Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Vẫn mơ về em _ Chương 39 – 40 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

39. Lại gọi tên anh

Tôi
nhẹ nhàng ngắt lời ông: “Quản lý, thế nào nhỉ, quản lí vẫn chưa nói tìm tôi rốt
cuộc là có việc gì?”

 

Bị
tôi chen ngang, quản lí thoáng giật mình, chớp chớp mắt rồi lại tiếp tục: “A?
À! Thanh niên mà, sốt ruột đúng không? Tôi đang nói đấy thôi, ha ha ha ha! Cô
Tô Nhã là một nhân viên rất được, chỉ có điều tính khí hơi nóng vội. Nhiệm vụ
chính của cô là gì hả? Tôi nói cô nghe, lần triển lãm này Trình tiên sinh không
chỉ mang đến những tác phẩm cậu ta đã thiết kế từ trước mà trong thời gian chuẩn
bị cậu ta còn định tiếp tục một số tác phẩm mới nữa. Cho nên, cô đấy, nhiệm vụ
chủ yếu của cô là cho mượn tạm.”

 

Tôi
cảm giác giữa mình và quản lí rõ ràng có sự cách biệt thế hệ, ông nói cái gì mà
tôi nghe tuyệt đối không hiểu.

 

Tôi
hỏi lại quản lí bằng giọng đầy hồ nghi: “Cho mượn tạm?”

 

Quản
lí cười híp mắt nhìn tôi, nói chắc như đinh đóng cột: “Đúng, cho mượn tạm!”

 

Quản
lí lại tít mắt cười giảng cho tôi: “Nhiệm vụ của cô là được điều sang đấy cho họ
mượn tạm một thời gian! Hôm qua Trình tiên sinh nói với tôi cần một người của
trung tâm triển lãm của chúng ta đến giúp đỡ tại phòng làm việc của cậu ta.
Sáng sớm hôm nay cậu ta lại gọi điện, chỉ đích danh cô sẽ đảm nhiệm việc này.
Tô Nhã này, Trình tiên sinh đã chỉ đích danh cần cô đến đó đấy! Tôi đã nói với
cậu ta, Trình tiên sinh thật có mắt nhìn người, Tô Nhã là một nhân viên rất được!
Hành sự nhanh nhẹn, ăn ít làm nhiều, tuyệt đối có thể hoàn thành xuất sắc mọi
nhiệm vụ! A, đúng rồi, nếu không có gì thì cô mau ra thu dọn đồ đạc để sang đấy
đi, nhá!”

 

Chưa
kịp chết chìm trong nỗi vui sướng được đích thân Ninh Hiên chỉ điểm, tôi đã gục
ngã trước bài phát biểu miên man vô tận của quản lí! Tôi nói: “Quản lí, vấn đề
quan trọng là họ mượn tôi để làm gì? Công việc của nhà thiết kế đồ trang sức là
thiết kế, nhân viên trung tâm triển lãm như tôi thì giúp được gì cơ chứ!”

 

Nghe
tôi hỏi quản lí cũng có chút băn khoăn nhưng rồi lại nghiêm giọng nói: “Thôi,
cô quan tâm nhiều thế làm gì, người ta đưa ra yêu cầu chúng ta đáp ứng đầy đủ
là được rồi! Còn có câu hỏi gì nữa không? Nếu không có thì bây giờ ra thu dọn rồi
lên đường đi!”

 

Lên
đường… Cái từ gì thế này? Sao nghe có cảm giác bi đát như dương thọ của tôi đã
đến ngày tận rồi…

 

Tôi
cảm thấy mấy tĩnh mạch trên thái dương tôi đập liên hồi, cắn răng gượng cười để
hỏi tiếp: “Quản lí, thế nào nhỉ, văn phòng của Trình tiên sinh ở đâu ạ?”

