Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Vẫn mơ về em _ Chương 33 – 34 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

33. Tình bạn vĩ đại

Tôi
hỏi mẹ: “Mẹ ơi, thế cậu ta có sao không?”

 

Mẹ
nói: “Sau này không thấy đến nữa. Chỉ nghe cô đã chạy việc cho con kể là cậu ta
nghỉ học khá lâu, hình như ốm nặng. Rồi sau đó gia đình làm thủ tục cho đi du học
luôn.”

 

Sau
cuộc điện thoại đó tôi cũng lâm bệnh nặng. Cả ngày nằm mê man, có lúc thấy mình
đang ở thành phố A, có lúc biết rõ rằng mình vừa nằm mơ, cảm thấy Ninh Hiên
đang ở ngay bên, đưa tay lên chạm vào hắn, lại chợt hốt hoảng nhận ra mình đã
xa hắn ngàn dặm.

 

Tôi
cứ lúc tỉnh lúc mơ nằm liệt giường, nhưng dù là lúc tỉnh táo hay trong cơn mê
man, dường như nước mắt tôi không lúc nào ngừng rơi.

 

Tôi
tưởng mình sẽ không qua khỏi trận ốm này, chết đi cũng tốt, coi như là một sự
giải thoát.

 

Thế
nhưng cuối cùng tôi vẫn khỏe lại.

 

Về
công việc, vì thời gian nghỉ ốm quá lâu nên tôi đã bị sa thải. Đành phải tìm việc
lại từ đầu.

 

Những
ngày sau đó tôi chỉ ăn mì tôm cầm hơi, không dám than với mẹ nửa lời về tình trạng
túng quẫn của mình. Cả nhà vừa trải qua một cơn đại nạn, tôi không nên lại chìa
tay xin tiền.

 

Tôi
nộp hồ sơ xin việc hết công ty này đến công ty khác, cả ngày chỉ xoay quanh phỏng
vấn với úp mì. Hy vọng và thất vọng cứ thế nối tiếp đan xen, khi gần như đã trở
nên tê liệt, tôi vô tình gặp lại Trác Hạo.

 

Đến
tận lúc ấy, ngỡ ngàng đối mặt với anh, tôi mới nhớ ra trước kia mình vẫn chưa hỏi
anh chuyển trụ sở công ty đến nơi nào.

 

Thì
ra là thành phố B.

 

Vừa
thấy Trác Hạo tôi lền nghĩ ngay đến một câu, không phải “nhân sinh hà xứ bất
tương phùng” mà là “chết tiệt, đúng là oan gia ngõ hẹp”!

 

Tôi
đã từng khẳng khái tuyên thệ với anh ta: Em và Ninh Hiên sẽ không bao giờ rời
xa nhau, hai chúng em sẽ ở bên nhau trọn đời trọn kiếp!

 

Thế
mà chưa đến nửa năm sau, tôi đã gặp lại Trác Hạo trong tình huống đầy bi kịch
này! Khi tôi và Ninh Hiên không chỉ đã rời xa nhau mà đời này kiếp này mãi chẳng
thể ở bên nhau được nữa!

 

Chẳng
trách các cụ vẫn bảo, đừng nói trước mà bước không qua.

 

Tôi
đã tự tin bao nhiêu khi nói câu: Chúng em sẽ không xa nhau, chúng em nhất định
sẽ ở bên nhau!

 

Nhưng
ngoảnh đi ngoảnh lại mọi thứ đều đảo ngược hết cả.

 

Vừa
thấy Trác Hạo, tôi quay lưng bỏ chạy, chẳng còn quan tâm đến phỏng vấn gì nữa.

 

 

Trác
Hạo thấy tôi chạy thì vội vàng đuổi theo.

 

Anh
nhanh chân hơn tôi, nhanh chóng bắt kịp và giữ tôi lại. Sau đó dùng đủ mọi hình
thức hỏi han thẩm vấn để nắm được tình trạng tôi lúc ấy. Sau đó lại âm thầm thu
xếp cho tôi một công việc ở trung tâm triển lãm.

 

Ban
đầu tôi cứ nghĩ mình khổ tận cam lai số đỏ, cuối cùng cũng gặp được người nhận
ra năng lực tiềm ẩn của mình. Phải đến gần một năm sau, trong lúc nói chuyện với
sếp, tôi mới vô tình biết mình được nhận vào đây làm hoàn toàn không phải nhờ mấy
ưu điểm sức khỏe tốt, gia thế trong sạch, nói năng lưu loát, sở thích lành mạnh
vân vân viết trong đơn xin việc, mà hoàn toàn do tác động từ bên trong của Trác
Hạo.

