Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Vẫn mơ về em _ Chương 61 – 62 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

61. Lại định bỏ đi sao?

Trong
ba ngày này, tôi muốn buông thả. Tôi chòng ghẹo ham muốn nhục dục của Ninh Hiên,
làm hắn hổn hển ôm tôi lên giường. Sau một hồi mây mưa tối trời tối đất, chúng
tôi nằm ôm chặt lấy nhau.

 

Tay
hắn nhẹ nhàng đặt lên ngực tôi, không ngừng xoa bóp.

 

Hắn
ghé sát tai tôi, giọng khàn khàn đầy khêu gợi như mê hoặc lòng người: “Nhã Nhã,
chúng lớn hơn rồi đấy!”

 

Mặt
nóng ran, tôi xấu hổ đến toát mồ hôi.

 

Trước
khi lý trí bị ngọn lửa dục vọng thiêu đốt thêm lần nữa, tôi lấy cớ đi tắm đẩy hắn
ra, xuống giường chạy thẳng vào phòng vệ sinh. Tôi vừa đánh răng xong, chưa kịp
rửa mặt thì hắn cũng chui theo vào, đứng sau lưng tôi, vùi đầu vào gáy tôi, đôi
môi ươn ướt chầm chậm là ủi da thịt tôi, hai tay không ngơi nghỉ lấy một giây,
cứ thế di chuyển từ ngực thẳng xuống phía dưới.

 

Một
lúc sau tôi đã lại nằm trên giường, vuốt ve má hắn, giễu cợt: “Anh đúng là đồ
háo sắc! Lúc nào cũng chỉ muốn chuyện đấy thôi!”

 

Hắn
nắm tay tôi, dịu dàng nhìn tôi: “Anh cũng không biết tại sao, cứ nhìn thấy em
là lại muốn, mà nói chung không lúc nào thấy đủ cho được!”

 

Vừa
nói hắn vừa đưa tay còn lại xuống giữa hai chân tôi, bắt đầu thăm dò.

 

Tôi
vội vàng ngăn lại: “Đừng! Bây giờ không được! Không thể tiếp tục được nữa, em
xin anh đấy, để em nghỉ một lát, em… chỗ đó hơi đau…” Giọng tôi càng lúc càng yếu,
đến cuối cùng tôi nghĩ chắc mặt mình hẳn phải đang đỏ tưng bừng.

 

Nước
mắt trào ra nơi khóe mi, vì khoái cảm và kích thích vô tận đang trào ra từ thể
xác cũng như sâu thẳm tâm hồn.

 

Chuyện
quấn quýt gối chăn trên thế gian, khoảnh khắc lâng lâng hồn bay phách lạc nhất,
cảm giác sung sướng chết đi sống lại ấy, tôi nghĩ, không gì khác chính là thời
khắc hai linh hồn đầy dục vọng nhập vào làm một.

 

Ngày
thứ hai, Ninh Hiên không đi làm. Hắn cũng xin nghỉ. Cả ngày trời chúng tôi xoắn
xuýt bên nhau, ăn uống, ngủ nghê và “tập thể dục” trước khi đi ngủ.

 

Đang
nằm trên giường bỗng nhiên nghĩ tới chuyện An Tỷ kể, tôi liền hỏi mượn điện thoại
của hắn chơi. Ninh Hiên có vẻ không muốn đưa cho tôi: “Điện thoại có gì mà
chơi, cái nào chả giống cái nào!”

 

Tôi
không chịu, loi nhoi không ngừng xoay hết bên này đến bên khác, hắn đành nhượng
bộ: “Được rồi, thì em chơi đi này! Em đừng có động đậy nữa! Rắp tâm muốn ép cạn
người đàn ông của em à! Nhã Nhã, ngoan nào, đừng động đậy. Em mà động đậy là
anh có phản ứng ngay đấy, có điều ông xã em phải nghỉ ngơi! Nghỉ một lát rồi sẽ
lại đáp ứng cho em đầy đủ! Ngoan…”

 

Tôi
vừa tức lộn ruột lại vừa buồn cười. Hắn nói cứ như thể tôi đang không được thỏa
mãn nhu cầu tình dục vậy.