 

Quản
lí nói: “Tô Nhã, cô là một nhân viên rất khá, nhưng có điều thường thức về xã hội
lại hơi kém. Tổng công ty của Trình tiên sinh chẳng có tòa trụ sở đặt tại thành
phố B của chúng ta là gì? Văn phòng làm việc của cậu ta đương nhiên nằm ở tòa
nhà đó rồi!”

 

 

Quản
lí, tôi muốn nói, tôi… đấm ông một phát có được không?

 

Chẳng
nhẽ tôi lại không biết văn phòng của anh ta nằm ở tòa nhà đó. Điều tôi muốn hỏi
chính là cái tòa nhà đó nằm ở đâu kìa?! Dù sao cũng không phải dân bản địa, tôi
cảm thấy việc mình chẳng biết gì về mấy công trình kiến trúc ở thành phố này
cũng không có gì đáng xấu hổ lắm.

 

Ngẫm
thấy tiếp tục hỏi han ngài quản lí tư duy không có trọng tâm, hệ thống thần
kinh lúc nào cũng phân tán cao độ này thì chỉ có càng nghe càng loạn nên tôi
quyết định cho dừng vấn đề hỏi đường lại ở đây, lát nữa tự tra cũng được.

 

Tôi
đang toan quay đi thì quản lí gọi lại: “Tô Nhã, tôi vẫn phải dặn dò cô một câu!
Xem ra sau nụ hôn định tình giữa cô và Trình tiên sinh tối qua, cậu ta rất có cảm
tình với cô đấy. Cô xem, hai người mới gặp nhau một lát tối qua thôi mà hôm nay
đã gọi cô sang bên đấy ngay rồi. Nhưng tự cô cũng nên chú ý cách cư xử cho đúng
mực. Phải biết rằng đối với những người có quyền, cảm tình và tình cảm chỉ là gặp
dịp thì vui mà thôi. Có nghe bất kì lời ngon tiếng ngọt hay câu tán tỉnh nào cô
cũng đừng cho là thật, đừng có để mình sập bẫy. Làm người phải thực tế. Nhìn là
biết Trình Hải và cô Ngải Phi đó rõ rành rành là một đôi rồi! Cô nhớ đừng có để
bị dụ dỗ kẻo lại tự biến mình thành tấm bia đỡ đạn bi thảm, tôi nói với cô vậy
thôi!”

 

Tôi
chỉ thấy bên tai vang lên tiếng sấm ầm ầm cùng tiếng sét đánh liên hồi. Tôi như
trúng phải tà cười đáp lại quản lí: “Quản lí, Trình tiên sinh có nói cô Ngải
Phi là bạn gái anh ta đâu!”

 

Hai
con mắt quản lí khựng lại trong giây lát, “Tô Nhã, sao mắt cô kèm nhèm thế! Điều
này còn phải nói ra sao, vừa nhìn đã biết rồi! Tôi hỏi cô, cô đã bao giờ thấy
ngôi sao nổi tiếng nào công khai thừa nhận chuyện tình cảm của mình chưa? Ngay
đến như Lưu Đức Hoa tuổi tác tướng tá đều xấp xỉ tôi chẳng phải cũng bị o ép
mãi đến giờ mới chịu khai ra là đã kết hôn từ lâu rồi đấy thôi? Trình tiên sinh
này năm nay bao nhiêu tuổi? Lưu Đức Hoa bao nhiêu? Tôi thấy chuyện tình của họ
còn phải giấu diếm nhiều năm nữa! Trẻ thế này mà đã công bố mình không còn độc
thân thì có phải là mất đi bao nhiêu phấn hoa không! Cô ấy à, cứ cúi gằm mặt xuống
lòng lặng như gương, chớ có dao động là được!”

 

Tôi
vẫn thấy rất mơ hồ, liền nói: “Quản lí, phấn hoa… là cái gì ạ?”

