Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Vẫn mơ về em _ Chương 69 – 70 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

69. Quay lại làm giáo viên

Khác
xa với lần đầu tiên làm giáo viên luống cuống, sau tám năm xa cách mái trường,
lần thứ hai đứng trên bục giảng với tư cách là một cô giáo dạy Toán, tôi thực sự
thấy mình làm rất tốt.

 

Càng
ngày tôi càng thấy mình rất ra dáng một nhà giáo chân chính.

 

Tôi
nhanh chóng hòa nhập cùng mấy đồng nghiệp trẻ trong phòng. Ngoại trừ cậu thầy
giáo duy nhất ra, bốn cô nàng còn lại đều mang tố chất hóng hớt háo sắc rất điển
hình của giới trẻ hiện nay.

 

Trong
đó, danh hiệu hóng hớt nhất phải thuộc về Thôi Sa. Nó không những lắm điều mà
còn háo sắc kinh khủng, sinh thời hễ thấy giai đẹp là thèm chảy nước miếng. Học
sinh của nó phàm là nam sinh có chút nhan sắc thì cứ không bao giờ phải lo trượt
cả.

 

Nhìn
nó rồi nhìn lại bản thân mình mà tôi lại thấy ngậm ngùi, lại thở dài, lại nuối
tiếc.

 

Năm
đó tôi chỉ ham hố có một câu mỹ nam thôi mà về sau hết bất hạnh này đến đau khổ
khác nối đuôi nhau ập lên đầu. Đồng chí Thôi Sa cùng một lúc thèm khát nhiều
nam thiếu niên như vậy mà ngày ngày vẫn bình an vô sự ung dung ngồi chắc chắn
trên chiếc ghế giáo viên cao quý, không thể không nói thời thế đảo điên cả rồi.

 

Một
trong những sở thích của Thôi Sa là buổi sáng đến trường từ rất sớm, ngồi trong
văn phòng vừa thưởng thức bữa sáng bổ dưỡng của nó vừa nghiên cứu đủ loại tin tức
giật gân trên các báo hằng ngày.

 

Sáng
nay, vừa bước chân vào văn phòng tôi đã bị tiếng hét chói tai của bốn cô nàng dọa
cho chết khiếp.

 

Trấn
tĩnh lại tôi liền đi đến chỗ bọn họ, vừa vỗ ngực cho đỡ sốc vừa hỏi: “Lại có
chuyện gì mà gào ầm lên thế, dọa người ta sợ quá đi mất!”

 

Thôi
Sa mang bộ mặt thiếu nữ hoài xuân giơ quyển tạp chí trong tay ra trước mặt tôi
nói: “Chị Tô, chị biết không, thì ra trên đời này tồn tại một anh chàng đẹp
trai hảo hạng thật! A! Sao lại có người đẹp trai đến thế cơ chứ! A A! Sao lại
có người đã đẹp trai thì chớ lại còn tài hoa xuất chúng như thế cơ chứ! A A A!
Tại sao tôi lại không phải là vợ của con người đẹp trai tài giỏi này cơ chứ!”

 

Mới
sáng sớm Thôi Sa đã phát bệnh làm tôi sợ gần chết, tôi vồ lấy tờ tạp chí từ tay
nó, đảo mắt tìm xem gã đẹp trai hảo hạng nó nói đến trông như thế nào.

 

Ánh
mắt đã tập trung vào đúng trọng điểm, tấm ảnh nhỏ trên tờ tạp chí làm tôi kinh
hoàng đến nỗi mồm miệng há hốc, hai mắt trợn ngược.

 

Hóa
ra người mà Thôi Sa dâm đãng thèm nhỏ nước dãi lại chính là ông chồng tôi!

 

Ôi
trời, nhìn nước dãi ròng ròng chảy ra từ miệng bốn đứa, tôi thấy mình phải có
trách nhiệm bảo vệ sự trong trắng về mặt tinh thần cho ông xã, không thể để bọn
này tùy ý mạo phạm được.

