mới ngủ được!”

 

Bọn
con trai nghe tôi nói vậy cười khục khặc, thằng nhóc vừa hỏi tôi lại lên tiếng:
“Cô Tô ơi, cô đã đến đây rồi thì ngồi cùng bọn em luôn đi! Hôm nay là sinh nhật
của đại ca, nếu được cùng cô mừng sinh nhật chắc trái tim không bình yên của đại
ca bọn em sẽ vui đến quên đập luôn!”

 

Tôi
cảm giác câu nói này đầy ẩn ý mờ ám. Định từ chối nhưng vừa ngẩng đầu lên tôi
đã lại bắt gặp ánh mắt đầy mong đợi của Ninh Hiên dõi theo mình nãy giờ; không
hiểu làm sao, mặt tôi cứng đờ, đầu lưỡi tê dại thế nào lại thành ra nói câu đồng
ý: “Được thôi!”

 

Hai
con mắt Ninh Hiên sáng bừng lên thấy rõ, còn tôi thì không khỏi thầm ai oán, thế
là xong, đổ thật rồi! Đổ dưới tay một thằng nhóc bảnh trai mới uất chứ?

 

Đám
con trai liền lũ lượt đẩy tôi vào quán rượu, bỗng có tiếng Điền Uyển Nhi đứng
bên cạnh gọi to: “Ninh Hiên!”

 

Tất
cả cùng quay lại nhìn, Uyển Nhi tiếp tục: “Ninh Hiên ơi, muộn quá rồi, mẹ tớ bảo
con gái ngoan thì tối muộn thế này không được lang thang bên ngoài nữa! Xin lỗi
cậu, tớ phải về đây!”

 

Tôi
tự cảm thấy câu nói của cô nàng mang đầy ẩn ý, trực giác mách bảo rằng chắc chắn
cô bé này đang muốn ám chỉ điều khác. Nhưng động não một chút, tôi không nỡ bỏ
qua cái cớ thoát thân này, liền phụ họa theo Điền Uyển Nhi: “Đúng đấy, Uyển Nhi
nói đúng! Bậy giờ đã muộn rồi có khi tôi cũng phải về đây!”

 

Ninh
Hiên quay lại xoáy sâu ánh mắt hằm hằm về phía tôi làm toàn thân tôi lạnh cóng.
Ánh mắt hung tợn, vẻ mặt đằng đằng sát khí, ngay đến lời nói cũng đủ làm người
ta bủn rủn chân tay.

 

Hắn
nhìn tôi, nói: “Cô Tô, bạn ấy là học sinh nên mới cần phải vậy. Cô là cô giáo,
đừng nên khác người thế chứ!”

 

Ui
da! Lúc trước có đánh chết hắn cũng không thèm gọi tôi là cô giáo thế mà bây giờ
đã “cô Tô” ngọt xơn xớt rồi kìa!

 

Hắn
quay sang Điền Uyển Nhi, chậm rãi nói: “Vậy tớ cũng không giữ cậu nữa kẻo cậu về
nhà lại bị mẹ mắng.”

 

Điền
Uyển Nhi có vẻ sững sờ, dường như vẫn không tin được mình đã nói lời tạm biệt
như thế mà chẳng có ai có ý định níu kéo.

 


nàng tiu nghỉu lấy từ trong túi ra một hộp quà được gói bọc rất tinh tế đưa cho
Ninh Hiên: “Tặng cậu sinh nhật này. Chúc cậu sinh nhật vui vẻ!” Chúc tụng xong
xuôi lại lưu luyến bịn rịn nói: “Vậy… tớ về đây.”

 

Ninh
Hiên làm ngơ vờ không nhận ra kỳ thực cô bạn gái vẫn đang rất, rất muốn ở lại
chứ không hề có ý định về sớm, còn chân thành giúp cô nàng gọi ngay một chiếc
taxi, chân thành mở cửa mời cô nàng lên xe, chân thành vẫy tay theo chiếc xe
đang lăn bánh xa dần cùng câu chào: Tạm biệt!

 

Phải
cố gắng lắm tôi mới nhịn được cười khi chứng kiến cảnh này. Cùng đám học sinh
đi vào quán rượu, tôi tìm cách lân la lại gần Ninh Hiên gian xảo hỏi: “Cậu
không giữ cô bé lại mà cũng không thèm đưa về là sao? Chỉ cần gọi một chiếc
taxi là tống khứ người ta đi ngay được à?”