 

Quản
lí bàng hoàng trả lời tôi: “Cái đấy cô cũng không biết? Ôi trời, không phải là
tôi phê bình cô đâu Tô Nhã ạ, nhưng thường thức về cuộc sống của cô cũng kém
quá! Phấn hoa là để chỉ những người hâm mộ của một anh chàng chơi bời đấy ạ!”

 

Tôi…
chỉ có thể nói là tôi không có gì để nói nữa…

 

Bài
diễn văn tìm mãi mới thấy trọng điểm của quản lí làm đầu óc tôi rơi vào tình trạng
choáng váng trầm trọng, càng lúc tôi càng nghi ngờ ông và Đào Tử thực ra có
quan hệ họ hàng.

 

Tôi
vừa về đến bàn làm việc của mình, Đào Tử vội vàng chạy lại hỏi han: “Sắc mặt
khó coi thế, bị mắng à?”

 

Tôi
cúi đầu không nói gì, thu dọn đồ đạc chuẩn bị thi hành lệnh cho mượn.

 

Đào
Tử thấy tôi sắp xếp đồ đạc thì sợ chết khiếp, nhìn tôi kinh hãi nói: “Tô Nhã,
không phải chứ! Quản lí phạt nặng đến thế cơ à? Chỉ lén đọc truyện có một tiếng
thôi, lại là vi phạm lần đầu mà đã đuổi việc luôn rồi à?!”

 

Tôi
đành ngẩng đầu lên nói: “Bà cô ơi, cầu xin não bà dài ra một chút có được
không! Tôi bị quản lí đem đi cho mượn, chứ không phải đuổi việc!”

 

Đào
Tử nhìn tôi một lúc rồi buông hai tiếng: “Nhục nhã!”

 


Là ý gì?

 

Băn
khoăn mãi cho đến lúc chuẩn bị đi tôi mới lên tiếng hỏi Đào Tử: “Vừa nãy cậu
nói nhục nhã là có ý gì?”

 

Đào
Tử nhảy dựng lên: “Biết ngay là cậu sẽ hỏi mà! Tôi đoán việc như thần! Ý tôi
là, tôi bị một đứa quanh năm không có não yêu cầu não của tôi phải dài ra là một
nỗi nhục nhã!”

 

Tôi
thật hối hận đã không nuốt luôn câu hỏi kia xuống bụng, tại sao cứ phải hỏi ra
cho chuốc nhục vào thân cơ chứ.

 

Tôi
hung hãn trợn mắt nhìn Đào Tử, hừ một tiếng rồi quay lưng đi thẳng.

 


mới là đồ không có não chết tiệt!

 

Suốt
đường đi, tôi chỉ mãi nghĩ ngợi một vấn đề. Năm đó Điền Uyển Nhi đã ra sức làm
bao nhiêu chuyện, thậm chí sau khi tôi bỏ đi, cô ta còn đuổi theo Ninh Hiên ra
tận nước ngoài, nhưng cuối cùng sao lại không ở bên Ninh Hiên nhỉ?

 

Tôi
cảm thấy, nếu như Ninh Hiên đã có bạn gái thì người đó phải là Điền Uyển Nhi,
nhưng bây giờ quản lí lại nói là Ngải Phi.

 

Sao
Điền Uyển Nhi có thể dễ dàng cho phép Ngải Phi yêu Ninh Hiên được?

 

Năm
đó nếu không có sự xuất hiện của tôi, nói không chừng cô ta và Ninh Hiên đã
thành một đôi thật rồi cũng nên.

 

Tôi
nghĩ cô ta hận tôi như vậy cũng đáng thôi.

 

Đến
phòng làm việc của Ninh Hiên, tôi đứng ngoài đợi cô thư kí xinh đẹp vào thông
báo với hắn, nhân tiện quan sát xưởng gia công đặt tại thành phố B của công ty
vàng bạc đá quý lớn nhất thế giới này. Phải nói rằng, kinh doanh trang sức vàng
bạc đá quý đúng là kiếm bộn, xây tòa nhà văn phòng rõ nguy nga tráng lệ.

