Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Vẫn mơ về em _ Chương 51 – 52 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

51. Khi nào mới quên được anh

Buổi
chiều sắp đến giờ tan làm, điện thoại của tôi lại rung. Nhìn tên người gọi, tôi
thở dài rồi nghe máy: “A lô, Trác Hạo à!”

 

Trác
Hạo cười oang oang ở đầu bên kia: “Tô Nhã, cuối cùng anh đã về rồi! Tối nay
mình đi ăn nhé!”

 

Tôi
gật đầu đồng ý: “Vâng!”

 

Sẩm
tối sau khi tan làm, Trác Hạo đến tận công cơ quan đón tôi. Đào Tử nhìn tôi
nháy mắt nói: “Thế này mới đúng! Mặc dù dung nhan anh này hơi kém ngài Trình một
chút nhưng cũng không đến nỗi nào. Giám đóc Trác xét cho cùng tướng mạo cũng
thuộc hàng tráng sĩ lắm tiền oai phong lẫm liệt. Tô Nhã, bao nhiêu năm nay người
ta đâu đã phụ bạc cậu lần nào, cũng nên cho người ta một cơ hội đi, đây mới là
đối tượng tốt để phát triển ‘tình bạn vĩ đại’ đấy!”

 

Tôi
nhìn Đào Tử, mặt lạnh băng không chút cảm xúc, khiến nó đâm ra cũng hốt hoảng,
vội vàng nói: “Cậu đừng có để bụng, mình chỉ buột miệng nói linh tinh thôi! Xin
cậu đấy chị Tô Nhã ơi, đừng nhìn mình bằng ánh mắt hình viên đạn đó nữa, ôi mẹ
ơi, thật sự mình không thể chịu được kiểu nhìn chòng chọc thế này của cậu đâu!
Mình yếu tim non gan lắm!”

 


vừa nói vừa cho tay lên ôm ngực ra vẻ kinh sợ. Tôi vẫn nhìn nó vô cảm, sau đó
nói: “Đào Tử, thực ra mình muốn nói, những lời cậu nói rất có lý!”

 

Đào
Tử lập tức ngẩn tò te.

 

Vừa
gặp tôi, câu đầu tiên Trác Hạo đã hỏi: “Mấy hôm không gặp sao em gầy đi thế
này?” Tôi ngẩng đầu lên nhìn anh, hai hàng lông mày anh nhíu chặt, ánh mắt đầy
vẻ tự trách mình.

 

Tôi
bỗng ấm lòng, nói: “Hì, anh đừng như vậy, em chỉ ốm có mấy hôm thôi. Mà em ốm
cũng không phải tại anh, anh đừng tự trách mình như thế, em áy náy lắm!”

 

Trác
Hạo nhìn tôi, định nói gì đó lại thôi, sau đó anh thở dài hỏi: “Em muốn ăn gì?”

 

Tôi
nói: “Trác Hạo, em không đói, cũng không muốn ăn gì cả, hay mình tìm chỗ nào ngồi
một lúc trước đã!”

 

Trác
Hạo đồng ý, lái xe đưa tôi đến một quán trà. Vừa xuống xe đi vào quán, tôi bỗng
ngửi thấy hương vị rất quen thuộc của món cơm rang. Khi tôi còn nhỏ, bố mẹ lúc
nào cũng bận việc cơ quan, nhiều hôm đi làm về muộn mẹ không có thời gian chuẩn
bị bữa tối chu đáo, chỉ kịp nhóm lò nấu được nồi cơm, sau đó rang với trứng và
hành thành món cơm rang cho cả nhà cùng ăn. Ngửi thấy mùi vị quen thuộc này,
tôi chợt xúc động quá, nước mắt như muốn trào ra đến nơi. Tôi lại nhớ nhà.

 

Tôi
quay sang nói với Trác Hạo: “Trác Hạo, thôi đừng vào quán trà nữa, mình sang cửa
hàng bên cạnh ăn cơm rang được không? Em thèm cơm rang quá!”

 

Trác
Hạo nhìn tôi cười đầy khoan dung: “Ok!”

 

Tôi
hơi ái ngại: “Tính em hay tùy tiện thay đổi lắm phải không?”

 

Trác
Hạo cười ha hả nói: “Ừ! Rất tùy tiện, rất biến hóa. Nhưng biết làm sao được,
anh lại thấy như thế rất đáng yêu, anh thích điều đó!”

