Trang chủ » Thế giới truyện » Trinh thám hình sự

Văn phòng ám sát – Chương 07 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

– Em khỏi đợi bác mất công, – Hall bảo Rita sáng hôm sau – chúng ta phải dùng điểm tâm và sửa soạn xuống phố.
– Chúng ta? – Cô hỏi, giọng ngạc nhiên thực sự – Để làm gì?
– Để thành hôn. Trước khi ra đi, bác em ủy nhiệm anh làm giám hộ cho em, và theo anh, việc làm tốt nhất là chính thức hóa vai trò của anh – nghĩa là, nếu em không có gì phản đối nghiêm trọng.
– Chắc chắn là có – Cô đáp – Thứ nhất, em không thích bị nắm đầu làm việc gì, ngay cả một việc rất vui sướng là thành hôn với anh.Kế nữa, em ghét những gì bí ẩn. Bác đâu rồi? Chuyện gì đã xảy ra? Bác đi đâu? Bác đón tàu hỏa đi lên thành phố từ sớm à? Và tại sao bác lại phải lên thành phố vào ngày Chủ Nhật?
Hall buồn bã nhìn cô.
– Rita, anh sẽ không khuyên em phải can đảm hay phải thế này, thế khác. Anh hiểu em, và điều đó không cần thiết. – Anh nhận thấy mặt cô càng lúc càng lộ vẻ lo lắng và vội tiếp – Anh không biết khi nào bác em sẽ trở lại. Anh không biết bác có trở lại hay không nữa. Em nghe đây. Em có nhớ Văn phòng Ám sát anh kể cho em nghe không?
Cô gật đầu.
– Đấy, nó đã chọn bác em làm nạn nhân lần này. Bác phải chạy trốn để mong thoát thân.
– Ôi! Thật là tàn bạo! – Cô la lên – Bác Antonio! Bây giờ là thế kỷ XX. Người ta không còn làm những việc như thế nữa. Anh và bác đang âm mưu một trò gì đó lừa em.
Và Hall, tự hỏi không biết cô nghĩ thế nào nếu cô biết được toàn bộ sự thật về ông bác cô, mỉm cười khô khan.
– Anh thề danh dự sự thực là vậy – Anh trấn an cô – Bác đã bị chọn làm nạn nhân kế tiếp. Em có nhớ bác viết rất nhiều chiều hôm qua không? Bác đã nhận được thư đe dọa, do đó phải thu xếp công việc và chuẩn bị chỉ thị cho anh.
– Nhưng còn cảnh sát? Tại sao bác không yêu cầu họ bảo vệ bác khỏi tay lũ giết người đó?
– Bác em là một người kỳ lạ. Bác không chịu nghe một lời đề nghị nào của cảnh sát. Hơn thế nữa, bác đã bắt anh hứa không báo gì với cảnh sát.
– Nhưng em thì không – Cô ngắt lời anh, và đoạn bước ra cửa – Em sẽ điện thoại cho cảnh sát ngay đây.
Anh nắm chặt tay cô, và cô giận dữ xoay tròn chung quanh anh.
– Em yêu, nghe này – Anh dỗ dành – Toàn bộ sự việc là điên rồ, anh biết. Đó là một sự điên loạn hoàn toàn không thể có được. Thế nhưng nó lại là sự thực, một trăm phần trăm sự thực. Bác em không muốn cảnh sát xen vào. Đó là ý bác. Đó là mệnh lệnh đối với anh. Nếu em làm ngược ý bác, đó là do anh đã sai lầm kể cho em nghe. Anh tin rằng anh đã không sai lầm.
Anh thả tay cô ra, và cô lưỡng lự đứng ở ngưỡng cửa.
– Không thể thế được! – Cô buột miệng – không thể tin được! Anh… ồ… anh chỉ đùa thôi!
– Anh cũng không thể tin được, thế mà anh cũng buộc phải tin. Bác em xách theo một vali và ra đi tối hôm qua. Ông giao cho anh trông nom công việc của ông và của em. Đây là chỉ thị của ông về việc đó.