 

Ninh
Hiên lại giở bộ mặt đáng ghét vốn có, nhếch mép, nhướn mày nhìn tôi nói: “Nhìn
xem chị có điểm nào ra dáng cô giáo, chỉ biết tọc mạch!”

 

Tôi…
muốn chửi bậy một câu! Hắn lại định gây sự với tôi ở đây đấy à!

 

Mấy
cậu con trai hỏi tôi uống gì, tôi nói bia tươi. Một cậu liền hỏi: “Cô Tô ơi, có
cần bọn em gọi thêm mấy xiên thịt dê không?” Tôi ngơ ngác, cảm giác câu này
nghe quen quen. Ninh Hiên ngồi bên tiếp lời: “Nếu có nhất định cô ấy sẽ gọi,
chiêu này tớ đã hỏi một lần rồi!”

 

Hắn
nói xong, lũ con trai bắt đầu gào lên như quỷ dữ, hết đứa này đến đứa khác nhao
nhao nói: “Hô hô, đã gian díu từ trước rồi cơ à!”“Ôi trời! Đại ca và cô Tô hóa
ra là đã có tình ý từ trước rồi đấy, sao đại ca giấu kỹ thế! Làm bọn em cứ tưởng
gần đây mới nảy sinh tình cảm chứ! Điêu toa quá!”“Không đơn gian chút nào, chuyện
này tuyệt đối không đơn giản! Có vấn đề! Tuyệt đối có vấn đề!”

 

 

Tôi
muốn chết đây!

 

Nhìn
sang Ninh Hiên thấy ánh mắt gian xảo của hắn mà tôi bàng hoàng.

 

Tên
khốn này, hắn cố tình!

 

Tôi
đánh liều một phen, gắng lấy hết bình tĩnh và bản lĩnh ra phân trần với đám quỷ
xứ đang nổi loạn này: “Đừng nói linh tinh! Đúng là tôi và Ninh Hiên trước kia
vô tình cũng có gặp nhau vài lần, cũng vì cả hai được cái dung nhan tướng mạo đều
đẹp trai xinh gái nên bây giờ vẫn nhớ mặt nhau thôi. Thực ra chúng tôi cũng
không phải thân thiết gì, thật đấy! Nói thế nào nhỉ… một câu thế này nhé. Sau
này giữa chúng ta các cậu muốn trêu chọc thế nào cũng được, không phải dè chừng,
nhưng nếu ở trường thì tuyệt đối đừng nói linh tinh giúp tôi, mấy trò đùa này
không cần thiết phải giở ra làm gì, không lại dễ hại tôi bị nhét vào lồng lợn
thả trôi sông đấy!”

 

Đàn
quỷ sứ lăn ra cười nghiêng ngả, chúng dài giọng nheo nhéo đáp lại tôi: “Cô –
giáo – Tô – ơi, cô yên tâm đi, chỉ cần là người mà đại ca muốn che chở nhất định
chúng em sẽ không gây khó dễ đâu! Cô nói gì chúng em nghe đó ha!”

 

Tôi
gật đầu, sau lại nhíu mày, thầm nghĩ chúng nó nói gì mà kỳ quặc thế!

 

Tôi
hỏi: “Đại ca các cậu muốn che chở ai?”

 

Tất
cả chúng đều ngạc nhiên nhìn tôi, “Cô chứ còn ai! Từ nãy giờ đều nói về cô mà!
Đại ca chúng em bảo đứa nào dám gây rối phá đám trong giờ của cô thì không phải
bàn cãi, sẽ lập tức xử nó tội chết.”

 

Trong
lòng tôi chợt có chút cảm động xen lẫn cảm kích, nhìn sang phía Ninh Hiên, định
nói câu cảm ơn gì đó nhưng khoảnh khắc bắt gặp ánh mắt nóng bỏng của hắn, tất cả
những lời chưa kịp nói của tôi đều nghẹn cứng lại trong cổ họng.

 

Ánh
mắt của hắn quả rất có sức mê hoặc như mùa xuân tươi đẹp, không cẩn thận nhất định
sẽ sa ngã!

 

Vội
vàng hướng mắt nhìn sang chỗ khác, tôi cầm cốc bia trước mặt lên uống ừng ực một
hơi vơi nửa cốc.

 

Hơi
men nhàn nhạt âm ỉ từ dạ dày vấn vít xông lên não bộ. Đầu óc nóng lên, tôi chợt
nhớ đến một đoạn quảng cáo từ mấy năm trước, cậu béo Hách Thiệu Văn nói với một
loại rượu gì mà: “Nhìn anh thêm lần nữa! Nhìn anh thêm lần nữa! Nhìn anh thêm lần
nữa anh sẽ uống cạn em luôn!”