 

Tất
cả đều rất đẹp, kiến trúc đẹp, nội thất đẹp, đến thư kí cũng đẹp.

 

Tôi
lén quan sát cô thư kí xinh đẹp, cô thư kí xinh đẹp nhoẻn miệng cười duyên với
tôi, “Chị Tô Nhã, ngài Trình mời chị vào!”

 

Tôi
gật đầu cảm ơn, hít vào một hơi thật sâu rồi chậm rãi thở ra, sau đó lẫm liệt tựa
tráng sĩ quả quyết tiến về phía trước.

 


cửa. Mở cửa. Bước vào.

 

Tôi
nói một câu chào hỏi xã giao, hai tiếng “Ngài Trình” thốt lên xa lạ.

 

“Ngài
Trình” ngồi sau bàn làm việc nhếch miệng cười mỉa mai.

 

Hắn
nói: “Ồ, cô Tô đến rồi à?”

 

Khẩu
khí không những xa lạ không khác gì tôi mà còn đầy vẻ mỉa mai châm chọc.

 

Nén
nỗi khổ tâm ở trong lòng, tôi ép bản thân phải giả tạo cho đến cùng.

 

Tôi
mỉm cười, cố tạo cho mình dáng vẻ thật lịch sự tao nhã, nói: “Là thế này, thưa
ngài Trình, tôi là người bên trung tâm triển lãm tạm thời được cử sang đây giúp
đỡ công việc ở chỗ ngài”.

 

Ánh
mắt Ninh Hiên như những lưỡi dao phóng thẳng vào tôi, rất lâu sau, hắn không
nói gì, chỉ bất động, xoáy sâu thêm ánh nhìn vô cùng khắc nghiệt.

 

Hai
chân tôi mềm nhũn. Và dường như tôi còn có thể cảm thấy hai má mình cũng đang
run run.

 

Bỗng
Ninh Hiên lạnh lùng hừ một tiếng, hắn nói: “Tô Nhã, em đóng kịch giỏi đấy,
không thấy mệt à?”

 

Chiếc
mặt nạ tôi đang đeo bỗng chốc nổ tung, nụ cười trên môi cũng tắt ngúm, tôi
không thể duy trì nổi vẻ bình thản giả tạo vẫn đang khoác lên mình được nữa.

 

Ninh
Hiên ngồi trên chiếc ghế da hào nhoáng, tôi đứng đối diện hắn. Rõ ràng về độ
cao, tôi đang đứng cao hơn hắn, nhưng về khí thế thì hắn lại trên hẳn tôi mấy bậc.

 

Khí
thế của tôi yếu tới mức như không tồn tại, còn hắn thì khí thế mạnh mẽ như thể
sẵn sàng cho tôi lên đoạn đầu đài bất kì lúc nào. Tôi không thể vờ vịt mang mặt
nạ thêm nữa, chỉ đành nhìn hắn với bộ mặt chân thật nhất, nói: “Thực ra, chỗ
anh không cần người của trung tâm triển lãm tới giúp việc gì cả phải không? Vậy,
anh yêu cầu tôi tới đây, rốt cuộc là muốn tôi làm gì hả, Ninh Hiên?”

 

Tên
của hắn, sao bao năm xa cách, cuối cùng cũng được tôi thốt ra lần nữa.

40. Trợ lí đặc biệt nhàn
hạ

Ninh
Hiên nhìn tôi, khóe miệng nhếch lên càng rõ vẻ châm chọc: “Bất ngờ gặp lại bạn
cũ, dành chút thời gian nói chuyện cũ không được à?”

 

Đầu
óc tôi trống rỗng, tôi nói: “Cuộc sống nên hướng về phía trước, không thể lúc
nào cũng quay đầu nhìn lại.”