Hall rút ví ra và lựa vài tờ giấy với nét chữ không lẫn được của Antonio Barosi trên đó.
– Và đây cũng có một lá thư gửi cho em. Em hiểu là bác rất vội. Em vào đi rồi đọc thư trong bữa điểm tâm.
Bữa ăn trôi qua rất buồn tẻ. Rita không dùng gì ngoài một tách cà phê, còn Hall cố nuốt một quả trứng. Khi Rita đọc bức điện tín gửi cho Hall, cô cuối cùng mới tin đó là sự thực. Việc bức điện viết bằng mật mã, và Hall có chìa khóa giải mã làm cô thấy rõ vấn đề hơn, nhưng không làm cô hiểu rõ sự bí ẩn hơn.
Hall giải bức điện cho cô nghe: “Sẽ báo tin cho anh biết về tôi từng giai đoạn một. Thương yêu Rita. Nói với cô ấy tôi bằng lòng gả cô ấy cho anh. Còn cô ta quyết định sao thì tùy”
– Nhờ bức điện này, anh hy vọng sẽ theo dấu bác được – Hall giải thích – Còn bây giờ, chúng mình hãy đi làm lễ thành hôn.
– Trong khi bác bị săn đuổi khắp nơi à? Không bao giờ! Chúng ta phải làm gì chứ. Em tưởng anh sẽ đập tan cái ổ giết người đó? Đập tan nó đi, và cứu bác.
– Anh không thể giải thích tất cả cho em hiểu – Anh nhẹ nhàng nói – Nhưng đây chính là một phần trong kế hoạch đập tan tổ chức đó. Anh không dự định kế hoạch theo phương hướng này, nhưng rồi nó vuột khỏi sự kiểm soát của anh. Tuy nhiên, anh có thể nói với em thế này. Nếu bác em có thể trốn thoát trong một năm, ông sẽ được an toàn, và không bao giờ sống trong nguy hiểm nữa. Và anh nghĩ bác có thể tránh những người những người săn đuổi trong thời gian đó. Còn anh sẽ làm tất cả những gì trong khả năng để giúp bác, mặc dù các chỉ thị của bác hạn chế anh, thí dụ bác dặn dù hoàn cảnh thế nào đi chăng nữa cũng không được cầu viện cảnh sát.
– Đến cuối năm, em sẽ thành hôn – Rita cuối cùng quyết định.
– Rất tốt. Còn tạm thời, em có lên thành phố hôm nay không, hay em ở lại đây?
– Em sẽ đón chuyến tàu kế lên thành phố.
– Anh cũng thế.
– Vậy ta cùng đi – Rita nói, và lần đầu tiên suốt từ sáng nay, cô khẽ mỉm cười.
Đó là một ngày bận rộn đối với Hall. Chia tay Rita khi đến thành phố, anh lao vào thu xếp công việc của Pazini và thực hiện các chỉ thị của ông. Giám đốc công ty Antonio Barosi vẫn bướng bỉnh nghi ngờ Hall, mặc dù Hall đã đưa ông ta xem lá thư do chính tay ông chủ viết. Khi Hall gọi điện cho Rita để xác minh, viên giám đốc nghi ngờ không biết có phải cháu gái của ông chủ Barosi ở đầu dây không. Do đó Rita phải đích thân tới để chứng minh cho lời tuyên bố của Hall.
Sau đó anh và Rita cùng ăn trưa. Sau bữa ăn, anh một mình đến giữ chủ quyền căn hộ của Pazini. Anh đoán Rita không biết gì về căn nhà do gã người hầu câm-điếc canh giữ, Hall đã hỏi dò cô và biết anh đã đoán đúng.
