Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Vẫn mơ về em _ Chương 67 – 68 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

67. Anh chỉ muốn yêu em

Tôi
nhớ ra mấy hôm trước gọi điện về nhà nói chuyện với bố, ông còn hỏi tôi: “Nhã
Nhã, con định quay về chưa?”. Nghĩ đến đây tôi mới yên tâm. Bố không phải ngồi
tù.

 

Tôi
hỏi: “Nhưng bố tôi làm như vậy có khác gì tự thú đâu? Sao có thể thoát khỏi tù
tội đây?”

 

Chuyện
bố tôi làm thâm hụt công quỹ có thể phải đi tù vốn là cái thóp Trình Viễn Thiên
sử dụng để uy hiếp tôi. Tôi vẫn luôn sợ một ngày cái kim trong bọc sẽ lòi ra, bố
tôi sẽ phải vào nhà lao ăn cơm tù. Nhưng thế nào khi mà mọi chuyện đã vở lỡ ra,
bố tôi vẫn bình an vô sự được?

 

Trình
Viễn Thiên nói: “Bởi vì sau đó bố cô đã lập công chuộc tội, tự thú và giao nộp
tài liệu, hơn nữa tuy số tiền tham ô của bố cô không nhỏ nhưng anh ta đã kịp thời
bù trả đầy đủ, lại xét thấy ý thức làm việc từ trước đến nay hết sức tận tụy,
chỉ hồ đồ bị kẻ khác dụ dỗ vi phạm một lần đó, nên chỉ bị tuyên án một năm và
còn được hưởng án treo, không phải ngồi tù. Bố cô nói dù sao cũng không phải chịu
cảnh tù tội nên những chuyện này không cần nói cho cô biết, nói rồi cô phải bận
tâm lo lắng.”

 

Nghe
ông ta nói tôi không khỏi thầm nghĩ, chẳng lẽ chỉ đến lúc bố thực sự vào tù,
tôi mới được sáng tỏ mọi chuyện ư?

 

Tôi
lẩm bẩm: “Thảo nào bỗng nhiên bố xin về hưu sớm”. Đột nhiên tôi nghĩ ra một
chuyện, ngẩng đầu nhìn Trình Viễn Thiên, hỏi ông ta: “Tại sao bố tôi lại chủ động
đi đầu thú và giao nộp tài liêu? Bố tôi quen biết ông ư?”

 

Trình
Viễn Thiên thở dài: “Tất cả những gì bố cô làm đều là vì cô. Ông ấy làm như vậy
với mong muốn tôi có thể đồng ý cho cô và Ninh Hiên đến với nhau, cho hai người
một lối thoát!”

 

Ông
ta lại thở dài nói tiếp: “Thời gian tôi ở trong đó, Ninh Hiên cũng như cô vậy,
không có người yêu bên cạnh, nó rất đau khổ, rất buồn bã. Bây giờ tôi đã được
thả, đã đến lúc tôi phải làm gì đó cho con trai mình.”

 

Nghe
ông ta nhắc đến Ninh Hiên, trước mắt tôi lại rưng rưng một màn sương mù. Tôi
hoang mang hỏi ông ta: “Ninh Hiên…anh ấy sống tốt chứ?”

 

Trình
Viễn Thiên lắc đầu: “Không tốt, rất không tốt.” Ông ta nói: “Tình hình của nó rất
tồi tệ. Tôi đang rất hối hận.”

 

Tim
tôi thắt lại.

 

Ninh
Hiên sống không vui! Chuyện này đối với tôi rõ ràng là nỗi đau đớn giày vò khủng
khiếp như đang bị cắt từng khúc ruột.

 

Tôi
thà một mình hứng chịu hết mọi nỗi buồn, chỉ mong Ninh Hiên được hạnh phúc.

 

Tôi
vẫn nhớ lời mình từng nói: Nếu trong hai người, tôi và Ninh Hiên, còn một người
vẫn giữ được vui vẻ và hạnh phúc thì tôi hy vọng sẽ người đó là Ninh Hiên.

 

Bởi
khi đã yêu một người bằng cả trái tim, ta sẽ luôn hy vọng người đó luôn vui vẻ
hạnh phúc hơn vả bản thân mình.