 

Anh
đã bỏ ra một số tiền không nhỏ hỗ trợ tu sửa trung tâm triển lãm, sau đó vô
tình để lộ tâm sự “có một người bạn đang tìm việc”.

 


thế là bạn của anh ta, đồng chí Tô Nhã, liền đường đường chính chính trở thành
nhân viên mới của trung tâm triển lãm.

 

Biết
cộng việc mình đang làm có được nhờ đâu, bao kiêu ngạo cũng như nhuệ khí ngang
tàn trong tôi đều bay biến hết. Tôi không dám hùng hổ chạy đến trước mặt Trác Hạo
đập bàn đập ghế nói ra những câu ngu ngốc kiểu: “Tôi không cần dựa dẫm vào người
khác, tôi chỉ dựa vào chính tôi.”

 

Tôi
lặng lẽ giả vờ không hay biết, lặng lẽ tiếp nhận ý tốt của anh, lặng lẽ tự nhủ
mình không mắc nợ anh, cứ vờ như không hề nhận ra tấm lòng của Trác Hạo.

 

Anh
thường ngập ngừng hỏi tôi: “Tô Nhã, em thấy anh có chỗ nào khác trước không?”

 

Tôi
thường giả bộ ngạc nhiên đáp: “Á? Anh không nói em cũng không để ý kỹ, giờ hình
như anh còn đẹp trai hơn hồi trước!”

 

Thực
ra tôi biết ý anh muốn hỏi: Tô Nhã, em thấy không, anh đã không còn lằng nhằng
gì với mấy cô gái kia nữa rồi.

 

Thực
ra ý tôi muốn nói: Trác Hạo, dù cho anh có thay đổi thế nào, cả đời này em cũng
không thể yêu thêm ai khác nữa rồi.

 

Cả
đời này em chỉ yêu một người. Cho dù sau này chúng em không thể ở bên nhau
nhưng em vẫn chỉ yêu mình người đó.

 

Người
đó không phải anh, mà là Ninh Hiên.

 

Tôi
nói: “Trác Hạo, em sẽ thử lấy lại tinh thần, dần bước ra khỏi cái bóng của quá
khứ. Nhưng em muốn nói, chưa chắc thử rồi em sẽ có thể thành công. Vì thế anh đừng
lãng phí thời gian với em, anh quả thực cũng không còn trẻ nữa đâu!”

 

Trác
Hạo bật cười: “Thế cũng được, anh sẽ thử không quanh quẩn treo cổ trên cái cây
mang tên Tô Nhã này xem. Nhưng trong thời gian chưa tìm được đối tượng phù hợp,
anh vẫn sẽ tiếp tục quấy rầy em đấy. Từ chối anh là quyền của em, có cho em cơ
hội tiếp tục từ chối hay không lại là quyền của anh!”

 

Tôi
cũng cười. Tôi hỏi: “Trác Hạo, anh thích em ở điểm nào?”

 

Anh
nói: “Đây cũng là điều anh nghĩ mãi không ra. Nói về nhan sắc, thực ra còn rất
nhiều người xinh đẹp hơn em; nói về học thức, học lực của em quả thực cũng
không cao, nói về tính tình, em căn bản không thể xếp vào hàng dịu dàng thùy mị,
thậm chí còn khá cứng đầu. Nghĩ đi nghĩ lại anh không thể tìm ra chỗ hơn người
của em, nhưng đặt em cùng với những cô gái hơn người một hai bậc kia thì lại chỉ
có em khiến anh yêu thương nhất!”

 

Mấy
câu đầu tiên của anh làm tôi sửng sốt vô cùng, dám cả chê bai tôi không ra gì cả!
Nhưng mấy câu sau lại khiến tim tôi mềm nhũn, ấm áp.

 

Tôi
gần như quên rằng người đang ngồi trước mặt mình vốn dĩ là bậc thầy về những lời
đường mật.

 

Tôi
nói: “Thì ra anh đồng cảm với em.”