Gã câm điếc không gây phiền phức gì nhiều. Bằng cách đối thoại trực diện để hắn có thể nhìn thấy môi anh mấp máy, anh nhận ra rằng nói chuyện với gã cũng dễ dàng như nói chuyện với người bình thường. Mặt khác, gã câm buộc phải viết ra những gì hắn muốn nói với Hall. Khi anh giao cho hắn lá thư của Pazini, hắn lập tức dí sát nó lên mũi và cẩn thận ngửi ngửi hít hít một lúc lâu. Hài lòng rằng đây là một bức thư thật, hắn công nhận Hall như chủ nhân tạm thời của ngôi nhà.
Tối hôm đó Hall tiếp ba người khách. Người khách thứ nhất là một người vui vẻ, phốp pháp, để râu mép, xưng tên là Burdwell, và là một trong những cộng sự của văn phòng. Tham khảo danh sách miêu tả các thành viên, Hall nhận ra hắn nhưng không phải dưới cái tên mà hắn xưng.
– Tên anh không phải là Burdwell – Hall nói
– Tôi biết – Hắn đáp – Có lẽ anh có thể nói tên tôi là gì.
– Tôi có thể. Tên anh là Thompson – Sylranius Thompson.
– Nghe cũng quen quen – Hắn vui vẻ trả lời – Có lẽ anh có thể nói vài điều khác chứ.
– Anh đã liên lạc với tổ chức được năm năm. Anh sinh ở Toronto. Anh bốn mươi bảy tuổi. Anh là giáo sư môn Xã hội học tại trường Đại học Tổng hợp Barlington, và anh bị buộc phải thôi dạy vì cách giảng dạy môn Kinh tế học của anh xúc phạm đến người sáng lập. Anh đã thi hành mười hai nhiệm vụ. Tôi có cần liệt kê ra đây không?
Sylranius giơ tay lên ngăn.
– Chúng ta không đề cập đến những vụ đó.
– Chúng ta làm điều đó ở ngay đây – Hall đốp lại. Vị cựu giáo sư Xã hội học lập tức nhận ngay câu nói bị chữa.
– Không cần liệt kê tất cả ra – Hắn nói – Kể lại vụ đầu và vụ cuối, và tôi sẽ biết có thể nói chuyện làm ăn với anh được hay không.
Hall lại tham khảo danh sách.
– Nhiệm vụ đầu tiên của anh là Sig Lemuels, Chánh án Cảnh sát. Đó là nhiệm vụ thử thách. Nhiệm vụ cuối cùng là Bertram Festle, người được giả sử bị chết đuối trong khi đang đi du thuyền ở Bar Point.
– Rất tốt – Sylranius Thompson ngưng lại để đốt một điếu xì gà – Tôi chỉ muốn kiểm nghiệm lại, thế thôi. Trừ Xếp ra tôi chưa hề gặp một người nào khác ở đây, do đó cũng khá bất ngờ khi phải nói chuyện với một người lạ. Thôi bây giờ nói chuyện công việc. Khá lâu rồi tôi không được giao nhiệm vụ nào, và giờ tôi đang kẹt tiền.
Hall rút ra một bản đánh máy những chỉ thị của Pazini và đọc cẩn thận một đoạn trong đó.
– Hiện nay, chưa có việc gì để giao cho anh – Anh nói – Nhưng đây là hai ngàn đô tôi đưa anh để chi dùng. Đây là tiền công trả trước những nhiệm vụ sau này. Hãy giữ liên lạc thường xuyên, vì có thể cần đến anh bất cứ lúc nào. Văn phòng đang giải quyết một vụ quan trọng, và có thể yêu cầu sự hiệp sức của tất cả các thành viên bất cứ lúc nào. Sự thực tôi được phép nói anh biết rằng sinh mạng của tổ chức đang lâm nguy. Xin anh ký biên nhận cho.
Vị cựu giáo sư ký vào biên nhận lấy tiền, pập xì gà và rõ ràng chưa định đi.
– Anh có thích giết người không? – Hall buột miệng hỏi.