 

Trình
Viễn Thiên nói với tôi: “Thật ra năm đó thấy Ninh Hiên yêu cô như vậy tôi cũng
đã định tác thành cho hai đứa. Nhưng về sau cô ở thành phố B, Ninh Hiên đến đấy
tìm cô, rồi cầu hôn cô trước mặt bàn dân thiên hạ, tôi lại nhận được bưu kiện nặc
danh từ kẻ nhận là người ái mộ Ninh Hiên. Cô ta đe dọa nếu tôi không tách cô và
Ninh Hiên ra, cô ta sẽ tung những bức ảnh đó cho cả thế giới biết. Vì tương lai
của con trai tôi nên tôi đành điện cho cô, lại lấy chuyện bố cô ra để uy hiếp.
Sau đó chính tôi cũng gặp nạn, ban đầu tôi nghĩ nếu đã như vậy thì thôi, không
cần ngăn cấm cô và Ninh Hiên đến với nhau nữa. Tôi đã tới đoạn gần đất xa trời,
lại phải chịu cảnh tù tội, hà tất khổ sở đi làm hòn đá cứng đầu cản đường hai đứa?”

 

Trình
Viễn Thiên nói: “Thực ra khi đó tôi đã muốn tác thành chuyện của hai đứa rồi.
Nhưng khi tôi vừa xuất viện và bị kết án ba năm tù, thư ký Đường liền cho biết
người đó lại gửi đến một bưu kiện nữa. Thư ký Đường là người biết rõ mọi chuyện,
người đó lại một lần nữa uy hiếp tôi, nếu tôi không lập tức cắt đứt hoàn toàn
quan hệ giữa cô và Ninh Hiên, cô ta sẽ công bố những bức ảnh đó.”

 

“Khi
đó tôi nghĩ, Ninh Hiên có ông bố phạm pháp đi tù đã đủ ô uế danh tiếng lắm rồi,
trong lúc đó mà những bức ảnh đó được công bố nữa thì khác nào họa này chưa
xong nạn kia đã tới, tình hình đã tồi tệ sẽ lại càng tồi tệ hơn. Vì thế tôi quyết
định đành phải tiếp tục nhẫn tâm chia cắt hai đứa! Tôi không thể ngồi nhìn con
trai vừa phải bận tâm về ông bố thân bại danh liệt này, vừa chính mình cũng
thân bại danh liệt.”

 

“Trên
đời này con người chính là loại thích tát nước theo mưa nhất. Giả sử những bức ảnh
đó được công bố khi chưa có chuyện gì xảy ra, hay sau khi người ta đã lãng quên
chuyện bê bối của tôi rồi, thì nó mới có cơ hội làm lại từ đầu. Nhưng nếu nhắm
đúng lúc bố nó vừa dính vào vòng lao lý mà công bố những bức ảnh đó, tôi nghĩ cả
đời này nó đừng hòng đứng dậy được nữa.”

 

Tôi
hoàn toàn tán đồng những điều Trình Viễn Thiên vừa nói. Con người đích thị là
giống loài thích vùi dập nhau nhất.

 

Thì
ra trước khi đi tù Trình Viễn Thiên lại nhận được bưu kiện của Trác Hạo một lần
nữa.

 

Lần
trước Trác Hạo đã nói anh ta làm một điều có lỗi nữa với tôi, có lẽ điều anh ta
muốn nhắc đến chính là chuyện này.

 

Trình
Viễn Thiên cho tôi biết thêm: “Sau khi cô đi, Ninh Hiên không thiết ăn uống gì.
Nó điên cuồng lao vào công việc. Mỗi khi thiết kế, việc đầu tiên nó phải làm là
lôi ảnh của cô ra ngắm, tiếp theo là tự chuốc mình say mèm mới thôi. Tôi không
hiểu gì về lĩnh vực thiết kế đồ trang sức nhưng thư ký Đương cho tôi biết hai
năm nay người ta nhận xét các thiết kế của Ninh Hiên như thế này: một vẻ đẹp bi
thương, tuyệt vọng khiến cả thế giới phải chấn động, thán phục.”

 

Nghe
tin Ninh Hiên tự đày đọa bản thân, nước mắt tôi cứ thế tuôn trào. Tôi hỏi: “Dạ
dày của anh ấy thế nào rồi ạ?” Trước kia dạ dày của hắn đã có vấn đề, hai năm
nay lại chìm ngập trong rượu chè thế này không biết đã biến chuyển ra sao rồi.

