Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Vẫn mơ về em _ Chương 73 – 74 End 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

73. Trái tim cậu thiếu
niên
 


những con thuyền đã an toàn trải qua vô vàn những trận cuồng phong mưa bão khắc
nghiệt, vậy mà lại chìm nghỉm ở nơi sóng yên bể lặng.

 

Tôi
vô cùng thấu hiểu điều này. Tôi từng nghĩ, bao gian nan cách trở, tôi và Ninh
Hiên đều đã trải qua hết, nhưng cuối cùng tình cảm của chúng tôi lại rạn nứt và
nguyên nhân chẳng chính đáng gì, mà là vì những những hiểu lầm nho nhỏ cứ dần
tích tụ này.

 

Đúng
thế, những ngày này tôi có cảm giác chúng tôi còn xa cách nhau hơn cả những
ngày tháng cách xa thực sự trước kia.

 

Mặc
dù ai cũng vờ tỏ ra không có chuyện gì, nhưng trên thực tế tình trạng này chính
là một hình thức biến tướng của chiến tranh lạnh.

 

Tôi
nghĩ hai chúng tôi thực sự phải ngồi lại thẳng thắn nói chuyện với nhau.

 

Nhưng
đúng lúc tôi hạ quyết tâm chủ động cùng hắn khai thông bế tắc thì hắn lại một lần
nữa xuất hiện trên mặt báo cùng cô Nghiêm Hân kia.

 

Nỗi
buồn trong tim dâng lên như một trận đại hồng thủy, nỗi đau đớn bị chồng phản bội
cuồn cuộn nhắn chìm tâm can phế phổi.

 


nhà thì tôi thấy buồn bực, đến trường cũng không được yên thân. Lâm Phong sao
mà cũng giống cô nàng Nghiêm Hân thế không biết, mắc căn bệnh cố chấp, lằng nhằng
đeo bám, không chịu tha cho tôi.

 

Tôi
chỉ đành trốn nó khắp mọi nơi. Nhưng muốn trốn cũng chẳng trốn được mãi, tôi đã
đủ phiền muộn buồn bực rồi, chẳng hơi đâu màng đến chuyện có làm tổn thương nó
hay không nữa, trực tiếp nói thẳng một lần cho xong. Tôi nói với Lâm Phong: “Lâm
Phong, em còn nhỏ, tình cảm em dành cho cô chỉ là mê muội, không phải tình yêu
thực sự. Chẳng qua trong lúc em cô đơn, có người quan tâm đến em, thế nên em cảm
động. Thực ra có thể chỉ là em đang cảm kích cô mà thôi. Em hiểu không! Cô ngần
này tuổi, chỉ thêm mấy tuổi nữa là đủ tuổi làm mẹ em rồi, em như thế này có thấy
mình quá điên khùng không! Chuyện này quá hoang đường!”

 

Lâm
Phong phủ nhận sạch trơn những gì tôi nói: “Không! Em không hề thấy mình điên
khùng, cũng chẳng cảm thấy một người thích một người khác lại là chuyện hoang
đường. Hơn nữa năm đó, chồng cô cũng giống như em bây giờ sao, cô đã có thể chấp
nhận anh ta, tại sao không thể tiếp nhận em?”

 

Tôi
mất bình tĩnh giải thích: “Hoàn toàn không giống nhau!”

 

Lâm
Phong không thèm nghe: “Nhưng em thấy rất giống. Anh ta là học sinh của cô, em
cũng thế. Anh ta yêu cô, em cũng thế. Điều duy nhất không giống là anh ta kém
cô ba tuổi còn em thì kém nhiều hơn một ít, nhưng vốn dĩ đây chẳng phải vấn đề
gì to tát!”

 


làm cổ họng tôi cứng đơ không thốt được lời nào. Những gì nó phân tích quả thật
có lý, lại đầy đủ căn cứ, nhất thời làm tôi không phản bác nổi.

 

Tôi
thấy đầu mình ong ong, bây giờ hễ cứ nhìn thấy nó là tôi lại đau đầu.

