Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Vẫn mơ về em _ Chương 49 – 50 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

49. Vẫn không thể được ư?

Người
đó chỉ thản nhiên đáp lại hai tiếng: “Là tôi.”

 

Chỉ
hai tiếng này thôi cũng đủ để quăng tôi từ trên đỉnh núi hạnh phúc xuống vực thẳm
đau khổ và sợ hãi.

 

Mặt
trời ngoài cửa sổ dường như đang bị mây đen che lấp, trời đất bỗng trở nên u
ám, kéo cả tâm trạng tôi cũng âm u theo.

 

Tôi
thấy giọng mình run run khi hỏi lại người đó: “Sao lại biết được số của tôi?”

 

Đáp
lại chỉ là mấy tiếng gọn lỏn: “Điều tra qua một chút.”

 

Tôi
không khỏi cười khổ. Người ta chỉ cần điều tra “qua” một chút thôi thì trăm
phương ngàn kế tìm cách lẩn tránh của tôi cũng bị phát giác hết. Một kẻ dễ dàng
bị thâu tóm như tôi lấy gì để phản kháng lại người ta kia chứ?

 

Tôi
lạnh lùng hỏi: “Xin hỏi tìm tôi có việc gì?”

 

Câu
trả lời khiến tôi ớn lạnh hơn cả ngàn vạn lần.

 

Đã
lâu vậy rồi, hóa ra vẫn không thể được. Hóa ra hy vọng làm lại từ đầu đó chỉ là
giấc mơ giữa ban ngày của một đứa ngu si như tôi.

 

Tôi
không hiểu tại sao Điền Uyển Nhi lại hận mình đến vậy. Tại sao cô ta không có
được Ninh Hiên thì nhất quyết cũng không cho tôi được có.

 

Ngoài
cửa sổ, mây đen đã không còn che phủ mặt trời nữa, ánh sáng gay gắt lại tiếp tục
chiếu rọi. Nhưng còn hai đám mây ngăn cách giữa tôi và Ninh Hiên bao giờ mới
tan đây? Chẳng lẽ chúng nhất định theo tôi suốt cuộc đời này?

 

Hai
má tôi ươn ướt. Nếu không vì lúc trước hy vọng quá nhiều thì có lẽ bây giờ đã
không đau thế này.

 

Gạt
đi nước mắt, tôi tự nói với mình: Tô Nhã, đừng sợ, buồn chẳng qua cũng chỉ là một
trạng thái tâm lý. Buồn mãi rồi dần dần cũng qua thôi.

 

Ác
mộng thường xảy ra thành chuỗi. Sau khi trái tim tôi đã bị cuộc điện thoại vừa
rồi in dấu nghìn vết thương, ông trời vẫn không buông tha. Ông ta tiếp tục phái
Ninh Hiên đến bên cạnh những vết thương chi chít đó, đâm thêm mấy trăm nhát nữa
làm khắp người tôi đầm đìa máu tươi.

 

Cả
ngày hôm đó tôi như đứa ngớ ngẩn, không biết mình ra khỏi nhà thế nào, làm việc
ra sao, rồi tan sở khi nào, làm sao về được tới nhà nữa. Toàn thân tôi âm ỉ một
cảm giác đau đớn, không dữ dội nhưng dai dẳng tưởng chừng muốn chết. Tôi như kẻ
mất phương hướng, lạc lối trong màn sương mù trắng xóa mênh mang, mặc dù đã bị
bao gai góc cuộc đời đâm phải, để lại khắp người không ít sẹo nhưng mãi vẫn loạng
choạng chưa tìm được lối thoát thân.

 

Tôi
nằm dài trên giường như một xác chết, điện thoại bên gối lại rung, nhưng tôi
không quan tâm. Rung một lát rồi nó sẽ thôi.

 

Nhưng
cuối cùng tôi vẫn phải đầu hàng. Chiếc điện thoại rung mãi không thôi, làm cái
xác chết là tôi không thể không cầm máy áp vào tai.

 

Tôi
uể oải hỏi: “Ai vậy?” Không có tiếng trả lời. Qua tai nghe, tôi chỉ nghe thấy
tiếng thở dốc nặng nề. Tiếng thở này sao mà quen thuộc thế!

 

Tim
tôi bắt đầu đau thắt theo từng nhịp thở ấy.

