Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Vẫn mơ về em _ Chương 27 – 28 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

27. Bữa tiệc chia tay

Ninh
Hiên nhếch mép giễu cợt tôi: “Thế thì cứ nói ra đi còn xin với xỏ gì!”

 

Tôi
nói: “Đấy là tôi tôn trọng cậu!” Sau đó cực kỳ nghiêm túc nhìn hắn, chậm rãi
nói: “Là thế này, lâu nay tôi vẫn ăn không ngon, ngủ không yên, nghĩ mãi không
thông, băn khoăn bứt rứt về một chuyện. Hồi đó khi chúng ta gặp nhau lần đầu
ngoài hành lang. Điền Uyển Nhi đang ở trong nhà vệ sinh, tại sao lại không mang
giấy? Cô nàng làm gì để nhờ cậu mang giấy vào? Cậu chỉ tới cửa nhà vệ sinh nữ lại
không vào trong thì đưa giấy cho cô ta thế nào được?”

 

Ninh
Hiên nhìn tôi, mặt không biểu lộ cảm xúc gì, mắt mũi mồm miệng đều co rúm lại.
Hắn nói: “Tô Nhã, anh phục em thật đấy!”

 

Tôi
nói: “Phục tôi cũng được, nhưng không được né tránh vấn đề!”

 

Ninh
Hiên nói: “Hôm đó cô ấy gọi điện nhờ anh mang hộ túi giấy ra nhà vệ sinh. Cô ấy
nói không kịp quay về lấy nữa. Anh đi đến cửa nhà vệ sinh nữ thì nhờ một chị vừa
đi từ trong ra mang vào. Không thể tin được chuyện đơn giản như thế mà vào đầu
em lại biến thành vấn đề to tát quá!”

 

Tôi
nói: “Ồ! Ra là thế. Cũng không trách tôi được, bình thường ai mà nghĩ ra nổi
câu chuyện rắc rối lạ đời kiểu như một cô gái xinh đẹp đi vệ sinh nhưng quên
mang giấy, rồi lại gọi ngay một cậu bạn đẹp trai mang giấy đến nơi tế nhị như
nhà vệ sinh nữ cho mình. Còn tên con trai vốn là một kẻ máu lạnh, không thèm
quan tâm đến sự sống chết của người khác kia, lần này lại chăm chăm lấy việc
giúp người làm vui, trời tuyết đem thân cứu người, lặn lội mang giấy đến cho cô
gái! Không chỉ có vậy, việc hắn rẽ sang nhà vệ sinh nữ đã dẫn đến chuyện một cô
gái lương thiện xinh đẹp như hoa lầm đường lạc lối đi chui vào nhà vệ sinh nam,
sau đó còn bị chính hai kẻ ngớ ngẩn đó cười nhạo. Tôi…tôi…tôi cảm thấy mình bị
tổn thương tinh thần nghiêm trọng! Nói đi, có phải thực ra cậu cũng hơi thích
thích cô ta? Nếu không thì tại sao không thân không thích lại đi mang giấy cho
người ta!”

 

Tôi
tuôn một tràng dài nhưng kỳ thực trọng tâm vấn đề chỉ nằm ở câu cuối cùng.
Không hiểu sao giờ tôi lại trở nên rầy rà thế này, rõ ràng chỉ cần hỏi một câu
ngắn gọn mà vòng vèo không biết bao nhiêu lối mới nói được. Chẳng lẽ đúng là có
một số chuyện yêu càng yêu lại càng khó mở miệng?

 

Ninh
Hiên nhướn mày, hỏi tôi bằng giọng hơi châm chọc: “Tô Nhã, anh hỏi em, có một
cô gái cứ cho là xinh đẹp lắm đi, nhưng lại đi nhờ một thằng con trai quan hệ
cũng chưa coi là thân thiết, mang giấy vào nhà vệ sinh nữ cho mình. Nếu em là
tên con trai mang giấy đó thì em có thích cô ta được không?”

 

Tôi
ngẫm nghĩ một lát nói: “Không bao giờ! Như vậy kỳ lắm! Nếu tôi là cô ta, càng
thích cậu thì sẽ càng không dám nhờ cậu những chuyện như thế, quá khùng, quá mất
hình tượng ấy chứ!”