 

Trác
Hạo nói: “Không, không phải đồng cảm, Tô Nhã, anh thương xót em. Anh luôn cảm
thấy mình là người có trách nhiệm trong nỗi buồn dai dẳng này của em.” Nói đến
đây nét mặt Trác Hạo lộ vẻ u sầu khiến tôi sững người. Thấy tôi sững sờ, anh
nhíu mày, trầm ngâm nói: “Anh luôn nghĩ, nếu như ban đầu anh… thì em sẽ không…
sẽ không chia tay anh. Nếu không chia tay anh, sau đó em sẽ không ở bên Ninh
Hiên. Nếu em không ở bên cậu ta thì bây giờ đã không phải trải qua những ngày
tháng đau khổ thế này!”

 

Anh
nói có phần ấp úng nhưng tôi nghe mà càng ngây dại.

 

Tôi
chợt nhớ ra đoạn văn vô cùng hoa mỹ rất hay được nhắc tới trong dân gian: Thời
đó tôi không nên lấy chồng, nếu không lấy chồng thì chồng tôi đã không chết, nếu
chồng tôi không chết thì bây giờ tôi cũng không rơi vào tình cảnh đau khổ thế
này…

 

Nghĩ
vậy tôi phì cười. Trác Hạo hỏi tôi: “Em thấy anh buồn cười lắm à?”

 

Tôi
đáp: “Trác Hạo, kiểu giải thích theo phép loại suy như của anh được gọi là hiệu
ứng vòng đời bươm bướm đấy!” Anh nghe vậy cũng bật cười theo. Tôi lại nói: “Em
có vui hay không, có hạnh phúc hay không tất cả đều do em tự chọn lấy, không
liên quan đến ai cả. Anh quả thực không nên vơ hết lỗi về mình như vậy. Nhưng
thực sự em không ngờ, anh vật lộn trong chốn thương trường khốc liệt bao nhiêu
năm trời vậy mà vẫn giữ được tấm lòng lương thiện tích đức như thế.” Bỗng nhiên
tôi lại muốn bày trò trêu anh, tôi nghiêm mặt hỏi: “Trác Hạo, anh nói thật cho
em biết, thật ra anh đang giấu em một bí mật phải không?”

 

Trác
Hạo thoáng biến sắc mặt, nhưng ngay sau đó đã nhếch miệng cười, lặng lẽ nhìn
tôi không trả lời.

 

Sự
im lặng của anh làm tôi hơi lúng túng, lắc đầu rũ sạch mọi gượng gạo, tôi thản
nhiên như không nói tiếp: “Trác Hạo, có phải anh chính là cháu trai Lôi Phong
không? Nếu không sao anh lại có trái tim tu nhân tích đức thế…”

 

Trác
Hạo nhìn tôi, chậm rãi mở miệng nói: “Tô Nhã, từ trước đến nay chỉ có em là người
con gái duy nhất dám đùa với anh thế thôi!”

 

Hôm
sau, vừa đến văn phòng Đào Tử đã chạy ngay đến chỗ tôi hỏi han: “Tối qua ai chịu
ai thế?”

 

Tôi
đẩy ngay cái đầu nổi đầy mụn do hoóc môn cục bộ tiết quá nhiều của cô nàng sang
một bên, trịnh trọng nói: “Giữa tôi và Trác Hạo là tình bạn vĩ đại vô cùng
trong sáng, cảm ơn!”

 

Đào
Tử chớp chớp mắt, đột nhiên hỏi: “Cậu đọc Thời hoàng kim của Vương Tiểu
Ba
chưa?”

 

Tôi
đáp: “Mới xem qua bìa thôi.”

 

Đào
Tử lập tức nhìn tôi khinh khỉnh, “Xí! Nói cho cậu biết, tình bạn vĩ đại tuyệt đối
không bao giờ là tình bạn khác giới. Thời hoàng kim cho chúng ta thấy, phàm là
tình bạn vĩ đại giữa nam và nữ thì cuối cùng cũng đều phát triển đến cái giường
mà thôi!”

 

Tôi
trừng mắt nhìn nó gầm lên: “Biến!”

 

Tôi
hung hăng quát Đào Tử “biến” xong, lại nói với thêm một câu: “Trước khi biến
thì đưa Thời hoàng kim cho đây mượn! Để… ừm… nghiên cứu!”

 

Đào
Tử là fan hâm mộ trung thành của văn sĩ Tiểu Ba, nó vừa tìm sách vừa hỏi tôi: “Tô
Nhã, cậu đã biết hợp đồng triển lãm kinh thiên động địa trung tâm mình mới nhận
chưa?”