 

Trình
Viễn Thiên thở dài liên tục: “Nó đã chảy máu dạ dày hai lần rồi. Bác sĩ nói nếu
cứ tiếp tục tình trạng này thì e rằng sẽ khó mà giữ được tính mạng.”

 

Nghe
tin Ninh Hiên bị chảy máu dạ dày hai lần, tôi nghẹn ngào không sao nói thành lời.
Tại sao người phải chịu những đau đớn này lại không phải là tôi!

 

Trình
Viễn Thiên nói: “Tôi đã sống đến ngần này tuổi rồi, những chuyện thăng trầm lên
xuống, mưa tó sóng lớn, tất cả đều đã nếm trải qua. Giờ đây tôi không mong muốn
gì hơn ngoài con trai tôi có thể có một cuộc sống vui vẻ hạnh phúc. Sau khi ra
tù, tôi và Ninh Hiên đã ngồi nói chuyện nghiêm túc với nhau một lần. Tôi cho Ninh
Hiên xem những bức ảnh đó. Tôi đã hỏi nếu có một ngày những bức ảnh này bị phát
tán rộng rãi thì nó có sợ không? Nó nói thực ra hai năm trước đã biết về những
bức ảnh này. Nó nói dù có thân bại danh liệt hay không cũng không quan tâm, cả
đời này nó chỉ mong được ở bên cô! Tô Nhã, tôi cũng hỏi cô một câu, nếu những bức
ảnh đó bị công khai, cô có chịu đựng nổi không? Nếu cô muốn đến với Ninh Hiên
thì phải chuẩn bị sẵn tinh thần cho chuyện này. Giả sử có một ngày những bức ảnh
đó bị công bố ra ngoài, cô phải có đủ nghị lực để đương đầu và chấp nhận chúng!
Tô Nhã, tôi hỏi lại cô một lần nữa, cô có chấp nhận được không?”

 

Tôi
tự tin nhìn thẳng vào Trình Viễn Thiên, dõng dạc nói với ông ta: “Tôi chấp nhận
được!”

 

Ninh
Hiên có thể, tôi cũng có thể! Ninh Hiên nói cả đời này chỉ muốn được ở bên tôi,
tôi cũng thế!

 

Tôi
không nói cho Trình Viễn Thiên biết ông ta sẽ không còn phải nhận bưu kiện nặc
danh nữa, và những bức ảnh đó sẽ không bao giờ được công bố. Tôi không muốn ông
ta biết từ đầu đến cuối người gây ra những chuyện này không phải là ai đó ngưỡng
mộ Ninh Hiên, mà là Trác Hạo.

 

Tôi
lại nhớ tới câu thoại cũ rích nhưng lại đầy tính Phật, vẫn hay thấy trông phim
truyền hình:

 

Chuyện
đã qua thì để nó qua đi.

 

Nếu
ông trời vẫn cho tôi một cơ hội được nắm đôi tay Ninh Hiên một lần nữa, nếu tôi
có thể một lần nữa được hưởng thứ hạnh phúc mỹ mãn được ở bên người mình thương
yêu, nếu được như vậy thì còn có đều gì là không thể bỏ qua và không thể tha thứ!

 

Trình
Viễn Thiên, có lẽ từ giờ phút này tôi nên gọi là bác Trình, nói với tôi: “Vốn
dĩ Ninh Hiên muốn tự mình đến đây đón cháu về nhưng nó lại lên cơn đau dạ dày,
bây giờ đang phải nằm viện. Trước khi cấp cứu nó đã ngất lên ngất xuống hai lần
nhưng vẫn cứ đòi đi bằng được. Sau đó nếu không nhờ bác sĩ cưỡng chế tiêm cho
nó liều thuốc mê để ta nhân cơ hội một mình đến đây thì chắc giờ này vẫn không
dứt được nó ra mất!”

 

Nói
đến đây ông bật cười ha hả. Tôi cũng cười theo. Nhưng dù là đang cười, trong
khóe mắt cả hai đều đã bắt đầu ngân ngấn nước.

 

Bác
Trình đưa tay lên dụi mắt, nói với tôi: “Cháu quay về thành phố A cùng ta nhé!”