 

Ninh
Hiên nhìn tôi nói: “Thế cho nên anh chưa bao giờ thích Điền Uyển Nhi cả. Anh chỉ
yêu em thôi!”

 

Tôi
nói: “Miệng cậu đúng là ngọt như kẹo!”

 

Hắn
cười ranh mãng nói: “Ngọt hay không phải thứ mới biết được!” Nói xong miệng hắn
lại áp chặt lên môi tôi.

 

Chia
tay Ninh Hiên xong, tôi về nhà. Vừa bước tới cổng thì nhận được điện thoại của
Trác Hạo. Anh ta nói: “Tô Nhã, anh sắp rời khỏi thành phố A, anh muốn gặp em
cùng ăn bữa cơm trước khi đi xa. Ngày mai em có thời gian không?”

 

Giọng
anh ta tha thiết như vậy, làm tôi cảm thấy nếu ngày mai không nể mặt nhận lời
anh ta thì từ nay về sau anh ta sẽ ôm mối hận này cả đời mất. Vì thế tôi nói: “Có,
ngày mai em tan lớp xong sẽ gặp chia tay anh.”

 

Nói
chuyện điện thoại với Trác Hạo xong, tôi nhất nhất ngoan ngoãn chung thủy nhắn
tin cho Ninh Hiên báo cáo: “Đồng chí Trác Hạo sắp rời khỏi tỉnh A. Chiều mai muốn
hẹn tôi ăn tối.”

 

Chưa
đến nửa phút sau tin nhắn trả lời của Ninh Hiên đã tới: “Có thể đi. Nhưng không
được nói chuyện yêu đương trước kia! Không được tiếp xúc cơ thể! Không được quá
một tiếng! Nếu quá thời gian quy định anh sẽ xông vào.”

 

Đoạn
tin nhắn này phải chua bằng mấy vại giấm, đọc xong tôi không khỏi tủm tỉm cười.

 

Một
trong những lúc con gái thấy hạnh phúc nhất có lẽ chính là khi bạn trai của cô
ta nổi cơn ghen tuông.

 

Tôi
đảm bảo với Ninh Hiên: “Xin tổ chức yên tâm, nhất định tôi sẽ chỉ cúi đầu,
không nhìn anh ta lấy một lần!”

 

Một
lát sau tin nhắn của Ninh Hiên lại tới, hắn nói: “Tốt nhất là không nên mở miệng.
Để hắn nói một mình. Em không cần phải bắt lời.”

 

 

Ý
kiến quá đặc biệt, chủ trương đầy sáng kiến!

 

Như
vậy tôi cần gì phải đi nữa? Chỉ cần cho hàm răng với cái bụng của tôi đến đấy
là được, răng phụ trách ăn, bụng phụ trách chứa.

 

 

Chẳng
may hôm sau tôi vẫn vi phạm lời hứa với Ninh Hiên. Ninh Hiên dặn không được tiếp
xúc cơ thể. Tôi đồng ý. Nhưng vừa gặp Trác Hạo rất phong độ chìa bàn tay phải
ra trước mặt tôi. Trước nay tôi có thể thua người ta cái đầu nhưng chưa bao giờ
chịu mất mặt, vì thế khi cánh tay phóng khoáng của anh ta đưa ra, tôi còn phóng
khoáng hơn, hớn hở tươi cười giơ bộ vuốt ra bắt tay anh ta đầy hữu nghị…

 

Thế
là tôi và Trác Hạo có tiếp xúc cơ thể rồi!

 

Xin
lỗi Ninh Hiên, tình yêu bé nhỏ của tôi! Đây tuyệt đối là sự cố ngoài ý muốn!

 

Ngồi
xuống trước mặt Trác Hạo, tôi chuyện trò với anh ta mà tâm trí cứ để đâu đâu,
lòng day dứt thầm nghĩ: hay là tìm cách để Ninh Hiên và Điền Uyển Nhi nắm tay
nhau một lần, như thể cả hai coi như hòa…

 

“Tô
Nhã!” Trác Hạo bỗng nhiên gọi tôi, hồn phách tôi đành thôi phiêu lãng quay trở
về nhập lại vào xác.