 

Cả
hai im lặng rất lâu, rất lâu. Cuối cùng hắn lên tiếng, có vẻ như hắn đã uống
quá nhiều, lưỡi đã cứng đờ nhưng vẫn nhất định ép mình phải nói ra những lời
này: “Anh biết em không thích ăn đồ tây nhưng tại sao em lại đến nhà hàng kiểu
u đó? Anh biết em không yêu anh ta nhưng tại sao em nói anh ta là người yêu em?
Anh biết em yêu anh nhưng tại sao em lại muốn chia tay? Anh biết em vẫn còn yêu
anh nhưng tại sao em không chịu thừa nhận? Tô Nhã, em nói đi! Nói cho anh biết!
Nói xem là vì sao!”

 

Hóa
ra hôm đó, người tôi nhìn thấy bên ngoài nhà hàng kiểu Âu đúng là hắn.

 

Tại
sao ư? Ninh Hiên, anh nói xem rốt cuộc em nên trả lời câu hỏi của anh thế nào
đây?

 

Tôi
khẽ gượng cười. Hắn không thể trông thấy biểu cảm của tôi lúc này, nếu thấy nhất
định hắn sẽ bảo: Tô Nhã, đừng cười nữa, em cười thật khó coi.

 

Tôi
nói: “Ninh Hiên à, đã bao năm rồi, sở thích, thói quen của con người đều sẽ
thay đổi. Không phải em không thích đồ ăn tây mà quan trọng là được đi ăn cùng
ai thôi!”

 

Bàn
tay còn lại của tôi nắm chặt, móng tay đâm vào lòng bàn tay nhưng tôi không hề
thấy đau đớn.

 


lẽ An Tỷ nói đúng, đau đến cùng cực, đau đến tê dại rồi sẽ không thấy đau nữa.

 

Ninh
Hiên có vẻ không thể chấp nhận những lời tôi nói, giọng hắn nghẹn đặc như thể
đang khóc: “Anh không tin. Tô Nhã, em nói dối. Anh không tin em thực sự yêu anh
ta!”

 

Tôi
vẫn cười.

 

Tôi
nói: “Ninh Hiên, em không lừa anh, em thực sự yêu anh ấy!”

 

Tôi
nói: “Ninh Hiên, chúng ta đã chia tay lâu rồi, anh nghĩ thoáng ra một chút đi,
đừng cố chấp như vậy nữa!”

 

Tôi
nói: “Ninh Hiên, anh là người lớn rồi, đừng trẻ con thế, chúng ta không thể
đâu!”

 

Tôi
nói: “Ninh Hiên, cho dù không thành người yêu, ít nhất chúng ta vẫn là cô trò
mà!”

 

Tôi
nói: “Ninh Hiên, em xin lỗi! Em lại làm tổn thương anh rồi! Hãy tránh xa em ra,
xa thật xa! Cả đời này anh nhất định để em làm tổn thương bao nhiêu lần đây!”

 

Câu
cuối cùng chắc chắn Ninh Hiên không thể nghe được.

 

Chẳng
biết từ lúc nào, chẳng biết tôi đang nhọc công nói đến câu nào thì hắn đã tắt
máy.

 

Sau
đó, cuối cùng tôi cũng có thể nói ra những lời tận đáy lòng với chiếc điện thoại.

 

Nhắm
mắt lại, hai hàng nước mắt nóng hổi lăn ra từ khóe mắt chảy xuống tóc mai.

 

Tôi
nhếch miệng, cố gắng duy trì nụ cười trên mặt. Cho dù tóc hai bên tai đều đã ướt
hết tôi vẫn phải cười, phải cười.

 

Tôi
tắt máy.

 

Thế
là cắt đứt, giọng nói hắn và cũng là giọng nói tôi; cắt đứt, vướng bận của hắn
và cũng là vướng bận của tôi; cắt đứt, là từ nay về sau chia lìa đôi ngả.

 

Cho
dù hạnh phúc đã từng ở gần tôi đến vậy nhưng cuối cùng vẫn cứ tuột khỏi tay.

 

Ninh
Hiên, Ninh Hiên. Không có anh em biết mình không thể có hạnh phúc.

 

Nhưng
Ninh Hiên, cầu xin anh hãy sống thật hạnh phúc! Nhất định phải hạnh phúc!

 

Bất
kể thế nào cuộc sống vẫn phải tiếp tục.