 

Cầm
điện thoại từ tay hắn, vừa bật sáng màn hình, mắt tôi đã bắt đầu ươn ướt. Tôi gối
đầu lên cánh tay Ninh Hiên, cùng hắn nhìn màn hình, cổ họng cứng đơ, ú ớ hỏi hắn:
“Có phải anh… sau đó… anh đã quay lại nhặt điện thoại?”

 

Ninh
Hiên dịu dàng vuốt ve lưng tôi, gật đầu nói: “Ừ, anh không nỡ mất chúng!”

 

Mũi
tôi sụt sịt: “Anh là đồ ngốc!”

 

Hắn
nhìn tôi cười: “Chẳng ra làm sao, lại khóc nhè! Anh sẵn sàng làm đồ ngốc vì em!”

 

Tôi
vừa khóc vừa cười hỏi hắn: “Ninh Hiên, tại sao anh lại thích em như vậy?”

 

Hắn
nhẹ nhàng hôn lên môi tôi, lắc đầu: “Nhã Nhã, không phải là thích. Anh không
thích em, mà là yêu. Anh yêu em!”

 

Tôi
rướn cổ hôn lại mãnh liệt hơn, rồi nói với hắn: “Ninh Hiên, em cũng yêu anh!
Yêu siêu cấp vô địch luôn!”

 

Hắn
cười sung sướng, hai mắt hiện ra không biết bao nhiêu là bông hoa có tên gọi Hạnh
phúc.

 

Tôi
sực nghĩ tới thời hạn ba ngày, lập tức cảm giác hạnh phúc đê mê thắm vào tận
xương tủy vừa rồi tan biến, chỉ còn lại đau khổ ngập trời rợp đất.

 

Sợ
Ninh Hiên nhận ra sự biến đổi của mình, tôi vội vàng quay đi nhìn vào điện thoại
của hắn. Nhìn những bức ảnh của mình, nhớ lại chuyện cũ, trong lòng quả thật vừa
vui vừa buồn. Nỗi buồn vui lẫn lộn này đã xác định đinh ninh rằng tôi và Ninh
Hiên nhất định không có ngày mai.

 

Bức
hình cuối cùng hiện lên, mắt tôi dán chặt vào màn hình, toàn thân cứng đờ vì
kinh ngạc.

 

Tôi
hơi kích động quay sang hỏi hắn: “Anh chụp cái này à?”

 

Hắn
chậm rãi gật đầu: “Ừ.” Hắn đưa tay lên dịu dàng vuốt ve khuôn mặt tôi, nhìn vào
mắt tôi, đáy mắt hắn tha thiết chất chứa bao tình cảm chan chứa không diễn tả
được bằng lời, hắn nói: “Em chẳng hỏi tại sao anh lại yêu em còn gì? Anh định đợi
đến lúc chúng mình cưới nhau rồi động phòng hoa chúc mới trả lời. Nhưng em đã
phát hiện ra rồi thì bây giờ anh nói cho em biết cũng được!”

 

Bức
ảnh cuối cùng trong điện thoại của Ninh Hiên chụp tôi khi còn chưa tốt nghiệp đại
học. Khi đó gần khu nhà tôi có một chợ cóc nho nhỏ. Tôi trong bức hình đang lớ
ngớ đứng cười ngu si trước một đống dưa chuột, rau cải, cà tím.

 

Tôi
ngoảnh đầu sang hỏi Ninh Hiên: “Sao anh lại có ảnh của em từ thời đó! Ngày đấy
em còn chưa biết anh là ai mà!”

 

Ninh
Hiên có vẻ khó khăn nói: “Nhưng anh biết em.”