 

Tôi
quyết định chọn cách giẫm đạp. Tôi nói: “Thằng cha này nhìn là biết công tử bột,
được mỗi cái mã ngoài thôi.”

 

Ông
xã ơi em xin lỗi, em chỉ không muốn để anh bị bọn háo sắc này mạo phạm thôi,
tha thứ cho em!

 

Thôi
Sa nhìn tôi, chu mỏ mỉa mai tôi: “Chị Tô đúng là điển hình của thể loại ăn
không được nho thì chê nho chát! Trình Hải không phải là loại nổi tiếng nhờ
nhan sắc tướng mạo đâu thưa chị, người ta thực sự có tài đấy ạ! Em chẳng dám
mong được nói chuyện với anh ta một lần, chỉ cần được đến gần ngắm nhìn cho thỏa
hai con mắt là sung sướng lắm rồi!”

 

Tôi
nói: “Dễ thôi, đến chầu chực trước cổng công ty người ta, thế nào chẳng thấy”

 

Thôi
Sa vẫn tiếp tục ái oán: “Chị tưởng em chưa đến đấy bao giờ chắc, không biết bảo
vệ ở đấy có phải là đệ tử tục gia của Thiếu lâm tự hay không, nghiêm ngặt khủng
khiếp, người không có phận sự đừng có mơ được vào trong đấy! Ôi trời!”

 


có vào được cũng vô ích. Không phải là nhân viên cấp cao thì cũng chỉ có vài
người có phúc mắt mới được chiêm ngưỡng anh chồng tôi thôi, hờ hờ hờ!

 

Tờ
tạp chí tiếp tục bị chuyền tay từ người này sang người khác. Chuyền được một
vòng thì tất cả cùng phát bệnh háo sắc.

 

Nhìn
cảnh ông xã mình bị bọn dâm đãng này thèm thuồng đến giàn giụa nước dãi thế
này, cảm xúc của tôi lại hết sức phức tạp, vừa tự hào vừa lên cơn ghen.

 

Bọn
họ nói với tôi: Tô Nhã, em nguyện giảm thọ mười năm, chỉ mong đổi lấy một lần
mây mưa với anh ấy!

 

 

Sặc
máu!!!

 

Thôi
Sa còn bổ sung thêm một câu: Tô Nhã, nếu được cưới anh ấy thì cho dù sáng hôm
sau phải đi trung tiện qua đường miệng em cũng mãn nguyện.

 

 

Co
rúm!!!

 

Sặc!
Chúng không thèm gọi tôi là chị Tô nữa mà đã chuyển hết thành Tô Nhã từ bao giờ
thế này! Không hiểu trái tim dâm đãng của bọn này phát cuồng ra thể thống nào rồi
nữa!

 

Buổi
tối, về đến nhà tôi kể lại cho Ninh Hiên chuyện dâm loạn xảy ra ở trường buổi
sáng, Ninh Hiên có vẻ điềm nhiên không quan tâm lắm chỉ tủm tỉm cười nhìn tôi.

 

Nụ
cười của hắn thật sự quá đẹp, làm tôi rơi vào trạng thái hôn mê ngay lập tức,
tôi lấy hai tay nâng mặt hắn lên, bắt đầu phát bệnh lẳng lơ: “Ông xã, anh cười
đẹp quá! Em thấy mình cũng giống chúng nó, nếu hôm nay được động phòng với anh
thì ngày mai có phải chết em cũng vui vẻ chấp nhận!”

 

Ninh
Hiên kéo một tay tôi kề lên miệng hôn nhẹ: “Nói linh tinh!” Sau đó trở mình nằm
đè lên tôi, “Em chỉ được chết theo một cách duy nhất và ở một nơi duy nhất,
chính là trong lòng anh và chết vì bị anh thương, anh yêu, anh chiều!”

