Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Vì đó là em – Chương 05 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chap 5: Đại hội chi đoàn

Sau khi kết thúc những buổi học căng thẳng, tôi trở về nhà khi đèn đường đã bật, gió lạnh. Đứng ở cổng trường, mà không thấy bố tôi tới đón, rút điện thoại ra gọi, thì không thấy ai nhấc máy trả lời, tôi thấy tâm trạng mình hơi bất an, cho dù bố tôi có bận như thế nào, thì cũng trả lời tôi chứ nhỉ….

– Về thôi, cậu không đi xe đi học à…

– Uk, lúc sáng bố tớ đưa đi học mà…

– Vậy nhà cậu ở đâu, cậu có thể về cùng tớ…

– Thôi, làm phiền cậu, tớ cũng gọi điện rồi, bố tớ sắp tới đón…

– UK, vậy tớ về trước nhé

– UK..

Hình bóng của nhỏ bạn học cùng lớp bồi dưỡng toán lớp tôi hòa vào dòng người và xe cộ tấp nập.. Cô bé này có cái tên khá kêu… Dương Thùy Vân, học sinh giỏi của lớp A1, theo như lời giới thiệu của thầy giáo tôi thì là một học sinh giỏi về toàn diện….

Nói chung là ai vào đội tuyển thì đều có cái đặc biệt của nó, tôi tự nhủ, buổi học hôm nay khá hay, nhưng giờ thì, chả có xe mà về, có lẽ, tôi đi taxi về vậy…

Về tới nhà, căn nhà tối quá, sao không thấy đèn đóm gì cả vậy, tôi tự nhủ, cổng cũng không hề khóa, tôi đẩy cửa bước vào, ô tô trong nhà đây, sao không ai đi đón mình nhỉ…..

“Hay là …… ” tôi nghi ngờ có chuyện gì đó xảy ra.

Tôi chạy nhanh vào nhà, mọi lần tôi về, con kiki phải ra đón ngay chứ, giờ vẫn chưa thấy nó đâu là sao… càng nghĩ, tôi càng thấy nóng ruột, chạy vào nhà mà sao thấy nó xa quá vậy…. chả cởi giày, tôi lao ngay vào trong nhà, vừa chạy vừa gọi “ bố ơi, bố ” hi vọng rằng giọng nói trầm ấm của bố sẽ vang lên, chí ít cũng giúp tôi yên tâm hơn trong lúc này…

“ ket…… kẹt” tiếng cửa ra vào được tôi đẩy ra, phòng tối um, không bật đèn, bất thường quá….

Tôi đi tới bên cái công tắc điện, bật đèn lên, ánh đèn trắng nháy nháy, tỏa sáng cả căn phòng…..

– Happy birthday to you… chúc mừng sinh nhật con.

Tôi thấy có bố, bác Khang, bác Mẫn, thằng Quân ( con của hai bác, hay sang nhà tôi lắm, tôi coi nó như em.. ) cả con kiki nữa.. cả nhà đang quây quần bên cái bánh gato đầy nến….

Tôi đứng lặng người, không nói gì, cảm xúc của tôi lúc này ư, đó là thứ cảm giác hạnh phúc, môi trường mới, sống khép kín, tôi không hề có bạn, có chăng chỉ là những mối quan hệ bạn bè bình thường, thế nên, không đứa nào ở lớp biết được ngày sinh nhật của tôi cả. Ngày mai mới là sinh nhật tôi, vậy mà, bố và mọi người tổ chức luôn trong tối nay….

– Mọi người làm con cảm động quá…

– Anh Đức, thổi nến đi.. tiếng thằng Quân …

– Uk, thổi nhanh không cháy hết bánh, cu Quân nhỉ …

Thế là tôi cúi xuống, nhìn cái bánh gato có chữ.. “ chúc mừng sinh nhật ” to tướng, với cái mặt cười.. có lẽ là do cu Quân vẽ đây, tôi thấy hạnh phúc thật, ghé miệng thổi nến đánh phù, tôi thầm ước, gia đình tôi, sẽ mãi hạnh phúc, mãi như thế này, và tôi cũng ước, một lần được nhìn thấy mẹ, được gặp mẹ….