 

Tôi
gặng hỏi hắn chuyện là như thế nào, hiếm hoi lắm mới thấy hắn ngượng ngùng, rủ
rỉ kể tôi nghe mọi chuyện.

 

Tôi
không khỏi than thở: “Hóa ra em lại có ma lực vô biên đến thế cơ đấy! Đến chính
em cũng không biết nữa!”

 

Hắn
bật cười: “Phải nói là anh bị trúng tà.”

 

Tôi
lườm hắn một cái, hỏi: “Lúc chụp ảnh này anh bao nhiêu tuổi?”

 

Hắn
nói: “Mười sáu.”

 

Tôi
thè lưỡi nói giọng cảm thán: “Thế tức là anh mới vào cấp Ba? Trời, đúng là anh
phát triển sớm kinh khủng khiếp!”

 

Hắn
kéo tôi lại, ôm gọn vào lòng. Tôi vùi mặt vào hõm cổ hắn, cảm xúc trào dâng.
Môi hắn kề sát bên tai tôi, khẽ nói: “Anh biết một bài hát tên là ‘Yêu em đâu
chỉ đôi ngày’, Nhã Nhã, anh yêu em cũng không chỉ trong đôi ba ngày thôi đâu.
Anh yêu em còn nhiều hơn nhiều hơn rất nhiều so với những gì em biết!”

 

Tôi
vứt điện thoại sang một bên, vùng dậy cưỡi lên người Ninh Hiên, nói: “Ninh Hiên,
anh kích thích dục vọng của em rồi đấy! Bây giờ em muốn cưỡng đoạt anh!”

 

Ninh
Hiên giữ hông tôi: “Được… tốt nhất là em… em cứ cưỡng đoạt anh suốt đời!”

 

Trong
lúc ý loạn tình mê, hai tiếng “suốt đời” làm tôi giật mình choàng tỉnh khỏi cơn
say điên đảo.

 

Suốt
đời.

 

Suốt
đời với người khác là mãi mãi.

 

Còn
với tôi, suốt đời chỉ có ba ngày ngắn ngủi.

 

Suốt
ba ngày, tôi và Ninh Hiên như hai ngọn dây leo, quấn lấy nhau một phút cũng
không nỡ rời.

 

Dẫu
tôi muốn đánh đổ một nửa số năm dương thọ của mình để có thêm một đêm nữa, dẫu
cho từng giây từng phút tôi đều quý trọng, không dám chợp mắt, tôi vẫn chẳng thể
nào ngăn cản được ngày thứ tư tàn nhẫn trôi đến.

 

Cắn
răng kìm nén nỗi buồn trong lòng, tôi khẽ nhấc cánh tay Ninh Hiên đang để hờ
trên eo mình ra, không dám nhìn hắn lâu hơn, sợ nếu nhìn sẽ lại phải bổ nhào
vào lòng hắn, không thể ra đi được nữa.

 

Tôi
hít một hơi thật sâu, tưởng chừng làm như vậy sẽ có đủ sức mạnh để ra đi.

 

Khi
chân tôi vừa lê đến mép giường, cánh tay của Ninh Hiên bỗng từ phía sau vắt mạnh
lên người tôi.

 

Tôi
sợ chết khiếp nhưng không dám thốt ra tiếng, sợ mở miệng sẽ bại lộ ý định lẳng
lặng muốn ra đi.

 

Hắn
ôm tôi từ phía sau, nặng nề nói: “Nhã Nhã, em lại định bỏ đi à? Em lại muốn rời
xa anh đúng không?”

 

Toàn
thân tôi bắt đầu run dữ dội không sao kiểm soát nổi. Tôi vội quay người lại, ôm
đầu Ninh Hiên vào trước ngực, nhè nhẹ vuốt ve hắn: “Nói luyên thuyên gì thế?”