 

Tôi
gật đầu, những giọt nước mắt hạnh phúc cũng tuôn rơi.

 

Tôi
và bố Ninh Hiên cùng quay trở về thành phố A.

 

Khi
tôi đẩy cửa phòng bệnh, Ninh Hiên đang ngồi trước cửa sổ nhìn ra ngoài. Nghe thấy
tiếng động, hắn lập tức quay lại.

 

Tôi
đứng trước cửa, hơi lúng túng cười với hắn. Tôi nói: “Hi, Ninh Hiên!”

 

Hắn
nhìn tôi, cũng cười, hai tròng mắt đỏ hoe. Hắn nói: “Hi, Tô Nhã!”

 

Tôi
bước tới chỗ hắn, khẽ nói: “Lâu rồi không gặp!”

 

Hắn
đứng lên chờ tôi lại gần, khẽ đáp: “Lâu rồi không gặp!”

 

Tôi
đến trước hắn, đưa tay chạm lên má hắn, nhìn vào mắt hắn, họng tôi bỗng cứng
nghẹn. Tôi nói: “Ninh Hiên, em có một câu muốn nói với anh!”

 

Hắn
cũng đưa tay lên vuốt ve má tôi. Giọng nói tuy không khác thường nhưng yết hầu
hắn rõ ràng đang lên xuống rất gấp gáp. Hắn nói: “Tô Nhã, anh cũng có một câu
muốn nói với em!”

 

Tôi
cười với hắn, nụ cười làm nước mắt trào ra khỏi khóe mắt: “Em muốn nói trước!”

 

Hắn
lấy tay lau những giọt nước mắt trên mặt tôi, cười rạng rỡ gật đầu.

 

Tôi
nói: “Ninh Hiên, em sẽ không bao giờ rời xa anh nữa đâu!”

 

Hắn
dồn sức ôm tôi thật chặt, thật cẩn trọng và cũng thật dữ dội.

 

Tôi
rúc mặt vào ngực hắn hỏi: “Thế câu của anh là gì?”

 

Hắn
nói: “Tô Nhã, em biết rồi đấy, đời này anh chẳng cầu mong điều gì, anh chỉ được
muốn yêu em thôi.”

 

Ninh
Hiên nói: “Tô Nhã em biết không, những ngày không có em, anh chỉ muốn chuốc
mình say khướt. Say rồi vừa ngẩng đầu vừa cười hỏi trời: ông Trời ơi, tôi chỉ
muốn được yêu cô ấy thôi. Nhưng tại sao? Tại sao ông không tác thành cho chúng
tôi?”

 

Ninh
Hiên nói: “Tô Nhã em biết không, anh nhất định phải uống say. Khi say anh sẽ có
cảm giác đang được ở cạnh bên em.”

 

Ninh
Hiên nói: “Tô Nhã em biết không, em đã cắm rễ trong trái tim anh lâu lắm rồi,
nhổ thế nào cũng không được, càng nhổ lại càng bám sâu hơn, vào tận trong xương
thịt!”

 

Ninh
Hiên nói: “Tô nhã, thật đấy, cả đời này anh không cầu mong điều gì cả, anh chỉ
muốn được yêu em.”

68. Hạnh phúc sau đám cưới

Sau
đám cưới, Ninh Hiên về thành phố A mở công ty riêng. Các thiết kế của hắn được
đón nhận rất nồng nhiệt, tiền như mọc chân đua nhau chạy vào túi chúng tôi.
Nhìn số tiền trong tài khoản cứ tăng lên chóng mặt từng ngày, tôi không khỏi
đau đầu hỏi hắn: “Nhiều tiền thế này biết tiêu vào đâu bây giờ?”

 

Ninh
Hiên vừa uống trà vừa cười nói với tôi: “Làm một thằng đàn ông, thấy em phải
phiền não vì chuyện này, anh thật mãn nguyện.”

 

Tôi
nói: “Nhưng em lại thấy anh như thế quá biến thái!”

 

Với
một phong thái hết sức tao nhã, Ninh Hiên đặt chén trà xuống, thong thả đứng
lên khỏi bàn, miệng tủm tỉm cười, bước lại mép giường chỗ tôi đang ngồi gấp quần
áo.