 

Tôi
đỏ mặt, không biết nói gì chỉ đành quay người đi sang quán cơm bên cạnh.

 

Bên
trong quán cơm bài trí đơn giản nhưng rất sạch sẽ, hai bát cơm rang trứng được
mang ra rất nhanh. Tôi bưng bát cơm của mình, gần như vục đầu vào những hạt cơm
vàng bóng màu trứng gà, và hết miếng này đến miếng khác.

 

Trác
Hạo ngồi đối diện cười khúc khích: “Nhìn em kìa, được ăn món khoái khẩu là giống
hệt như trẻ con, phàm ăn đến nỗi không ngẩng đầu lên được!”

 

Tôi
không kìm nổi sụt sịt mũi. Trác Hạo thấy lạ liền gọi tên tôi, tôi đáp lại nhưng
không ngẩng đầu lên. Hình như anh hơi nôn nóng, vội vàng đi sang kéo ghế ngồi
xuống bên cạnh tôi, rồi đưa tay nâng mặt tôi lên.

 

Tôi
không cách nào giấu được anh hai hàng nước mắt đang chảy dài trên má và những
giọt lệ đầy ứ nơi khóe mắt.

 

Hai
tay vẫn bưng bát cơm, trong miệng cũng vẫn còn cơm chưa kịp nuốt, tôi vừa rớt
nước mắt vừa nhai cơm, bộ dạng hẳn nhếch nhác thảm hại vô cùng. Nét mặt Trác Hạo
đầy cảm xúc phức tạp, nửa buồn cười, nửa đau lòng, và có phần lúng túng nữa.

 

Tôi
lại sụt sịt nói: “Em không sao! Bỗng nhớ đến món cơm rang mẹ em hay làm thôi,
càng ăn lại càng nhớ nhà!”

 

Trác
Hạo vừa giúp tôi lau nước mắt trên mặt vừa nói: “Chuyện này có gì khó? Đợi hai
hôm nữa anh thu xếp xong công việc sẽ đưa em về thăm nhà mấy bữa!”

 

Tôi
nhìn anh cảm kích cười nói: “Cám ơn anh! Nhưng thôi không cần đâu, dạo này
trung tâm triển lãm đang rất nhiều việc, mấy bữa trước em đã xin nghỉ ốm mấy
hôm rồi, nếu còn xin nghỉ nữa em cũng ái ngại!”

 

Trác
Hạo nhíu mày nói: “Bọn em… đang chuẩn bị cho cuộc triển lãm của Trình Hải à?
Chính là Ninh Hiên ấy…”

 

Tôi
gật đầu: “Bây giờ đang bắt đầu sắp xếp bài trí rồi, chắc cũng sắp xong khâu chuẩn
bị!”

 

Trác
Hạo gật đầu nhưng không nói thêm gì. Tôi bưng bát của anh lên đưa sang cho anh;
anh đón lấy, cầm đũa gảy gảy mấy hạt cơm, vẻ trầm ngâm như đang suy nghĩ chuyện
gì.

 

Tôi
quay lại tiếp tục chiến đấu với phần cơm của mình, bỗng nghe Trác Hạo gọi tên
mình: “Tô Nhã!”

 

Tôi
quay sang: “Dạ?”

 

Anh
hỏi: “Trước khi đi anh có gửi cho em một email… em đã nhận được chưa?”

 

Tôi
gật đầu: “Vâng, rồi!”

 

Anh
nói: “Thế em… mà thôi, anh nói thẳng luôn, vòng vo khó chịu lắm. Tô Nhã, làm bạn
gái anh nhé, có được không?”

 

Tay
tôi vẫn bưng bát cơm, cơm trong miệng còn chưa kịp nuốt, bộ dạng vẫn cứ nhếch
nhác thảm hại như vậy. Nhìn Trác Hạo thấp thỏm không yên chờ đợi câu trả lời của
mình, bất giác tôi mềm lòng. Nuốt nốt miếng cơm đang ăn dở, tôi từ tốn gật đầu,
nói: “Được!”

 

Trác
Hạo dường như không ngờ tôi đồng ý nhanh đến vậy, trên mặt thoáng hiện vẻ kinh
ngạc, nhưng ngay sau đó đã lập tức thay bằng nỗi hân hoan khó lòng tin nổi.