 

Cuối
cùng tôi nói: “Lâm Phong, đừng gây chuyện nữa!” Nói xong vội vàng bỏ đi.

 

Tôi
không còn tâm sức đâu để đối mặt với nó nữa. Bây chuyện duy nhất làm tôi âu sầu
khổ não là làm sao để hòa hảo lại với Ninh Hiên như ban đầu.

 

Buổi
tối trở về nhà, đang ngồi ăn cơm với Ninh Hiên thì điện thoại của tôi đổ
chuông. Trên màn hình hiển thị tên người gọi đến là Lâm Phong, Ninh Hiên cũng
nhìn thấy rõ ràng.

 

Tôi
còn chưa kịp nghe thì hắn đã nổi cáu giật lấy, như thế bao bức xúc bị kìm nén
lâu nay không nhịn được nữa đồng loạt bùng nổ. Hắn trừng mắt nhìn tôi, lạnh
lùng nói: “Đúng là em vẫn được học sinh yêu thích nhỉ!”

 

Tôi
đơ cứng người trước lời lẽ châm biếm và ánh mắt lên án của hắn, sau đó toàn
thân lại được băng bó kín mít trong nỗi khó chịu và đau lòng ngập trời rợp đất,
làm tôi như nghẹt thở. Tôi nhìn hắn, bật cười, nói: “Anh cũng không kém, được
các cô gái trẻ hoan nghênh thế cơ mà!”

 

Bửa
tối hôm đó đã kết thúc với sự tổn thương được chia phần cho cả hai như vậy đấy.

 

Cả
tối hôm đó chúng tôi không nói với nhau thêm câu nào. Khi đi ngủ, trong bóng tối,
tôi và hắn nằm quay lưng vào nhau, người ở ngay bên cạnh nhưng trái tim thì như
đang cách xa nhau cả biển trời.

 

Tôi
trằn trọc suy nghĩ, càng nghĩ càng thêm buồn, nước mắt cứ trào ra không sao kìm
lại được.

 

Tôi
không biết hắn đã ngủ chưa, liệu có nghe thấy tôi đang khóc hay không. Tôi chỉ
nghe tiếng hắn trở mình.

 

Một
lát sau, tôi vẫn còn đang khóc, bỗng nhiên hắn dang tay ôm chặt tôi vào lòng.
Bên tai chỉ nghe thấy một tiếng thở dài, rất dài.

 

Hắn
ghé sát vào tai tôi thầm thì: “Bà xã, anh xin lỗi! Đừng khóc nữa em!”

 

Biết
là hắn đã phát giác ra mình đang khóc, tôi chẳng kiềm chế nữa, nức nở òa lên. Vừa
khóc vừa thút thít: “Sao anh phải nói em như vậy!”

 

Hắn
tiếp tục thở dài, lên tiếng có vẻ khó khăn: “Anh không cố ý khiến em đau lòng,
chỉ có điều, cậu học sinh đó… anh biết nó thật lòng với em. Anh sợ em rồi
cũng sẽ cảm động trước nó. Anh vừa động đến nó là em lôi ngay Nghiêm Hân ra, em
vội vàng lấp liếm chuyển đề tài như thế làm anh lại càng lo lắng, càng sợ hãi
hơn.”

 

Tôi
quay người lại, vừa khóc cừa đấm thùm thụp vào người hắn, nghẹn ngào kể lể: “Anh
chỉ giỏi nói lung tung, nghĩ lung tung! Rõ ràng đâu đâu người ta cũng đồn anh
và Nghiêm Hân quan hệ lăng nhăng, thế mà anh lại nói em và học sinh của em…
Em, em… ông xã, anh làm em buồn muốn chết! Hu hu!”

 

Nói
rồi tôi lại ấm ức không chịu được, càng òa lên khóc to hơn.