 

Cảm
giác nụ cười hắn có chút kỳ quái, tôi hơi lạnh sống lưng: “Anh…định làm gì?
Em…còn chưa gấp xong quần áo, đợi mấy phút nữa…”

 

Tôi
đang nói thì hắn đã lù lù đến trước mặt. Bị bao trùm trong bóng người hắn, tôi
ngẩng đầu nhìn lên, phát hiện trong mắt hắn đang lóe lên thứ ánh sáng rất hoang
dã.

 

Ánh
sáng hoang dã này kết hợp với nụ cười kỳ quái của hắn sao lại có thể làm chấn động
lòng người đến thế.

 

Bỗng
nhiên tôi cảm thấy quần áo trên người hắn…hình như hơi bị thừa…

 

Nuốt
nước miếng, tôi hỏi hắn: “Đứng cho chết mỏi à, ngồi xuống đi!”

 

Hắn
tiện tay vớ lấy mấy chiếc áo trong tay tôi ném sang một bên, tôi kêu lên: “Đừng
vứt xuống đấy, nhăn hết bây giờ! Để em gấp xong đã!” Vừa nói tôi vừa nhổm người
dậy định lấy lại mấy chiếc áo xấu số.

 

Nhưng
Ninh Hiên nhanh hơn, hắn một tay kéo tôi lại đè nghiêng xuống giường, nhìn tôi
cười tít mắt nói: “Mặc kệ chúng đi!”

 

Nhìn
khuôn mặt hút hồn của hắn tôi lại không thể không nuốt nước bọt, vừa mở miệng
giọng đã ẽo ượt không rướn nổi: “Trong sách nói, ngày nào cũng làm sẽ bị hói đấy!”

 

Ninh
Hiên bật cười hôn môi tôi rồi nói: “Không sợ! Tóc anh dày lắm. có rụng cũng
không sợ!” Nói xong hắn ngoác cái miệng sói ra, ngấu nghiến…tôi.

 

Nhắm
mắt lại, tôi thả mình say đắm mê mệt trong từng động tác của hắn, cảm giác lâng
lâng tung bay trong mây khói khiến tôi không kìm nổi khẽ run lên. Đến đoạn cao
trào nhất, cùng hắn hét lớn, đầu óc biến hóa kỳ ảo về trạng thái êm ả mênh mang
sau một hồi huyên náo, hỗn độn.

 

Trước
khi chìm sâu vào giấc ngủ, tôi mệt lữ rúc gọn trong lòng hắn, lờ mờ nhớ ra hình
như vẫn còn một chuyện gì đó quên chưa kịp nói với hắn.

 


chuyện gì ấy nhỉ…

 

 

Vận
động thể lực trước khi đi ngủ có thể giúp người ta ngủ thật ngon. Buổi sáng tỉnh
dậy, tôi vừa uể oải xoay người thở ra đầy thỏa mãn.

 

Đang
vặn mình, tôi chợt nhớ ra chuyện muốn nói tối qua.

 

Ninh
Hiên đang tắm, đợi hắn đi ra, tôi ập đến kéo cánh tay hắn nũng nịu nói: “Ông
xã, em muốn bàn với anh một chuyện!”

 

Ninh
Hiên vừa lau tóc vừa nhếch miệng nở cụ cười đầy đen tối, hỏi: “Vẫn muốn nữa?”

 

Kiềm
chế cơn kích động muốn cào cấu, đánh đấm hắn, tôi nói: “Linh tinh! Đấy không phải
là chuyện em muốn nói, chuyện em muốn nói là..” Tôi còn chưa kịp nói hết câu liền
bị hắn ngắt lời: “Muốn đi làm hả?”

 

Sau
khi kết hôn, tôi chỉ quanh quẩn ở nhà để Ninh Hiên nuôi. Ngày xưa khi hắn vẫn
là học sinh tôi vẫn là cô giáo, hắn đã từng nói với tôi: “Sau này anh sẽ nuôi
em, em không phải làm gì hết chỉ cần yêu anh là được!” Nhưng phải sau tám năm
xa cách dài như kháng chiến, đến bây giờ hắn mới có cơ hội thực hiện điều đó.

 

Tôi
biết rõ Ninh Hiên thương tôi, không muốn tôi ra ngoài bôn ba vất vả nên đã đồng
ý với yêu cầu của hắn là sẽ ngoan ngoãn ở nhà làm phu nhân hào phú, không đi
làm ở đâu hết.