 

Tôi
như bỗng chốc quay về sáu năm trước, lần nữa nếm trải nỗi đau đớn rơi từ thiên
đường xuống địa ngục.

 

Phật
nói quả không sai, nhất niệm thiên đường, nhất niệm địa ngục. Tốt với xấu, hỉ với
bi, ngọt với đắng, hạnh phúc với đau đớn tất cả đều là trong ý niệm của con người.
Nghĩ rằng mình vẫn còn tương lai phía trước, tôi cười; nghĩ lại nhận ra đó chỉ
là mơ mộng hão huyền của riêng mình, tôi lại khóc.

 

Đi
làm, Đào Tử thấy tinh thần của tôi có vấn đề, thế nên cứ quấn lấy tôi như một
con cún con, không nói năng, cũng không hỏi han gì.

 


im lìm nằm bò lên bàn làm việc của tôi, chăm chăm nhìn tôi bằng hai con mắt ướt
át mãi không thôi. Cuối cùng tôi không chịu được nữa, hỏi nó: “Đào Tử, định nói
gì?”

 

Đào
Tử lắc đầu nói: “Mình chẳng muốn nói gì cả, chỉ đang xem cậu có điều gì để nói
với mình không thôi.”

 

Tôi
bỗng thấy ấm áp trong lòng, giả vờ cười để tống khứ nó đi: “Mình không có gì!
Ngoan nào, về chỗ cậu ngồi đi!”

 

Đào
Tử ngồi thẳng dậy, vẫn nhìn tôi và như đang suy nghĩ điều gì, lưỡng lự một lát,
cuối cùng nó hỏi: “Tô Nhã, có phải ‘tình bạn vĩ đại’ của cậu kết thúc rồi? Mình
bảo này, thực ra không nhất định chỉ phát triển ‘tình bạn’ này với một người
thôi đâu. Cái này kết thúc, chúng ta lại phát triển thêm một cái khác! Cậu đừng
nên cố chấp làm gì! Thực ra hồng trần vẫn rất thú vị mà, xuất gia rồi là cậu
không được để tóc dài nữa đâu! Phải cạo trọc đầu!”

 

Cuối
cùng tôi cũng không chịu nổi phải bật cười: “Nói cái gì thế, ai phải cạo đầu!”

 

Đào
Tử vỗ ngực thở hắt: “Phù, coi như nụ cười vẫn còn tí cõi trần! Cậu ấy, không
nói là muốn cạo đầu nhưng hai hôm nay trông mặt mũi chẳng có sức sống gì cả làm
cho mình cuống lên chỉ lo cậu có chuyện gì nghĩ không thông lại định chạy đi xuất
gia thôi!” Nó vỗ vai tôi thân tình nói: “Tô Nhã, thật đấy, trên đời này cóc ba
chân còn hiếm chứ trai hai chân thì còn nhiều lắm! À phải rồi, nói đến nhiều,
Tiểu Điền, cậu chưa trả mình cái thẻ hội viên phải không…”

 

Tôi
bất lực ngồi ôm trán, Đào Tử, lối tư duy của nó đúng là cực kỳ khác thường…

 

Ngày
này qua ngày khác, tôi vẫn cứ mang bản mặt bệnh nặng sắp chết này. Mấy ngày
qua, quản lý gọi hết các nhân viên phụ trách cấp trung trở lên đi họp. Các chủ
nhiệm, trưởng ban trở ra từ phòng họp liền lập tức bắt đầu điên cuồng phân công
công việc.

 

Cuộc
triển lãm của Ninh Hiên đã trù bị từ lâu cuối cùng cũng đến lúc được tiến hành.
Tôi đoán chắc là tác phẩm Trái tim Trừng Hải của hắn đã hoàn thành rồi.

 

Đào
Tử khẽ hỏi tôi: “Tô Nhã, mình có điều rất rất thầm kín giấu trong lòng lâu lắm
rồi, hôm nay cậu cho mình hỏi nhé?” Tôi nói: “Không được.” Lập tức Đào Tử trở
nên hùng hổ: “Khốn! Nhất định tôi phải hỏi! Cậu nói đi, có phải thời gian đến
công ty đá quý kia nằm vùng, cậu mượn việc công để làm chuyện riêng, phát triển
‘tình bạn vĩ đại’ với ai ai ở đấy rồi? Sau đó chẳng may tình bạn đổ vỡ nên mới
thất thểu về đây, còn mang theo một đám bọ chét nữa!”