– Ăn bánh thôi …..

– Để ăn cơm đã chứ…. Đức vào rửa tay đi rồi ăn cơm cháu…

– Vâng.

Tôi cất cặp sách, đi vào nhà, tắm cái cho mát rồi ngồi vào bàn ăn, công nhận hôm nay sinh nhật mình, thế nên là nhiều thứ thật, tôi ăn no căng cả bụng…. thật là sảng khoái…

Đó, là buổi tối mà tôi vui nhất…… tôi cũng biết, ngày mai bố lại đi công tác Hồ Chí Minh nửa tháng, vì thế, mới có buổi sinh nhật sớm này… bố tôi lại đi.

Sáng nay đi học sớm, không khí của buổi sáng sớm, rét thì có rét thật, nhưng mà, cũng có cái thú vị của nó nhé, trời đầy sương mù, mọi người ra đường đều quấn khăn kín mít, cái lạnh Hà Nội là như vậy, lạnh thấu vào tận trong những lớp quần áo dày…

Tôi tới lớp, có cơ số đứa tới rồi, chúng nó đang ngồi bàn tán về bài học, cũng như là bộ phim hôm qua mới xem. Bên cạnh đó, lũ con trai đang sôi nổi, chờ tiết 2, thằng Thắng đi bốc thăm chia bảng đá bóng cho lớp…

Tôi tới gần cái bàn học của mình, nhẹ nhàng đặt cặp sách xuống ghế, chỗ tôi ngồi bên cạnh cửa số, chỗ ngồi lí tưởng, để có thể quan sát tốt nhất những thứ gọi là tinh thần của một ngày làm việc mới… ngồi ngắm ngày mới bắt đầu, cũng có cái gọi là thú vị của nó, nhẹ nhàng của bầu trời, pha chút ồn ào, náo nhiệt của phố phường cựa mình thức giấc sau đêm dài say ngủ…

Thằng bạn lắm mồm của tôi đã tới, nó đến, ngồi phịch xuống ghế, phá tan đi cái sự yên tĩnh của tôi…

– Làm gì mà suy tư thế bác học

– Ờ, đang ngắm cảnh.. tôi đáp… thằng này không sửa được cái tính ăn nói bỗ bã của nó…

– Ô ô.. tiếng nó hét.. có hộp quà, có hộp quà trong ngăn bàn..

Thế rồi nó lôi hộp quà ra, nhìn với cái vẻ mặt thích thú…. Nó giật cái tấm thiệp bé bé trên hộp quà, đứng lên, rõng rạc đọc:

– Chúc Đức sinh nhật vui vẻ, them tuổi mới, học hành tốt hơn, và đừng có lúc nào cũng lầm lì như thế nhé, hòa đồng với lớp đi. Tớ hi vọng, món quà nhỏ của tớ sẽ giúp Đức giữ ấm trong mùa đông lạnh giá…. Hú hú, bác học có đứa thầm yêu trộm nhớ….

Tôi ngây người, làm sao mà có người biết được sinh nhật tôi cơ chứ, tôi có nói với ai đâu. Trong khi tôi đang phân vân, không rõ ai tặng, thì thằng lắm mồm đã định bóc gói quà của tôi…

– Tuấn, trả bác học đi, mày làm thế là đéo đúng rồi…

– Kệ tao, tao thích thế.. thằng Tuấn vẫn cố gắng…

– Trả nó đi thằng kia.. giọng thằng Thắng quát…

Tôi nhìn về phí bọn con trai, không khí lớp căng thẳng, thằng Tuấn mặt đỏ dần dần, nó đưa lại gói quà cho tôi…

Tôi cầm lấy nó, cầm cả cái thiệp chúc mừng, chữ con gái, nhìn đẹp thế này cơ mà, tôi tự nhủ… bên cạnh, thằng Tuấn lầm lì không nói..

– Bác học sinh nhật mà không tổ chức gì à…

– Tớ cũng không định tổ chức gì…

– Bạn bè trong lớp, tôi nói thật, có vẻ hơi khó nghe, nhưng ông nên vì tập thể chút đi, lớp chỉ có 11 thằng con trai, mà lúc nào ông cũng như kiểu tách tách ra như thế, khó chịu lắm..