 

Anh
đẩy bát cơm trước mặt ra, chẳng buồn lau dầu mỡ dính đầy tay bổ nhào đến ôm chầm
lấy tôi. Tôi lúng túng lẩn tránh nhưng không thể thoát được cánh tay mạnh mẽ, nồng
nhiệt của anh.

 

Tôi
gượng cười nói: “Trác Hạo, anh đợi đã, em còn đang ôm bát cơm!”

 

Trác
Hạo buông tôi ra, nhìn tôi ôm khư khư bát cơm như ôm hộp châu báu, anh bật cười
“hì hì”.

 

Tôi
cũng cười theo.

 

Nhưng
ẩn giấu bên trong nụ cười đó là trống rỗng và nỗi buồn vô hạn.

 

Ninh
Hiên ơi, em đã thành bạn gái của người khác rồi.

 

Chúng
ta đang ngày càng xa nhau thật rồi.

 

Lần
thứ hai tôi làm người yêu Trác Hạo. Vòng vo tam quốc mãi, cuối cùng lại về với
tình đầu. Thế nhưng trái tim đã không còn như trước nữa. Tôi không thể tìm lại
những rung động của mối tình đầu trước kia, chỉ đang cố gắng đóng tròn vai một
cô bạn gái, làm những việc một cô bạn gái thường làm, hằng ngày tự thôi miên
mình rằng: mày là bạn gái của người tên là Trác Hạo, chứ không phải tên là Ninh
Hiên.

 

Thực
sự tôi rất sợ đến lúc gần gũi Trác Hạo lại vô ý gọi tên Ninh Hiên ra.

 

Nhưng
điều tôi lo sợ cuối cùng cũng thành sự thật.

 

Buổi
tối hôm đó Trác Hạo đưa tôi về. Khi ở dưới nhà anh nói muốn lên ngồi một lát.
Tôi đồng ý. Vừa vào tới cửa anh liền bắt đầu hôn tôi. Vừa hôn bàn tay anh vừa lần
mò xâm nhập tôi từ dưới vạt áo. Lập tức tôi giãy nảy lên như một con mèo bị giẫm
phải đuôi, vội vàng gạt tay anh ra, nói: “Ninh Hiên, đừng!”

 

Toàn
bộ cảm xúc mãnh liệt của Trác Hạo lập tức tiêu tan, thay vào đó là bộ mặt nhăn
nhó tổn thương nặng nề. Tôi gục mặt xuống, không ngừng thầm chửi mình là đồ con
lợn không óc!

 

Sự
im lặng kéo dài làm tôi cảm thấy cả hai đều đang rất bối rối. Cuối cùng Trác Hạo
thở dài, nâng mặt tôi lên, nhìn vào mắt tôi, đau khổ hiện rõ từ sâu đáy mắt,
anh hỏi tôi: “Tô Nhã, đến khi nào em mới quên được cậu ta?”

 

Tôi
mím môi không đáp, nước mắt lại lã chã tuôn rơi.

 

Trác
Hạo đành bất lực buông tha tôi, quay lưng ra về.

 

Còn
lại tôi yếu ớt ngồi sụp xuống sàn nhà, một mình nức nở khóc, không thành tiếng.

 

Phải
đấy, Ninh Hiên, anh nói xem bao giờ em mới quên được anh?

 

Sau
buôi tối hôm đó, ngày hôm sau và hôm sau nữa Trác Hạo đều không đến tìm tôi.
Tôi hơi ái ngại. nhưng nghĩ bụng nếu anh không tìm tôi nữa thì kết thúc như vậy
cũng được. Tôi nhận lời yêu anh, nhưng lòng lại ôm một hình bóng khác như vậy
thật không công bằng với Trác Hạo.

 

Công
tác chuẩn bị cho triển lãm của Ninh Hiên đã đến giai đoạn nước rút. Tôi cầm tập
catalog mới in xong tiện tay lật ra xem, lập tức bị chấn động trước những thiết
kế trang sức lộng lẫy bên trong. Ninh Hiên quả nhiên tài hoa hơn người, các thiết
kế của hắn thực sự đẹp đến mê hồn.

 

Tôi
nín thở khẽ vuốt nhẹ lên hình ảnh từng tác phẩm vô cùng tinh xảo trong cuốn
catalog, toàn tâm toàn ý bị cuốn hút, chẳng còn đầu óc đâu ngồi nghĩ đến chuyện
có lỗi hay không có lỗi với Trác Hạo nữa.