 

Tôi
mệt mỏi thở dài: “Trí tưởng tượng của cậu khá thật đấy!”

 

Đào
Tử bĩu môi: “Xin người, không phải là tôi tưởng tượng giỏi đâu, là người che đậy
kém quá thôi. Cậu nhìn lại cậu xem, mặt mũi xanh xao, tinh thần rệu rã, nói đến
chuyện triển lãm có thể khai mạc được rồi, tất cả mọi người đều phấn chấn,
riêng chỉ một mình cậu là xúc động đến nỗi rớt nước mắt kia kìa. Vì thế mình tự
hỏi, tại sao khi nhắc tới triển lãm cậu lại đau lòng hơn bình thường? Sau đó
cũng đại khái hiểu ra nhất định là cậu không muốn gặp người nào đó ở công ty đá
quý kia. Còn nguyên nhân là vì ‘tình bạn vĩ đại’ của hai người đã đổ vỡ rồi!
Mình nghĩ mãi nghĩ mãi… rốt cuộc ai là ‘người bạn vĩ đại’ của cậu đây?”

 

Nhìn
Đào Tử nhăn mặt nhíu mày suy nghĩ tôi cảm thấy hơi rợn người, chỉ sợ nó bỗng
dưng đoán ra người đó chính là Ninh Hiên.

 

Tôi
vội vàng chen ngang: “Đừng có nói linh tinh, đang trong giờ làm việc mà cứ nói
chuyện đâu đâu, cẩn thận lát nữa quản lý gọi cậu vào nói chuyện đấy!”

 

Đào
Tử hếch mũi lên, nói: “Ối giời, giả vờ ngoan đạo là sở trường của mình, quản lý
làm sao bắt được mình! Có bắt thì ông ấy cũng chỉ bắt được cậu thôi!”

50. Ai làm tổn thương ai?

 

Tôi
phát hiện ra Đào Tử không chỉ có năng khiếu buôn chuyện bép xép mà miệng lưỡi
nó còn có gien xui xẻo của giống quạ đen. Nó vừa nói dứt câu quản lý sẽ bắt
tôi, chưa đầy năm phú sau y như rằng ông ta cho người gọi tôi vào nói chuyện thật!

 

Đào
Tử kinh hãi trợn trừng mắt, cho hai tay lên bịt miệng lẩm bẩm: “Mẹ ơi! Tôi
thành nhà tiên tri rồi!”

 

Cho
dù tinh thần tôi đang rất sa sút, rất chán chường, rất uể oải, rất mụ mị nhưng
nhìn bộ dạng lệch lạc của Đào Tử, lòng tôi không thể không dậy sóng. Khi đi
ngang qua chỗ nó, tôi không nhịn nổi quát nó một câu: “Đồ bà tám đen quạ!” sau
đó mặt lạnh băng đi thẳng, để lại một mình nó đang chết trân phía sau.

 

Đang
chuẩn bị bước khỏi cửa phòng làm việc, bỗng sau lưng tôi vang lên tiếng thất
thanh của Đào Tử: “Tô Nhã! Đừng tưởng cậu đang đau khổ vì mất đi ‘tình bạn vĩ đại’
mà tôi không dám chỉ ra lỗi sai của cậu nhé! Cách dùng từ vừa rồi của cậu sai
bét! Phải là ‘bà tám quạ đen’ mới đúng!”

 

Tôi
bỗng liêu xiêu, suýt nữa đâm sầm vào khung cửa…

 

Vừa
thấy tôi, quản lý liền đi thẳng vào vấn đề: “Tô Nhã à, có một nhiệm vụ cần giao
cho cô!” Có lẽ trông sắc mặt tôi không tốt, giọng quản lý trở nên ngập ngừng: “Cái
này… Tô Nhã, cô ốm à? Cái này… nếu cô ốm thật thì hơi phiền đây…”

 

Quản
lý có vẻ khó xử, hai hàng lông mày nhíu lại thành những rãnh sâu như dùng đao
khắc lên, nối liền với sống mũi càng tô điểm cho nỗi phiền muộn vô cùng của
ông.

 

Tôi
mềm lòng nói: “Tôi không sao đâu quản lý, chỉ là dạo này hay mất ngủ thôi. Có
nhiệm vụ gì cần giao quản lý cứ cho tôi chỉ thị ạ!”