 

Nụ
cười khựng đứng trên khuôn mặt Ninh Hiên, giọng hắn trở nên lạnh băng: “Chẳng
trách người ta nói một khi phụ nữ đã tuyệt tình thì lòng dạ còn sắt đá hơn cả
đàn ông. Tô Nhã, có phải trái tim em được tạc từ băng không?”

 

Tim
tôi đau nhói, nước mắt suýt chút nữa trào ra. Bỗng Ninh Hiên bật cười, nụ cười
rạng rỡ như trăm hoa đua nở. Khóe miệng hắn nhếch lên tươi tắn, làm khuôn mặt đẹp
trai thoáng chốc trở nên đầy mê hoặc.

 

Nhưng
nụ cười của hắn đẹp thì đẹp đấy song chỉ dừng lại trên khóe miệng, chứ không hề
chạm nổi đáy mắt. Hắn cười, ung dung như đang tiếp đãi đối tác, một nụ cười rất
chuẩn mực, rất lịch sự và cũng rất lạnh nhạt.

 

Hắn
nói: “Cô Tô đừng nên suy nghĩ quá nhiều, tôi chỉ cảm thấy chúng ta vốn là người
quen thì sẽ làm việc hiệu quả hơn thôi. Hơn nữa sự thực cũng không như cô nghĩ
là chỗ chúng tôi không có việc gì cần bên trung tâm triển lãm hỗ trợ cả. Trái lại,
chúng tôi có việc rất quan trọng cần sự giúp đỡ của các cô. Nếu cô cho rằng tôi
có ý định mượn việc công giải quyết việc riêng nên gọi cô tới đây nói chuyện
tình xưa thì tôi xin nói rõ với cô là cô đã nhầm. Tôi đã nói rồi, tôi không có
hứng thú với cỏ đã nhai. Vì vậy mong cô Tô không nên quá căng thẳng”.

 

Nếu
trong lòng Ninh Hiên còn vương vấn chút tình cảm với tôi, nếu hắn vẫn chưa dứt
khoát triệt để, tôi nghĩ mình có thể hiểu cảm giác của hắn khi vừa rồi nghe tôi
khách sáo gọi hai tiếng “ngài Trình” xa lạ.

 

Hắn
nở nụ cười chuẩn mực hoàn mĩ, khách sáo gọi tôi là “cô Tô”, nói những lời phân
định rạch ròi quan hệ. Tôi nhìn theo đôi môi hắn mấp máy, nghe rõ từng lời hắn
nói không thích nhai lại cỏ đã nhai, khi đó, trong tôi chỉ còn lại duy nhất cảm
giác về một trái tim vụn nát.

 

Cảm
giác khó chịu, đau đớn đến độ tôi dường như có thể cảm nhận được cả vị máu tươi
đang đầm đìa chảy, đau đến độ tôi chỉ muốn bổ nhào đến, xé toang nụ cười không
thể xa lạ hơn nữa của hắn.

 

Nhưng
dù đau đến mấy, tôi cũng không thể làm gì được ngoài chấp nhận và cam chịu.

 

Tôi
ép mình mỉm cười, đáp lại hắn một tiếng “được” dõng dạc như lời tuyên thệ suông
xin tổ chức yên tâm, nhất định tôi sẽ hoàn thành nhiệm vụ, nhưng thực ra trong
đầu đã hoàn toàn trống rỗng, mù tịt.

 

Tôi
gần như không thể nhớ mình đã bước ra khỏi phòng làm việc của Ninh Hiên như thế
nào. Ra đến ngoài, cô thư kí xinh đẹp nhìn tôi, quan tâm hỏi han: “Tô tiểu thư,
chị không sao chứ, để tôi rót cho chị cốc nước, chị ngồi xuống nghỉ một chút
nhé? Trông sắc mặt của chị xấu lắm!”