 

Tôi
nói: “Dạ?” Trác Hạo nói: “Anh vừa nói là… thôi bỏ đi.” Mặt anh ta có vẻ tiu nghỉu,
phụng phịu hệt như trẻ con vòi vĩnh đòi người lớn cho ăn kẹo mà không được.

 

Anh
ta muốn đòi tôi cho kẹo?… Thật kinh khủng!

 

Tôi
hỏi: “Trác Hạo, vừa rồi anh định nói gì với em? Xin lỗi anh, em lơ đãng quá!”

 

Trác
Hạo cười nói: “Thôi, cũng không có gì quan trọng đâu!” Ngập ngừng một lát anh
ta lại ngước lên nhìn tôi, sau đó rút bao thuốc giơ ra trước mặt tôi hỏi: “Anh
hút có được không?” Tôi gật đầu: “Không sao!” Anh ta châm một điếu thuốc, kẹp
vào giữa hai ngón tay, rít một hơi dài, hai con mắt lim dim, chậm rãi nhả ra một
đám khói trắng mờ ảo quấn quýt, lửng lơ trước mặt cả hai người.

 

“Tô
Nhã,” anh ta lại gọi tên tôi, “Anh không ngờ em có bạn trai mới thật rồi.”

 

Tôi
giật mình. Câu này của anh ta có nghĩa là gì? Ban đầu anh ta tưởng tôi chưa thể
có bạn trai mới được, nhưng sau đó mới phát hiện ra đúng là tôi đã yêu người
khác.

 

Phát
hiện!

 


lẽ nào anh ta đã nhìn thấy tôi và Ninh Hiên ở bên nhau?!

 

Tôi
ngẩng nhìn Trác Hạo, nói: “Đúng là em đã yêu người khác rồi, không phải là bịa
ra để lấy cớ chia tay anh đâu. Em không nói dối anh mà.”

 

Sau
làn khói thuốc, Trác Hạo cười, nhưng là nụ cười gượng gạo. Anh ta dụi điếu thuốc,
vươn người về phía trước, nhìn tôi, mỉm cười nói: “Cậu ta rất đẹp trai!”

 

Quả
nhiên anh ta bắt gặp chúng tôi?

 

Tôi
cười, cố gắng tỏ ra thật tự nhiên, “Anh cũng rất đẹp trai.”

 

Anh
ta nhún vai tự giễu: “Nhưng người em yêu bây giờ là cậu ta chứ không phải anh!”

 

Tôi
nín bặt, không biết nên đáp lại thế nào trong tình cảnh này. Bởi càng lúc tôi
càng không thể hiểu anh ta đang có tâm địa gì. Anh ta thế này cứ như muốn để
tôi thấy… anh ta đang ghen.

 

Trác
Hạo thấy tôi không nói gì lại gượng cười, rút một điếu thuốc nữa, châm lửa, rít
một hơi rồi lại thở ra một làn khói.

 

Tôi
nhìn cái gạt tàn, bên trong có duy nhất một di vật nằm trơ trọi, chính là điều
thuốc vừa bị Trác Hạo vùi dập, vẫn còn đến già nửa chưa hút tới. Đây chính là
phong cách của những kẻ lắm tiền, hút thuốc đều chỉ hút tới nửa điếu.

 

Tôi
đang chăm chú ngắm nhìn cái thây ma của nửa điếu thuốc tội nghiệp trong gạt tàn
thì đột nhiên có một bàn tay chen vào tầm mắt tôi. Bàn tay đó lại dụi tiếp một
điếu thuốc nữa mà phần chưa hút còn dài hơn điếu trước.

 

Tôi
giật mình ngẩng đầu nhìn Trác Hạo, cuối cùng cũng có thể khẳng định: Hôm nay
Trác Hạo rất không bình thường!

