Trang chủ » Thế giới truyện » Kĩ năng sống

Vị giám đốc một phút – Chương 03 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Một buổi sáng trong lành và dễ chịu, chàng trai mang tâm trạng sảng khoái và hào hứng đến cuộc hẹn. Đón anh bằng một nụ cười lịch sự và nhã nhặn, cô thư ký mời anh đợi một lát để cô thông báo cho giám đốc. Sau đó cô đưa anh lên tận cửa phòng giám đốc. Cuối căn phòng, một người đàn ông trung niên đang đứng nhìn ra cửa sổ. Căn phòng được trang trí giản dị nhưng mỹ thuật. Anh khẽ cất tiếng chào. Người đàn ông quay lại, mỉm cười và bắt tay chàng trai. Trong khi nâng tách trà nóng, anh ngước nhìn vị giám đốc và cảm thấy ở người đàn ông này toát ra cái gì đó khiến anh tin cậy. Đôi mắt sáng, ánh lên vẻ tự tin và lạc quan. Khuôn mặt cương nghị và dáng điệu vững chãi nhưng phong cách trẻ trung…Ông lên tiếng cắt ngang dòng suy nghĩ của anh:
– Chàng trai, anh mong muốn tôi chia sẻ điều gì với anh?
Anh vội trả lời:
– Dạ thưa chú, cháu muốn học hỏi về bí quyết và cách điều hành công việc và quản lý nhân viên của chú.
– Tại sao anh muốn biết về điều đó?
Ông nhìn chàng trai và hỏi.
– Cháu thật lòng muốn biết và hiểu để áp dụng trong công việc sắp tới của mình. Và cháu nghĩ cũng có rất nhiều người muốn biết kinh nghiệm đó.
Nói rồi chàng trai thuật lại hành trình vất vả của mình cho vị giám đốc nghe.
– Ồ! Vậy ra cháu là người rất tâm huyết. Chú rất quý những người không bao giờ bỏ cuộc như vậy. Rồi, cháu hỏi đi, chàng trai trẻ – Vị giám đốc đổi cách xưng hô và mỉm cười cởi mở.
– Trước hết, chú cho cháu hỏi, chú có thường tổ chức những cuộc họp với nhân viên không?
Ông đáp ngay:
– Có chứ. Mỗi tuần một lần vào sáng thứ Tư, từ 9 giờ đến 11 giờ sáng. Vì thế hôm trước, chú đã nói sẵn sàng gặp cháu trừ sáng thứ Tư.
– Dạ, cháu nhớ. Vậy trong những buổi họp đó, chú thường làm gì?
– À, chú lắng nghe nhân viên báo cáo công việc họ đã hoàn tất trong tuần vừa qua và nêu ra những khó khăn còn tồn đọng. Sau đó, chú và họ cùng phân tích và lập kế hoạch cho tuần kế tiếp.
Chàng trai gật gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu và hỏi tiếp:
– Vậy chú và các nhân viên sẽ thực hiện những quyết định đã thống nhất tại cuộc họp, phải không ạ?
– Dĩ nhiên rồi.
– Vậy, có phải chú là một giám đốc luôn tham dự vào mọi hoạt động của nhân viên?
– Ngược lại là đằng khác – Vị giám đốc trả lời – Chú không tham gia vào bất cứ quyết định nào của nhân viên mình.
– Vậy mục đích của những cuộc họp nhằm để làm gì? – Chàng trai thắc mắc.
Vị giám đốc trả lời từng tiếng, tỏ vẻ không mấy hài lòng:
– Chú đã nói với cháu rồi! Cháu đừng bắt chú lặp lại lời chú nói. Vì như vậy chỉ làm mất thời gian của cả hai chú cháu thôi.
Ngừng một lát, vị giám đốc nói tiếp:
– Ở đây, mọi người và chú cùng nhau làm việc sao cho có hiệu quả. Mục tiêu của công ty này là hiệu quả. Chỉ cần biết khai thác triệt để những khả năng sẵn có ở các nhân viên của mình, để họ làm việc đúng với năng lực thật sự và có kết quả tốt nhất.
– À! Vậy là chú quan tâm tới hiệu quả công việc nhiểu hơn là con người?
– Không! – Vị giám đốc phản bác lại nhằm làm chàng trai trẻ giật mình vì giọng nói chợt to bất thình lình của ông – Sao mọi người cứ hay hỏi chú như vậy?
Chàng trai lúng túng không biết nói gì.