 

Ninh
Hiên ôm eo tôi, cánh tay siết chặt, hắn nói: “Anh không luyên thuyên. Sáu năm
trước trên bờ biển em cũng như thế này, ngọt ngào, dịu dàng khiến anh hạnh phúc
như được lên thiên đường. Nhưng hôm sau, vừa về đến thành phố A em đã trở mặt
ngay. Sau đó thì biến mất không một lời báo trước cũng không một lý do, không cần
biết anh có chịu đựng nổi hay không, đột nhiên em biến mất, làm anh từ thiên đường
bỗng rơi xuống địa ngục!” Nỗi đau đớn nặng sâu chất chứa trong giọng hắn, “Nhã
Nhã, em không thể lại rời bỏ anh, thật đấy, em mà bỏ anh lần nữa, anh sẽ chết!
Anh thực sự sẽ chết đấy!”

 

Chữ
“chết” đó, hắn nói ra rất từ từ, rất khẽ khàng, nhưng lại rất dứt khoát và kiên
quyết.

 

Trái
tim tôi rối bời như bị quấn chằng chịt bởi vô số muộn phiền, nước mắt nối tiếp
trào ra khỏi khóe mi không sao ngăn được, từng giọt từng giọt lăn từ trên mặt
tôi xuống mặt hắn, nóng bỏng đốt cháy trái tim tôi, cũng thiêu đốt cả trái tim
hắn.

 

Nên
làm sao đây? Trái tim tôi hoàn toàn loạn rồi.

 

Ninh
Hiên truy hỏi tôi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

 

Tôi
chỉ biết khóc, không nói nổi lời nào.

 

Hắn
nhìn tôi, hơi thở dốc gấp gáp, hai bàn tay siết chặt thành nắm đấm, các khớp
xương nổi lên xanh xanh trắng trắng.

 

Bỗng
nhiên điện thoại của tôi đổ chuông ầm ĩ, tôi hoảng hốt bật dậy khỏi giường, chạy
ra nghe điện thoại. Ninh Hiên cũng dậy theo, nhanh chân đứng chặn trước mặt
tôi. Tôi vội vàng đẩy hắn ra. Thấy bộ dạng hoảng loạn của tôi, vẻ mặt hắn lại
càng trở nên u ám nặng nề.

62. Xảy ra chuyện gì?

 

Một
tay Ninh Hiên giữ chặt hai cổ tay tôi, khống chế cử động của tôi. Cánh tay còn
lại của hắn với lấy chiếc điện thoại đang đổ chuông điên cuồng ở trên bàn.

 

Hắn
nhìn số gọi đến, sắc mặt lập tức biến đổi, giọng nói lộ rõ nỗi kinh ngạc vì
không thể tin vào mắt mình.

 

Hắn
ngoảnh đầu lại nhìn tôi, đôi lông mày nhíu sâu, mặt tái mét, lên giọng hỏi: “Bố
anh?!”

 

Ninh
Hiên nhìn tôi, nét mặt đầy ngạc nhiên nghi hoặc, bật loa ngoài rồi ấn phím nhận
cuộc gọi. Từ điện thoại phát ra lời cảnh báo: “Tô Nhã, hôm nay là ngày cuối
cùng, mong cô nhanh chóng rời khỏi con trai tôi, nếu không chắc chắn bố cô sẽ
phải vào tù, về chuyện này, cô không cần phải nghi ngờ gì đâu.”

 

Ninh
Hiên nhíu chặt hai hàng lông mày, khẽ thở gấp, giơ điện thoại lên trong nỗi
hoài nghi và phẫn nộ, ánh mắt không rời khỏi tôi lấy một giây. Bàn tay hắn đang
giữ tôi càng siết chặt hơn. Tôi cúi mặt, không dám đối diện với ánh mắt dò hỏi
đầy thương tích của hắn.

 

Trong
điện thoại vang lên mấy tiếng “A lô”, “A lô”. Tôi hơi ngẩng đầu lên, thấy Ninh
Hiên cho điện thoại đến trước miệng hắn, khuôn mặt lạnh băng không biểu lộ bất
kỳ cảm xúc nào, giọng điệu tuy đều đều nhưng lại khiến người ta có cảm giác vô
cùng hung dữ.