 

Ninh
Hiên, đừng có trêu vào chị!

 

Cậu
mà còn nhìn chị bằng ánh mắt khủng khiếp như vậy, thử nhìn chị một lần nữa xem,
nhìn chị này, nhìn đi rồi chị cũng uống cậu luôn đấy!

 

Chẳng
biết Ninh Hiên đã đến ngồi ngay bên cạnh tôi từ lúc nào. Tôi nản quá! Tại sao cảm
giác về hắn lại mạnh đến vậy, từ lúc hắn ngồi xuống, dường như không có một
giây phút nào tôi thấy thoải mái tự nhiên hết.

 

Tôi
đành kiếm chuyện để nói, bày tỏ dạy dỗ hắn: “Này, với bạn gái cậu phải biết
thương hoa tiếc ngọc chứ. Trước kia tôi cứ nghĩ cậu tốt bụng ga lăng lắm, còn
mang giấy cho Điền Uyển Nhi trong toilet cơ mà; sao tối hôm nay lại không biết
đường mà phát huy tiếp. Người ta đến mừng sinh nhật cậu mà cũng không thèm đưa
người ta về tận nhà!”

 

Ninh
Hiên nghiêng đầu nhìn tôi, nhận xét ngắn gọn: “Đồ nhiễu sự.”

 

Tôi
làm bộ lật bàn, quát: “Cậu nói ai đấy? Nói chuyện với người lớn như thế à? Láo
lếu!”

 

Ninh
Hiên lạnh lùng hừ một tiếng, “Đang nhìn chị lẽ nào lại nói người khác?”

 

Tôi
suýt chút nữa chết sặc, vội vàng phì phò thở gấp.

 

Ninh
Hiên tỏ ra tốt bụng, nhẹ nhàng vỗ vỗ lên lưng tôi cho dễ thở. Sau đó hắn lại
nhìn tôi chằm chằm không chớp mắt, nói: “Nếu đưa cô ấy về thì thời gian được ở
bên chị sẽ vì thế mà ít đi. Mà có khi chị còn thừa cơ bỏ về luôn nữa!”

 

Lời
hắn nói chẳng có chút tình cảm, nhưng lại đâm nghẹn trái tim tôi, khoét thành một
hố sâu oan nghiệt mang tên rung động.

 

Cầu
trời khẩn Phật, xin đừng để con sa vào cái hồ dù hấp dẫn vô cùng nhưng cũng
nguy hiểm khôn lường này, bởi một khi đã sa chân trầm luân trong đó, chắc chắn
lành ít dữ nhiều.

 

Tôi
ngồi bên này ho sặc sụa làm mấy cậu con trai bên kia cũng phải để ý. Chúng nhìn
Ninh Hiên rồi lại nhìn tôi, cười khúc khích nói nhau: “Phải nói là cô giáo Tô của
bọn mình lợi hại thật! Đại ca chúng em cả tối buồn bực khó chịu, thuốc hút hết
điếu này đến điếu khác, điện thoại cứ cầm lên đặt xuống ngóng ngóng chờ chờ, đại
ca ngồi đây uống rượu với bọn em nhưng hồn thì bay đi tận đâu ấy! Các anh em,
đã thấy chưa? Cô Tô vừa đến là hồn đại ca cũng quay về rồi!”

 

Câu
nói này thẳng thừng chẳng chút kiêng nể gì nữa. Mặt tôi đỏ phừng phừng, trán
như vã hết mồ hôi lạnh, toàn thân lẩy bẩy. Đường đường một nhà giáo nhân dân
như tôi mà lại để đám thanh niên choai choai này chọc ghẹo không ra thể thống
gì, thật đáng xấu hổ! Nhưng tôi biết nói gì bây giờ? Biết tỏ thái độ ra sao
đây? Chẳng lẽ bực mình quát: “Các cậu ăn nói linh tinh! Đừng có đặt điều nói
nhăng nói cuội! Phải biết tôn trọng cô giáo chứ!” Thế chẳng phải phá tan bữa tiệc
sinh nhật của Ninh Hiên sao? Hay là cười mà bảo: “Các cậu đừng đùa, giữa tôi và
Ninh Hiên hoàn toàn trong sáng, trong hơn nước tinh khiết, sáng hơn cả màu trắng
nhé!” Nói như thế sao nghe cứ như có tật giật mình, giấu đầu hở đuôi?