 

Quản
lý lập tức rạng rỡ mặt mày, cười tươi nói: “Tôi đã nói rồi, Tô Nhã là nhân viên
giỏi mà! Quả nhiên không sai, Tô Nhã đích thực là nhân viên giỏi đấy! Là thế
này Tô Nhã ạ, ngài Trình bên công ty đá quý có đưa ra yêu cầu, muốn cô là người
đọc bài giới thiệu về cá tác phẩm của anh ta trong buổi triển lãm sắp tới. Ờ phải
rồi, lát nữa cô sang bên công ty họ lấy sơ đồ bố trí các tác phẩm và lời giới
thiệu sơ lược về đây, mau chóng nắm chắc những gì cần phát biểu trong buổi triển
lãm đó đấy!”

 

Nghe
quản lý nói, tôi bắt đầu ngây người.

 

Quan
hệ giữa tôi và Ninh Hiên đã tan vỡ đến lần thứ hai, thậm chí tôi còn nghĩ từ
nay đến chết hắn cũng chẳng bao giờ muốn gặp lại tôi nữa, thế mà giờ hắn lại chỉ
định tôi, thế này rốt cuộc là nghĩa làm sao? Chẳng lẽ tôi đã làm hắn tổn thương
đến như vậy nhưng hắn vẫn quyết không từ bỏ ư?

 

Ảo
tưởng đẹp đẽ đó của tôi mau chóng tan vỡ khi đặt chân đến công ty đá quý.

 

Đến
trước phòng làm việc của Ninh Hiên, tôi gặp cô thư ký mới thay chỗ An Tỷ. Cô
gái xa lạ nhìn tôi mỉm cười thân mật, làm tôi bỗng thấy bùi ngùi. Chỉ mới qua
có mấy ngày thôi, vẫn cái bàn ấy nhưng người ngồi trước nó nay đã là người khác
rồi.

 

Hóa
ra câu nói này thật đúng là quy luật nghìn đời. Trên đời không có bữa tiệc nào
không tàn.

 

Phải
rồi, không có bữa tiệc nào là không tàn. Đó là một bữa tiệc tấp nập khách khứa,
có người đến cũng có kẻ đi, đi rồi lại đến, đến rồi lại đi. Con người sống cũng
chỉ biết có tiễn biệt và chào đón nhau như vậy thôi. Vì thế, khi cảm thấy hạnh
phúc, nhất định ta phải trân trọng từng phút từng giây vui vẻ đó, chớ để phí
hoài cảnh xuân tươi đẹp, cố mà ghi tâm khắc cốt những hạnh phúc từng có ấy, có
như vậy sau này khi người đó không ở bên ta nữa ta cũng có thể kiên cường sống
tiếp.

 


thư ký mới hỏi tên tuổi tôi xong không làm khó thêm gì để tôi tự đi vào.

 


cửa. Không nghe thấy tiếng “mời vào”. Lại gõ thêm hai lần nữa vẫn không có tiếng
đáp lại.

 

Tôi
đặt tay lên nắm cửa thử vặn. Cửa không khóa mà chỉ khép hờ.

 

Tôi
đẩy cửa.

 

Sau
đó, tôi bắt gặp cảnh tượng khiến bản thân hết sức kinh hoàng, bối rối, thậm chí
còn cảm thấy tủi nhục khó xử.

 

Ninh
Hiên và cô nàng Ngải Phi môn đăng hộ đối, hai người họ đang ôm nhau như chuẩn bị
cho một nụ hôn!

 

Cảnh
tượng trước mắt bỗng nhòa đi, trái tim tôi vỡ vụn thành hàng vạn mảnh, nhưng sắc
mặt vẫn thản nhiên không thay đổi. Tôi điềm tĩnh mỉm cười, lịch sự nói: “Rất
xin lỗi! Tôi không cố ý làm phiền! Hai người cứ tiếp tục đi, chớ mất hứng vì sự
vô duyên của tôi!”

 

Nói
xong tôi vẫn cố gắng tỏ ra bình thản, mỉm cười đóng cửa lại.

 

Cửa
vừa đóng, nụ cười trên mặt tôi lập tức vỡ tan. Lòng tôi buồn đến không thể buồn
hơn được nữa, nhưng nửa giọt nước mắt cũng không lăn ra được.