 

Trác
Hạo cũng nhìn tôi, nụ cười trên môi đã tắt, vẻ mặt rất nghiêm túc, nói: “Anh
không ngờ, người yêu mà em nói đến lại là cậu ta. Nếu nhớ không nhầm, anh đã gặp
cậu ta một lần ở rạp chiếu phim. Tô Nhã, người yêu hiện giờ của em, cậu ta còn
quá trẻ con!”

 

Tôi
rùng mình, tim đập dồn thình thịch. Rõ ràng anh ta đang nói xa xôi bóng gió
chuyện gì khác!

 

Tôi
nói: “Trác Hạo, rốt cuộc anh muốn nói điều gì?”

 

Trác
Hạo đáp: “Tô Nhã, em là cô giáo, cậu ta là học trò của em, em làm như thế thực
sự là quá điên rồi!”

 

Tôi
bắt đầu phát cáu. Tôi có cảm giác mục đích buổi gặp mặt này của Trác Hạo tuyệt
đối không chỉ đơn giản chỉ là để chia tay trước khi đi xa. Tôi hỏi anh ta, giọng
lạnh tanh: “Sao anh biết chuyện của em và cậu ấy?”

 

Trác
Hạo nói: “Làm sao biết được không quan trọng, quan trọng là, Tô Nhã, em nên biết
ghìm ngựa trước vực thẳm, dừng chuyện này lại ngay. Em có biết bố cậu ta là ai
không? Nếu như bố cậu ta biết con trai mình đang yêu chính cô giáo dạy Toán của
nó, em có biết hậu quả sẽ như thế nào không? Hơn nữa, Tô Nhã à. Em đã nghĩ tới
chuyện nếu bố mẹ em biết được chuyện này, hai người sẽ phản ứng ra sao chưa? Em
muốn nhìn hai bác đã ngần này tuổi rồi còn bị người ta chỉ trỏ nói ra nói vào
ư?”

 

Tôi
nhìn thẳng mặt Trác Hạo, hai hàm răng không nghe lời cứ đập loạn vào nhau, toàn
thân run lên vì quá tức giận.

 

Anh
ta dựa vào cái gì mà tùy tiện phán xét chuyện tình cảm của người khác kia chứ?
Hơn nữa lại còn ra vẻ đường hoàng chính đáng, quan tâm chăm lo? Anh ta có tư
cách gì mà dám chỉ đạo cuộc đời tôi, dạy tôi nên yêu ai, nên sớm chia tay ai?

 

Tôi
nhìn Trác Hạo, cười hỏi: “Trác Hạo, anh cho rằng em không nên ở bên cậu ấy? Vậy
anh thấy em nên ở bên ai? Anh ư?”

 

Mặt
Trác Hạo cứng đơ. Anh ta nhìn tôi chằm chằm không chớp mắt. Trong đáy mắt bốc
lên nỗi giận dữ, anh ta như chỉ chực nổ tung đến nơi, nhưng cuối cùng cũng kìm
nén lại được.

 

Anh
ta xuống giọng: “Tô Nhã. Anh chỉ muốn tốt cho em!”

 

Tôi
bực quá hóa khùng.

 

Tại
sao lắm người thích lấy danh nghĩa tình yêu hay quan tâm gì đấy, hùng hồn can dự
vào cuộc sống của người khác, làm loạn tâm tư tình cảm của người ta như thế? Chỉ
cần thốt ra một câu: “Anh chỉ muốn tốt cho em”, rồi không cần biết người ta có
thích hay không, vênh mặt hất hàm chỉ bảo, lên lớp nên thế này không nên thế
khác, anh chỉ muốn tốt cho em nên em phải nghe lời anh!

 

Nhưng,
dựa vào cái gì?