– Ồ, tôi không phản đối – Thompson đáp – mặc dù tôi không thể nói rằng tôi thích làm việc đó. Nhưng chúng ta phải kiếm sống. Tôi có một vợ và ba con.
– Anh có tin rằng cách kiếm sống như vậy là đúng không? – Hall hỏi tiếp.
– Chắc chắn đúng, nếu không tôi đã chẳng kiếm sống bằng cách đó. Ngoài ra, tôi không phải là kẻ giết người. Tôi là người xử tử. Chưa hề có người nào bị Văn phòng thủ tiêu mà không có nguyên do, và tôi muốn nói là nguyên do chính đáng. Chỉ có những kẻ tội phạm xảo quyệt chống lại xã hội mới bị thủ tiêu thôi, như anh biết đấy.
– Tôi không ngần ngại nói để giáo sư biết rằng tôi biết rất ít về việc này. Đúng là như thế, mặc dù tôi đang chịu trách nhiệm điều hành văn phòng và hoạt động dưới những chỉ thị nghiêm khắc nhất. Xin anh nói cho biết, anh có sai lầm đặt lòng tin vào ông Xếp không?
– Tôi chưa nắm kịp ý anh.
– Tôi muốn nói đến niềm tin về mặt đạo đức. Ông ta có thể phán đoán sai lầm không? Ông ta có chọn anh giết, chẳng hạn, tôi xin lỗi, chọn anh xử tử một người không phải là một kẻ tội phạm xảo quyệt chống lại xã hội không, hay là một người có thể hoàn toàn vô tội về những hành vi sai tráo người ta buộc cho anh ta không?
– Không, anh bạn trẻ ạ, điều đó không thể xảy ra. Bất kỳ khi nào tôi được giao nhiệm vụ, và tôi tin rằng các cộng sự khác cũng thế, trước tiên tôi yêu cầu có được bằng chứng, rồi sau đó cân nhắc rất cẩn thận. Tôi thậm chí có lần đã từ chối một nhiệm vụ được giao vì tôi có những điều nghi ngờ hợp lý. Quả là sau đó người ta đã chứng minh cho tôi thấy rằng mình sai, nhưng nguyên tắc vẫn là nguyên tắc, anh thấy chứ. Văn phòng sẽ không tồn tại nổi một năm, nếu nó không được xây dựng vững chắc trên lẽ phải. Các nhân tôi, lấy đơn cử một ví dụ, sẽ không thể nhìn thẳng vào mắt vợ tôi hay ôm các đứa con ngây thơ của tôi vào lòng nếu tôi tin rằng Văn phòng và các nhiệm vụ mà nó giao cho tôi thi hành là trái với lẽ phải.
Sau khi vị cựu giáo sư ra về, Haas đến, dữ tợn và mệt mỏi để báo cáo công việc.
– Xếp đang đi về hướng Chicago – Hắn bắt đầu – Ông lái xe chạy thẳng tới Albany và lên xe lửa ở ga Trung tâm New York. Vé tàu nằm của ông đi Chicago. Tôi đến trễ quá không theo dõi ông ta được, do đó tôi đã đánh điện cho Schwartz ở thành phố này, và hắn đã đón chuyến tàu kế đuổi theo. Tôi cũng đã đánh điện cho trưởng nhánh Chicago, anh biết hắn chứ?
– Biết, Starkington.
– Tôi hãnh diện kể cho hắn biết tình hình và bảo hắn phái hai cộng sự bám theo Xếp. Sau đó tôi đến New York để liên lạc với Harrison. Sáng sớm mai, việc đầu tiên hai chúng tôi sẽ làm là lên đường đi Chicago. Nếu từ giờ đến khi đó, Starkington không báo về là đã có tin tức về Xếp.
– Nhưng anh đã hành động vượt quá mệnh lệnh – Hall phản đối – Tôi nghe Pa… Xếp dặn anh kỹ lưỡng là Schwartz và Harrison phải hỗ trợ anh, và chỉ yêu cầu các thành viên còn lại tiếp sức khi ba anh thất bại, và đã nhiều lần thất bại kia. Anh chưa thua mà. Anh thậm chí cũng chưa thực sự bắt đầu nữa.