 

“Cậu
học sinh kia, nhỏ hơn em những một giáp, nó mới mười tám tuổi! Em với nó… làm
sao có gì được chứ! Chỉ là bình thường có quá ít người quan tâm đến nó, đúng
lúc cô đơn như vậy thì em đối xử với nó không đến nỗi nào, thế nên nó mới tưởng
là nó thích em, nhưng em thấy thực ra đấy không phải là thích, chỉ là lòng cảm
kích thôi! Anh không thể nói em như thế, làm trái tim em đau chết mất!”

 

Nhìn
tôi vật vã khóc lóc, kể lể như vậy, hắn cuống cuồng nhận lỗi: “Đừng khóc nữa,
mau nín đi, bà xã, anh yêu em! Bà xã, anh rất sợ sẽ mất em! Chỉ là em không biết
thôi, em không biết khi em đứng trên bục giảng, dáng dấp ngây ngô của em có sức
mê hoặc lớn thế nào đâu. Đến bây giờ, chỉ cần nghĩ đến hình dáng em khi đó, tim
anh vẫn loạn nhịp đây này. Bà xã, thật sự anh yêu em nhiều lắm! Em hãy tin anh.
Còn như Nghiêm Hân, anh chỉ xem những gì cô ta đã làm như trò đùa, hoàn toàn vô
nghĩa giống con người cô ta vậy. Anh cũng chẳng buồn quan tâm. Anh tưởng với
tình cảm của chúng mình, nhất định em sẽ hiểu anh, nhất định em cũng không bận
tâm đến cô ta làm gì. Vì thế anh mặc kệ cho cô ta muốn làm ầm lên thế nào thì
làm, coi như đang ngồi xem hài kịch. Nhưng chỉ vì cô ta mà em phải gọi đến số
điện thoại riêng của chúng ta, bà xã, nói thật là anh cũng buồn lắm. Bọn mình
đã trải qua bao nhiêu chuyện, chẳng lẽ phải lãng phí cuộc gọi vào số đó chỉ vì
một con người như vậy ư?”

 

Tôi
chúi đầu vào lòng Ninh Hiên, ôm hắn thật chặt, nói: “Nhưng đối với em, cứ có
người để ý đến ông xã của em thì nhất định đó không phải là chuyện nhỏ! Anh biết
không, phụ nữ và đàn ông khác nhau ở một điểm, trong chuyện tình cảm thì đàn
ông luôn tự tin với chủ định của mình, còn phụ nữ thì càng yêu họ lại càng suy
tính và cảnh giác hơn. Anh đẹp trai ngời ngời thế này, lại có tiền, có công ty,
có tài năng, dù cho cũng có vợ hiền nữa, nhưng danh phận đã kết hôn của anh vốn
dĩ chẳng thể ngăn được những cô nàng thèm khát anh, em rất sợ một ngày có một
cô gái trẻ trung, xinh đẹp nào đó đánh cắp anh khỏi tay em! Anh không biết chứ,
cô Nghiêm Hân đó thậm chí đã tìm dến gặp riêng em để đòi cướp chồng em đấy!”

 

Hắn
giật mình, nâng đầu tôi lên hỏi: “Cô ta đã tìm em? Sao em không nói cho anh biết!”

74. Đừng khóc, anh yêu
em!

 

Hắn
không thể ngờ cô nàng Nghiêm Hân đó lại dám làm cả chuyện quá đáng như vậy.

 

Tôi
khẽ lắc đầu: “Em tưởng cô ta không dọa được em thì sẽ từ bỏ, ai mà ngờ cô ta lại
cố chấp đến vậy, có vẻ như phải phá hoại chúng ta bằng được mới thôi!” Dừng lại
thở lấy hơi, tôi tiếp tục oán thán: “Ông xã, thật sự em rất sợ, sợ anh sẽ bị một
cô gái trẻ hơn em cướp đi, dù gì anh cũng ít hơn em mấy tuổi như vậy, giờ em
già rồi, làm gì có gì để đấu với mấy cô xanh tươi mơn mởn đấy nữa!”