 

Tôi
cầm quyển sách, cảm thấy rất quen, thì vốn đã bảo tôi từng xem qua bìa rồi mà.

 

Tôi
vừa giở sách tìm kiếm bản chất của tình bạn vĩ đại, vừa bâng quơ trả lời Đào Tử:
“Không biết!” Đợi não xử lý xong câu hỏi của Đào Tử, tôi mới hỏi lại: “Sao cơ?
Quản lý lại tìm được nguồn bồi dưỡng cho anh chị em chúng ta à?”

 

Đào
Tử liền nhảy xổ đến chỗ tôi, giật lại “Tình bạn vĩ đại” từ tay tôi, phấn khởi
khoe: “Tô Nhã, mình nói cho mà nghe, lần này quản lý đúng là anh hùng lập công
lớn! Ông ấy đã dụ dỗ được Trình Hải, nhà thiết kế trang sức trẻ nhất, tài hoa
nhất thế giới hiện nay! Trình Hải đồng ý sẽ trưng bày toàn bộ các thiết kế xuất
sắc nhất trong những năm gần đây của anh ta ở trung tâm triển lãm của chúng ta!
Tô Nhã, cậu biết điều này có nghĩa là gì không? Có nghĩa là hàng loạt các danh
sĩ, các ông to bà lớn trong giới thượng lưu ào ào đổ đến đây như thủy triều,
mang theo cả đống tiền đổi lấy vé vào cửa trung tâm triển lãm chúng ta đấy! Tô
Nhã, nói mau, nghe được tin này cậu có xúc động không nào? À, nghe nói Trình Hải
còn cực cực cực kỳ đẹp trai nữa! Ha ha ha! Thật kỳ diệu, mình dường như có thể
trông thấy một tuyệt sắc mỹ nam ôm theo cả đống tiền đang từng bước sà vào lòng
mình rồi đây! Ha ha ha! Không được rồi, mình kích động quá, phải bình tĩnh,
bình tĩnh nào!”

 

Đào
Tử háo sắc vội vàng chạy ngay vào nhà vệ sinh, có vẻ đang cần mấy gáo nước lạnh
giội thẳng vào mặt. Tôi thì không cần, bởi toàn thân tôi đã sớm đầm đìa mồ hôi
lạnh.

34. Nói thật và trừng phạt

Trình
Hải là tên nhà thiết kế trang sức người Hoa đang nổi như cồn trên toàn thế giới
mấy năm gần đây. Nghe đồn các tác phẩm của anh ta vô cùng lung linh, thần bí,
rung động lòng người, chứa đựng vẻ dịu dàng tuyệt vọng toát lên từ nỗi đau u uất,
nét cuồng dại vô tri ẩn nấp trong tĩnh lặng. Rất nhiều quý bà, quý cô trong giới
thượng lưu, trong các gia đình quyền quý thậm chí cả thành viên hoàng gia đều
không tiếc tay vung tiền tranh mua những món đồ do anh ta thiết kế.

 

Anh
ta đã trở thành nhà thiết kế trang sức hàng đầu thế giới, nghe nói dù cho là
người có tiền có địa vị đi chăng nữa, chỉ cần anh ta không vừa lòng thì có vung
bao nhiêu tiền chăng nữa cũng đừng mong được thấy anh ta trổ tài, quyền cao chức
trọng đến mấy cũng đừng hòng có được một bản thiết kế cao quý xa xỉ rung động
lòng người của anh ta. Trình Hải đã trở thành niềm tự hào của người Trung Quốc,
trở thành truyền thuyết thần kỳ nhất trên thế giới, trở thành ngôi sao sáng
chói trong lòng bao thiếu nữ non nớt đủ mọi màu da. Anh ta cũng chính là vết
thương đau đớn tột cùng tôi muốn quên mà không thể quên, muốn yêu mà phải từ bỏ.

 

Sáu
năm trước, Trình Hải mang tên Ninh Hiên.

 

Ban
đầu tôi còn không chắc nhà thiết kế trang sức trẻ tuổi nổi đình nổi đám này có
phải là Ninh Hiên hay không, mãi đến khi đọc một bài báo đính kèm ảnh trên
trang CNN, tôi mới dám khẳng định.