Ông đứng lên, đi tới đi lui trong phòng và nói tiếp:
– Một con én không thể làm nên mùa xuân! Làm sao chú có thể đạt được hiệu quả công việc nếu thiếu sự góp sức của các nhân viên? Hiệu quả công việc và nhân lực là hai yếu tố không thể tách rời. Chú quan tâm đến cả hai. Cháu hãy nhìn này – Vị giám đốc dừng lại bên bàn làm việc, cầm lấy chiếc đĩa có khắc chữ đưa cho chàng trai trẻ – Chú để trên bàn của chú để luôn tự nhắc mình một nguyên tắc vàng trong quản lý. Đó là :

Khi cảm thấy hài lòng về bản thân, mọi người sẽ làm việc hiệu quả hơn gấp bội

Đợi anh đọc xong, vị giám đốc hỏi:
– Cháu thử ngẫm lại bản thân mình xem, khi nào thì cháu làm việc đạt năng suất tốt nhất? Có phải là khi cháu có tâm trạng thoải mái, cảm thấy hài lòng về chính mình không? Hay là lúc cháu đang buồn chán?
Chàng trai trẻ gật đầu ngay:
– Dạ, cháu sẽ làm việc hiệu quả hơn nếu lúc đó cháu thấy hài lòng về bản thân ạ.
Vị giám đốc tiếp lời:
– Và mọi người cũng đều như vậy cả.
Thích thú với một phát hiện mới mẻ mà thật đơn giản, chàng trai trẻ giơ ngón tay trỏ lên tựa như cậu học trò nhỏ xin phép được góp ý kiến:
– Như vậy, giúp mọi người cảm thấy hài lòng về bản thân họ chính là chìa khoá dẫn đến thành công trong quản lý, phải không chú?
Ông đồng tình:
– Đúng vậy. Cháu phải nhớ một điều là nói đến năng suất làm việc, chú không chỉ tính đến khối lượng công việc, mà còn bao gồm cả chất lượng công việc nữa.
Vị giám đốc bước đến bên cửa sổ và gọi chàng trai trẻ:
– Cháu đến đây xem này.
Rồi ông chỉ vào dòng xe đang cuồn cuộn chảy.
– Cháu có thấy nhiều xe máy ngoại nhập đang chạy trên đường không?
Anh nhìn qua cửa sổ và trả lời:
– Dạ có. Ngày càng có nhiều người mua xe ngoại nhập.
– Đúng vậy – Vị giám đốc hỏi tiếp – Vậy tại sao người ta thích mua xe ngoại nhập? Có phải do các nhà sản xuất trong nước không làm ra đủ xe không?
– Không ạ. Có lẽ vì xe ngoại nhập chất lượng tốt hơn, ít hao nhiên liệu và bền hơn.
– Đúng vậy. Chất lượng đơn giản là ta mang đến cho khách hàng một sản phẩm hoặc dịch vụ mà họ thật sự mong đợi.
Vị giám đốc tựa vào thành cửa sổ, mắt nhìn xa xăm, chìm đắm trong dòng suy nghĩ. Cách đây không lâu, Anh và Mỹ là hai nước hỗ trợ công nghệ cho Châu Á. Vậy mà giờ đây, cả hai quốc gia này đã tụt hậu về năng suất- năng suất với nghĩa bao gồm cả số lượng và chất lượng so với những con rồng đáng gờm ở Châu Á. Một lúc sau, ông cất tiếng:
– Những sản phẩm chất lượng không chỉ phụ thuộc vào công nghệ mà phụ thuộc rất lớn vào con người. Sự nỗ lực của người Châu Á đã làm thay đổi cục diện kinh tế ở các nước trong khu vực này. Nhiều tập đoàn kinh tế vươn lên từ Châu Á đã trở thành những tập đoàn tầm cỡ quốc tế, chinh phục được cả những thị trường Âu, Mỹ. Cháu thấy đấy, cách tốt nhất để có được cả chất lượng lẫn khối lượng công việc là phải thông qua con người!
Chàng trai cảm thấy cuộc trò chuyện càng lúc càng thú vị. Anh nóng lòng muốn biết rõ hơn về người đang trò chuyện với mình, anh hỏi:
– Vậy chú có thể miêu tả bản thân mình là một giám đốc như thế nào không?
– Dễ thôi – Ông trả lời ngay không chần chừ – Chú là “ Giám đốc một phút”.
Chàng trai trẻ tròn mắt ngạc nhiên. Anh chưa từng nghe ai tự tin đến thế. Do không tin vào điều tai mình nghe, anh hỏi lại:
– Giám đốc gì ạ?