– Rõ ràng là anh biết rất ít về hệ thống của chúng tôi. – Haas đáp – Thông lệ của chúng tôi là nếu có một sự săn đuổi sang các thành phố khác thì có quyền gọi bất kỳ một thành viên nào đang có mặt ở thành phố đó.
Khi Hall vừa định nói thì gã câm điếc bước vào mang theo một bức điện gửi cho Pazini. Hall đọc bữ điện và biết người gửi là Starkington. Anh giải mật mã và đọc lớn cho Haas nghe :
“Haas điên rồi à? Nhận được điện từ Haas nói rằng ông chỉ định hắn xử tử ông, rằng ông đang trực chỉ Chicago và tôi phải phái hai cộng sự theo dõi ông. Haas chưa hề nói láo. Chắc hắn điên rồi. Hắn có lẽ sẽ nguy hiểm. Coi chừng hắn”.
– Harrison cũng nói ý như vậy khi tôi kể cho hắn nghe cách đây chưa đầy một tiếng – Haas nhận xét – Nhưng tôi đâu có nói láo, cũng đâu có điên. Hall, anh phải làm sáng tỏ vụ này.
Với sự giúp đỡ của Haas, Hall viết một bức điện trả lời :
Haas không điên cũng không nói láo. Anh ta đã nói đúng… Cộng tác với anh ta như đã được yêu cầu – Winter Hall – Quyền Thư ký”.
– Chính tôi sẽ gửi bức điện – Haas nói, và đứng dậy ra về.
Vài phút sau Hall gọi điện cho Rita, báo tin bác cô đã trực chỉ đến Chicago. Theo sau đó là cuộc gặp gỡ với Harrison. Tên này đến để kiểm chứng những gì Haas đã kể với hắn và sau khi nghe Hall giải thích ngọn ngành đã tin tưởng ra về.
Hall ngồi một mình suy nghĩ về những biến cố đã xảy ra. Anh đưa mắt nhìn quanh chiếc bàn giấy và những bức tường đầy sách, cái cảm giác rằng mọi sự vật đều không có thực lại trở về. Làm sao có thể tồn tại một Văn phòng Ám sát gồm toàn những nhà đạo đức điên loạn? Làm sao lại có thể là chính anh, người dự định phá hủy Văn phòng Ám sát, giờ lại đang ngồi ở tổng hành dinh và thực sự điều hành Văn phòng đó, chỉ huy việc săn đuổi và cũng có thể là việc xử tử người đã sáng lập ra tổ chức, cha của cô gái anh yêu, và người mà vì cô, anh tha thiết mong cứu thoát – Làm sao lại có thể như vậy được nhỉ?
Và để chứng minh rằng toàn bộ sự việc đang thực sự xảy ra, bức điện thứ hai từ trưởng nhánh Chicago bay đến, gặng hỏi :
“Anh là kẻ nào vậy?”
Hall điện trả lời :
“Thư ký tạm thời do Xếp chỉ định”
Vài giờ sau đó Hall bị đánh thức dậy để nhận bức điện thứ ba từ Chicago :
Mọi việc quá bất thường. Từ chối không liên lạc gì thêm với anh nữa. Xếp đâu? – Starkington”
Hall giận dữ đốp lại :
“Xếp đã đi Chicago. Theo dõi các chuyến xe lửa đến và bám theo ông ta để ra chỉ thị cho Haas. Nếu anh không liên lạc thì tôi cũng chẳng cần”.
Đến trưa hôm sau, tin tức từ Starkington tới tấp gửi về :
“Đã gặp Xếp. Ông xác minh tất cả. Tôi xin lỗi. Xếp bẻ lọi tay tôi và thoát đi rồi. Đã phái bốn thành viên ở Chicago đuổi theo ông”.