 

Chút
lý trí cuối cùng còn sót lại của tôi lập tức bị cuốn đi hoàn toàn, toàn bộ các
giác quan vốn có đều tập trung vào việc cùng Ninh Hiên sản xuất ra một em bé…

 

Giữa
bốn cô giáo trẻ này có một quy tắc bất thành văn, Chủ nhật mỗi tuần lần lượt sẽ
có một người mời cả bọn đến nhà ăn chơi tiệc tùng.

 

Tuần
này vừa vặn mới hết một vòng. Cũng chính là vừa khéo đến lượt người mới đến là
tôi đây.

 

Nhìn
bộ dạng mong mỏi nhưng lại có phần dè dặt, ngại ngùng của bốn cô nàng trẻ tuổi,
tôi thấy hơi buồn cười. Tỏ ra vô cùng nghiêm chỉnh, đức độ mà cũng rất tha thiết,
chân thành, tôi đưa ra lời mời: “Hay là tuần này mọi người đến nhà chị chơi đi!”

 

Cả
bốn đứa lập tức hớn hở toe toét cười, gật đầu lia lịa: “Được đấy, được đấy!”
Sau đó hỏi: “Có được đi kèm không?”

 

Tôi
cười nói: “ Đương nhiên là được, càng đông càng vui mà.”

 

Thôi
Sa chen vào một câu: “Chị Tô, bọn em đều cho người yêu đến, thế thì chị cũng
cho chồng đi theo nhé!”

 

Tối
suýt phì cười, có đứa đã tức mình lên tiếng: “Thôi Sa, đồ ngốc, nhà của chị Tô
không phải chính là nhà của chồng chị ấy à, như thế không được nói là “đi theo”
mà phải nói là “xuất hiện”, rõ chưa?”

 

Tất
cả cùng cười phá lên, Thôi Sa ngốc nghếch ngớ ngẩn đứng ôm đầu.

 

Tôi
vừa cười vừa nói: “Chuyện này thì khó nói lắm, ông xã chị khá bận, phải hỏi xem
cuối tuần có thời gian không đã.”

 

Buổi
tối về nhà, tôi hỏi chủ nhà xem cuối tuần có rỗi không. Ninh Hiên nói: “Thứ Bảy
anh phải đi công tác một chuyến, đến thứ Ba tuần sau mới về được.” Hắn hỏi tôi
có chuyện gì.

 

Tôi
nói các bạn đồng nghiệp muốn đến nhà chơi, mang theo cả “hàng xách tay” nên bảo
tôi hôm đó ông chủ nhà có lộ diện được không. Tôi cười gian xảo: “Anh mà xuất
hiện trước mặt chúng nó, úi trời! Em đoán thể nào chúng nó cũng thi nhau há hốc
miệng, có khi nuốt trọn được cả quả trứng gà chứ chẳng chơi! Ông xã. anh không
biết chúng nó thèm khát anh kinh khủng thế nào đâu!”

 

Ninh
Hiên vừa cười vừa lắc đầu: “Em ấy, ba mươi đến nơi rồi mà vẫn chẳng khác gì trẻ
con!”

 

…Cảm
giác này…hơi rùng mình…

 

Đến
thứ Bảy buổi sáng tôi thức dậy tiễn Ninh Hiên ra sân bay. Không nói rõ được tại
sao, mỗi khi tiễn Ninh Hiên lên máy bay, dù ngay ngày hôm sau hắn sẽ về, thậm
chí là về ngay trong ngày, nhưng lòng tôi vẫn trĩu nặng cảm giác lưu luyến và lạc
lõng rất khó tả.

 

Trước
khi lên máy bay Ninh Hiên có lẽ cũng đã nhận ra vẻ thất thần khác thường của
tôi, hắn bất lực thở dài, rồi dịu dàng cười nói: “Sao mà môi lại trề ra thế
kia? Không vui à? Nhìn em xem, mắt mũi chụm lại làm một rồi đây này! Bà xã, đừng
như thế, ngoan nào, mấy hôm nữa anh sẽ về ngay ấy mà!”

 

Hắn
hôn lên trán tôi, rồi lại hôn môi tôi, tôi ôm hắn một chút, nói: “Ừ, biết rồi,
anh nhớ tự chăm sóc bản thân!”