 

Tôi
lắc đầu nói cám ơn, rồi loạng choạng đi thẳng vào nhà vệ sinh. Trong tấm gương
trong vắt lạnh lẽo của nhà vệ sinh, khuôn mặt tôi hiện lên nhợt nhạt tựa yêu
ma.

 

Mọi
thứ trước mắt dần trở nên mờ ảo, tôi đưa tay lên quệt khẽ, lòng bàn tay đẫm nước
mắt.

 

Trước
kia khi tôi và Ninh Hiên còn ở bên nhau, chúng tôi thường đến khu rừng nhỏ
trong công viên cách trường một con phố, chúng tôi ngồi ôm nhau dưới những tán
cây, cùng thả sức mơ tưởng về tương lai.

 

Tưởng
tượng của tôi lúc đó là, sau khi Ninh Hiên đi làm, nhất định vẫn sẽ đẹp trai
điên đảo, đi đến đâu cũng thu hút vô số ánh mắt ngưỡng mộ, thèm thuồng mà vô vọng
của đám nữ giới, nhưng trong đám ngưỡng mộ ngùn ngụt kín trời ấy chỉ mình Tô
Nhã tôi mới có thể dương dương độc chiếm muôn vàn yêu chiều dịu dàng của hắn.

 

Thế
nhưng mộng tưởng ngọt ngào lại thường đi kèm với hiện thực tàn nhẫn.

 

Thời
gian từng bước nhích tới ngày hôm nay, cuộc đời bể dâu đem đến những biến cố gì
nào ai có thể dự liệu, ngăn cản. Ninh Hiên quả thực vẫn đẹp trai điên đảo,
nhưng trong công việc hắn hoàn toàn khác xa so với tưởng tượng của tôi, không
tươi cười vui vẻ, mà là một tên bạo chúa đích thực, ngang tang bạo ngược.

 

Hắn
nói một là một hai là hai, không tranh cãi. Mỗi khi nhân viên dưới quyền làm việc
chậm chạp không hoàn thành tiến độ là mặt hắn lại dài ra còn hơn cả dãy
Himalaya; hơi lạnh tỏa ra từ người hắn dường như còn có thể làm người ta tê
cóng nứt nẻ.

 

Thế
nhưng trong mắt tôi, con người lạnh lùng có thể coi như chẳng có tình người này
vẫn vô cùng hấp dẫn. Có lẽ cả đời tôi cũng không sao cai nổi căn bệnh háo Ninh
Hiên của mình.

 

Với
tư cách là trợ lí đặc biệt của hắn, tôi dọn vào làm việc cùng phòng với Ninh
Hiên.

 

Mấy
hôm nay, Ninh Hiên hết vẽ thiết kế lại chỉnh sửa gọt giũa trên máy tính, rồi
đích thân đến gian chế tác tận tay đẽo khắc mài giũa, việc gì hắn cũng tự tay
làm, từng chi tiết dù nhỏ nhặt cũng phải làm cho hoàn hảo nhất mới thôi. Tôi ngồi
nhìn hắn bận bịu đến vắt chân lên cổ, so với mình nhàn hạ mà tự thấy hổ thẹn.

 

Bởi
toàn bộ nội dung công việc của tôi chỉ là ngồi im một chỗ. Thực ra ngồi đây,
tôi thấy mình phù hợp với một việc khác hay hơn: tay tôi đáng ra nên cầm một
thanh dùi, trước mặt tôi đáng ra nên đặt một con cá gỗ, sau đó tôi sẽ dùng
thanh dùi gõ lên con cá gỗ, miệng liên tục lẩm bẩm mấy từ “A di đà phật”. Chỗ
này đâu phải là nơi cho người thường ngồi chơi mà phải là chỗ cho người xuất
gia tu hành mới đúng.

 

Tôi
nghĩ đến câu: Con người sống trên đời không được lãng phí thời gian.

 

Bèn
đề đạt với Ninh Hiên: “Ngài Trình, anh sắp xếp cho tôi việc gì để làm đi!”