 

Cuối
cùng tôi đã hiểu tại sao Ninh Hiên muốn đích thân tôi đến lấy tài liệu. Hắn cố
ý! Hắn cố ý để tôi chứng kiến tất cả, hắn muốn làm tôi đau đớn, làm tôi nhức nhối,
làm tôi buồn khổ, làm tôi hối hận! Hắn muốn tôi biết rằng, không có tôi hắn vẫn
có thể sống vui vẻ phơi phới đào hoa.

 

Cổ
họng tôi đắng chát. Vị đắng lan dần lên khoang miệng, làm tôi gần như giàn giụa
nước mắt. Tôi không thể không thừa nhận, Ninh Hiên, hắn đã thành công!

 

Tôi
rất đau đớn, rất nhức nhối, rất buồn khổ! Nhưng lại không thể hối hận. Bởi từ đầu
đến cuối tôi đâu còn lựa chọn nào khác!

 

Tôi
không nhớ sau đó mình đã quay trở lại văn phòng của Ninh Hiên nhận tài liệu từ
tay hắn, nói câu chào rồi quay người bỏ đi ra sao, cũng không nhớ mình đã trở về
trung tâm triển lãm, báo cáo lại công việc với quản lý thế nào.

 

 

 

Tôi
chỉ nhớ tối hôm đó sau khi về nhà, đến nửa đêm toàn thân tôi bắt đầu nóng rực,
sau một hồi lại chuyển sang trạng thái lạnh run, toàn thân lập cập. Cứ như vậy,
một hồi nóng rồi đến một hồi lạnh liên tiếp thay phiên nhau. Tôi vừa như bị
giày vò nhưng lại cũng vừa như đang được siêu thoát.

 

Một
mình tôi quanh quẩn trong cơn mộng mị, muốn tìm ra lối thoát khỏi cơn mê man
nhưng hết lần này đến lần khác đều chỉ đâm sầm vào tường đau điếng, rơi xuống
màn đêm vô tận, run rẩy chút hơi tàn, hoang mang bất lực không tìm nổi đường sống.

 

Ý
thức bị chôn vùi trong thân xác, thân xác lại ngập trong mệt mỏi.

 

Nỗi
đau khổ và sự giày vò tôi cảm thấy trong lúc này như vô tận. Tôi chỉ muốn mình
chết quách đi cho xong.

 

Thế
nhưng cuối cùng tôi vẫn không chết, chỉ là ốm một trận rất nặng mà thôi.

 

Xin
nghỉ làm nằm bẹp trên giường được ba ngày, cuối cùng bệnh tình cũng không để
tôi chết, sức khỏe của tôi cũng dần dần hồi phục. Nhưng khi đứng trước gương,
suýt chút nữa tôi không nhận ra mình. Sao lại tiều tụy đến mức này!

 

Vừa
đến trung tâm triển lãm, Đào Tử trông thấy tôi liền hét toáng lên: “Ối trời ơi!
Tô Nhã, cậu vừa đi Hàn Quốc hút mỡ về à? Bây giờ trông cậu gầy giơ xương! Bí
quyết gì đấy, mau mau dạy mình với! Ơ, sao lại hút cả ngực nữa à, bé đi nhiều đấy…”

 


vừa nói vừa trơ tráo giơ móng vuốt ra ấn lên ngực tôi, bép bép mấy cái. Trước
kia mà có chuyện này xảy ra, nhất định tôi sẽ bẻ gãy mấy ngón tay ghê rợn của
nó rồi hậm hực quay đi. Nhưng bây giờ, tất cả đối với tôi đều vô nghĩa, mặc kệ
cho nó ấn bóp, tôi không buồn phản ứng lại.

 

Đào
Tử không khỏi kinh hãi: “Tô Nhã, cậu lại tiến gần việc cạo đầu thêm một bước nữa
rồi đấy! Mình thấy cậu sắp nhìn thấu hồng trần rồi!”

 

Tôi
không đáp lại, ngồi liệt trên ghế, không cảm thấy gì khác ngoài mệt mỏi rã rời.

 

Bên
tai tôi loáng thoáng tiếng quản lý: “Cậu Trình đi thong thả! Cậu yên tâm, nhân
viên của chúng tôi ở đây ai ai cũng cần cù, chịu khó, nhất định sẽ sắp xếp buổi
triển lãm của cậu đâu vào đấy!”

 

Nghe
thấy hai tiếng “cậu Trình”, bất giác lưng tôi cứng đờ. Dặn lòng không được quay
lại nhìn nhưng cuối cùng tôi vẫn không giữ được mình, rốt cuộc vẫn cứ quay đầu
lại.