 

Nhưng
cũng phải nói gì chứ? Nên nói thế nào đây? Tôi ho khù khụ mấy tiếng, nhìn sang Ninh
Hiên nói: “Ninh Hiên.” Hắn nhìn tôi, mắt sáng ngời chờ đợi câu tiếp theo. Nhìn
bộ dạng ngóng chờ của hắn, đầu lưỡi tôi lại cứng đơ, những lời đường hoàng chuẩn
bị nói ra như bị hai hàm răng khóa chặt lại không sao thốt ra được. Đến lúc mở
được miệng thì chúng đã biến thành: “Gì ý nhỉ, tôi muốn nói là, ờ… hút thuốc có
hại cho sức khỏe! Hút ít thôi, đừng nên hút nhiều!”

 

Ặc,
tôi thật kém cỏi, rốt cuộc thành ra thế này đây!

 

Thế
mà nghe tôi nói xong, Ninh Hiên lại toét miệng cười, dịu dàng đáp lại một tiếng
rõ ngọt ngào: “Được!”

 

Ôi
trời ơi! Toàn thân tôi từ đỉnh đầu đến gót chân chỉ trừ có răng, tóc, móng chân
móng tay, không có chỗ nào không rợn lên, kinh sợ đến nổi hết da gà!

 

Ninh
Hiên chắc chắn không phải kẻ sến súa, nhưng khi hắn đã lên cơn sến thì… quả
đúng không phải là người nữa!

 

Bọn
quỷ sứ nghe được câu chuyện “tâm đầu ý hợp” giữa tôi và Ninh Hiên thì bò lăn ra
cười nghiêng ngả. Tôi bật dậy khỏi ghế, nói như tuyên thệ: “Tôi đi vệ sinh!”

 

Ra
ngoài rồi tôi mới phát hiện ra Ninh Hiên cũng đi theo mình.

 

Tôi
ôm trán! Đi toilet cũng theo! Nhớ đến chuyện trước kia, tôi có cảm giác hình
như tên này có ham muốn mãnh liệt với “nhà vệ sinh nữ” thì phải.

 

Tôi
hỏi: “Cậu đi theo làm gì? Tôi mang giấy rồi.” Cảm thấy nói thế không chính xác
lắm, rồi sửa lại: “Gì nhỉ, thực ra có mang theo giấy hay không cũng không quan
trọng, dù gì tôi cũng không định dùng đến giấy!” Nói xong lại thấy càng không
chính xác, sao càng nói càng không ra cái gì thế này?

 

Ninh
Hiên nhíu mày: “Tôi sợ chị lại vào nhầm phòng vệ sinh nam.”

 

Hự…
tôi… tôi…

 

Tôi
quát: “Cậu xéo đi! Vào nhầm một lần không có nghĩa là cả đời tôi sau này đều sẽ
vào nhầm nhé! Hơn nữa lần đấy không phải do cậu giở quỷ kế mê hồn trận thì tôi
vào nhầm sao được! Cậu quay về đi, con gái đi vệ sinh cậu luẩn quẩn quấn chân
làm gì!”

 

Ninh
Hiên không nhúc nhích, đưa ánh mắt hoài nghi xen chút lo lắng nhìn tôi hỏi: “Chị
không định về thẳng luôn đấy chứ?”

 

Giọng
hắn thoáng chút băn khoăn làm trái tim tôi bỗng tan chảy, tôi phải cam đoan rằng:
“Cậu yên tâm, tôi chưa về đâu, tôi cần vào đó giải quyết thật đấy! Tôi mà bỏ về
thì từ nay về sau tôi sẽ chỉ mua được mì tôm mà bên trong không có gói gia vị,
đi vệ sinh thì luôn quên giấy, lúc ăn cơm gắp khoai tây toàn gắp nhầm gừng, được
chưa?!”

 

Hắn
bật cười: “Ừ, được, thề như thế độc lắm rồi!” Sau đó hắn quay đi.

 

Tôi
thở hắt, từ khi biết hắn vẫn còn là học sinh cấp Ba rồi lại thêm mấy lần gặp gỡ
nữa, tôi cứ thấy hụt hơi. Hễ nơi nào có bóng dáng hắn là nơi đấy có một luồng
áp lực vô hình đè nén. Hắn càng lại gần thì luồng áp lực ấy lại càng khiến trái
tim tôi loạn nhịp dữ dội.

