Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Vì anh đang đi cùng gió 

Đăng ngày 14/1/2014 by admin

Xem toàn tập:
Tôi thích anh. – Đó là tất cả những gì tôi nghĩ sau ngày đầu ở bệnh viện mới. Một bệnh viện chuyên điều trị ung thư máu cho những bệnh nhân ở giai đoạn cuối. Và tôi, tất nhiên, là một trong số đó.

Vì anh đang đi cùng gió

“Em yêu anh!” – tôi ngửa cổ lên trời, hét thật to. Ở trên đó… anh có nghe không?

Tôi thích anh. – Đó là tất cả những gì tôi nghĩ sau ngày đầu ở bệnh viện mới. Một bệnh viện chuyên điều trị ung thư máu cho những bệnh nhân ở giai đoạn cuối. Và tôi, tất nhiên, là một trong số đó.

Chuyện này làm tôi suy sụp rất nhiều. Tôi không nghĩ rằng bệnh của mình nặng đến thế cho tới khi bác sĩ tìm gặp bố mẹ tôi,khuyên họ nên chuyển tôi tới bệnh viện khác hiện đại và phù hợp hơn. Tôi biết, bố mẹ cố ý để tôi ở bệnh viện thường để vơi đi cảm giác sợ hãi và bi quan, nhưng giờ đây thời gian còn lại của tôi thực sự đã sắp hết rồi.

Tôi không dám hỏi mẹ mình có thể sống được bao lâu nữa. Một năm nay, vì chăm sóc và lo lắng cho tôi mà mẹ đã tiều tụy đi rất nhiều. Hơn nữa, trông bà lúc nào cũng như sắp khóc mỗi khi nhìn tôi. Ánh mắt ấy làm tôi đau đớn hơn cả những đợt xạ trị khổ sở. Vì vậy, tôi cố tỏ ra cho mẹ thấy là mình rất vui vẻ và đang khỏe lên từng ngày. Nhưng sự thật hoàn toàn không phải thế.

Một ngày, trong lúc đi dạo, tôi tình cờ nghe 2 y tá trò chuyện với nhau và biết rằng những người được chuyển đến đây chỉ có thể sống lâu nhất là 5 tháng nữa. Chưa khi nào tôi cảm giác cuộc sống của mình mong manh đến thế. Chỉ 5 tháng nữa, mà có thể là một vài ngày nữa, tôi sẽ không còn được nhìn thấy ánh nắng mặt trời, không còn được nghe tiếng chim kêu ríu rít và gặp gỡ những người mình yêu thương. Việc phải đi một mình tới nơi tối tăm và xa lạ làm tôi sợ hãi. Không còn giữ nổi bình tĩnh nữa, tôi ngồi thụp xuống đất, nép sát mình vào tường và bắt đầu khóc. Có lẽ tôi sẽ không dừng lại được nếu a không có mặt ở đó, chìa ra trước mặt tôi 1 chiếc kẹo bạc hà. Hơi bất ngờ, tôi ngẩng đầu lên. Sau đó, tôi bắt gặp ánh mắt ấm áp nhất mình từng thấy trong đời. Anh ấy hơi chùn gối xuống để đưa kẹo cho tôi nhưng trông vẫn rất cao lớn, và không biết có phải do ánh nắng từ phía sau hắt lại hay không mà nụ cười của anh rạng rỡ lạ thường. Nói thật, tôi đã thích anh từ cái nhìn đầu tiên. Thứ tình cảm lạ lùng ấy xuất hiện làm tôi bỗng quên mất là mình đang rất buồn, quên luôn cả việc giơ tay ra nhận lấy chiếc kẹo. Việc duy nhất tôi làm lúc ấy là mở to đôi mắt ngấn nước, nhìn anh chăm chú. Khoảng 1 phút sau, có vẻ ngạc nhiên trước phản ứng của tôi, anh lại cười và lấy tay ra hiệu gì đó. Cho tới lúc này, tôi mới biết là anh không nói được. Tôi lấy tay quệt ngang nước mắt, đón lấy chiếc kẹo bạc hà từ tay anh và bối rối không biết nên cảm ơn như thế nào. Có vẻ như hiểu được những gì tôi đang nghĩ, anh kéo tôi dậy và dắt tôi đi. Băng qua 2 dãy nhà điều trị, chúng tôi tới sân sau của bệnh viện, nơi cỏ mọc xanh mướt và không gian phảng phất mùi thơm êm dịu. Rồi anh chỉ cho tôi thấy một tấm bảng trắng đặt trên hành lang dãy nhà gần đó. Anh cười lém lỉnh, chạy đi và quay trở lại cùng với tấm bảng và cây bút. Sau đó, anh ngồi xuống cạnh tôi và bắt đầu viết.

“Em mới đến đây hôm nay phải không?”

“Tại sao anh biết?”

“Vì anh đã ở đây lâu hơn em và anh biết tất cả mọi người mà ^^ Em tên gì vậy?”

“Em là Du, 17 tuổi. Còn anh?”

“Anh là Minh, hơn em 2tuổi.”

“Anh ở đây bao lâu rồi?”

“Gần 2 tháng. Thật ra, khi mới đến đây, anh cũng giống như em…”

Tôi bỗng không biết phải nói gì nữa. Anh lại giành lấy tấm bảng, vẽ một cái mặt cười với đôi mắt hình trái tim thật lớn.