 

Hắn
ôm tôi vào lòng đầy yêu thương: “Ngốc ạ! Làm sao phải lo lắng thế, bây giờ em vẫn
còn non lắm, chẳng giống gái ba mươi chút nào cả, chỉ như vừa mới hai mươi
thôi! Anh mới phải lo đây này, em thì cứ xinh đẹp, trẻ trung mãi, còn anh thì
già mất rồi, rất sợ không đủ sức hấp dẫn để em yêu anh nữa. Anh lo em sẽ bị thằng
nhóc Lâm Phong kia cướp đi nhường nào, em có biết không!”

 

Hắn
nói làm tôi đang khóc cũng phải bật cười, nhào đến cắn hắn một phát rồi hậm hực
nói: “Anh vớ vẩn! Em chỉ yêu có một mình anh, làm gì yêu thanh niên trẻ nào!
Không bao giờ có chuyện đó, anh nói linh tinh! Em mà là loại người đấy à?”

 

Hắn
cũng nhe răng cười, vừa xoa xoa chỗ bị tôi cắn vừa dỗ dành: “Không phải, tất
nhiên không phải!” Bỗng nhiên hắn nghiêm sắc mặt, nhìn vào mắt tôi, nghiêm túc
nói: “Bà xã, em biết và anh cũng biết, anh yêu em và em cũng yêu anh, hơn nữa,
anh chỉ yêu mình em, em cũng chỉ yêu mình anh. Nhưng hai người yêu nhau, tình
yêu càng sâu đậm thì lại càng rụt rè sợ hãi, như lời em nói là có thể trở nên cảnh
giác và suy tính. Bởi vì ta quá yêu nhau nên mới xảy ra những chuyện hiểu lầm vừa
rồi, mới thấy bất an và hoài nghi. Sau này nếu còn những hoài nghi và bất an kiểu
này nữa thì tuyệt đối không được giấu ở trong lòng, nhất định phải nói ra ngay
khi có thể. Anh không muốn bọn mình giận dỗi thêm bất kỳ lần nào nữa, chúng ta
đã bị mất tám năm rồi, quãng thời gian còn lại thực sự anh không muốn và cũng
không nỡ dùng để giận dỗi!”

 

Nghe
hắn nói tôi không kìm nổi xúc động, gật đầu lia lịa. Hắn cúi xuống hôn tôi, tôi
nhiệt tình đáp lại.

 

Cứ
thế cứ thế, cuối cùng tất cả đều biến thành những tiếng rên rỉ động lòng người.

 

Buổi
trưa ngày hôm sau, tranh thủ giờ nghỉ trưa. Ninh Hiên đến đón tôi đi ăn. Tới
trước cửa nhà hàng, hắn nói với tôi là hắn còn hẹn cả Nghiêm Hân.

 

Tôi
khẽ cười nói: “Ừ, em cũng nghĩ thế nào anh cũng ra tay, để chờ xem thế nào!”

 

Ba
người ngồi với nhau, Ninh Hiên đưa bản hợp đồng vẫn cầm trong tay từ đầu ra trước
mặt Nghiêm Hân, nói với cô ta: “Tôi quyết định đơn phương chấm dứt hợp đồng giữa
chúng ta. Chấp nhận bồi thường toàn bộ số tiền phạt phải trả.”

 

Nghiêm
Hân nhìn Ninh Hiên vô cùng kinh hãi, có vẻ cô nàng không thể tin nổi những gì hắn
vừa nói.

 

Ninh
Hiên nhìn tôi, cười nới tôi một nụ cười ấm áp, quay sang nhìn Nghiêm Hân, nụ cười
lập tức tắt ngấm, hắn chậm rãi nói bằng giọng lạnh nhạt, xa cách: “Cả đời này
tôi chỉ yêu một người phụ nữ, chính là vợ tôi. Tôi kiếm tiền không phải vì tiền
mà là để vợ tôi được sống thật thoải mái, vì thế quy mô công ty của tôi phát
triển thế nào thực tế không phải là chuyện tôi quan tâm. Nếu việc hợp tác với
cô đã tạo điều kiện để cô có cơ hội làm tổn thương vợ tôi về phương diện đời sống
riêng tư, thì Nghiêm tiểu thư, quan hệ hợp tác giữa tôi và cô đành phải kết
thúc ở đây thôi.”