 

Trước
kia tại sao lại không như vậy? Câu hỏi này, để nghĩ sau vậy, việc quan trọng
trước mắt là phải thoát nước cái đã…

12. Chúng ta không thể

Quay
lại từ nhà vệ sinh, hai con mắt Ninh Hiên không giây phút nào rời khỏi tôi. Nếu
là bình thường, chắc tôi đã ngửa mặt lên trời hú hét ầm vang, thưởng lãm ánh mắt
nóng bỏng rừng rực ấy. Nhưng hôm nay khắp người không chỗ nào thấy tự nhiên thoải
mái, tôi cứ luôn trong trạng thái đứng ngồi không yên.

 

Trời!
Cậu nhìn đi, nhìn đi, cứ nhìn đi! Chẳng lẽ thực muốn được chị uống cạn hả?

 

Đợi…
đợi… chờ… chờ…, cuối cùng kẻ phá đám đã đến.

 

Tôi
đang bị soi đến thất khiếu bốc khói, hồn bay phách lạc, bỗng nhiên xuất hiện một
cậu thanh niên xách trên tay hộp bánh sinh nhật to tướng nhanh nhẹn bước vào.

 

Ninh
Hiên hỏi tôi: “Chị vừa đặt à?” Có thể thấy rõ hai con ngươi trong mắt hắn đã được
nung thành hai hòn lửa cháy bừng bừng, tôi lập cập đáp: “Ừ… Thì hôm nay là sinh
nhật cậu, tôi thấy các cậu chưa có cái này, sinh nhật không thể thiếu nó được
nên đã đặt mua một cái coi như quà sinh nhật…”

 

Hai
bên khóe miệng hắn cong lên thành một nụ cười, nụ cười hạnh phúc vui sướng
không gì sánh bằng. Khóe miệng bình thường chỉ quen nhếch mép mỉa mai châm chọc
ấy, lúc này đây lại trở nên vô cùng hiền hòa.

 

Đám
quỷ sứ xúm vào giúp cắm nến rồi châm lửa, một tên lẻo mép hỏi: “Hình như trong
quán rượu cũng có bán cả bánh sinh nhật mà?” Thực ra ý tứ sâu xa của nó là: “Cô
Tô, cô đúng là phiền phức phát mệt!”

 

Tôi
ờ à mấy tiếng đáp lại. Vừa rồi trong nhà vệ sinh bị mùi amoniac nồng nặc hun
cho hôn mê, suýt nữa bất tỉnh nhân sự, tôi quả thực không nghĩ đến điều này,
trước nay trong tiềm thức vẫn cho rằng chỉ có hiệu bánh ngọt mới bán bánh sinh
nhật.

 

Ninh
Hiên ngẩng đầu nhìn thằng bạn vừa lên tiếng, văng ra hai chữ: “Lắm mồm!”

 

Cả
đám còn lại lập tức hùa theo: “Đúng thế, đúng thế! Lắm mồm lắm miệng! Giống
nhau thế nào được, đây là bánh sinh nhật đích thực! Đích thực! Là tấm lòng của
cô giáo, biết chưa? Tấm lòng đấy!”

 

Tôi
toát mồ hôi!

 

Chỉ
là bánh sinh nhật thôi… tấm lòng con khỉ gì… nói cứ như tôi quả thật đang theo
đuổi Ninh Hiên không bằng, buồn nôn quá!

 

Thắp
nến xong, Ninh Hiên bắt đầu nhắm mắt cầu nguyện! Tôi giật mình. Những tưởng một
gã thanh niên đẹp mã hừng hực tuổi xuân vừa ngang bướng vừa dễ nổi loạn như hắn
nhất định sẽ coi thường cái trò con gái cầu với chả nguyện này, không ngờ giờ lại
đang thành tâm thành ý chắp tay trước ngực cầu nguyện như thật!

 

Phải
lén lau mồ hôi…

 

 

Hắn
mở mắt, đám quỷ sứ hiếu kỳ bắt đầu nhao nhao hỏi: “Đại ca, đại ca ước cái gì đấy?
Tân hôn vui vẻ? Sớm sinh quý tử? Vợ chồng hòa thuận yêu thương nhau à?”

 

 

Không
còn gì để nói! Bọn này càng nói càng thấy bỉ ổi!

 

Ninh
Hiên giơ tay lên, tàn bạo dẹp hết đám mặt mũi hóng hớt vô liêm sỉ kia, rồi phán
một câu: “Biến đi!”

 

Một
thằng trong đám lập tức làm bộ yểu điệu đưa kiếm lên tự cứa cổ mình, một thằng
khác chìa tay vờ như đang nắm lấy thanh kiếm ngăn đối phương, miệng còn đọc lời
thoại: Chớ làm bừa!

 

Mồ
hôi tôi tuôn ào ào như suối!