 

Ban
ngày không có việc gì thì ở nhà nghe nhạc, ra ngoài đi dạo, buổi tối đợi chồng đi
làm về cùng ăn cơm, cùng hôn nhau, trước khi đi ngủ lại thực hiện mấy bài vận động
nồng cháy trên giường, cuộc sống như vậy nói chung cũng được coi là thảnh thơi
an nhàn.

 

Thảnh
thơi thì thảnh thơi đấy, nhưng như thế lâu quá lại cảm thấy thật sự quá nhàm
chán. Cuối cùng sau một tháng làm phu nhân hào phú tôi vẫn không thể quen được
với tình cảnh không có việc gì để làm. Tôi muốn đạp cửa chạy ra ngoài tìm một
công việc gì đó.

 

Cuối
cùng Ninh Hiên cũng chấp nhận yêu cầu của tôi, đồng ý cho tôi ra ngoài làm việc.
Nhưng làm việc thì phải nghe theo sự sắp xếp của hắn, cấm không được ý kiến.

 

Nghe
xong điều kiện ngang ngược của hắn, tôi nhăn nhó hỏi: “Không phải anh định cho
em đến công ty anh làm thư ký giám đốc đấy chứ?”

 

Nếu
thế thật thì có khác nào ở nhà đâu…

 

Ninh
Hiên cười khúc khích: “Anh cũng định thế nhưng sợ em không đồng ý!”

 

Tôi
liền lắc đầu rồi lại gật đầu: “Không đồng ý, không đồng ý! Anh đoán đúng, anh
đoán đúng đấy!”

 

Lại
một ngày ở nhà trông nhà nữa trôi qua, khi đã xong xuôi mọi hoạt động buổi tối,
chuẩn bị chìm cào giấc ngủ. Ninh Hiên mới ghé sát tai tôi nói: “Anh lo liệu
xong rồi, từ tuần sau bà xã có thể bắt đầu đi làm.” Tôi vội vàng mở to mắt, hỏi
hắn: “Làm việc gì?”

 

Ninh
Hiên cười nham hiểm: “Nghề chính của em!”

 

Nghề
chính của tôi.

 

Tối
hôm đó tôi phải nghĩ mãi mới nhớ ra nghề chính của mình là gì.

 

___Giáo
viên dạy toán.

 

Thì
ra Ninh Hiên đã sắp xếp cho tôi quay trở lại trường Trung học số 1!

 

Sau
tám năm, nhìn lại những ký hiệu công thức trong sách giáo khoa, tôi có cảm giác
như đã xa cách chúng cả một đời.

 

Ninh
Hiên nói: “Năm đó anh không được em hướng dẫn tốt nghiệp, bây giờ anh rất muốn
nhìn em tiễn một khóa học sinh ra trường, cũng là để kỷ niệm chuyện trước kia của
bọn mình!”

 

Với
lý do vô cùng hợp tình này của hắn, tôi không thể nào từ chối được, bắt đầu ra
sức soạn giáo án.

 

Thứ
Hai đến trường, đầu tiên tôi đi gặp hiệu trưởng. Đứng trước của phòng hiệu trưởng,
tôi không khỏi bồi hồi thấp thỏm vì những chuyện đã xảy ra trong quá khứ. Nhưng
liền sau đó, tôi đã phấn khởi như mở cờ trong bụng.

 

Hiệu
trưởng từ một người đầu tóc bạc phơ biến thành một người trung niên khỏe mạnh!

 

Tôi
bỗng nhiên nhớ ra, trong một lúc vẫn còn mơ mơ màng màng, hình như Ninh Hiên có
nói cho tôi biết trường Trung học số 1 đã đổi hiệu trưởng, là một người đàn ông
đứng tuổi. Một lần hắn “cải trang vi hành” đến các cửa hàng thì gặp ông ta, hai
người nói chuyện khá hợp nên đã kết thân từ đó.

 

Đã
gặp hiệu trưởng xong, tiếp theo là đến phòng bộ môn gặp đồng nghiệp.