 

Đang
lật giở catalog tôi sực phát hiện ra một vấn đề, bèn cẩn thận lật lại từ đầu tới
cuối mấy lần nữa. Sau đó mới đi đến kết luận cuối cùng, trong số những tác phẩm
triển lãm lần này không có Trái tim Trừng Hải!

 

Tôi
hỏi Đào Tử ở bên cạnh: “Tập này in đầy đủ tất cả các tác phẩm sẽ được trưng bày
rồi à?”

 

Đào
Tử cũng đang ngồi ôm tập catalog, thèm nhỏ cả nước miếng, nghe tiếng tôi hỏi nó
mới ngẩn mặt quay sang nhìn tôi, gật đầu: “Ừ! Tất cả đấy!”

 

Tôi
hỏi: “Không thiếu một thứ nào?”

 

Đào
Tử vẫn giữ nguyên bản mặt ngu ngơ đáp: “Ừ! Một thứ cũng không thể thiếu! À
không, không thiếu một thứ nào!”

 

Tôi
hơi mơ hồ. Theo lời Ninh Hiên, Trái tim Trừng Hải rõ ràng sẽ là linh hồn của buổi
triển lãm, là tác phẩm then chốt nhất, và là tiêu điểm chói lóa nhất trong tất
cả các tác phẩm được trưng bày mà.

 

Nhưng
đến nay, trong danh sách trưng bày lại không có nó.

 

Lại
một lần nữa, tôi phải mượn câu nói nổi tiếng của Tiểu Thẩm Dương: Thế này rốt
cuộc là tại làm sao? [Tiểu Thẩm Dương: Diễn viên hài nổi tiếng Trung Quốc]

 

Tôi
nghĩ chuyện mình và Trác Hạo cứ thế này rồi dần dần cũng tan, bởi đã ba ngày liền
anh không đến tìm tôi.

 

Nhưng
sang ngày thứ tư, khi sắp hết giờ làm việc, tôi đang ngồi bàn chuyện với Đào Tử
xem cuối tuần này sẽ làm gì thì Trác Hạo gọi điện.

 

Giọng
anh không có chút khác thường nào.

 

Anh
nói ngày mai có người anh em kinh doanh chuỗi cửa tiệm cà phê khai trương tiệm
đầu tiên ở thành phố B, anh đã nhận lời đến cắt băng khánh thành, muốn tôi cùng
đi.

 

Từ
lâu tôi đã không còn là đứa con gái rắc rối thích nhõng nhẽo nữa, có người chịu
xuống nước, tội gì không vui vẻ nhận ngay. Nghe Trác Hạo nói muốn đưa tôi cùng
đến cắt băng khai trương, tôi lập tức đáp lại bằng giọng nhẹ nhàng nhất có thể:
“Được ạ!”

52. Số trời đã định

Ngày
hôm sau, sợ vẻ mộc mạc của mình xuất hiện trước đám đông những người giàu có sẽ
làm xấu mặt Trác Hạo, tôi cố tình thay đổi phong cách bằng một chiếc váy voan
dài đến đầu gối, cùng một lớp trang điểm nhẹ. Khi xuống nhà, Trác Hạo đang đứng
dựa cửa xe đợi tôi. Nhìn thấy tôi, anh lập tức bước lại, cầm tay tôi, mỉm cười
đầy tán thưởng: “Hôm nay em làm anh lóa mắt quá! Em đẹp lắm!”

 

Được
anh khen, tôi thẹn thùng đến nỗi không dám ngước mắt nhìn anh. Tôi nói: “Cũng
không thể xấu xí quá, không lại làm mất mặt anh!” Anh nghe xong bật cười vui vẻ
rồi dẫn tôi vào xe.

 

Chuyện
khó xử lần trước dường như chưa từng xảy ra, cả hai chúng tôi đều không muốn nhắc
đến, thậm chí là cố tình lảng tránh.

 

Trên
đường đi, tôi hỏi Trác Hạo: “Chuỗi cửa tiệm cơ à, mời đích thân tổng giám đốc
Trác đến cắt băng khai trương, tổng giám đốc Trác lại dắt theo bạn gái cùng xuất
hiện, thế thì quy mô tiệm cà phê này phải to lắm nhỉ?”

 

Trác
Hạo cười đáp: “Đây là chuỗi cửa tiệm của một người bạn anh, được gọi là tiệm cà
phê “Rung động”, em nghe thấy tên này bao giờ chưa? Tiệm chính đặt tại thành phố
A của chúng ta đấy.”