 

Cái
đám này lố lăng thật! Còn đang diễn lại cảnh kinh điển giữa Tào Tháo và Tiểu Kiều
trong “Xích Bích 2” nữa chứ.

 

Cuối
cùng tôi không thể nhịn được bật cười ha hả. Thấy tôi cười, cả đám cũng rộ lên
cười theo. Hai cậu học sinh vừa rồi quay sang nịnh bợ: “Cô Tô ôi, vừa nhìn bọn
em đã biết cô là người tự nhiên phóng khoáng, giàu tình cảm rồi! Thật đấy!”

 

Tôi
ngẫm nghĩ, quả đúng không phải chúng nó đang tâng bốc tôi, mà đang chê tiếng cười
của tôi hào sảng quá nam tính thì có!

 

Đám
quỷ sứ này, tuổi còn nhỏ nhưng đứa nào đứa nấy đều ăn thịt người không nhả
xương, miệng lưỡi đủ đường lắt léo, chẳng trách mà các thầy cô trong trường đều
bảo chúng là những đứa khó dạy bảo nhất! Ôi, một đàn yêu tinh!

 

Ninh
Hiên nhìn đồng hồ, đám tiểu yêu vội vàng lên tiếng: “Thôi, không còn sớm nữa, đại
ca sinh nhật vui vẻ nhé, bọn em về trước đây! Đại ca thân thiết với cô Tô hơn cả
nên đại ca đưa cô về nhé!”

 

Chúng
nói về là về ngay, trong nháy mắt đã chỉ còn lại tôi và Ninh Hiên.

 

Tôi
nói: “Chúng ta cũng đi thôi, muộn quá rồi, ngày mai còn phải lên lớp nữa.”

 

Ninh
Hiên vừa cúi đầu lúi húi nhổ mấy cây nến trên chiếc bánh sinh nhật vừa đáp lại:
“Ừ, đợi tôi gom hết chỗ nến này đã.”

 

Buồn
cười thật, tôi trêu hắn: “Nhà cậu mất điện à?”

 

Ninh
Hiên cẩn thận lau sạch vết kem trên mấy cây nến, lấy giấy bọc lại gọn gàng rồi
mới ngẩng đầu nhìn tôi nói: “Đây là món quà sinh nhật đầu tiên chị tặng tôi.”

 

Tôi
mắt tròn mắt dẹt!

 

Ôi
trời, rõ ràng thứ mà tôi tặng cậu là cái bánh to tướng nằm phía dưới đống nến
đó cơ mà! Giờ cậu bỏ hẳn cả cái bánh, chỉ nhổ hết nến gói mang về! Cái này gọi
là gì nhỉ? Lẫn lộn đầu đuôi hay lấy gùi trả ngọc?

 

Ninh
Hiên cất xong bọc nến vào túi, xích lại nhìn tôi, nói giọng vô cùng nghiêm túc:
“Những món quà thứ hai, thứ ba, thứ tư sau này… nhất định tôi cũng sẽ giữ gìn cẩn
thận.”

 

Hơi
men xộc lên đầu? Tôi choáng váng quá! Bộ dạng hắn, ánh mắt hắn, lời lẽ của hắn,
khiến tôi cảm thấy rõ ràng, thực ra hắn muốn nói: “Nhất định cả đời này tôi sẽ
giữ gìn những cây nến! Nhất định cả đời này tôi sẽ đối tốt với chị!”

 

Tôi
hơi hoang mang, vội nói: “Mau về thôi!” Nói đoạn toan bước đi. Được hai bước lại
muốn quay lại nhìn, quả nhiên không thấy hắn đi theo. Đúng là vô tổ chức, vô kỷ
luật, không có tinh thần tập thể gì hết!

 

Tôi
nổi giận hầm hầm bước lại, định hỏi hắn tại sao không đi thì hắn đã lên tiếng
trước: “Đi thôi!”

 

Sặc!
Lại giở trò ma quái gì nữa đây!

 

Bực
mình quá, tôi kéo hắn lại, gầm lên: “Không được! Đứng lại!”

 

Hắn
dừng lại quay đầu nhìn tôi, hai con mắt sáng như ngọc lưu ly đang lấp lánh chuyển
động, phát ra một thứ ánh sáng rực rỡ đầy mê hoặc. Tôi ngẩn ngơ suýt chút nữa
giơ tay ra… móc lấy chúng.

 

Hắn
nhìn tôi hỏi: “Chị chẳng phải muốn về à? Sao không đi nữa?”