 

Không
hiểu tại sao vừa ra nước ngoài hắn liền thay tên đổi họ, có lẽ hắn muốn lột xác
thành một con người mới, giã từ tất cả những chuyện không muốn nhắc lại trong
quá khứ chăng.

 

Vốn
cứ ngỡ tôi và hắn chỉ có thể mang theo ký ức về nhau sống nốt phần đời còn lại
trong xa xôi cách trở, nhưng hình như ông trời đang muốn sắp xếp một màn kịch
cho tôi và hắn có cơ hội tương phùng lần nữa.

 

Đây
rốt cuộc là sự giải cứu cho nỗi nhớ nhung dai dẳng bao năm trời hay lại là chất
xúc tác kéo dài thêm nỗi đau đã qua?

 

Mấy
ngày sau tôi sống trong trạng thái căng thẳng và khủng hoảng tột độ, làm việc
gì cũng mất tập trung, hồn phách bay tứ tung.

 

Lúc
nào tôi cũng nghĩ: Có nên xin ghỉ phép để trốn hắn hay không? Chẳng lẽ phải gặp
hắn thật ư? Gặp rồi tôi nên nói gì? Nói gì với hắn? Nói gì với người kia? Nhưng
nếu xin nghỉ phép, trốn không gặp hắn, chẳng lẽ từ nay về sau tôi và hắn thực sự
sẽ mãi xa cách, cả cuộc đời này không được nhìn thấy nhau nữa ư?

 

Nghĩ
đến đây tim tôi lại đau nhói, tôi nằm bò ra bàn thở ngắn than dài.

 

Bỗng
nhiên Đào Tử chạy ào vào văn phòng loan tin: “Có tin vui đây! Cấp trên vừa cấp
kinh phí hướng ngoại cho cả phòng, chúng ta sẽ được tự sướng tối nay cả nhà ơi!”

 

Tiểu
Ngô từ đằng sau vội vàng hỏi: “Sao vô duyên vô cớ lại có chuyện tốt lành thế
này?”

 

Đào
Tử nói: “Sao mà vô duyên vô cớ? Sếp mình chẳng vừa dụ được một thần tài trên
người lấp lánh ánh tiền đến với chúng ta còn gì! Anh ta đến tức là con đường
phát tài của chúng ta cũng đến. Con đường phát tài đã đến thì chúng ta sẽ phải
làm việc cật lực. Nói cho mọi người biết, tối nay mới là bữa khai vị, cấp trên
muốn nhân lúc rỗi rãi này tạo điều kiện cho chúng ta vui vẻ một bữa, lấy tinh
thần mấy ngày nữa lao vào làm việc!”

 

Tiểu
Điền không nhịn được cười nói: “Đào Tử, tâm tư lãnh đạo đều bị cô nhìn thấu cả
rồi! Ở trung tâm triển lãm này đúng là chẳng có gì qua nổi cặp mắt ma quái của
cô!”

 

Tất
cả cùng phá lên cười rồi xôn xao bàn tính xem tối nay nên đi đâu. Tôi đang buồn
nẫu ruột, không có hứng thú nên lẳng lặng kéo Đào Tử lại nói: “Đào Tử, mình thấy
không được khỏe, tối nay không đi cùng mọi người được đâu!”

 

Nghe
vậy, Đào Tử quay sang nhìn tôi với bộ mặt khủng bố ngang góa phụ đen, hung tợn
nói: “Tô Nhã, mọi người vừa quyết định tối nay sẽ đi hát karaoke! Mình không
tin trên đời này tìm được một người có giọng hát khủng khiếp hơn của cậu! Nếu
hôm nay đi hát nhất định cậu sẽ trở thành tiêu điểm của mọi sự chú ý, nếu tối
nay cậu dám không đi làm mất hứng của mọi người, mình sẽ đại diện cho mặt trăng
tụ họp một đội ăn mày quây đến xử lý cậu!”

 

Tôi
kinh hoàng! Cách xử lý này quả thực cường bạo! Tôi quát: “Cậu dám!”

 

Đào
Tử bật lại ngay: “Cậu bảo tôi có dám không! Bây giờ tôi gọi điện ngay cho đứa bạn
bán len ngoài chợ, bảo nó chạy ra ngoài cổng quơ về đây một đống đệ tử Cái Bang
luôn!”

 

Tôi
suýt chút nữa quỳ sụp xuống! Tôi kéo tay Đào Tử lại nói: “Mình không được khỏe
thật mà!”