 

Hắn
ngừng lại một lát, tiếp tục nói, bất chấp cả đống nước mắt đang rưng rưng trên
khóe mắt Nghiêm Hân: “Rất xin lỗi Nghiêm tiểu thư, tôi không thể nói lời cảm ơn
sự yêu mến của cô dành cho tôi được, nói thật là tôi rất để bụng chuyện cô lén
lút đến tìm gặp vợ tôi đấy. Giả sử nếu không có chuyện cô lén lút đến tìm gặp vợ
tôi đấy. Giả sử nếu không có chuyện này, nói không chừng tôi vẫn có thể tiếp tục
làm ngơ giả như không biết cô và mấy tay phóng viên kia có những giao dịch gì với
nhau. Đừng trách tôi sau này chỉ có thể coi cô như người lạ qua đường, không thể
tiếp tục quan hệ hợp tác được nữa, càng không thể làm bạn với cô được. Vợ tôi
chính là người mà cả đời này tôi ra sức bảo vệ, tôi không cho phép bất cứ người
nào làm tổn thương cô ấy. Nói thế đủ nhiều rồi, tôi và vợ còn có việc phải làm,
xin phép đi trước!”

 

Đến
hai tiếng “tạm biệt” hắn cũng không thèm nói ra. Hắn vẫn đối xử với những người
phụ nữ không phải vợ hắn tuyệt tình như thế đấy.

 

Nhưng
hắn tuyệt tình như vậy lại làm chính bản thân tôi cũng muốn òa khóc vì cảm động
và hạnh phúc!

 

Ra
khỏi nhà hàng, Ninh Hiên nói với tôi: “Anh đưa em về trường.” Tôi từ chối: “Không
cần đâu, anh cũng không đi xe, đằng nào cũng phải gọi taxi, em tự về được.” Nhưng
Ninh Hiên lại vô cùng kiên quyết.

 

Hai
chúng tôi về đến cổng trường Trung học số 1. Sau khi xuống xe, Ninh Hiên gọi một
cuộc điện thoại, tôi nghe hắn nói với người đầu dây bên kia: “Cậu vui lòng ra cổng
trường một lát, tôi là Trình Hải.”

 

Tôi
không khỏi tò mò hỏi: “Anh tìm ai đấy?”Ninh Hiên chỉ cười mỉm, không trả lời.

 

Hai
phút sau thì câu trả lời cũng đến. Tôi trông thấy Lâm Phong từ bên trong đi ra
ngoài cổng trường, về phía tôi và Ninh Hiên.

 

Ninh
Hiên và Lâm Phong, hai người đứng đối mặt, nhìn nhau chằm chằm, không nói không
rằng, tôi đứng bên căng thẳng tột độ.

 

Không
biết hai người họ đang định làm gì nữa.

 

Bỗng
nhiên Ninh Hiên quay sang nói với tôi: “Em vào trước đi.” Lời hắn nói dịu dàng
vô cùng nhưng cũng mang một sức mạnh không thể kháng cự.

 

Tôi
nghe lời quay vào trường trước, còn lại hai người đứng giáp mặt nhìn nhau ngoài
cổng.

 

Mặc
dù cảnh tượng khi đó nhìn rất vừa mắt – hai tên con trai tuấn tú đứng lặng nhìn
nhau – nhưng không hiểu sao, bao háo sắc trong tôi đã bay biến hết, chỉ còn lại
nỗi lo lắng, bồn chồn.