– Ừ, đúng đấy, có khi hôm nay làm bữa sinh nhật đi bác học, an hem mình gắn kết tình cảm luôn…

Tôi không biết nói sao nữa, sự thực thì, chả hiểu sao, mà tôi không thể hòa nhập được, chả có lí do gì cả, chỉ là tôi không thích thôi, cảm giác nó cứ xa lạ như thế nào ấy, rất khó tả..

– Để buổi khác nhé, hôm nay tôi bận.. tôi kiếm cớ thoái thác..

– Uk, vậy bọn tôi không làm phiền ông nữa, thằng Thắng nói, xong rồi

chúng nó trở về với cái công cuộc xây dựng đội bóng. Còn tôi, tôi đang nghĩ xem ai tặng quà cho mình…

Rõ ràng là trong lớp, đâu có ai biết ngày sinh của mình đâu….. dấu hỏi to đùng đặt vào tôi. Tuy nhiên thì, tôi cũng không suy nghĩ nhiều, họ tặng quà, đó là quyền của họ, và quyền của tôi, là nhận hoặc từ chối, tôi cũng chả biết ai tặng mà trả lại, vậy là tôi cho nó vào cặp, tự nhận lấy them một niềm vui. Tôi viết mảnh giấy nhỏ, để lại trong ngăn bàn tôi : “ cảm ơn người bạn không tên ” và để đấy, nếu có duyên thì nó sẽ tới được tay người tặng quà, còn nếu nó bị mấy bà lao công quét mất, hay gió thổi đi, hay gì gì đó, thì tôi cũng đành chịu thôi…. Và tôi bắt đầu tiết học mới…

– Kết quả bốc thăm, kết quả…..

– Đâu đâu, đọc nhanh mày ơi..

– Nhanh nhanh nào…

Bọn con trai.. không, cả bọn con gái đều đang háo hức chờ đợi cái kết quả bốc thăm của thằng Thắng và bọn trong đội bóng. Tôi cũng ngừng đọc truyện, lắng nghe xem lớp tôi gặp những đội nào…

– Có 15 lớp 10, 2 liên minh A12 – 11, A13 -15… vậy là có 13 lớp và liên minh, có một lớp bắt được lá thăm vào thẳng vòng trong luôn là lớp A8, anh em mình gặp lớp liên minh A13 -15…

– Yeah… nằm cùng liên minh là tha hồ được ngắm các em lớp văn ….

– Các ông có mà đá bóng nhựa, thể nào cũng thua thôi….

– Cầm chắc vào vòng trong, chuẩn luôn.. chúng nó hò hét….

Vậy là tuần sau, giải bóng bắt đầu khởi tranh…..

Thứ 6 cuối tuần, ngày đặc biệt đây, ngày đại hội chi đoàn, bầu ra bí thư, và 2 phó bí thư, mà bọn nó gọi nôm na là phò cho bí thư…

– Các em nên lựa chọn theo năng lực, cũng như là tinh thần cố gắng của các bạn cho tập thể lớp.. thầy giáo đang ra sức nói trên bục giảng, còn bọn nó ở dưới, đang bàn luận xem, bầu ai thì hợp…

Sau một bài diễn văn dài tới buồn ngủ của con nhỏ lớp trưởng, thư kí ghi lai lại mà còn không kịp, tới cái phần quan trọng nhất… bầu cử..

– Em bầu cử bạn Dũng…

– Em bầu bạn Hạnh…

– Em bầu bạn Đức…

Tôi giật mình, cả lớp cũng giật mình. Tôi thì có đóng góp gì cho tập thể lớp cơ chứ, mà bí thư với lại bí thở… mà đứa bầu tôi là con nhỏ tổ trường tổ tôi, kiêm thư kí của lớp…

– Em thấy bạn Đức rất có tố chất làm bí thư học tập, vì bạn học giỏi, và luôn giúp đỡ các bạn khác mỗi khi gặp vấn đề khó ở mọi góc độ của bài học….