 

Đào
Tử hung hăng hỏi: “Không khỏe chỗ nào?”

 

Tôi
nói: “Đau dạ dày!”

 


tàn nhẫn gầm lên: “Nhịn đi!”

 

Tôi!

 

Ngẫm
lại mình trước kia cũng từng là một đứa bá đạo ngang ngược, người gặp hoảng hốt,
ma thấy hốt hoảng đấy chứ; nhưng năm tháng qua đi, sự đời oái ăm thế sự đảo
điên, giờ đây tôi lại biến thành một đứa xui xẻo hèn mọn người người có thể bắt
nạt, ai ai cũng có thể chà đạp!

 

Nỗi
nhục này sao có thể chịu nổi đây…

 

Đào
Tử tàn nhẫn quát tôi: “Nhịn!”

 

Thấy
nó hung tợn như vậy tôi run cầm cập vội vàng xuống nước: “Không cần nhịn nữa,
không phải nhịn nữa, không đau nữa rồi!”

 

Người
đứng tên căn nhà trọ tôi đang thuê, hay chủ nhà của tôi bây giờ chính là bà cô
Đào Tử Thanh này. Nó mồm quát tôi “Nhịn!”, cánh tay vô liêm sỉ đồng thời vứt toẹt
đống giấy tờ nhà vào mặt tôi. Bao nhiêu năm nay ngày nào cũng như ngày nào, nó
luôn biến thái mang theo mấy tờ giấy đó bên người nhằm uy hiếp tôi bất cứ lúc
nào.

 

Được
rồi, bà đây khuất phục. Ai bảo nó có lắm nhà ở đây còn cô Tô Nhã ngoại tỉnh
đáng thương này lại chỉ có thể thuê được căn nhà bé bằng cái mắt muỗi của nó!

 

Hát
hò ầm ĩ cả buổi tối, cuối cùng mọi người đều nhất trí kết luận tôi vẫn là đứa
có giọng hát kinh khủng nhất, khả năng phá hoại chưa hề có dấu hiệu thuyên giảm.

 

Hát
chán chê rồi mấy người họ lại bàn tính bày trò khác chơi.

 

Đào
Tử nói: “Chơi trò đổ súc sắc nói thật đi! Ai thua thì ngoài uống rượu ra còn phải
nói thật, nếu không sẽ bị phạt, được không?”

 

Tất
cả đều gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.

 

Tôi
là người duy nhất không hóa thành gà. Tôi nói: “Không hiểu!”

 

Đào
Tử đập tay lên trán giải thích: “Thưa chị, nói rõ ra là tất cả mọi người cùng đổ
súc sắc, ai thua sẽ phải trả lời bất kỳ câu hỏi nào của người thắng, bắt buộc
phải nói thật; nếu không muốn trả lời thì chịu phạt, mọi người bảo làm gì thì
làm cái đó!”

 

Tôi
tiếp tục thắc mắc: “Thế làm sao mà biết được ai nói thật ai nói dối?”

 

Đào
Tử tối sầm mặt mày, trợn mắt nhìn tôi, sau đó gọi hết mọi người lại, nói: “Qua
đây qua đây, tất cả qua đây cùng thề, ai không nói thật sẽ bị táo bón một
tháng!”

 

 

Lời
thề này quả là quá độc!

 

Tôi
nói: “Đào Tử, ngoài ra mình còn một câu hỏi nữa!”

 

Đào
Tử gầm lên: “Thưa chị, chị là tác giả của mười vạn câu hỏi và sao chắc?”

 

Tôi
nói: “Mình muốn hỏi, nếu thua nhưng không muốn nói thật thì sẽ phải làm bất kỳ
việc gì mọi người bảo phải không, giả sử không làm thì sao?”

 

Hai
con mắt Đào Tử lóe lên những tia nhìn hung hãn của loài lang sói, nó nói: “Thế
thì rủa cho đứa đấy sau này đẻ con không mắt!”

 

Tôi
rùng mình: “Đào Tử!”

 

Đào
Tử gầm lên: “Tô Nhã, có thôi đi không thì bảo!”

 

Tôi
nói: “Cậu nghe mình nói nốt đã. Mình muốn nói là không còn câu hỏi gì nữa,
chúng ta bắt đầu thôi!”