28. Hiệu trưởng gọi gặp

Tôi
nhìn Trác Hạo, sa sầm mặt, lạnh nhạt nói rành rọt từng từ: “Trác Hạo, vốn dĩ
trước khi anh đi xa, em muốn cùng anh vui vẻ ăn một bữa cơm chia tay, chân
thành nói câu tạm biệt. lên đường bình an, thế chẳng phải tốt hơn ư? Hà tất cứ
muốn biến nó thành bữa tiệc Hồng Môn?” Tôi lấy hơi, tiếp tục nói: “Trác Hạo,
anh nói xem, yêu một người có phải là tội lỗi không? Nếu nhất định phải nói là
có tội thì chỉ có thể kết tội chúng em gặp nhau sai thời điểm thôi. Em và cậu ấy
gặp nhau quá sớm. Nếu như đợi đến lúc cậu ấy tốt nghiệp cấp Ba chúng em mới quen
nhau thì tất cả những vấn đề anh vừa nói đều không là gì cả! Như thế tức là nửa
năm nữa cậu ấy tốt nghiệp rồi, giữa hai chúng em sẽ không còn bất kỳ trở ngại
nào nữa! Nhưng trong thời gian nửa năm này, em chỉ có thể nói sai thì cũng sai
rồi, sớm thì cũng đã sớm rồi, em sẽ không chia tay với cậu ấy! Chúng em nhất định
sẽ ở bên nhau mãi mãi!”

 

Câu
nói cuối cùng của tôi dường như chứa đầy hàm ý khiêu khích.

 

Trác
Hạo tím tái mặt mày nhìn tôi, môi hơi run. Không ngờ lại có ngày tôi có thể khiến
con người tinh tú vốn không bao giờ biểu lộ cảm xúc ra ngoài mặt như anh ta run
rẩy thế này!

 

Trác
Hạo nhìn tôi, trong ánh mắt có lẫn chút ớn lạnh, nói với tôi như thể vừa đưa ra
một quyết định quan trọng: “Tô Nhã, anh chỉ muốn tốt cho em. Mong em biết việc
gì nên việc gì không nên.”

 

Tôi
không nhịn được cười, lại là muốn tốt cho tôi, còn muốn tôi tự biết việc gì nên
việc gì không nên.

 

Việc
gì nên việc gì không nên! Thật buồn cười. Trên đời này có người nào hoàn toàn
trong sạch, đủ thanh cao để dám lấy mình ra khuôn vàng thước ngọc cho các quy
phạm đạo đức xã hội, để dám phán xét hành vi của người khác? Nếu không được như
vậy thì anh ta dựa vào đâu để cảnh cáo người khác nên biết việc gì nên, việc gì
không nên.

 

Tôi
nói: “Trác Hạo, anh phản ứng dữ dội thế này, nếu không phải em hiểu anh thì đã
cho rằng anh thực sự rất yêu em và đang ghen vì em đấy!”

 

Ánh
mắt tối sầm đi, Trác Hạo định lên tiếng. Tôi cướp lời anh ta nói tiếp: “Trác Hạo,
hôm nay có nói tiếp cả hai cũng đều không vui vẻ gì, chi bằng kết thúc ở đây
đi. Chúc anh thượng lộ bình an!”

 

Sau
đó, không đợi anh ta nói gì thêm, tôi đứng lên đi trước.

 

Ra
khỏi nhà hàng, tôi còn ngoái đầu nhìn lại qua lớp cửa kính. Trác Hạo vẫn đang
ngồi bất động tại chỗ. Anh ta lại châm một điếu thuốc, hút hết hơi này đến hơi
khác, trầm ngâm trong một nỗi kìm nén khó gọi tên, nom có vẻ thật kỳ lạ.

 

Thình
lình eo tôi bị siết chặt, bên tai phả một luồng hơi nóng: “Một tiếng ba phút.
Em quá giờ đấy!”

 

Tôi
ngoảnh đầu lại, bắt gặp bộ mặt ghen tuông của Ninh Hiên. Hắn nói: “Không tính
ba phút thừa cũng được, nhưng sau khi đi ra em còn đứng lại đây nhìn vào trong
nữa.” Cánh tay hắn đang ôm eo tôi càng siết chặt hơn, làm tôi thấy đau: “Tô
Nhã, có phải em không nỡ xa anh ta?”

 

Giọng
Ninh Hiên rõ ràng còn chất chứa nỗi sợ hãi, mắt hắn ánh lên những nỗi băn
khoăn. Khi hắn hỏi tôi không nỡ xa Trác Hạo phải không, tôi có thể cảm nhận được
hắn lo sợ tôi sẽ gật đầu biết bao. Bởi vì tôi mới mở miệng chưa kịp nói gì hắn
vội vàng đổi chủ đề: “Thôi, thôi, muộn rồi, để anh đưa em về.”