 

Hắn
lại đưa tay lên vỗ đầu tôi mấy cái, quay lưng đi thẳng.

 

Tôi
lững thững trở về, bắt đầu lơ đãng chuẩn bị đồ cho buổi tiệc ngày mai với bốn cô
tiểu yêu tinh.

 

Nghĩ
Ninh Hiên đằng nào cũng không có nhà, tôi dứt khoát gói ghém cất hết ảnh gia
đình đi, tránh để chúng nó nhìn thấy lại phải giải thích lôi thôi. Chúng mà biết
người đàn ông chúng thèm nhỏ dãi bấy lâu, tưởng rằng cách xa vời vợi, lại chính
là “tướng công” của tôi thì chắc sẽ sốc ói máu lăn quay ra đất cả lũ mất.

 

Thực
ra tôi cũng muốn biết bộ dạng chúng nó sẽ thế nào khi biết chồng tôi là ai lắm,
nhưng đáng tiếc khổ chủ vẫn thường bảo tôi làm người cần biết giấu tung tích.

 

Dọn
dẹp và chuẩn bị xong xuôi, tôi ngủ trọn một giấc, sáng thức dậy tự làm một ít đồ
ăn sáng. Hôm qua tôi đã cho cô giúp việc nghỉ phép. Buổi sáng sớm mát rượi, phải
lủi thủi ngồi ăn sáng một mình thật khiến người ta dễ có cảm giác cô quạnh.

 

Chỉ
mới qua một đêm không gặp, mà tôi đã nhớ mong hắn lắm rồi!

 

Gần
10h, mọi người nô nức đến gõ cửa theo địa chỉ tôi đã cho.

 

Tôi
chân thành bày tỏ sự tiếc nuối và áy náy với tất cả: “Thật không phải, ông xã
chị bận quá, phải đi công tác nên hôm nay không tham gia với chúng ta được! Mọi
người cứ tự nhiên, không cần câu nệ khách sáo!”

 

Bốn
cô nương cùng bốn bạn đồng hành công vào nhà. Không ngoài dự đoán, vừa vào
trong cả lũ đã thi nhau trầm trồ: “Oa oa! Tô Nhã, đây là nhà chị hay phim trường
thế? Hoành tráng quá!”

 

Tôi
khiêm tốn nói: “Cũng tàm tạm! Tàm tạm!”

 

Nhà
cửa quá to, đồ đạc lại quá xịn mà tìm khắp nơi không thấy một bức hình nam giới
nào, chúng bắt đầu ngang nhiên quay sang đoán già đoán non tôi cưới được một
lão già giàu sụ.

 

Tôi
nghiêm túc cải chính: “Không phải! Thật sự không phải thế!”

 

Thôi
Sa là đứa cầm đầu, tỏ thái độ rõ nhất, nó nói: “Không tin, thật sự không thể
tin được!”

 

Tôi
mà nói cho chủ nhà biết đồng nghiệp của vợ hắn nói hắn là ông già ốm yếu, liệu
hắn có nhăn mày khó chịu không nhỉ?

 

Thôi
Sa vẫn không buông tha, hỏi tôi: “Chị Tô, em không nhịn được, cho em hỏi thẳng
một câu nhé, đương nhiên chị phải công khai trả lời thành thật! Có đúng chị là
vợ cả không đấy? Sao càng nhìn em lại càng cảm thấy chị như… vợ bé của người
ta!”

 

Tôi
choáng! Thế quái nào mà sau một hồi phân bua, giả thiết tôi lấy chồng già đã được
bác bỏ, nhưng lại chuyển ngay thành vợ bé là sao!

70. Bữa tiệc cùng đồng
nghiệp mới

Tôi
thở dài, bất lực ôm trán, chân thành nói với Thôi Sa: “Em gái, tin chị đi, chị
không phải là vợ bé, chị là phu nhân danh chính ngôn thuận của anh rể em! Thêm
nữa, chồng chị không phải lão khọm già, thực ra anh ấy còn ít tuổi hơn chị!”