 

Đến
lúc con súc sắc được chuyển đến tay tôi, tôi bắt đầu thấy hối hận tại sao vừa
nãy mình không phản đối chơi trò này. Không biết tôi có thù oán gì với mấy con
súc sắc mà cứ tôi mở cốc là chúng cho ra mấy con số lè tè ngay được.

 

Kết
quả, ván đầu tiên kẻ thua cuộc là tôi.

 

Đào
Tử cười nham hiểm, điệu phấn khích dường như biến thái này làm tôi có cảm giác
như nó chật vật sống được đến ngày hôm nay chỉ là để chờ chứng kiến cảnh tôi
thua bạc.

 


nói: “Tô Nhã, xin chị cho chúng tôi biết, người yêu cũ của chị tên là gì?”

 

Tôi
không thể không ném cho nó một cái lườm bái phục. Quanh năm ngập đầu trong sự
nghiệp hóng hớt buôn chuyện, khứu giác cũng nhanh nhạy hơn người, có thể dễ
dàng đánh hơi được thứ mà người ta muốn giấu kín nhất.

 

Tôi
đáp: “Tôi chọn chịu phạt.”

 

Đào
Tử nói: “Uống rượu đi rồi…” Đầu nó đảo liên hồi như cái trống lắc, quay hết bên
phải sang bên trái, cuối cùng nó cũng tìm được một cây chổi quét trần ở góc tường
đưa cho tôi, “Coi như đây là cái cột, cậu biểu diễn một màn múa cột cho mọi người
xem đi!”

 

Tôi
há hốc miệng, trợn tròn mắt!

 

Con
bé này thâm thật. Tôi nói: “Đào Tử, chũng mình quen biết nhau đã lâu thế rồi,
mình còn đang trọ ở nhà cậu nữa…”

 

Đào
Tử chặn họng tôi: “Im ngay, thân mấy cũng vô dụng! Có giỏi thì lần sau cố mà thắng
đi, rồi nghĩ cách báo thù tớ thế nào chẳng được, lần này cậu mà âm mưu trốn
tránh… hỏi xem mọi người có để yên cho cậu xỏ lá không?”

 

Tôi
quay sang nhìn mọi người xung quanh, tất cả đều đang cười dửng dưng nhìn tôi lắc
đầu: “Tô Nhã, có gan đánh bạc thì phải có gan chịu thua chứ! Bạc phẩm có tốt
thì nhân phẩm mới tốt được!”

 

 

Phải
nói rằng, bất kể đi đến đâu, luôn có những con người có khả năng cường điệu hóa
vấn đề thành bài học tư tưởng xuất hiện bên đời tôi.

 


vọng. Tôi đành thở dài, nốc cả ly rượu trước mặt vào bụng để lấy dũng khí, rồi
mắm môi mắm lợi cầm cây chổi ra đứng giữa phòng, nhắm mắt lại, mượn chút hơi
men đang bắt đầu dâng lên từ dạ dày, uốn éo lắc lư như bị ma nhập.

 

Chỉ
nghe bên tai vang lên một tràng cười như thể sấm rền.

 

Tôi
mở mắt ra, thấy Đào Tử đang quỳ dưới đất, khốn khổ ôm chặt lấy chân của Tiểu Điền
để không ngã lăn ra sàn. Những người khác cũng đang ôm bụng thở phì phò cố giữ
chút hơi tàn.

 

Tôi
nói: “Mọi người dù gì cũng nên lịch sự chút chứ, đừng có thẳng thừng kích động
lòng tự trọng của tôi như thế!”

 

Đào
Tử nói: “Thưa tráng sĩ Tô Nhã, nhìn người khác múa thì phải trả tiền, nhìn cậu
múa thì bọn tôi phải trả bằng sinh mạng đấy! Từ nay về sau quyết không để cậu
múa thêm lần nào nữa! Sao cậu có thể biến màn múa cột thành màn đánh đấm dã man
thế cơ chứ!”

 

Đối
mặt với tình trạng hỗn loạn không thể nói lý kiểu này tôi thường chọn phương án
im lặng.

 

Sau
đó, trong im lặng tìm thời cơ, rồi một khi đã tìm ra thì nhất định phải báo thù
thật dã man tàn bạo!

 

Nhưng
cái gọi là thời cơ lại không chịu đến với tôi, thành ra việc báo thù cũng vì thế
mà chưa thể thực hiện được.

 

Ván
thứ hai, tôi lại thua.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+