 

Hắn
nói rành rọt vào điện thoại: “Bố, nếu bố khiến bố cô ấy phải ngồi tù, nếu bố lợi
dụng điều này để uy hiếp bắt cô ấy rời bỏ con, vậy bố và con, chúng ta sẽ không
còn quan hệ gì nữa!”

 

Ninh
Hiên nói xong liền ngắt máy, cũng tắt luôn nguồn, sau đó vẫn giữ chặt tay tôi,
kéo tôi đến ngồi xuống giường. Hắn nhìn tôi không chớp mắt, hai hàng lông mày
nhíu chặt, ánh mắt chứa đựng một nỗi đau không thể nói thành lời. Nỗi đau này lại
xuất phát từ hai người hắn thương yêu nhất, một người ép buộc người kia rời bỏ
hắn, người kia yếu đuối chịu thỏa hiệp, hơn nữa không một ai nói gì với hắn về
chuyện này. Cả hai người đều tưởng như thế là tốt cho hắn mà không hề nghĩ tới
một ngày, khi biết được chân tướng sự việc thì hắn mới chính là người đau khổ
hơn hết.

 

Không
một ai nói với hắn rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Chúng tôi đã tước bỏ toàn bộ
quyền quyết định của hắn. Hắn bị bịt mắt trong bóng tối, chỉ có thể tiếp nhận kết
quả mà chúng tôi mang lại chứ hoàn toàn không biết được nguyên do của tất cả những
gì hắn phải đón nhận.

 

Ninh
Hiên nhìn tôi, hỏi: “Tô Nhã, tại sao? Tất cả những chuyện này rốt cuộc là thế
nào?” Giọng nói của hắn mang nỗi đau khôn tả.

 

Tôi
nhìn hắn cười, cười mà giàn giụa nước mắt.

 

Tất
cả những chuyện này rốt cuộc là thế nào?

 

Sáu
năm trước, thư ký Đường trong văn phòng hiệu trưởng, người đàn ông xa lạ tôi thấy
quen quen nhưng không thể nhớ ra đã gặp ở đâu, đã đưa tôi rời khỏi trường đến
trước một căn nhà nhỏ màu trắng. Tôi nói với ông ta gia đình tôi không có tiền,
bắt cóc tôi chẳng có lợi gì đâu. Ông ta nói ông ta không có ý định làm chuyện xấu
xa đó.

 

Tôi
nói, vậy thì xin hỏi ông đưa tôi đến đây có chuyện gì?

 

Ông
ta trả lời, ông ta không phải là người có việc cần tìm tôi.

 

Tôi
hỏi là ai. Ông ta đáp lại bằng câu trả lời kinh điển trong các bộ phim: Cô đi
vào rồi sẽ biết.

 


tôi đã đi vào tòa nhà đó. Và tôi đã biết ai là người muốn gặp tôi.

 

Đẩy
cửa bước vào, đập vào mắt tôi đầu tiên là một người trung tuổi bừng bừng khí
khái. Tôi lịch sự chào ông ta, dè dặt hỏi có phải ông ta cần tìm tôi. Tôi đã dò
hỏi ông ta thế này: Tiên sinh, hình như tôi không biết ông, không biết ông tìm
tôi có việc gì?

 

Con
người trung tuổi ngồi phía sau bàn giấy to tướng đó mỉm cười giới thiệu với tôi
tên ông ta là Trình Viễn Thiên. Tôi nghe cái tên này mình đã gặp ở đâu rồi, thì
lúc đó ông ta đã nói tiếp: “Tôi là bố của Ninh Hiên.”

 

Tôi
ngỡ ngàng “A” lên một tiếng. Tôi nói: “Không đúng, bố của Ninh Hiên thì đáng ra
phải mang họ Ninh chứ?”