 

Nghe
tôi nói tất cả đều tỏ thái độ kinh ngạc, không tin. Chán chẳng buồn giải thích
thêm nữa, tôi mặc kệ cho chúng muốn nghĩ thế nào thì nghĩ.

 

Hàn
huyên trò chuyện cười đùa ha hả một hồi chúng mới bắt tay vào giúp tôi nấu nướng.
Tôi nói trước buổi tiệc hôm nay sẽ được làm theo hình thức buffet, tất cả đều hứng
khởi đồng ý ngay.

 

Lúc
khai tiệc, nhìn chúng nó từng đôi từng đôi tíu tít với nhau ngay trước mắt, lại
thấy chỉ có mỗi mình đơn thân lẻ bóng, tôi không khỏi cảm thấy có chút lạc
lõng.

 

Nếu
có Ninh Hiên ở đây thì tốt biết mấy. Nhất định hắn sẽ rướn tay ra thật xa, gắp
mấy miếng đu đủ mà tôi thích ăn nhất, bỏ vào đĩa cho tôi rồi cười nham hiểm
nói: “Bà xã, thực ra em không cần tẩm bổ món này nhiều quá làm gì, kích cỡ của
em bây giờ anh đã thích lắm rồi!” Sau đó tôi sẽ phản ứng lại theo kiểu nũng nịu,
giả vờ hờn dỗi, đấm hắn lia lịa, mắng hắn là đồ đen tối.

 

Xì!
Thật tiếc Ninh Hiên không có ở đây, tôi chỉ có thể đứng một mình tưởng tượng viển
vông ra như thế, đau khổ quá!

 

Càng
nghĩ đến hắn lại càng thấy nhớ hắn thật. Ăn được mấy miếng trong trạng thái hồn
lìa khỏi xác, tôi cầm theo điện thoại lẳng lặng ra ngoài ban công.

 

Tôi
muốn gọi điện cho hắn, muốn được nghe giọng hắn.

 

Nhưng
tôi chưa kịp ấn phím gọi điện thì điện thoại đã tự đổ chuông trước.

 

Tên
người gọi đến hiện rõ trên màn hình, làn mây mù bao phủ trong tôi lập tức bị
quét sạch. Ấn phím nhận cuộc gọi, tôi phấn khởi reo lên: “Ông xã!”

 

Trong
điện thoại truyền đến tiếng cười trầm thấp vui vẻ của Ninh Hiên: “Sao vui thế?
Vì điện thoại của anh hả? Bà xã nhớ anh lắm có phải không!”

 

Tim
nghĩ một đằng nhưng miệng tôi lại nói một nẻo: “Đâu ra, còn lâu. Người ta vui
vì bữa tiệc đấy chứ!”

 

Ninh
Hiên ờ một tiếng rồi hỏi: “Bây giờ đang làm gì?”

 

Tôi
đáp: “À, đang ăn buffet.”

 

Ninh
Hiên nói: “Nhưng sao anh cảm giác như em không phải đang ăn.”

 

Tôi
nói: “Ừ, em ăn xong rồi.”

 

Ninh
Hiên cười như đã biết tỏng: “Ăn xong rồi hay nhớ anh quá nên ăn không được?”

 

Tôi
cãi ngang: “Ừ, đúng là nhớ anh đấy, cứ nhớ đến anh lại thấy cực kì ngán nên ăn
không nổi!”

 

Ninh
Hiên bật cười: “Về nhà anh cho ăn đòn!”

 

Sợ
chết khiếp! Hắn định cho tôi ăn đòn á!!!

 

Mồ
hôi lạnh chưa kịp khô, Ninh Hiên lại hỏi tôi: “Bà xã, có nhớ anh không?”

 

Tôi
nghiến răng nói: “Không!” Thực ra chẳng nhớ muốn hóa đá đến nơi rồi lại còn.