 

Tôi
chầm chậm bỏ đi trong tâm trạng lo lắng, bồn chồn khó tả này. Cứ nghĩ thế nào
Lâm Phong cũng sẽ đến gặp tôi, nhưng đến lúc tan học vẫn không thấy nó đến. Tôi
không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

 

Ngày
hôm sau Lâm Phong cũng không đến làm phiền tôi nữa. Mấy hôm sau Lâm Phong làm
thủ tục chuyển trường ra nước ngoài theo học. Từ đấy về sau cậu nhóc khôi ngô
tuấn tú này dần trở thành một hồi ức trong tôi.

 

Một
hôm nhàn rỗi, lúc ngồi nói chuyện với nhau, tôi hỏi Ninh Hiên rốt cuộc hôm đó hắn
và Lâm Phong đã nói chuyện gì. Ninh Hiên kể lại cho tôi cuộc trò chuyện giữa
hai người.

 

Hôm
đó.

 

Hắn
lên tiếng trước: “Mặc dù cậu nhỏ tuổi hơn tôi nhiều nhưng lúc này tôi hoàn toàn
không coi cậu là trẻ con, tôi coi cậu là một người đàn ông trưởng thành. Cậu có
con mắt rất tinh tường đấy, cũng nhìn thấy giá trị của bà xã tôi, cùng tôi yêu
chung một người. Nhưng tôi khuyên cậu tốt hơn hết nên hồi tâm chuyển ý, trọn đời
này vợ tôi chỉ yêu duy nhất một mình tôi. Không bao giờ cô ấy yêu người đàn ông
nào khác ngoài tôi đâu.”

 

Lâm
Phong nói: “Dù nói thế nào đi nữa, ít nhất tôi cũng phải tự mình thử thì mới biết
được rốt cuộc ngoài anh ra cô ấy có thể yêu được đàn ông khác nữa hay không!”

 

Ninh
Hiên nhìn hắn, hỏi: “Cậu yêu cô ấy thế nào? Cậu có biết thề nào là yêu một người
không?”

 

Lâm
Phong đáp: “Tôi sẽ mang lại hạnh phúc cho cô ấy.”

 

Ninh
Hiên nhìn cậu ta bật cười: “Giả sử vì một số chuyện mà cậu và người yêu cậu phải
xa nhau tám năm; sau tám năm cậu có bảo đảm tình cảm cậu dành cho cô ấy vẫn trước
sau như một không? Không kể là trong tám năm đó, cô ấy có thể đã yêu thêm người
khác, có thể đã kết hôn với người đàn ông nào đó, có thể đã trở thành mẹ của những
đứa con của những người đàn ông khác. Cậu có thể làm được không – tiếp tục yêu
cô ấy như trước đây, không hề lung lay, không hề thay lòng đổi dạ?”

 

Lâm
Phong nghĩ kỹ một lúc, trả lời hắn: “Tôi chỉ có thể nói, tôi không dám đảm bảo
mình có thể làm được, nhưng tôi cũng không tin anh có thể làm được!”

 

Ninh
Hiên không cười nữa, nhìn Lâm Phong nghiêm túc nói: “Tôi dám đảm bảo, mình có
thể làm được. Bởi vì đây là sự thật. Tôi và Tô Nhã đích thực đã phải xa nhau
tám năm. Trong tám năm này tôi vẫn một mực trước sau như một yêu cô ấy, cho dù
cô ấy có thể yêu người khác, cho dù cô ấy có thể đã kết hôn cùng người đàn ông
khác, cho dù cô ấy đã là mẹ của những đứa con của người đàn ông khác, tôi vẫn
hoàn toàn giữ trọn tình yêu với cô ấy!”

 

Lâm
Phong nhìn hắn, kinh hãi không nói nên lời.

 

Ninh
Hiên nhìn cậu ta, nói rõ ràng từng từ: “Tình yêu của tôi dành cho Tô Nhã, kể cả
cả đời không gặp vẫn không hề thay đổi. Bởi vì có thứ tình yêu được gọi là hoài
niệm, không quên và cam tâm tình nguyện.”