 

Trình
Viễn Thiên cười ha hả bảo tôi: “Vì phải giấu tung tích nên nó được mang họ mẹ
trong thời gian đi học.”

 

Tôi
gật đầu đáp: “Ồ, ra là vậy.” Sau đó đứng lặng người. Sau đó lòng ớn lạnh. Sau
đó cảm thấy dường như trước mắt nứt ra một cái khe rất to rất rộng. Ninh Hiên đứng
trước mặt tôi, ở bờ bên kia khe, cái khe có tên “Lệnh cha mẹ”.

 

Bỗng
tôi thấy trên mặt bàn ông ta có mấy lá thư, láng máng đọc được, hình như trên
đó viết “Kính gửi phó chủ tịch tỉnh Trình”.

 

Ý
thức của tôi như vừa có tia chớp xẹt qua, chợt sáng sủa và minh mẫn hẳn lên.

 

Ông
ta tên là Trình Viễn Thiên, ông ta vốn là phó chủ tịch tỉnh! Ông ta chính là
người mà mấy hôm trước bố mẹ đã nhắc đến, ứng cử viên sáng giá nhất cho vị trí
chủ tịch tỉnh.

 

Song,
ông ta cũng là bố của Ninh Hiên!

 

Ông
ta đi thẳng vào vấn đề, yêu cầu tôi rời xa Ninh Hiên. Ông ta nói với tôi: “Tôi
không ngại nói thẳng với cô thế này. Con trai tôi mới mười tám tuổi, vẫn đang
là học sinh trung học. Còn cô lại là cô giáo của nó. Nếu để người ta biết được
rằng thằng con trai mới mười tám tuổi vẫn đang ngồi trên ghế nhà trường của tôi
hẹn hò cùng cô giáo dạy Toán của nó, thì chắc chắn sẽ xảy ra một vụ bê bối
không nhỏ. Tôi đang tranh cử chức vụ chủ tịch tỉnh, bê bối kiểu này sẽ là một
đòn chí mạng đối với con đường thăng quan tiến chức của tôi. Vì thế điểm đầu
tiên, xuất phát từ góc độ lợi ích của mình, tôi yêu cầu cô hãy tránh xa con tôi
ra.”

 

Toàn
thân tôi lạnh cóng. Tôi rất muốn biết làm thế nào mà đường đường một phó chủ tịch
tỉnh hằng ngày bận trăm công nghìn việc như ông ta lại có thể thừa thời gian rỗi
để biết tôi và con trai ông ta đang hẹn hò.

 

Hai
hàm răng của tôi hình như đang va vào nhau cầm cập. Tôi hỏi: “Còn điểm thứ hai ạ?”

 

Ông
ta đứng dậy, lục tìm một bức thứ trên mặt bàn đưa cho tôi, rồi lại lôi từ ngăn
kéo ra một tập hồ sơ đặt trước mặt tôi, nói: “Đọc những thứ trong này xem.”

 

Tôi
run rẩy mở thư, lôi ra một xấp ảnh. Khi những hình ảnh trong đó đập vào mắt
tôi, tôi hổ thẹn chỉ muốn chết luôn cho xong.

 

Không
thể nhìn nổi!

 

Không
biết lúc đó sắc mặt tôi trắng bệch hay xanh xám nữa. Toàn thân tôi lạnh run.
Tôi cảm thấy lòng tự trọng của mình đang tróc ra từng mảng. Đứng trước con người
xa lạ này, tôi không có nổi một cái hố để chui xuống.

 

Tôi
hận không thể lập tức ngất xỉu để thoát khỏi khoảnh khắc tàn nhẫn ngoài sức chịu
đựng này. Nhưng Trình Viễn Thiên lại kiên quyết bắt tôi tỉnh. Ông ta nói rành rọt
từng chữ: “Nhìn mặt sau của bức ảnh!”