 

Một
cảm giác vừa ngọt ngào vừa xót xa dâng lên trong lòng tôi. Tôi níu cổ Ninh Hiên,
kiễng chân lên, ghé sát mặt hắn rồi cắn thật mạnh vào môi hắn.

 

Ánh
mắt Ninh Hiên bỗng rạng rỡ hẳn lên, rõ ràng hắn rất vui, nhưng vẫn vờ nhăn mày
càu nhàu: “Em cầm tinh con chim gõ kiến à? Đang mổ gỗ hay hôn người đấy?”

 

Tôi
bật cười, “Lần này cậu mới là đồ ngốc!” Sau đó tôi nghiêm túc nhìn hắn, nghiêm
túc nói: “Ninh Hiên, bây giờ tôi không thích anh ta một chút nào cả, thật đấy.
Trên đời này ngoài cậu ra tôi không yêu bất kỳ người con trai nào khác!” Nói
xong, thấy câu này hơi hơi không đúng, tôi vội vàng bổ sung: “Đương nhiên trừ bố
tôi, chỉ hai người thôi!”

 

Ninh
Hiên gật đầu, nhìn tôi bằng đôi mắt nóng bỏng, giọng khàn trầm, đầy mê hoặc
nói: “Tô Nhã, nhất định anh phải dạy bảo con chim gõ kiến như em cách hôn người
thế nào!”

 

Đôi
môi hắn ập đến, tôi nhắm mắt hứng chịu.

 

Hình
ảnh cuối cùng đập vào mắt tôi chính là Trác Hạo. Anh ta đang đứng trong nhà
hàng nhìn ra ngoài qua tấm cửa kính lớn, thấy tôi và Ninh Hiên ôm hôn thắm thiết,
sắc mặt có phần vừa kinh ngạc vừa đau đớn.

 

Tôi
nghĩ nhất định mình nhìn nhầm, cũng có lẽ do nghĩ nhiều quá.

 

 

Không
hiểu vì sao sau bữa tiệc Hồng Môn cùng Trác Hạo, mấy ngày liền tâm trạng của
tôi rất bất an, thường nghĩ đến câu nói của Trác Hạo. Em có biết bố cậu ta là
ai không?

 

Câu
này làm tôi tò mò vô cùng. Khi mới về trường tôi đã nghe rất nhiều người nói
gia thế nhà Ninh Hiên không phải thường. Sau khi hẹn hò với hắn tôi cũng không
để tâm hỏi xem nhà hắn thế nào. Lần trước nói chuyện về Teakwondo, hắn cũng nói
hắn học võ là do thân phận của ông bố rất đặc biệt nên cần biết võ phòng thân.
Thế đủ thấy gia cảnh nhà hắn thật sự rất không bình thường.

 

Tôi
cũng từng nghe cô Vưu nói chuyện, tất cả mọi người đều biết gia thế Ninh Hiên rất
không đơn giản nhưng rốt cuộc không đơn giản thế nào thì không ai nói rõ ràng,
chuyện này bị bưng bít kín. Nghe nói ngày đầu tiên cậu ta đến nhập trường còn
có một ông thư ký trưởng gì đó đích thân lái xe đưa đến tận nơi cơ mà.

 

Tôi
vốn là đứa không giữ được chuyện gì trong lòng, nên cuối cùng vẫn không nén nổi
tò mò.

 

Sau
khi tan trường, hai đứa đang tay trong tay đi bộ trên đường, tôi cố tỏ ra bâng
quơ hỏi hắn: “Ninh Hiên, bố cậu làm gì?”

 

Ninh
Hiên trả lời: “Bố anh? Ông ấy là một viên chức nhà nước hủ bại?” Lời hắn chứa đựng
nỗi oán giận: “Cả ngày chỉ lo thăng quan tiến chức, anh cũng quên mất ông ấy
thăng đến chức nào rồi.”

 

Xem
ra bố Ninh Hiên và bố mẹ tôi chưa biết chừng còn làm việc trong cùng một cơ
quan cũng nên.