 

Cái
tên này đúng là nghe rất quen, nhưng tôi không thể nhớ ra đã thấy nó ở chỗ nào
trong thành phố A.

 

Trác
Họa thấy tôi nặn óc suy nghĩ, không nhịn được cười phì lên, “Anh bảo đảm em đã
từng trông thấy rồi, chẳng qua là không để ý thôi.” Dừng lại một lát rồi anh
mách đáp án: “Nó nằm trên con đường ngay bên ngoài trường Trung học số 1 của
thành phố.”

 

Lập
tức tôi vỗ đùi đánh đét, reo lên: “Em biết rồi! Bên cạnh là công viên phải
không?”

 

Trác
Hạo gật đầu, nhìn sang tôi.

 

Nhớ
lại bao ngọt ngào trước kia trong công viên nhỏ ấy, sắc mặt tôi bỗng tối sầm.

 

Trác
Hạo nhìn tôi, nụ cười trên mặt cũng dần khựng lại.

 

Lặng
đi một hồi lâu, tôi càng lúc càng thấy khó chịu ngột ngạt. Trác Hạo cuối cùng
cũng quyết định phá tan bầu không khí im lặng. Anh cố tình nói với tôi bằng giọng
điệu thoải mái: “Đợ khi nào bọn mình quay về thành phố A, anh sẽ đưa em đến đó.
Anh ấy à, mỗi lần tới đó, đều được đặc cách dành cho phòng VIP nhất trên tầng
hai. Nhiều khi rảnh rỗi một mình ngồi uống cà phê trên đó cảm giác dễ chịu vô
cùng.”

 

Tôi
sợ mình lỡ miệng nói sai điều gì lại làm cả hai phải lúng túng, không dám nhiều
lời nữa, chỉ gật đầu cười nói: “Vâng!” rồi ngậm chặt miệng, ngoan ngoãn cúi gầm
mặt, chỉ mong mau mau tới nơi.

 

Hoàn
thành xong nghi thức cắt băng khai trương, tiệm cà phê chính thức đi vào kinh
doanh. Trác Hạo bảo muốn đến nói chuyện với mấy người bạn, hỏi tôi có đi cùng
không, tôi lắc đầu: “Em không giỏi giao thiệp, lỡ nói sai điều gì lại gây thêm
phiền phức cho anh. Anh cứ đi đi, em ngồi đây đợi anh!”

 

Trác
Hạo gọi cho tôi đủ loại cà phê với đủ loại hương vị rồi bảo: “Muốn uống gì em cứ
uống, uống thấy ngon thì gọi tiếp, thấy không vừa miệng thì để sang một bên! Uống
nhiệt tình vào, đừng khách sáo! Uống cả phần của anh nữa, không được dễ dãi với
ông chủ này đâu.”

 

Tôi
cười nói: “Vâng, em nhất định sẽ không khách sáo!”

 

Trác
Hạo cũng cười rồi quay đi tìm bạn nói chuyện.

 

Một
mình tôi ngồi tựa khung cửa sổ trong căn phòng trang nhã, chậm rãi uống cà phê,
mắt nhìn ra bên ngoài, ngẩn ngơ thất thần. Đủ loại cà phê với đủ loại hương vị
trôi vào bụng tôi thật cũng tựa như cỏ trôi vào bụng trâu.

 

Bất
kể là loại nào cũng đều chỉ có duy nhất một hương vị: đắng chát.

 

Thế
này thà uống bia còn vui hơn. Nhớ lại quán rượu ở thành phố A năm đó, uống bia ở
đấy thật là đã, dù đã cách xa nhiều năm nhưng tôi vẫn không sao quên được hương
vị ở đó.

 

Nhưng
mãi không sao quên được, ngoài bia ra, đương nhiên còn có một người tên Ninh
Hiên.

 

Đang
lặng lẽ đắm chìm trong nỗi sầu cảm bỗng tôi lờ mờ cảm thấy có bóng người lướt
qua bên cạnh. Cái bóng cao đột nhiên thụp xuống. Hình như có người vừa ngồi xuống
bên cạnh. Tôi quay sang nhìn, toàn thân bỗng cứng đờ.

 

Quả
là trái đất tròn, tôi thật không ngờ có thể gặp Ninh Hiên ở quán cà phê mới
khai trương này.