 

Tôi
chợt bối rối, mắt láo liên nhìn xung quanh, chợt bắt gặp món đồ trong góc sofa,
bèn ấp úng: “À, ờ… tôi định bảo là, hình như cậu để quên hộp quà sinh nhật của
Điền Uyển Nhi kìa!”

 

Hộp
quà được gói bọc tinh xảo ấy đang nằm trơ trọi lạnh lẽo trong xó ghế.

 

Ninh
Hiên liếc qua, dửng dưng nói: “Cứ để nó ở đấy.”

 

Tôi
sững sờ, không thể tán thành thái độ tỉnh bơ vô tình của hắn, “Sao cậu có thể
như thế được? Dù sao đấy cũng là tấm lòng của người ta dành cho cậu, đã nhận rồi
thì phải biết quý trọng nó chứ!”

 

Ninh
Hiên đột nhiên quay người lại, nhìn thẳng vào mặt tôi, hơi nhướn mày, lạnh lùng
hỏi bằng giọng mỉa mai: “Chị cũng muốn tôi coi trọng tấm lòng của người khác hả?
Thế tấm lòng của tôi thì chị đối xử với nó thế nào?”

 

Một
tiếng sét vừa nổ đoàng bên tai tôi.

 

Nhạc
phim “Bạch mao nữ” tự nhiên réo rắt bên tai. Tôi tự vấn lòng, hình như
mình chưa bao giờ làm bất kỳ một việc bội tình bạc nghĩa nào thì phải!

 

Dằn
vặt, rối trí không biết nên nói gì. Tôi đẩy hắn ra hòng chạy trốn.

 

Lúc
này tôi chỉ nghĩ đến kế sách thứ ba mươi sáu: đánh bài chuồn.

 

Hắn
nắm chặt cánh tay tôi từ phía sau, kéo giật lại, trong hành động có gì đó ai
oán, khó nói thành lời.

 

Cảm
giác có một luồng gió gào xé ngang tai, hắn kéo tôi mạnh khủng khiếp!

 

Hắn
thuận thế ép tôi vào góc tường, đầu kề sát, khoảnh khắc hơi thở hắn ập vào mặt,
tôi dường như có thể cảm nhận được hơi thở mang lẫn men rượu vẫn còn nóng hầm hập
chưa kịp nguội.

 

Ánh
mắt xoáy sâu vào tôi, hắn hỏi: “Tô Nhã, chị có biết vừa rồi tôi ước điều gì
không?”

 

Giọng
nói chết tiệt đáng ghét không biết xấu hổ của hắn sao lại gợi cảm đến thế!

 

Tim
gan tôi nhảy loạn lên, luống cuống nói: “Cậu… cậu đừng nói? Không được nói, tôi
không muốn biết! Nói ra sẽ không còn linh nghiệm đâu!” Không phải tôi không muốn
biết, mà vì tôi đã có thể đoán được đại khái nên cảm thấy có chút sợ hãi. Thực
sự thì tôi không dám biết.

 

Tôi
không muốn nghe nhưng hắn cứ muốn nói. Hắn vẫn cố chấp ép chặt tôi vào tường, cố
chấp nhìn tôi, cố chấp muốn nói cho tôi biết ước nguyện của hắn: “Điều ước của
tôi là chị và bạn trai chị mau chóng chia tay!”

 


đã đoán trước ước nguyện của hắn sẽ kiểu kiểu như thế nhưng khi nghe chính miệng
hắn nói ra tôi vẫn không khỏi đớ người.

 

Giọng
tôi bắt đầu run run: “Ninh Hiên, cậu ngốc đấy à! Rõ ràng cậu biết tôi đã có người
yêu mà vẫn quấy rầy tôi như vậy, tôi còn là cô giáo của cậu nữa! Cậu làm thế
này không đúng đâu, biết không? Ưm… Bỏ tôi ra… không được hôn… ưm…”

 

Tên
Ninh Hiên vô liêm sỉ cúi đầu xuống, hắn lại hôn tôi rồi!

 

Tôi
vùng vẫy quẫy đầu hòng tránh đôi môi hắn. Nhưng hắn vẫn theo sát như hình với
bóng, bất kể tôi muốn trốn tránh đi đâu môi hắn vẫn dính chặt trên miệng tôi!

 

Tôi
mở miệng định lên tiếng mắng một câu, nhưng cái lưỡi quỷ quái ranh mãnh của hắn
lập tức tận dụng cơ hội này chui tọt vào miệng tôi, cái lưỡi như một con rắn
con vô cùng ranh mãnh lừ lừ trườn tới, như món thịt nấu đông mềm mại nhất làm
tê liệt từng dây từng dây thần kinh của tôi.