 

Ninh
Hiên dịu dàng lên tiếng: “Ờ, nhưng bà xã ơi, anh nhớ em lắm! Ừm, thực ra là nhớ
khủng khiếp!”

 

Câu
trả lời dối trá của tôi lập tức bị Ninh Hiên phanh phui, tôi tủi thân thủ thỉ
vào điện thoại: “Ông xã ơi em cũng nhớ anh! Nhớ khủng khiếp! Bọn họ ai cũng có
đôi có cặp, chỉ mỗi em một mình thôi!”

 

Ninh
Hiên vỗ về tôi: “Bà xã đừng buồn nữa. Em ra cửa đi, đợi lát nữa có người ấn
chuông thì mở cửa nhé, anh có quà gửi về cho em!”

 

Nghe
hắn nói những câu này tôi sướng run người, cúp điện thoại xong vội tung tăng chạy
ngay ra chỗ cửa ra vào.

 

Mấy
người bọn Thôi Sa thấy dáng vẻ phấn khởi của tôi đều lấy làm lạ, cùng nhau than
vãn: “Chẳng hiểu bà này giống gái 30 tuổi ở chỗ nào, đi với đứng kìa, có khác
gì mấy khuê nữ trăng rằm đâu!”

 

Tôi
không buồn quan tâm tới mấy câu này của chúng, chăm chăm cắm đầu cắm cổ xông thẳng
ra cửa chính. Bọn Thôi Sa cũng tò mò bưng cả đĩa chạy theo, hỏi tôi: “Chị Tô,
chị định làm gì thế? Đang đợi ai à? Không phải là chồng chị về đấy chứ?

 

Tôi
cười tít mắt lắc đầu: “Không phải ông xã chị về, là quà ông xã gửi cho chị sắp
về!”

 

Chúng
nghe tôi nói xong đầu óc vẫn còn mơ hồ, chỉ có mình tôi là vui mừng khôn tả.

 

Cuối
cùng chuông cửa cũng kêu lên, tôi nhanh tay mở ngay cửa.

 

Giật
mình, một bó hoa hồng đỏ thắm bất ngờ xuất hiện trước mặt tôi, choán hết cả
không gian trước mắt.

 


hoa to đến nỗi khuôn mặt người mang hoa đến cũng bị che kín đằng sau. Bọn Thôi
Sa đứng bên cạnh trầm trồ hét ầm lên không ngớt.

 

Lúc
đó tôi lại vô cùng muốn biết người chuyển hoa đến trông như thế nào.

 

Tôi
vừa nhận bó hoa vừa cố nghiêng đầu nhìn ra trước.

 

Sau
đó, một khuôn mặt đẹp trai đang tủm tỉm cười dần dần lộ diện sau bó hoa.

 

Tôi
không khỏi kinh ngạc reo lên: “Ông xã!” cả người lao đến ôm chầm lấy khổ chủ.

 

Tôi
không thể ngờ Ninh Hiên đã quay về!

 

Ninh
Hiên cũng ôm chầm lấy tôi khi tôi bổ nhào vào người hắn, cười nói: “Bà xã,
trông kìa, tất cả đang nhìn em đấy!”

 

Tôi
nóng mặt, vội vàng tách khỏi hắn, ngượng ngịu ngoảnh mặt lại xem sao, liền bị một
phen ngẩn ngơ, sững sờ nữa.

 

Bọn
Thôi Sa, đúng là quá…quá mất mặt mà! Một đứa, hai đứa rồi ba, bốn đứa, tất cả đều
đang đứng há hốc miệng, trợn mắt, đực mặt nhìn chăm chú vào Ninh Hiên. Thậm chí
nơi khóe miệng còn đang ngưng đọng một thứ chất lỏng trong suốt.