 

Hắn
ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh tôi, ung dung vắt chân, tay đan lại đặt trên đầu
gối, mỉm cười bí hiểm. Hắn nhìn tôi, nhẹ nhàng nói: “Hi, thật không ngờ lại được
gặp cô ở đây!”

 

Tôi
miễn cưỡng nặn ra một nụ cười: “Hi, tôi cũng thế!”

 

Hắn
đưa mắt quan sát tôi kỹ càng một lượt rồi nói: “Chưa bao giờ thấy cô trang điểm
cả!”

 

Tôi
thành thật nói: “Đúng là rất ít khi tôi trang điểm.”

 

Hắn
sa sầm sắc mặt, sau đó nhìn về phía Trác Hạo hỏi: “Bạn trai cô đấy à?”

 

Tôi
miễn cưỡng gật đầu: “Ừ!”

 

Hắn
cười nhạo: “Già quá!”

 

Tôi
hếch cằm, nói: “Chí ít cũng chín chắn!”

 

Sắc
mặt hắn thoáng biến đổi: “Cô vẫn yêu anh ta thật à?”

 

Tôi
nhìn hắn, nói rành rọt từng từ: “Không phải anh tưởng tôi nói dối đấy chứ?”

 

Sắc
mặt hắn đã dần trở nên khó coi, cuối cùng còn như có chút hung tợn, nhưng chỉ
là thoáng qua mà thôi. Hắn đột nhiên bật cười ha hả, tiếng cười vừa cuốn hút vừa
đầy tà khí. Hắn nói: “Ờ, phải rồi Tô Nhã, quên chưa thông báo cho cô biết, tôi
sắp đính hôn! Chính là với Ngải Phi, cô gái lần trước cô bắt gặp ở cùng tôi ấy.”

 

Trong
phút chốc tôi nghe thấy tiếng tim mình nứt ra thành hai mảnh. Phải cố gắng lắm
tôi mới nặn được một nụ cười. Tôi nói: “Chúc mừng anh!”

 

Ninh
Hiên bỏ đi lúc nào tôi không nhớ. Từ đầu chí cuối trong tai tôi chỉ vang vọng
câu này: “Ờ, phải rồi Tô Nhã, quên chưa thông báo cho cô biết, tôi sắp đính
hôn!”

 

Tôi
tự nói với mình không được khóc! Trước mặt bao nhiêu người ở đây tôi không được
khóc, không thể để người khác biết tôi đang đau lòng! Không được trở thành trò
cười cho thiên hạ!

 

Tôi
thần người ngồi một mình, Trác Hạo quay lại cũng hoàn toàn không hay biết.
Không biết anh ấy đã phải gọi bao nhiêu lần tôi mới giật mình ngẩng nhìn lên.

 

Anh
nắm tay tôi hỏi: “Sao tay em lạnh thế này? Khó chịu ở đâu à?”

 

Tôi
gật đầu, chẳng hiểu vì sao lại nói với anh bằng giọng tủi thân: “Em đau dầu! Muốn
về nhà!”

 

Trác
Hạo không nói nhiều, kéo tôi đứng lên ra về luôn.

 

Lên
xe, tôi nhắm nghiền mắt. Tôi sợ Trác Hạo phát hiện ra bí mật làm mình đau buồn,
và cũng sợ nếu mở mắt ra tôi sẽ không thể ngăn được những giọt nước mắt lã chã
tuôn rơi.

 

Đến
cổng, tôi muốn Trác Hạo quay về nên nói tự mình có thể lên nhà được. Trác Hạo
cũng không miễn cưỡng, trở ra xe nổ máy. Tôi đứng bên cạnh vẫy tay chào anh. Bỗng
Trác Hạo hạ thấp kính xe, nói với tôi: “Tô Nhã, lúc ở tiệm cà phê anh có nhìn
thấy Ninh Hiên. Em cũng đã thấy cậu ta rồi nên mới buồn như vậy phải không?”

 

Tôi
thở dài, anh đã vờ được cả quãng đường, sao đến phút cuối còn chọc thủng lớp cửa
giấy làm gì?

 

Tôi
bất lực gật đầu, nói: “Vâng! Em cũng đã trông thấy cậu ấy!”

 

Trác
Hạo không nói gì một lúc lâu, sau mới lên tiếng bảo tôi: “Lên nhà ngủ ngoan đi
em! Khi nào tỉnh dậy thì gọi cho anh!”