 

Tim
đập mạnh như trống đánh bên tai. Toàn thân tôi mềm nhũn, tê dại. Trước mắt tôi
là sự giao thoa của một màu trắng đến lóa mắt và một màu đen tăm tối mờ ám.
Trong sự giao thoa trắng đen này, tôi cảm thấy mình đã hóa thành một vũng bùn
nhão nhoét!

 

Chưa
bao giờ tôi có cảm giác như thế này cả, chưa bao giờ. Trong chốc lát, tôi thấy
mình lạc đường, lạc vào không gian tuyệt diệu mà một cậu thanh niên mười tám tuổi
đang khổ công tạo ra, không tìm thấy lối thoát của lý trí đâu cả, tôi say sưa
chìm đắm trong mối tình vụng trộm không nên có.

 

Toàn
thân tôi không còn chút sức lực, phải dựa vào bức tường phía sau và Ninh Hiên
phía trước mới có thể đứng thẳng được.

 

Đến
lúc Ninh Hiên buông tôi ra, cả hai đều hổn hển thở dốc. Hắn đặt trán hắn lên
trán tôi thầm thì: “Tô Nhã, tôi không tin chị không có chút tình cảm nào với
tôi! Tôi không tin chị không thích tôi một chút nào!”

 

Hai
câu không tin của hắn khiến tôi như bị sét đánh, tìm lại được chút lý trí đã mất.

 

Đúng
thế, đến giờ phút này, nghĩ lại tiếng tim đập thình thịch, những hoảng loạn, bức
bách và sự xoắn xuýt vừa rồi, tôi không thể không thừa nhận một điều, tôi động
lòng rồi! Thậm chí còn nhiều hơn thế, tôi… tôi thích hắn mất rồi!

 

Cuối
cùng tôi cũng hiểu tại sao trước kia không cảm nhận thấy nguồn áp lực hắn tạo
ra như hiện nay. Bởi vì tôi đã rung động!

 

Ninh
Hiên như một bàn tiệc vừa ngon miệng vừa bắt mắt bày ra trước mặt dụ dỗ người
ta. Chẳng cần làm gì đã hấp dẫn đến nhỏ dãi ra rồi! Đến khi đèn xanh bật lên
thì đố ai có thể cưỡng lại nổi những món khoái khẩu thế này được?

 

Tôi
tự thấy mình vô liêm sỉ, thật nhục nhã và đáng hổ thẹn. Một đằng còn một anh
người yêu chính thức chưa kịp chia tay, một đằng lại rung động trước một thằng
nhóc mười tám tuổi non nớt thế này!

 

Ngoài
ra còn một vấn đề chết người nữa: Tôi là cô giáo của hắn! Với năm nghìn năm văn
hóa được lưu truyền đến ngày nay thì tình yêu nếu có của chúng tôi sẽ được gọi
là “loạn luân”! Gia pháp của các bậc tiên tổ uyên bác sẽ hạ lệnh hai đứa chúng
tôi phải chịu hình phạt nhét vào lồng lợn thả trôi sông! Vào thập kỷ tám mươi,
những đôi nam nữ bỉ ổi thế này bị phỉ nhổ là “bọn dâm loạn”.

 

Tôi
hít một hơi thật sâu, quyết tâm nói với Ninh Hiên: “Tôi là cô giáo của cậu! Giữa
chúng ta không thể!” Nói rồi tôi lấy hết sức đẩy hắn ra, chạy thục mạng khỏi
quán rượu.

 

Không
dám quay lại nhìn, không dám nghe bất kỳ điều gì nữa.

 

Vừa
rồi nghe xong câu nói của tôi, hai con mắt hắn chất chứa bao ê chề, thất vọng,
đau đớn, giống như hàng ngàn lưỡi dao sắc nhọn, hàng vạn roi da thay nhau đâm,
quất vào tim tôi. Hắn đứng phía sau, như một con thú nhỏ bị thương gào gọi tên
tôi, muốn tôi quay lại, muốn tôi quay lại! Nhưng tôi nhất định phải chạy xa khỏi
hắn, nhất định phải chạy!

 

Khốn
khiếp! Bây giờ tim tôi còn đau hơn lúc phát hiện ra Trác Hạo có người khác ở
bên ngoài nữa!

 

Thì
ra từ bỏ một mối tình lại đau khổ đến vậy. Biết rõ con tim mình đã rung động
trước tình cảm ấy nhưng chẳng thể đón nhận nó.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+