 

Thôi
Sa xem ra vẫn còn là người, hoàn lại hồn sớm nhất, vừa nhìn tôi không chớp mắt
vừa hét lên: “AAA – Mẹ ơi, con choáng quá, choáng quá! Chị Tô, rốt cuộc thế này
là thế nào! Chị gọi anh ấy là ông xã là sao? AAA – Mẹ ơi, mẹ ơi, chị nói Trình
Hải là chồng chị á! AAA – Mẹ ơi, mẹ ơi, mẹ ơi con không tin, không hít nổi ôxy,
không thở được nữa rồi, con ngất đây!”

 

Bạn
trai nó đứng bên cạnh mặt rúm ró, trông điệu bộ có vẻ như chỉ hận không thể lấy
kim khâu kín ngay cái miệng nó lại cho hả.

 

Hồn
ba đứa còn lại được tiếng kêu Thôi Sa gọi về, nhập lại vào xác, cũng bắt đầu
inh ỏi gào lên không ngớt. Tôi nghe mà suýt điếc tai.

 

Bốn
đứa háo sắc hoàn toàn phủ phục dưới chân Ninh Hiên, nước dãi giàn giụa làm tôi
và đám bạn trai chúng nhìn vào mà tức nổ đom đóm mắt.

 

Quyết
phải lấy vải bị chặt những cặp mắt hau háu háo sắc của mấy con cáo trẻ này lại,
tôi kéo tay Ninh Hiên hỏi hắn: “Ông xã, sao anh đã về rồi, không phải nói thứ
ba mới về được à?”

 

Ninh
Hiên trìu mến vỗ đầu tôi nói: “Không phải em muốn anh ở nhà đón tiếp các bạn đồng
nghiệp à?”

 

Cử
chỉ, giọng nói, ngữ khí của hắn lập tức lại làm cho bốn con bệnh háo sắc kinh
ngạc gào thét một lần nữa.

 

Thờ
ơ không thèm quan tâm đến tiếng ồn ào xung quanh, tôi kéo Ninh Hiên sang một
góc, nhẹ nhàng đong đưa cánh tay hắn, khẽ hỏi: “Sao anh biết em muốn anh ở nhà
cùng em tiếp đãi mấy người họ?”

 

Ninh
Hiên lại vỗ đầu tôi mấy cái nói: “Hôm qua lúc tiễn anh ở ngoài sân bay, trông
đáng thương hệt như con mèo bị bỏ rơi, làm anh không nỡ đi lâu. Anh mà không về
ngay thì tối nay không sao ngủ yên được, trong đầu lúc nào cũng hiện lên khuôn
mặt em đang rơm rớm nước mắt!”

 

Tôi
ngây ngô cười hì hì, bọn Thôi Sa đứng phía sau thi nhau than ngắn thở dài: “Sao
có thể như thế được! Sao có thể thế được! Ông trời ơi, sao Trình Hải lại có thể
gần chúng con đến thế mà không biết! Hóa ra vĩ nhân vẫn ở ngay bên cạnh mình!!!”

Tôi
đưa đĩa và dĩa cho Ninh Hiên, Ninh Hiên kéo tôi cũng đến trước bàn ăn, nói: “Ăn
thêm nhé.”

 

Tôi
cười tít mắt gật đầu. Bọn Thôi Sa vừa ăn vừa không ngừng đổ dồn ánh mắt về phía
Ninh Hiên, mặc kệ đám bạn trai bực mình liên tục ho khụ khụ cũng quyết không
nhìn đi chỗ khác.

 

Với
Ninh Hiên, hắn hoàn toàn không hề cảm thấy thiếu tự nhiên trước những ánh mắt
chăm chăm nóng bỏng khác thường thế này. Hắn đã quen với chuyện bị săm soi lâu
rồi.

 

Hắn
vươn tay ra thật xa, gắp cho tôi mấy miếng đu đủ mà tôi thích ăn nhất, bỏ vào
đĩa cho tôi rồi nhìn tôi cười nham hiểm khẽ nói: “Bà xã, thực ra em không cần tẩm
bổ món này nhiều quá đâu, kích cỡ của em bây giờ anh đã thích lắm rồi!” Tôi phì
cười.