Vị giám đốc cười to và đáp:
– Chú là “ Giám đốc một phút”, bởi vì chú tốn rất ít thời gian để đạt được thành quả đáng kể từ việc quản lý nhân viên của mình.
Chàng trai trẻ thật sự bất ngờ trước danh xưng đó. Anh đã gặp rất nhiều cấp bậc giám đốc, nhưng chưa từng có ai tự nhận mình như vậy. Thật khó mà tin được! Giám đốc một phút, người gặt hái được thành quả chỉ trong một khoảng thời gian rất ngắn.
Nhận thấy vẻ ngờ vực trên mặt chàng trai, vị giám đốc hỏi:
– Cháu không tin có Giám đốc Một phút trên đời này à?
– Thú thật là cháu không hình dung được một giám đốc như vậy – Chàng trai trẻ đáp.
– Tốt nhất là cháu hãy đến gặp một vài nhân viên của chú, để nghe họ nói về chú là chính xác nhất.
Nói rồi ông quay máy nội bộ, trao đổi gì đó với cô thư ký. Vài phút sau, cô thư ký mang danh sách nhân viên vào đưa cho ông. Ông quay qua giải thích với chàng trai trẻ:
– Đây là tên, chức danh và số điện thoại của sáu người trưởng các bộ phận trong công ty chú.
– Cháu nên nói chuyện với những ai trong số họ hả chú?
– Tuỳ cháu – Giám đốc trả lời – Cứ chọn lấy một vài người. Cháu hãy nói chuyện với một vài người, hoặc với tất cả họ cũng được, nếu cháu có thời giờ.
– Ý cháu muốn hỏi chú là cháu nên bắt đầu gặp người nào trước ?
Giám đốc quả quyết:
– Chú vừa nói với cháu rồi. Chú không bao giờ quyết định thay cho người khác. Cháu hãy tự quyết định lấy.
– Ông đứng dậy tiễn khách và nói:
– Không phải một lần, mà là hai lần cháu đã nhờ chú quyết định thay cho cháu những điều vô cùng đơn giản. Nói thật nhé, điều này làm chú rất khó chịu. Đừng có bắt chú cứ lặp đi lặp lại hoài một câu. Hoặc là cháu tự chọn một ai đó trong danh sách này, hoặc là cháu đi tìm hiểu về phương pháp quản lý ở một nơi nào khác đi.
Nghe những lời thẳng thắn ấy, chàng trai vô cùng ngượng ngùng và bối rối, tay chân trở nên thừa thãi. Khoảnh khắc ấy kéo dài như vô tận. Im lặng không biết nói gì hơn, anh chỉ mong mình có thể biến ngay khỏi nơi này. Ra đến cửa, Giám đốc Một phút bắt tay tạm biệt anh. Ông nhìn vào mắt anh với cái nhìn ấm áp, không có vẻ gì căng thẳng sau những lời nói vừa rồi.
– Chú rất mến những người trẻ tuổi mà ham học hỏi như cháu. Nếu sau khi gặp nhân viên của chú, cháu còn thắc mắc gì cứ đến gặp chú nhé. Đừng ngại và đừng cảm thấy khó chịu vì những gì chú vừa nói. Chú lúc nào cũng đáng giá cao những ai biết quan tâm và ham học hỏi. Chú còn muốn tặng cho cháu bí quyết để trở thành một “ Giám đốc một phút” nữa. Đây chính là món quà chú được tặng ngày xưa. Nhờ đó mà chú đã thay đổi hoàn toàn. Hy vọng một ngày kia, cháu sẽ giỏi hơn chú hôm nay.
– Cháu cám ơn chú nhiều – Chàng trai chỉ nói được bấy nhiêu. Tâm tư anh xáo trộn bao cảm xúc.
Lúc anh đi ngang bàn cô thư ký, cô nói với một vẻ đầy thông cảm:
– Chắc là anh mới “đụng chuyện” với sếp em rồi. Nhìn mặt là biết ngay.
Chàng trai cười bối rối.
Cô thư ký vui vẻ gợi chuyện:
– Em vừa gọi cho những nhân viên có tên trong danh sách này. Năm người trong số họ có mặt ở công ty và đều đồng ý gặp anh. Khi nào nói chuyện với họ xong, anh sẽ có cái nhìn khác về Sếp em.
Chàng trai cảm ơn cô và nhìn vào danh sách. Cuối cùng, anh quyết định gặp ba người: anh Trenell, anh Levy và cô Brown.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+