“Chúng ta làm bạn nhé, rồi em sẽ sớm vui lên thôi!”

“Bây giờ em đã vui lên một chút rồi đấy!” – tôi đưa trả lại cái bảng cho anh, mỉm cười rồi đứng lên chạy về phòng. Nếu không thấy tôi, mẹ chắc sẽ lo lắm…

Cả buổi tối tôi sốt ruột chờ đợi. À, tôi quên chưa kể rằng những gì tôi viết lên bảng trước lúc chia tay không chỉ có thế. Còn có thêm 3 chữ số nữa. Đó là số phòng của tôi – 324. Tôi đã rất hi vọng anh sẽ tới tìm mình. Từ khi phải nghỉ học để vào viện tới nay,tôi gần như không có bạn bè.

8h. Chưa thấy anh đến, tôi bắt đầu sốt ruột và tự trách mình để không hỏi xem anh ở phòng bao nhiêu.

9h. Tôi tắt ngấm hi vọng nhưng vẫn cố an ủi mình rằng có lẽ hôm nay anh bận, ngày mai chắc chắn anh sẽ tới. Tôi bước ra hiên hóng gió và cùng lúc ấy, nhìn thấy dáng người cao lớn quen thuộc của anh. Vẫn nụ cười ấy, anh đang cùng chơi đùa với lũ trẻ nhỏ dưới sân bệnh viện. Bất giác tôi bật cười, nghĩ giá mà mình cũng có thể luôn vui vẻ giống như anh.

“Cậu ấy rất tốt bụng và đáng yêu phải không?” – một phụ nữ trẻ bỗng bước đến bên cạnh tôi.

“Dạ! Có vẻ mọi người đều rất yêu quí anh ấy!” – tôi quay ra đáp lời,thực ra tôi đã sớm biết điều đó rồi.

“Tất nhiên, có cậu ấy bệnh viện này vui hẳn lên!”

Nhận ra người phụ nữ đó không mặc đồng phục bệnh nhân,tôi hỏi: “Cô là…?”

“À,cô là mẹ của Nhi, con bé tóc ngắn đang chơi dưới sân ấy. Cô đưa em vào đây được nửa tháng rồi, ở ngay phòng bên thôi. Lúc đầu, phải uống nhiều thuốc và tiêm hóa chất, nó cứ khóc suốt và hỏi cô: “Con sẽ chết phải không mẹ?”. Cô không dám trả lời nó, chỉ biết ôm con, nuốt nước mắt vào lòng thôi. Nhưng từ khi con bé gặp Minh, nó vui lên hẳn, không còn hỏi cô chuyện kia nữa. Minh tuy không nói được nhưng lại là chỗ dựa cho rất nhiều người ở đây.” Cô ấy lấy khăn chấm lên khóe mắt. Tôi chợt nhận ra là mình cũng đã khóc từ bao giờ… Có lẽ, mẹ tôi, giống như cô ấy, cũng đau lòng lắm…

Trở về phòng và không sao ngủ được, tôi cứ nghĩ mãi về anh – một người luôn biết cách làm cho người khác mỉm cười. Tôi tự hỏi, điều gì đã giúp anh mạnh mẽ đến thế… Hôm ấy là rằm và trăng rất sáng. Gió đưa qua khung của mùi hương thảo mộc dễ chịu, khác hẳn với mùi thuốc khử trùng luôn ám ảnh tôi. Thấy mẹ đã ngủ say, tôi khẽ đẩy cửa ra ngoài hít thở bầu không khí trong lành ấy.

Khu điều dưỡng tôi ở có 10 phòng mỗi tầng. Vì thế nên phòng đầu và phòng cuối cách nhau cũng không xa lắm. Lúc ấy, tôi chợt nhìn thấy 1 bóng đen phía đầu hành lang bên kia. Nếu là thường ngày, có lẽ tôi đã hét lên vì sợ. Nhưng rồi, không hiểu vì lí do gì tôi từ từ tiến đến phía đó. Bóng đen đang ngồi trên lan can, một chân vắt lên trên, chân kia buông thõng xuống đất. Tôi thở phào nhẹ nhõm. Như thế thì không phải là trộm rồi. Và lại gần hơn chút nữa, tôi đã có thể khẳng định đây là một bóng đen không hề đáng sợ. Nếu không muốn nói là đáng yêu. Bởi vì đó là Minh. Không thể phủ nhận rằng tôi đã vô cùng sung sướng khi phát hiện ra anh. Thậm chí nếu không kịp nhận ra giờ đã là nửa đêm, có lẽ tôi đã hét lên. Nhưng dù sao thì tôi cũng không còn tâm trí để làm việc đó nữa. Mắt tôi bị dính chặt vào gương mặt anh, còn đôi tai thì bị tiếng nhạc của anh hút hồn mất rồi. Minh thổi harmonica rất hay, tiếng kèn không hề buồn nhưng lại vô cùng êm dịu. Tới nỗi tôi tưởng như mình đang đứng giữa mùa xuân, trong bộ váy rực rỡ và khiêu vũ mê say. Và, tới nỗi, tôi tưởng như trái tim mình bị anh ôm trọn mất rồi…

Trang: 1 2 3 4 5

Xem cả bộ:


truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+