 

Tôi
làm theo lời ông ta, lật mặt sau ảnh ra xem. Trên đó dán chi chít những chữ
không biết được cắt từ báo hay tạp chí, từng chữ nối tiếp từng chữ tạo ra một
đoạn tin ác độc tố giác tôi: Tôi là một người rất ái mộ Ninh Hiên. Tôi yêu anh ấy.
Tôi không cần biết đời này tôi có thể có được anh ấy hay không. Nhưng bất kể thế
nào, tôi tuyệt đối không cho phép cô gái này làm người yêu của anh ấy! Nếu bọn
họ còn ở bên nhau, tôi sẽ công bố những bức ảnh này…

 

Trình
Viễn Thiên nói: “Cô có biết một khi những bức ảnh này được phát tán thì hậu quả
sẽ thế nào không? Không chỉ quan lộ của tôi sẽ vì thế mà kết thúc ngay lập tức,
mà tương lai của cô và con trai tôi cũng sẽ bị hủy hoại từ đó!”

 

Bức
ảnh tuột khỏi tay tôi rơi xuống đất. Tôi đứng đờ ra không biết phải làm sao. Tôi
tưởng đây đã là đỉnh điểm của tàn khốc, thế nhưng tôi quá ngây thơ. Đối với một
người xui xẻo, sự tàn khốc không bao giờ có đỉnh điểm.

 

Trình
Viễn Thiên giơ tập hồ sơ ra trước mặt tôi, lạnh lùng nói: “Mở cái này ra!”

 

Tôi
răm rắp làm theo lời ông ta như một cái máy.

 

Trong
túi hồ sơ là một tập tài liệu dày, trong đó ghi chép chi chít các khoản tiền mà
mới nhìn tôi đã giật mình, cuối cùng cộng lại thành một con số khổng lồ. Bên cạnh
con số đó có ghi chú: số tiền đồng chí Tô Thịnh Cường biển thủ để mua cổ phiếu.

 

Đọc
ba chữ Tô Thịnh Cường, tôi cảm thấy cả thế giới quay cuồng, điên đảo. Tôi hoa mắt,
chóng mặt, lảo đảo như đang ngồi xe chạy trên đường núi, toàn bộ cảnh vật xung
quanh đều trở nên mơ hồ không thật chút nào.

 


Thịnh Cường.

 

Đó
là, bố tôi!

 

Chẳng
trách dạo này cả bố lẫn mẹ có vẻ lo nghĩ âu sầu thế, hóa ra là vì chuyện này!
Chính là chuyện này!

 

Tôi
phải vịn chặt vào mép bàn mới có thể miễn cưỡng đứng vững.

 

Những
lời nói của Trình Viễn Thiên chính là cực hình dã man nhất trên đời này, từng
câu từng chữ như đang lăng trì linh hồn tôi: “Cô biết không, chỉ cần tập tài liệu
này được gửi lên trên, thì bố cô sẽ lĩnh án hai mươi năm tù là ít nhất.” Nói tới
đây, ông ta dừng lại nhìn tôi, đợi tôi tự hiểu ra hàm ý.

 

Nhưng
tôi vẫn cứ ngơ ngẩn như khúc gỗ mục, vẫn không tuyệt vọng hỏi ông ta: “Đây có
phải là lời đe dọa không?”

 

Ông
ta cười nhạt gật đầu với tôi. Nụ cười của ông ta rất đúng chuẩn mực của các vị
quan chức, rất nhã nhặn, lịch sự nhưng lạnh lẽo không nói thành lời.

 

Tôi
khóc, bật khóc trong lo sợ, tôi nói với ông ta: Không. Đó là những giọt nước mắt
không thể tin được vào hiện thực tàn khốc này. Tôi muốn trốn chạy nhưng lại
phát hiện ra hoàn toàn không có đường rút lui, nên chỉ còn biết hoảng loạn bật
khóc.

 

Nhưng
tôi không thể rời bỏ Ninh Hiên. Rời xa hắn có khác nào cầm dao tự cắt da thịt
mình.