 

Sau
đó, anh quay cửa kính lên, lái thẳng đi.

 

Tôi
những tưởng Trác Hạo sẽ đem hàng loạt chuyện nặng lòng ra thảo luận với tôi, chẳng
hạn như: Rốt cuộc em có quên cậu ta hay không? Hoặc: Em có thật sự muốn ở bên
anh không? Hay: Anh cảm thấy thế này rất mệt mỏi, chi bằng chúng ta chia tay
đi…

 

Nhưng
anh không hề nói với tôi một câu. Anh chỉ chọc thủng lớp cửa giấy, chứ không hiếu
kỳ tìm hiểu sau lớp của ấy rốt cuộc là thứ gì.

 

Vậy
thì Trác Hạo, vì lý do gì anh lại chọc thủng lớp cửa giấy này?

 

Lẽ
nào dù không chịu nổi trong trái tim em còn hình bóng người đàn ông khác, nhưng
rốt cuộc anh vẫn không thể nhẫn tâm chia tay ư?

 

Tôi
không khỏi cười khổ.

 

Chẳng
lẽ mình có sức hấp dẫn đến vậy?

 

Tôi
vẫn đang đứng ngây người, đột nhiên nghe thấy tiếng xe phanh chói tai. Ngẩng đầu
lên nhìn, thì ra Trác Hạo đã quay lại.

 

Anh
bước xuống xe, đi về phía tôi, đến bên cạnh tôi, nắm chặt hai vai tôi, nhìn tôi
bằng ánh mắt sâu thăm thẳm, có đau khổ, có bất lực và cả cam chịu. Anh nói: “Tô
Nhã, anh thừa nhận! Dù rằng anh biết em chưa thể quên được cậu ta nhưng anh
cũng không đành lòng chia tay em! Anh thật sự không muốn mất em! Như em đã nói
rồi đấy, anh không còn trẻ trung gì nữa, đã đến lúc anh phải kết hôn rồi. Tô
Nhã, anh có thể cho em thời gian để quên cậu ta, anh cũng thề cả đời này sẽ đối
tốt với em. Vì thế, xin em hãy bằng lòng, lấy anh nhé!”

 

Tôi
ngây người chết lặng. Trác Hạo vừa cầu hôn tôi!

 

Tôi
nhìn anh, ngỡ ngàng nói: “Chuyện… chuyện này quá đột ngột! Anh… anh hãy để em
suy nghĩ được không?”

 

Trác
Hạo nhìn tôi, rất lâu sau, anh gật đầu.

 

Anh
buông tôi ra rồi quay lại xe. Dáng vẻ có chút gì hơi cô quạnh. Tôi bỗng mềm
lòng, nghĩ tới sự quan tâm anh dành cho tôi, nghĩ tới anh đối với tôi tốt thế
nào, tất cả làm tôi không khỏi xúc động. Lại nghĩ tới chuyện Ninh Hiên vừa nói
với tôi, hắn và Ngải Phi sắp đính hôn, lòng tôi vô cùng chua xót, vô cùng đau
buồn.

 

Cuối
cùng tất cả những cảm giác này cùng giao hòa trong lồng ngực tôi, nhân lúc lý
trí tôi chưa kịp điều khiển não bộ, chúng ép tôi kích động mở miệng. Tôi gọi với
theo bóng Trác Hạo: “Trác Hạo, em nghĩ kỹ rồi! Em đồng ý!”

 

Trác
Hạo vội vàng quay lại chạy ngay đến bên tôi, ngạc nhiên, mừng rỡ ôm chầm lấy
tôi, dùng sức nhấc bổng tôi lên xoay một vòng.

 

Hành
động của anh quả thực quá bất ngờ. Bất ngờ đến nỗi tôi bật cười khanh khách, vừa
cười vừa nổi hết da gà.

 

Tôi
nhắm mắt lại, thầm nghiêm túc nhủ với lòng: như thế này cũng tốt. Hai cuộc hôn
nhân riêng rẽ của tôi và Ninh Hiên có lẽ sẽ thực sự cắt đứt được những vướng mắc
quấn lấy cả hai bấy lâu, hoặc sẽ thực sự giải thoát cho hai linh hồn đáng
thương bị cùm chặt trong nỗi đau đớn vì tình yêu của tôi và hắn.

 

Yêu
nhau nhưng không thể gần nhau, có lẽ từ lâu là định mệnh của hai chúng tôi.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+