“Schwartz vừa mới đến”.
“Đoán Xếp sẽ đi về hướng Tây. Đương điện cho St.Louis, Denver và San Francisco canh chừng ông. Có lẽ sẽ tốn kém. Gửi tiền tới trước phòng bất trắc”.
“Dempsey bị gãy ba sương sườn và liệt tay phải. Không liệt vĩnh viễn. Xếp thoát rồi”.
“Xếp vẫn còn ở Chicago nhưng không xác định được nơi nào”.
“St.Louis, Denver và San Francisco đã trả lời. Họ nói tôi điên. Xin phiền anh xác minh”.
Trước khi bức điện cuối cùng đến, Hall đã nhận được tin từ ba thành phố nói trên. Tất cả đều không tin vào thông báo và chỉ thị điên cuồng của Starkington, và anh đã trả lời họ như đã trả lời Starkington như lúc ban đầu.
Ngay trong khi vụ lộn xộn còn đang rối ren thì Hall nảy sinh một ý tưởng, và anh gửi một bức điện dài cho Starkington làm sự việc đã rối càng rối thêm :
“Ngưng săn đuổi Xếp. Triệu tập một hội nghị các thành viênn và xem xét đề nghị sau đây. Quyết định xử tử Xếp là bất thường. Xếp chấp nhận quyết định giết chính ông ta. Tại sao? Chắc chắn ông bị điên. Giết một người không làm gì sai trái là không đúng. Xếp đã phạm sai trái gì? Lương tâm các anh không cân nhắc à?”
Bức điên trả lời chứng tỏ vẫn đề Hall nêu ra rất hóc búa và đã ngăn chặn được hoạt động của Chicago.
“Đã bàn bạc. Anh đúng. Quyết định của Xếp nhằm giết chính mình không đứng vững. Xếp không phạm sai trái gì. Sẽ để ông tự do. Cánh tay Dempsey đã khá hơn. Tất cả đều đồng ý rằng Xếp đã hóa điên”.
Hall rất hân hoan. Anh đã đẩy những nhà đạo đức điên này đến cơn điên tột đỉnh. Pazini đã được an toàn. Tối hôm đó anh đưa Rita đi xem hát, ăn tối và lạc quan khuyên cô hy vọng đợi bác. Nhưng về đến nhà anh đã thấy một chồng điện tín nằm đợi.
Chicago hủy bỏ lệnh giết Xếp. Luật lệ của chúng ta là không bao giờ mệnh lệnh bị hủy bỏ. Chuyện gì đã xảy ra? – Denver”
Đã nhận được điện từ Chicago hủy vụ giết Xếp. Bức điện cuối cùng của anh chỉ thị ngược lại. Chúng tôi nên kết luận thế nào? – St.Louis”
Xếp đâu? Tại sao ông ta không liên lạc với chúng tôi. Trong bức điện cuối cùng Chicago báo đã rút lui khỏi nhiệm vụ trước. Mọi người điên rồi à? Hay đây chỉ là chuyện đùa? – San Francisco”
Xếp vẫn ở Chicago. Xếp gặp Carthey trên đường State. Cố nhử để Carthey theo dõi ông rồi bám theo Carthey và mắng hắn. Carthey nói không làm gì nữa. Xếp rất bực. Khẳng định lệnh giết phải được thi hành. – Starkington”
Xếp gặp Carthey sau đó. Tấn công Carthey trước. Carthey không bị thương. – Starkington”
Sự can thiệp của anh làm tất cả rối beng lên. Anh có quyền gì xen vào chứ? Phải chấn chỉnh lại việc này. Anh đang âm mưu gì? Trả lời! – Drago”
Hall trả lời.
“Mưu định việc hợp với lẽ phải. Anh không thể vi phạm luật lệ của chính anh. Anh viên không được quyền tự ý hành động”.
Và bức điện cuối cùng tối hôm đó từ Pazini gửi về.
“Tầm bậy quá!”
Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+