 

Ninh
Hiên vẫn luôn khách khí gọi tôi là cô Tô. Có đi có lại mới toại lòng nhau, tôi
cũng rất lịch sự gọi hắn là ngài Trình.

 

Hai
chúng tôi cứ giả tạo trước mặt nhau như vậy, cố cầm cự vững vàng, người nọ lặng
lẽ đứng nhìn người kia qua trang giấy mỏng ngăn cách mang tên năm tháng, không
ai chịu đưa tay ra chọc thủng, mặc cho con người của bản thân năm xưa hiện tại
dường như đã biến thành kẻ khác, chúng tôi cùng sắm vai những kẻ xa lạ không hề
quen biết. Mỗi người đều biết rốt cuộc như vậy là dằn vặt nhau hay đang tự quất
roi mây vào chính mình.

 

Ninh
Hiên đáp lại tôi: “Cô Tô cứ làm quen với môi trường ở đây trước đã”.

 

Tôi
thật thà nói: “Ngài Trình, tôi đã rất quen với môi trường ở đây rồi, thậm chí
có bao nhiêu chiếc đinh đóng trên mỗi bức tường trong này tôi đều đã thống kê
xong hết!”

 

Ninh
Hiên nhướn mày nói: “Nếu cô Tô nói mình đã quen với môi trường ở đây rồi, vậy
thì xin hỏi cô, từ đây đến nhà vệ sinh cách nhau bao nhiêu phòng?”

 

Tôi
hít vào một hơi, nói: “Ngài Ninh, câu hỏi này của anh thật quá vô lí! Ai rỗi hơi
đi nhớ xem nhà vệ sinh cách đây bao nhiêu phòng làm gì? Có phải là không biết đọc
hai chữ Nam – Nữ to tướng nên phải đếm phòng để tìm cho đúng chỗ đâu!”

 

Ninh
Hiên nói: “Cô Tô, thứ nhất là cô vừa gọi nhầm rồi, tôi là ngài Trình chứ không
phải là ngài Ninh. Thứ hai, tôi muốn nói với cô một chuyện, tin chắc là cô cũng
nhận thức rõ điều này: không phải người biết chữ nào cũng có thể tìm chính xác
được vị trí nhà vệ sinh phù hợp với giới tính của mình đâu!”

 

Nghe
hắn nói, tĩnh mạch bên thái dương tôi lại giật liên hồi. Tôi nói: “Được rồi
ngài Trình, cứ cho là tôi chưa nắm rõ vị trí nhà vệ sinh đi, sau này nhất định
tôi sẽ nhớ kĩ! Nhưng ngoài chuyện này ra, hy vọng ngài có thể sắp xếp cho tôi một
công việc cụ thể, chứ cứ ngồi không chẳng làm gì thế này tôi thấy thời gian bị
lãng phí, lương tháng thành tiền bất chính, còn sếp như có ý đồ khác lắm!”. Mặc
dù sếp Ninh Hiên đã nhắc từ trước, hắn không thích ăn lại cỏ đã nhai, nhưng việc
hắn gọi tôi đến rồi chỉ để ngồi chơi không sai khiến việc gì thế này quả thực
làm tôi cảm thấy trên đời thật lắm chuyện lạ thường khiến người ta mơ tưởng hão
huyền.

 

Ninh
Hiên nhìn tôi, nhướn mày cao hơn nói: “Mấy hôm nay khẩu khí cô Tô càng lúc càng
cao đấy nhỉ”.

 

Tôi
giật thót! Sau khi gặp lại hắn, ban đầu tôi câm như hến, sau đó thì ấp a ấp
úng, bây giờ thì hăng tiết gà gân cổ lên không ngừng thế này, có vẻ như tinh thần
tôi đang ngày càng phấn chấn hơn chăng.