 

Tôi
vội nói: “Bố mẹ tôi cũng là viên chức. Có khi hai bên các cụ lại làm cùng một
chỗ đấy!”

 

Ninh
Hiên cười: “Ủy ban nhân dân tỉnh?”

 

Tôi
gật đầu: “Đúng! Đúng! Hồi nhỏ tôi thường đến đấy chơi, các cô chú ở đấy đều rất
quý tôi, khen tôi dễ thương, xinh xắn! Nhưng sau đó vì để giữ nghiêm túc tác
phong làm việc của cơ quan nhà nước, ở trên có chỉ thị không cho phép trẻ con
chạy lung tung trong khuông viên làm việc của ủy ban nữa. Ái chà, cậu nói xem
có thể nào chúng mình thực ra đã gặp nhau từ hồi bé xíu không nhỉ? Ở ủy ban ấy?”

 

Ninh
Hiên nhăn mũi: “Lên cấp Ba anh mới chuyển tới đây. Lần đầu tiên hai chúng mình
gặp nhau chắc chắc không phải ở ủy ban nhân dân đâu mà là ở…” Tôi sợ hắn sẽ nhắc
lại chuyện vào nhầm nhà vệ sinh nam của mình liền vội vàng ngắt lời: “Á, bỏ qua
bỏ qua! Chuyện này hai chúng ta đều biết cả rồi, không cần nhắc lại nhiều nữa!”

 

Ninh
Hiên nhìn tôi, bỗng nhiên toét miệng cười gian xảo, nói: “Thực ra em không biết
đâu.” Sợ hắn nói nữa sẽ nhắc đến cái nhà vệ sinh nam chết tiệt, tôi vừa gật đầu
lia lịa công nhận lời hắn nói vừa nghĩ cách chuyển chủ đề: “Ờ, ờ, tôi không biết,
không biết gì hết. Gì ý nhỉ…thế cậu có hay phải chuyển nhà không?”

 

Ninh
Hiên vỗ nhẹ lên đầu tôi, cười nói: “Ừ, thường xuyên. Mỗi một lần bố anh thăng
chức là một lần nhà anh chuyển nhà. Nửa cuộc đời nhỏ nhoi này, anh chẳng làm được
gì ngoài chuyển nhà.”

 

Nghe
hắn nói tôi không khỏi bùi ngùi: “Trời, không phải chứ Ninh Hiên, sao tôi có cảm
giác cậu đang ngầm khoe khoang bố cậu làm quan rất to thế!”

 

Ninh
Hiên nhướng mày nhìn tôi: “Thế mới nói em là bà vợ gian xảo. em còn không phục không!
Thấy bản lĩnh xuyên tạc của em lợi hại chưa này!”

 

Tôi
đổi sang cười nịnh nọt: “Thiếu gia, nói thầm cho tôi biết đi, bố cậu làm đến chức
nào rồi?”

 

Ninh
Hiên nháy mắt, cúi xuống tai tôi nói mấy tiếng.

 

Tôi
lập tức hóa đá, hơn nữa còn là bức tượng đá kinh hãi.

 

Tôi
run lẩy bẩy nói: “Thiếu gia, nô tì sợ mình không xứng với gia thế nhà cậu!”

 

Ninh
Hiên véo một cái vào eo tôi, trợn mắt nhìn tôi hung dữ nói: “Thế thì làm thê
thiếp hầu hạ chăn chiếu!”

 

Tôi
nói: “Hứ! Thế cậu định kiếm ai làm thiếu phu nhân? Nói cho cậu biết, bàn tay phải
của tôi đã bị anh em cậu làm dơ bẩn hết rồi! Chúng mà dám phụ lại bàn tay này,
nhất định tôi sẽ dùng tay bóp chết! Bóp chết! Bóp chết!!!”

 

Bộ
mặt Ninh Hiên liền chuyển sang kiểu đồi bại: “Em đã là thê thiếp rồi thì làm
sao anh có thiếu phu nhân được nữa? Có điều nói đến đây anh lại rất muốn em
giúp anh xử lý anh em của anh một lần nữa đây!”