 

Tới
lúc đó, cuối cùng Lâm Phong cũng nhận ra tình yêu của mình nông cạn thế nào,
tình yêu của người đàn ông đứng trước mặt lại bao la, sâu đậm biết bao. Bởi vì
với cậu ta, tình yêu là phải được đáp lại. Còn người đàn ông đứng trước mặt thì
cam tâm tình nguyện, dù không được đáp lại cũng vẫn không thay lòng đổi dạ,
dâng hiến hết mình cho tình yêu của anh ta.

 

Lâm
Phong bị tình yêu vô tư mà nồng nàn này làm lay động, tâm phục khẩu phục mà lựa
chọn con đường rút lui.

 

Buổi
sáng cuối tuần, trời đẹp hết ý làm lòng người cũng thấy tươi đẹp và sáng sủa hẳn
lên.

 

Tôi
quyết định đi chợ mua ít thức ăn về làm cơm cho Ninh Hiên. Ninh Hiên nghe thế
liền đòi đi với tôi.

 

Hai
chúng tôi tay trong tay dắt nhau đến chợ. Dù vẫn còn sớm nhưng ở đây người qua
kẻ lại đã huyên náo lắm rồi. Với thời tiết đẹp tuyệt vời, trời cao trong xanh
thế này, hình như ai cũng muốn làm vài món ăn ngon.

 

Chợ
thì lúc nào chẳng ồn ào, tiếng cãi vã cũng không ít. Trong đám người tất bật,
tôi và Ninh Hiên nắm tay nhau dạo bước về phía trước. Bỗng nhiên tôi đong đưa
bàn tay đang đan vào nhau của hai đứa, ý muốn kêu gọi sự chú ý của hắn: “Ông
xã, em có chuyện này muốn nói với anh.”

 

Ninh
Hiên quay sang nhìn tôi: “Ừ? Chuyện gì?”

 

Tôi
cười híp mắt nói với hắn: “Anh sắp làm bố rồi!”

 

Ninh
Hiên ngẩn người. Sau khi hoàn hồn, hắn vội vội vàng vàng kéo tôi đi thẳng theo
hướng về nhà.

 

Tôi
thấy lạ liền hỏi hắn: “Anh làm gì thế. Bọn mình còn chưa mua đồ ăn mà?”

 

Ninh
Hiên căng thẳng nói: “Từ hôm nay trở đi, không, từ bây giờ trở đi, em không phải
làm bất kỳ việc gì nữa, thứ Hai anh sẽ đến trường làm thủ tục xin nghỉ dạy, em
chỉ cần ở nhà lo dưỡng thai thôi!”

 

Nhìn
bộ mặt căng thẳng của Ninh Hiên, tôi không sao nhịn được cười, nói: “Mới có hai
tháng thôi sao phải xin nghỉ sớm thế!”

 

Ninh
Hiên nghiêm nghị nói: “Lần trước em nói muốn đi làm anh đã nghe lời em rồi; lần
này em có em bé, chuyện nghỉ dạy phải nghe lời anh! Tất cả vì cục cưng của
chúng ta, nhất định phải nghỉ dạy!”

 

Hắn
vừa nói vừa cẩn thận che cho tôi ra khỏi chỗ đông người. Điệu bộ của hắn như
đang đề phòng đại dịch chuẩn bị đến, làm tôi vừa bực mình vừa cảm động, vừa thấy
hạnh phúc điên đảo.

 

Hắn
nắm chặt tay tôi, chặt rất chặt, như thế sợ tôi lạc mất trong lòng người.

 

Đột
nhiên tôi nhớ tới câu nói:

 

Chấp tử chi thủ.Dữ tử giai lão.[Một
câu nổi tiếng trong “Thi Kinh”. Đại ý: kiếp này nắm lấy tay nàng kết duyên tươi
đẹp, cùng nàng mãi không chia lìa tới đầu bạc răng long.]

 

Tôi
nói cho Ninh Hiên nghe.

 

Ninh
Hiên nhìn tôi cười, nhẹ nhàng hôn lên trán tôi, dịu dàng nói: “Bà xã, chắc chắn
em không biết anh yêu em nhiều đến thế nào đâu!”

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+