 

Tự
dưng tôi nhớ lại đoạn nói chuyện điện thoại với Đào Tử tối qua, nó bảo tôi: “Tô
Nhã, cậu uống thuốc chưa đấy? Trước nay có bao giờ mình thấy cậu nói lắm như thế
này đâu? Vừa chịu tổn hại gì à, sao sểnh ra một cái đã kích động đến nông nỗi
này rồi?”

 

Tôi
nói với nó: “Hứ! Cậu mới bị kích động thì có. Trước kia chỉ là mình tạm thời cất
trái tim nóng bỏng vào một chỗ để lặng lẽ nhìn ngắm thế giới mà thôi. Bây giờ hết
lặng lẽ rồi thì trái tim nóng bỏng cũng phải bộc lộ ra thôi, đồ ngốc tầm nhìn hạn
hẹp ạ!”

 

Thừa
lúc Ngải Phi vào phòng hỏi Ninh Hiên về chi tiết kĩ thuật mài nào đấy, tôi liền
nói với hắn: “Ngài Trình, ngài cứ sắp xếp việc gì đó cho tôi để làm đi”.

 

Tôi
thừa nhận là mình cố tình nói câu này để cô bạn gái tin đồn của Ninh Hiên nghe
được. Tôi thừa nhận mình muốn cô ta gã bạn trai tin đồn của mình giữ một cô gái
tên Tô Nhã trong phòng làm việc dưới danh nghĩa là trợ lí đặc biệt nhưng lại
không cho cô ta động tay động chân vào bất kì việc gì.

 

Đồng
chí Ngải Phi sa sầm mặt lại rồi rút khỏi phòng Ninh Hiên. Cô ta được coi là trợ
thủ của Ninh Hiên nhưng như tôi quan sát thì vị trí thích hợp nhất với cô nàng
nên là học trò của Ninh Hiên thì đúng hơn.

 

Ninh
Hiên nhìn ra cửa sổ, bên ngoài mấy đám mây đen lười biếng đang nhàn tản chiếm cứ
bầu trời. Hắn quay lại hỏi tôi: “Cô Tô, tôi có chuyện này muốn hỏi cô đây.
Trong phòng triển lãm của trung tâm các cô, vị trí nào ánh sáng tự nhiên chiếu
mạnh nhất, vị trí nào thì chiếu yếu nhất và vào lúc nào trong ngày? Thời gian
duy trì là bao lâu?”

 

Tôi
đáp: “Thưa ngài Trình, là thế này, đến nay chúng tôi vẫn chưa nghiên cứu và
quan sát một cách có hệ thống những vấn đề anh vừa nêu ra, vì cho rằng việc này
vốn không cần thiết lắm. Nhưng nếu anh thấy đây là chuyện hệ trọng thì để tôi
quay về đo lường thực địa và hệ thống đầy đủ lại giúp anh”.

 

Hắn
hỏi: “Sao, cô Tô cho rằng vấn đề tôi đặt ra là thừa ư?”

 

Tôi
bụng nghĩ một đằng miệng nói một nẻo: “Tôi đâu dám”.

 

Hắn
nhếch mép, khẽ nhướn mày nói: “Cô Tô cũng đang yêu cầu tôi sắp xếp cho việc để
làm còn gì, thế thì được, vấn đề này rất quan trọng với tôi nên phiền cô giúp một
chuyến vậy”.

 

Tôi
lập tức đáp: “Vâng, tôi quay về đo ngay đây!” rồi xách túi chạy đi luôn.

 

Mặc
dù tôi không thấy việc này có gì bắt buộc phải phiền phức như vậy nhưng dẫu sao
có việc để làm vẫn tốt hơn nhiều lần ngồi không trong văn phòng hắn mà mất tự
nhiên.

 


ràng chúng tôi đã hiểu về nhau quá rõ nhưng cứ nhất định phải dùng những ngôn từ
sáo rỗng giày vò lẫn nhau, tôi đã muốn bỏ chạy khỏi đó từ lâu rồi.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+