 

Quả
nhiên tôi và hắn hiểu nhau như hiểu chính mình, tôi muốn gì hắn đều làm như vậy,
những gì hắn làm lại chính là những gì tôi muốn.

 

Làm
tôi kinh ngạc nhất là chuyện Ninh Hiên vốn rất thờ ơ lạnh nhạt trong đối nhân xử
thế, hôm nay lại vô cùng lễ độ chu toàn với bọn Thôi Sa.

 

Cả
bốn đứa trong bọn Thôi Sa đều trong tình trạng được sủng ái mà nơm nớp lo sợ,
khấp khỏi nói với tôi: “Tô Nhã! Sao có thể thế này được! Trời ơi, chồng chị,
Trình Hải, anh ấy, sao anh ấy lại không hề kiêu chút nào thế! A, không được rồi,
em choáng quá!”

 

Ninh
Hiên vừa nhoẻn miệng cười liền làm bốn cô nàng sung sướng ôm chầm lấy nhau. Ninh
Hiên nói với bọn chúng: “Thực ra tôi cũng có kiêu đấy, hơn nữa rất kiêu là đằng
khác. Nhưng vì các cô là bạn tốt của bà xã tôi, tôi tiếp đãi các cô chu đáo thì
cô ấy sẽ rất vui mà.”

 

Đoạn
này không chỉ làm bốn đứa chúng nó choáng váng gào ầm lên mà chính tôi cũng thấy
choáng!

 

Ninh
Hiên ơi là Ninh Hiên, thời gian đã cải tạo anh từ một tên tiểu yêu nghiệt biến
thành đại yêu nghiệt, để anh càng ngày càng lộng hành! Em thấy cả đời này mình
cũng không ngăn chặn nổi yêu khí của anh rồi! Rơi lệ!

 

Sau
đó, bạn trai của bốn cô nàng không chịu được cảnh bạn gái mình thèm thuồng nhìn
người đàn ông khác không chớp mắt công khai như vậy, mặt mày tím tái vừa kéo vừa
lôi bốn cô gái về bằng được.

 

Trước
khi khách khứa ra về, Ninh Hiên cười tít mắt nói với cả bọn: “Có thể nhờ mọi
người một việc được không? Ngày mai khi đi làm nhờ mọi người đừng nói gì về
chuyện chồng của Nhã Nhã là Trình Hải gì đó, như vậy sẽ đỡ cho cô ấy rất nhiều
phiền phức.” Bốn cô nương háo sắc gật đầu lia lịa nói: “Được.”Ninh Hiên tặng
cho chúng một nụ cười vô cùng rạng rỡ, lại còn tiếp tục giở giọng tán tỉnh nói:
“Sau này hoan nghênh các cô lại đến chơi!”

 

Bốn
cô gái lại được một phen ngả nghiêng suýt ngất.

 

Mọi
người đều đã đi hết, còn lại tôi và Ninh Hiên, tôi dựa vào lòng hắn, nhắm mắt lại,
dồn sức hít hà mùi vị trên cơ thể hắn.

 

Chỉ
mới một đêm không gặp mà tôi đã nhớ hắn thế này. Thật không thể hiểu sao tôi có
thể chịu đựng được những tám năm trời xa cách trước kia.

 


tiếng Ninh Hiên cất lên bên tai: “Bà xã, không hiểu sao bây giờ mới có một đêm
không gặp em mà anh đã nhớ muốn chết rồi. Thật không thể giải thích nổi làm sao
tám năm đằng đẵng không có em ở bên cạnh anh lại có thể sống sót được nhỉ!”

 

Tôi
cảm thấy mình lại bắt đầu lên cơn hôn mê!

 

Ninh
Hiên và tôi lại có chung một suy nghĩ, một linh cảm!

 

Gối
đầu lên ngực hắn, tôi bất giác mỉm cười, cảm giác như lỗ chân lông trên khắp cơ
thể đều đang ùn ùn tỏa ra mùi vị của hạnh phúc!

(chap sau sẽ hơi có sóng gió đây…)

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+