 

Khi
đó quản lý cùng Ninh Hiên đi ngang qua cửa phòng, xuất hiện và biến mất chỉ vỏn
vẹn trong hai bước chân. Không biết có phải tôi nhìn chằm chằm hay đúng thế thật,
cảm giác như lúc đó Ninh Hiên đã liếc rất nhanh vào trong phòng, sau đó lại lập
tức quay đi ngay.

 

Tôi
nhìn theo bóng hắn xa dần, vốn định bắt hai con mắt mình mau mau thu về nhưng
chúng vẫn cứ bị hút theo bóng dáng ấy mãi không chán.

 

Rung
động là một dạng nghiện đau đớn. Có lúc biết rõ ràng sẽ rất đau nhưng một khi
đã lên cơn nghiện rồi thì chẳng ai có đủ sức mạnh và lý trí để bảo con tim mình
đừng hướng về con người định mệnh đó nữa.

 

Đào
Tử đứng bên cạnh nói: “Ai da! Mỗi lần gặp ngài Trịnh này mình lại thấy hoảng hết
cả hồn. Ôi, hối hận quá, sao lúc đầu chơi trò nói thật đấy mình không nghĩ cách
thua anh ta tơi bời một trận nhỉ, như thế có phải được các cậu phạt hôn anh ta
không! Ai da, ai da, chỉ tại mình thông minh vốn sẵn tính trời, muốn thua mà
không thể nào thua được mới khổ tâm chứ!”

 

Tôi
lườm nó nhưng không nói gì. Bỗng Đào Tử trợn trừng mắt nhìn tôi, kêu lên kinh
ngạc: “Tô Nhã! Mình nghĩ ra chuyện này! Không phải chứ! Lẽ nào ‘tình bạn vĩ đại’
của cậu lại là anh ta!!!”

 

Tôi
rùng mình, vội vàng chối phăng: “Không phải!”

 

Đào
Tử không tin và vẫn không buông tha cho tôi: “Cậu nói dối! Ngài Trình trước kia
có bao giờ thèm đến trung tâm triển lãm lần nào đâu, nhưng cậu biết không,
trong ba ngày cậu nghỉ vừa rồi, ngày nào anh ta cũng mò tới đây. Lần nào cũng
đường đường chính chính bảo có một đống việc quan trọng cần đích thân đến giải
quyết nhưng mình thấy toàn là mấy chuyện vớ vẩn! Tô Nhã ơi là Tô Nhã, mình thật
buồn lòng quá, công phu đánh hơi tin hot thâm hậu tuyệt đỉnh tu luyện bao năm
nay của mình, không ngờ lần này lại sa sẩy trong tay một đứa ngớ ngẩn như cậu!
Sao mãi đến giờ này mình mới đánh hơi được gian tình của hai người? Nói ngay
cho mình biết, có phải anh ta chính là đối tượng phát triển ‘tình bạn vĩ đại’ của
cậu không! Chính là anh ta! Nhất định là anh ta rồi!”

 

Tôi
sững người, không trả lời câu hỏi của nó mà hỏi: “Đào Tử, cậu nói là ba hôm nay
ngày nào anh ta cũng đến đây?”

 

Đào
Tử ngơ ngác gật đầu nói: “Hả? Ờ, đúng thế, ngày nào cũng đến. Hình như hôm đầu
tiên cậu nghỉ anh ta có gọi điện cho quản lý cử cậu đến đấy lấy tài liệu tài
lung gì đó, quản lý nói cậu ốm không đi làm, thế là đích thân anh ta mò đến
đây. Lúc đó mình còn bảo, cầu trời cầu Phật cho bệnh của Tô Nhã mãi không khỏi,
như thế ngày nào bọn mình cũng được ngắm trai đẹp!”

 

Tôi
chẳng còn tâm trí đâu đấu khẩu mấy chuyện linh tinh với Đào Tử nữa, bàng hoàng
ngồi thừ người trên ghế.

 

Lại
một lần nữa, lúc cần quyết đoán thì không quyết đoán nổi. Đến lúc quyết đoán rồi
lòng lại rối bời thế này.

 

Tôi
và Ninh Hiên, chẳng lẽ hai chúng tôi cứ phải dùng dằng làm tổn thương lẫn nhau
thế này, mãi không thôi ư?

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+