 

Tôi
kêu lên thất thanh rồi vội vàng vùng thoát khỏi hắn chạy tóe khói.

 

Chuyện
kinh khủng như vậy làm một lần là đủ rồi! Không muốn làm lại nữa đâu!

 

 

Hai
hôm sau, thầy tổ trưởng bộ môn Toán gọi tôi lên gặp. Tôi đến nơi lại nghe bảo
là thực ra hiệu trưởng muốn gặp tôi nói chuyện, thầy chỉ là người trung gian
truyền đạt lại mệnh lệnh cấp trên.

 

Trong
lòng tôi có chút thấp thỏm. Tự nhiên hiệu trưởng lại muốn gặp tôi? Tôi lo lắng
hỏi thầy tổ trưởng: “Thầy có biết thầy hiệu trưởng tìm em vì chuyện gì không?”

 

Thầy
tổ trưởng vốn rất mau mồm mau miệng, nghe tôi hỏi xong lại trở nên ấp úng,
quanh co mãi cuối cùng trả lời tôi một câu rất vô trách nhiệm: “Cái này à… đến
khi em gặp thầy hiệu trưởng rồi sẽ biết thôi!”

 

Cái
này à…thầy tổ trưởng, tôi khẳng định là thầy đang nói bừa!

 

Trong
lòng còn nguyên nỗi sợ hãi, tôi đến trước phòng hiệu trưởng. Gõ cửa, đi vào, đối
diện với bộ mặt tươi cười nhưng không rõ có che dấu lưỡi dao nào không của thầy
hiệu trưởng, tôi gập người chào.

 

Hiệu
trưởng nhìn tôi cười híp mắt, nói: “Em là Tô Nhã? Ồ, còn rất trẻ, trông không
giống giáo viên lắm mà như học sinh hơn!”

 

Tôi
cười gượng, không phân biệt nổi rốt cuộc câu nói này là nói thẳng hay nói xiên.
Là ý tốt hay ý xấu, nên quyết định im lặng cho lành. Đây gọi là im lặng quan
sát, kiệm lời tránh họa.

 

Hiệu
trưởng tiếp tục cười tít mắt nói sang chuyện khác. Đúng lúc nỗi lo sợ trong
lòng tôi đang chuẩn bị rút lui, thấy mới đột ngột đi thẳng vào vấn đề chính: “Cô
Tô này, hôm nay tôi gọi cô đến đây là có một số chuyện muốn trao đổi với cô. Gần
đây trong trường đang rộ lên một số tin đồn, rằng cô có tình cảm yêu đương với
học sinh trong lớp của mình. Cô mới về trường chưa được nửa năm, con đường sự
nghiệp sau này vẫn còn rất rộng mở, tôi chỉ muốn nhắc nhở cô làm gì cũng nên
chú ý một chút, không nên quá thân thiết với học sinh nam.”

 

Ra
khỏi phòng hiệu trưởng, tôi như một thây ma vô hồn, bước từng bước nặng nhọc
trên hành lang.

 

Không
ngờ chuyện giữa tôi và Ninh Hiên đã kinh động đến cả thầy hiệu trưởng rồi. Quả
nhiên người tốt việc tốt còn mất thời gian để tuyên truyền phát huy, chứ chuyện
gian tình vỡ lở thì chẳng cần đợi lâu bao giờ.

 

Càng
nhiều người để ý đến chuyện của tôi và Ninh Hiên càng chứng tỏ mức độ đại nghịch
bất đạo của nó khủng khiếp cỡ nào.

 

Theo
chỉ thị vừa rồi của hiệu trưởng, gia thế cậu học sinh trong vụ “bê bối tình cảm”
với tôi rất không bình thường, nên tôi phải hết sức tự trọng, chớ làm một số
chuyện ngu ngốc cản trở tiền đồ bản thân.

 

Nghĩ
đến đây tôi chỉ biết gượng cười.

 

Yêu
một người vốn dĩ không phải là tội lỗi. Nhưng nếu tình yêu đó nảy nở vào một thời
điểm không thích hợp thì lại chính là tội lỗi.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+