 

Những
thầy cô trong tổ Toán năm đó giờ còn lại chưa đến một nửa, nhìn thấy tôi ai
cũng há miệng ngạc nhiên, thi nhau nói: “Nghe nói có đồng nghiệp mới tên là Tô
Nhã, mọi người tưởng là trùng tên thôi, không ngờ đúng là em à, Tô Nhã! Sao tự
nhiên hồi trước lại xin nghỉ việc thế? Sao bây giờ lại quay về? Lấy chồng chưa?
Nếu còn độc thân cô giới thiệu cho người này!”

 

Trước
những ánh mắt và lời nói niềm nở nhưng cũng đầy thăm dò này, tôi đành giả ngây
giả ngô bịa ra vài chuyện cho qua.

 

Ninh
Hiên vẫn dùng tên Trình Hải để giao tiếp và làm việc bên ngoài, hắn cũng kiên
quyết che giấu tung tích, chẳng mấy khi cho phép phóng viên chụp ảnh mình nên số
người biết Ninh Hiên chính là Trình Hải rất ít.

 

Tôi
nói với mọi người năm đó sức khỏe có vấn đề nên xin nghỉ dạy, bây giờ bệnh tình
đã khỏi mới quay trở lại trường tiếp tục công tác. Ngoài ra tôi cũng đã kết hôn
nên mọi người không phải mất công mai mối làm gì. Cuối cùng tôi lịch sự nói hai
tiếng “cảm ơn” để kết thúc buổi hàn huyên khi hội ngộ này.

 

Không
ít thầy cô cao tuổi đã về hưu, vị trí của họ được các giáo viên trẻ khác lấp chỗ.
Văn phòng bộ môn năm đó bây giờ được chia ra làm hai phòng, một bên dành cho
các thầy cô thuộc hàng lão thành, một bên là của các giáo viên trẻ. Tôi được xếp
vào ngồi cùng phòng với lực lượng giáo viên trẻ bộ môn. So với năm xưa, không
khí trong văn phòng dường như sôi nổi hơn rất nhiều. Tôi lặng lẽ quan sát,
ngoài tôi ra còn có năm giáo viên trẻ khác, bốn nữ một nam đang to nhỏ bàn chuyện
gì đó. Mấy người đó rủ tôi buổi tối cùng đến sàn nhảy. Khi tôi nói mình phải về
với chồng liền bị cả đám giếu cợt một trận ê chề.

 

Chuẩn
bị xong xuôi tất cả mọi thứ, tôi cắp sách vở lên lớp. May mắn lần này tôi được
nhận một lớp khá ngoan, đám học sinh rất dễ bảo, không làm khó tôi chút nào, vừa
thấy tôi tất cả đều cười tít mắt.

 

Bài
học đầu tiên đã kết thúc tốt đẹp, tâm trạng tôi vô cùng phấn khởi.

 

Về
đến nhà tôi luôn miệng nịnh bợ Ninh Hiên là ông chồng sáng suốt, ông chồng uy
vũ, dạy học là tạo phúc cho nhân loại, có ý nghĩa và vui hơn nhiều so với làm
bà nội trợ suốt ngày lo chuyện cơm nước.

 

Ninh
Hiên vừa cười xảo quyệt vừa hỏi tôi định cảm ơn hắn thế nào. Tôi nói: “Anh làm
việc vất vả cả ngày, chắc là đau lưng nhức mỏi cơ bắp lắm, để em mát xa cho anh
thư thái nhé!”

 

Hắn
kéo tay tôi trườn đến ngực hắn rồi dùng giọng gian tà nói: “Ừ, anh thích được
em mát xa lắm, nhưng không phải là ở đó mà ở đây này…” (anh Hiên này BT wá….)

 


không biết chúng tôi đã ve ván tán tỉnh nhau bao nhiêu lần rồi nhưng trước kiểu
chim chuột trắng trợn này của hắn, tôi vẫn thấy mặt mình nóng ran, tim đập chân
run đầu óc quay cuồng.

 


mơ màng màng xoa bóp cho hắn, xoa xoa bóp bóp cuối cùng không biết thế nào lại
thành ra chính tôi cũng được hắn xoa bóp, sau đó, tiến thêm một bước nữa, bị hắn
xơi tái hoàn toàn.

 

Sắp
chìm vào giấc ngủ, hình như tôi nghe thấy hắn nói muốn có một em bé.

 

Nghe
hắn nói thế tôi không thể không sướng rơn cười mãn nguyện.

 


cưng của hai chúng tôi, tôi đã muốn từ rất lâu rồi.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+