 

Trình
Viễn Thiên nhặt bức ảnh dưới đất lên, gộp cùng với tập hồ sơ, ném đến trước mặt
tôi, lạnh lùng nói: “Cô bắt buộc phải tránh xa con trai tôi, nếu không cô cứ về
nhà mà đợi đến lúc tiễn bố cô vào tù!”

 

Tôi
vẫn ngu ngốc lên tiếng đấu tranh: “Nhưng con trai ông yêu tôi! Ông làm thế này
không sợ cậu ấy cắt đứt quan hệ ư?”

 

Trình
Viễn Thiên, bố của Ninh Hiên, phó chủ tịch tỉnh sắp trở thành chủ tịch tỉnh,
nghe xong câu hỏi của tôi, khẽ vỗ tay, bật cười nói: “Hỏi hay lắm!” Ông ta nói:
“Tô Nhã, cô giáo Tô, vậy tôi cũng hỏi cô một câu tương tự: cô không sợ, tôi và
con trai tôi sẽ cắt đứt quan hệ ư?”

 

Như
con cáo già hung hăng sừng sộ, gian tà quỷ quyệt, ăn thịt người không nhả xương
đã thành tinh nghìn năm tuổi, ông ta cười tít mắt hỏi tôi, nhưng đằng sau tiếng
cười đó là giọng nói độc ác, uy hiếp tột cùng: “Cô không sợ tôi và con trai tôi
sẽ cắt đứt quan hệ ư? Tôi là người thân duy nhất của nó trên đời này. Tất cả những
gì tôi làm tất nhiên đều vì muốn tốt cho nó, vì tình yêu dành cho nó. Tôi có thể
dựa vào địa vị và khả năng của mình để bảo trợ cho nó một tương lai xán lạn. Thế
còn cô? Cô có thể mang lại điều gì cho nó? Ngoại trừ thứ trống rỗng các người vẫn
hay gọi là tình yêu? Thân bại danh liệt! Phản bội lại bố đẻ! Cô và nó quyết
theo đuổi thứ tình yêu mù quáng dễ thay đổi này rồi lo lắng sợ hãi coi chừng
phán đoán tâm tình lẫn nhau, nó sẽ thường xuyên phải lo nghĩ làm sao để cô quên
được sự thật rằng chính bố nó là người tống bố cô vào tù; cô sẽ lúc nào cũng lo
nghĩ làm thế nào mới khiến nó quên rằng chính vì cô mà nó đã đoạn tuyệt với người
thân duy nhất của nó trên đời này. Hai người sống với nhau nhưng cứ phải dè dặt
và lo âu như thế, ngày này qua ngày khác, sau đó rồi cũng có một ngày, lo lắng
trong lòng sẽ biến thành nỗi oán giận hiện thực, một loại oán hận lẫn nhau chỉ
có phát triển theo hướng ngày càng tồi tệ! Cô sẽ hận, nếu không vì nó thì bố cô
đã không phải ngồi tù; nó sẽ hận, không vì cô thì nó đã không đoạn tuyệt với bố
nó. Dần dần hai người sẽ nảy sinh những mối bất đồng, rồi dần dần xa nhau, căm
hận lẫn nhau và cuối cùng cái được gọi là tình yêu cũng sẽ chẳng mang lại kết
quả tốt đẹp gì!”

 

Tôi
chưa bao giờ tưởng tượng được ngôn ngữ và giọng điệu của con người lại có thể
tàn nhẫn đến mức này, như ngọn roi dài treo lủng lẳng đầy những lưỡi dao sắc nhọn
hung bạo quất mạnh vào cơ thể và trái tim mà tôi không thể né tránh, hết roi
này đến roi khác làm tôi đau đến tê liệt, hết roi này đến roi khác làm trái tim
tôi chết cứng, hết roi này đến roi khác, làm mắt tôi không còn nhìn thấy hạnh
phúc và hy vọng nữa.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+