Tôi tự nhủ: con nhỏ này hôm nay sao ý nhỉ, mọi hôm nó toàn bắt bẻ tôi cơ mà, còn kiếm cớ cho tôi một lỗi để trừ hạnh kiểm nữa…

– Rồi, bây giờ các bạn ghi vào phiếu, để bầu ra 3 bạn trong 5 bạn có tên trên bảng, ban kiểm phiếu vào làm nhiệm vụ thu và kiểm phiếu nào…. Giọng nhỏ lớp trưởng vang vang..

– Thu phiếu xong, tới giờ chơi trò chơi, trong khi chờ các bạn kiểm phiếu, bọn mình cũng mới học với nhau, còn nhiều điểm mạnh, điểm yếu khó có thể biết được, vì thế, đây là dịp để anh em trong lớp sát lại bên nhau. Bây giờ chúng ta chơi trò hát chỉ định, ai bị chỉ định thì phải hát 1 bài, sau đó hát xong có quyền chỉ sang người tiếp theo, ai không hát có thể múa, hoặc diễn kịch câm, hoặc là làm những tài năng nổi bật của mình… bây giờ tớ sẽ hát trước, vì tớ là người khởi xướng..

Nói xong, con nhỏ bắt đầu cất giọng, hát một bài hát mà tôi không nhớ tên, thường thì, tôi chỉ nghe nhạc, giọng điệu, chứ không nhớ tên bài hát bao giờ, giọng hát của nhỏ âm vang, nghe thật hay.. tôi gật gù, con nhỏ này lắm tài thật…

Sau 2 lượt, một lượt là nhỏ lớp trưởng, một lượt là đứa con gái tên Nhung hôm trước, học cùng đội tuyển toán với tôi, cứ mỗi lần có đứa biểu diễn xong, y như rằng bọn nó lại rú lên: đừng gọi tao, đừng gọi tao, điệp khúc ấy mãi không bao giờ hết..

– Tớ chọn bạn Đức…

Cái gì thế này, tôi ngẩn người, tôi bị chỉ định lên hát ư..

– Vâng, bạn Nhung sau khi trình bày xong đã chọn bạn Đức, 2 bạn cung đội tuyển toán, thế nên có vẻ tình cảm rất đặc biệt đây.. con nhỏ lớp trưởng bắt đầu phụ họa, làm cho mặt tôi đỏ lên

– Tớ.. không biết hát.. tôi ngập ngừng

– Không biết thì bạn có thể trình diễn một cái gì đó gọi là khả năng của bạn…

Tôi nhìn quanh, chả biết làm gì, kì thực, hát hò là cái trò mà tôi ghét nhất, chả bao giờ tôi hát thành công được một bài, nửa bài thôi đã là sướng lắm rồi, toàn sai nhạc, mà giọng của tôi cũng không hay cho lắm…. Đang bí, tôi thấy ở góc lớp, có quả bóng đá của bọn con trai..

———————————

Bạn đang đọc truyện tại wapsite www.alowap.vn. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ.

www.alowap.vn – Thế giới đích thực trên di động.

———————————

– Tớ mượn quả bóng đá

Bọn con trai trợn tròn mắt, còn con gái thì không nói gì..

– Bác học chơi đá bóng à…. Chuyện lạ đây

Tôi lẳng lặng đưa bóng lên, lấy ngón tay trỏ làm trụ, tôi bắt đầu xoay quả bóng đá như người ta xoay bóng rổ, quả bóng đá nhẹ hơn, và bé hơn, thế nên là giữ thăng bằng cũng khó hơn. Quả bóng bắt đầu xoay tít mù trên tay tôi, tôi hất nó lên, và nó rơi xuống, vẫn quay….tí thì rơi..

– OA… cả lũ hò reo cuồng nhiệt, cả bọn con trai và con gái, chúng nó đâu ngờ, thằng mọt sách như tôi, lại có thể điều khiển trái bóng như vậy, cái mà tôi đã tập với bố từ khi còn bé cơ, lần đầu nhìn thấy bố làm, tôi cảm giác như quả bóng có ma thuật, và rồi, tôi năn nỉ bố dạy cho tôi

Tiết mục biểu diễn của tôi kết thúc, kế theo, tôi chọn thằng lắm mồm lên bảng, và dĩ nhiên, nó chưa kịp làm gì thì đội kiểm phiếu đã hoàn thành xong nhiệm vụ của mình…

 

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+